
21-02-2011, 20:01
|
 |
Luce Bianca
|
|
Tham gia ngày: 05-12-2007
Bài gửi: 801
Cấp Độ: 39
|
|
Kết thúc ngày học đầu tiên khá yên bình khiến cho Hikaru cảm thấy rất vui, cô thu xếp sách vở và chuẩn bị ra về thì Yamamoto đến trước cô và nói:
- Hikaru... uhmmm.... có chuyện này mình muốn nói...
Vẻ lúng túng của Yamamoto khiến Hikaru ngạc nhiên, cô hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Cậu... về nhà mình tối nay nhé! – Yamamoto nói: - Chắc chắn otou-san sẽ rất ngạc nhiên và vui mừng nếu gặp cậu.
Hikaru cười, cô nói:
- Dĩ nhiên là mình sẽ đến gặp oji-san(= bác, khác với ojii-san = ông) rồi... nhưng không phải hôm nay...
Yamamoto nhìn cô ngạc nhiên, Hikaru nói tiếp:
- Cậu thấy đấy, mình mới đến Namimori... cũng cần phải sắp xếp lại nhà cửa, đồ đạc và làm quen với cuộc sống ở đây một chút đã. Hơn nữa...
Lần này, Hikaru hơi cúi mặt và chuyển giọng xuống tông thấp hơn:
- Mình... cũng thấy bối rối nếu gặp lại oji-san lúc này. Oji-san là người đã nhặt và nuôi nấng mình... thế mà sau khi sang Ý rồi... mình lại hoàn toàn không có liên lạc gì về cho hai người... Thực sự... mình cảm thấy... ngại lắm!
Yamamoto mỉm cười, cậu nói:
- Otou-san sẽ không giận đâu! Nhưng... nếu như cậu đã nói vậy... thì để hôm khác cũng được. Mà... để mình đưa cậu về nhà được không? Có lẽ mình sẽ giúp được việc chuyển đồ đấy.
- Dĩ nhiên rồi! – Hikaru bật cười: - Mình cũng đang tính nhờ cậu làm thế đó.
Và cả hai cười vui vẻ vì điều đó...
................................................................................
Căn nhà mà Hikaru thuê để ở tuy nhỏ cũng khá tiện nghi, rất thích hợp nếu như không muốn nói là hơi rộng để 1 người sống. Căn nhà có 2 tầng, tầng dưới có 1 phòng khách rộng, 1 bếp ở ngay bên cạnh và nhà vệ sinh nữa. Còn tầng 2 thì khá thấp và nhỏ bao gồm phòng ngủ và phòng tắm. Phía trước nhà có một lối đi nhỏ vào và có vườn bao xung quanh.
- Căn nhà này... có vẻ hơi tốn kém quá đó! – Yamamoto nhận xét.
_ Đúng vậy! Đáng nhẽ thuê căn hộ thì sẽ rẻ hơn nhưng... mình không thích với cả chung cư lại xa trường học... mà mình thì rất dễ trễ giờ... Tiền bạc thì không thành vấn đề.
- Cậu cũng có thể đến ở nhà mình như trước kia được mà!
Hikaru cười, cô lắc nhẹ đầu nói:
- Đó là khi chúng ta chỉ mới là hai đứa trẻ thôi... Nếu muốn sống trong nhà cậu... thì ít nhất... cũng phải mang họ Yamamoto chứ!
Cô nhếch mép cười như chế giễu nhưng có vẻ Yamamoto quá ngốc, cậu hoàn toàn không hiểu ẩn ý lời nói đùa đó của Hikaru có nghĩa là gì, bản thân Hikaru cũng không hề nghĩ hay mong rằng cậu sẽ hiểu được điều đó.
Thực ra nội thất trong nhà đã tạm ổn, việc bây giờ chỉ là kê lại đồ đạc và quét tước lại mọi thứ mà thôi.
Ngôi nhà của Hikaru trở nên hoàn chỉnh sau khoảng tiếng rưỡi đồng hồ lao động của 2 người.
- Yaaa... cuối cùng cũng xong rồi! – Yamamoto cười và vươn vai thư giãn.
- Cậu ngồi nghỉ đi! – Hikaru nói: - Để mình vào pha trà...
- Ừm... làm phiền cậu. – Yamamoto cười và nói.
Hikaru vào trong bếp và trong khi đó, Yamamoto ngồi xuống sofa để thả lỏng người sau buổi lao động...
Lát sau, Hikaru bưng trà lên và đặt xuống bàn nói:
- Đây là trà thơm mình mới mua, cậu thử xem...
Yamamoto cầm chén trà cười nói:
- Arigatou!
Thong thả nhấp từng ngụm trà nhỏ, Yamamoto nhận ra chúng có hương vị thật tuyệt vời!
- Thế nào? – Hikaru mỉm cười và hỏi.
- Ngon lắm! – Yamamoto trả lời và ngạc nhiên: - Cậu đã biết cách pha trà rồi sao? Mình còn tưởng cậu cả đời sẽ không học nấu ăn chứ?
- Cậu làm mình giận rồi đấy nhé! – Hikaru vờ phụng phịu giật lại chén trà: - Nói vậy tức là sao hả? Bộ mình không thể biết nấu ăn sao?
- Gomen... Gomen...! – Yamamoto chắp tay lại xin lỗi và cười, một nụ cười ngốc nghếch đến độ khiến Hikaru có thể quên hết mọi giận dữ và bật cười trở lại.
- Được rồi... – Hikaru nói. Cô trả lại cốc trà cho Yamamoto và nói: - Thực ra cậu nói đúng... mình không có giỏi việc nấu nướng... nếu không phải vì ở một mình... thì chắc mình chẳng học mấy thứ này đâu.
- Vậy còn gia đình nhận nuôi cậu ở Italy thì sao? Họ đồng ý cho cậu về Nhật à? Ở bên đó cậu sống tốt chứ? – Yamamoto hỏi.
- Ờ... họ đối xử với mình rất tốt! – Hikaru cười: - Còn chuyện về Nhật sống... là do gia đình mình muốn vậy, có vài việc ở Nhật họ cần mình giải quyết hộ.
- Cậu đi cũng đã gần 10 năm nhỉ? – Yamamoto cười nhạt: - Vậy mà chẳng có chút tin tức gì?
- Mình xin lỗi! – Hikaru nói: - Chỉ là... có quá nhiều thứ phải học khi sang Ý... nên... mình...
- Mình không trách chuyện đó đâu! – Yamamoto nói.
- Takeshi-kun...!
Yamamoto nhìn về phía Hikaru, cô nói:
- Hontou ... Arigatou...
- Nếu là về chuyện dọn đồ thì... – Cậu cười và định nói không có chuyện gì đâu nhưng Hikaru lắc đầu, cô nói:
- Cảm ơn... vì cậu đã không giận mình vì chuyện đó, cảm ơn vì đã nhớ tới mình... cảm ơn... vì vẫn coi mình là bạn...
- Cậu nói gì lạ vậy, Hikaru-chan! – Yamamoto ngạc nhiên... cậu định hỏi tiếp thì...
“Bong” ... “Bong”... “Bong”...
Đồng hồ đột ngột điểm chuông khiến cả 2 người giật mình.
- Đã 7h rồi sao? Muộn nhanh thật đấy... cậu phải về thôi, nếu không oji-san sẽ lo lắng lắm. – Hikaru nói
- Ừm... nhất định otou-san sẽ rất lo... – Yamamoto nói. Cậu đứng dậy lấy cặp sách và nói: - Vậy mình về nhé!
Hikaru đứng dậy và tiễn bạn mình. Khi đến cổng ngõ bên ngoài, Yamamoto quay lại và hỏi:
- Cậu sống một mình thật không sao chứ?
- Dĩ nhiên là không sao rồi! – Hikaru cười: - Vả lại cậu xem... nhà mình cùng phố với là Sawada - san nữa. Nếu có gì mình có thể sang bên đó nhờ giúp mà...
Yamamoto mỉm cười, cậu nói:
- Nếu vậy thì được rồi! Bye nha...
- Ưm... bye, desu!
Nhìn theo bóng của Yamamoto khuất dần, Hikaru khẽ nhếch mép cười buồn: “Cậu vẫn đơn giản như ngày xưa nhỉ? Chẳng thay đổi gì cả!... Và...” – Hikaru cúi gằm mặt giấu đi ánh nhìn buồn bã kì lạ: “ Cậu vẫn dễ lừa như trước kia... Cậu... tin những gì mình nói sao? À... mà phải rồi... nếu là mình... thì cho dù là bất cứ ai... mình đều có thể lừa được mà.”
............................................................
Tại nhà Sawada,
- Hôm nay lớp con có học sinh mới chuyển đến! – Tsuna khoe với mẹ của mình và dĩ nhiên là Reborn cũng có mặt ở đó.
- Vậy sao? – Nana nhìn con trai cười và hỏi: - Thế là nam hay nữ hả con?
- Là nữ... – Tsuna nói: - Và Hikaru-chan rất xinh nữa! Cậu ấy từng sống ở Namimori này đấy! Và còn là bạn của Yamamoto hồi nhỏ nữa.
Đến lúc này Reborn mới có vẻ chú ý đến thông tin này, cậu hỏi:
- Bạn của Yamamoto à? Vậy cô ta tên đầy đủ là gì?
- Hikaru Kagayaki! – Tsuna nói: - Kể ra tên bạn ấy cũng hơi lạ... tận 2 chữ “ánh sáng” liền trong đó... ha...!
Tsuna quay nhìn Reborn thì đột nhiên khựng lại, gương mặt của Reborn trông kì lạ, thật đăm chiêu và khó hiểu.
Nhưng điều đó chỉ diễn ra trong thoáng chốc, chưa kịp để Tsuna hiểu gì thì Reborn lên tiếng:
- Tối nay hãy học bài cho cẩn thận đi... Mai tôi sẽ kiểm tra việc học của cậu ở trên lớp thế nào đấy! Nếu mà không ra gì thì...
Sau đó là tia nhìn sát thủ ánh lên khiến Tsuna dựng tóc gáy:
- Trời ơi... tha cho tớ đi mà, Reborn!!!!
End chap 3
|
thay đổi nội dung bởi: Saori Kido_Athena, 08-02-2012 lúc 19:04
|
|