oOo VnSharing oOo

Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo.

Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên!

Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây.

Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi.
Go Back   oOo VnSharing oOo > Những lĩnh vực khác > 1 2 3 Cười !!! > Funny Stories

HD cho người mới | ĐĂNG KÍ VIP MEMBER: KHÔNG QUẢNG CÁO, KHÔNG CẦN POST BÀI ĐỂ DOWNLOAD!
Mua sắm bằng Rep! | VnSharing Shop   Facebook

[EVENT] Reup Anime trên CAV


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 12-10-2008, 07:38
hungthinh146's Avatar
hungthinh146 hungthinh146 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Shinsen Na Take (Bamboo of Freshness) Yellow iPod tan Cấp 4: Star of Magic Panzer VI Tiger 
Gladius Sword Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Ancient Leaf 
Tổng số huy hiệu: 10
Tham gia ngày: 23-07-2008
Bài gửi: 1,654
Cấp Độ: 5
Rep: 74
hungthinh146 sẽ sớm trở nên nối tiếng

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới hungthinh146
Truyện cười tuyển tập

Vì nội dung mình thấy ko phù hợp nên xoá bài này đi luôn
__________________
Thà ko để chữ kí còn hơn bị phạt thẻ

thay đổi nội dung bởi: hungthinh146, 20-11-2009 lúc 20:52
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 12-10-2008, 08:07
hungthinh146's Avatar
hungthinh146 hungthinh146 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Shinsen Na Take (Bamboo of Freshness) Yellow iPod tan Cấp 4: Star of Magic Panzer VI Tiger 
Gladius Sword Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Ancient Leaf 
Tổng số huy hiệu: 10
Tham gia ngày: 23-07-2008
Bài gửi: 1,654
Cấp Độ: 5
Rep: 74
hungthinh146 sẽ sớm trở nên nối tiếng

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới hungthinh146
http://www.1001truyencuoi.net/module...ewcat&catid=11

Bóc lột nhan sắc
Chúng ta vẫn thường nghe tới bóc lột sức lao động, bóc lột chất xám, bóc lột trẻ em chứ nhan sắc thì xưa nay chỉ có tung hô và... hưởng thụ. Chúng ta cũng nghĩ rằng chế độ phong kiến, chế độ nô lệ, những "thể chế" liên quan tới bóc lột đã qua từ lâu.
Nhầm!

Tôi cũng không nói tới các Tú ông, Tú bà theo nghĩa đen, vì đấy là bóc lột thân xác, và không bao giờ hành nghề một cách công khai.


Những kẻ bóc lột nhan sắc luôn có dáng vẻ sang trọng hơn, trí thức hơn và đạo đức hơn. Cuối cùng, còn phong phú hơn. Đấy có thể là anh phó nhòm, chị nhân viên quảng cáo, ông chủ hãng, chàng đạo diễn, quay phim...


Nếu xét cho kỹ, ta sẽ thấy cuộc sống hôm nay có bao nhiêu thứ cần nhan sắc để tồn tại, để mở rộng, để bán hay nói tổng quát hơn, để quảng cáo. Từ dầu gội đầu tới kem chống nắng, từ phao bơi tới xe hơi, thậm chí cả đất đai, cả tủ lạnh, tivi và... keo diệt chuột, đâu đâu cũng tìm tới nhan sắc của các cô thiếu nữ xinh đẹp quảng cáo cho mình, cô thì cười, cô thì chạy nhảy, cô thì ca hát, có cô còn bơi mặc dù... không ở bể bơi.


Chả ngày nào mà nhan sắc không lên nhãn hiệu. Bằng quay phim, bằng chụp ảnh, thậm chí bằng đứng trực tiếp đi qua đi lại hay diễn thời trang trong, trước và... bên hông siêu thị! Người ta dùng nhan sắc của các cô. Người ta trả tiền cho các cô. Người ta trả ít, người ta trả một nửa, người ta trả cho “cò” và người ta... quỵt hẳn!


Đội quân bóc lột người đẹp hiện nay đông vô kể. Từ các tay “cò” chuyên nghiệp, các công ty môi giới, các chủ thầu và các... bạn bè.


Phổ biến nhất là bóc lột trong chụp hình. Cứ mở các tạp chí ra, thấy vô số cô người mẫu thân hình tuyệt mỹ khoác những bộ đồ tuyệt hảo đứng, ngồi và... nằm trong các khung cảnh sang trọng, khéo ai cũng tưởng họ rất thần tiên. Kể ra thì cũng thần tiên, nếu như ta không biết phần lớn họ đều phải chụp không công hoặc chụp rất ít tiền.


Người đẹp chụp hình cho báo. Báo thì bán chứ chả phát không, thế nhưng luôn luôn bị lờ thù lao. Hỏi ông chụp thì ông ấy bảo đi hỏi tòa soạn, hỏi tòa soạn thì người nọ đổ cho người kia rồi... xìu. Đấy là nếu như "can đảm" hỏi, vì lần sau "nó" sẽ không kêu chụp nữa!


Mà công việc có phải nhẹ nhàng gì đâu. Để có mấy tấm hình, nhiều lúc các cô kiệt sức cả ngày trong studio hoặc phơi thân dưới sóng biển nắng cháy da đen xì cả thân mình, hoặc ê ẩm cả chân tay.


Có một quy định "ngầm" với nhau rằng thù lao cho người chụp hình chính là... hình được đăng báo, còn đòi hỏi gì. "Nó" còn nói xa xôi là cô nọ, cô kia muốn lên hình này mà không được, hoặc được thì phải quà cáp rất ghê, "em đã được báo chiếu cố", đừng có "bày đặt" hỏi tiền. Thế là im tốt nhất.


Bóc lột thứ hai là quay ca nhạc, quay phim. Mấy ông dẫn mối, mấy ông phó và cả khối ông đạo diễn rất giỏi trò này. Lấy của nhà sản xuất cả triệu đồng nhưng xơi hết năm trăm, trả cho em năm trăm vẫn còn đạo đức lắm. Lắm cô ký vào hợp đồng khống, hoặc "biết điều" hơn thì chỉ lấy tạm ứng, chỗ còn lại bảo đạo diễn "anh giữ giùm em, khi nào cần em lấy". Những cô như thế hứa hẹn đóng nhiều.


Ăn chặn khủng khiếp vô cùng là trong quảng cáo. Thiên hạ có đồn cô nọ được ngàn đô, cô kia vài ngàn, anh này dăm chục triệu. Cũng có những người như thế, nhưng có nhiều hơn là phải ký hợp đồng thông qua trung gian bị "chặn" vô tội vạ. Đám bóc lột nhan sắc rất thiên hình vạn trạng, rất đông và rất nhiều kẻ mang khuôn mặt... từ bi. Đông tới mức độ người mẫu nào lên tiếng phản kháng cầm chắc cái chết, sẽ ít nơi nào mời.


Cơ sở để đội quân bóc lột hành nghề là ý nghĩ báo chí, phim ảnh, quảng cáo, tivi chỉ là nơi tạo dựng tên tuổi, chứ các cô kiếm sống bằng chuyện khác. Nhưng nếu bị hỏi "việc khác" ấy là gì thì khối ông lúng túng, chỉ ú ớ nói rằng nổi tiếng sẽ dễ quen và cưới được... đại gia.


Thật là một kiểu suy luận xấu xa tồi tệ. Có thể nói rằng ngay từ khi mới vào nghề (tại sao không gọi chụp ảnh mẫu, gọi đóng quảng cáo, đóng phim là nghề), các thiếu nữ đã sống chung với bóc lột.


Nhiều người tưởng đấy là chuyện đương nhiên, nhiều người uất ức vô cùng khi thấy mình lao động quần quật mà sau đó "nó" cầm tiền, "nó" lại bảo mình phải... nhớ ơn. Nhưng nói ra là hết cửa. Các công ty quảng cáo, các lãnh đạo cũng biết điều này, nhưng hoặc vô tâm, vô trách nhiệm, hoặc cũng đồng lõa ăn chia. "Nhan sắc" chả hy vọng chỗ nào kêu cứu.


Khốn khổ nữa, khi "nhan sắc" là một phạm trù tương đối rộng, tùy theo cảm nhận từng người. "Nàng" có thể đẹp với ai nhưng xấu với tôi và ngược lại. Chính vì thế, đằng sau các cô, nhan sắc luôn luôn có một đám "hai phần ba" hoặc "nửa" nhan sắc rình rập thay thế.


Trừ những người mẫu đã quá nổi danh, đếm không đầy một bàn tay thì cô nào cũng có thể được "lăng xê" lên để... đè bẹp một cô nào. Do đó, đám "nham nhở" luôn luôn sẵn sàng nhảy ra thế chỗ. Mà đám này chẳng những lấy ít thù lao, thậm chí là không lấy đồng nào mà còn biết điều vô khối khoản khác.


Nguyên nhân sâu xa của tư tưởng đó là thiếu tôn trọng con người. Nghĩ cái đẹp là của trời cho, mạnh ai "khai thác" được bao nhiêu thì cứ việc. Đúng là trời cho lúc đầu, nhưng sau đó, để củng cố và giữ vẻ đẹp, nhiều diễn viên hay người mẫu phải tốn kém hoặc phải rèn luyện rất nhiều, đó cũng là lao động chân chính mà thôi. Cũng một phần nữa là các cô hiện nay mạnh ai nấy làm, chẳng có hiệp hội, chẳng có cá nhân nào đứng ra thương lượng hay quản lý gì cả.


Một số công ty đứng ra tập hợp, lưu giữ hình ảnh, hồ sơ thì cuối cùng còn "bóc lột" ghê hơn đám bóc lột chuyên nghiệp, làm "chị em" ngán ngẩm.


Có một lần, tôi gặp mấy cô diễn viên đóng những cảnh minh họa. Họ thì thầm vào tai tôi: "Anh ơi, nếu có việc gì thì kêu thẳng cho tụi em, tụi em mới nhận được tiền". Tôi thấy khổ tâm quá. Quần áo, son phấn thế kia mà bị ăn chặn gần hết thì... chỉ có đường hư. Bởi khi nhan sắc không sống được một cách chân chính sẽ phải tìm các cách sống "ngoài luồng".


Xã hội phải đối xử công bằng và minh bạch với các cô gái đẹp của mình thì mới “mười phân vẹn mười”

thay đổi nội dung bởi: hungthinh146, 12-10-2008 lúc 08:09
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 12-10-2008, 08:09
hungthinh146's Avatar
hungthinh146 hungthinh146 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Shinsen Na Take (Bamboo of Freshness) Yellow iPod tan Cấp 4: Star of Magic Panzer VI Tiger 
Gladius Sword Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Ancient Leaf 
Tổng số huy hiệu: 10
Tham gia ngày: 23-07-2008
Bài gửi: 1,654
Cấp Độ: 5
Rep: 74
hungthinh146 sẽ sớm trở nên nối tiếng

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới hungthinh146
Trẻ mồ côi và hoa hậu

Đã thành "thông lệ", cứ sau mỗi đợt thi hoa hậu thì những người đoạt vương miện lại được ban tổ chức thu xếp đi thăm trại trẻ mồ côi. Trẻ mồ côi, ai mà không biết, cần nhiều thứ lắm. Thức ăn cũng cần, đồ chơi cũng cần, quần áo cũng cần, văn hoá cũng cần và tình thương càng cần. Cái mà chúng không cần nhất, khéo chính là… vương miện.

Đơn giản, gần như chắc chắn chúng chưa biết hoa hậu là gì, trở thành hoa hậu khó như thế nào và cách tuyển chọn ra sao.


Do tiềm thức sâu thẳm là cô đơn và thiếu thốn, trẻ mồ côi nhận lấy tấm lòng của bất cứ ai với vẻ biết ơn như nhau. Hay nói cách khác, với trẻ em mồ côi, tình thương không có… danh hiệu.


Không có, nhưng nếu có cũng chẳng hại gì. Bởi rất nhiều cuộc thăm viếng trẻ mồ côi là nhằm hướng tới những ai… không mồ côi. Nghĩa là cho mọi người hiểu tình thương và lòng nhân ái, không biên giới, không khoảng cách, thậm chí càng khoảng cách càng quý dù là khoảng cách học thức, khoảng cách địa vị hay khoảng cách… nhan sắc.


Cho nên, những cuộc viếng thăm trẻ mồ côi đã, đang và sẽ tiếp tục diễn ra với người thường hay với vĩ nhân. Chả có gì sai, chả có gì phải phiền hay suy nghĩ quá về chuyện ấy, mọi tình ở đây đều quý.


Nhưng rõ ràng là quý hơn nếu tình ấy thật lòng. Mà cái gì thật lòng, đôi khi… không trình diễn


Lòng nhân ái có trong mỗi con người. Một phần là do bẩm sinh, khi tất cả các sinh vật trên trái đất này đều có tình thương yêu đồng loại. Một phần do cá nhân nhận thức ra trong quá trình được giáo dục và tự giáo dục bản thân


Mà giáo dục là một quá trình dài lâu, nếu không nói là lâu cho tới… chết. Giáo dục, không phải như cứu hỏa, cũng không phải như thi đấu thể thao, không thể thành các "đợt" kéo dài chỉ chục ngày. Trừ những lớp giáo dục chuyên sâu mà lòng nhân ái, rõ ràng không nằm trong phạm trù này.


Vậy thì có nên chăng, sau chục ngày đêm chạy trên bãi biển, đi dưới ánh đèn màu và xúng xính trong lễ phục thời trang dạ hội, mấy hoa hậu phải "cấp tốc" thăm trẻ mồ côi như mấy lần trước đây vẫn thế?


Khi người ta thành danh, người ta nên nhớ về gia đình, bạn bè, cha mẹ… đấy là lẽ tự nhiên. Chả thế mà trong lễ phát giải Oscar, ai bước lên cũng nói những lời cám ơn là chính. Đấy không phải là thủ tục, đấy là đạo lý và là lẽ tự nhiên.


Nhưng vì là tự nhiên, nên người thì cám ơn vợ trước, người thì cám ơn cha mẹ trước. Người thì cám ơn đồng nghiệp, cám ơn nhà sản xuất, cám ơn bạn bè…


Toàn thế giới lắng nghe những lời cám ơn đó và toàn thế giới không khó chịu, không so sánh xem ai đáng cám ơn nhiều hơn ai.


Thế thì tại sao chúng ta cứ phải "hướng dẫn" các cô hoa hậu việc đầu tiên là thăm trẻ mồ côi? Sao không để các cô ấy tự chọn, muốn làm gì cho lòng nhân ái của cá nhân mình thì làm?


Các cô có thể đi thăm thầy giáo. Các cô có thể đi thăm cha, các cô cũng có thể đi thăm bà bán xôi thuở bé, hay bác xe ôm ngày xưa chở cô đi học… Tóm lại, tại sao các cô không có những lòng nhân ái "riêng" mà chính trong cái riêng đó "cái chung" mới trở nên sâu sắc và đọng lại.


Chủ nghĩa hình thức là điều mà chúng ta đã hiểu về tác hại của nó. Chủ nghĩa hình thức làm giảm lòng tin, làm tốn kém thì giờ, tiền bạc, làm những người có lương tri thật sự buồn bã quay đi. Đã có hình thức trong hội họp, hình thức trong giáo dục, trong lễ nghi, trong xây trụ sở… và chả lẽ cần phải trong thi hoa hậu nữa sao?


Mà các cuộc thi hoa hậu do bản chất của nó, luôn luôn bị mọi người nghi là hình thức. Và các vị trong ban tổ chức, ban giám khảo, luôn luôn muốn chứng minh ngược lại. Họ ra sức tuyên bố sắc đẹp chỉ vẹn toàn khi là sự kết hợp lý tưởng từ trong ra ngoài và điểm ứng xử cũng không kém quan trọng gì khi so với điểm áo tắm.


Tôi không nghi ngờ chút xíu lòng chân thành của họ, nhưng tôi cũng biết rằng con đường thăm viếng trẻ bất hạnh, trẻ mồ côi không phải lúc nào cũng là con đường đầu tiên hoa hậu cần đi, khi cô là người có tình thương. Nó càng không phải là con đường duy nhất.


Đã thế, sau những cuộc viếng thăm này, nhiều hoa hậu "mất hút", tất nhiên chả phải họ tan vào không khí. Họ vẫn còn đó, làm đủ mọi điều "mưu sinh" như một dân thường, Nghĩa là gây ra đủ các dư luận vui, buồn, thương, giận cho xã hội.


Nghĩa là sau đêm chung kết "rình rang", sau vài buổi đi thăm theo chương trình không có gì sáng tạo thì "ai về nhà nấy". Chả có "hợp đồng" gì cho hoạt động về sau.


Bao nhiêu tiền của, bao nhiêu quan tâm rồi cũng không vượt qua mức độ "ngắm nhìn". Phải chăng đó là một "hành trình văn hoá"?


Một đất nước muốn phát triển cần hai loại người: Người tài và người đẹp. Người tài cần được tôn trọng, được giao những công việc, những địa vị thích hợp với tài. Người đẹp cũng cần được tôn trọng, được giao những việc thích hợp với vẻ đẹp hồn nhiên, trong sáng
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 12-10-2008, 08:10
hungthinh146's Avatar
hungthinh146 hungthinh146 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Shinsen Na Take (Bamboo of Freshness) Yellow iPod tan Cấp 4: Star of Magic Panzer VI Tiger 
Gladius Sword Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Ancient Leaf 
Tổng số huy hiệu: 10
Tham gia ngày: 23-07-2008
Bài gửi: 1,654
Cấp Độ: 5
Rep: 74
hungthinh146 sẽ sớm trở nên nối tiếng

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới hungthinh146
Văn hoá vé mới
Vé mời đã trở thành một... quốc nạn về văn hóa, tôi nói thế chả hiểu có quá không. Và trở thành một "bộ phận không nhỏ" dư luận... sa lông.

Ngày xưa, có một từ tên là "Chính khách sa lông" chỉ một lớp người quần áo đẹp đẽ, tay nâng ly rượu, ngồi trong những bộ sa lông êm ấm tại phòng khách tiện nghi bàn về những chuyện lay trời chuyển đất nhưng các ý định đó không bao giờ ra khỏi... cửa phòng.


Tôi không sống ở ngày xưa (tiếc thay và cũng may thay!) nên không bao giờ nhìn thấy những chính khách như thế. Nhưng thời kỳ của tôi có một tầng lớp khéo đông hơn, dễ gặp hơn và dễ... phấn đấu hơn, đấy là tầng lớp nhà nghệ thuật... vé mời.


Nói tới nghệ thuật là nói tới trình diễn. Từ phim, kịch tới hòa nhạc đều vậy. Trình diễn, trừ những trường hợp ngoại lệ, đều phải bán vé. Một phần vì nghệ sĩ cần tiền, một phần khác vì thông qua lượng vé bán ra, nghệ sĩ đo được đôi chút đánh giá của xã hội về bản thân.


Tôi chả dám dại dột tuyên bố không có vé thì không có nghệ thuật. Tôi chỉ lờ mờ đoán rằng vé là cực kỳ quan trọng, đến mức đôi khi chỉ cần nhìn giá vé, số lượng vé và số lượng dân... phe vé là hiểu được tầm cỡ của nghệ sĩ (hoặc của cầu thủ nếu là vé World Cup).


Vé thì phải mua bằng tiền. Đồng tiền như các bạn đều biết, mồ hôi nước mắt lắm. Ngay cả khi bạn là giám đốc một PMU, bạn chắc cũng quý tiền, đằng này phần lớn bạn là người thường, kiếm được tiền đã khó khăn rồi, còn phải dùng tiền đó mua gạo cho nhà, mua sách vở cho con, mua đồ dùng cho vợ hoặc mua quà cáp cho... bồ(!). Phải trích ra từ khoản eo hẹp đó một số tiền mua vé, bạn sẽ cân nhắc rất kỹ trước đó và vui vẻ nếu chương trình hay, tiếc đứt ruột hoặc quát ầm lên nếu chương trình dở, vì "đồng tiền nó liền khúc ruột", khúc ruột nó... một ruộc với cái đầu.


Nhưng phần lớn chúng ta không đủ sức, không đủ thời gian và không đủ... tiền để xem tất cả các thứ nghệ thuật trên đời. Chúng ta đành tìm hiểu nó thông qua các nhà chuyên môn. Họ đi xem rồi họ... viết báo cho ta đọc.


Điều ấy là tự nhiên lắm (nói theo kiểu Nam Cao!). Ta tin rằng các vị ấy đều thông minh hơn ta, ăn học hơn ta và xem nhiều hơn ta. Đúng tất. Chỉ có một thứ khác ta: các vị ấy hay xem bằng vé mời.


Vé mời là vé ngồi chỗ tốt, nhưng không bán bao giờ (tất nhiên là cũng có vị bán nhưng không bắt quả tang nên chớ có nói). Xem bằng vé mời có nhiều cái tiện, và cái tiện cơ bản là không hao tiền.


Ai chả biết tiền bạc không làm nên hạnh phúc. Nhưng tiền bạc chắc chắn làm nên một số cảm giác mà không có tiền hoặc không mua vé thì không có được!


Khi xem phim hay xem kịch bằng vé mua, ngồi lẫn với người mua, tôi tin nhà văn hóa sẽ có những cảm xúc rất thật. Bởi đấy là một vị trí quan sát bình đẳng, một "cái nhìn" xuất phát từ quần chúng theo nghĩa đen, nghĩa đỏ và nghĩa xanh biếc của từ này.


Nhưng nhiều nhà phê bình của ta không thế. Không mời thì họ không đi. Một phần vì họ đã quen rồi, xưa nay vẫn mời, bây giờ hãy mời tiếp tục. Một phần khác vì họ cảm thấy đi vé mời mới oai. Và phần cuối cùng, chả biết nhỏ hay to, là họ tiếc tiền.


Tiền không nhỏ đâu nhé. Có những chương trình ca nhạc một cặp vé giá chính thức tới cả triệu đồng (chả ai dám mời một chiếc). Nếu phải trả một triệu đó bằng tiền túi, thái độ và nhận thức sẽ khác ngay, thậm chí, khác hoàn toàn.


Vé mời đã trở thành một... quốc nạn về văn hóa, tôi nói thế chả hiểu có quá không. Và trở thành một "bộ phận không nhỏ" dư luận... sa lông.


Bởi có rất nhiều chương trình, toàn dân mời là chính. Dân được mời, hoặc là quen, nếu không quen thì cũng nên vui vẻ vì lịch sự, và vì hy vọng lần sau "chúng" còn mời.


Xem bằng vé mời, ngồi lẫn trong đám khách mời, rồi về viết thì bài viết đó là con đẻ của "không khí mời". Chẳng thể nào khác được. Tôi chả bảo là không khí ấy xấu (có dại mới nói thế). Tôi chỉ dám nói là không khí ấy chẳng phải của... nhân dân.


Đấy là chưa kể, ngồi bằng vé mua thì không sao, chứ ngồi bằng vé mời cũng có nghĩa là ngồi trên... khán đài. Ngay từ khi bước vào nơi danh giá đó, nhà văn hóa đã bắt tay, đã nhìn người khác và để người khác nhìn mình. Tóm lại, ngồi chỗ mời cũng giống như tham gia trình diễn, không chỉ dành hết tâm trí cho sân khấu mà còn cho cả... xung quanh.


Cái nạn vé mời đã trầm trọng đến mức ai không mời khéo thành... tự sát. Có dư luận thì thầm là đôi lúc vé còn kiêm cả... tiền xe và tiền ăn sau khi xem!


Thôi, tôi không dám bảo cảm nhận nghệ thuật lúc được mời là sai. Tôi chỉ dám nói là so với cảm giác lúc tự mình bỏ tiền, nó có thể rất... xung đột với nhau!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 18-10-2008, 11:08
hungthinh146's Avatar
hungthinh146 hungthinh146 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Shinsen Na Take (Bamboo of Freshness) Yellow iPod tan Cấp 4: Star of Magic Panzer VI Tiger 
Gladius Sword Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Ancient Leaf 
Tổng số huy hiệu: 10
Tham gia ngày: 23-07-2008
Bài gửi: 1,654
Cấp Độ: 5
Rep: 74
hungthinh146 sẽ sớm trở nên nối tiếng

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới hungthinh146
http://music.vietfun.com/trmenu.php?cat=12

Truyện nhà gà
Nông trại xôn xao vì những lời bàn tán, khen ngợi: Chị gà mái vừa đẻ được một quả trứng nặng đến hơn 1 kg... Các phóng viên từ khắp thế giới đến thăm hỏi và lia lịa ghi chép để đăng tin giật gân này... Một phóng viên kéo gà trống ra và hỏi: - Ông đánh giá gì về sự kiện trọng đại này? - Miễn bình luận! - Ông có dự định lặp lại kỳ tích này không? - Không! - Vậy ông có dự định gì cho thời gian sắp tới? - Thiến thằng đà điểu khốn nạn!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 18-10-2008, 11:09
hungthinh146's Avatar
hungthinh146 hungthinh146 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Shinsen Na Take (Bamboo of Freshness) Yellow iPod tan Cấp 4: Star of Magic Panzer VI Tiger 
Gladius Sword Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Ancient Leaf 
Tổng số huy hiệu: 10
Tham gia ngày: 23-07-2008
Bài gửi: 1,654
Cấp Độ: 5
Rep: 74
hungthinh146 sẽ sớm trở nên nối tiếng

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới hungthinh146
Lý luận
Tại trạm bơm xăng, một chú nọ trong lúc chờ bơm xăng cứ gãi gãi mãi vào cái mũ bảo hiểm trên đầu. Cô gái bơm xăng tò mò: - Anh làm sao thế? - Có sao đâu? Tôi ngứa đầu ấy mà. - Vậy sao anh không bỏ mũ bảo hiểm ra mà gãi đầu? - Cô này lạ chửa? - chú nọ liền cáu - Vậy giả sử cô ngứa mông thì có... cởi quần ra gãi không?
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Old 19-10-2008, 06:25
hungthinh146's Avatar
hungthinh146 hungthinh146 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Shinsen Na Take (Bamboo of Freshness) Yellow iPod tan Cấp 4: Star of Magic Panzer VI Tiger 
Gladius Sword Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Ancient Leaf 
Tổng số huy hiệu: 10
Tham gia ngày: 23-07-2008
Bài gửi: 1,654
Cấp Độ: 5
Rep: 74
hungthinh146 sẽ sớm trở nên nối tiếng

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới hungthinh146
Chứng minh

Một anh chồng được nổi tiếng là "Nể vợ" nhưng không bao giờ nhận danh hiệu đó và luôn bị bạn bè trêu chọc.

Những lúc lén đi nhậu với bạn bè, bao giờ anh cũng đem theo sổ hộ khẩu trong túi. Khi nào bí vì bạn bè động đến chuyện "Nể vợ" là anh ta rút phăng sổ hộ khẩu chỉ cho lũ bạn.

Nhìn vô đây nè, bây có thấy trong này ghi rõ tao là... Chủ hộ không?
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Old 19-10-2008, 06:26
hungthinh146's Avatar
hungthinh146 hungthinh146 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Shinsen Na Take (Bamboo of Freshness) Yellow iPod tan Cấp 4: Star of Magic Panzer VI Tiger 
Gladius Sword Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Ancient Leaf 
Tổng số huy hiệu: 10
Tham gia ngày: 23-07-2008
Bài gửi: 1,654
Cấp Độ: 5
Rep: 74
hungthinh146 sẽ sớm trở nên nối tiếng

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới hungthinh146
Chứ sao ?

Cách trạm bên biên giới vài mươi thước, một chàng trai mang cái bao trên lưng len lén phóng qua bên kia. Không dè nhân viên thuế quan rình sẵn chặn lại hỏi:

Anh hai mang bao gì đó?

Chàng trai đáp:

Thức ăn cho thỏ.

Nhân viên nhà nước nói:

Anh hai cho tôi xem được không?

Chàng trai không thể tránh, mở bao ra toàn là thuốc lá. Ông kia trợn mắt:

Đây là thức ăn cho thỏ à?

Chàng trai vẫn tỉnh queo:

Chứ sao? Nếu chúng nó không ăn thì nhịn đói chớ tôi không tìm được món gì khác.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Old 22-10-2008, 06:29
hungthinh146's Avatar
hungthinh146 hungthinh146 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Shinsen Na Take (Bamboo of Freshness) Yellow iPod tan Cấp 4: Star of Magic Panzer VI Tiger 
Gladius Sword Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Ancient Leaf 
Tổng số huy hiệu: 10
Tham gia ngày: 23-07-2008
Bài gửi: 1,654
Cấp Độ: 5
Rep: 74
hungthinh146 sẽ sớm trở nên nối tiếng

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới hungthinh146
Kí luận 2
bảo hiểm trên đầu. Cô gái bơm xăng tò mò: - Anh làm sao thế? - Có sao đâu? Tôi ngứa đầu ấy mà. - Vậy sao anh không bỏ mũ bảo hiểm ra mà gãi đầu? - Cô này lạ chửa? - chú nọ liền cáu - Vậy giả sử cô ngứa mông thì có... cởi quần ra gãi không?



Kết Thúc (END)
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Old 22-10-2008, 06:29
hungthinh146's Avatar
hungthinh146 hungthinh146 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Shinsen Na Take (Bamboo of Freshness) Yellow iPod tan Cấp 4: Star of Magic Panzer VI Tiger 
Gladius Sword Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Ancient Leaf 
Tổng số huy hiệu: 10
Tham gia ngày: 23-07-2008
Bài gửi: 1,654
Cấp Độ: 5
Rep: 74
hungthinh146 sẽ sớm trở nên nối tiếng

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới hungthinh146
Ký túc xá

Bộ trưởng Giáo dục về thăm trường cũ, ông muốn thăm căn phòng trong KTX mà ông đã ở cách đây 20 năm. Trong căn phòng này hiện có một sinh viên đang ở. Ông vào phòng và thốt lên: - ồ vẫn cái bàn ta từng ngồi học 20 năm trước. Vẫn cái giường ta từng ngủ 20 năm trước. Ôi, vẫn cái tủ ta treo quần áo 20 năm trước. Và ông mở tủ ra, trong tủ có một cô đang ngồi mà không có mảnh vải che thân. Chú sinh viên vội nói: - Ðây là bà chị họ em mới ở quê ra. - Chà, chú em giải thích giống hệt ta 20 năm trước!
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks & Social Networks


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:38.

Bản quyền oOo VnSharing Group oOo © 2007 - 2012
Vui lòng ghi nguồn VnSharing.net khi bạn dùng các bài viết của site. LIÊN HỆ QUẢNG CÁO: 0945255655. Mail: qc.vnsharing@gmail.com
Powered by: vBulletin Copyright © by 2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.


Sửa chữa laptop Đà Lạt | linh kiện laptop đà lạt | sửa chữa máy tính đà lạt | thiết kế website đà lạt | lắp đặt mạng camera đà lạt