Xem bài viết đơn
  #149  
Old 15-12-2011, 08:39
Saori Kido_Athena's Avatar
Saori Kido_Athena Saori Kido_Athena is offline
Luce Bianca
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Aria Shachou Chibi Tsuna Chibi Tsuna Maa Shachou 
Maa Shachou 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 05-12-2007
Bài gửi: 794
Cấp Độ: 39
Rep: 1865
Saori Kido_Athena has a reputation beyond reputeSaori Kido_Athena has a reputation beyond reputeSaori Kido_Athena has a reputation beyond reputeSaori Kido_Athena has a reputation beyond reputeSaori Kido_Athena has a reputation beyond reputeSaori Kido_Athena has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới Saori Kido_Athena



_ Nè nè, tên ngốc bóng chày kia, chẳng phải nhà của ngươi đi hướng kia cơ mà, sao cứ lẽo đẽo đi theo Juudaime vậy hả ? – Gokudera khó chịu hỏi.

_ Chẳng phải nhà cậu cũng ngược hướng này sao ? – Yamamoto bật cười.

_ Chuyện đó khác, vì ta là cánh tay phải của Juudaime nên phải hộ tống ngài ấy về tận nhà, ai cần đến cái tên ngốc như nhà ngươi chứ ?

_ Thôi mà, thôi mà, Gokudera-kun… - Tsuna cố cản lại và ngoái nhìn Hikaru ngại ngùng. Cậu không muốn Hikaru cảm thấy lạ khi Gokudera cứ nhắc về mafia hoài như vậy.

_ Takeshi-kun về nhà tớ chứ bộ !! – Hikaru nói : - Với lại, cậu giành Tsuna-kun hơi quá đáng rồi đó, Gokudera-kun !!

_ Đã nói bao nhiêu lần không được gọi ta như thế cơ mà !! – Gokudera giậm chân cáu tiết.

« Một tsundere chính hiệu » - Hikaru lắc nhẹ đầu.

_ Erhhh… - Tsuna ngạc nhiên : - Yamamoto đến nhà Hikaru-chan làm gì vậy ??

_ À, hôm nay otou-san về muộn nên mình qua nhà Hikaru-chan vừa ăn ké, vừa hỏi bài luôn. – Yamamoto gãi đầu nhẹ và cười : - Ở nhà một mình nên thi thoảng mình cũng lười khoản nấu nướng.

_ Còn nếu mình tiếp tục ăn chực nhà Tsuna-kun nữa thì sẽ « lụt nghề » sớm mất !! – Hikaru nghiêng đầu cười phụ họa sau đó.

_ À, ra vậy !! –Tsuna gật gật đầu.

_ Ah, quên mất, vậy thì cũng phải tính nấu món gì chứ ?? – Hikaru đột ngột nhớ ra là lâu lắm rồi cái tủ lạnh trong nhà đã trống không vì cô lười mua đồ.

_ Cơm Tenjiku được không!! – Yamamoto nói.

_ Cái đó nấu lâu lắm đó!! – Hikaru hơi nhăn mặt: - Có 2 người thôi thì mình nấu mì chiên kiểu Tây nhé, dù gì mình cũng ở Ý 10 năm rồi mà.

_ Ok, ý kiến hay đó. Vậy thì… ! – Yamamoto hớn hở nói.

_ Loại màu tím như mọi khi nhé !! – Hikaru cười và nói.

_ Ya… đúng vậy đấy. – Yamamoto cười lớn: - Chà, xem ra khẩu vị bọn mình vẫn trùng nhau như ngày nào nhỉ!!

Tsuna và Gokudera trợn tròn mắt…

_ Cậu có hiểu họ đang nói mật mã gì không?? – Tsuna khều khều tay Gokudera.

_ Juudaime, hiểu được hai người đó là tui chết liền đó!!! – Gương mặt Gokudera cũng mất bình tĩnh nghiêm trọng.

Tsuna cảm thấy nhiều lúc hai người đó giống nhau đến kì lạ, như thể họ không cần phải nói cũng hiểu đối phương nghĩ gì.

……………………………………………………..

Tiệm bánh kem, một ngày nào trong tuần sau đó...

_ Woa, bánh kem tiệm này ngon ghê ha!!! – Haru khẽ phồng miệng lên và ngậm chặt chiếc thìa nhỏ vui mừng nói.

_ Đúng thế, đúng thế!! – Kyoko tán đồng và nhìn Hikaru: - Cậu thấy sao, Hikaru-chan??

_ Ừm… bột bánh thơm, mềm, kem béo mà không ngấy, ngọt mà vẫn thanh, hơn thế nữa kết hợp với vị dâu tây mang lại niềm hạnh phúc… Đúng là cực kì ngon!! – Hikaru nếm miếng bánh cẩn thận và nhận xét với gương mặt cực kì mãn nguyện.

_ Hahi… đúng là Hikaru-chan, lúc nào cũng nhận xét chuẩn hệt như một nhà phê bình món ăn chuyên nghiệp vậy!! – Haru tròn xoe mắt.

_ Tiếc là hôm chủ nhật không đi được cùng nhau nhỉ! – Kyoko nói: - Hôm đó leo núi thế nào vậy, Hikaru-chan??

_ Ừm… - Hikaru khẽ gãi đầu nhè nhẹ nói: - Cũng vui lắm… chỉ là có chút sự cố nhỏ nhỏ thôi.

_ Lần nào Tsuna-kun đi vô núi chơi là cũng có việc xảy ra thôi à!! – Haru thở dài.

Hikaru nhìn hai người bạn thì chỉ cười, làm sao có thể nói cho họ biết những chuyện mà Tsuna gặp phải nhỉ?? Nếu họ mà biết sự thật thì sao đây?? Chắc là shock lắm. Phải, Hikaru đã luôn luôn theo dõi Tsuna trong mọi buổi luyện tập. Cô muốn biết khả năng của Tsuna còn có thể tiến xa thêm mức nào và đến khi nào, cậu ta mới có thể đạt đến trình độ thực sự của ngọn lửa Dying Will.

_ À ne ne, nhà Tsuna vừa có thêm một cậu nhóc mới rất dễ thương đó!! – Haru khua loạn tay lên khoe: - Cậu bé đó có khả năng bói toán đấy nha.

_ Bói á? – Hikaru và Kyoko ngạc nhiên đồng thanh.

_ Ừ ừ, cậu bé đó có thể đoán chính xác 3 điểm dễ thương nhất của Haru đó!! Với cả… còn có khả năng làm đồ đạc bay lung tung lên nữa… Ảo thuật hay lắm lắm!!

_ Thật thế sao? – Kyoko đầy phấn khích hỏi.

_ Vậy à? – Hikaru thì ngược lại, gương mặt cô hơi nhợt nhạt đi: - Cậu biết tên cậu bé đó không, Haru-chan??

_ Ừm… là… Fuuta.. cái gì đó nữa thì phải!! – Haru nói, cô không thể nào nhớ được họ đằng sau của Futa.

Hikaru căng tròn mắt, thêm một kẻ nguy hiểm nữa có thể tiết lộ thân phận của cô bất cứ lúc nào, Fuuta de la Stella - Hoàng tử các vì sao, chuyên gia xếp hạng.

“Chết thật rồi, nếu lỡ để thằng bé đó nhìn thấy thì mình coi như đi tong” – Hikaru tái mét mặt lo lắng.

_ Hikaru-chan, sao vậy? – Kyoko hơi sợ khi nhìn thấy nét mặt của Hikaru.

Khẽ giật mình, cô gái tóc vàng cố bình tĩnh để trấn an bạn:
_ À, không không… mình ổn mà. Chỉ là đột nhiên nhớ đến mấy vụ tấn công học sinh trường mình gần đây nên tự nhiên thấy bất ổn thôi.

_ Cậu nói mình mới nhớ. – Kyoko lo âu: - Không hiểu lý do vì sao nữa… hình như là cả Hội viên Hội Kỷ luật, rồi người của bên Karate và Kendo cũng lần lượt bị…

_ Hahi… chuyện gì mà nguy hiểm vậy?? – Haru bỏ dở miệng bánh kem nhìn hai người hỏi.

_ Không có gì đáng bận tâm đâu. – Hikaru cười nhẹ: - Có chuyên gia xử lý vụ này mà…

Và khi nhắc đến chuyên gia ở đây, Hikaru ám chỉ chim Sẻ chúa của Hội Kỷ luật. Anh ta từ chối phũ phàng lòng tốt muốn giúp đỡ của Hội Học sinh thì đã vậy mặc xác anh ta đi tìm thủ phạm luôn. Nếu chỉ là một đám côn đồ bình thường thích gây chuyện thì coi như là có vài bao “thịt” miễn phí được “tẩm quất”… Hikaru cười khúc khích khi nghĩ vậy, tuy nhiên điều cô lo sợ nhất chính là cái hành động kì lạ có tổ chức này liệu có khi nào lại là…

“Reng… Reng… Reng….”

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Kyoko vội mở điện thoại lên:

_ Moshi moshi, Sasagawa desu!! (Alo, Sasagawa đây ạ)

Gương mặt của Kyoko dần dần chuyển sang trắng đến nhợt nhạt khi nhận cú điện thoại đó :

_ Sao cơ, chị nói sao ạ ?? Bệnh viện Trung ương Namimori ạ?? Vâng, em sẽ đến ngay…

Kyoko vội vã đứng chồm dậy như thể không kiểm soát, đôi mắt to ngân ngấn lệ và run rẩy…

_ Có chuyện gì vậy, Kyoko-chan?? – Hikaru nắm chặt tay Kyoko để giúp cô bé giữ bình tĩnh.

_ O…Onii-chan… bị người ta đánh… và đang phải nhập viện!! – Kyoko run run.

_ Sao cơ??

_ Chị…chị y tá gọi điện đến báo vậy… - Giọng cô bé tóc cam đã bắt đầu nghèn nghẹn.

Hikaru thở mạnh bức xúc, cái tên đầu Sẻ đó làm gì mà mãi không chịu hành động vậy cơ chứ??

_ Haru-chan, cậu trả tiền giùm chầu này nha. Giờ mình với Kyoko-chan sẽ đến bệnh viện xem tình hình anh trai cậu ấy thế nào!!! – Hikaru nói.

_ Ừm, hai người cứ đi trước đi. – Haru trả lời: - Mọi chuyện ở đây cứ để Haru lo… Rồi mình cũng sẽ đến bệnh viện với các cậu sau…

Nói rồi cả hai người, Hikaru và Kyoko vội vã rời quán bánh kem và chạy thẳng đến bệnh viện.

“Lần này là đến lượt anh trai của Kyoko… vậy thì… tiếp theo sẽ là ai???” – Hikaru vừa chạy vừa nghĩ: “Rốt cuộc chúng đang nhắm đến điều gì?? Rốt cuộc… bọn chúng là ai??”


End chap 26





Cái đoạn mà Hikaru và Yamamoto nói chuyện về bữa tối mong là ko có ai ko hiểu nó hết à nha. :d
__________________
HÃY ĐẾN THĂM NHÀ CỦA TA CÁI NÀO:

THANH DÃ - VƯỜN KHÔNG NHÀ TRỐNG


Một ngôi nhà đơn sơ mộc mạc, giản dị đến mức khó tin hệt như cái tên của nó. Xóm nhà lá xin chào

thay đổi nội dung bởi: Saori Kido_Athena, 11-02-2012 lúc 20:12
Trả Lời Với Trích Dẫn