oOo VnSharing oOo

Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo.

Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên!

Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây.

Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi.
Go Back   oOo VnSharing oOo > Manga Anime Fan Clubs > Shounen-ai Fans-Club > Fanfic - Fiction > Fanfic

HD cho người mới | ĐĂNG KÍ VIP MEMBER: KHÔNG QUẢNG CÁO, KHÔNG CẦN POST BÀI ĐỂ DOWNLOAD!
Mua sắm bằng Rep! | VnSharing Shop   Facebook


Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 14-08-2011, 13:50
phi nguyệt's Avatar
phi nguyệt phi nguyệt is offline
Pawn
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 15-06-2011
Bài gửi: 146
Cấp Độ: 21
Rep: 1045
phi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond repute

[HP] Một tương lai khác

Một tương lai khác ( Harry Potter fan fic)

Author : phi nguyệt .

Genre :Shounen ai (có lẽ vậy) một cái nồi hầm bà lằng đủ các thể loại.

Rating :Có chúa mới biết được.

Warning :Chẳng có gì đâu!đây là một câu chuyện u ám có lẽ là vậy chí ít thì theo suy nghĩ của mình.

Summany :Nếu Harry không phải đứa trẻ sống sót,nếu Harry vào Slytherin thay vì Gryffindor và nếu Neville mới là đứa trẻ sống sót thì mọi việc sẽ ra sao (cốt truyện dựa vào phần lờn truyện harry potter của J.K.Rowling).


Để tiện theo dõi, tớ đã tổng hợp link của các chap:


Chương 1:

7.30 sáng 15/7/1991: Cô nhi viện thánh Petter - Giáo đường.

“ Harry! Con có ở đây không?” Một ma sơ cất tiếng hỏi. Trong giáo đường có một đứa trẻ đang ngồi đọc kinh thánh. Nghe tiếng có người gọi, đứa trẻ quay đầu lại.

“ Có việc gì vậy sơ? ”

“ Không có gì! Chẳng qua là sáng nay, có một kiện bưu phẩm được gửi cho con. Nên ta đem tới ”

“ Cảm ơn sơ rất nhiều !”

“ Không có gì! Mà con đã quyết định mình sẽ tham gia vào trường trung học nào chưa hả Harry? "

“Con vẫn chưa quyết định được ạ.”

“Nếu vậy thì con hay cứ từ từ mà suy nghĩ! Nơi này vẫn sẽ luôn là nhà của con”

“Cảm ơn sơ”

“Không có gì! Thôi ta không tiếp tục làm phiền con nữa”

Sau khi vị ma sơ rời đi. Harry mở bưu phẩm ra và thấy đây là một lá thư mời nhập học từ một ngôi trường tên là Hogwarts.


Học viện Ma thuật và Pháp thuật Hogwarts

Hiệu trưởng: Albus Dumbledor.

(Huân chương merlin đệ nhất đẳng, Đại phù thủy, Tổng Warlock, Trọng nhân tối cao, Liên đào phù thủy quốc tế)

Kính gửi cậu Harry Potter

Chúng tôi hân hạnh thông báo cho cậu biết cậu đã trúng tuyển vào học viện ma thuật và pháp thuật Hogwarts.

Về toàn bộ sách và trang thiết bị cần thiết, xin vui lòng xem danh sách đính kèm.

Khóa học sẽ bắt đầu vào ngày 1 tháng 9. Chúng tôi đợi cú của cậu chậm nhất là vào ngày 30 tháng 7.

Kính thư.

Giáo sư MC Gonagall.

Phó hiệu trưởng.

Mc Gonagall.

Đơn giản, súc tích, dễ hiểu đến mức không hiểu được. Hiện tại trong đầu của nó đang kiểm lại toàn bộ kẻ thù hồi học cấp một. Xem có đứa nào dư hơi đến mức đi làm trò nhố nhắng này không.

Chắc không phải là Dern rồi, mặc dù mình hại nó bị đuổi học song hiện tại còn đang bị quản thúc tại gia nên không có khả năng. Jack bị mình cướp mất bạn gái thì đang đi du lịch cùng gia đình bên Úc, còn mấy thằng kia thì chắc không có gan làm việc này đâu.

Thôi không suy nghĩ nhiều nữa! Đi làm việc thôi.

Công việc hằng ngày của trong cô nhi viện này rất đơn giản. Vì là sếp sòng nên nó có trách nhiệm bảo ban những đứa khác và giữ kỉ luật trong cô nhi viện, tránh xảy ra tình trạng hỗn loạn. Rồi nó cũng rất nhanh quên đi bức thư đó mà tiến vào vật lộn với lũ nhóc trong cô nhi viện. Ít nhất là cho đến sáng ngày hôm sau.

Sáng hôm sau, khi nó còn đang say giấc trên giường thì một ma sơ tiến vào đáng thức nó dậy và nói cho nó biết rằng có một kẻ rất khả nghi muốn gặp nó. Sau khi bảo nó mau xuống gặp người này thì ma sơ cũng đi mất tiêu luôn.

Khi đi xuống nhà, đập thẳng vào mắt của nó là một người khổng lồ cao lớn với râu tóc bù xù gần như che kín cả khuôn mặt. Nhưng đằng sau bộ râu tóc bù xù ấy à một đôi mắt màu đen rất sáng.

Thảo nàò ma sơ lại có vẻ sợ hãi như vậy, không sợ mới là lạ đó. Nhưng lúc này sợ hãi chẳng giải quyết được gì, đây là điều mà nó học được ở trường học khi bị bọn đầu gấu bắt nạt, lúc này phải bình tĩnh suy xét rồi giải quyết vấn đề mới là đúng đắn. Nên nó quyết định tiến lại gần và chìa tay về phía người đàn ông đó. Ông ta cũng chìa tay ra, xoa đầu nó rồi nói:

“Chào cháu! Có vẻ hơi bị bất ngờ nhưng ta là Rubeus Hagrid, người giữ khóa ở trường Hogwarts mà cháu sắp sửa theo học. Ngoài ra cũng là bạn cũ của cha mẹ đã mất của cháu.”

“Bạn cũ của cha mẹ cháu ?”

“Phải ! Lần cuối cùng khi ta gặp họ, cháu khi đó hãy còn là một đứa trẻ sơ sinh. Nhưng giờ thì đã lớn nhiều rồi. Cháu có đôi mắt rất giống mẹ của mình và khuôn mặt thì y hệt cha, chỉ khác là cái đầu tổ quạ mà thôi”

“Vậy bác đến đây có việc gì ?”

“À! Hôm nay, ta đến đây là để đưa cháu đi mua các đồ dùng học tập và sách vở chuẩn bị cho năm học. Nói thật nhé ta phải xin xỏ nhiều lắm, hiệu trưởng mới chịu để cho ta đi đấy”

“Nhưng cháu không có tiền”

“Không sao hết cả! Còn bây giờ thì đi nào chàng trai”

Cứ như vậy nó bị Hagrid lôi ra khỏi cô nhi viện và tiến về phía Luân Đôn. Khi lên xe điện Hagrid do không biết dùng tiền của Muggle, nên cứ cáu điên lên. Cuối cùng thì Harry lại phải đứng ra mà dàn xếp mọi chuyện. Kinh nghiệm nhiều năm sống trong nơi xa lạ khiến cho nó có khả năng giao tiếp không phải bình thường nữa. Chứ nếu không thì tại sao trong suốt lúc đi học chưa bao giờ nó bị bắt nạt cả, còn những kẻ đủ can đảm bắt nạt nó thì hiện tại toàn đang nằm mà hối hận một cách sâu sắc cơ chứ.

Cuối cùng sau không biết bao nhiêu là nước bọt cùng thời gian, nó và Hagrid đã lên được xe lửa. Lúc lên xe điện Hagrid quả là một tiêu điểm không thể nào mà bỏ qua nổi, khi mà dáng người của Hagrid quá chi là khủng bố, khiến cho toàn bộ hành khách dù muốn hay không vẫn cứ phải nhìn qua một cái.

Sau khi lên xe lửa, Hagrid liền hỏi nó có còn giữ lá thư không. Lúc đó nó thật không có biết phải trả lời ra sao nữa, bởi lá thư không biết đã bị nó vất đi chốn nào rồi. Nhưng rồi Hagrid móc ra một tờ giấy khác và nói “Cũng may ta có chuẩn bị từ trước”. Tờ giấy mà Hagrid đưa cho nó là một tờ danh sách.

Học viện Phép thuật và Ma thuật Hogwarts

Đồng phục:

Học sinh năm nhất cần:

1. Ba bộ áo chùng thực tập ( màu đen ).

2. Một nón đỉnh nhọn ( đen ) đội ban ngày.

3. Một bộ găng tay bảo hộ ( bằng da rồng hay tương tự ).

4. Một áo chùm mùa đông ( đen.thắt lưng bạc ).
.
Lưu ý đồng phục của học sinh đều mang phù hiệu và tên.

Sách giáo khoa:.

Tất cả học sinh phải có sách đã liệt kê sau đây.

- Sách căn bản thần chú ( lớp 1 ) của Miranda Goshawk.

- Lịch sử pháp thuật của Bathilda Bagshot.

- Lý thuyết pháp thuật của Adalbert Waffling.

- Hướng dẫn biến hình dành cho người nhập môn của Emeric Switch.

- Một ngàn thảo dược và nấm mốc có phép thuật của Phyllida Spore.

- Đề cương phép lạ và độc dược của Arsenius Jigger.

- Quái vật kì thú và nơi tìm ra chúng của Newt Scamander.

- Những lực lượng hắc ám: hướng dẫn tự vệ của Quentin Trimble.

Trang thiết bị khác :

- 1 cây đũa phép.

- 1 cái vạc ( bằng thiếc cỡ số 2 ).

- 1 bộ chai hũ ống nghiệm thủy tinh.

- 1 kính viễn vọng.

- 1 bộ cân bằng đồng.

Học sinh cũng có thể đem theo một con cú, một con mèo hoặc một con cóc.

LƯU Ý PHỤ HUYNH LÀ HỌC SINH NĂM NHẤT KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CÓ CÁN CHỔI RIÊNG.
Harry nhìn tờ giấy trong giây lát rồi nhìn Hagrid “Có thể mua được chúng ở Luân Đôn sao ?”.

Hagrid trả lời “Nếu biết chỗ mua”.

Từ trước tới giờ, Harry chưa tới Luân Đôn lần nào cả, mặc dù cô nhi viện nơi nó ở cách đó cũng không có xa lắm. Còn Hagrid thì có vẻ lại biết rất rõ nơi mình cần đến là đâu. Nhưng có thể thấy rõ ràng rằng ông không quen thuộc lắm với cách đi lại của người bình thường. Bị kẹt trong máy soát vé ở ga điện ngầm và cằn nhằn luôn về việc ghế thì nhỏ và xe thì chậm rề rề.

“Thật chẳng thể hiểu nổi tại sao Muggle không có pháp thuật lại có thể chịu được nổi”

Hagrid to lớn đến mức từ trong đám đông có thể tạo ra một lối đi dễ dàng, cho nên Harry chỉ cần bám theo Hagrid là được. Họ đi ngang qua tiệm sách và tiệm bán nhạc cụ, nhà hàng và rạp hát. Nhưng không có chỗ nào là có vẻ bán những thứ mà nó cần cả. Đó chỉ là một con phố bình thường và đầy nhóc người bình thường. Có thể nào nằm sâu dưới đó hàng nghìn mét lại là hàng đống vàng của phù thủy? Hoặc là những tiệm bán sách thần chú và chổi thần? Hay tất cả vốn chỉ là những câu chuyện lừa gạt trẻ con? Nó thật sự không biết chắc được.

Bỗng Hagrid dừng chân lại bảo :“Đây rồi ! Leaky Cauldron. Một nơi nổi tiếng”

Đó là một quán rượi nhỏ xíu và nhếch nhác. Nếu Hagrid không chỉ chắc nó không thể nào nhận ra được là nó lại nằm ở đó. Người ta vội vã đi ngang qua mà không thèm liếc mắt lấy một cái. Ánh mắt của họ trượt từ hiệu sách bên này sang tiệm băng đĩa bên kia cứ như thể là quán rượu nhỏ này không hề tồn tại. Song thực tế nó lại thấy kì lạ khi mà chỉ có nó và Hagrid là nhìn thấy quán rượu. Nhưng nó vẫn chưa kịp tìm hiểu gì thêm thì Hagrid đã đẩy cửa tiến vào rồi.

Nơi nổi tiếng gì mà lại tối tăm mà nhớp nháp thế này. Trong góc phòng lúc này có vài ba mụ phù thủy đang ngồi uống mấy ly rượu nhỏ xíu. Bên kia một người đàn ông đang ngồi hút thuốc. Chính giữa là một người đàn ông nhỏ thó trên đầu đội một chiếc mũ cao đang ngồi nói chuyện với chủ quán. Chủ quán là một người đàn ông với cái đầu xói xọi, trông như một quả hạt dẻ sún răng. Tiếng rì rầm tán dóc dừng lại khi Hagrid bước vào. Có vẻ như bọn họ đều biết Hagrid. Chủ quán giơ một ly rượu lên hỏi:

“Như mọi khi chứ! Hagrid ?”

“Không được đâu Tom, tôi đang đi làm công tác cho trường”

Hagrid vỗ bàn tay to bè của mình lên vai nó, làm cho nó suýt chút nữa thì ngã. Chủ quán rượu nhìn nó rồi hỏi “Ai đây vậy Hagrid ?”

“Con trai của một người bạn cũ! Hôm nay tôi đưa nó tới để mua đồ”

“Vậy sao! Năm nay vào Hogwarts hả”

“Phải! Ủa giáo sư Quirrell, hôm nay ông đến đây uống rượu sao ?”

Đó là một người đàn ông nhợt nhạt trên đầu đội một cái mũ cao chót vót “P..p..phải, hôm nay a..anh cũng đến ...s.sao?”

“Ừm! Tôi đưa thằng bé này đi mua đồ! Nó sống với Muggle từ nhỏ”

Nó kéo tay áo của Hagrid rồi hỏi “Đó là ai vậy”

“À! quên mất chưa giới thiệu, đây là giáo sư Quirrell. Một trong những giáo sư sẽ dạy con ở Hogwarts!!”

“Thưa giáo sư Quirrel thầy dạy môn pháp thuật gì ạ?”

“Ph...ph...phòng chống nghệ thuật h...h..hắc ám”

Giáo sư Quirrel nói cứ như thể đó không phải là một môn đáng quan tâm. Ngay sau đó, Hagrid liền kéo đi rồi nói “Cũng muộn rồi! Harry cũng nên đi thôi, còn nhiều thứ cần phải mua mà”. Sau đó liền kéo nó qua quầy rượu. Nơi đó có một cái sân nhỏ có tường bao bọc. Ở đó không có gì ngoài một đám cỏ dại và một cái thùng rác.

“Bác Hagrid ! Giáo sư đó lúc nào cũng căng thẳng như vậy sao ?”

“Chớ sao! Tội nghiệp ổng, một trí tuệ phi thường. Nếu ổng mà cứ ngoan ngoãn ngồi nhà nghiên cứu mấy thứ sách vở thì cuộc đời ổng vẫn sẽ tươi đẹp. Nhưng ổng lại đi xin nghỉ một năm để đi thực tế...Nghe đâu ổng lỡ gặp phải Ma Ca Rồng ở Hắc Lâm, rồi còn dính dáng lằng nhằng gì đó tới một mụ Quỷ Dạ Xoa nữa. Từ đó trở đi ổng trở nên như vậy, sợ hãi mọi thứ kể cả môn học mà mình dạy nữa chứ. Ủa! cây dù của ta đâu rồi?”

Lúc này trong đầu nó đang nghĩ: Ma Cà Rồng ? Quỷ Dạ Xoa ? Sự trải nghiệm có vẻ kinh khủng đó. Còn Hagrid lúc này đang ngồi bận đếm gạch. Lão lẩm bẩm “ba dọc....hai ngang....bên phải. Lùi lại Harry”

Lão dùng mũi dù gõ vào tường ba lần.


thay đổi nội dung bởi: phi nguyệt, 21-12-2012 lúc 13:32
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 14-08-2011, 18:13
khanhtam's Avatar
khanhtam khanhtam is offline
Legal Citizen
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 03-06-2011
Bài gửi: 24
Cấp Độ: 1
Rep: 27
khanhtam sẽ sớm trở nên nối tiếng

ah....uhm.... nói sao đây nhỉ. Fic của bạn có ý tưởng hay. Ý tưởng Harry không phải là "Đứa bé sống sót" cũng là một chủ đề lạ.

Nhưng mà phải nói thật, cách hành văn của bạn đầy lỗi và không gây hứng thú cho người đọc. Fic vẫn còn bị lỗi lặp từ . Và có những chỗ đáng lẽ dùng dấu chấm, thì bạn lại dùng dấu phẩy, khiến cho câu văn trở nên lê thê, dài dòng. Bạn nên chú ý trau chuốt câu chữ hơn nhé.

Thứ 2 là fic có quá nhiều lỗi chính tả. Có thể là bạn post vội, nhưng dù là nguyên nhân gì thì cũng xin hãy beta kỹ trước khi post. Một fic đầy lỗi chính tả có thể gây ác cảm cho người đọc đấy.
Thứ 3, hãy cách dòng rộng ra một chút. Cách trình bày fic như vậy làm rối mắt người đọc. Mình bị cận và không muốn bị tăng độ đâu.
Đó chỉ là một số góp ý nho nhỏ thôi. Cố gắng viết tiếp và cải thiện bạn nhá. Mình chờ fic của bạn đấy


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 15-08-2011, 20:45
phi nguyệt's Avatar
phi nguyệt phi nguyệt is offline
Pawn
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 15-06-2011
Bài gửi: 146
Cấp Độ: 21
Rep: 1045
phi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond repute

Chương 2 : Hẻm xéo – Ngân hàng phù thủy gringotts.


Những viên gạch bị lão rờ vào dường như đang rùng mình. Chúng co lại rồi ở chính giữa, rồi hiện ra ở giữa một cái lỗ nhỏ rồi dần dần tạo thành một cái lỗ to. Một lúc sau, trước mắt họ là một cái cổng lớn đến nỗi ngay cả một người khổng lồ như Hagrid cũng có thể đường hoàng mà đi qua, cánh cổng này.

Nó ngạc nhiên rồi bước qua cổng. Lúc này cánh cổng từ từ nhỏ lại, rồi biến lại thành một bức tường gạch như trước. Trước mặt nó mở ra một con đường trải đầy đá cuội quanh co khúc khuỷnh. Lúc này Hagrid cười nhăn răng với Harry rồi nói “Chào mừng đến với Hẻm Xéo”

Ánh mặt trời chiếu rực lên hàng đống những thứ hàng bày bên ngoài cửa hàng. Phía trên treo biển hiệu theo đúng phong cách chẳng giống ai.

“Nào! Bây giờ chúng ta tới ngân hàng để lấy tiền nào!” Hagrid hào hứng nói, nhưng nó liền kéo tay áo của Hagrid lại và nói “Nhưng cháu không có tiền.”

“Không cần phải lo lắng ! Cha mẹ cháu có để lại một tài khoản trong ngân hàng phù thủy cho cháu. Lúc đó cháu còn bé nên không thể quản lý được, nhưng hiện nay cháu đã bắt đầu đi học rồi thì cũng nên nhận lại tài khoản đó”

Sau đó cả hai bắt đi, lúc nay nó thấy thứ gì cũng lạ cả, hiện tại nó chỉ có mong mình có thêm tám con măt để mà có thể đảo ngược,đảo xuôi,nhìn hết tứ phương tám hướng, bên ngoài các cửa tiệm bày la liệt mọi thứ,người mua sắm hết sức tấp nập. Khi cả hai đi ngang qua cửa tiệm Apothecary thì nhìn thấy một một bà phù thủy mập mạp đang đứng bên ngoài cằn nhằm “Gan rồng gì mà tới mười bảy sickles một cân,có mà điên...”

Một tiếng còi rè phát ra từ một cửa hiệu âm u mang bảng hiệu sở cú Eeylop-Tawny, Screech, Barn, Brown, và Snowy. Rồi lại nhìn thấy rất nhiều đứa trẻ tầm tuổi như Harry đang đứng ịn mũi vào cửa sổ mà nhìn ngắm những cán chổi thần được bày bên trong. Harry nghe một đứa trong đám trẻ nói “Coi kìa! Cán nimbus 2000 mới toanh – Nhanh nhất xưa nay.....”

Những cửa tiệm khác cái thì bán áo choàng, cái thì bán kính viễn vọng và vô số những đồ vật bằng bạc khác mà nó chưa từng thấy bao giờ. Có nhiều cửa tiệm thì chất đầy các bình thủy tinh đựng lá lách rơi và mắt lươn. Nhiều nơi khác thì là hàng núi sách thần chú, giấy da hoặc là những chiếc bình đựng quỷ dược mà mới nhìn vào đã biết nếu uống vào chắc là lên thẳng bàn thờ luôn.

Cuối cùng cả hai bác cháu tới một tòa nhà trắng như tuyết cao vượt hẳn lên so với mấy cửa hiệu bên cạch nó, Hagrid thông báo “Gringotts”.

Đứng bên cạch cánh cửa đồng bệ vệ, trong trang phục màu tím và vàng là ...

“Đó là yêu tinh”.

Hagrid nói thầm với Harry khi cả hai bước lên cầu thang để tiến về phía đó. Yêu tinh đó lùn hơn harry tới cả cái đầu. Nhưng hắn có một khuôn mặt ngăm đen tinh quái, một chòm râu nhọn. Nó nhận thấy ngón tay và chân của hắn rất dài. Hắn cúi chào hai người khi họ đi qua. Bây giờ đối diện với hai người là một cánh cửa khác, bằng bạc với những dòng chữ khắc trên cửa :

Khách lạ, mới vào, nhưng chú ý :
Hễ tham thì thâm.
Những ai hưởng mà không hiến.
Đến phiên phải trả gấp nhiều lần vay.
Vậy cho nên nếu khám phá được.
Dười sàn, kho tàng không phải của mình.
Thì, quân trộm cắp, hãy coi chừng.
Cái mi tìm được không phải kho tàng đâu.


Hagrid nhắc lại “Trên thế giới này chuyện điên rồ nhất, chính là đi cướp Gringotts”.

Hai tên yêu tinh ở cánh cửa bạc lại cúi chào họ khi họ đi ngang qua. Phía đằng sau là một cái quầy dài, ở đó có hàng trăm yêu tinh đang ngồi trên những cái ghế cao, hí hoáy viết những cuốn sổ cái lớn, chăm chú cân bạc bằng những chiếc cân đồng, kiểm tra cẩn thận những viên đá quý qua những chiếc kính. Đi tiếp ta có thể thấy có vô số những cánh cửa dẫn tới các hành lang khác nhau, rất nhiều yêu tinh đang bận rộn mà hướng dẫn khách đi ra vào các cánh cửa này. Lúc này Hagrid và hHarry tiến tới quầy, Hagrid nói chuyện với một yêu tinh đang rảnh rỗi “Chúc buổi sáng tốt lành. Chúng tối tới rút tiền trong hầm của nhà Potter”.

“Ông có chìa khóa chứ ?”.

“Có chứ! Nó chỉ ở quanh đây thôi”.

Hagrid lúc này bắt đầu lột toàn bộ các túi của mình ra, làm văng tung tóe cả đống thực phẩm viên dành cho chó lên cuốn sổ của yêu tinh. Hắn nhăn mặt, còn harry lúc này thì mải nhìn tên yêu tinh bên cạnh đang ngồi cân một viên hồng ngọc to bằng một cục than đá.

Cuối cùng thì Hagrid cũng đã tìm thấy chìa khóa “Tìm thấy rồi”.

Hagrid đưa ra cho tên yêu tinh một chiếc chìa khóa bằng vàng bé tí. Tên này cầm lên xem xét kĩ lường rồi nói “Cái này đúng với quy định”.

Lúc này hagrid ưỡng ngực ra vẻ quan trọng rồi nói thêm “Và tôi có một là thư của giáo sư Albus Dumbledore. Nó liên quan đến thứ-mà-ai-cũng–biết–là–cái–gì–đó trong hầm bạc bảy trăm mười ba”.

Tên yêu tinh đọc là thư một cách rất cẩn thận rồi đưa trả lại thư lại cho Hagrid “Rất tốt! Tôi sẽ cho người đưa hai vị xuống cả hai hầm bạc. Griphook”.

Griphook là một tên yêu tinh khác. Hắn đợi cho đến khi Hagrid thu nhặt hết mấy viên thực phẩm của chó rồi mới đưa cả hai về phía một cánh cửa đang mở.

Nó cảm thấy tò mò liền hỏi “Thứ-mà–ai–cũng–biết–là–cái–gì–đó trong hầm bạc bảy trăm mười ba là vật gì vậy?”.

Hagrid làm ra vẻ bí mật rồi nói “Trẻ ngoan không nên hỏi nhiều. Đây là một công việc cực kì bí mật của hogwarts. Cụ Dumbledora tin tưởng ta, nên mới để ta đi làm việc này. Nếu nói cho cháu biết, ta mất việc như chơi”.

Griphook mở cửa cho họ. Bên trong là một lối hành lang hẹp bằng đá được những ngọn đuốc chập chờn chiếu sáng. Con đường khá dốc dẫn tới một cái sàn với những đường ray xe lửa nhỏ xíu. Griphook thổi còi, một xe tự hành nhỏ xíu chạy trên đường ray tiến về phía bọn họ. Cả hai trèo lên toa xe, Hagrid phải rất vất vả mới có thể trèo vào được.

Ban đầu xe còn chạy chầm chậm trong những dãy hành lang quanh co. Lúc này nó cố gắng nhớ đường đi, trái, phải, phải, trái, giữa ngã ba, trái, trái, phải....những rồi nó không thể nào có thể nhớ được nữa dù rằng nó luôn tự hào về trí nhớ siêu đẳng của mình. Mà bản thân cái xe này hình như cũng biết lộ trình của mình, bởi chẳng hề thấy Griphook điều khiển chút nào cả.

Không khí dần trở nên lạnh lẽo đi, khí lạnh kiến cho mắt của Harry đau buốt, nhưng nó vẫn cố gắng chịu đựng không nhắm mắt lại. Có lúc nó tưởng mình nhìn thấy có một ngọn lửa bùng lên ở cuối con đường, song khi đi qua khúc quanh nó mới phát hiện ra rằng đó là một con rồng. Càng lúc họ càng đi xuống sâu hơn, qua nhiều hồ ngầm dưới mặt đất, nơi có nhiều vú đá và măng đá thòng từ trên trần xuống và mọc từ dưới đất lên. Lúc này tiếng xe càng lúc càng to lên, nó cố gắng hỏi lão Hagrid “Vú đá và măng đá có gì khác nhau sao hả bác Hagrid ?”.

“Chữ 'măng' dài hơn chữ 'đá' ! Nhưng giờ thì đừng có hỏi gì ta nữa. Ta cảm thấy say xe rồi”.

Lúc này gương mặt của Hagrid tái nhợt đi rất nhiều, chính xác là lúc này mặt lão xanh lè. Cuối cùng sau một khoảng thời gian không phải là vui vẻ gì, toa xe cuối cùng cũng dừng lại trước một cánh cửa nhỏ trong đường hầm. Hagrid sau khi leo xuống phải đứng tựa vào tường một lúc để cho chân bớt run rẩy.

Griphook mở khóa ra, khói xanh tỏa ra mù mịt và khi khói tan đi, Harry nhìn thấy bên trong là hàng đống vàng, hàng cột bạc và hàng đống tiền đồng nhỏ. Hagrid mỉm cười nói “Tất cả chúng là của cháu”.

Tất cả đều là của nó sao, không biết mọi người trong cô nhi viện sẽ nghĩ ra sao khi biết nó có một kho tàng nằm dưới lòng đất của luân đôn này nhỉ.

Lúc này Hagrid giúp nó vơ một đống tiến cả vàng, bạc, đồng vào một cái túi, rồi giải thích:

“Đồng vàng gọi là Galleons, mỗi đồng vàng bằng mười bảy đồng bạc Sickle và mỗi đồng bạc Sickle bằng hai mươi chín đồng Knuts, cũng dễ tính thôi mà. Xong! Thế này đủ dùng cho hai học kì, phần còn lại sẽ được giữ an toàn cho cháu”.

Rồi hagrid quay sang nói chuyện với Griphook “Bây giờ thì làm phiền đưa tôi tới hầm bạc bảy trăm mười ba. Làm ơn chầm chậm một chút thôi cho tôi nhờ”.

“Chỉ có một tốc độ mà thôi”.

Rồi bọn họ lại tiếp tục xuống sâu hơn và tốc độ thì càng lúc càng nhanh hơn. Không khí lạnh khủng khiếp khi họ vượt qua những khúc quanh chật hẹp. Toa xe lắc lư vượt qua một khe núi dưới lòng đất, lúc này nó tò mò muốn biết bên dưới có gì nên chồm qua thành toa để coi thử, nhưng rồi hagrid kéo nó lại không cho cử động.

Lúc xuống hấm bạc bảy trăm mười ba, nó thấy hầm bạc này không có khóa, song Griphook lúc này thì lại tỏ ra vô cùng quan trọng rồi nói “Lùi xuống”.

Tiếp đó hắn tiến lại gần cánh cửa rồi gõ vào đó một cái bằng một ngón tay dài của mình. Sau đó cánh cửa liền tan chảy ra. Griphook giải thích “Nếu ai khác ngoại trừ yêu tinh ở Gringotts này gõ lên cánh cửa, thì hắn sẽ bị hút xuyên qua cánh cửa và bị giam giữ trong đó mãi mãi”.

Trong một hầm bạc cực kì an toàn như thế này, ắt hắn có thứ không bình thường, nó nghĩ vậy. song bên trong hầu như là trống rỗng, trên sàn chỉ có một cái gói nhỏ bụi bặm nhét trong một miếng giấy nâu mà thôi. Hagrid sau khi nhìn thấy liền nhặt nó lên rồi nhét sâu và trong áo khoát.

Nó rất muốn biết đó là gì, song đã là bí mật mà dễ dàng hỏi ra được thì nó đã không còn là bí mật nữa rồi, nên thôi.

Hagrid quay đầu lại nói với nó “Đi thôi ! Trở lại với cái xe thổ tả đó nào, và từ giờ trở đi đừng có hỏi ta cái gì cả trên đường về hết! Hiểu chứ harry”.

“Dạ! Vâng”.

Sau chuyến tàu lắc lư trở về với mắt đất, hiện giờ cả hai đang đứng bên ngoài Gringotts mà nhìn ngắm ánh sáng mắt trời. Với một túi đấy tiền nó không biết mình phải mua gì trước tiên, hơn nữa nó còn đáng định đi hỏi xem một đồng Gallenos này bằng bao nhiêu bảng anh.

Lúc này Hagrid hất đầu về phía cửa tiệm trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin “Mua đồng phục trước đã”.

Vốn tưởng Hagrid sẽ đưa nó vào song lão lại kéo nó lại rồi nói “Harry này! Cháu sẽ không phật ý khi ta đi làm vai ly chứ, cái toa xe thổ tả kia hành ta quá mức rồi!”.

Trông Hagrid vẫn xanh lè vì say xe nên nó nói “Cũng được thôi nếu vậy thì bác đi uống rượu đi rồi sau đó mua hộ cháu sách giáo khoa. Còn cháu sau khi đi đo đồng phục xong cũng muốn đi lại quanh đây một lát. Có được không?”.

“Có được không vậy? Nếu vậy thì lát sau, chúng ta sẽ gặp lại nhau trong tiệm trang phục mọi dịp của phu nhân Malkin nhé! Harry”.

thay đổi nội dung bởi: phi nguyệt, 01-12-2011 lúc 18:22
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 15-08-2011, 22:48
boyhalloween's Avatar
boyhalloween boyhalloween is offline
♥ Hay cắn ♥
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 24-10-2007
Bài gửi: 821
Cấp Độ: 252
Rep: 12524
boyhalloween has a reputation beyond repute
boyhalloween has a reputation beyond reputeboyhalloween has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới boyhalloween Gửi tin nhắn qua Skype™ tới boyhalloween
Mình nhắc lại một lần nữa: "Bạn hãy viết hoa đầu câu và chấm hết câu đầy đủ".
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 17-08-2011, 21:16
phi nguyệt's Avatar
phi nguyệt phi nguyệt is offline
Pawn
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 15-06-2011
Bài gửi: 146
Cấp Độ: 21
Rep: 1045
phi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond repute

Chương 3 : Đũa phép.


Sau khi chia tay với Hagrid, nó một mình đi vào tiệm trang phục dàng cho mọi dịp của phu nhân Malkin. Khi bước vào, đập ngay vào mắt nó là một mụ phù thủy mập lùn, luôn cười toe toét, và mặt nguyên một bộ đồ màu hoa cà. Khi mà nó vừa định mở miệng ra, thì ngay lập tức bà ta liền nã pháo liên tục vào nó.

“Đồng phục Hogwart hả cưng ? Ở đây có nhiều lắm, tha hồ cho con chọn luôn. Mà ngay lúc này, bên trong kia đang có một quý ông trẻ tuổi đang thử đồ đó”.

Đằng sau cửa hàng, có một thằng nhóc khác bằng tuổi nó. Thằng nhóc đó có một khuôn mặt nhợt nhạt, nó đứng trên một chiếc bục mặc cho một mụ phù thủy khác đo đặc cái áo chùng cho nó. Sau đó, bà ta bảo nó đứng lên một cái bục khác bên cạch, trùm lên người nó một cái áo chùng dài qua đầu, và bắt đầu đánh dấu, đo đạc chiều dài để cắt bớt.

Bỗng nhiên thằng bé nhợt nhạt kia nói “Chào, cùng vô hHogwart hả ?”.

Nó chỉ đáp lại “Ừ”.

“Ba tao đang đi mua sách cho tao ở hiệu kế bên, còn má tao thì lên đầu phố kiếm cho tao một cây đũa phép”.

“Phía trên đầu phố, bán đũa phép sao ?’.

“Phải! Ở cả cái Hẻm Xéo này chỉ có duy nhất một tiệm bán đũa phép là tiệm Ollivanders mà thôi”.

“Mà mày biết chơi Quidditch không ?”.

“Không” Nó đáp lại mà vừa tò mò không biết Quidditch là môn gì. Thằng bé kia vênh váo nói tiếp.

“Tao chơi xịn đó. Ba tao nói, nếu tao mà không được chọn chơi cho đội của nhà tao thì đó là một tội lỗi. Mà mày đã biết mình sẽ được vào nhà nào chưa?”.

“Không biết”.

Nó lúc này thật sự là chỉ có biết trả lời cho qua chuyện mà thôi. Song nó lại khá chi là háo hức nghe những điều mà thằng bé kia kể, bởi thằng bé kia đã cho nó biết thêm về một thế giới mà nó chưa từng biết tới.

“Thực ra thì cũng chẳng có ai biết được mình sẽ ở nhà nào cho đến khi học chính thức cả. Nhưng mà tao biết mình chắc chắn mình sẽ ở Slytherin, bởi vì tất cả gia đình tao đều từ trong đó mà ra cả. Thử nghĩ coi, nếu tao mà bị tống vào Hufflepuff thì chắc tao nghỉ luôn quá. Phải không mày ?”.

Lúc này , thật sự là nó cảm thấy không biết là mình có nên nói tiếp nữa hay không nữa. Nhưng rồi, nó lại cảm thấy nên để thằng nhóc này tiếp tục độc tấu một mình thì có lẽ là tốt hơn.

Sau một khoảng thời gian, không tính là dài. Song cũng đủ để mà tra tần lỗ tai người khác. Đã tới giới hạn mà nó không thể chịu được nữa, thì mụ phù thủy đó lại một lần nữa nhảy vào họng của nó. Nhưng lúc này, thì nó lại rất chi là cảm ơn việc chặn họng nó của mụ.

“Con xong rồi đó! Cưng à”.

Lúc này, nó không hề tiếc nuối cuộc trò chuyện bị cắt ngang xương, mà ngược lại, vô cùng vui vẻ mà nhảy xuống bục. Thằng bé kia tiếc nuối nói “Thế, chúng ta sẽ gặp nhau tại Hogwart, phải không ?”.

Nó quay đầu lại nhìn thằng bé “Có lẽ vậy”.

“Cậu là người đầu tiên nói chuyện với tôi mà không chạy mất”.

Hiện tại lúc này, trong đầu nó nghĩ rằng : Đó là bởi vì tôi không thể nào chạy được mà thôi.

Sau khi rời khỏi cửa tiệm trang phục dành cho mọi tiệm của phu nhân malkin. Thì việc đầu tiên của nó lúc này là tiến về tiệm đũa phép ở dầu phố để mua đũa.

Khá là dễ dàng để tìm ra cửa tiệm này. Bởi vì đây là tiệm bán đũa phép duy nhất ở hẻm xéo này. Cửa tiệm đó là một cửa tiệm nhỏ xíu, vừa hẹp lại vừa dơ. Trên cửa chỉ có khắc duy nhất một dòng chữ:

Ollivanders : Nhà sản xuất đũa uy tín từ năm 382.

Khi nhìn thấy dòng chữ trên cửa này, thì hiện giờ trong đầu nó chỉ có duy nhất một suy nghĩ :'không biết cái cửa tiệm sắp sập đến nơi này có phải cùng xây dựng từ năm đó không nữa.'
'
Nhưng cho dù là hiện tại nó sắp sập, hay bây giờ nó có sập luôn đi chăng nữa. Thì nó vẫn cứ phải vào trong đó thôi.

Khi nó tiến vào trong cửa tiệm thì nghe thấy có tiếng chuông leng keng vang lên đâu đó từ dưới sàn nhà của tiệm. Trong này khá là chật chội, nhưng lại trống trơn, ngoại trừ có duy nhất một cái ghế đã có người ngồi. Đó là một thằng nhóc bằng tuổi nó, hơi lùn một chút, có một khuân mặt tròn, và một mái tóc màu nâu sáng. Trên trán có một vết sẹo hình tia chớp. thằng bé đó có lẽ đã ngồi đây được tương đối lâu rồi, nhưng nó vẫn rất kiên nhẫn mà chờ đợi.

Về phía bên trái của cửa tiệm này, thì thấy ở đó có mấy cái kệ. Trên đó có đến hàng nghìn chiếc hộp nhỏ, và nó được xếp cao cho đến tận trần tiệm. Không hiểu sao lúc này, nó cảm thấy cổ họng mình hơi khàn khàn. Cái vẻ bụi bặm và tĩnh lặng của nơi này khiến cho người ta có một loại cảm giác kiến bò trong xương như bị phù phép vậy.

Bất chợt trong lúc đó, một giọng nói dịu dàng vang lên “chào cháu”.

Bị bất ngờ, ngay lập tức nó quay đầu lại. Còn thằng bé kia thì vội vã đứng phắt dậy.

Lúc này đứng trước mặt nó là một cụ già. Cụ có một đôi mắt to và sáng giông như ánh trăng chiếu xuyên qua vẻ u ám của cửa tiệm này vậy. Nó lúng túng nói “Cháu chào cụ”.

Cụ già nhẹ nhàng nói với nó “Chắc cháu hắn là con của Lyly Evans và James Potter phải không ?. Cháu có đôi mắt của mẹ mình. Ta còn tưởng chỉ mới như là ngày hôm qua thôi, khi đó mẹ cháu hãy còn là một cô bé con, đã đến cửa tiệm này để mua cây đũa đầu tiên của mình. Để coi, đó là một cây đũa được làm bằng gỗ liễu, dài ba tấc, thanh nhã. Một cây đũa đẹp thích hợp cho việc luyện bùa.

Cụ ngừng trong giây lát rồi lại nói tiếp “Còn cha của cháu thì ngược lại. Đó là một cây được làm bằng gỗ sao, dài ba tấc mốt, uốn dẻo được. Có rất nhiều năng lực, và xuất sắc hơn cả về khả năng biến. Bản thân ta lúc đó cảm thấy cha của cháu rất thích hợp để sở hữu cây đũa đó. Thực ra đũa phép chọn phù thủy chứ không phải là phù thủy chọn đũa phép như mọi người vốn lầm tưởng”.

Tiếp theo cụ nhìn thằng bé đứng phía sau rồi rất nhẹ nhàng nói “Còn cháu hắn là Neville Longbottom. Ta nghĩ hẳn sớm hay muộn mình cũng sẽ gặp được cháu. Cháu có khuôn mặt y hệt mẹ mình. Khi mẹ cháu đến đây lần đầu tiên, đã mua ở tiệm này một cây được làm từ gỗ sồi, ba tấc hai, mền mại, rất tốt để luyện thần chú”.

Sau đó cụ tiến gần đến thắng bé đoc, gấn sát tới mức mũi của cả hai suýt đụng vào nhau.

“Và đây là chỗ.......”.

Cụ đưa ngòn tay thon dài và trắng bệch của mình sờ lên vết sẹo trên trán của thằng bé đó. Rồi nhẹ nhành nói .

“Ta rất tiếc rằng, chính ta là người đã bán ra chiếc đũa thủ phạm của vết sẹo này. Bốn tấc mốt. Chà! Đó là một cây đũa có rất, rất, rất nhiều năng lực. Song thật đáng tiếc rằng nó lại nằm trong tay của một kẻ như vậy....A! Giá như ta có thể biết trước được rằng chiếc đũa đó lại ra đời để làm những việc như vậy.....”.

Cụ lắc đầu rồi nhẹ nhàng nói tiếp “Hôm này, quả là một ngày may mắn. Không phải lúc nào cũng có thể có hai khách hàng cùng lúc như thế này đâu. Nào giờ thì ai sẽ là người chọn trước”.

Không hiểu sao, lúc này nó lại muốn được lựa chọn sau. Nên ngay lập tức nó nói “Vậy bạn kia chọn trước đi. Cháu tới sau, chọn sau cũng được”.

Lúc đó, không hiểu sao, cụ già đó lại quay lại nhìn nó rồi cười một cách thâm ý vô cùng. Nó thấy làm lạ vì nụ cười đó của cụ.

“Nào giờ thì Longbottom! Chúng ta sẽ tìm xem cây đũa nào thật sự thích hợp với cháu”.

Cụ lấy từ trong túi của mình ra một cuộn thước dây có một dấu khắc bằng bạc.

“Tay nào của cháu cầm đũa ?”.

Thằng bé ngập ngừng nói “Ơ....cháu thuận tay phải”.

Cụ bắt đầu đo từ vai cho tới ngòn tay, rồi từ cổ tay chon đến cùi trỏ, từ vai đến sàn,từ tay đến đầu gối, và vòng qua đầu. trong lúc đo cụ nói :

“Mỗi cây đũa của hiệu Ollivanders đều có lỗi làm bằng những nguyên liệu tốt nhất. Chúng tôi dùng lông đầu Bạch Kì Mã, lông đuôi Phượng hHoàng, và gân rồng. Không có một cây đũa Ollivanders nào giống một cây đũa Ollvanders nào hết. Bởi trên thế gian này không hề có hai con Bạch Kì Mã, Phượng Hoàng hay Rồng nào giống nhau y hệt cả. Và dĩ nhiên, cháu không thể nào sử dụng được những quyền năng tương tự khi dùng đũa của một phù thủy khác cả”.

Lúc này nó nhận thấy cái thước kia căn bản là không có cần ai điều khiển cả, nó vẫn có thể tự hoạt động được. Khi cụ tiến về mấy cái kệ lấy một vài cái hộp xuống, rồi nói :

“Xong rồi”.

Thì cái thước đo đó tự mình buông xuống sàn nhà.

“Được rồi, Longbottom. Xem thử cái này, gỗ sồi và gân rồng. Hai tấc rưỡi, xinh đẹp và linh hoạt. Cứ cầm nó lên, và vẫy một cái.

Khi thằng bé đó vừa đưa cây đũa lên, và khua một một vòng nhỏ trên không trung, thì ngay lập tức bị cụ giật lại cây đũa.

“Thử cái này. Gỗ thích và lông phượng. Hai tấc ba, khá là lợi hại”.

Thắng bé vừa cầm lên, chưa kịp đưa lên đã bị cụ tước mất lần nữa.

“Không, không. Thử cây này. Gỗ mun và lông Bạch Kì Mã. Hai tấc tám”.

Tiếp tục thử, rồi lại thử. Cho tới khi số đũa phép được thử đã có thể xếp thành một ngọn núi nho nhỏ trên ghế. Mà bản thân nó hiện tại đã bắt đầu mất đi kiên nhẫn rồi, bởi vì khi mà nhìn thấy thằng bé đó thất bại càng nhiều thì cụ lại càng phấn khích. Trong đầu nó giờ đang nghĩ rằng :' không ngờ chọn đũa lại mất thời gian như vậy.'

Nhưng mà lúc này nếu nói mất kiên nhẫn, thì có lẽ thằng nhóc kia có lẽ còn mất kiên nhẫn hơn nó nhiều. Nên cụ cười rồi nói với nó:

“Tưởng ta bịp à? Đừng lo. Chúng ta chỉ đang tìm một cây đũa thật sự hoàn hảo với cháu đang nằm đâu đó trong đống đũa ở đây mà thôi. Ta đang tự hỏi, à phải, sao ta lại không thử một sự kết hợp khác thường nhỉ. Nhựa ruồi và lông phượng hoàng, hai tấc chín, đẹp và dễ uốn nắn”.

Khi thằng bé đó cầm và giơ lên cao. Giữa đám bụi lưu niên trong tiệm. Một chuỗi những tia lấp lánh bắn ra từ đầu đũa tựa như là pháo hoa. Tạo thành những điểm sáng nhảy múa trên tường. Cụ già lúc đó bật khóc :

“Ôi! Hoan hô. Đúng rồi, ôi hay quá. Ừ. Tốt quá. Thật là kì lạ......Ôi! thật là kì lai.....”.

Cụ cầm lấy chiếc đũa đặt trong một cái hộp. Bọc lại trong một tờ giấy nâu. Miệng không ngừng lẩm bẩm “Thật là kì lạ....kì lạ.....”.

Thằng bé thấy tò mò liền hỏi lại “Cháu xin lỗi! Nhưng cái gì mà kì lạ cơ ?”.

Cụ già nhìn chằm chằm vào mặt thằng bé.

“Ta nhớ mọi cây đũa mà ta đã bán ra. Từng cây một. Ngẫu nhiên làm sao con phượng hoàng đã cho lông làm chiếc đũa cho cháu cũng đã cho một cái lông khác và đã làm thành một cái đũa khác. Rất kì lạ song chiếc lông phượng hoàng trong đũa của cháu là anh em với chiếc lông của chiếc đũa đã làm nên vết sẹo này”.

Thằng bé đó ngạc nhiên và lẩm bẩm trong miệng “là Voldemort sao?”.

“Trên đời này, chuyện kì lạ nhiều lắm. Nên nhớ là đũa chọn phù thủy. Ta tin rằng chúng mong đợi ở cháu những điều vĩ đại. Longbottom à......nói cho cùng thì kẻ đó cũng đã làm nên những điều vĩ đại. Tuy vô cùng khủng khiếp song cũng rất vĩ đại”.

Sau đó thì thằng bé kia đã trầm đi rất nhiều. Nó trả cụ bảy Galleons vàng để mua cây đũa đó. Rồi nhanh chóng rời đi.

Tiếp đó cụ quay lại nhìn nó. Cười hiền lành rồi nói “ Chà! Giờ thì cháu thuận tay nào hả? Potter!”.

Bỗng nhiên trong lúc này, trong đầu nó xuất hiên một giọng nói rất nhỏ. Sau khi nghe song nó chỉ mỉm cười rồi nói với cụ :

“Có lẽ không cần nữa đâu! Cháu đã tìm được cây đũa của mình rồi”.

Cụ già ngạc nhiên nhìn nó rồi nói “Potter! Ta không muốn nhắc lại cho cháu một điều là đũa chọn phù thủy chứ không phải là phù thủy chọn đũa”.

Lúc này nó không nói gì nhiều. Chỉ tiến lại gần cái kệ. Lấy ra từ trong hàng nghìn chiếc hộp ở đó một chiếc hộp. Rồi mỉn cười nói “Cháu chọn chiếc này”.

Cụ nhìn nó rồi hỏi “Tại sao lại chọn nó ?”.

“Vì nó gọi cháu. Chỉ vậy thôi”.

“Gọi” Bỗng nhiên ông cụ cười một dài một tiếng rồi nói “Cháu làm cho ta nhớ tới một kẻ. Khi kẻ đó đến đây chọn đũa. Hắn cũng đã chọn giống như cháu vậy”. Cụ tiến tới gần, cầm lấy chiếc hộp, mở ra nhìn chiếc đũa rồi nói “Làm từ gỗ sao và lông bạch kì mã, dài bốn tấc rưỡi, mềm dẻo và thanh nhã. Có rất nhiều quyền lực, song lại bất kham giống như con bạch kì mã đã cho lông vậy. Ngày đó. Hơn hai mươi pháp sư trong suốt hơn một thánh trời mởi có thể lấy được một sợi lông từ nó. Giông hệt như lúc lấy lông từ con Phựơng Hoàng đó vậy”.

Nó nhìn cụ trong giây lát rồi hỏi “Cụ có thể cho cháu biết người đã chọn giống cháu là ai được không ?”.

“Cho dù có nói đi chăng nữa thì cháu cũng không thể gặp được kẻ đó đâu. Nhưng ta có thể nói một điều là kẻ đó là một phù thủy vô cùng vĩ đại. Tuy cũng vô cùng khủng khiếp”.

“Cháu hiểu rồi! Bao nhiều tiền cho chiếc đũa này ?”.

“Bảy Galleons một chiếc. Giá chung cho tất cả”.

thay đổi nội dung bởi: phi nguyệt, 21-12-2012 lúc 13:33
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 18-08-2011, 21:17
phi nguyệt's Avatar
phi nguyệt phi nguyệt is offline
Pawn
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 15-06-2011
Bài gửi: 146
Cấp Độ: 21
Rep: 1045
phi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond repute

Chương 4 : Món quà.ư


Sau khì rời khỏi tiệm bán đũa Ollivanders, nó quay trở về tiệm bán trang phục của phu nhân Malkin. Ở đó nó nhìn thấy Hagrid đang đứng đợi nó. Trên tay lão cầm hai que kem chollate đậu đỏ. Khi nhìn thấy nó lão giơ một que kem lên vẫy vẫy nó. Nó nhìn lão và vui vẻ mà vẫy tay lại.

Khi tới chỗ lão, lão cười nhe răng ra rồi nói với nó “Harry à! Ta quên mua đồ hộ cháu mất rồi”, nó không nói gì cả chỉ lại gần lão rồi lấy một que kem trong tay lão, cắn một miếng rồi nòi “Vậy giờ chúng ta đi mua. Trời vẫn còn sớm mà, bác Hagrid”.

Nghe nói vậy, Hagrid không nói gì nữa. Chỉ tiếp tục nhe răng ra cười, rồi giúp nó đi mua đồ mà thôi.

Điểm đến đầu tiên của cả hai là một cửa hàng bán giấy da và bút lông. Lúc vào tiệm nó thấy một lọ mực biết tự đổi màu khi viết. Rời khỏi tiệm nhớ lại những điều mà thằng bé ở tiệm trang phục nói. Nên nó hỏi Hagrid:

“Bác Hagrid! Quidditch là gì hả ?”.

Hagrid vỗ tay lên đầu rồi nói “Xin lỗi! ta quên mất cháu sống chung với Huggle nên không có biết Quidditch là gì cả!”.

“Bác đừng có nói dông dài nữa, cho cháu biết Quidditch là gì đi ?”.

“Quidditch là một môn thể thao của giới phù thủy chúng ta. Nó cũng từa tựa như môn bóng đá của Muggle vậy. chỉ khác là bóng đá là mọi người đuổi theo một trái bóng trên sân. Còn Quidditch thì các người chơi ngồi trên cán chổi, và dùng tới bốn trái banh để chơi. Còn về luật lệ thì. Chà! Cũng khó để mà giải thích, Nhưng khi nào cháu vào Hogwart thì tìm hiểu luôn cũng được. Bởi Quidditch là môn thể thao mà bất cứ phù thủy nào cũng đều yêu thích”.

“Vậy các nhà thì các nhà trong Hogwart thì sao ?”.

“Trong hogwart có cả thể là bốn nhà khác nhau là: Gryffindor, Hufflepuff, Revenclaw và cuối cùng là Slytherin. Trong bốn nhà này thì tốt nhất là Gryffindor, và tệ nhất Slytherin. Mọi người vẫn thường hay nghĩ rằng tệ nhất sẽ bị tống vào Hufflepuff song thực tế kinh khủng nhất vẫn hãy cứ là Slytherin. Không có tên phù thủy hắc ám mà lại không có từ trong Slytherin bò ra cả”.

“Vậy sao không biết cháu sẽ bị đưa và nhà nào nhỉ ?.

“Vào nhà nào cũng được, hHarry à! Miễn là không phải vào Slytherin”.

Tiếp đó, Hagrid dẫn nó vào trong một tiệm sách có tên là :'Bổ và Hại'. Ở trong đó những cuốn sách to bằng cả đá lát đường, bọc da bên ngoài, được chất cao tới tận trần nhà. Rồi lại có những cuốn sách nhỏ chỉ bằng con tem bọc lụa. Có những cuốn sách chứa đầy những kí hiệu kì lạ tựa như mật mà. Và những cuốn sách thì lại không có ghi gì cả. Hagrid đã phải dặn đi, dặn lại nó không biết bao nhiều lần, là không có được đụng vào linh tinh, bởi không ai biết được nó sẽ bị gì nếu đụng phải vào mấy cuốn sách này đâu.

“Không biết nếu sử dụng pháp thuật ở thế giới bên ngoài thì như thế nào nhỉ ?” Nó tò mò hỏi.

“Harry à! Có điều này ta phải nói trước với con. Tuyệt đối không được sử dụng pháp thuật ở thế giới của Muggle, trừ những trường hợp thật sự nguy hiểm, hiểu không ?. Nếu vị phạm phải,cháu có khả năng sẽ bị hủy đi tư cách là phù thủy đó”.

Sau đó cả hai đi mua một cái cân bằng thiếc, một cái cái kích viễn vọng bằng đồng có thể thu gọn được. Tiếp theo cả hai đi tới tiệm Apothecary, đó là một nơi có đủ cái loại nguyên liệu tuyệt vời có thể tạo ra được bất cứ một loại quỷ dược nào. Nhưng đó cũng là một nơi vô cùng bốc mùi,với đủ loại khác nhau. Các laoij nguyên liệu được bày đầy trên sàn nhà. ở đó có những thùng đựng đầy những loại thảo dược,mà có tra bách khao toàn thư cùng không mò nổi ra tên của nó. Trên trần nhà thì treo đầy những bó da động vật, những sâu mồi lửa, hay những móng chân động vật đã được phơi khô tới quắt queo.

Sau khi ra khỏi tiệm Apothecary. Thì lão Hagrid nhìn lại danh sách một lẫn nữa rồi nói. “Giờ thì ta chỉ có cần thêm một cây đũa phép nữa thôi thì đủ hết toàn bộ rồi”.

“Nếu là đũa phép thì cháu đã mua rồi, bác Hagrid à!”.

“Cái gì! Mua rồi! Cháu tự đi mua sao ?”.

“phải! bác Hagrid! Lúc cháu đến đó, cũng không có phải chỉ có duy nhất cháu là tự đi mua đũa đâu. Ở đó cũng có một đứa trẻ bằng tuổi cháu cũng tự đi mua đũa đó”.

“Ta vốn định tặng cho cháu một cây đũa phép. Nhưng cháu đã mua rồi thì thôi vậy. Cháu đi theo ta đến một nơi. Ta có một thứ muốn tặng cho cháu”.

Tiếp đó Hagrid dẫn nó tới sở cú Eeylos, đó là một nơi âm u và cực kì ồn ào. Đó là hòa trộn của những tiếng tiếng thì thào, tiếng rít và tiếng chuột kêu. Không chịu được sự ồn ào hỗn loạn trong này quá lâu, ngay sau đó nó liền nhanh chóng mà chạy ra ngoài. Một lát sau, Hagrid mang ra ngoài cho nó một cái lồng to. Bên trong có một con cú xinh đẹp màu trắng đang vùi mình vào trong giấc ngủ.

“Vì là quà bất ngờ, nên ta cũng không biết, nên mua cho cháu con gì nữa. Cuối cùng thì ta quyết định tặng cho cháu một con cú, đây là một loại rất có ích cho phù thủy. Chúng vừa có thể chuyển thư, lại vừa có thể làm vật nuôi, cũng rất được đó,Harry à!”.

Lúc này, nó không có biết nói gì cả. Từ bé đến giờ, nó chỉ mới từng được nhận quà một vài lần từ các tổ chức phúc lợi xã hội mà thôi. Khi nó mười tuổi thì hoàn toàn không còm bao giờ được nhận quà nữa. Lúc này nó vui tới mức, giọng nói cũng bắt đầu lắp bắp giống như giáo sư Quirrell mất rồi. Mà lúc này lão hagrid chỉ gạt đi một cách thô lỗ: “Ơn nghĩa gì! Đây cũng là điều duy nhất mà ta có thể làm cho cháu mà thôi”.

Trời lúc này đã xể chiều. Mặt trời đã lơ lửng ở phía cuối chân trời, giữa những đám mây mà ngũ sắc của chiều tà. Cả hai lúc này, quay lại quán rượi Leaky Cauldron, lúc này đã vắng hoe không một bóng người.

Sau khi rời khỏi quán, nó không hề nói một câu nào. Cũng như không hề có một chút để ý nào tới những chỉ trỏ của người đi đường khi trên tay xách, nách mang nhưng thứ vô cùng khôi hài cả.

Đến sân ga, lúc lão Hagrid vỗ vai nó một cái. Tới lúc này nó mới để nhận ra mình đang ở đâu. Lão hagrid nói “lúc này còn đủ thì giờ để mà ăn cái gì đó trước khi chuyến tiếp theo xuất phát”.

Lão mua cho nó một cái bánh mì nhân thịt. Rồi cả hai ngồi trên ghế băng ăn trong lúc đợi chuyến tàu tiếp theo. Nó nhìn mọi thứ xung quanh. Lúc này mọi thứ trở nên lạ lẫm làm gì.

“Có chuyện gì sao, Harry! Sao bỗng dưng con trở nên yên lặng vậy?”.

“Cũng không có gì đâu! Chỉ là một chút lạ lẫm mà thôi. Bởi con đang sống một cuộc sống hết sức bình thường, thì bỗng nhiên phát hiện ra mình thuộc về một thế giới khác. Nó phá vỡ hoàn toàn những định kiến từ trước đến nay của con về thế giới bên ngoài mà thôi”.

Lão Hagrid đưa cánh tay to bè của mình lên, rồi xoa đầu nó “Không có gì phải lo lắng cả. Mọi phù thủy có xuất thân từ Muggle, lần đầu tiên phát hiện ra mình không thuộc về một thế giới mà mình vốn đang sống đều như vậy cả. Lo lắng có, khiếp đản có, khủng hoảng có, vui vẻ có, nói chung là có đủ kiểu cả. Song sau khi đã hiểu rồi thì bọn họ đều nhanh chóng tiệp nhận và chung sống vui vẻ với một cuộc sống này”.

Lão đưa nó lên xe điện ngầm để trở về cô nhi viện. Rồi đưa cho nó một là thư “Đây là vé táu để con có thể đến Hogwart. Mùng một tháng chín đến ngã tư vua. Trong vé có ghi rõ đó Harry. Nếu như có bất cứ rắc rối nào thì hãy gửi cú đến cho ta. Con cú này biết chỗ ta ở đâu. Hẹn gặp lại con nhé, Harry! Tại Hogwart”.

Sau khi chuyến tàu điện ngầm khởi bánh rời khỏi nhà ga, nó nhìn về phía Hagrid cho đến khi khuất hẳn tầm mắt. Cứ nhìn về phía đó, nhưng chỉ trong chớp mắt, cái bóng của Hagrid đã biết mất hoàn toàn.

thay đổi nội dung bởi: phi nguyệt, 01-12-2011 lúc 18:31
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Old 18-08-2011, 22:19
Almost's Avatar
Almost Almost is offline
Rook
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 11-08-2009
Bài gửi: 397
Cấp Độ: 33
Rep: 1618
Almost has a reputation beyond reputeAlmost has a reputation beyond reputeAlmost has a reputation beyond reputeAlmost has a reputation beyond reputeAlmost has a reputation beyond reputeAlmost has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới Almost
Mình không hay để ý lỗi chính tả, nhưng tên của bác Hagrid mà không viết hoa thì hơi bị vô lễ.
Mình thấy nếu viết theo hướng này, bạn có thể viết hẳn một tiểu thuyết tương đương với HP - Hòn đá phù thủy. Đấy là nếu bạn không có ý định viết tiếp 6 năm học sau.
__________________




I knew something was wrong...
But I...
chose to ignore it.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Old 19-08-2011, 20:10
khanhtam's Avatar
khanhtam khanhtam is offline
Legal Citizen
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 03-06-2011
Bài gửi: 24
Cấp Độ: 1
Rep: 27
khanhtam sẽ sớm trở nên nối tiếng

Nếu viết cả 7 năm thì hơi dài đấy, bạn có kham nổi không? Nhưng nếu bạn viết được thì mình ủng hộ cả 2 tay 2 chân. Mình rất háo hức muốn xem diễn biến tiếp theo đấy.

Nói chung mấy chương sau này bạn đã khắc phục được phần lớn lỗi mắc phải ở chương 1. Có điều vẫn còn một số lỗi chính tả đấy ( thông cảm, mấy cái vụ bắt bẻ này thành tật rồi, sửa không được ). Còn nữa, mình nghĩ bác Hagrid không bao giờ coi bóng đá của Muggle đâu ( ở trong trường Hogwart hoài thì TV với cả thời gian đâu mà coi. Hơn nữa với tính của bác ý thì sẽ không thèm coi chương trình của dân Muggle đâu) nên chi tiết đó trong lời giải thích về Quidditch của bác hơi bị bất hợp lý.

Chờ chương mới của bạn đấy.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Old 20-08-2011, 17:08
phi nguyệt's Avatar
phi nguyệt phi nguyệt is offline
Pawn
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 15-06-2011
Bài gửi: 146
Cấp Độ: 21
Rep: 1045
phi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond reputephi nguyệt has a reputation beyond repute

Chương 5 : Hành trình đến hogwart.


Trong tháng hè cuối cùng này, là thời điểm bận rộn nhất của nó. Đầu tiên, phải viết thư đến Oxford Brookes, để từ chối để nghị nhận học bổng từ đó. Mặc dù nó mới 11 tuổi song nó đã hoàn thành chương trình học trung học cơ sở ở anh rồi.

Tiếp theo thông báo cho các sơ ở cô nhi viện biết, nó sẽ vào học ở một cái trường nào. Song nó phải tuyệt đối không để cho các sơ biết được nó trường mà nó theo học là trường của phù thủy. Dù gì đi chăng nữa đây là một cô nhi viện công giáo. Mà trong công giáo thì phù thủy là một loại ác quỷ. Nên dù có thế nào cũng không thể cho họ biết được.

Rồi cuối cùng là làm bổn phận mà mọi học sinh cần phải có. Đó chính là tim hiểu giáo trình học ở đó. Nên gần như nếu không có việc gì cần thiết, thì nó hầu như là dúc trong phòng mà đọc sách rồi chơi với cú và Rọn dẹp cái đống chuột chết mà con cú này mang về mà thôi.

Nó cứ như vậy trong suốt tháng hè cuối cùng. Nó cũng đã quyết định được cái tên mà mình sẽ đặt cho con cú vào trong thời gian này là Noah. Trong kinh thánh, thì Noah là tên của người đàn ông được chọn để sống sót. Nên nó hi vọng rằng, nếu đặt tên như vậy cho con cú, thì con cú này sẽ sống lâu lâu một chút mà làm bạn với nó.

Từng ngày dần qua đi, vào ngày cuối cùng của tháng tám. Nó tới gặp sơ Maria người có vẻ rảnh nhất trong thời điểm này để nói chuyện. Nó tới trước cửa phòng của sơ rồi gõ cửa. “Cốc ~ cốc ~ cốc ~”.

“Ai ngoài đó đấy ?”.

“Là con! Harry thưa sơ!”.

“Chờ chút! Ta ra mở cửa cho ngay đây”.

“Dạ! vâng thưa sơ”.

Ít phút sau, sơ mở cửa cho nó rồi hỏi “có chuyện gì mà khuya vậy rồi, con tới tìm ta vậy harry”.

“Cũng không có gì đâu! Con chỉ muốn nhờ sơ ngày mai có rảnh không thôi”.

“Ngày mai sao! Ta rảnh, có chuyển gì hả Harry ?”.

“Ngày mai là ngày con muốn tới nhà ga Ngã tư vua để đến trường. Không biết sơ có thể chở con tới đó được không ?”.

“Được thôi, Harry à! Lần sau nếu có chuyện gì thì con nên nhờ sớm một chút nhé” sơ cười nhẹ nhành nói với nó.

“Vậy con cảm ơn sơ!”.

“Giờ thì con nên về nhà ngủ sớm đi! Ngày mai con còn phải tới trường nữa cơ mà Harry!”

“Dạ vâng! Thưa sơ con về ngủ ngay đây!” Nó vui vẻ chạy về phòng ngủ của mình, và chờ đợi ngày mai sẽ mau đến đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, nó dậy từ năm giờ sáng và thay quần áo. Xem xét lại tất cả danh sách những thứ cần thiết để nhập trường một lần nữa. Để chắc chắn rằng sẽ không bỏ quên bất cứ thứ gì. Chưa có bao giờ mà nó lại lo lắng như vậy. Kể cả lúc đi dự thi lấy học bổng đi chăng nữa, nó cũng không có lo lắng bằng lúc này. Sau khi kiểm tra mọi thứ thật ổn thỏa và đã nhốt noah thật cẩn thận trong lồng. Thì nó chuyển đồ xuống và chờ đợi sơ maria sẽ đưa nó đi.

Hai tiếng đồng hồ sau, chiếc rương của nó cuối cùng cũng đã được để và trong xe. Và sơ Maria khởi hành đưa nó tới nhà ga ngã tư vua.

Họ tới nhà ga ngã tư vua lúc mười rưỡi sáng. Sơ Maria giúp nó chuyển hành lý xuống chất lên xe đẩy để chuyển vào nhà ga. Trước khi đi vào sơ nói với nó “Có việc gì nhớ gọi điện cho sơ nhé harry!”.

“Dạ vâng! Con nhớ rồi”.

Sau đó sơ rời đi. Nó đẩy xe hành lý bước vào sân ga. Nhìn vé thấy mình cần phải đến sân ga 9 ¾ . Nhưng khi nó bước vào sân ga thì chỉ có nhìn thấy một con số 9 rất to ở trên một sân ga, và sân ga bên cạch có một tấm biển nhựa ghi sân ga số 10 mà thôi. Ở giữa không hề có gì hết cả. Chợt nhớ tới lúc đi vào hẻm xéo ở quán rượi Leaky Cauldron thì nó chắc chắn là để có thể đi vào nhà ga này cần phải có một điều kiện phù hợp gì đó. Nên nó quyết định ngồi đợi ở đây một lát. Bởi nó chắc chắc không chỉ có duy nhất mình nó là phải đến đây . Mà chắc chắn là sẽ còn có rất nhiều phù thủy khác đưa con cái tới nhập học. Nên chỉ cần kiên nhẫn một chút và chú ý thôi, chắc chắn sẽ tìm thấy được những phù thủy khác đưa con mình đi nhập học.

Lần này suy luận của nó đã không hề hại nó một chút nào. Bởi nó nhìn thấy có một nhóm người đang chạy đến, và nghe lỏm được mấy câu “.......đầy nhóc Muggle. Biết ngay mà.....”

Quay đầu lại. Người vừa nói là một người phụ nữ khá chi là béo đang nói chuyện với bốn cậu con trai mình. Tất cả đều mang một màu tóc đỏ hoe. Hơn nữa mỗi đứa đều đẩy một cái rương giống như nó, trên hết là bọn họ đều có cú.

Tất cả đều chứng minh cho một điều họ là phù thủy. Nêu nó chú ý đến hành động của bọn họ, bởi nó biết chắc chắn rằng bọn họ biết lối vào nằm ở đâu. Và nó đã không có đoán sai khi bà mẹ đó nói :

“Để coi, sân ga số mấy ?”

“Sân ga 9 ¾”.

Một cô bé gái nhỏ xíu nắm lấy tay của bà mẹ đó nói “Mẹ ơi! Con cũng muốn đi”.

“Ginny! Con còn chưa đủ tuổi đi học mà. Được rồi, Percy con đi trước tiên”. Đứa con trai trông có vẻ là lớn nhất trong bọn họ đi tiến về khoảng giữa san ga số 9 và số 10. lúc này nó vô cùng chăm chú mà nhìn không dám chớp mắt. Và khi đứa con trai đó tiến vào hàng rào ngăn cách giữa hai sân ga, thì đâm thẳng vào đó rồi biến mất hoàn toàn. Kết quả đã rõ không cần phải xem xét nhiều nữa.

Nó đẩy chiếc chiếc xe đẩy của mình tiến tới chiếc hàng rào. Trông hết sức chắc chắn, ngó nghiêng hai bên một chút, thấy mọi người đi vượt qua nó để tiến vào sân ga số 9 và 10 ở ngay bên cạch. Nó đi nhanh hơn rồi đâm sầm vào hàng rào.

Sau khi đi vượt qua cái hàng rào đó thì hiện tại, trước mắt nó là một đầu tàu hơi nước màu đỏ nằm trên đường ray kế bên sân ga đông đúc kia. Một tấm biển nằm trên cao mang hàng chữ :Tàu tốc hành Hogwart, khởi hành lúc mười một giờ. Nó quay đầu lại nhìn về phía sau, thấy có một cái cổng sắt thô ở ngay đúng chỗ cái hàng rào trước đó. Trên cổng có ghi : Sân ga số 9 ¾.

Thế là nó đã vào được sân ga 9 ¾ như vậy đó.

Khói từ đầu tàu hỏa tỏa ra, bay phấp phới ngay trên đầu đám học snh bên dưới đang rôm rả trò chuyện. Trong khi đó bên dưới chân, đây ra đó nhưng con mèo đủ mọi loại màu sắc đang uốn qua éo nhan nhản khắp nơi. Bọn cú vọ thì tí tóe với nhau theo phong cách cú vọ, giữa những tiếng léo nhéo và tiếng hòm rương va chạm vào với nhau.

Những toa tàu bên trong đã bắt đầu đầy nhóc học sinh, có những đứa học sinh đang thò đầu ra ngoài để nói chuyện với người nhà, hay những đứa đang quay sang cãi nhau để tranh giành ghế. Nó cũng nhanh chóng để mà đẩy hành lý của mình lên tàu rồi tìm một chỗ trống để ngồi.

Sau một hồi đấu trang không ngừng nghỉ, cuối cùng nó cũng đã tìm được một chỗ cho mình ở phía cuối tàu. Đầu tiên nó đẩy noah vào trước sau đó, nó bắt đầu loay hoay đẩy cái rương của mình vào trong góc của toa tàu. Sau một hồi loay hoay không ngừng, những vẫn không chuyển nổi cái rương vào bên trong. Bỗng trong lúc đó thì nó nghe được một giọng nói “Cần giúp một tay không ?”.

Người nói chính là đứa trẻ ngày đó nó gặp ở hẻm xéo khì đi mua đũa. Nó hổn hển đáp lại “Cảm ơn”.

Tiếp đó cả hai cùng nhau loay hoay chuyển cái rương vào trong toa tàu. Cuối cùng sau một hồi, cả hai cũng đã chuyển được chiếc rương vào trong toa tàu. Lúc đó, trên trán cả hai đứa đã ướt đẫm mồ hôi. Nó đưa tay chó đứa kia đển kéo lên ghế rồi nói “Cảm ơn nhiều! Nếu không có cậu, tôi không biết phải làm sao nữa”.

Thằng bé tóc nâu kia đáp lại “Không có gì! Coi như cảm ơn lần trước cậu đã nhường tôi mua đũa trước. Mà tên cậu là gì vậy ?”.

“Harry Potter! Còn cậu ?”.

“Neville Longbottom! Năm nay cùng nhập học Hogwart, hi vọng được giúp đỡ nhiều”.

“Cũng chưa biết được. Mình sống với muggle từ bé”.

“Cậu là phù thủy xuất thân từ muggle sao ?”.

“Cũng không chắc lắm, nhưng nghe bạn cũ của cha mẹ mình kể lại thì cha mẹ mình đều là phù thủy cả”.

“Vậy họ đâu rồi”.

“Mất rồi. Khi đó mình còn bé quá nên cũng chẳng còn nhớ được gì về họ cả”.

“Xin lỗi! Đã đụng vào nỗi đau của cậu”.

“Không có gì! Bọn mình còn rất trẻ nên tiếp tục sống mà hướng về tương lai, chứ không phải là nhìn về quá khứ mà đau thương”.

“Cậu mạnh mẽ thật đó! Nhất định cậu sẽ vào nhà Gryffindor cho coi”.

“Cũng không thể biết được”.

Trong lúc cả hai đang nói chuyện thì có một người tiến vào trong toa và hỏi “Xin lỗi! trong toa này còn chỗ trống không?” người tiến vào chính là một người trong cặp song sinh tóc đỏ mà nó đã nhìn thấy khi ở ngoài ga. Cũng nhờ có họ mà nó mới biết chỗ vào sân ga này. Nên nó cười hòa nhã rồi đáp “Vẫn còn chỗ đó”.

Bỗng nhiên lúc này có thêm một cái đầu màu đỏ khác thò vào rồi nói “Vậy làm phiền các em, có thể trông coi thằng em trai của bọn anh, đến khi đến trường được không” nó chưa kịp đáp lại thì một giọng nói tức giận vang lên “Im đi Ferd! Em không có phải là trẻ con đâu”.

“Ha ha! Phải không còn là trẻ con! Ron mũi thò lò à!” cả hai cùng nhau cười lên. Thằng bé tên ron kia bức bội liền lấy một cuốn sách rồi ném vào họ. Thấy bị ném nên cả hai liền nhanh chóng mà chạy đi mất. Song vẫn không có quên để lại một tiếng cười chế diễu đằng sau.

Sau khi trút hết bực bội vào hai ông anh mà không được. Cậu ta bực bội tiến vào toa. Mặt nhìn ra cửa sổ, hoàn toàn coi nó và Neville là không tồn tại luôn. Nó cũng ngại nói chuyện nên liền lấy sách ra đọc. Thấy bầu không khí khá chi là động đặc nên Neville liền tiến tới bắt chuyện với cậu ta.

“Chào cậu! Mình là Neville Longbottom”.

Lúc này, mắt và miệng của ron liền mở ra hết cỡ rồi nói “Cậu ..cậu .. chính là Neville Longbottom thật sao?”.

Neville gật đầu, đưa tay lên trán vén tóc lên , để lộ ra vết sẹo hình tia chớp trên trán mình.

Ron nhìn vào vết sẹo trên trán của Neville rồi nói “Hóa ra tin đồn năm nay cậu cũng đi học là thật sao. Mình còn tưởng là nói gỡn”.

Tiếp đó chỉ lên vết sẹo của neville rồi nói “Đó là vết sẹo do kẻ - mà – ai – cũng – biết gây .....”.

“Phải” Neville nói “Xong mình không còn nhớ chút nào về lúc đó”.

“Không nhớ được gì hết sao ?”.

“Ờ .. chỉ có nhớ được một ánh sáng xanh lè mà thôi, còn đâu thì không còn nhớ thêm được gì”.

Ron nhìn Neville suốt rồi cũng biết là rất khiếm nhã nên quay mặt về phía cửa sổ. Neville cũng tò mò về ron không kém nên liền hỏi “ Vửa rồi là các anh của cậu đó à ?”.

“Phải! Tới những năm anh trai lận”.

“Vậy sao! Mình là con một nên mình cũng muốn có nhiều anh em giống bạn vậy”.

“Vì cậu là con một nên mới nghĩ thế thôi” ron bị xị đáp “ Mình là đứa thứ sau đi học ở Hogwart. Có bao nhiêu là áp lực đè lên đầu mình, như là phải làm thế nào để xứng đáng với các anh mình vậy. anh Bill và Charlie đã ra trường, anh Bill thì là thủ lĩnh của phe nam sinh, còn anh Charlie thì là đội trưởng đội bòng Quidditch. Bây giờ đến lượt anh Pecry trở thành huynh trưởng. hai ảnh Ferd và George thì quậy lắm. Nhưng họ luôn đạt điểm cao và ai cũng thích mấy trò của họ. Ai cũng mong rằng mình có thể giỏi được như họ. Nhưng nếu có giỏi thì cũng chẳng được bằng đâu, vì những việc mình có thể làm thì đều có mấy ông anh làm trước mất rồi. Hơn nữa nếu có tới năm ông anh thì cậu sẽ không sài cái gì mới cả. Mình mặc lại áo dài cũ của anh Bill, dùng đũa cũ của anh Charlie. Đến cả con chuột của mình cũng là của pecry do được ba mình thưởng cho một con cú vì được làm huynh trưởng nên vất nó lại cho mình”.

Ron móc từ trong túi áo ra một con chuột màu xám mập ú đang ngủ say “Nó tên là Scabbers, vô dụng hết chỗ nói”. Lúc này hai tai của ron đỏ ửng lên vì xấu hổ nên neville cũng không hỏi nhiều nữa.

Tiếp đó ron nhìn nó rồi hỏi “Vậy cậu tên là gì vậy ?”

Nó ngước mắt lên nhìn Ron, rồi lại tiếp tục nhìn cuốn sách của mình tiếp. Vì nó không thích lắm các cách ron nói về bản thân mình như vậy. Không biết cậu ta có biết rằng bản thân nó muốn được như cậu ta mà còn không được đó. Có gia đình để về. Có anh em để chơi. Tuy cô nhi viện đối với nó rất tốt song đó không phải là nơi mà nó có thể ở mãi được. Neville thấy vậy nên liền giới thiệu nó với ron “Cậu ấy tên là Harry Potter. Cậu ấy là sống với muggle từ nhỏ nên không biết nhiều về giới chúng ta đâu”.

Lúc này Ron hào hứng hẳn lên nhìn nó rồi hỏi đủ thứ chuyện đời sống hàng ngày của muggle. Cậu ta nói “Vì ba mình rất thích muggle nên mình cũng thích tìm hiểu theo”. Giờ thì đến lượt nó được coi như động vật lạ để coi. Neville nhìn nó với ánh mắt thương hại , tỏ ra rằng mình hiểu mà. Còn nó thì câu này chưa song đã phải trả lời câu khác của ron rồi. cuộc trò chuyện không đầu không đuôi cứ như vậy tiếp diễn cho tới khi tàu rời khỏi bến, chạy rời khỏi luân đôn. Lao vun vút qua những cánh động rộng lớn, nơi
đầy những đàn gia súc đang gặm cỏ. cả ba im lặng ngắm nhìn cảnh vật đang lướt qua bên ngoài.

Tới khoảng lúc mười hai rưỡi, có tiếng xủng xoẻng ngoài hành lang và một bà già tươi cười có má lúm đồng tiền, tươi cười đi qua toa, bước vào hỏi “Muốn dùng món gì hả các cháu ?”.

Cả nó và Neville chưa ăn sang nên đang định mua chút đồ. Nhưng ron thì lại ngồi yên lặng bên trong. Cậu bé nói mình đã mang đồ ăn trưa rồi. Nó nhìn Neville rồi nói “Mình mời cậu ăn trưa nhé ? Coi như cảm ơn chuyện lúc sáng cậu giúp mình chuyển đồ”. Không để cho Neville kịp từ chối, ngay lập tức nó chạy tới mua đồ.

Bản thân nó rất thích đồ ngọt, vì rất tốt cho não, song đồ ngọt cũng tăng nguy cơ bị tiểu đường. Nên bình thường nó cũng không có hay ăn. Nhưng hôm nay là ngoại lệ, trên tàu có những món đồ nó chưa bao giờ nhìn thấy hết. Như kẹo dẻo các vị hiệu Bertie, kẹo cao su thượng hạng vị Droooble, sô cô la ếch nhái, bánh bí ngô, bánh bông lan, kẹo que cam thảo, và rất rất nhiều thứ khác nữa. Nó thấy cái gì cũng lạ và muốn mua hết hơn, nữa khi về nó cũng muốn chia cho cả hai người kia nên cuối cùng mua khá nhiều, mỗi thứ một ít.

Khi mang đống đồ về toa, cả hai gương mắt nhìn nó rồi Neville hỏi“Sao lại mua nhiều vậy”.

Còn Ron nhìn nó rồi bình phẩm “Bộ cậu nghĩ đây là tị nạn sao, mà mua lắm vậy”.

Nó không nói gì mà đưa cho Neville một cái bánh bí ngô, và bản thân nó thì ngay lập tức ngọam lấy một miếng to. Ron trong lúc đó thì mở túi ra lấy một cái túi ra. bên trong có bốn miếng bánh mì, nó nói “Mẹ lại quên rằng mình không ăn được thịt bò muối rồi”.

Nhìn thấy thế, nó liền đưa cho Ron một cái bánh bông lan rồi nói “Cái thứ khô queo đó chắc không ăn được nữa đâu. Cậu ăn bánh này đi, dù sao cũng đã mua nhiều rồi mà”.

“Mình ..mình.. có bánh mì rồi nên” Ron ngại ngùng nói.

Nó lấy cái đống bánh mì khô queo đó , rồi vất thẳng qua cửa sổ, trước ánh mắt ngạc nhiên của cả hai “Giờ thì hết bánh mì rồi” đưa cho Ron cái bánh bông lan rồi bảo cậu ta “Ăn đi! Không chiều đến nơi không có sức mà đi đâu”.

Cuối cùng cậu ta cũng đã chịu cầm lấy mấy cái bánh rồi ăn. Khi đã ăn hết mấy cái bánh ngọt rồi, thì đến lượt giải quyết đống đồ ăn vặt. Cầm lấy một gói sô cô la ếch nhái, nhìn rồi nghiên cứu xem rốt cuộc đó là gì thì Neville nói với nó “Cái đó khá ngon đó! Song đó không phải ếch nhái thiệt đâu nhé Harry”.

Nó mở cái gói ra thì thấy cũng chẳng có khác các gói sô cô la bên ngoài là bao. Nhưng bên trong có một cái thẻ, nó lấy ra rồi hỏi “Đây là cái gì vậy ?”.

Ron nhìn tấm thẻ “Không phải thẻ Agrippa” rồi giải thích “Trong mỗi gói sô cô la ếch nhái có dấu một tấm thẻ để người ta sưu tập. Thẻ đó có hình của những phù thủy nổi tiếng. mình đã sưu tầm được khoảng năm trăm cái rồi, chỉ có còn thiểu của Agrippa và Ptolyme nữa thôi là đủ bộ”.

Nó nhìn xem tấm thẻ của mình là ai. Trên tấm thẻ in hình chuyển động của một người đàn ông. Ông đeo một cặp kính bán nguyệt, có cái mũi dài khoằn, và dâu tóc dài tựa như một dòng thác đổ trắng xóa vậy. nhìn dòng chữ phía dưới chân dung, nó liền đọc lên “Albus Dumbledore”.

Ron nhìn nó “Phải rồi! cậu đừng có nói là không có biết cụ ấy là ai nhé ? cho mình một con nhái nữa đi, biết đâu lại kiếm được hình của Aprippa”.

“Không mình biết! Trên giấy nhập học có ghi tên cuả cụ mà. Hơn nữa trong sách lịch sử mà mình đọc cũng có ghi đôi chút như là cụ là phù thủy vĩ đại nhất của thời đại, Dumbledore đặc biệt nổi tiếng nhờ đã chiến thắng phù thủy phe hắc ám Grindewald vào năm 1945, nhờ khám phá ra mười hai công dụng của máu rồng, cùng công trình của ông với cộng sự Nicolas Flamel về thuật giả kim”.

Ron và Neville nhìn mặt đằng sau cảu tấm thẻ rồi nhìn nó với vẻ kinh phục “Làm sao cậu biết vậy”

“Cũng không có gì! Chỉ là mình vẫn còn nhớ được nội dung của cuốn sách lich sử mà mình đã đọc thôi”.

“Cậu có thể nhớ được bao nhiêu vậy”.

Nó nhìn cả hai rồi cười nói “Toàn bộ”.

Lấy lại tấm thể từ tay Neville, nó nhìn rồi nói “Ủa! hình người trên thẻ biến mất rồi”.

Neville nhìn nó cười rồi nói “Đừng có lo nó sẽ quay lại ngay thôi mà Harry”.

Ron sau khi bóc gói sô cô la ếch nhái lại gào thét lên đau khổ :“Sao lại thế quái này được, lại bốc phải Morgana rồi” ron đưa cho nó tấm thẻ rồi nói “Cậu có muốn sưu tầm thẻ không, nếu muốn thì thử bắt đầu từ thẻ này xem”.

Nhìn nhìn tấm thẻ “Có lẽ không được đầu. Nơi mình ở là cô nhi viện của nhà thờ công giáo”.

“Vậy sao! Tiếc nhỉ”.

Sau khi đã xử xong đống sô cô la ếch nhái, cả bọn chuyển qua đống kẹo Bertie đủ vị, Neville nhắc nhở nó phải cẩn thận với đống kẹo này vì cậu ta đã có lần ăn phải vị gan heo, nNeville con chưa nói xong thì ron đã được lãnh đủ, cậu ta ăn phải viên có vị dễ non. Nhìn biểu hiện của Ron khiến cho không dám nhấm nháp thử một chút. Cuối cùng chỉ có Neville và ron là giải quyết đống kẹo còn nó thì ngồi nhìn cả hai ăn.

Qua cửa toa, phong cảnh nông thôn dần được thay thế bằng những cánh rừng hoang sơ, những dòng sông uốn khúc và những ngọn núi xanh thẳm.

Lúc này có một bé gái mở cửa toa ra và hỏi “Xin lỗi các bạn có nhìn thấy một con mèo chạy qua đây không hả ?”. Cả ba liền lắc đầu, tỏ vẻ không biết, cô bé đó kêu lên tuyệt vọng “Trời ơi! Sao mày cứ thích bỏ tao mà đi vậy Rozenna”.

Neville nhìn cô bé đó rồi đứng dậy an ủi “Đừng lo rồi nó sẽ quay trở lại thôi”.

Nhìn cô bé đó rời đi, Ron nói “ Không biết tại sao nó lại khổ sở như vậy nhỉ? Nếu mình mà có một mèo như vậy thì mình chỉ mong mất nó cho rồi, càng sớm càng tốt. Ôi nhưng mà.., cũng chẳng nói được, mình cũng có con Scabbers tội nợ đấy thôi!”

Con chuột vẫn ngủ li bì trên đùi Ron. Ron nhìn nó chán ghét.

“Không chừng nó chết rồi, mà chết hay không thì cũng chẳng phân biệt được. Hôm qua mình đã thử đổi nó sang màu vàng để cho nó coi đỡ chán, nhưng niệm thần chú hoài mà không được. Để mình chỉ cho bồ xem, coi nè…”

Ron lục lọi trong rương, lấy ra một cái đũa phép, trông te tua, mẻ đầu mẻ đuôi, đầu đũa lại dính phất phơ cái gì trắng trắng.

“Lông Kỳ Lân gần bong ra rồi. Nhưng còn xài được…”

Lúc này có một cô bé gái mở cửa toa ra và nhìn vào rồi nói với giọng điệu như của một bà chủ “ Có ai nhìn thấy một con mèo chạy qua đây không hả ?
bạn tôi bị thất lạc một con mèo”. Đó là một cô gái có mái tóc nâu dầy xù, thêm mấy cái răng cửa to cồ cộ.

Neville nhìn cô bé rồi nói “Bọn mình không nhìn thấy”.

Cô bé không thèm nghe mà nhìn chằm chằm về phía ron đang chuẩn bị làm phép.

“A! Đang làm phép sao coi nào”.

Cô bé đó ngồi xuống, còn Ron thì chợt khựng lại.

“Ờ... được thôi”.

Ron tằng hằng đọc thần thú :

“Nắng trời, mật bơ, hoa cúc. Có con chuột ngu béo núc. Hãy biết nó ra màu vàng”.

Ron vẫy vẫy cái đũa, không hề có chuyện gì sảy ra cả. con chuột của cậu ta thì vẫn tiếp tục ly bì ngủ.

Nó nhìn Ron rồi cười nhỏ, Ron bực bội nhìn nó rồi hỏi “Vậy là sao”.

Cô bé đó nhìn ron rồi trả lời thay cho nó “Cậu có chắc chắn đó là câu thần chú không vậy. Hồi trước khi ở nhà mình cũng đã thực hành thử mấy câu thần chú rôi, tất cả đều thành công hết. Ở nhà mình không có ai là phù thủy hết cả nên lúc nhận được thư mình ngạc nhiên lắm. Nhưng có điều vui lắm. mình nghe nói đây là học viện danh tiếng nhất. Nên đã cố gắng đọc thuộc hết sách giáo khoa rồi. Hy vọng là đủ để theo học. À! Quên mất chưa kịp giới thiệu, mình là Hermione Granger , còn các bạn là ai vậy ?”.

Cô gái nhỏ nói lia lịa không ngừng mà Ron và Neville lúc này thì mặt nghệt ra. Có vẻ cả hai vẫn chưa có đọc hết chương trình học. Nếu đã đọc qua thì chắc chắn là phải nhận ra đó chỉ là một trò đùa mà thôi. Ron lẩm bẩm giới thiệu tên “Tôi là Ron Weasley” rồi chỉ vào nó “ Kia là Harry Potter” tiếp theo chỉ vào neville rồi nói “Cuối cùng là Neville Longbottom”.

Lúc này Hermione kêu lên “Thiệt sao bạn chính là Neville longbottom? Tôi biết hết mọi chuyện về bạn, dĩ nhiên rồi! Tôi kiếm được vài cuốn sách đọc thêm, chuyện về bạn có ghi trong cuốn Lịch sử pháp thuật hiện đại, cuốn Thăng trầm của nghệ thuật Hắc ám và cuốn Những sự kiện phù phép lớn trong thế kỷ hai mươi”.

Lúc này nó nhìn Neville lại tiếp tục bị biến thành sinh vật lạ cho người ta ngắm. Neville đau khổ nói “Có lẽ không cần phải tìm như vậy đâu.”.

Hermione lại kêu lên “Trời đất! Bạn không biết gì hết sao? Nếu như tôi là bạn, thể nào tôi cũng phải tìm đọc tất cả những gì viết về tôi”.

Nó nhìn cô bé đó và nói “Hermione, mình thấy có lẽ bạn hơi bị quá khích rồi đó. Điều đó xảy ra khi mà cậu ý còn quá nhỏ. Thử nghĩ xem khi đó cậu ý mới có hơn một tuổi mà thôi có thể nhớ được gì chứ. Nhưng sách vở lại tung hô cậu ý lên như một vị anh hùng, mà có lẽ lúc đó cậu ấy không có hiểu được anh hùng là gì cả. Sống trong một cuộc sống như vậy cậu không thấy rất ngột ngạt sao, khi mà phải sống mà phải chú ý tới từng cử chỉ lời ăn tiếng nói của mình sao cho giống như những gì người khác tưởng tượng”.

Hermione bị nó nói khiên cho mặt của cô bé đỏ bừng lên vì xấu hổ, còn Neville thì quay mặt lại phía nó rồi nói “Cảm ơn! Từ trước đến giờ chưa có ai để ý đến cảm giác của tớ như cậu”.

Nhìn thấy Hermione đỏ mặt xấu hổ nó cũng không muốn khiến cô bé đó tự trách nữa nên đổi hướng câu chuyện “Này Hermione cậu nghĩ mình sẽ vào nhà nào trong các nhà ở Hogwart ?”.

Thấy thay đổi chủ đề, Hermione vui vẻ mà đáp trả lại “Mình đã dò hỏi trước rồi, nghe nói Gryffindor là chỗ tốt nhất. Cụ Dumbledore cũng đã từng ở Gryffindor mà. Mà Ravenclaw cũng không có tệ. À mà thôi, mình còn phải đi tìm con mèo hộ Pink, còn nữa các bạn nên thay đồ đi là vừa sắp tới nơi rồi đó”.

Cô bé đó tiếp tục đi tìm mèo hộ cô bạn mình. Trong giọng hậm hực của Ron “Nhà nào cũng được miễn là không chung nhà với con nhỏ đó!”.

Nó nhìn ron cười rồi nói “Coi chừng cô ta lại sẽ chung nhà với cậu đó Ron”.

Ron giật mình nhìn nó rồi nói “Nếu vậy thì dù có chết, Harry cậu cũng phải chung nhà với mình. Chỉ có cậu là có thể khiến cho cô ta im miệng lại mà thôi”.

Nó nhìn Ron rồi cười lơ đãng “Cũng không biết được nữa. Dù sao chúng ta cũng đâu có quyết định được mình sẽ ở nhà nào đâu”.

Neville nhìn nó rồi cười nói “Mình mong rằng cậu sẽ được ở chung nhà với bọn mình”.

Nó nhìn lại rồi nói “Cũng chẳng biết trước được. Nhưng dù mình ở nhà nào thì hì vọng vẫn sẽ là bạn nhé”.

Cả hai người họ hai miệng một lời “Được thôi”.

thay đổi nội dung bởi: phi nguyệt, 01-12-2011 lúc 18:39
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Old 20-08-2011, 21:22
khanhtam's Avatar
khanhtam khanhtam is offline
Legal Citizen
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 03-06-2011
Bài gửi: 24
Cấp Độ: 1
Rep: 27
khanhtam sẽ sớm trở nên nối tiếng

ahh, diễn tiến có vẻ càng lúc càng hay đây. Harry thông minh thật, còn Hermione có vẻ không hách dịch lắm như trong nguyên tác. Rất mới mẻ và đáng mong chờ. Mà bạn ra chương mới nhanh thật nhỉ. Càng hay, mình không muốn đợi lâu đâu. À, có nhiều tên nhân vật bạn vẫn chưa viết hoa đấy. Nhớ sửa đi nhé.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks & Social Networks


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 19:08.

Bản quyền oOo VnSharing Group oOo © 2007 - 2012
Vui lòng ghi nguồn VnSharing.net khi bạn dùng các bài viết của site. LIÊN HỆ QUẢNG CÁO: 0945255655. Mail: hyutars@gmail.com
Powered by: vBulletin Copyright © by 2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.