oOo VnSharing oOo

Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo.

Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên!

Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây.

Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi.
Go Back   oOo VnSharing oOo > Manga Anime Fan Clubs > Shounen-ai Fans-Club > Fanfic - Fiction > Fiction

HD cho người mới | ĐĂNG KÍ VIP MEMBER: KHÔNG QUẢNG CÁO, KHÔNG CẦN POST BÀI ĐỂ DOWNLOAD!
Mua sắm bằng Rep! | VnSharing Shop   Facebook


Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 06-10-2008, 18:09
Anarchist's Avatar
Anarchist Anarchist is offline
In my dream, it feels like we aren't going to fall...
 
Lover
Tami-BF
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 30-12-2007
Bài gửi: 191
Cấp Độ: 41
Rep: 2048
Anarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond repute

Cá chết đuối



By Gray

SA/Humour/Nhảm


A/N: fic tản mạn viết chơi, sẽ không dài lẫn không hay


Summary:



Núi không chết đuối
Cá chết đuối
Cá đuối núi
Núi chết cá
Cá vẫn chết đuối.



---o0o---



1.Núi không chết đuối




" Cá! Thằng Núi đâu? Sao hôm nay nó không đi học ??? “


Mới bước vào lớp một cái là cả đống mạng lao nhào vào tôi mà hỏi. Tôi có phải là cái thằng chết bằm kia đâu chớ? Muốn hỏi người nào thì tự đi kiếm người đó mà hỏi. Tại sao chuyện gì của nó cũng dí vào tôi hết là sao vậy?


“ Nó chết rồi! “


Tôi đáp cộc lốc. Có điều, tôi thật sai lầm cho việc cứ tưởng tỏa vài cái sợi đen đen uốn éo từ sau lưng mà khi chạm vào người khác mang lại cảm giác lạnh lành thường được dùng kinh điển trong manga, hay nói cho vắn tắt là sát khí kia sẽ giúp cho mình yên thân một chút. Sự thật thì trái lại, còn mang thêm mấy cục tức vào người.


“ Chậc … tao biết mà … nó làm vậy với mày ở ban ngày ban mặt thì sao mà mày chịu cho nổi đúng không? Thông cảm, thông cảm … Nhưng mày yên tâm là tình yêu càng gặp nhiều phiền phức thì sẽ mặn nồng lên nhiều lắm “


Con Xiêm chặt lưỡi nói với tôi như thể đang khuyên nhủ, ánh mắt làm ra vẻ thông cảm cho tôi lắm.


“ Nói đi Cá, Núi nó đè mày ra bắt làm chuyện đó phải không? Nói tao một tiếng tao đi xử nó hộ cho. Với tao là tao không thể nào chuyện chấp nhận cưỡng hiếp được! Mấy chuyện trọng đại đó là phải tự nguyên với nhau! “


Hết con Xiêm thì đến lượt thằng Gấu hùng hổ nói và sau đó nhận được ngay cái tát của con Bốn Mắt.


“ Chuyện nhà người ta, ai cho mày xía vào, thằng vô duyên “ Nhỏ gắt với thằng Gấu bao nhiêu thì quay lại nhìn tôi nói ngọt bấy nhiêu. Mà có phải bênh vực gì tôi đâu cơ chứ, vẫn là vấn đề cấp thiết bệnh hoạn của cá nhân nhỏ mà thôi “ Mày đừng có lo cái chuyện đó quá. Rape là sự biểu thị tình yêu của Núi đối với mày á. Tao nhiệt liệt ủng hộ chuyện của hai tụi mày. Ráng sống sao cho thịêt hạnh phúc nghén, có gì cho phép tao chụp mấy tấm hình lúc tụi mày đang xxx là được rồi. Không thì sắp cũng được “


“ Bệnh quá bà ơi! “ Thằng Hâm đốp ngay lại ngay khi nhỏ Bốn Mắt dứt lời “ Mày yên tâm đi Cá, có tao là hiểu mày nhất vì tao chơi với mày từ nhỏ đến giờ rồi. Tao chắc chắn sẽ không như cái bọn có mắt không tròng kia đâu …”


Nếu là thằng khác, nghe Hâm nói vầy chắc chắn sẽ mừng đến rơi lệ vì chí ít còn thằng bạn nối khố bệnh vực cho sự trong sạch của mình. Nhưng đó là thằng khác chứ không phải tôi, chính vì nối khố với thằng này nên tôi biết, câu đầu nó nói nghe rất lọt tai, nhưng đến câu sau nghe xong là lủng màng nhĩ luôn được rồi.


“ … Tao tất nhiên phải biết rằng cỡ như mày thì thằng Núi không đè ra mà rape được đâu. Hai tụi mày xét theo con mắt của tao đều ngang cơ nhau cả, nhìn không ra được đứa nào là uke đứa nào là seme? Nên … tao hỏi thế nhị chút nhé!" Nó ngừng một chút, nháy mắt đều cáng với tôi rồi lại tiếp tục " Lúc xxx, tụi mày … đứa nào là top đứa nào là bottom?”


Thấy chưa, nói có sai đâu? Nói chuyện với thằng này câu đầu thì cứ việc, đến câu thứ hai tốt nhất hãy nhét cái đồ bịt tai vào. Nếu không, rất dễ có án mạng xảy ra.


“ Tụi mày nói xong hết chưa? Nói xong rồi đến lượt tao nói: Tao với thằng Núi ấy không có gì hết! Chuyện lần trước tụi mày thấy là chút hiểu nhầm thôi. Xóa ngay mấy cái chuyện thô bỉ trong đầu tụi mày đi. Tập trung mà học kìa! “


May mà tôi quen với tụi nó lâu rồi, chứ nếu không dám tức mà chết lắm. Bạn bè kỉêu gì kì. Toàn khóai làm mấy chuyện ngược đời không! Đã thế, còn chẳng bao giờ bỏ lời của người khác vào tai. Mình nghĩ sao là cứ luôn cho mọi chuyện đúng y như mình nghĩ chứ không thể khác đi được. Mà chung qui, mọi chuyện cũng do thằng Núi chết toi kia mà ra cả.


Thằng đó tên thật tất nhiên không phải là Núi, cũng như mấy đứa kia không phải là Xiêm, Gấu, Bốn Mắt, Hâm, hay tôi là Cá. Chẳng có cha mẹ nào đi đặt tên con theo cái kiểu quái đản thế cả. Đó là biệt danh chúng tôi gọi nhau mà thôi. Núi tên thật là Nguyễn Đức Minh Sơn, hiểu rồi chứ? Sơn bằng núi. Quá đơn giản và ấn tượng. Gọi Sơn không thì thường quá, gọi Núi thì hơi bị bờ rồ kiểu úc. Với lại, nó là dân miền núi, tức là từ trên núi xuống, nói cho nhanh là cách đây ba tháng nó từ Đà Lạt chuyển xuống đây. Nói luôn, đây là Nha Trang, là biển. Thật ra, Núi là một thằng khá hòa đồng và cũng có chút điên điên nên chẳng bao lâu khi chuyển xuống đây, Núi đã nhanh chóng được kết nạp vào hội điên của lớp. Giới thiệu luôn là Hội Điên bao gồm tôi, Xiêm, Gấu, Bốn Mắt và Hâm. Trong hội này thì Bốn Mắt thân với Núi nhất. Vậy mà, người bị ghép đôi với Núi không phải là nhỏ mà là tôi. Đau cái đầu!


Nói đến chuyện đau lòng này, chắc phải kể từ chuyện Núi ôm tôi ở giữa lớp. Ừ, thì là ôm, ừ, là giữa lớp. Nhưng hai thằng con trai ôm nhau có chết ai đâu mà tụi nó phải làm ầm lên thế cơ chứ? Đâu phải đương không tự nhiên Núi với tôi ôm nhau. Thằng đó nó nhịn đói nguyên ngày. Lúc tiết năm là cả trường chào cờ thì tôi với Núi ở lại coi lớp. Đói mà còn hăng, chạy lung ta lung tung, nhí nha nhí nhảnh để rồi tuột huyết áp. Tôi thấy Núi sắp té nên mới nhào ra đỡ lấy Núi. Vừa mới đỡ được cái bao bố ấy dậy thì cả lớp ùa vào. Vậy đó, hiểu nhầm tai hại mà chẳng ai chịu nghĩ đó là hiểu nhầm. Đặc bịêt là cái Hội Điên kia!


Chuyện thứ nhất, đến chuyện thứ hai. Đó là vào một đêm đẹp trời. Có trăng, có sao rất chi là lãng mạng. Núi gọi điện cho tôi, cỡ mười một mười hai giờ đêm gì ấy, phán cho một câu “ Tao nhớ mày quá “. Ờ, vậy thì thôi tôi không nói. Khốn khổ cho cuộc đời tôi là người nhấc máy không phải là tôi mà lại là thằng Hâm. Hôm đó không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà tôi cho Hâm mượn di động, nó cũng quên trả. Mà cái câu Núi nó bảo nó nhớ tôi, thật ra có phải vấn đề gì to tát đâu? Nhà tôi bán phở, mỗi lần đến thăm Núi là tôi mang phở đến cho Núi. Một là vì thằng này ở một mình, hai là vì Núi cũng khoái phở. Vậy nên mỗi lần Núi ca bài ca "tao nhớ mày" là tôi tự biết mình nên làm gì rồi. Nhưng mà có ai chịu hiểu nỗi khổ ấy của tôi đâu chớ? Có trách là trách miệng thằng Hâm sinh ra đã là một cái mỏ làng!


Lần thứ hai rồi, đến lần thứ ba. Chuyện này là tại thằng Núi. Tại cái đầu óc của nó suy nghĩ đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn được. Vì chuyện này mà tôi trù nguyền nó đến hết đời. Chả là vầy, xét về mặt toàn diện để đánh giá hotboy của khối thì thằng Núi có đủ điều kiện. Mặt nhìn cũng được, lại là con trai Đà Lạt, da trắng miễn bàn. Học thì đầu voi đuôi chuột, nhưng tổng cả năm lại vẫn hơn được khối thằng. Gia cảnh thì không biết, nhưng ở riêng và được chu cấp mỗi tháng, vậy cũng tốt rồi. Chính vì những yếu tố đó mà gái theo Núi không thiếu. Có lần, có một em ở đâu đến ngay lớp tỏ tình với Núi. Núi từ chối đã đành, con nhỏ kia bị từ chối rồi thì thôi đi, còn ráng hỏi thêm một câu nữa là rằng “ Anh có thích gì không? “. Thằng chết toi ấy cũng thật thà trả lời rằng “ Anh thích Cá “. Chết luôn đi! Lời nói cũng tiết kiệm là sao? Núi mà nói rạch ròi ra là “ Anh thích phở nhà Cá” có đỡ hơn không? “ Anh thích Cá” “ Anh thích Cá “ … Ôi trời ơi, chuyện này làm tôi giải thích gãy cả lưỡi mà chẳng một đứa nào thèm nghe hết.


Núi thích Cá => Cá với Núi là một cặp.


Sự hiểu của lớp tôi cũng như Hội Điên là như vậy đó. Vớ vẩn đến mức không thể nào vớ vẩn hơn được. Nhưng lắm đứa tin vào cái chuyện vớ vẩn ấy. Đời có nhiều chuyện không thể nào hiểu nổi.


Người xưa có câu “ Quá tam ba bận”. Đã ba lần gây hiểu nhầm rồi thôi đi. Chơi thêm lần thứ bốn mới ghê. Lần này, mới là tai họa của đại họa. Tất cả vấn đề ở đây chính là vì: Núi không chết đuối.


Như đã nói, nó là dân Núi, từ bé đến lớn có mấy lần đụng đến nước đâu. Vậy quẳng Núi xuống nước một cái là tự nổi không cần phao phiếc gì hết. Đời nó bất công vậy đấy! Vì thế mà cách đây ba ngày, lúc tôi, Núi cùng với đám Hội Điên đi chơi đảo. Nó cứu tôi khi tôi sắp có nguy cơ không nổi được vì cơ thể như đeo phải chì trong nước mà phải bất tỉnh nhân sự. Lúc nhận thức được chuyện gì đã xảy ra thì tôi thấy mình đang nằm trong nhà nghỉ của đảo, bên cạnh là Núi. Và vấn đề của vấn đề ở đây là tôi với nó đều naked. Ác nữa là, đúng lúc đó Hội Điên đi câu cá về.





Gào trời, trời không thấu.

Gọi đất, đất không thương.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 06-10-2008, 23:32
honeysuckle's Avatar
honeysuckle honeysuckle is offline
chết đuối trong những thứ do chính mình gây ra ...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Đá cấp 2: Garnet Honorary Award: Peridot Đá cấp 3: Citrine Đá cấp 2: Garnet 
Ngũ kì thư Tứ kì thư Tứ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 7
Tham gia ngày: 24-05-2007
Bài gửi: 266
Cấp Độ: 44
Rep: 2185
honeysuckle has a reputation beyond reputehoneysuckle has a reputation beyond reputehoneysuckle has a reputation beyond reputehoneysuckle has a reputation beyond reputehoneysuckle has a reputation beyond reputehoneysuckle has a reputation beyond reputehoneysuckle has a reputation beyond repute

Oh, cô chạy sang đây rồi đó à? Post em Cá lên rồi, vậy còn em Gấu ra sao nhỉ Còn mấy em khác nữa *mắt chớp liên hồi*

Ah, cô ngó xuống cái sign của tôi để xem tôi là ai nhá.

Comment mở màn cho cô đây, fic này chứng minh cho câu nói "con đường ngắn nhất để đến với trái tim là đi qua bao tử" XD~

Cái kiểu phởn này tôi xem lại vẫn phải cười lol, và chợt nhớ đến em Loạn, em Gấu, cùng những em mà cô cũng biết là em nào đấy *devil's smile*

Xem fic này tội cả 2 em Cá và Núi. Tội em Cá vì em Núi quá nà ngây thơ...vô số tội, kiệm lời một cách quá evil. Tội em Núi vì ... phở nhà em Cá quá ngon (mà tôi cũng thích phở nữa )


Nói túm lại, tôi thích fic này, và những fic mà cô cũng biết là fic nào đấy. Nếu được thì nhanh nhanh lên cô nhá, dạo này tôi đang chán '___'~
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 07-10-2008, 00:08
Sakura Mikan's Avatar
Sakura Mikan Sakura Mikan is offline
Rook
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 09-03-2008
Bài gửi: 304
Cấp Độ: 12
Rep: 579
Sakura Mikan has a reputation beyond reputeSakura Mikan has a reputation beyond repute

Trời ơi, đọc truyện mà cười muốn bể bụng, nhất là đợt hiểu lầm thứ 4 và 2 câu kết chương của tác giả á

Trời ơi, sao em núi ngây thơ vô (số) tội thế không biết, em khiến cá nhà ta chết ằng ặc theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 07-10-2008, 19:47
Anarchist's Avatar
Anarchist Anarchist is offline
In my dream, it feels like we aren't going to fall...
 
Lover
Tami-BF
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 30-12-2007
Bài gửi: 191
Cấp Độ: 41
Rep: 2048
Anarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond repute

Aki: vì tôi đang phởn nên mới mang em duy nhất đã finished của tôi qua bên này, còn mấy em kia, tôi nhìn là nản ... nở nần chồng chất~~~

Mà dạo này tôi cũng đang tính viết lại, em Loạn với em Gấu chọn cái nào cô? Em Loạn nhỉ

SM: thanks XD~




2.Cá chết đuối


Cá giận tôi thiệt rồi. Đó là cả một vấn đề nan giải cần được giải quyết. Làm thế nào đây hả trời? À, mà Cá không phải là cá đâu nhá. Cá là người, có tên có họ hẳn hoi.


Cá tên thật là Hồ Quân Trạch. Trạch đồng nghĩa với Cá nên gọi là Cá. Nghe từ Cá với từ Trạch, xét một mặt khách quan thì Cá vẫn dễ nghe hơn là Trạch. Vì thế, mỗi lần ai gọi Cá là Cá, Cá đều rất vui tươi và niềm nở. Nhưng đến khi gọi Trạch, là lúc đó mặt Cá đanh lại, tối sầm đi với một lý do hết sức đơn giản: Chỉ thầy cô mới gọi Cá là Trạch, mà đã gọi tên của Cá thì chắc chắn chỉ để làm một việc: lên bảng. Có thằng nào vui mừng khi bị lên bảng dò bài đâu chớ. Cá cũng vậy thôi.


Tính Cá lúc bình thường cũng rất là tốt. Nói chung là biết là lắng cho bạn bè và tốt nhất ở cái khỏan hay mang phở nhà mình đến cho tôi ăn. Phở nhà Cá ngon lắm nhé, nước lèo làm từ thịt ngọt từ xương nè, bánh phở dai nè, thịt cũng rất là thơm nữa. Vì mấy tô phở ấy, tôi nguyện yêu Cá suốt đời cũng được. Miễn là Cá phải biết nấu phở cho tôi ăn mỗi ngày mà không tính tiền. Có điều, chuyện đó hơi bị khó. Nếu Cá mà biết làm như vậy thì đợt khéo tay 8/3 lần trước, hơn nửa lớp đã không bị Tào Tháo rượt vì món mà chỉ có Cá mới có thể gọi là bánh ấy. Ôi, mà đó là chuyện đau lòng, chẳng nên nhắc lại làm gì nhỉ? Nói lại về tính cách của Cá vậy. Cá bình thường thích cười, thích hét, thích đá đểu và xỏ xiên người khác như bao thành viên trong Hội Điên. Chỉ trừ một điều không hội viên Hội Điên nào sánh bằng Cá, đó là giận dai. Cá giận dai như đỉa. Kéo quài không chịu buông cục giận đó ra. Báo hại người khổ là tôi. Tính Cá nếu không thích giận dai, không thích giận cá .. nhầm giận thịt chém thớt thì cũng chẳng đến nỗi liệt vào học sinh quái tính của lớp đâu. Nhưng khốn nỗi, một khi chúng ta đã xài từ nếu thì điều đó chẳng có thực. Mà không có thực thì … nói làm gì.


Nói đến vấn đề làm cho Cá giận tôi đây, là vấn đề vô cùng tế nhị lẫn khó nói. Thật ra là do Cá cấm tôi không được nói. Chứ không, tôi chỉ cần nói thẳng với mấy đứa trong hội một câu là tụi nó hiểu liền chuyện gì đã xảy ra ba ngày trước. Vừa giúp tôi thóat khỏi cái ma lực trù ẻo của Cá đang đè nặng trên đầu, vừa khiến Cá khỏi phải bận tâm về chuyện ghép đôi trắng trợn của mấy đứa kia. Thế mà Cá không chịu. Tại sao cơ chứ? Cá chết đuối có phải chuyện gì to tát đâu?


Ờ … Cá chết đuối. Đây là từ mà dân Nha Trang hay xài để nói về mình nếu họ không biết bơi. Dân biển thì chuyện nước với chuyện biển cũng rành chẳng khác nào cá. Dân biển mà không biết bơi cũng được gọi là cá. Có điều, loại cá này có tra mòn trong từ điển động vật thế giới cũng chẳng có đâu, cá chết đuối mà.


Cá cũng là cá chết đuối. Mọi chuỵên cũng chẳng là gì nếu tên Cá không phải là cá, vì số lượng cá chết đuối ở Nha Trang cũng tương đương với lượng cá không chết đuối. Khổ một nỗi, vì tên của Cá là Cá nên chuyện không biết bơi đối với Cá là một chuyện mất tự trọng nghiêm trọng. Vì thế, cả chuyện xém tý nữa Cá chết đuối ở đảo cũng liên quan đến thể diện của Cá rất là lớn, mặc dù chỉ có mỗi mình Cá nghĩ vậy.


Cá thường cằn nhằn rằng chẳng ai chịu nghe Cá nói hết. Nhưng Cá nói người khác mà không nghĩ đến mình, Cá cũng có khác gì đám kia đâu chứ. Báo hại tôi bây giờ, không dám đến lớp mặc dù chỉ còn hai ngày nữa là nghỉ hè rồi. Tôi mà vác mặt đến lớp giờ này, không những tai phải nghe những lời không trong sạch từ Hội Điên, mà còn dễ mất mạng bởi Cá. Ông trời rõ ràng thích đày đoạ người hiền mà.


Nhớ cái lần tôi lỡ nói cái câu “ Anh thích Cá” với một con nhỏ nào đó lớp dưới, cả lớp đã nhốn nháo rồi thì thôi đi. Cá còn bồi thêm một câu: “ Ai cho mày nói công khai kiểu đó hả thằng kia? “. Câu của nó, có khác gì vẽ đường cho hưu chạy chứ, cũng khác gì khẳng định câu nói được sử dụng phương pháp lược từ của tôi là đúng chứ. Tình huống nước sôi lửa bỏng như vậy mà còn giận quá không kiểm sóat được ngôn từ, cứ khóai xài từ lạ cơ. Bình thường chơi từ sock, từ lạ thì không sao. Đến lúc đó nó theo quán tính mà nói như vậy. Thiệt là không biết nói gì nữa luôn. Lỗi cũng do nó một phần, nhưng tội một mình tôi chịu hết. Có trách là trách tôi không có tam đẳng Taewondo như nó. Tiếc ngày nay ta íu, làm bao cát cho Cá giợt thiệt thảm thê.


Chưa hết đâu nhé, còn cái vụ di động của nó nữa. Di động của mình thì mình xài đi, cứ khoái khoe của thôi. Cái Nokia N73 có gì là ghê gớm đâu? À, có một chút ghê gớm. Cho mượn rồi phải đòi lại đi chứ? Cho mượn rồi biếu luôn cho thằng Hâm chắc? Hôm đó ngay từ sáng đã bảo là tôi làm mất tiền, tối nhớ mang phở qua cho tôi. Vậy mà nhờ cái tính nhanh nhảu ẩu đoảng của Cá, báo hại tôi không có tý hồ nào ở trong bụng từ tối hôm trước đến tối hôm sau. Chịu không thấu mới phải thảm thiết gọi cho nó, ai dè thằng Hâm nhấc máy. Vừa đói, vừa nghe nó rủa, tối đó còn ngủ lại vì lý do chưa làm bài nữa chứ. Đến hôm sau là tôi sụt luôn được cả ký vì căng thẳng thần kinh quá mức cần thiết. Tình trạng đó còn kéo dài cho đến hết tháng nhờ cái mỏ làng của thằng Hâm nữa. Tôi muốn trù thằng này lắm à nha. Mà khổ nỗi mình trù nó mà nó gặp may hoài mới tức. Điên thiệt!


Có điều, đau nhất phải kể đến là tuần đầu tiên tôi chuyển đến lớp. Bữa đó là thứ hai, nên cả lớp ra chào cờ. Chỉ có tôi với Cá ở lại coi lớp. Cá là do trực nhật thì không nói, tôi thì vì mệt nên xin cô ở lại. Vậy mà thằng này nó nhẫn tâm, không sai tôi đi lấy truyện từ bàn đầu của con nhỏ tổ trưởng tổ 1 thì bắt chạy ra đi giặt khăn lau bảng, không thì trả hộ cuốn vở nó mượn lớp khác. Sai tôi như sai oshin ấy, vậy mà cứ làm như ta đây tốt lắm. Đến lúc tôi đuối rồi, sắp lăn ra xỉu rồi, cứ tưởng nó bỏ mặc luôn. May mà còn chút lương tâm, đến đỡ tôi. Có điều, Cá lúc đó cũng chẳng tốt gì cho cam. Nó lúc đó mà không đỡ tôi, là cái khăn bàn với lọ hoa để trên đó bị tôi kéo bể rồi. Chủ yếu là sợ bị cô la mà thôi. Lúc đỡ tôi đứng lên được rồi thì cả lớp vào. Mấy đứa kia chọc cái gì tôi có nghe được đâu, lúc đó mắt lờ mờ, tai lùng bùng, chỉ biết là năm giây sau đó, nó thả tôi ra, và tôi nằm lăn quay ra đất, trên đầu có thêm cục u to cỡ nắm đấm. Chuyện này rõ ràng nó là thủ phạm nhưng lúc nào cũng cứ bảo mình là nạn nhân cho bằng được. Để rồi kể từ đó, Cá lôi tôi ra là cái thớt cho nó chém giận vì cái lý do: “ Do mày mới khiến suốt quãng đời học sinh của tao không còn trong trắng nữa. Mau trả đây “. Nói câu đó dễ ghét không? Ai lấy đi trong trắng của ai còn phải coi lại à nha.


Nói đến sự trong trắng thì bực nhất là ba ngày trước. Cá không biết bơi mà thích đi bơi, đi bơi mà không biết bơi thì đừng đi xa, cứ đi cho xa mà không biết bơi thì không bơi vào được, không bơi vào được thì mau đuối sức sẽ hết bơi, hết bơi sẽ trở thành cá chết đuối. Ngang xương cơ! Nói không nghe, đến lúc lôi được Cá từ dưới biển lên đã muốn tắc thở rồi. Còn phải hô hấp nhân tạo nữa chứ. Mà nó cứ làm như chỉ có mình nó có nụ hôn đầu đời không bằng. Tôi cũng bị mất vì nó chớ bộ. Mặc dù nếu miễn cưỡng thì coi cái chuyện hô hấp nhân tạo đó không phải là hôn cũng được. Nhưng, xét theo kiểu của Cá là cũng na ná chau cả, lưỡi cũng đã chạm lưỡi, môi cũng đã chạm môi rồi, thì cái đó là hôn thật. Có điều, ai lấy đi sự trong trắng của ai không biết à. Không chỉ thế, sau đó tôi còn phải vác cái xác cá này lên đến phòng. Đã bảo là chọn cái căn gần gần đi, không chịu cơ. Đòi cái căn ở sâu sâu cho nó mát, cho nó yên tĩnh, cho nó dễ ngủ. Để khi tôi lôi được nó về cũng thở hồng hộc. Trời thì nắng, Cá thì nặng. Mệt bỏ xừ. Lúc đó, cả người đứa nào đứa nấy lại vừa ướt, vừa dính đầy cát. Cá thì lăn quay ra ngủ tỉnh queo. Trong khi tôi phải chật vật tắm cho nó, tắm cho mình. Tắm xong là đuối luôn đó. Bảo còn siêng mà sọt đồ vô à? Cả phòng có hai đứa con trai ở với nhau, người ngoài có thấy quái đâu. Naked cũng chẳng chết ai, ngủ chung cũng ai để ý. Miễn là không ai biết. Chỉ khổ nỗi là lúc đó thiệt mệt quá rồi, không siêng khóa cửa, cũng như không siêng lê về giường mặc dù cái giường còn lại chỉ cách đó hơn một mét. Nên, lúc đám còn lại đi câu về, thằng Hâm với thằng Gấu qua gọi, cái cửa không khóa ấy tạo ra sự hiểu nhầm nghiêm trọng. Tại ai chứ không phải tại tôi à!


Đấy, nói qua nói lại nói tới nói lui, chuyện này chỉ có một nguyên nhân tất yếu mà thôi. Do cá chết đuối.




Thiệt là … cầu cho có một cục đá rơi ngay đầu đứa ác ôn hay đày đọa tôi!

thay đổi nội dung bởi: Anarchist, 07-10-2008 lúc 19:58
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 10-10-2008, 12:11
Anarchist's Avatar
Anarchist Anarchist is offline
In my dream, it feels like we aren't going to fall...
 
Lover
Tami-BF
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 30-12-2007
Bài gửi: 191
Cấp Độ: 41
Rep: 2048
Anarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond repute

3. Cá đuối Núi


Part I


Ở một thành phố nào đó, trên con đường gì ấy, trong căn nhà nào đó, có bốn đứa đang tụ tập lại với nhau, vẻ mặt đứa nào đứa nấy đều ra vẻ rất trầm trọng. Bốn đứa đó, không ai khác chính là Hâm, Xiêm, Gấu và Bốn Mắt. Hội Điên đã có mặt gần đủ, chỉ thiếu mỗi Cá và Núi. Thông thường, nếu không thấy Núi Cá trong Hội Điên thì có thể dễ dàng kết luận là, chiến tranh giữa hai đứa nó đang bùng nổ và bọn còn lại kia đang phải giải quyết tình hình căng thẳng giữa hai khu vực.


“ Tao mệt quá rồi à! “


Con Xiêm cảm thán một câu, nằm lăn ra giường.


“ Mày lăn rồi quay luôn đi cho đủ bộ Xiêm à! “ Bốn Mắt bực mình nói “ Tình hình đang nước sôi lửa bỏng mà không biết lo gì hết! “


“ Tao cũng thấy mệt đó mày “ Gấu lên tiếng, tán đồng với câu nói của Xiêm.” Mày nghĩ sao, hai cái thằng đó nó cãi nhau lần này là lần n rồi đó. Má … ăn gì mà cứ cắn nhau hoài không biết nữa”


“ Theo ghi chép của tao thì … “ Thằng Hâm lật lật cuốn sổ tay của mình, chấm đầu bút bi vào lưỡi như thể là một phóng viên tình báo chuyên nghiệp “ … Hai thằng đó, trong ba tháng, tổng cộng có 15 cuộc chiến tranh trong đó có 3 cuộc đại chiến … à .. tính thêm lần này nữa là 4 “


“ Đó! Thấy chưa? “ Con Xiêm bóp trán nói “ Vợ chồng sắp li dị cũng không cãi lộn nhìêu như tụi nó. Tao ớn luôn “


“ Yêu nhau lắm cắn nhau đau thôi mà “ Bốn Mắt nhún vai nói như thể đó là chuyện bình thường “ Theo tao, để chấm dứt chuyện này chỉ có một cách “


“ Cách gì? “


Ba đứa kia đồng lọat hỏi


“ Biến hai thằng đó thành một cặp là xong! “


“ Chậc … Làm như dễ lắm “ Gấu cau mày “ Hai thằng đó ngu chết cha! Chuyện gì chứ chuyện yêu thì còn ngu hơn cả bò. Mà chắc gì khi tụi nó thành một cặp sẽ không cãi nhau nữa? “


“ Không! Tao nghĩ sẽ không cãi nhau nữa đâu “ Con Xiêm nhanh nhảu nói “ Mày nghĩ coi, tụi nó cãi nhau toàn là vì chuyện bị ghép đôi hoặc … hiểu nhầm có chủ đích của tụi mình không à. Nếu mà thành cặp rồi thì vấn đề đó được giải quyết còn đâu nữa, phải hem? “


“ Tao thấy, đừng ghép đôi tụi nó nữa còn nhanh hơn chớ? “


Thằng Hâm hỏi một cách rất là ngây thơ. Nhưng ngây thơ ở đâu chứ trong cái thời đại này là bị thiệt à …


“ Mày ngu thì để cho người ta ngu với. Đừng có dành hết vậy chớ cha nội? “


“ Thằng điên. Trông mặt mày sáng sủa vậy mà thiểu năng trí tuệ ha “


“ Mày có đầu làm gì mà không suy nghĩ hả thằng kia?”


Ba đứa kia đồng lọat công kích Hâm. Đã bảo là Hội Điên thì mục đích chính để thành lập hội chỉ có một: Chọc khóay người ta để cùng phát triển. Tuy không biết phát triển cái gì, nhưng đám trong hội, có cơ hội là phải công kích người khác. Tựa như, đau khổ của người khác là hạnh phúc của mình ấy mà. Nếu không thì Hội Điên đã chẳng phải Hội Điên.


“ Ba đứa tụi mày đừng có cơ hội nghen! Tao nói có phải không đúng đâu? “


“ Chậc “ Con Bốn Mắt chặt lưỡi, mắt nheo lại nhìn thằng Hâm như thể bệnh thằng này không thể nào chữa được nữa rồi “ Tao nói mày nghe. Có phải hai thằng đó mỗi lần bên nhau có lắm chuyện vui cho nhóm mình thưởng thức không? Đã thế, thú vui duy nhất của nhóm là ghép đôi tụi nó, mày bảo không ghép nữa thì làm cái gì? Nếu tụi nó thành đôi rồi, tuy không còn chọc ghép được nữa, nhưng có thể đi rình mà chụp ảnh. Hai thằng này là một cặp đẹp, chụp xong đi bán, tung lên mạng hay v..v…Cũng có thể tống tiền tụi nó hoặc bắt tụi nó làm nô lệ, không phải hay hơn sao? Đại khái sẽ không có chuyện thú vị phải làm! Right?“


“ Ờ ha! “ Hâm vô tay một cái bốp “ Đúng là tao không nghĩ được chuyện này “


“ Thì đó! “ Con Xiêm tiếp lời “ Hơn nữa, hai thằng đó, gây nhau thì gây vậy. Chứ đi đâu mà không có nhau, thì cứ nhắc đến đứa kia hoài. “


“ Chính thế “ Thằng Gấu hùng hổ tán đồng “ Tao đi bắn PS3 với thằng Núi, chuyện gái đẹp, game hay nó nhắc đến không bằng một góc chuyện của thằng Cá “


“ Thằng Cá cũng chẳng khác gì mấy đâu .. Nhưng làm sao để tụi nó thành một cặp? “


Đây gọi là vấn đề của vấn đề. Mà đã là vấn đề của vấn đề thì nó rất là nghiêm trọng, mà đã nghiêm trọng rồi tức là khó giải quyết, mà đã khó giải quyết thì không dễ dàng gì cho bốn đứa kia đưa ra được một phương án nào đấy hay ho cả. Mày của bốn đứa chau lại, mắt mỗi đứa nhìn một nơi, bắt đầu quá trình phân tích và suy nghĩ.


Đột ngột, nhỏ Bốn Mắt vỗ cái đét vào đùi thằng Gấu.


“ Tao nghĩ ra rồi! “


Ngoại trừ thắng Gấu đau không nói ra lời kia thì mấy đứa còn lại đều hớn ha hớn hở. Hâm và Xiêm đồng lọat hỏi


“ Nghĩ ra cách gì? “


Nhưng Bốn Mắt chưa kịp mở lời thì đã bị cái mặt đầy u uất như hồn ma hiện về của thằng Gấu dí sát, làm nhỏ giật bắn người.


“ Mày … mày làm cái gì thế? “


Theo phản xạ tự nhiên, nhỏ Bốn Mắt lùi ra xa tạo khoảng cách với Gấu. Nhỏ tự biết, nếu không muốn bị đau tim thì tốt nhất đừng nhìn vào Gấu lúc này. Mặt thằng này bây giờ không khác gì khỉ ăn ớt, mà khổ một nỗi nữa là thằng này từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ có khả năng phát ra dị khí khiến người ta sợ đến dựng tóc gáy, nên chỉ cần nó cau lại một phát thôi, ma quỉ cũng tự động mà lùi bước chứ chả đợi đến con người.


“ àhíhg …agdsùhhyjoajfhshgahjjwrjd dsỵutyiuyksêtỷtụdtugvagdfjhýihygj “


Nước mắt của Gấu chảy ra cùng với mấy câu mà thánh thần cũng không hiểu là nó muốn nói gì. Con Xiêm từ trên giường nhảy xuống, không hiểu lôi đâu ra cái mirco, bắt đầu làm nhiệm vụ cao cả muốn thưở của mình.


“ Để nhà động vật học tao phiên dịch cho! “ Nó hí hửng nói “ Nó bảo là cái đùi đó của nó vừa bị may 7 mũi vì con dao rớt trúng. Vậy mà mày đập cái đụi vào vết thương của nó, tính giết nó hả?”


Bốn Mắt giờ mới vỡ lẽ, nhỏ cười ngại ngùng, xin lỗi.


“ Sorry, thói quen của tao mỗi lần nghĩ ra sáng kiến là phải đánh người” Rồi nghĩ sao đó, nhỏ nói tiếp “ Thôi, cho mày đánh lại nè! Hâm, ngồi yên cho Gấu đánh đi “


“ Vừa phải thôi nhà má! “ Hâm la lên “ Má có trắng trợn thì cũng phải khiêm tốn tý đi chớ! Má làm rồi má lấy con ra làm bia sao? “


“ Ờ “


Bốn Mắt mỉm cười, trả lời tỉnh rụi. Chỉ tội nghiệp thằng Hâm, nó tức đến nỗi có thể phun ra lửa được, nhưng cũng chẳng thế làm gì. Bốn Mắt từ lúc sinh ra đến nay đã có sãn cái uy thế của nữ vương. Mọi lời nói, hành động của nhỏ đều khiến cho người ta cảm thấy có chút gì đó đáng sợ. Và, Hâm tất nhiên cũng cảm nhận được khí chất nguy hiểm đó nên thường xuyên phải chịu lép vế. Không khí ở trong phòng, đương không lại trùng xuống.


“ Nè “ Con Xiêm thở dài lên tiếng “ Tụi mày tính đi theo con đường vĩ đại của Núi Cá hay sao mà thế hả? Mày nghĩ ra được ý gì thì nói coi Bốn Mắt “


Trong Hội Điên, con Xiêm có thể coi là đứa thủ hòa nhất. Con này nắm bắt mọi chuyện nhanh, có khả năng xử lý tình huống tốt, chỉ mỗi tội như con xiêm, cứ thích lờ đờ cơ. Tuy nhiên trong những lúc này, nó luôn biết cách để mọi chuyện không trở nên nghiêm trọng hóa.


“ À, tao nghĩ tụi mình áp dụng kế 'gạo đã thành cơm' đi! “


Thằng Gấu từ nãy giờ ôm đùi đau đớn, bất chợt ngước mặt lên, hí hửng hỏi. Riêng về khỏan đen tối, Gấu với nhỏ Bốn Mắt được coi là cặp bài trùng.


“ Ý mày là sử dụng cái đó đó hả? Bắt tụi nó ấy ấy hả? “


“ Ờ ờ “


Bốn Mắt cũng hớn hở gật đầu, cười gian. Trong Hội Điên, Bốn Mắt là đứa xinh gái nhất nhóm, nhỏ cười thì dễ thương cực, mà cười gian thì cũng gian cực. Mỗi lần thấy nụ cười gian của nhỏ là mấy đứa còn lại đã biết được ít nhiều tương lai sắp đến nếu mục đích của nụ cười gian ấy được thực hiện.


“ Bốn Mắt … Mày tính để tụi nó ấy ấy sao? “


Thằng Hâm nuốt nước bọt hỏi.


“ Ừ! Aphrodisiac nhà tao vẫn còn. Hồi trước đi Mỹ lấy của ông anh chơi. Không chừng bây giờ xài được đó “


Bốn Mắt cười rú. Nhưng ý tưởng của nhỏ ngay lập tức bị Xiêm phản đối.


“ Không được! Sử dụng cái đó thằng Cá mà nó biết nó dismember thằng Núi ra mất. Sau đó, dám nó thiêu sống hết lũ tụi mình lắm “


“ Uhm .. Tao cũng nghĩ vậy. Cái tên Bạo Lực công tử của Cá đâu phải tự dưng mà có đâu. Nó nổi điên lên thì có bom nguyên tử nó cũng dám thả chứ chẳng chơi “


Hâm lắc lắc đầu nói. Xiêm cũng nói thêm


“ Chí ít, phải để tụi nó công nhận tình cảm với nhau rồi sau đó chơi cái Aphrodisiac của mày kiếm chác thì được “


“ Hai đứa tụi mày nói cũng không sai ha” Gấu gật gù nói, nó vân vê cằm suy nghĩ “ À, vậy chơi motif cũ đi “


“ Motif cũ? “


“ Ờ. Chỉ cần một trong hai thằng có bạn gái … nếu tụi nó có tình cảm với nhau thật thể nào cũng có chuyện để coi “


Gấu nhăn răng cười. Cái cách của thằng này đề ra xưa tám đời rồi thế mà ba đứa còn lại hoàn toàn không có ý phản đối. Nhỏ Bốn Mắt nhìn có vẻ còn thích thú hơn vụ Aphrodisiac nữa.


“ Được đó! Được đó! Tao muốn coi thằng Cá nó ghen “


“ Yes! Thằng Cá là đứa dễ bị tác động nhất! Tao của muốn coi Cá ghen là như thế nào “


Vậy đó, trên đời có lắm kiểu bạn bè. Bạn bè kiểu như Hội Điên có lẽ đáng để xét vào tình bạn hiếm có lắm. Không biết phải ngưỡng mộ hay buồn thay cho Núi Cá. Anyway, trong căn nhà nào đó, trên đường gì ấy, ở thành phố nào đó, có bốn đứa chụm đầu nhau vô, thực hiện kế sách hại … nhầm, giúp bạn.





Ôi~ Tình bạn thật là tốt đến đáng … sợ!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 29-10-2008, 11:59
Anarchist's Avatar
Anarchist Anarchist is offline
In my dream, it feels like we aren't going to fall...
 
Lover
Tami-BF
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 30-12-2007
Bài gửi: 191
Cấp Độ: 41
Rep: 2048
Anarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond repute

Part II


Hơi bị sock. Chính xác thì tôi sock thiệt chứ không phải hơi. Cũng không biết tại sao mình sock, nhưng rõ ràng là chuyện thằng Núi có bạn gái có chút sock hen?

Mà bạn gái của thằng Núi lại chẳng phải là ai xa lạ: nhỏ Bốn Mắt.

Ờ thì cũng đúng thôi, ha? Nhỏ xinh thế, giỏi thế, thân với Núi thế, chuyện hai đứa đó là một cặp có gì phải ngạc nhiên đâu. Chuyện đó còn có vẻ hợp lòng người hơn chuyện của tôi với Núi ấy chứ? Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy kì kì nhỉ. Hình như… tôi có gì đó không đúng. Hình như… tôi bị sao đó … Hình như …

“ Rốt cuộc thì mày bị cái gì? “ Thằng Hâm bực mình nhìn tôi la “ Không kì kì thì đến hình như, hết hình như rồi thì có lẽ chắc? “

“ Ờ … có lẽ “

Tôi nhìn nó nói. Ừ, có lẽ thế thật. Có lẽ tôi cày Đột kích nhiều quá nên người nó mộng mị đi, nhỉ? Đúng là game online có hại cho sức khỏe thật.

“ Mày … “

Hâm nhìn tôi, ánh mắt như ức chế lắm, vẻ mặt như muốn nói cái gì ấy lắm, nhưng lại không thể mở miệng được. Nó thở dài một cách đầy cảm thán.

“ Tao lạy mày luôn. Tao xin! Tự mày ngẫm ra đi. Giờ tao đi PS3 với thằng Gấu đây“

Nó đứng phát dậy, kéo sền sệt thằng Gấu đi trước khi thằng kia kịp ăn hết miếng há cảo cuối cùng của nó, để mặc tôi bơ vơ một mình. Bạn bè tốt thật! Mà không sao, không có tụi nó thì còn thằng Núi. Tôi quay qua bàn của nhỏ Bốn Mắt, nơi mà bạn Núi đang phải chịu cực hình về cái hầu bao của mình. Nhìn cái bàn của bọn nó mà tôi thấy thương cho nó thật. Hai con kia rõ rằng muốn ăn để giết người mà.

“ Ê, Núi. Lên mạng Đột kích với tao không? “

Tôi tính cứu nó ra khỏi cái cực hình của hai con quỉ cái kia. Nhưng lại quên mất một điều, Núi bây giờ không còn là Núi vô chủ nữa, mà quyền sở hữu Núi đã thuộc về nhỏ Bốn Mắt. Cái gì chứ rơi vào tay nhỏ thì …

“ No! Núi không được đi. Tý nữa Núi phải đi nhà sách với ấy mà, phải không? “

Bốn Mắt mỉm cười thiệt là dễ thương nhìn Núi. Nhỏ này thích làm chủ những thứ của mình, thật ra thì dù không làm chủ cũng đã rất độc đóan rồi. Tuy nhiên thì thằng này thể nào cũng chối bay chối biến. Núi bị dị ứng với nơi có nhiều chữ. Cái gì chứ đi nhà sách đối với nó còn hơn là phải lao động công ích mỗi tháng nữa.

“ … Được thôi “

Núi ngập ngừng gật đầu. Nó gật đầu … Mà cái gì? Tôi nghe vừa nghe cái gì? Thằng này chịu đi nhà sách sao? Chuyện hi hữu của thế giới! Chuyện không tưởng! Sao thằng này nó lại có thể bỏ qua sức cảm dỗ của em Đột kích mà đi vào cái nhà tù kia chứ? Bỏ bạn bỏ bè nữa chứ? Có bồ rồi là vậy đó hả?

Hình như, tôi hơi bị bực thì phải.

Mà cũng hình như, nhỏ Bốn Mắt trong thóang chốc có nhìn tôi cười mỉm thì phải.

Quai quái!

“ Đó! Nghe không Cá. Núi từ nay không đi chơi theo mày nữa. Núi phải đi học với tao! “

Bốn Mắt vừa nói vừa cười. Nụ cười nó dễ thương thế nhưng sao dễ ghét quá à. Tôi không thèm nhìn nó nữa, chuyển qua Núi, tôi hỏi.

“ Mày có người yêu xong quên bạn bè hả thằng kia? “

“ Không phải … mà là tại tao đã hứa với Bốn Mắt rồi nên .. “

Núi cười khổ nói. Tự nhiên, hình như tôi vừa bỏ nhầm rau dắp cá vào miệng thay cho miếng há cảo phải không ta. Lưỡi chát chát nhỉ. Khó chịu thật.

“ Ok! Sao cũng được. Vậy tao đi. Mày trả tiền luôn bàn này nhé “



Ở một nơi nào ấy, có bốn đứa bạn tốt nào đó, đang hí hửng cười với nhau.

“ Cá vào tròng rồi”

“ Chiến dịch hành hạ bắt đầu “

“ Bậy! Chiến dịch hạnh phúc bắt đầu “

“ Ờ… mà tụi mày, cần tao thắp nhang cho tụi nó trước không? “

“ Rảnh quá cha! “




Dạo này hơi bị bực!

Không hiểu sao Bốn Mắt cứ bám thằng Núi cứng ngắc, không chịu buông ra nửa bước nữa. Thằng Núi có phải là đồ của riêng nhỏ đâu chứ? Cướp mất của tôi một thằng bạn để chơi Đột kích.

Buồn nhỉ…

Chuông di động vang lên. Cái giọng ngang phè phè đang nghêu ngao ấy chẳng thể nào nhầm được, của thằng Núi. Vì Hội Điên là Hội Điên, nên di động của đứa nào cũng có sẵn mấy bản thu âm giọng của mỗi đứa trong hội, đặt làm chuông báo đặc biệt đối với mấy đứa thành viên. Chỉ cần nghe nhạc là biết ngay đứa nào gọi. Cái đó, cũng được coi là đẳng cấp pro mà Hội Điên tự phong cho mình.

“ Gì vậy mày? “

“ Tao nhớ mày! Mang phở cho tao !!!!!!! “

Giọng Núi nghe như mếu ở trong di động. Không biết chuyện gì xảy ra nữa. Nhỏ Bốn Mắt nứng thằng này như trứng, cưng nó như hoa cơ mà? Sao lại để nó cầu cứu tôi nhỉ?

“ Nghe giọng thảm thế? Có chuyện gì sao? “

“ Ờ … Đại khái là… giờ tao đói! Mang phở qua cho tao đi!!!! Plz ~~~~ “

“ Mày … “

“ Mày không mang qua cho tao là tao chết đó! Tao nói thiệt đó! Mang qua đi nha! Nha! Cá ~~~ “

Giọng nó thống thiết ở trong điện thoại làm tôi thấy vui vui. Nhìn người khác khổ sở đúng thật là niềm hạnh phúc của mình.

“ Ok! Tý nữa tao mang qua “

“ Ok! Love you! “

Cái thằng này, chỉ cần liên quan đến free và phở là ai nó cũng nói được chữ love hết á. Sẽ có ngày chết vì cái tính đó cho coi.

Tôi mặc cái áo thun vào rồi chạy xuống nhà, mở cái giọng xin xỏ thường xuyên.

“ Mẹ ơi mẹ! Làm con bịch phở! Con mang qua cho thằng Núi “

Cũng may ba cái giờ này thì quán vắng khách nên việc lấy được bịch phở từ mẹ tôi chẳng khó khăn gì lắm. Dù sao thì bà cũng thuộc loại dễ chịu.

“ Dạo này không thấy nó qua nhỉ? Mẹ nhớ nó ghê! Cái vòi nước tầng hai bị hư rồi … “

Bà nói rồi nhìn tôi, khẽ thở dài một cái. Biểu hiện gì đấy?

“ Mày với Núi tiến đến đâu rồi Cá? Kêu nó qua đây ở luôn đi cho tao nhờ mấy việc coi! Có đàn ông con trai trong nhà cũng đỡ đi một chút “

Còn bà chị này nữa, nói câu đó là ý gì đấy?

“ Hai người vừa phải thôi nhé! Bộ con không phải là con trai à? Nói cái kiểu gì kì thế? “

“ sign … Mẹ có nói gì đâu, chỉ là … mấy chuyện cần đến đàn ông con trai trong gia đình con đều không làm được cả. Có thằng Núi thì sẽ rất đỡ thôi “

“ Phải đó! Một thằng vô dụng như mày, cầm có mỗi cây búa không cũng để nó rớt xuống chân thì làm được gì? Mày đừng nói mày làm được đi. Tao nghe đến mòn cả tai rồi mà không thấy cái sự làm được của mày ở đâu ráo. Tốt nhất là cưới phắt thằng Núi, vác về đây cho tao nhờ. Mẹ nhỉ?“

Bà đưa mắt nhìn tôi.

“ sign … Ừ … Như vậy cũng tốt. “

NHÀ VẬY ĐÓ TRỜI!

Người thì mất lòng tin ở con trai quá mức cần thiết. Người thì coi thường em trai đến mức quá đáng. Nhà chỉ có ba người, tôi là thằng con trai duy nhất, vậy mà đối xử với tôi như vậy đó. Ức chế ghê không? Đặc bịêt là mỗi khi nhắc đến thằng Núi, giá trị của tôi giảm hẳn từ mức không trở thành âm luôn. Đồng ý là tôi không có khiếu về mấy vụ lặt vặt như điện nước, nhưng chí ít về công nghệ thông tin tôi đâu có mù? Sao không ai mở rộng tầm nhìn hết vậy, toàn đặt nào là ống nước hư, cầu giao cháy, đồng hồ nước có vấn đề, đèn không sáng được, tivi nghe không rõ, đầu đĩa chạy không được vào người tôi. Mấy cái đó đi gọi thợ chuyên ngành mà sửa chứ? Cái gì cũng đùn vào tôi cứ như tôi là người đa năng á. Có phải trên đời này đứa nào nó cũng có khả năng làm mấy việc đó tốt quá mức tưởng tượng như thằng Núi đâu. Đem tôi so sánh với nó sao được? Mỗi người có một sở trường riêng chứ, đúng không?

Nói gì thì nói, việc tôi cảm thấy không thể nào chấp nhận được nhất vẫn là chuyện tôi bị ghép đôi với Núi mà hai người phụ nữ đáng kính nhà tôi vẫn coi như không. Bà chị còn hùn vô với đám Hội Điên còn lại mới gớm nữa. Không hiểu dây thần kinh của mọi người có bị đứt cái nào không!?

“ Xong chưa mẹ? Đưa con con đi luôn “

Nhưng mà dù sao tôi cũng quá quen với chuyện này. Nên có tức, tôi cũng chỉ tức trong lòng thôi, ngu dại gì mà biểu hiện ra ngoài. Hai người phụ nữ mảnh mai yếu đuối nhà tôi sẽ làm tôi thân tàn ma dại mất. Kinh nghiệm thương đau nhiều rồi.

“ Đây, đi về sớm nghen con “

“ Con biết rồi “

“ Sớm trao thân cho nó luôn đi cưng “

“ Mơ đi! Nó có bồ rồi “

Tôi nói với lại rồi phóng xe đi mất. Có ai mà ngờ rằng, cái bà ác quỉ nhà tôi vừa mới nghe câu đó đôi mắt lóe lên một tia sáng nguy hiểm.




Đã bảo rồi, đời nó trái ngang lắm em ơi …



Vào một buổi chiều đẹp trời, tiếng chuông điện thọai réo rắt khúc nhạc éo eo quái gở vang lên.

Ác quỉ có xuất hiện chăng?

“ Alo? Cưng đó hả? “

“ Sisss! Có chuyện gì hả? “

“ Nghe loáng thoáng đâu thằng em rể sis nó có bồ sao? “

“ À! Thông tin truyền đến tai sis nhanh nhỉ. Chuyện là thế này này …“

5 phút trôi qua với lời thì thầm của gió thoảng

Rồi 10 phút đi tiếp theo con đường của thời gian

Và không lâu sau đó, giọng cười khằng khặc của một cô gái mĩ miều rú lên.

“ Diệu kế! Diệu kế! Tại hạ khâm phục! Cần sis giúp một tay không? “

“ Có! Có chớ! Sis giúp được thì tốt quá “

“ Ok! Vậy thì vầy nhé … “

Người ta thường có câu, chuyện gì đến thì sớm muộn sẽ đến mà thôi…

Cứ cầu trời ai đó sẽ bình yên đi.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Old 29-10-2008, 12:12
Anarchist's Avatar
Anarchist Anarchist is offline
In my dream, it feels like we aren't going to fall...
 
Lover
Tami-BF
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 30-12-2007
Bài gửi: 191
Cấp Độ: 41
Rep: 2048
Anarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond repute

Part III


Tôi cảm thấy rất là kì. Không hiểu dạo này có đứa nào nó ám tôi, mà cả người bực bội ghê lắm cơ. Tức thêm một nỗi nữa là chính tôi cũng không hiểu vì sao mình bực nữa. Đại khái là, tôi bực.


“ Cá! Sao dạo này mày chăm ngoan giữ vậy? Bộ có cái gì nhập vào người mày hả? Mọi khi chỉ thấy mày mò mặt về nhà lúc ăn cơm với ngủ thôi mà? “


“ Ơ hay? Chị nói kiểu gì kì thế? Em ngoan như thế không phải tốt sao? Vậy cũng cằn nhằn được hả? “


Tôi bực bội hỏi lại. Cái bà già này thật không muốn cho người khác yên thân được một giây. Hễ một chút là cằn nhằn, hễ một chút là xỏ xiên.


“ Không, mày ở nhà thì tốt thôi. Nhưng làm ơn đừng có nằm lỳ ra coi tivi với đọc truyện hộ tao cái. Có khối gì thứ để làm mà mày nằm đó như ông hòang vậy con? “


“ Mệt quá! Làm thì làm!!! “


Đứng phắt dậy với bộ mặt cau có, tôi tắt cái tivi rồi nhìn bả.


“ Sao nữa đây? “


Tôi ngồi không thì bả la, bây giờ bảo sẽ làm thì coi cái mặt của bả kìa, y như là vừa nhìn thấy chuyện khủng khiếp lắm vậy.


“ Em ơi, mày có bị sao không đó? “


“ Sao là sao chớ? “


“ Cái mặt mày dạo này nhăn hoài. Suốt ngày nằm trong nhà lẩm bà lẩm bẩm cái gì đó. Không đi đột kích đột kẹo, không PS3 với chả PS4. Mỗi lần nhờ mày cái gì thì mày la oai óai. Thế mà lần này, sao mày ngoan đến mức bất thường vậy hả? Có sốt không?“


Tôi hất tay bả ra trước khi bà ấy chạm vào trán tôi.


“ Không! Em bình thường! “


“ Vậy sao cái mày mày nó nhăn lại hoài vậy? “


“ Có nhăn hả? Hèn gì, dạo này cứ thấy cái trán nó mỏi mỏi “


Tôi miết miết cái trán của mình, có vẻ tôi nhăn hơi nhiều thịêt.


Tự dưng, bà chị lại nhìn tôi chằm chằm rồi cười cười bí hiểm. Nhìn gian lắm.


“ Sao nữa đây? “


“ Không có gì. À … dạo này thằng Núi nó thế nào rồi? Hai tuần nay tao không – “


“ Đừng có nhắc đến thằng đó nữa! “


Núi. Núi. Núi. Một cái tên ba chữ. Một cái tên mà nhắc đến thôi tôi đã điên tiết. Cái thằng chết tiệt ấy …


“ … Nó … xâm hại mày hả? “


“ Không!! Bà đừng có nói kiểu nhây đó nha! Tui hơi bị gai đó! “


Tôi quát. Bực cả mình. Người nào người nấy hở ra nói toàn những chuyện gì đâu không. Vớ va vớ vẩn!


“ Ơ cái thằng này, tao đùa một tý không được à? Mắc mớ gì mày nổi sùng với tao thế? “


“ Không thích! Với lại nó đã có bồ rồi, đừng có ghép nữa! “


“ À … hèn gì dạo này mày thất thường. Có phải nó có bồ nên mày bị ra rìa đúng không? “


“ Ai nói … “


“ Tao thấy rồi. Khỏi cãi” Bả ngắt lời tôi. “ Mọi lần đi chơi game online với PS3, không phải mày toàn đi với nó đấy sao? Bây giờ nó mắc chơi với em của nó nên mày bực chứ gì? Mày chắc đã phải lòng nó từ lâu rồi Hô hô … Lo mà dành lại bé ấy đi cưng“


Hả?


“ Ê, em! Mày không sao đó chứ? Làm gì mà mặt đực ra thế? “


“ Có. Nghe. Đi ngủ đây. “


Đương không tôi thấy buồn ngủ. Chẳng thèm để ý bà chị mình phản ứng như thế nào, tôi đi thẳng một mạch lên lầu. Đóng cửa lại.


Tại tự nhiên câu bả nói lúc nãy, sao nó làm tôi cảm thấy kỳ kỳ thế nào.


Hình như tôi đang trốn tránh hiện thực thì phải



----


Bà chị Cá đưa mắt nhìn theo cái lưng khòm khòm của thằng em đang lết dần lên lầu, lắc đầu cười cười


“ Thấy rồi thì ra đi chứ “


Nhỏ Bốn Mắt và Xiêm từ trong phòng đối diện bước ra. Một đứa thì hí hửng, một đứa thì thở dài.


“ Hình như Cá nó hiểu ra rồi thì phải “


“ Sao tao thấy nó tội quá mày. Nhìn cái vẻ thất thần của nó lúc rời phòng … Mặc dù vui thì vui thiệt, nhưng mà nó … thảm não thiệt đó. “


Xiêm nói, nó cảm giác hình như có một chút gì đó không đúng.


“ Chắc nó sock thôi. Không có gì đáng lo đâu. Thằng bé này nó vốn chậm hiểu mà. Mỗi lần chưa hiểu được vấn đề là mặt nó dài ra cả tấc vậy đó. Cứ bồi thêm một cú nữa đi, nó hiểu liền à “


“ Nhưng có đứa nào nhận ra người mình yêu lại như thằng Cá đâu? Hay là nó không yêu thằng Núi thiệt? “


Xiêm nhăn mày nói. Nó không phải thuộc loại ép người, cũng không phải là loại chỉ nhìn mọi chuyện theo một hướng mình thích. Vì thế, có lẽ trong Hội Điên, bảo trưởng thành thì con này là nhất. Câu nói của nó đôi lúc cũng khiến cả hội xem xét lại tình hình, như bây giờ vậy.


“ Không lẽ nào? Biểu hiện ghen của thằng này rõ lắm mà? “


Bốn Mắt nheo mày hỏi lại.


“ Nhỡ đâu do nó ích kỉ thì sao? Dù sao thằng Núi cũng là một thằng hiếm hoi hợp cạ được với nó. Vì thế nên nó không muốn bị dành mất bạn thân.“


“ Không thể nào. Nếu chỉ như vậy thì nó chả có tình trạng thất thường như mấy ngày nay đâu. Dù không có thằng Núi, rủ thằng Hâm thay thế cũng được mà. Thằng đó không phải bạn thanh mai trúc mã của nó sao? Trước lúc thằng Núi xuất hiện thì nó cũng toàn chơi GO với Hâm thôi mà. Khi thằng Hâm có bồ, nó cũng có phản ứng vậy đâu? Giả thiết mày đặt ra chẳng hợp lý lắm. “


Chị của Cá nhìn hai đứa con gái trước mặt mình tranh luận nghiêm túc như đang gặp phải vấn đề nghiêm trọng lắm vậy. Chỉ cười cười ngăn hai đứa lại.


“ Chậc. Thay vì đứng đây cãi nhau, làm một cuộc thử nghiệm thử là biết liền mà. “


Ánh mặt của chị lại một lần nữa lóe sáng lên, nụ cười trên môi mang thương hiệu đểu chính hãng.


Ừ thì thầy cô ta vẫn nói: Thực hành là cách tốt nhất để hiểu được vấn đề mà

---
.





Tôi suy nghĩ khá nhiều về câu chị tôi bảo.


Thật lòng mà nói thì tôi để ý thật. Hơi bị nhiều. Chuyện của thằng Núi ấy. Nhưng mà, chẳng thể nào nói là tôi phải lòng nó được. Tôi nghĩ thế.


Biết rằng, tôi có bực chuyện nó không chơi với tôi nữa, cứ chăm chăm vào chuyện của Nhỏ Bốn Mắt. Biết rằng, nhỏ đó đã thay tôi mang phở đến cho Núi ăn hàng ngày làm tôi khó chịu. Nhưng đâu đến nỗi như bà ấy nói.


Dù gì đi chăng nữa, hai thằng con trai với nhau … cũng chẳng thể nào được đâu, nhỉ?


Có điều, dù là lòng đã nghĩ thế, nhưng sao dạo này tôi lại ngại gặp thằng Núi quá. Đi học thêm với nó, ngồi cạnh cũng cảm thấy lúng túng thế nào. Chắc là do bị ám ảnh câu nói của bà chị tôi hen.


Trong lòng có lẽ cũng vì câu nói đó của bả mà bị xáo trộn lên như nồi cơm ấy, lộn xôn, lùng bùng hết cả. Đầu tôi càng ngày hình như càng có khả năng phát ra khói...


“ Mày chắc đuối thằng Núi thiệt rồi! “


Thằng Gấu nói một cách chắc nịch. Kể cả thằng Hâm bên cạnh cũng gật đầu tán đồng nữa.


“ Hả? “


“ Làm gì mà mặt ngớ ra thế? Mày hỏi tụi tao thì tụi tao trả lời đó. “


“ … Đuối của mày có nghĩa là … “


“ Là mày chết thằng Núi. Mày phải lòng nó á á “


“ Mọi hôm nhớ mày khoái chơi từ lạ lắm mà, nói gì cũng hiểu. Lần này sao lại chậm tiêu vậy? “


Thật ra không phải là tôi không hiểu ý tụi nó. Cố ý không muốn hiểu thì đúng hơn. Những người tôi có thể nhờ để tư vấn cho mình chỉ còn lại hai thằng này. Hai con nhỏ kia thì mất tin tưởng hoàn toàn rồi. Vậy mà, kết quả mà tôi mong muốn được phủ định lại được khẳng định một lần nữa. Rốt cuộc thì, là tôi phải lòng Núi thịêt hả?


Tôi chẳng thể cho mình câu trả lời được. Vì cảm thấy không chấp nhận được là cái thứ nhất. Cái thứ hai nữa là mỗi lần ở bên thằng Núi, ngoại trừ cảm giác thoải mái và vui vẻ, tôi đâu có tim đập tay run như mấy con nhỏ trong manga đâu?


Sao được gọi là yêu được hay vậy? Mà xài từ thích còn cảm thấy gượng chứ đừng nói là từ yêu.


Chẳng thể nào giải thích được.


Điện thoại trong túi bỗng rung bần bật rồi giọng thằng Núi cũng bắt đầu ngêu ngao lên. Thằng này biết lựa lúc gọi ghê.


“ Gì mày? “


“ Qua nhà sách X đi, đón tao. Tao bắt đầu có triệu chứng sốt sách rồi mày ơi “


Giọng thằng Núi vang lên, lại thảm não nữa. Dạo này mỗi lần nó gọi cho tôi, hầu như toàn cầu cứu không. Tôi là phao cứu sinh của nó chắc?


Nhưng mà cũng chẳng thể bỏ mặc nó được, nó sợ những nơi nhiều chữ thật. Đó là điều không thể chối cãi. Nhỏ Bốn Mắt chắc lại bắt ép gì thằng này khiến nó sợ đến sốt luôn rồi. Khả năng nhiều là bắt thằng này đọc tiểu thuyết kiếm hiệp.


Mà cũng hài, con trai đi sợ truyện kiếm hiệp. Có người không đọc, có người không thích thật, nhưng có người sợ thì tôi chỉ mới thấy mỗi thằng Núi. Sợ bán sống bán chết luôn. Nghĩ thiệt mắc cười.


“ Thôi. Tao phải đi đây. Tụi mày ngồi ăn hết rồi trả tiền luôn nhé “


Tôi cười đểu với tụi nó rồi chạy bắn ra xe. Để lại thằng Hâm với thằng Gấu la oai óai đằng sau. Chậc, bạn bè gì mà tiếc chi dăm ba chục ngàn tiền trà sữa với kem chứ.


Chỉ có những khi chọc được đứa nào đó thì tâm trạng của tôi mới khá hơn một chút. Nhưng cũng chẳng được bao lâu thì mọi chuyện lại vào đâu vào đấy. Cái đầu của tôi tiếp tục phải làm việc với cái vấn đề phực tạp mang tên tình cảm này. Điên một chỗ nữa là tôi đang chui đầu vào cái vấn đề ấy sâu hơn, vì đang đi đón cái thằng gây ra cái vấn đề này mà. Đây gọi là tự đẩy mình vào đường cùng hả?


Tuy nhiên, dù sao cũng do tôi tự nguyện đi đón Núi, đâu thể trách nó được. Cũng chẳng biết sao, đối với thằng Núi tôi lại khá chiều, khá dễ dãi. Chắc là bù cho chuyện nó suốt ngày làm cái bao trút giận cho tôi chăng?


Nhà sách X nằm không xa quán trà sữa là bao nhiêu. Đạp xe nhanh thì cỡ năm phút là đến. Tôi nhìn ngay ra Núi ở chỗ đèn đỏ. Cái nhà X ấy cách một ngã tư chưa đầy năm mươi mét mà. Đừng ngay chỗ vạch trắng để chờ đèn xanh, tôi đã không lẫn đi đâu được cái đầu của thằng này. Người ta ra ngoài đường không đội mũ bảo hiểu thì mũ lưỡi trai, còn thằng này lại cột một cái khăn trên đầu. Như mấy người Nhật Bản ấy. Nó bảo vậy khỏi đụng hàng ai. Mà đúng chẳng đụng hàng ai cả vì chẳng ai siêng mà tự làm mình khác người đến nổi bật như nó. Cái khăn nó hay cột ấy mà, thường là màu đỏ hoặc cam. Nổi bà cố luôn.


Ây, nhỏ Bốn Mắt cũng ra rồi kìa. Hai tụi nó đang nói cái gì đó mà thằng Núi coi bộ bị lép vế ha. Trước con nhỏ này thì chẳng mấy ai không bị lép vế …


Thịch!


Tự nhiên tim tôi thắt lại một cái.


Tự nhiên cảm thấy đầu nhức nhức nữa. Không suy nghĩ được gì cả.


Chỉ là thằng Núi hôn nhỏ Bốn Mắt thôi mà. Tụi nó là bồ nhau mà, hôn thì có gì đâu chứ? Dù là hôn ở ngoài đường có hơi táo bạo một chút. Nhưng mà nếu đã là một cặp rồi thì đó là chuyện bình thường mà.


Vậy sao tự nhiên tôi cảm thấy nghèn nghẹn ở ngực?


Muốn về.


Đó là điều duy nhất mà tôi có thể khẳng định được lúc này.


Tôi lập tức quay xe lại, đạp thật nhanh. Bỏ xa cái nhà sách X đó, bỏ xa Núi và Bốn Mắt. Quên béng luôn chuyện là tôi bảo tôi đến đón Núi.


Tôi … dù không muốn cũng phải cảm thấy được. Hình như tôi thích nó.


Nếu không, tim tôi nó đâu có dở chứng thế này?!


Thật, chẳng biết phải làm sao …


Rốt cuộc là tôi có thích nó không?
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Old 02-11-2008, 11:12
Anarchist's Avatar
Anarchist Anarchist is offline
In my dream, it feels like we aren't going to fall...
 
Lover
Tami-BF
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 30-12-2007
Bài gửi: 191
Cấp Độ: 41
Rep: 2048
Anarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond reputeAnarchist has a reputation beyond repute

4. Núi chết Cá

Part I




Người ta bảo ở hiền thì gặp lành. Cái câu đó thịêt chả trúng gì sất. Tiêu biểu như tôi bây giờ đây, một người đẹp trai ngoan ngoãn tốt bụng ăn ở hiền lành như bạn Núi này, đang gặp họa chứ chả thấy lành đâu. Chung quy thì tất cả mọi ác mộng của đau khổ bắt đầu từ hôm đó, cái hôm mà Bốn Mắt đến nhà tôi.


Hôm đó là một ngày đầy mây và giông gió. Nhỏ Bốn Mắt xuất hiện trước cửa nhà tôi, lấp lánh rạng ngời thay cho ông mặt trời tội nghiệp đang bị mây che phủ. Nhỏ lúc này, cũng như bị đồ ăn nóng hổi trên tay nhỏ, là vị thánh sống của đời tôi. Tất nhiên theo bản tính ga lăng có sẵn của mình, tôi nhanh chóng mời Bốn Mắt vào nhà.


Tôi biết, trong Hội Điên, chẳng ai tốt đến mức tự dưng mang đồ đến cho không người khác cả. Ngay cả Cá, nó mang phở đến cho tôi cũng đồng nghĩ với việc tôi đưa bài cho nó chép. Nói chung là có qua có lại mới toại lòng nhau. Nhỏ Bốn Mắt lần này xuất hiện, chắc chắn cũng có chuyện gì đó nhờ vả mà thôi. Có điều, tôi chẳng lo lắm vì, không phải tự hào chứ tôi ăn quịt cũng hơi bị giỏi. Nếu những gì nhỏ nhờ nếu tôi có thể làm được thì chắc sẽ không từ chối, còn quá lắm thì, phải giở cái bài bạn Núi bị lãng tai và mặt bạn Núi dày thôi.


“ Núi à! Bốn Mắt có dễ thương không? “


Mặc dù biết thể nào con nhỏ này nó cũng đòi hỏi gì đó, nhưng với câu hỏi này của nó, tôi có hơi bị chóang. Ai chả biết là nhỏ xinh, đâu cần phải hỏi những câu thừa thãi đó, đặc biệt là trong cái bộ dạng e thẹn như hoa vừa mới nở kia nữa chứ? Bình thường con này nó đâu bao giờ chú ý đến chuyện người khác đánh giá sao về nó đâu kè. Làm tôi đang ăn tô mình hoành thánh ngon lành, nghe nhỏ hỏi câu đó mém nữa nghẹn vì không kịp nuốt. Tôi ngừng ăn, ngước lên ngó Bốn Mắt, mặt đực ra cũng được cả phút. Nhỏ vẫn đang nhìn tôi, chớp chớp mắt đợi câu trả lời. Tôi nhìn lại nhỏ, mắt cũng chớp theo luôn.


“ ày âm à? “


Dịch ra luôn là “ Mày hâm à? “. Miệng tôi giờ vẫn đang bận ngậm búng vì chưa kịp nuốt.


Đó là câu duy nhất tôi nghĩ cần phải hỏi nhỏ. Cái điệu dạng hiện giờ của Bốn Mắt làm tôi chịu không thấu. Như mấy con nhỏ trong manga, ngây thơ trong sáng đến tởn da gà ấy.


“ Chậc! “ Bốn Mắt hình như bị tôi làm cho mất hứng. Gương mặt lấp lánh dễ thương lúc nãy nhoắng một cái đã được thay bằng cái mặt đanh với nửa con mắt nhìn đời cố hữu. “ Mày làm tao mất hứng quá nha! Chẳng có chút lãng mạng nào sất vậy? Hỏi thẳng nè, làm bồ ta nhá! “


“ Không! “


Biết ngay là có chuyện nhờ vả mà. Nhưng chuyện gì còn có thể suy nghĩ được chứ cái này thì phải từ chối ngay lập tức. Bốn Mắt nhìn tôi, thập phần bất mãn nhưng vẫn chưa chịu buông xuôi.


“ Có cần phải bạc bẽo vậy không? “


“ Có! “


Nhỏ thì còn ai lạ gì nữa? Bồ của Bốn Mắt đồng nghĩa với nô lệ, đồ chơi, thú cưng, đồ tiêu khiển, chân sai vặt hay đại loại những thứ tệ như thế. Vì vậy nên dù nhỏ xinh thì xinh thật đấy, có điều tiếng ác vang xa nên chẳng có thằng nào dại dám đụng vào cả. Con nhỏ này được đánh giá là nguy hiểm hơn cả TNT nữa mà. Mí lị tôi lại ở cạnh nó cũng tạm lâu rồi, quá gần để hiểu được bản tính nhỏ này hơn bất cứ ai. Ngu lắm mới gật đầu đồng ý với nhỏ. Nên tôi phải từ chối, mà từ chối một cách nhanh gọn lẹ nhá. Không những thế, với kinh nghiệm đau thương đã được rút kinh nghiệm từ quá trình sống lẫn học tập trong ba tháng ở với Hội Điên, lúc từ chối Bốn Mắt tuyệt đối không nên nhìn thằng vào nhỏ. Tất nhiên, bạn nào muốn nếm thử cái ánh mắt nồng nàn đầy chết người của medusa thời hiện đại thì cứ việc, không ai cản cả. Ngu thì chết thôi.


“ Tao mang đồ cho mày ăn rồi mà mày đối xử với tao như thế à? “


Bốn Mắt thừa biết sức uy hiếp của nó đối với tôi sẽ không hiệu nghiệm như bao đứa khác. Vì thế nên nhỏ bắt đầu ở cái bài cằn nhằn. Nhưng vô ích thôi bạn cưng ơi.


“ Cái đó là mày tự nguyện nhá. Tao đâu có cầu? “


“ Mày có phải con trai không vậy? “ Nhỏ lại tiếp tục “ Mày nỡ nào bỏ mặc đứa bạn gái dễ thương đáng yêu, thùy mị, nết na như tao chứ hả? “


“ Thôi nha mày! Vừa phải nha mày! Tao vừa mới ăn no xong đấy, làm tao ói ra là mày dọn cho hết “


“ Mày … ~“ Nhỏ lại tiếp tục đưa đôi mắt long lanh ngấn nước ra nhìn tôi, đầy vẻ tội nghiệp. “ Mày có phải đàn ông con trai không vậy? Thiệt nhẫn tâm vậy sao? Bỏ bạn bỏ bè … bỏ rơi đứa bạn gái thân nhất của mày thế à? Không có tý bản lĩnh nào cả sao? “


Chậc. Chiêu khích tướng này bạn Bốn Mắt xài nhầm người rồi! Dở cái giọng này ra với Cá thì may ra còn có hiệu nghiệm, cứ với tôi đây thì hơi bị lãng phí thời gian vô ích.


“ Tao đâu có bảo tao là con trai? Tao là Núi cơ mà. Núi thì làm dek gì phân biệt được giống này giống nọ chứ? “


Tôi nhăn nhở đáp lại nhỏ. Bốn Mắt vậy mà vẫn chưa chịu thua nha. Nhỏ mà, trước giờ không biết chữ đầu hàng là gì.


“ Mày … Chẳng lẽ mày không rủ biết thương hoa tiếc ngọc thiệt sao? Mày chẳng lẽ có thể chết mà không cứu à??? Tao thật sự là cần mày giúp thiệt mà ~!“


Bắt đầu chuyển sang giọng năn nỉ ỉ ôi đó. Nhưng mà nhìn nhỏ cầu khẩn cũng thương thiệt. Cả đôi mắt lấp lánh đằng sau cặp kính màu hồng nhạt kia cũng thiệt là xao động lòng người. Nhìn là biết ngay chơi trò mĩ nhân kế với tôi mà. Có vẻ chuyện này nghiêm trọng với nhỏ thật, chứ mọi lần, đừng hòng bạn Bốn Mắt chịu mở miệng nhờ người khác quá ba câu. Để coi nha, dù sao thì tôi với nhỏ cũng là bạn thân, nhỏ cũng đã mời tôi ăn mì, không giúp đỡ thì bạc bẽo quá. Để đảm bảo rằng bạn Núi là một người tốt, tôi quyết định sẽ giúp nhỏ. Tất nhiên, trước khi giúp cần phải đặt ra điều kiện nữa. Đã bảo ngay từ đâu là có qua có lại mới toại lòng nhau mà.


Tôi nhe răng cười với Bốn Mắt khi nhỏ vẫn chưa chịu dời đôi mắt lóng lánh trời sinh của mình ra khỏi mặt tôi. Tôi lấy cầm tay nhỏ, nâng cằm nhỏ lên cho tăng thêm phần không khí.


“ Tội ấy quá ha~ … Núi là Núi thương Bốn Mắt lắm ấy.”


“ Uhm! Bốn Mắt biết là Núi thương Bốn Mắt mà! Vậy Núi giúp Bốn Mắt nha! “


Nhỏ này cũng biết phối hợp với tôi ăn rơ ghê ha. Coi cái miệng xinh xinh đang mỉm cười hiền lành và đôi mắt chớp chớp ngây thơ của nhỏ kia. Quả là đóng kịch giỏi mà! Đang khen luôn cả nhỏ lẫn tôi đấy.


“ Núi cũng chẳng phải là loại thấy bạn bè chết mà không cứu. Vậy nên, Núi sẽ hi sinh bản thân để mà quyết định rằng … “


“ Núi giúp Bốn Mắt ha!? “


Nhỏ háo hức ngắt lời.


“ Từ từ … “


Tôi nhìn nhỏ, mắt cười, miệng cũng cười. Hình như còn có thêm chữ gian đóng mác lên trên nữa.


“ Núi sẽ tình nguyện hi sinh thân mình cho Bốn Mắt nếu Bốn Mắt cho Núi 1 cái GB, 1 cái PS3, hằng tuần cung cấp đầy đủ cơm, phở, pizza, mì, gà v.v.. cho Núi kể từ lúc Núi làm bồ Bốn Mắt cho đến chia tay. Quên, một tuần qua nhà Núi dọn một lần nữa! “


Gương mặt tươi như hoa của Bốn Mắt nhanh chóng tàn rồi trở nên úa theo đúng nghĩa của nó.


“ Thằng kia … Mày đúng là … cái thằng … thằng … “


Bốn Mắt có vẻ như đã khí tức đến đỉnh, ánh mắt nhỏ nhìn tôi đầy ấm ức và đầy lửa điện. Tự nhiên thấy vui vui nhỉ. Lâu lâu tôi mới chọc được ai đó tức lên đó.


“ Vô liêm sỉ, bỉ ổi, vô nhân tính, giết người không gớm tay rồi gì nữa? “


Đã bảo là tôi với Bốn Mắt hơi bị thân. Vì thế nên bài xỉ vả muôn thưở của nó tôi cũng hơi bị thuộc. Để người khác chửi mình thì chẳng hay chút nào, tự mình chửi mình cho nó lạ đời, nhỉ?


Bốn Mắt nhìn tôi, mặt đỏ lửng lên vì tức. Tôi cứ tưởng đã chọc giận để nhỏ phải bỏ đi rồi, ai dè, nhỏ lại hít vào một hơi thật sâu, rồi nhìn tôi mỉm cười. Cái này là hơi ớn à nha. Đương không con này nó điềm tĩnh thế là có vấn đề rồi. Sao lưng của tôi giống như vừa bị tạt nước đá vậy nè trời?


“ Bốn Mắt không nể bạn Núi nữa! Đàng hoàng với bạn Núi thì bạn Núi dám làm tới với tớ nhé. Bạn Bốn Mắt chả thèm thương lượng với bạn Núi nữa!” Nhỏ nheo mắt nhìn tôi rồi móc di động ra, bấm bấm cái gì đó, sau đó lại chép miệng cười khảy “ Chà … đáng tiếc … đáng tiếc … Bạn Bốn Mắt tính đưa cho bạn Núi cái đoạn film này hơn bị hay, nhưng bạn Núi chả coi bạn Bốn Mắt ra gì cả, nên thôi, bạn Bốn Mắt đành ngậm ngùi mà share quí phẩm này cho mọi người thôi … “


Núi tất nhiên là phải có rừng, rừng tất nhiên phải có thú, thú thì phải có bản năng. Bản năng với linh tính thì chẳng khác nhau là mấy. Và như linh tính của tôi cảm nhận được thì cái gì đó trong di động của Bốn Mắt có liên quan mật thiết đến sự an nguy của tính mạng tôi à. Chắc cú đến chín phần mười luôn! Vì mắt phải của tôi nó đang giật.


Lúc nãy tôi vờn Bốn Mắt, giờ đến lượt nó trả đũa tôi, nhỏ vờn lại. Cứ cố tình vẩy vẩy cái di động trước mặt tôi, cứ cố tình nói bóng nói gió nhưng lại không chịu tụyt tọet ra rốt cuộc thì nó đang giữ cái gì. Đòn tâm lý ác ghê!


“ Bạn Núi có vẻ muốn coi ha? Bạn Bốn Mắt dễ thương tốt bụng cho bạn Núi coi nè, coi xong là đừng có lăn ra ngất nhé. Warning trẻ dưới 13t đó “


Nhỏ cười đểu, vừa dơ cái màn hình di động của mình về phía tôi.


Đó là một đoạn quay nhỏ, chỉ vỏn vẹn 12 giây thôi…


“ Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á !!!! “


Tôi có cảm tưởng như hồn tôi đã lìa khỏi xác. Mà đằng nào thì hồn của tôi cũng sắp lìa khỏi xác rồi. Cá mà nhìn thấy cái này, hồn tôi bị tách khỏi xác là cái chắc. Không những thế, sợ còn bị chém chém băm băm ra trăm nghìn mảnh rồi biến thành bột cờ no bỏ vào bát canh của Cá lắm á.


Ôi trời ơi! Ông trời ơi!


Cái này người ta gọi là ông trời đàn áp người hiền lành à nha !!!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Old 30-05-2010, 02:17
488000's Avatar
488000 488000 is offline
Novice
 
Tham gia ngày: 15-04-2010
Bài gửi: 74
Cấp Độ: 1
Rep: 44
488000 sẽ sớm trở nên nối tiếng

giọng văn hài hước dí dỏm! (mình thích lắm)
truyện bạn ko chê vào đau đc! từ nội dung đến bố cục......khâm phục ghê!! mình là mình ko viết đc bằng 1/100 lun...........(tủi thân.... híc)
đám hội điên yêu quái (tội nghiệp bạn núi và cá) nhưng mà quái thật........................mình lại cực khoái cái hội này.....kekeke
hai bạn núi và cá dễ thương hết biết lun.....hihi
cố gắng viết tiếp đi bạn ơi.............................truyện đang hay ơi là hay...................mình rất rất muốn đọc cháp típ theo
vì vậy hy vọng sớm đc đọc cháp típ trong thời gian ko xa!
thank bạn nhiều hehehehe
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Old 24-06-2010, 11:48
ginny_dethuong's Avatar
ginny_dethuong ginny_dethuong is offline
Rook
 
Tham gia ngày: 10-04-2009
Bài gửi: 400
Cấp Độ: 1
Rep: 10
ginny_dethuong đang trên đường thành danh

fic hay nhưng mà au đâu mất tiêu rồi , mất tích những 2 năm
thích bạn Cá và bạn Núi quá , 2 bạn dễ xương ghê lun , thích cái hội điên nữa , trong hội đó toàn tập hợp những phần tử điên + đầu óc k đc "chong xáng" cho lắm
bạn Cá sắp nhận ra tình cảm của mình rồi , hehe
k biết ai trong 2 bạn ai là seme , ai là uke? tò mò quá
au ơi "com bách hia" , au đừng drop fic nha , đang hay mừ
chờ tin tốt lành từ au ( tức là ra chap mới)
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks & Social Networks


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:26.

Bản quyền oOo VnSharing Group oOo © 2007 - 2012
Vui lòng ghi nguồn VnSharing.net khi bạn dùng các bài viết của site. LIÊN HỆ QUẢNG CÁO: 0945255655. Mail: hyutars@gmail.com
Powered by: vBulletin Copyright © by 2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.