![]() |
|
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|
Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo. Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên! Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây. Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi. |
|
||||||
Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#11
|
||||||||
|
||||||||
|
Coco ơi, mình cũng hiểu cảm giác của Coco nhưng có lẽ nó không thể so với những gì mà Coco cảm nhận...nhưng Coco hãy tin tưởng rằng những kẻ "mặt dày" không biết tôn trọng người khác đó chỉ là thiểu số thôi! Bằng chứng là khi author, editor dịch hay sáng tác ra chương mới mọi người đọc rồi đều comment lại mà! Coco đừng vì một con sâu mà sầu cả nồi canh, hãy tin tưởng vào tất cả nhé! Mong Coco có thể ổn định và vui vẻ hơn!
|
|
#12
|
||||||||
|
||||||||
|
Đừng drop fic nhé bạn, drop một phát là mình treo sign "Coco/con cóc" đó
![]() Hic, quả là tình hình in lậu tràn lan đã làm sờn lòng nản chí không biết bao nhiêu author tâm huyết, thật là buồn. Nhưng vẫn còn đó những người đọc chân thành (như tụi mình đây), nên Coco đừng vì thế mà bỏ cuộc nhe ^^ Thích fic!!! Trích:
Trích:
|
|
#13
|
||||||||
|
||||||||
|
Chị coco đừng nản . * Xoa xoa lưng chị Coco *
Xem chúng nó kìa . Sửa bản in : thiên hồng ( tên riêng không viết hoa ) , nhà s/x nam phương ( cũng không viết hoa nốt ) . Đấy ! Nhìn bọn nó xem . Chị đừng nản làm chi chị à vì chug ta phải cố gắng hợp sức lại mà chống lại những bọn bỉ ổi , đê tiện đó . Càng nghĩ càng tức bọn in lậu . Nói chung là chị cứ yên tâm lo truyện này để mọi người và em lục tung các tỉnh thành này lên " triệt tiêu " bọn nó mới đc
|
|
#14
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 6: Trước ngày thi tốt nghiệp
Mau quá, ngày mai đã là ngày tôi phải trải qua kỳ thi tốt nghiệp quan trọng nhất của đời sinh viên rồi. Có lẽ hôm nay tôi sẽ nghỉ dạy mà chuyên tâm ở nhà ôn bài… Nhưng mà… Vì sao dù cho tôi đã cố tập trung tinh thần thế nào đi nữa thì tôi vẫn không thể ổn định tâm lý được? Theo thói quen tôi cứ nhìn về phía đồng hồ để xem giờ… Đã hai giờ rưỡi rồi, ba giờ tôi sẽ phải đến để dạy anh… Tôi bất lực ném cuốn tập đang cầm trên tay xuống và dắt xe rời khỏi nhà. Lúc này đây tâm trí tôi không còn để ở bài vở được nữa, điều mà tôi muốn làm nhất chính là đi đến nhà cậu học trò thân yêu của mình... - Chào cậu. Anh có vẻ ngạc nhiên vì sự xuất hiện của tôi. Nhưng có vẻ như anh đang chuẩn bị đi đâu đó thì phải? Với sơ mi trắng hở cổ cùng áo khoác ghi lê bên ngoài thế này trông anh chẳng khác gì một quý ông lịch lãm. - Chào anh, hôm nay chúng ta sẽ… - Khoan đã. Ngày mai hình như cậu bé sẽ thi tốt nghiệp? Anh dùng đôi mắt dịu dàng mà nhìn thẳng vào tôi. - Phải. - Tôi cũng vừa định qua đón cậu đây. Hôm nay chúng ta nghỉ, tôi sẽ dẫn cậu đến nơi này. - Đi đâu ạ? Mà nếu nghỉ vậy thì em sẽ… - Cậu ở lại đây hôm nay. Mai tôi sẽ đưa cậu đến trường, như thế sẽ tiện hơn. - Nhưng mà… - Tôi sẽ đưa cậu bé về nhà lấy đầy đủ những thứ cần thiết. Xong chúng ta sẽ bàn đến việc làm sao giúp cậu có thể nhớ bài tốt hơn cho ngày mai. - Xin lỗi? Việc học như thế nào cho có hiệu quả chẳng lẽ tôi cần để anh nhắc nhở sao? Dường như trong thoáng chốc tính khí trẻ con của tôi lại nổi dậy và tôi đã muốn xù lông lên với anh. - Tôi có thể tự lo cho mình được. Rất cám ơn anh đã quan tâm. - Thôi cái tính trẻ con ấy đi cậu nhóc. Chúng ta không có nhiều thời giờ để em đứng đó mà xù lông lên như vậy. Có hai lựa chọn cho em, một là tự bước lên xe, còn không thì tôi sẽ đến và vác em lên. - Chỉ giỏi bắt nạt người khác… - Vậy là em lựa chọn cách thứ hai? Có ai nói anh bề ngoài dịu dàng nhưng bên trong đang ẩn giấu hình bóng của một con dã thú chưa? Tôi luôn khiếp sợ mỗi khi nghe đến những câu nói đầy uy lực phát ra từ anh. Nhưng là, anh không hề quát tháo cũng như chửi mắng. Anh cũng chưa từng lớn giọng qua với tôi lần nào. Anh chỉ dùng chất giọng trầm ấm mạnh mẽ của mình mà ban lệnh xuống. Từng câu nói tuy nghe qua rất đỗi bình thường nhưng lại mang trong đó một sức mạnh vô hình, tựa hồ như anh đang che chở bảo vệ tôi, nhưng cũng hàm chứa ẩn ý đe dọa trong đó. - Em… Anh dọa em đấy à? Không hiểu vì sao mà khi nói ra câu nói này có vẻ như tôi đang run rẩy vậy. Mà… Có phải là tôi đáng thương lắm không? Bị người khác bắt nạt mà vẫn không biết phản kháng bằng cách nào… - Hahaha nếu cậu bé cho là vậy. Ngoan, qua đây. Trong giây lát tôi cảm tưởng như anh đang là một con báo đang vẫy vẫy tay gọi con sơn dương là tôi tiến đến gần hơn… Mà hình như dạo này tôi đọc khá nhiều truyện tranh viễn tưởng rồi thì phải. Gì mà báo và sơn dương chứ? Tôi ngoan ngoãn theo anh bước lên xe. Để rồi anh chở tôi quay về nhà trọ của mình mà lấy hết tập vở cũng như những giấy tờ cần thiết cho ngày mai. Xong anh quay sang tôi bảo. - Chúng ta đi ăn buffet, tối nay tôi sẽ dẫn cậu bé đi dạo dải ngân hà. - Nè, chẳng phải anh bảo rằng anh sẽ chỉ em cách học bài cho ngày mai sao? - Thế ngày thường cậu chưa học à? - Đã học kĩ rồi. - Vậy thì hôm nay nhiệm vụ quan trọng nhất của cậu chính là phải để cho đầu óc mình được thư giãn. Đừng cố nhồi nhét vào thêm nữa vào đầu. - Vậy việc anh học và thi những bằng cấp quốc tế này, anh cũng vẫn thư giãn được như vậy sao? - Phải. Anh khẽ nhếch môi cười và cho xe rẽ vào khách sạn Legend. Ông bà xưa thường nói quen lâu mới biết tính người, điều này không sai chút nào cả. Quen lâu mới biết được rằng ngoại trừ những điểm tốt ra thì anh cũng là người biết lợi dụng tình thế lắm đó. Anh lại còn hay trêu tôi nữa. Nhưng tất cả những điều anh làm cũng đều là muốn tốt cho tôi. Và tựa hồ như một vị thiên sứ luôn ở cạnh bên mà bảo vệ tôi thì anh cũng vậy. Anh hay bảo rằng những lúc tôi lúng túng cũng là lúc tôi trông đáng yêu nhất. Anh thích nhìn thấy nét mặt hồn nhiên trẻ con của tôi. Gì chứ? Người ta rõ ràng là người lớn rồi mà. - Úi da… Người lớn bị va thẳng vào lưng của kẻ đối diện. Cái này không phải lỗi do tôi đâu, ai bảo anh dừng lại đột ngột làm gì? - Có sao không? Anh hơi cúi đầu xuống xem xét gương mặt của tôi, để rồi ngón tay anh khẽ xoa xoa sống mũi xém chút nữa là bị vẹo ấy. - Sống mũi đẹp như vậy đừng cố bẻ gẫy nó. Tiền phẫu thuật chỉnh hình mũi khá mắc đấy, cậu nhóc à. - Nhưng chẳng phải các bác sĩ Hàn Quốc đều thích gợi ý cho bệnh nhân về phẫu thuật chỉnh hình gương mặt sao? - Hahaha ngoại trừ tôi, vì tôi không muốn bị người ta gọi là lang băm. - Hahaha ai mà đùa kì thế? Thôi để em xử lý vụ này hộ anh nhé. - Không cần đâu, vì không ai trách được mèo con cả. Nhất là khi chú mèo ấy vừa bị nhổ răng xong… Thật hối hận a…. Ai bảo tôi lại dạy anh tiếng Việt kĩ lưỡng quá làm gì để cho giờ đây anh có cơ hội dùng nó để trêu chọc tôi như vậy? Tôi xoa xoa sống mũi rồi xoay người bước theo anh. Hai cô tiếp tân mặc áo dài màu đỏ cúi người chào khi chúng tôi đi qua. Sâu bên trong là khu vực đại sảnh. Thật rất rộng lớn… Tiếng đàn dương cầm êm ả khiến cho thực khách cảm giác như mình đang lạc vào chốn thần tiên. Cách bố trí sang trọng, cùng với đội ngũ nhân viên chuyên nguyệp… Họ thật sự khiến tôi choáng ngợp. - Mình đi vào trong ấy. Anh vịn tay lên lưng tôi và hướng tôi đi vào trong. Mà dường như vừa nãy anh đã trao đổi gì đó với nhân viên ở đây. Họ nói với nhau bằng thứ tiếng Anh rất chuẩn. Quả thật nơi đây rất có khí chất của một khách sạn quốc tế. - Xin mời ngồi. Chàng trai mặc trên người bộ quần áo màu trắng nhẹ nhàng nhấc ghế cho chúng tôi. Bàn của chúng tôi là chiếc bàn ở giữa khu vực buffet. Nếu quay về phía sau có thể thấy được một hồ bơi và một mảnh vườn rộng lớn. Nhưng sao nơi đây đông phục vụ mà lại ít thực khách quá vậy? Tôi khẽ liếc nhìn lên tấm menu đang đặt trên bàn. Một vé buffet ở đây được tính bằng đô, và hiển nhiên là với một mức giá mà không phải bất cứ người bình thường nào cũng dám chi trả. Quả nhiên người giàu luôn có cách hưởng thụ cuộc sống khác với chúng ta. Ngay cả đến việc ăn uống cũng phải mắc hơn gấp mấy lần như vậy… Họ chỉ đứng đó và hướng chúng tôi mỉm cười. Tôi hơi bẽn lẽn nhìn về phía anh. - Đi nào. Anh nhẹ đứng dậy và làm dấu để tôi đi theo mình. Thật sự rất đáng ngưỡng mộ nha… Trong đây tất cả đồ vật đều được làm bằng loại thủy tinh cao cấp. Ngoại trừ bộ dĩa sứ trắng tinh của Châu Âu ra còn có cả bộ dao nĩa… Mà cái này có phải làm bằng bạc thật không nhỉ? Tôi gõ nhẹ vào chiếc nĩa ấy. Xui là tôi chưa kịp tìm hiểu thì đã bị túm cổ mà lôi đến chỗ để thức ăn. Buffet ở đây mang tên là “Buffet tốt cho sức khỏe”. Vì thế nên tất cả những gì họ làm đều phải còn nguyên chất dinh dưỡng. Điều đó có nghĩa là tất cả rau, củ, quả sau khi chế biến đều phải giữ nguyên lớp vỏ tươi ngon mọng nước của mình. Họ đã rất khéo léo xếp đặt các quầy thức ăn đi kèm với nhau. Tại đây có món hào sống của Pháp, có tôm hoàng đế, có sushi và cả những món ăn của Hàn Quốc nữa… Mà khoan đã… Vì sao tên món ăn này đều chỉ được viết bằng tiếng Anh thế này? Khoan, hình như còn được viết bằng thứ tiếng gì khác nữa, nhưng tuyệt nhiên không phải là tiếng Việt. Dường như là đang muốn trêu đùa khả năng ngoại ngữ của tôi thì phải… Rice… Là cơm đúng không? Cái này không sai được. Tôi nhẹ kéo nấp của chiếc hộp xinh xắn ấy ra. Là cơm chiên. Tôi nhẹ nhàng xúc một ít vào dĩa của mình. Rồi tôi nhìn sang anh, anh đang lấy từ trong quầy sushi ra những chiếc dĩa nhỏ xinh. Khoan đã, hình như từ đó đến nay tôi chưa từng ăn qua sushi. Vậy thì sao không nhân cơ hội này mà thử nhỉ? Tôi cũng lấy ra cho mình hai chiếc dĩa từ quầy đông lạnh ấy. Để rồi tôi và anh cùng tiến về chiếc bàn của mình. - Chúc cậu bé ngon miệng. - Vâng, chúc anh ngon miệng. Vì sao các cô gái ở đây cứ nhìn tôi cười cười hoài vậy? Họ còn hướng đến quản lý của họ mà nói nhỏ gì đó nữa. Dường như trong giây lát người quản lý mặc bộ vest màu đen ấy ra hiệu gì đó vào bên trong. - Đây là… - Hai anh là vị khách cuối cùng trong buổi buffet trưa nay, vậy nên khách sạn chúng em sẽ tặng cho hai anh một khúc nhạc. Hai người họ đều đang ôm hai cây vĩ cầm với kích cỡ khác nhau. Họ hướng đến chúng tôi và bắt đầu đàn lên một khúc nhạc thật vui nhộn, để rồi âm tiết chậm dần và chuyển thành da diết… Khoan đã, cái gì da diết? Điệu nhạc này nên dùng cho các cặp tình nhân mới phải chứ… Bốp bốp bốp Tiếng vỗ tay lịch sự vang lên ở nơi những thực khách đang ngồi tán gẫu. Riêng anh thì khẽ nhếch môi cười và hướng đến cô phục vụ mà nói điều gì đó. Tôi thấy cô ta cám ơn anh rối rít. Liền sau đó mọi người tản ra và trả lại một khoảng không yên tĩnh cho chúng tôi. - Thì ra chúng ta là những người khách cuối trong ngày, vậy nên mới không thấy ai khác cả. - Họ đang chuẩn bị cho buffet tối… - Buffet tối? Vậy không phải họ nói chúng ta là những vị khách cuối cùng sao anh? - Phải, cuối của buổi trưa. Anh nhẹ cười với tôi và bắt đầu dùng dao cắt lấy miếng thịt bò. Thảo nào khách sạn này nổi tiếng như vậy. Là do họ có cách tiếp thị lẫn phục vụ chu đáo. Kèm theo đó chính là những kĩ năng tổ chức sự kiện của họ. Halloween thì có buffet ma quái, gần đến giáng sinh thì lại có buffet mùa đông, buffet giáng sinh an lành… Tôi chăm chú học theo anh cách cầm dao nĩa. Vấn đề là từ đó đến nay tôi đã khá thuần thục cách cầm dao nĩa, hiển nhiên là do anh dạy. Nhưng là… Ở một nơi sang trọng thế này trách không khỏi việc lúng túng khi phải áp dụng lại tất cả những gì đã học. - Cậu bé không ăn được à? Thấy tôi khẽ nhăn mặt trước món cá cuộn ấy. Thịt cá màu đỏ được cuộn lại với một ít mayonnaise bên trên. Nhưng mà… Sao nó khó ăn thế này? - Cậu bé đừng cố ăn nữa. Anh giật lại chiếc dĩa xinh xắn đang ở gần tôi. Thật lòng mà nói thì tôi vì không quen với mùi vị cá sống đã qua tẩm ướp, nên xém chút nữa đã nôn khan ra bàn. Tôi vội chụp lấy ly nước ở gần đó mà uống một hơn cạn sạch. - Anh có sao không ạ? Có cần một ít lá bạc hà không? Cô gái phục vụ vừa nãy liền chạy nhanh đến hỏi thăm tôi. Tôi nhẹ mỉm cười và cám ơn cô ấy. - Tôi không sao. Cám ơn chị. Tôi mỉm cười và cúi đầu một cách lịch sự. Hình như động tác này là tôi học được từ anh thì phải… Quả nhiên tác phong lịch lãm ấy đã khiến cho cô ta phải đỏ mặt lên. - Cậu bé ăn món này đi. Anh đưa dĩa cơm lại gần tôi. Món này… Phải nói ra sao nhỉ? Cơm chiên không phải dùng dầu mà là dùng bơ. Vì thế nên từng hạt cơm đều có màu vàng óng. Nó rất thơm nhưng là vì tôi đã quen ăn những món cơm chiên dương châu của người Hoa nên khi ăn tôi tránh không khỏi cảm giác bỡ ngỡ. Người Hoa trong Chợ Lớn thường dùng dầu hoặc mỡ thắng ra để chiên cơm vì thế nên hạt cơm nếu có vàng là do màu vàng của nghệ hoặc hạt điều mà thành. - Ăn không ngon sao? - Dạ không. Nhưng mà do không hợp khẩu vị. Từ lúc mới vào đây cho đến nay em đã quen ăn những món ăn của người Hoa Chợ Lớn, vậy nên… - Thảo nào Sung Min dạo gần đây rất thường phải đi sưu tầm những quán ăn Trung Quốc… Anh nói rất nhỏ nên tôi chẳng thể nghe được câu cuối cùng của anh là gì. Tôi chỉ thấy được nụ cười điển trai kèm theo đó là ánh nhìn nghịch ngợm từ anh mà thôi. - Vậy là chút nữa tôi sẽ dẫn em đi, cho em tự quyết định nơi em muốn đến nhất. - Là đi ăn hay đi chơi ạ? - Đi ăn. Nãy giờ cậu bé đã ăn được gì đâu… - Nhưng ăn nữa… Tôi rất muốn nói ra những điều mình đang nghĩ, đó chính là việc anh đã đãi tôi ăn buffet, vậy mà bây giờ lại còn phải tốn tiền để dẫn tôi đến một nơi khác nữa. - Không phải sợ tốn tiền của tôi đâu nhóc à. Nè, bộ anh là phù thủy hay sao mà lại có thể đọc được suy nghĩ của người khác? Tôi khẽ nhíu mày nhìn anh. - Ừ. Tôi là phù thủy đấy, và tôi đang rất muốn luyện thuốc trường sinh bằng máu của trẻ con đây. - Hahaha Tôi bật cười trước khả năng pha trò của anh. Để rồi chúng tôi nhanh chóng kết thúc việc ăn uống tại Legend và bắt đầu quay xe về Chợ Lớn. Tôi quên nói một điều nữa là kem trong Legend rất ngon. Nếu có dịp tôi cũng muốn quay lại đó ăn kem nữa… Chỉ là, chờ khi nào tôi đi làm có tiền đã hãy tính đến. Anh để tôi ăn uống thoải thích. Ăn uống no nê xong cũng đã gần sáu giờ chiều. Chúng tôi bắt đầu lái xe về lại Phú Mỹ Hưng. - Anh nè… Em khiến anh tốn nhiều tiền như vậy… Em thật ngại. - Cậu bé có xem tôi là bạn không? - Có chứ… Nhưng mà bạn đâu có nghĩa là… - Có là được rồi. Chỉ cần cậu bé cảm thấy thoải mái thì tự động bài vở sẽ nhớ lâu hơn. Nên nhớ rằng càng bắt ép não bộ hoạt động thì cơ thể sẽ càng nhanh cảm thấy mệt. Cứ thả lỏng cơ thể, đó là cách chuẩn bị tốt nhất trong các kỳ thi quan trọng… - Anh nói vậy là do anh không chịu nhiều áp lực như em… Tôi hơi xụ mặt xuống một chút. Ai bảo chỉ số IQ của anh cao quá làm gì? Dường như anh chỉ cần nhìn vào mặt chữ chừng một vài lần đã thuộc. Còn tôi, tôi chỉ là một người bình thường thì làm sao lại có thể so sánh với thiên tài được chứ? - Tôi đảm bảo tối nay về cậu không cần cầm vở cũng đã nhớ hết những gì ghi trong đó. - Thật không đấy? Tôi hướng ánh mắt nghi ngờ về phía anh. - Thật. Anh cười thật hiền lành. Thịch Tim tôi bỗng dưng lại hẫng một nhịp. Dạo này mình bị sao thế nhỉ? Phải chăng là nên dùng thẻ bảo hiểm mà đi khám tim mạch thử xem? Anh chở tôi đến một nơi mà người ta gọi là cầu ánh sao. Anh để xe tại khu mua sắm gần đó và cùng tôi đi bộ đến cây cầu ấy. - Đẹp quá… - Khu vực Disneyland ở Hồng Kông và một số khu vui chơi khác tại Hàn Quốc vẫn sử dụng loại đèn thế này. Nếu có dịp tôi rất muốn cậu bé sẽ đến đó tham quan. Anh lên tiếng giải thích, nhưng tôi không mấy chú ý đến. Có tiếng nước chảy… Tôi nhìn xuống phía dưới thân cầu. Thì ra suốt dọc thân cầu đã được gắn với một hệ thống vòi phun hiện đại. Vì thế nên nước sẽ liên tục phun ra tạo thành một vòm ngân hà đẹp mắt. Tôi đã nói qua chưa về việc hệ thống đèn led cứ liên tục đổi màu trên đỉnh vòi phun ấy? Tôi đưa tay vào túi và lấy chiếc điện thoại ra. Tôi cố canh khoảng khắc ánh đèn led chuyển từ đỏ sang xanh lá mà chụp, nhưng tiếc cho tôi là các tấm ảnh tôi chụp được đều bị nhòe. Có lẽ là do tôi run tay khi cầm máy? Dường như đã lâu lắm rồi tôi không cầm máy chụp hình thì phải… - Giữ vững. Anh vòng tay qua người tôi và giữ lấy chiếc điện thoại tôi đang cầm. Hai tay anh to lớn bao bọc lấy đôi tay tôi. Click Vậy là xong một pô ảnh đẹp. Nhưng… màu của vòm ngân hà lại đỏ rực thế này… Tôi không thích màu đỏ, tôi thích màu xanh lá hơn… Có lẽ nhìn vào gương mặt đầy nét bất mãn của tôi, anh đã mỉm cười và cầm tay tôi để canh chụp cho được một bức nữa. - Cậu nhóc bướng bỉnh này… - Em không có… Click Thế là xong một bức vòm ngân hà màu xanh lá cây. Mà vì sao người ta lại không dùng màu xanh da trời nhỉ? - Cám ơn anh. - Không có gì nhóc khờ. Tôi đang tự hối hận vì việc đã dạy anh kĩ lưỡng cách ứng dụng tính từ đi kèm với danh từ trong tiếng Việt. Giờ đây anh đang vận dụng rất tốt tất cả những gì đã học… Nhưng là để trêu chọc tôi. - Mình đi qua bên kia ha anh. - Ừ. Dọc theo bước chân của tôi và anh là những ánh đèn nho nhỏ. Có lẽ chính vì những bóng đèn này nên cây cầu mới có tên là cầu ánh sao? Tôi không biết là ai đã nghĩ ra ý tưởng này nhưng quả thật nó rất tuyệt diệu. Từng đôi tình nhân thả bộ từ chân cầu đến đỉnh dốc, rồi cả hai cùng cười đùa mà chụp cho nhau những tấm ảnh kỉ niệm. Tình yêu? Lãng mạn? Có lẽ đã lâu lắm rồi tôi không có lại những cảm xúc này… Mà hình như ngay với tình yêu tôi cũng chưa từng nếm trải được hương vị thật sự của nó. Tình yêu là gì? Tình yêu có hình dạng như thế nào? Vì sao bao người lại mê say vì nó, lại chìm đắm trong nó? Nếu tôi nói ra câu hỏi này với người khác có lẽ là họ sẽ không tin. Một con người như tôi mà dám mở miệng ra hỏi tình yêu là gì… Rõ nực cười. Nhưng đó lại là sự thật. Tôi chưa từng một lần yêu ai đó thật lòng. Chẳng phải vì tôi ích kỷ hay giả dối. Chỉ là… Tôi rất sợ. Tôi sợ cái cảm giác khi chia tay, tôi sợ cảm giác cô độc, tôi sợ cả cảm giác khi bị tổn thương… Tôi thường kể cho Nhật nghe về các cô bạn tôi quen. Nhưng ngay chính tôi cũng chẳng rõ ràng liệu tình cảm tôi dành cho em là tình yêu hay chỉ đơn thuần là cảm giác quý mến giữa những người bạn khác phái? Tôi không ích kỷ cố giữ lấy người khác ở bên cạnh mình. Tôi biết rằng tôi sẽ chẳng thể đem lại được một tình yêu trọn vẹn cho em, vậy nên khi em nói ra những suy nghĩ trong lòng mình, tôi đã không trách mà còn chúc em sớm tìm được hạnh phúc. Tôi nhớ em đã mỉm cười với tôi và nói: “Anh cũng vậy anh nhé. Nhưng thay vì chúc anh sớm tìm được hạnh phúc em sẽ chúc anh sớm tìm được tình yêu thật sự. Vì chỉ có yêu thương mới đem đến hạnh phúc.” Tôi khẽ cười khi nhớ lại lời chúc của em. Tình yêu thật sự ư? - Cầm nè nhóc. Anh đưa một ly cà phê nóng về phía tôi. Tôi mỉm cười đón lấy. - Anh vừa kéo em thoát khỏi những hồi ức của một thời… - Hồi ức? - Tương tự như kỷ niệm. - Hồi ức đó vui hay buồn? - Buồn. - Vậy thì đừng nhớ đến nó nữa. Anh nở một nụ cười đầy nắng. Nhìn cách anh cầm chiếc ly giấy và uống thứ nước đặc sện trong đó, khiến cho tim tôi lại một lần nữa lại muốn nhảy loạn lên. Thật hết cách với trái tim ngu ngốc!!! Vì sao mi lại vì một người đàn ông mà loạn nhịp chứ??? - Có những thứ phải vứt đi thì chúng ta mới trưởng thành được. Gương mặt đầy nét nam tính hướng về tôi nói. Giờ tôi mới nhận ra rằng anh có một đôi mắt màu nâu đầy nét mê hoặc, lại còn với hàng lông mi dài thế này… - Ý anh là kêu em vứt ly giấy này xuống dưới đó, phải không? Tôi như kịp trấn tỉnh để không bị đôi mắt ấy cuốn sâu vào trong. - Hahaha nếu cậu bé dám. - Anh đang thách em đấy à? Anh không sợ em sẽ làm thiệt sao? - Cậu bé chắc chắn sẽ không làm. - Vì sao anh biết? Tôi không thoát khỏi được ánh nhìn đầy ma lực ấy. Ánh mắt anh và tôi giao nhau, dường như trong thoáng chốc tôi đã muốn buông xuôi để bản thân có thể sa ngã trong vòng tay ấy. Bậy bậy bậy…. Tại sao mình lại có những suy nghĩ không đứng đắn ấy vậy? Tôi đang tự mắng mình đến mấy trăm lần. Người ta là người tốt, người ta đã đối đãi với mình như em út trong nhà, vậy mà mình lại đi có ý nghĩ bất chính về người ta. Thật không nên thân mà… Nhưng… Anh có đang đoán được những suy nghĩ trong đầu tôi không vậy? Vì sao anh lại nhìn tôi cười thế này? Tôi lúng túng đỏ mặt, tôi cố lờ anh đi mà xoay người nhìn về hướng khác. Anh đưa tay kéo tôi lại gần và nói. - Cậu bé rất thường xuyên đấu tranh tư tưởng với chính mình phải không? - Sao anh… Một chút nữa thì chữ “biết” đã không kịp dừng lại rồi… Nguy hiểm thật. - Vì nhìn vào nét mặt của cậu. Cậu không giỏi giấu giếm suy nghĩ của mình, nhóc con à. - Em lớn rồi. - Người lớn không ai lại đi phùng má lên như vậy. Anh lại trêu tôi nữa rồi. Ghét anh thật đó. Cứ thế chúng tôi liền thả bộ đi dạo một vòng đến khoảng bảy giờ hơn thì anh đưa tôi về. Anh bảo lúc này tôi đã có thể coi bài lại được rồi. - Nhưng chẳng phải anh bảo rằng em không nên quá chú tâm vào bài vở sao? - Đúng. Nhưng cậu bé hãy thử mở cuốn vở này ra xem sao? Tôi khẽ liếc nhìn anh bằng một ánh mắt đầy ngờ vực để rồi tôi cũng thử cầm lấy cuốn vở của mình mà lật ra xem. Một điều không ngờ đến được chính là tất cả những gì ghi trong vở đều đã nằm hết trong đầu tôi rồi. Tôi chỉ liếc sơ qua tiêu đề thì tất cả nội dung đều đã hiện lên mồn một tựa hồ như đây là những kiến thức sơ đẳng nhất mà tôi đã học được từ lâu lắm vậy. - Anh tài quá! Đúng là em đã có thể nhớ hết tất cả rồi… Tôi vui mừng nhảy cỡn lên và bắt lấy tay anh lắc lắc cảm ơn. - Đó là do ngày thường cậu bé đã siêng năng học hành. Tôi chỉ có thể giúp cải thiện tinh thần của cậu bé thôi… Ánh mắt anh nhìn tôi mỉm cười tựa hồ như tôi là một chú mèo nhỏ. - Anh lại khiêm nhường nữa rồi. Tôi chu mỏ phản đối. - Tôi không khiêm nhường đâu cậu nhóc ạ. Tôi là một kẻ vừa tham lam lại vừa tự cao nữa đấy. - Em không tin đâu. Một viện trưởng vừa tốt bụng vừa đẹp trai vì sao lại là người tham lam được chứ? - Rồi em sẽ phải tin nhóc ạ. Anh nhẹ cốc đầu tôi một cái. Nè, dù tôi có là con nít đi nữa cũng đừng đối xử với tôi như vậy chứ! Tôi khẽ xụ mặt xuống. Nhưng rồi anh đem đến cho tôi một cái bánh kem chocolate. Hoan hô… Bánh kem muôn năm. Gì chứ? Vì sao tôi không giận anh à? Nè, nếu như bạn đang ăn một món bánh kem cực ngon thì làm sao bạn lại để tâm trí rãnh rỗi mà đi giận lẫy người khác chứ? Nhất là anh đâu có làm gì sai đâu nào. Anh chỉ cốc nhẹ vào đầu tôi thôi mà. Ừ thì tôi không muốn bị người khác xem là con nít. Nhưng với anh thì… Dù gì anh cũng lớn hơn tôi mà. Bị coi là con nít thì đã sao nào? Có bánh kem ăn lại còn có cả yogurt nữa. Anh thật tốt… Hôm nay tôi sẽ phải đi ngủ sớm để sáng mai còn có tinh thần đi thi nữa. Mười giờ đúng… Nè, còn phần cuối nữa mà. Sao anh lại giành remote của em chứ? Tranh cãi trong mười giây… Đối tượng: hai chúng tôi. Địa điểm: nhà anh. Huhu sao anh lại bắt tôi đi ngủ sớm vậy nè? Mới mười giờ hơn mà. Bạn đừng thắc mắc vì sao tôi lại dùng từ “mới” ở đây. Vì tôi là dân công nghệ thông tin. Chẳng có dân công nghệ thông tin nào lại ngủ trước mười một giờ cả bạn ạ. Dường như thức khuya đã sớm trở thành thói quen của chúng tôi rồi. Hiển nhiên là nếu như bạn phải về quê hoặc bị người khác ép đi ngủ (như tôi đây) thì bạn sẽ phải đi ngủ sớm… ………………………… Tôi nằm lăn qua trở lại mãi vẫn chẳng thể nào chợp mắt được. Thói quen đáng sợ thật đấy bạn ạ. Tốt nhất là bạn đừng nên học theo tôi đó. Mà sao mình lại đi khuyên cuốn nhật ký nhỉ? Ngốc thật. Thôi ráng ép vậy. À, một điều bí mật này cần được tiết lộ trước khi ngủ nữa này. Thì ra anh đã từng trình bày công trình nghiên cứu của mình tại bệnh viện rất nổi tiếng ở Minnesota. Vừa nãy tôi vừa xem album hình của anh, thấy có một tấm trong đó khá lạ mắt nên tôi đã tò mò. Thì ra đấy là do một sinh viên đã chụp lén anh, nhưng vì cô sinh viên này quá hâm mộ anh nên đã cầm hình đến và xin anh ký vào đấy… Còn nguyên nhân tấm hình này vì sao lại có trong album thì anh đã không nói cho tôi biết. Mà bạn biết vì sao tôi biết bệnh viện đó rất nổi tiếng không? Vì vừa nãy tôi đã lén anh lên google tìm kiếm thêm những thông tin về bệnh viện ấy. Ai biểu anh không chịu giải thích rõ ràng làm gì? Nói xong bí mật này rồi trong lòng cảm thấy thoải mái thật đó. Bạn biết không tôi hâm mộ anh lắm… Anh vừa tài giỏi lại vừa điển trai… Lại còn chu đáo, tốt bụng, kĩ tính và ga lăng nữa cơ… Mà hình như là tôi đang ghen với anh bạn à… Nè, không được nói là tôi nhỏ mọn đó. Ai bảo anh cứ thu hút ánh nhìn của phái nữ hoài làm gì? Cô nào cô nấy cứ mỗi khi gặp anh đều như gặp phải hoàng tử ấy. Dù rằng tôi cũng hơi cảm thấy khó chịu mỗi khi có một cô nàng nào đó ngây ngất vì nụ cười của anh… Nhưng không phải vì thế mà tôi lại ghét anh, trái lại tôi còn rất quý mến anh nữa kìa. Nhưng tôi cũng chưa thể lý giải được vì sao tôi lại có những cảm xúc mâu thuẫn như vậy nữa. Mà hình như tôi đã bắt đầu cảm thấy buồn ngủ rồi thì phải…. Chúc bạn ngủ ngon nhé nhật ký thân yêu của tôi. Hết chương 6 Chào mọi người, rất cám ơn mọi người vì đã ủng hộ Choco nhiều như vậy. Đặc biệt cám ơn X-D, sai sakurazuka vì đã là những đồng đạo rất thân thiết của Choco. Tất nhiên còn có rất nhiều những bạn khác lúc nào cũng vào ủng hộ. Nhớ lại ngày đầu tiên vào đây post truyện Choco đã rất vui khi nhận được những dòm com đầu tiên của mọi người. Có lẽ chuyện in sách lậu là chuyện khó tránh khỏi tại VN mình. Nhưng Choco hi vọng các bạn nào đã ủng hộ Choco hay bất kỳ một author, một editor nào khác, đừng mua những cuốn sách đang bày bán đó. Vì nếu còn người mua thì họ vẫn sẽ còn tìm kiếm những truyện online trên mạng và in ra bán. Có lẽ với một số người sẽ cho rằng việc đó là bình thường, nhưng đặt trên vị trí của người đã bỏ công sức ra thì đó là một việc làm khiến người ta khó chấp nhận. Choco đã suy nghĩ đến việc ngưng không post nữa. Nhưng rồi lại vì những dòng com của mọi người mà suy nghĩ lại. Thêm nữa, Choco xin lỗi vì chưa gửi file pdf cho các bạn đang xin. Choco sẽ cố gắng gửi đến các bạn trong thời gian sớm nhất. (Để Choco có thể tịnh tâm và quên đi chuyện lùm xùm này đã.) Iu tất cả mọi người, vì sự ủng hộ của các bạn nên phải ráng post sớm hơn nè. Nhưng nói trước nhé, xong chap này ta cần phải relax á.
|
|
#15
|
||||||||
|
||||||||
|
Chào Coco
, tớ đọc qua rất nhiều fic của Coco mà chưa lần nào com nên thấy khá có lỗi nên lần này quyết định comTớ rất hâm mộ Coco và thích các fic của cậu, nhất là Hoàng Cung và Nhật ký nên rất vui khi Coco ra Nhật ký 2 Cách viết và nội dung rất nhẹ nhàng nhưng không kém phần lôi cuốn, khiến đọc giả bị cuốn vào câu truyện và cũng làm đọc giả cảm nhận được cảm xúc của nhân vật, đồng thời truyện cũng có phần hài hước và điều đó giúp tớ thư giãn được sau một ngày học hơi mệt. ![]() Xin lỗi vì chi com được nhiêu đây vì tớ chưa biết com sao cho hay, nói chung tớ rất ủng hộ fic cậu và mong cậu nhanh lấy lại tinh thần và vui vẻ lại. ![]() Tớ ủng hộ hai tay hai chân việc không mua sách đam mỹ, bọn ăn cắp trắng trọn ![]() bye
|
|
#16
|
||||||||
|
||||||||
|
fic này vẫn cute kinh khủgn
![]() và nghe chừng còn hút fan hơn cả Nhật kí lun ấy ![]() mà sao mình tìm lãi mà hem thấy fic nhật kí đầu đâu ý, huhu ![]() iu mý cái fic của u nhắm nhẹ nhàg và dễ thương nhân vật luyến tính cách có vẻ mạnh hơn bé N ![]() bạn có thể cho mình post truyện ở thế giới thứ 3 đc ko, nếu đc mình sẽ send cho u đường link ^^ P/s:mình thà die chứ hem mua cái kiểu sách lậu ấy đâu, mau mau trở về nha, fighting
|
|
#17
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 7: Ngày thi
……………………….. - Không nhất thiết phải ăn sáng đâu ạ… Tôi vừa loay hoay với mớ giấy tờ vừa quay sang anh nói. - Không được cãi. Cậu bé phải ăn thì mới có sức làm bài thi được. - Nhưng… Tôi liếc nhìn đồng hồ, bây giờ chỉ mới sáu giờ hơn, vẫn còn kịp. Chờ tôi kiểm tra đầy đủ mọi thứ rồi thì anh bắt đầu lái xe chở tôi về quận năm, nơi mà sắp tới đây sẽ diễn ra kỳ thi đầy căng thẳng… Mà có lẽ cũng không mấy căng thẳng đâu, nhưng là vì tôi muốn được đậu liên thông lên đại học nên buộc lòng số điểm của tôi phải cao hơn tám. Tôi chưa nói với bạn là tôi chỉ đang học cao đẳng à? Hihi vậy bây giờ nói luôn cũng không muộn nhỉ? Anh cho xe dừng lại tại một quán hủ tíu Nam Vang. Và rồi anh ép tôi vào trong, tự ý kêu cho tôi một tô đặc biệt. - Anh không ăn ạ? - Không. Tôi không có thói quen ăn sáng. Anh đón lấy ly cà phê từ người phục vụ và đưa lên miệng. - Nhưng chẳng phải anh bảo là… - Đó là quy tắc chung phải giữ cho trẻ nhỏ. - Anh… Tôi có cảm tưởng như ngoại trừ tô hủ tíu đang bốc khói thì hai lỗ tai tôi cũng đang xì khói ra đây này. Anh lại còn cười nhạo tôi nữa chứ. Thật ghét quá đi. - Anh không ăn thì em cũng không ăn. - Ngoan, đây không phải lúc để cậu bé tranh luận với tôi. - Nhưng không ăn sáng là không tốt cho sức khỏe. Anh muốn bị bệnh sao? Có lẽ ánh mắt thành khẩn của tôi đã khiến cho anh động lòng? Anh khẽ thở dài và gọi một xửng xíu mại cho mình. - Vậy được chưa nhóc? - Dạ rồi. Hihi Tôi cười mãn nguyện, rồi bắt đầu thưởng thức món hủ tíu ngon lành trước mặt mình. …………………………. - Một chút thi xong thì gọi cho tôi, tôi sẽ đến đón. - Dạ… Mà… - Sao? - Anh không định chúc em thi tốt sao? - Vì tôi biết cậu bé đã cố gắng hết mình nên chắc chắn sẽ đạt kết quả tốt. - Nhưng… Anh không chúc lỡ người ta giữa chừng đau bụng rồi không làm bài được thì sao? Mấy lời lẽ này có cho vàng tôi cũng không dám nói. Xui chết được… Nhưng không nói cũng không có nghĩa là tôi sẽ không xụ mặt xuống. - Không việc gì phải sợ cả. Rồi tất cả sẽ ổn thôi nhóc. Ánh mắt anh nhìn tôi tựa hồ như anh đã đọc được tất cả những suy nghĩ của tôi vậy. Tôi xấu hổ quay mặt đi thì bỗng có một cánh tay kéo tôi về phía sau. Để rồi toàn thân tôi đều nằm gọn trong lòng của người ấy. - Cẩn thận. Một chiếc xe Honda xém chút nữa là tông thẳng vào tôi rồi. Dạo này sao dân tình chạy ẩu thế nhỉ? Tôi nhanh chóng hoàn hồn lại để rồi phát hiện ra rằng tôi đang được anh ôm vào lòng. - Xin… xin lỗi… - Cậu bé phải cẩn thận, trước khi muốn qua đường phải xem xét kĩ lưỡng. - Rồi rồi… Em biết mà… - Chúc em may mắn. - Chẳng phải anh bảo anh không cần chúc em sao? - Hahaha tôi đây là chúc em đừng để bị một anh chàng nào đó tông phải nữa. Nhóc con bướng bỉnh à. - Em không có bướng bỉnh… Anh mỉm cười như xoa dịu tất cả. Để rồi anh hướng tôi chỉ vào đồng hồ của mình. Chết mất… Gần đến giờ rồi. - Em vào trường đây. Anh về bình an. À, còn nữa… Cám ơn anh. Tôi còn không kịp nhìn xem anh có trả lời không liền ba chân bốn cẳng phóng vào cổng trường. ……………………………. Câu nói “Khổ tận cam lai” ứng dụng vào lúc này đây thật đúng. Vì khoảng thời gian chịu cực khổ của chúng tôi nay đã được đền bù lại một cách xứng đáng. Lúc đề thi được phát ra cũng là lúc tôi biết rằng lần này mình có thể đậu liên thông được rồi. Nhưng tôi chưa đặt bút xuống làm vội mà khẽ liếc nhìn về phía Nhật thì thấy gương mặt xinh đẹp của nó cũng thoáng nở một nụ cười… - Chúc mừng nhé hai tân thủ khoa… - Còn chưa biết kết quả mà. - Tụi này thì đã đoán trước rồi. Ê, nếu mà được làm thủ khoa thật thì phải khao đó nha. Mọi người sau khi thi xong liền như ong vỡ tổ xoay xung quanh chúng tôi mà hỏi về đáp án. Tôi trả lời qua loa vì cũng không chắc lắm và Nhật cũng vậy. Chúng tôi chỉ biết là mình đã cố gắng hết sức, cũng như đã hoàn thành hết các phần của câu hỏi. Giờ đây việc cần làm là chờ đợi kết quả thôi. - Đi ăn phá lấu không mày? - Ừ đi. - Mày lấy xe đi, tao ra ngoài chờ. - Haha tao không có đi xe đến. - Không đi xe đến… Vậy là mày đi chung với ai à? Nhật quay sang hỏi tôi. - Ừ. - Vậy có phiền cho mày không? Hay là rủ bạn đó cùng đi luôn? - Hahaha chúng ta đi bộ đi. Dù gì từ đây đến đó cũng không xa mấy. - Ừ… Nhưng còn người chở mày? Người đó đã về rồi hay còn ở lại chờ? - Chút tao sẽ gọi cho anh ấy đến chở… - Anh ấy? - Jea Kyo. Không biết là Nhật cố tình hay vô ý nữa… Nó hỏi lòng vòng để rồi cuối cùng cũng ép tôi khai ra được người chở mình là Jea Kyo. - Ừ. - Mày không thắc mắc vì sao à? - Không. Cần thiết lắm sao? - Hahaha thật ra thì tao đã ở nhà anh ấy từ hôm qua. - Vậy… Nhật muốn hỏi điều gì đó nhưng rồi lại khẽ lắc đầu. Rồi nó quay sang tôi mà bảo. - Jea Kyo có ỷ lớn hiếp nhỏ không? - Sao mày hỏi vậy? - À hahahaha… Lại tiếp tục lắc đầu. Kỳ lạ, chẳng lẽ Sung Min thường hiếp đáp nó sao? - Bộ Sung Min hay bắt nạt mày lắm à? - Sao mày hỏi vậy? - Mày đang bắt chước câu của tao đó. - Hahaha Sung Min rất…. thư..ơng tao. - Dùng chữ yêu có vẻ xác đáng hơn nhỉ? - Đánh mày bây giờ. Tụi mình đang ở ngoài đường đấy. Hai má Nhật đỏ hồng lên trong thật đáng yêu. - Hì hì đâu có ai để tâm nghe đâu mà sợ. - Đừng có đánh trống lảng sang chuyện của người khác… - Thế bạn Nhật của chúng ta muốn biết chuyện gì? Bạn Luyến sẵn sàng nói cho nghe. - Jea Kyo đối xử với mày thế nào? - Học trò của tao à? Hì hì, rất tốt. - Học trò? - Phải. Anh ta học với tao tức là học trò của tao chứ còn gì nữa… - Ai… Nhật khẽ thở dài để rồi nó quay sang tôi mà bảo. - Hy vọng mày sẽ sớm nhận ra được. - Nhận ra được điều gì? - Không nói. - Nói đi mà. - Không. - Nói đi… - Không. - Tao sẽ mời mày ăn phá lấu… - Thật hả… Vậy tao ăn hai phần được không? - Tham ăn. - Ừ. Nhưng dù có mời đi nữa thì cũng không nói. Tự mình suy ngẫm đi. - Ghét. Chúng tôi cãi nhau như hai đứa trẻ. Để rồi cả hai cùng cười giỡn mà thẳng tiến đến quán phá lấu ngay lề đường Nguyễn Văn Cừ. ……………………… - Alo? Dạ em thi xong rồi…. Em đang đi ăn với bạn…. Là Luyến… Vâng. Em biết rồi. Anh lắm chuyện quá. Rồi… Em biết… Tôi ngồi đối diện vừa gặm gặm cây nĩa vừa cười đến đau bụng. - Cười cái gì mà cười? - Hahahaha cười có kẻ bị quản lý chặt chẽ. - Mày nên nhớ câu nói của ông bà xưa, cười người hôm trước… - Hôm sau người cười chứ gì? Hehehe tao tính sẽ ở vậy luôn rồi. Tao sẽ không cho mày có cơ hội cười trên nỗi đau của tao đâu. - Hê hê để chờ xem sao. Sao nhìn mặt nó bí hiểm vậy? Haiz, nghi ngờ quá… Không lẽ nó đang có âm mưu hãm hại hiền tài của đất nước a? - Không được… Mặt mày gian lộ rõ ra rồi. Nhất định phải đề phòng... Đề phòng. Tôi làm ra vẻ nhăn nhó. - Hahaha mặt tao vậy mà mày bảo là gian á? - Dù sao đi nữa thì cẩn trọng vẫn hơn!!! ……………………… - Cậu bé thi tốt đúng không? - Dạ… Nhưng chưa biết có đúng hoàn toàn không nữa… - Yên tâm đi nhóc. Tôi có lòng tin nơi em mà. Nhìn nụ cười hiền lành của anh khiến tôi như an tâm hẳn đi. Tôi mỉm cười và dựa đầu ra thành ghế phía sau… Giờ đây tôi chỉ muốn được thư giãn… ………………………. Hết chương 7 Chương 8: Xem phim - Hôm nay anh dẫn em đi đâu vậy? - Tới đó cậu bé sẽ biết. Làm gì mà làm ra vẻ bí ẩn thế này? Có phải bạn đang thắc mắc vì sao tôi không đến dạy anh mà lại bỏ đi chơi đúng không? Thật oan cho tôi quá… Tôi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình rồi mới đi chơi chứ bộ. Mà đây là do anh rủ chứ nào phải là ý của tôi đâu… Chiếc xe dừng lại trước cổng cao ốc Flemington. - Hôm nay mình đi… - Xem phim. - Hả? Tay chân tôi bắt đầu cảm thấy tê cứng, toàn thân như mất đi sự kiểm soát làm cho cơ thể như muốn quỵ ngã tại chỗ. Tôi vốn dĩ rất sợ không gian kín nên rạp chiếu phim chính là nơi dễ khiến tôi phát bệnh nhất. - Hay… Em mời anh đi ăn kem nha. Tôi cố ý đánh trống lảng để hướng anh đi đến một nơi khác… - Xem xong chúng ta vẫn có thể đi ăn kem mà. Anh cười thật đẹp. Nhưng nụ cười của anh lại mang một nét gì đó hơi giảo hoạt… Có phải là tôi nhạy cảm quá chăng? - Tôi đã hứa sẽ giúp cậu bé thoải mái sau những ngày học thi căng thẳng, vậy nên bây giờ chúng ta phải thực hiện nó đây. - Nhưng… Em… Em không thể chịu được khi ở lâu trong đó… Anh muốn em nôn vào người anh sao??? Thật muốn nói như vậy với anh ta ghê đi!!! Bất quá khi nhìn vào đôi mắt ấy, tôi lại không tài nào thốt nên lời… - Chẳng lẽ cậu bé không xem tôi là bạn sao? - Không phải như vậy… Mà là do… Tôi đang cố nghĩ tìm ra cách hòa hoãn hợp lý nhất. - Vậy thì được rồi. Chúng ta vào thôi. Miệng tôi phút chốc nở một nụ cười tựa như mếu. Tôi cắn răng chịu đựng đau khổ mà theo anh vào rạp. Phim hôm nay chúng tôi xem thuộc thể loại hành động dã tưởng… Đây là một bộ phim của nước ngoài, nhưng chí ít cũng có một dòng phụ đề nho nhỏ bên dưới. Tôi với tay lấy một ít bắp rang cho vào miệng. Bạn biết không, giờ đây tôi đang cố chịu đựng những con bướm ma bay lởn vởn ngay trong bao tử... Cầu trời cho bộ phim mau kết thúc… Ngồi được một lúc thì tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu, hai mắt dù đang mở to nhưng cảm giác bồn chồn bỗng đâu ập đến khiến tôi càng tăng thêm ý định muốn bỏ trốn. - Đừng sợ. Chứng bệnh tâm lý thì phải dùng tâm lý mà ức chế nó. - Anh… Sao anh biết em bị mắc chứng sợ không gian kín? - Vì những biểu hiện của cậu bé đã cho tôi biết điều đó. - Vậy sao anh còn dẫn em vào trong này nữa? Tôi nói bằng một chất giọng đầy ức chế. - Thế cậu bé muốn bị vậy hoài sao? - Không cần anh quan tâm. Khi nói xong câu ấy thì tôi nhận ra là mình đã thiếu suy nghĩ quá bạn à! Tất cả chỉ là ý tốt của anh. Một bác sĩ giỏi đã chữa bệnh miễn phí cho tôi, mà tôi lại đi nổi khùng với vị bác sĩ ấy. Bạn có thấy tôi vô lý lắm không? - Em xin lỗi… Ngập ngừng giây lát tôi bèn mở lời xin lỗi. Tôi hi vọng rằng anh sẽ không giận tôi. Nhưng hi vọng vẫn chỉ là hi vọng. Tôi biết, anh có giận tôi đi nữa cũng là đáng đời tôi lắm. - Cậu nhóc bướng bỉnh ngốc nghếch… Tôi xin đảm bảo với bạn là anh vừa nói ra câu này bằng tiếng Việt một trăm phần trăm đó. - Này, đừng có phùng má lên như vậy sẽ không đáng yêu đâu. - Kệ em. Ai biểu anh chọc em trước làm gì? Tôi hờn dỗi nhìn anh. - Có phải vừa nãy khi đang giận dỗi em đã quên đi cảm giác khó chịu đó? - Nhưng anh nhắc làm em bắt đầu cảm thấy khó chịu lại rồi. Hai mắt tôi từ từ cảm thấy mờ dần đi, tay chân bỗng chốc trở nên run rẩy, còn đầu óc thì choáng váng tựa như người say nắng. Tôi ngã người ra sau, yếu ớt nói. - Vì công sức anh bỏ ra nên em sẽ ráng chịu đựng cho đến hết phim… - Kiên cường lắm. Trong bóng tối tôi chẳng thể nào thấy rõ được gương mặt của anh, nhưng tôi đoán là anh đang cười… - Xấu hổ chết đi được. - Sao phải xấu hổ? - Vì… Trông em lúc này yếu đuối y hệt con gái. - Cậu bé không hề yếu đuối chút nào hết, mà trái lại cậu còn rất can đảm nữa. Nhiều người đã không thể vượt qua nỗi sợ của mình nên đã phải sống với nó suốt đời. Chỉ cách một bước chân để có thể thay đổi số phận, vậy thì tại sao chúng ta không thử đúng không? - Phải, phải. Lời bác sĩ nói mà… - Hahaha Trong rạp hát không thể nói lớn tiếng được nên chúng tôi đã phải thì thầm vào tai nhau. Bạn biết không, riết rồi tôi phát chán việc phải đưa người lên rồi lại dựa người xuống nên tôi đã dựa hẳn vào vai anh. Như vậy vừa tiện cho việc nói chuyện lại vừa có chỗ để ngả lưng. - Anh không phiền chứ? - Không. Rất vui lòng nữa là đằng khác. Chất giọng trầm ấm của anh khẽ rót vào tai khiến tôi trong phút chốc như đông cứng toàn thân. - Cậu bé khoác thêm cái này vào sẽ đỡ lạnh hơn. Lời nói nhẹ nhàng nhưng vẫn có uy lực. Anh cởi áo khoác ngoài của mình và choàng nó ngang người tôi. Ấm quá… Lại còn thơm nữa. Tôi ngây ngất đắm chìm vào mùi hương trên áo anh mà không biết rằng tay anh lúc này đây đã quàng sang người mình. - Đừng sợ. Cứ thả lỏng tinh thần là được. - Anh không thể hiểu đâu… - Tôi không biết được nguyên nhân khiến cậu bé bị như vậy. Nhưng tôi biết nếu cậu bé dám can đảm đối diện với nỗi sợ thì tức khắc nỗi sợ sẽ co cụm lại và từ từ biến mất. - Chỉ sợ là em không sống được đến lúc ấy. Toàn thân tôi bắt đầu run rẩy mà ngã hẳn vào lòng anh. - Tôi dùng danh dự của mình mà đảm bảo rằng cậu bé sẽ sống tốt. - Em hứa sau khi rời khỏi đây sẽ dẫn anh đi ăn mừng liền. Hiển nhiên là nếu em còn đủ tỉnh táo. - Đừng căng thẳng như vậy. Thả lỏng cơ thể đi nhóc con… - Không thả nổi. Tôi ngoan cố lắc đầu. Để rồi anh phải thở dài mà bảo. - Vậy thì nhắm mắt lại và tưởng tượng mình đang ở ngoài trời, không khí lúc này đang rất lạnh… Tôi nhắm mắt và làm theo lời anh chỉ dẫn. Hơi thở thoang thoảng hương thơm cùng với cánh tay rắn chắc như lôi kéo tôi chìm dần vào giấc ngủ… - Dậy nào… Hình như tôi vừa ngủ quên thì phải… Mà tôi đã ngủ bao lâu rồi nhỉ? Trên màn ảnh đã bắt đầu hiện ra những dòng chữ quảng cáo thường thấy ở cuối mỗi bộ phim. Anh nhẹ nhàng nâng tôi dậy. - Cậu bé cảm thấy thế nào? Có còn khó chịu như những lần trước không? - Đỡ hơn… Nhưng cổ em nhức quá... Chắc bị trật rồi. Chất giọng ngáy ngủ của tôi vang lên như để cố níu kéo thêm ít phút nữa. - Là do nằm không đúng tư thế thôi. Một lúc nữa sẽ khỏi. Ngoan, dậy đi. - Ư… - Sâu ngủ. Đi nào. Anh nhẹ xốc hai bên vai và giúp tôi đứng dậy. Tôi mắt nhắm mắt mở bước theo anh. Dù đang mơ màng nhưng tôi vẫn cảm giác được đôi tay anh đang vòng quanh người tôi để đảm bảo rằng tôi sẽ không vấp phải bậc thềm hay ngã vào một thứ gì khác... - Em cám ơn anh nhiều… Thật ngại vì đã làm phiền anh như vậy. Lại còn… Dựa vào người anh, chiếm dụng áo khoác, cau có… Sao tôi đáng ghét vậy không biết nữa… Mà liệu sau chuyện này anh có ghét tôi không? Ơ… Sao trong đầu tôi lại xuất hiện những câu hỏi linh tinh tựa như một người đang yêu thế này? - Cậu bé còn cám ơn nữa là tôi sẽ giận đấy. Chẳng lẽ cậu không xem tôi là bạn sao? Câu hỏi đơn giản ấy tựa hồ như một chiếc vòng kim cô buộc chặt lấy tôi. Tôi chẳng thể cãi lại mà cũng không biết nói gì hơn ngoại trừ việc ngoan ngoãn ngồi vào xe của anh. Hết chương 8 Xin chào mọi người!!! Sau một thời gian bấn loạn nay Choco đã quay về với mọi người rùi đây. Iu các bạn nhìu lắm. Biết chắc tết là mọi người sẽ đc đi chơi vui vẻ nên Choco có thể nghỉ xả hơi thoải mái. @apple: Bạn có thể post ^_^ cám ơn bạn đã ủng hộ. @all: Iu các bạn nhìu vì sự chờ đợi và ủng hộ của mọi người. Ps: Do biết công sức mọi ng chờ đợi rất vất vả nên Choco đã post 1 lúc 2 chương nè.
|
|
#18
|
||||||||
|
||||||||
|
Trích:
Theo dõi rất nhiều truyện của coco từ trước đến giờ, tất cả các câu chuyện đều rất hay. Nội dung nhẹ nhàng, dễ thương, tuy có chút hơi phi thực tế, vì toàn màu hồng không hà. Dù vậy mình vẫn rất thích! Like mạnh fic của coco, mong coco sớm hoàn fic. Chúc coco ngày lành, mạnh khỏe và mọi điều như ý! Thân! Bí_Bẻo P/S: Hu hu mất con tem rùi ...~ấm ức~...
|
|
#19
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 9: Nhà mới
Anh thật tốt bạn à. Bạn biết không, có những lúc tôi thấy mình cứ như con nít khi đứng trước mặt anh vậy! Cứ mỗi lần đi cùng anh, tôi đều cảm thấy mình thật nhỏ mọn, trong khi anh lại rất hào phóng. Anh là một người bạn tốt mà tôi may mắn quen được. Đương nhiên không phải vì thế mà tôi có thể lợi dụng lòng tốt ấy. Những lần đi ăn chung mà tôi giành trả tiền thì anh đều bảo: “Để tôi trả. Chẳng lẽ cậu bé lại đi tính toán với tôi như vậy?” hay “Học trò thì phải mời thầy giáo mới đúng.”… Anh đã viện đủ lý do khiến tôi chẳng thể nào từ chối được. Những khi bạn tiếp xúc với một người cùng phái, bạn sẽ phải giữ khoảng cách để tránh xảy ra những hiểu lầm. Và tôi cũng vậy… Nhưng từ khi tôi gặp anh mọi sự đều đổi khác. Anh đem lại cho tôi thứ cảm giác thoải mái và an toàn. Mỗi khi ở cạnh anh, tôi đều cảm thấy như mình đang được bảo vệ bởi một thiên sứ đầy quyền phép. Anh đã dạy tôi rất nhiều. Anh chỉ dẫn cách khắc phục nỗi sợ của mình, anh khích lệ con người nhát gan trong tôi bằng những câu nói đầy uy lực… Mang tiếng là gia sư, tôi đến nhà để dạy anh những thứ có trong sách vở, còn anh, anh đã dạy tôi biết được cả thế giới. Kiến thức trong anh uyên bác đến độ tôi có cảm tưởng như chẳng có việc gì có thể làm khó anh được. Tính ra người đi học phải là tôi mới đúng. ………………………….. Dạo này bỗng dưng trong tôi hình thành một thói quen xấu, đó là việc mỗi khi ngủ tôi đều phải tìm một chỗ nào đó cao thật cao mà gác đầu. Thói quen này được bắt đầu từ anh mà ra… Ai bảo anh cứ hay cho tôi mượn vai làm gì… Có lẽ do anh đã chiều quá nên tôi sinh hư chăng? Mà sao tôi nói chuyện cứ như một người đang yêu thế này? ………………………….. Hôm nay tôi đến dạy tại nhà mới của anh. Là do anh chở tôi đến. Phải chăng bạn đang thắc mắc vì sao tôi không tự đi mà lại phải nhờ anh chở? Vì xe Honda thì chẳng thể nào đi được xa như vậy. Căn nhà này của anh là nằm ở vùng ngoại ô thành phố. Anh đã mua đất và cho xây lại theo lối kiến trúc yêu thích của mình. Căn nhà mới này được sơn toàn bộ là màu trắng khiến cho nó như nổi bật lên giữa thảm cỏ xanh mát. Xung quanh nhà được bao bọc bởi những hàng cây to lớn như một hàng rào bảo vệ những thứ bên trong. Những đường viền quanh nhà được anh khéo léo tô điểm bằng một chút xanh dương của da trời. Phía sau cánh cổng tự động là cửa chính được làm bằng gỗ có màu nâu gụ hằn lên trên đó là những đường vân chứng tỏ được bề thế của chủ nhân nơi đây. Nếu ngước đầu lên bạn có thể nhìn thấy đường nét uốn lượn sắc sảo của những thanh inox bao bọc quanh ban công. Tất cả từ những chi tiết nhỏ nhất đều đã được sắp xếp một cách khéo léo để làm tôn lên nét quý tộc cho căn nhà…. Có thể nói đây là ngôi nhà đẹp nhất trong tất cả những ngôi nhà mà tôi đã có dịp chiêm ngưỡng… Cũng như là ao ước. - Em có thể hỏi anh vài việc được không? Tôi ngập ngừng mở lời. - Cậu bé muốn hỏi điều gì? Anh nhẹ xoay người về phía sau để rót cho tôi một ly nước cam. - Của cậu bé đây. - Ừ… Em chỉ… Hơi tò mò. - Tò mò là một đức tính tốt. Anh mỉm cười như đang khuyến khích tôi tiếp tục câu chuyện. - Anh là người đầu tiên nói điều ấy. Tôi bật cười khúc khích rồi lại nói tiếp. - Căn nhà lớn như vậy một mình anh làm sao có thể dọn dẹp và lau chùi được tất cả đồ đạc trong này? - Cậu bé ngốc ơi là ngốc. Ghét thật!!! Lại dùng tiếng Việt mà bảo tôi ngốc nữa rồi. - Sao cậu bé lại không nghĩ đến những nhân viên vệ sinh nhà cửa? - Vì người bình thường chẳng ai lại mướn đội ngũ nhân viên đến để dọn dẹp nhà mình cả. - Hahaha thời gian của tôi không cho phép tôi có thể lãng phí vào bất cứ việc gì khác được. Cậu bé biết một giờ không làm việc là tôi đã bỏ đi mất bao nhiêu tiền không? - Vậy thì sao anh lại còn dẫn em đi dạo mát và xem phim nữa. Bộ không sợ sẽ lãng phí thời gian sao? - Với em thì không có gì là lãng phí cả. Tôi đỏ mặt quay đi chỗ khác như trốn tránh ánh nhìn của anh... Anh lại cười, một nụ cười đầy ẩn ý… - Em vẫn còn thắc mắc… - Nói đi. - Vì sao… Em…. Không thấy hình của người nhà anh trong cuốn album lần trước. Việc người nước ngoài vốn dĩ rất tự lập, điều đó tôi đã biết. Nhưng vì sao ngay cả trong những buổi lễ tốt nghiệp quan trọng, người nhà anh vẫn không đến để chúc mừng. Trong những tấm ảnh cũng có một vài tấm tôi bắt gặp anh chụp chung với một ông cụ. Gương mặt ông cụ trông rất hiền lành, phúc hậu. Phải chăng đó là ông của anh? Cũng có khi đó là một phụ nữ đoan trang, một quý ông lịch lãm… Nhưng mà… Hoàn toàn không thấy được hình chụp cả đại gia đình như bao người bình thường khác. - Nếu tôi kể rằng tôi lớn lên trong một gia đình không đặt nặng vấn đề về tình cảm mà chỉ chú tâm đến lợi ích kinh tế, cậu bé có tin không? - …………………. Tôi chẳng biết mình nên trả lời anh làm sao nữa. - Mẹ tôi là một phụ nữ Hàn Quốc, còn cha tôi là người Hồng Kông. Ông đến Hàn Quốc lập nghiệp từ rất sớm. Một điều dễ thấy được ở một gia đình thành đạt là việc những đứa con phải biết tự lập ngay khi còn rất nhỏ. Thì ra cha của anh là người Hồng Kông, hèn gì tên anh phát âm nghe không giống mấy với người Hàn Quốc chính gốc. - Vâng, em hiểu… Tôi nhẹ gật đầu… - Quy luật đào thải được áp dụng rất gắt gao trong gia đình tôi. Những đứa trẻ thua kém hơn sẽ bị cách ly và đối xử một cách khác biệt, nếu không muốn nói là cay độc… Anh nở một nụ cười tựa hồ như đang mỉa mai chính lời nói của mình. - Cha tôi đã áp dụng cách thức của loài hổ khi nuôi dạy con cái… Ném những đứa con xuống vực thẳm, phàm là người mạnh mẽ sẽ tự động biết bò dậy, còn không sẽ phải chết… - ………………. - Hiển nhiên đó chỉ là một phép so sánh. Cậu bé có sợ không khi nghe tôi kể những điều như vậy? - Không đâu ạ. Chỉ là… Em xin lỗi vì đã nhắc đến những việc khiến anh không vui. - Hahahaha trái lại là đằng khác. Tôi rất biết ơn cách dạy dỗ của cha tôi. Nhờ ông nên tất cả các anh chị em trong gia tộc đều trưởng thành và sớm thành đạt về mọi mặt. - Thế còn mẹ anh? Bà cũng đồng ý cách giáo dục của cha anh à? - Mẹ tôi là một phụ nữ dịu dàng và rất nhân hậu. Mỗi khi cha tôi phải dùng đến đòn roi thì bà lại dỗ dành chúng tôi bằng kẹo ngọt. Bà rất yêu quý cha và tôn trọng những quyết định của ông ấy. Tôi im lặng không nói gì thêm nhưng trong đầu tôi bỗng chốc lại hiện ra hình ảnh của mẹ tôi… - Thường thì mỗi anh chị em trong nhà đều chú tâm đến công việc và lợi ích của bản thân. Chúng tôi đặt lợi nhuận lên trên tình cảm. Và ngay chính cha mẹ tôi cũng đồng ý với quan điểm này. - Nhưng như vậy sẽ buồn lắm… Tôi buộc miệng nói mà chưa kịp suy nghĩ kĩ. Để rồi tôi lại ân hận vì chính câu nói của mình. Phải chăng tôi đã xen vào việc của anh quá nhiều rồi? - Em… Em xin lỗi. - Cậu bé ngốc nghếch. Lại dùng tiếng Việt để mắng tôi ngốc cơ đấy… Ghét anh thật. - Em nghĩ… Một gia đình nên có những buổi cơm chung, những tấm ảnh kỉ niệm… Có thể với anh đó là việc làm lãng phí thời gian… Nhưng… Anh biết có những người rất muốn có được một gia đình với đầy đủ cha mẹ và anh chị em… Họ cũng rất muốn có được bầu không khí vui vẻ hạnh phúc khi ở cạnh những người thân yêu của mình. Giọng nói của tôi như chợt chùng lại. - Vậy thì em hãy đem đến cho tôi cái cảm giác ấy được không? Dạy tôi biết thế nào là yêu thương. - Anh… Anh đùa à? - Hoàn toàn nghiêm túc đấy. Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ những buổi cơm gia đình phải không? - Anh đi kiếm cô nào đó dạy anh đi. Tôi phùng má hờn dỗi. Để rồi anh lại cười khùng khục như cố ý trêu chọc tôi. - Cậu bé dễ thương thật đấy. - …………… - Còn em thì sao? Kể cho tôi nghe về gia đình mình đi. - Em…. Em là một đứa con không cha………… Tôi bắt đầu mở lòng mình ra về kể về quá khứ của mình với anh. Việc chạm vào quá khứ tưởng chừng như một nỗi đau bất tận nhưng khi kể cho anh nghe tôi lại có một cảm giác thanh thản đến lạ kỳ. Tôi không sợ anh cười chê xuất thân của mình vì tôi biết anh sẽ không làm như vậy. Tôi cũng không sợ anh tỏ ý thương hại vì tôi biết anh trân trọng tôi và sẽ không làm nên những việc khiến tôi bị tổn thương. Ngay chính tôi cũng không hiểu vì sao mình lại tin anh đến như vậy? Vì sao mỗi lời anh nói tôi đều khắc ghi trong tâm? Có phải tôi ngốc lắm không? - Câu chuyện đến đây là hết… Tôi mỉm cười với anh. Để rồi tay anh nhẹ đặt lên khóe mắt tôi và gạt nhanh giọt nước đang chực chờ rơi xuống. - Cậu bé can đảm của tôi… Anh vỗ về tôi như một đứa trẻ. Tôi buông xuôi bản thân trong vòng tay của anh. Chỉ có tại nơi đây tôi mới dám đối mặt với nỗi đau của quá khứ, cũng như với tất cả những gì đã khiến cho tôi sợ hãi nhất… Vào ngày hôm ấy, tôi đã để mình khóc thực sự… - Đối mặt với chính bản ngã của mình liệu có phải là một điều tốt không anh? - Còn tùy thuộc vào cậu bé nhận định thế nào là tốt thế nào là xấu. Anh nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau của tôi bằng giọng nói trầm bổng của mình. - Thế cậu bé có nghĩ tôi là người xấu không? - Không… Anh là một thiên sứ tốt bụng và hào hiệp… - Vậy thì cậu bé đã nhận định sai rồi đấy. Bản chất của tôi là một ác ma tham lam và ích kỷ. - Em không tin đâu. Người tốt như anh mà lại là một ác ma thì có lẽ em sẽ còn tệ hại hơn cả ác ma nữa. - Cậu bé là một người thuần khiết và lương thiện. Bản ngã của em mới đúng là của thiên sứ. Có lẽ em nên tin vào những lời tôi nói… Có nhiều lúc tôi muốn em hãy tránh xa tôi ra vì như thế sẽ khôn ngoan hơn rất nhiều. - Ý anh là… Anh không muốn làm bạn với em nữa sao? - Không. Trái lại là đằng khác. Vốn dĩ tôi muốn để cho em quyền lựa chọn. Nhưng bản chất tham lam trong tôi đã không cho phép tôi làm điều đó… - Em muốn làm bạn với anh. Thật đấy… Rồi tôi chợp cúi đầu xuống thấp hơn để tránh nhìn thẳng vào cặp mắt đầy mê hoặc của anh. Tôi khẽ nói tiếp. - Hiển nhiên là nếu anh muốn… - Đây là do em lựa chọn đấy nhé. - Sao ạ? - Sau này có hối cũng không còn kịp nữa đâu. Anh bật cười ranh mãnh. Thật chẳng hiểu sao lúc này đây tôi lại có cảm giác như có tiếng bẫy sập đâu đây… …………………………….. Hết chương 9 Chương 10: Truyền thuyết - Vì sao người phụ nữ tại các nước Trung Đông đều phải đeo mạng che mặt cả nhỉ? Em thấy như vậy thật bất công quá… Nhân lúc anh đang luyện chữ, tôi lôi ra những cuốn tạp chí gần đấy mà nghiền ngẫm. Tuy nói là nghiền ngẫm nhưng tôi chủ yếu chỉ xem hình, vì tất cả chúng đều viết bằng tiếng Hàn hoặc tiếng Anh. - Mọi việc đều có căn nguyên nguồn cội của nó cả nhóc con à. - Thế anh bảo, vì sao phụ nữ Hồi giáo phải đeo mạng che mặt? - Dựa theo một truyền thuyết cổ cậu nhóc à. - Vậy thì anh kể đi… Tôi nóng lòng thúc giục anh. - Truyền thuyết xưa kể lại rằng, nhiều thế kỷ trước đây, tại một quốc gia thuộc khu vực Trung Đông có một vị vua đầy quyền lực. Ông ta cai trị đất nước với một tham vọng to lớn là sẽ bành trướng lãnh thổ từ phía tây Đại Tây Dương cho đến tận những quốc gia thuộc Thái Bình Dương. Hiển nhiên là ông ta có rất nhiều thê thiếp. Nhưng trong tất cả bọn họ, chỉ duy có một cung phi trẻ tuổi xinh đẹp là được ông ta yêu thương nhất. Ông ta đã cho xây dựng một tòa lâu đài tráng lệ cho nàng. Rồi để đáp lại tình yêu thương ấy, nàng cung phi đã quyết tâm phải xây nên một tòa lâu đài khác như để tỏ lòng kính yêu của mình đối với nhà vua. Nàng đã bí mật kiếm một kiến trúc sư tài giỏi và giúp đỡ nàng hoàn thành tâm nguyện. Nhưng có một điều không ngờ rằng vì nhan sắc của nàng đã khiến cho gã kiến trúc sư đem lòng say mê. Gã thừa cơ hội đức vua đang ở chiến trường mà bảo với nàng rằng công trình sẽ không thể hoàn tất được như đúng kế hoạch nếu như nàng không đồng ý tặng hắn một nụ hôn. - ………….. - Sau khi đã đắn đo suy tính thì nàng cung phi ấy đã cho phép hắn lấy đi nụ hôn của nàng, nhưng chỉ có thể hôn lên mặt... - Có phải sau đó đức vua về thấy được nên chém đầu cả hai người không? - Cậu bé đoán gần đúng rồi đấy. Khi ấy đức vua về đến và xui xẻo rằng gã kiến trúc sư ấy vì quá yêu thương nàng nên đã để lại một vết tích ngay trên gương mặt xinh xắn của nàng. Đức vua sau khi hỏi rõ nguồn cơn liền nổi nóng và ban lệnh chém đầu gã. Còn nàng, nhà vua đã giáng phạt nàng thật nặng… Từ đó, ông ban lệnh cho tất cả các phụ nữ đều phải dùng mạng che đi gương mặt của mình, cũng như không được phép xuất hiện ở những nơi công cộng. Vì ông cho rằng chính sắc đẹp của người phụ nữ là căn nguyên gây nên mọi tội lỗi. - Nghe có vẻ bất công quá nhỉ… Tôi khẽ thở dài sau khi nghe hết câu chuyện của anh. Mà anh học rộng biết nhiều thật đó!!! Ngay cả với truyền thuyết cổ anh cũng nắm vững như vậy, có lẽ chẳng có điều gì có thể làm khó anh được. - Đó chỉ là truyền thuyết thôi nhóc à... Và truyền thuyết thì đôi khi vẫn có những sai lệch nhất định... - Nếu anh là vị vua ấy, anh có trừng phạt nàng cung phi đó không? - Hahahaha trừng phạt thì không, nhưng giam giữ thì có đấy… - Anh đúng thật là… Khóe môi anh bỗng chốc lại vẽ nên một nụ cười đầy quyến rũ. - Mà không phải chỉ có phụ nữ mới gây nên tội lỗi đâu nhóc con à. - …………………… - Có thể một ngày nào đó em sẽ nhận ra… - Nhận ra điều gì chứ? Tôi ngây ngô hỏi lại. Nhưng anh chỉ cười mà không đáp… Mà anh đang muốn tôi nhận ra điều gì thế nhỉ? ………………………… Hết chương 10 Thx mọi người đã nhớ kĩ các chi tiết trong những truyện của Choco, thật ra Nhật là học 2 đại học, điều này không sai, nhưng do Choco muốn Nhật là đang học theo thể thức cao đẳng liên thông lên đại học. ^_^ còn trình độ đại học khi ghi trong đơn xin việc (NK1) thì có thể là viết tắt (tác giả kg kể chi tiết việc cao đẳng và đại học ban đêm <= do tác giả lười a). Nếu mọi người có đọc sang Chuỗi ngày mộng mơ sẽ thấy Nhật, Luyến và Tâm gặp nhau. Khi ấy Luyến đang học hoàn chỉnh đh tại VN... Ôi tóm lại... Y_Y tác giả cần có một khoảng thời gian để Nhật về Hàn quốc và Luyến học tiếp tại đây... Còn có kể chi tiết vụ du lịch hay gặp gia đình chồng thì... Xem xem tác giả lười siêng ntn a. ![]() Ps: Choco mới mua 2 chú hamster bear xù rất đáng iu. Mới mua nhà cho chúng ở => chúng chui vào nhà đùa giỡn + cắn nhau + nựng nhau + bỏ Choco ngóng ở ngoài chờ xem động tĩnh của chúng. Bực mình... Có nhà rồi rủ nhau vào trong đó mà bỏ chủ của nó ở ngoài... Biết vậy sẽ kg mua, cho nằm dưới đất hết.
|
|
#20
|
||||||||
|
||||||||
|
Chap mới hay quá chừng . Mà bạn ơi sao không viết dài dài hẵng pots , hai chap mà ngắn quá à.
Trích:
|
![]() |
| Bookmarks & Social Networks |
|
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|
|