oOo VnSharing oOo

Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo.

Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên!

Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây.

Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi.
Go Back   oOo VnSharing oOo > Manga Anime Fan Clubs > Shounen-ai Fans-Club > Fanfic - Fiction > Fanfic

HD cho người mới | ĐĂNG KÍ VIP MEMBER: KHÔNG QUẢNG CÁO, KHÔNG CẦN POST BÀI ĐỂ DOWNLOAD!
Mua sắm bằng Rep! | VnSharing Shop   Facebook


Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 30-10-2011, 03:56
CharleD's Avatar
CharleD CharleD is offline
Because everyday, you were the one who made me shine.
 
Lover
Yuuki_sp
Phòng trưng bày huy hiệu
Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Cấp 1 : Star of Ocean Đá cấp 2: Garnet 
Maa Shachou Cấp 2 : Star of Nature Đá cấp 2: Garnet 
Tổng số huy hiệu: 7
Tham gia ngày: 29-08-2008
Bài gửi: 456
Cấp Độ: 72
Rep: 3592
CharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới CharleD
[Yu-gi-Oh!] A means of communication

Title: A Means of Communication

Author: Yami hitokiri (Fanfiction.net)

Translators: CharleD and Roseck XD

BetaReader: Yuuki-chan

Permission: Here

Chapters: 18

Rating: T

Genres: Romance/Humor/Shounen-ai

Summary: Yugi là một cậu học sinh tuổi teen bình thường và Atemu – ngôi sao nhạc rock nổi tiếng thế giới – là vị thần của cậu. Yugi làm quen với một người bạn trên mạng và rồi tình cảm ấy phát triển thành một thứ gì khác sâu sắc hơn. Điều mà cậu không hề biết đó là vị thần trong lòng cậu và người bạn ấy thật ra chỉ là một.

Disclaimers: Không có quyền sở hữu đối với Yu-Gi-Oh! hay câu chuyện này. Mình chỉ làm công việc dịch thuật thôi.

Pairings: Atemu x Yuugi, Bakura x Ryou, Malik x ?

Warnings: AU. Shounen-ai. Và theo như lời tác giả: “Câu chuyện này chứa đựng quá nhiều ‘shounenai fluff’ đến nỗi các bạn có thể bị nuốt trôi!” (A/N) Ngoài ra, trong bản dịch có sử dụng từ không thuần Việt, và có vài chỗ viết tắt kiểu dân mạng. Còn các nhân vật yêu quí của chúng ta, với bàn tay tài hoa và trí tưởng tượng phong phú của Yami hitokiri, đã trở nên hơi OOC. Nguyên văn: I was just getting really sick of poor, ignorant, submissive Ryou so I visited the other side of the fence and made him responsible, OCD, actually-has-a-backbone Ryou. Atemu such a cute little narcissist. Yugi's just plain cute! Bakura’s a bitch. And well, Mariku's OOC, but that always happens when authors try to make him sane. *shrug*

Enjoy reading! XD

~X~

A Means of Communication


-Chyaputa 1: Instant Messaging-






Yugi vội vã đóng sầm cửa phòng ngủ lại, cố gắng đặt thêm càng nhiều lớp tường ngăn cách giữa cậu và ông cậu càng tốt. Tuy nhiên như một cách không thể tránh khỏi, giọng nói quen thuộc của ông lão đã vọng lên từ dưới chân cầu thang.

“Yugi! Tốt hơn hết là con nên làm xong bài tập rồi hãy lên mạng! Ông nói nghiêm túc đó! (1) Ông không muốn con thức trắng cả đêm đâu!” Yugi đảo tròn mắt một cách mệt mỏi.

“Yên tâm đi, ông ơi!” cậu gọi với ra qua cửa, hoàn toàn không hề có ý định nghe theo lời khuyên từ người bảo hộ của mình.

Cậu thiếu niên nhìn quanh phòng và thở phào nhẹ nhõm, hít vào mùi ẩm mốc quen thuộc của kẹo gum dính trên sàn và vớ bẩn. Cuối cùng cậu cũng lại được trở về không gian của riêng cậu, thoát khỏi giáo viên cùng những kẻ bắt nạt ở trường và đặc biệt là khỏi người mẹ và ông chu-đáo-một-cách-thái-quá của mình. Không phải là cậu không yêu gia đình mình nhiều đâu, chỉ là sẽ tốt biết bao nếu họ học cách tin tưởng cậu hơn một chút để cậu tự xoay sở cuộc sống của mình thay vì lúc nào cũng làm phiền cậu.

Yugi để ba lô đi học của mình trượt qua vai rơi xuống sàn, bài tập về nhà cùng giấy tờ đang nằm rải rác trên thảm cũng tạm thời bị quên lãng.

Trên tường phòng cậu dán hơn nửa chục tấm ảnh lớn, tất cả đều chụp một nhóm hard rock đặc biệt mang tên Descendants of Ra. Đa số các bức ảnh đó cụ thể lại tập trung vào một nhân vật. Ấy là Atemu, ca sĩ chính của Descendants of Ra, và anh cũng chính là tâm điểm trong cái thế giới nhỏ nhoi của Yugi. Cậu thiếu niên có một tấm ảnh cực lớn của thần tượng mình dán trên trần nhà ngay phía trên giường ngủ của cậu, anh diện một bộ cánh đen toàn bằng da, trang trí thêm bởi vài sợi thắt lưng và một dây xích đơn, nặng bằng bạc đeo quanh cổ anh. Yugi mơ màng ngắm nhìn vị thần của mình, đôi mắt tím mơ màng trong say mê.

Trong thâm tâm cậu không hề tồn tại bất kì một hình-mẫu-của-sự-hoàn-hảo-tuyệt-đối-của-nhân-loại nào khác. Cho rằng cậu bị ám ảnh sẽ chỉ là một cách nói giảm nhẹ. Bên cạnh việc ngày đêm xun xoe về ngoại hình lộng lẫy và giọng hát mượt mà và ngọt ngào tựa sô-cô-la nóng chảy của anh, Yugi còn đi xa đến độ bắt chước kiểu tóc của riêng Atemu mặc dù cậu chưa bao giờ thật sự làm cho phần tóc mái màu vàng của mình cũng đâm được lên trên. Cậu biết cậu sẽ chẳng bao giờ có thể trông hoàn toàn giống Atemu. Mắt của chàng ngôi sao nhạc rock màu đỏ, bí ẩn và quyến rũ, trong khi đôi mắt màu tím của cậu lại quá tròn khiến cậu trông trẻ hơn tuổi thật của mình cả năm năm. Thân hình khẳng khiu và chiều cao khiêm tốn của cậu càng không giúp được gì (trong việc nhại theo diện mạo của Atemu), chẳng nhiều hơn là bao so với việc giữ bọn bắt nạt và châm chọc tránh xa khỏi cậu ở trường.

Sau một vài phút đắm chìm trong sự ngưỡng mộ mang tính thường nhật của mình, Yugi cuối cùng cũng trở về được với ý thức (thực tại).

“Đúng rồi, hôm nay Ryou sẽ lên mạng,” cậu tự nhắc mình, ngay lập tức lao đầu vào cái máy vi tính.

Ryou là bạn thân nhất của cậu và Yugi đã nài nỉ cậu ấy suốt rằng hãy tạo một địa chỉ IM để họ có thể tán gẫu bên ngoài nhà trường mà không bị mẹ hay ông cậu nghe lén các cuộc trò chuyện qua điện thoại của họ từ phòng bên cạnh. Cậu thiếu niên tóc trắng đã cho rằng mọi thứ liên quan đến công nghệ đều quá phức tạp nhưng sau cùng thì Yugi cũng đã xoay sở thuyết phục được cậu ta.

Yugi vào mạng và tải trang web yêu thích của cậu. Đó là cả một trang mạng dành riêng cho người hâm mộ của Descendants of Ra. Có hàng tá trang ảnh của nhóm, những tấm ảnh khiến Yugi thèm thuồng, và còn cập nhật về địa điểm hiện tại của ban nhạc trong chuyến lưu diễn thế giới của họ. Mục yêu thích của Yugi là diễn đàn, nơi những người xa lạ từ khắp các ngõ ngách trên toàn cầu có thể bàn luận về nhóm, hay tranh luận về họ. Cậu đã từng một lần vướng vào một trận võ mồm sôi nổi về việc liệu nhóm có hát nhép trong các buổi công diễn của họ hay không.

Yugi đăng nhập bằng tên cậu và xem đồng hồ.

Bây giờ là 6:34. Ryou đã nói cậu ta sẽ cố gắng lên vào 6:30.

‘Nào, cậu ấy đã nói tên cậu sẽ là gì thế nhỉ?’ Yugi nghĩ ngợi. ‘Gì mà… noOji, phải không ta?’ Cậu thử tìm kiếm trong nhiều nhóm đang thảo luận bất cứ ai có một cái tên tương tự như vậy.

“A! Đây rồi!” Yugi reo lên. Cái tên “YaminoOji676” hiện lên trong một cuộc tranh luận về đĩa đơn mới nhất của nhóm. YaminoOji676 chưa hề nói bất cứ lời nào trong cả cuộc trò chuyện. Nghe có vẻ giống Ryou, dẫu sao đi nữa cậu ấy cũng không hề hứng thú với Descendants of Ra như Yugi.

Yugi nhấp chuột phải vào cái tên đó và mở một hộp hội thoại riêng. “Này, tớ đang thắc mắc khi nào cậu sẽ lên tới đây đấy,” Yugi đánh máy và từng chữ xuất hiện trên màn hình vi tính bên cạnh tên cậu “GemuMasuta52”. Không lâu sau Ryou trả lời.

YaminoOji676: hello

Yugi phấn khởi và liền đánh máy đáp lại.

GemuMasuta52: Tuyệt cú mèo! Cậu có IM! Tên cũg ngầu nữa!

GemuMasuta52: Giờ thì tụi mình có thể 8 mà ko sợ ông tớ nghe lỏm đc những câu chuyện của mình!

Không có hồi đáp. Yugi hình dung rằng Ryou là một tay đánh máy chậm nên cậu viết thêm.

GemuMasuta52: Mà cái bài kiểm tra hôm nay khó quá nhỉ? Tớ chả tin nổi Midori-sensei vào phút cuối lại quẳng nó vào mặt tụi mình

GemuMasuta52: Tớ thậm chí còn chả có học bài. Cá là tớ tiêu rồi. Còn cậu thì sao?

Thêm một khoảng ngừng dài. Yugi bối rối cau mày, nóng lòng nhìn chằm chằm vào màn hình. Không lẽ Ryou đã rời khỏi mà không báo với cậu?

GemuMasuta52: Hello? Cậu có đó ko?

Một lần nữa, lại không có trả lời.

GemuMasuta52: Hellooooo?

GemuMasuta52: Này! Tớ đang nói vs cậu đó!

Vừa khi Yugi bắt đầu thấy bực thì Ryou cuối cùng cũng viết lại.

YaminoOji676: Ai thế?


Yugi chớp mắt. Không lẽ Ryou không thể nhận ra đó là cậu sao? Còn ai vào đây nữa?

GemuMasuta52: thư giãn đi, Yugi nè

GemuMasuta52: Người mà cậu đã quen từ hồi cấp 1 đó!

YaminoOji676: Tôi không quen ai tên Yugi cả

Yugi lại nhíu mày và đánh máy nhanh hơn, bắt đầu phát cáu.

GemuMasuta52: đừng đùa nữa. Tớ biết đó là cậu mà. Cậu đã cho tớ cái địa chỉ IM này hôm nay ngay trc khi cậu rời khỏi trường đó

YaminoOji676: Xem này, tôi không biết cậu là ai nên đừng có nói chuyện với tôi nữa


Sao Ryou lại cư xử thô lỗ như vậy? Hẳn là cậu ấy không thể quá hồi hộp đến vậy. Vừa khi Yugi đang chuẩn bị đáp trả thì một cửa sổ khác hiện lên bên góc màn hình của cậu. Tò mò, cậu kéo nó lại xem.

HikarinoOji390: Hi Yugi!

HikarinoOji390: Xin lỗi tớ mất hơi lâu để tìm cậu


Yugi ngừng lại, ngón tay sựng lại trên bàn phím, vô cùng lúng túng.

GemuMasuta52: Ai vậy?

HikarinoOji390: Là Ryou


Yugi đờ người ra, não cậu trầm ngâm suy xét một cách chậm chạp.

“Ôi mẹ kiếp!” Cậu rít lên, bịt miệng lại bằng hai tay.

“Có gì xảy ra trên đó à?” ông cậu từ dưới cầu thang hét vọng lên.

“Không! Có gì đâu ạ!” Yugi vội vàng hét lại, ngay lập tức nhảy lại vào bàn phím một cách tuyệt vọng.

GemuMasuta52: Shit shit shit!

HikarinoOji390: Gì cơ?

GemuMasuta52: Tớ vừa nói chuyện vs 1 gã này mà tớ tưởng là cậu!

HikarinoOji390: Oops

GemuMasuta52: Tớ phải làm gì bây giờ!

HikarinoOji390: Xin lỗi?

~X~


Atemu trừng mắt nhìn màn hình, đôi mắt đỏ nheo lại. Anh nghĩ anh nhận ra “GemuMasuta52”, người này hẳn phải là một khách thường xuyên của diễn đàn. Atemu dường như vẫn còn nhớ về việc “GemuMasuta52” bảo vệ ý kiến cho rằng chính anh viết nhạc cho mình trong một cuộc thảo luận khác. Nhưng vì sao người này lại bắt chuyện với anh? Có lẽ đó là một fangirl điên cuồng nào đó, hoặc fanboy theo như tất cả những gì anh biết. Atemu cau mày khi GemuMasuta52 đánh lại.

GemuMasuta52: đừng đùa nữa. Tớ biết đó là cậu mà. Cậu đã cho tớ cái địa chỉ IM này hôm nay ngay trc khi cậu rời khỏi trường đó


Thật nực cười. Atemu thậm chí còn chẳng tới trường, cái thằng gàn này nó nghĩ nó đang nói chuyện với ai chứ?

YaminoOji676: Xem này, tôi không biết cậu là ai nên đừng có nói chuyện với tôi nữa

Một khoảng ngừng dài. Vẻ mặt nghiêm trọng của anh thư giãn hơn một chút. Có thể cuối cùng thì tên hâm mộ này cũng đã bắt được gợi ý và chịu từ bỏ.

Các vách tường của dãy phòng tráng lệ nơi Atemu đang tạm trú bắt đầu rung lên dưới cơn thịnh nộ của tiếng ghi-ta gào thét ập đến từ bộ loa trong phòng bên cạnh. Với một nơi quá đắt tiền thế này, Atemu đã hi vọng rằng các phòng sẽ có cách âm nhiều hơn, đáng tiếc là có vẻ như tình hình không phải như thế.

“Bakura, sao cậu không vặn cái quỉ đó nhỏ lại đi!” Atemu quát lên đầy giận dữ.

“Tôi đang tập luyện! Cậu đi mà chết đi!” (2) bạn anh quát lại một cách thô bạo. Atemu thở dài rồi nhét bông gòn trở lại vào tai. Chúng làm anh ngứa và cực kì không thoải mái nhưng dù là cái gì thì cũng còn đỡ hơn một cơn đau đầu khác. Thì cứ công nhận Bakura là tay ghi-ta cừ nhất mà Atemu từng được gặp thật đấy, song màng nhĩ anh cũng chỉ có thể chịu được chừng ấy âm lượng thôi.

Lúc bấy giờ, máy vi tính kêu lên, báo hiệu anh có thêm một tin nhắn khác từ người hâm mộ bí ẩn nọ.

GemuMasuta52: OMG! Tớ rấaaaaaaaaaaaat xin lỗi!

GemuMasuta52: Tớ tưởng nhầm cậu là bạn tớ!

GemuMasuta52: Cậu ấy vừa làm IM hôm nay và tớ thì không thể nhớ nổi nó là gì!

GemuMasuta52: Tớ rất rất rất rất rất rất xin lỗi!


Atemu chớp mắt và đọc lại tin nhắn lần nữa. Anh miễn cưỡng đánh lại:

YaminoOji676: Được rồi

GemuMasuta52: Tớ thật sự thật sự thật sự thật sự xin lỗi

YaminoOji676: Không sao


‘Gã này bị làm sao thế?’ Atemu băn khoăn gãi phía sau gáy và cố gắng làm lơ khi Bakura để cây ghi-ta của anh khám phá những nốt nhạc mà chỉ có chó mới nghe nổi.

GemuMasuta52: Tớ có thể xoá tên cậu ngay bây giờ và không bao giờ nói chuyện với cậu nữa nếu cậu muốn

YaminoOji676: Sao cũng được

Atemu thở dài. Chí ít thì nó cũng qua rồi. Vừa nãy trong một thoáng anh đã thật sự hốt hoảng. Anh đã nghĩ cái người này có thể đã thật sự biết anh là ai, một điều mà, dĩ nhiên, sẽ thật là tai hoạ, đặc biệt là trên cái trang web này. Nếu bí mật mà lộ ra ngoài rằng Atemu dùng thời gian rảnh rỗi xem qua các trang web dành cho người hâm mộ của mình thì, ôi thôi, anh không muốn tưởng tượng những người hâm mộ của anh sẽ phản ứng thế nào sau khi họ biết được trên thực tế ngôi sao nhạc rock yêu quí của họ đang xem trực tuyến những gì họ bàn về anh. Tuy nhiên đó là rủi ro mà Atemu chấp nhận. Dẫu sao đi nữa, anh rất thích nghe người khác khen ngợi mình. Đôi khi chính anh thậm chí còn thêm suy nghĩ bất chợt của mình vào một hội thoại nhưng đó chỉ là rất hiếm thôi.

Cách này hay cách khác, cái gã phiền toái kia sẽ không còn làm phiền anh nữa. Atemu đóng cửa sổ với tên fan cuồng đó lại và ngó xuống diễn tiến của cuộc hội thoại trong phòng chat. Họ đang xoay quanh chủ đề về bài hát mới nhất của anh vừa được tung ra hồi tuần trước.

AtemunoHime482: OMG nó còn tuyệt hơn những gì mình đã hình dung nữa!

AtemunoKoibito6065: cách mà Atemu thể hiện đoạn solo đó (xỉu)

AtemunoHime482: MÌNH YÊU CÁI ĐOẠN ĐÓ!

DaisukigaAtemu93: Atemu viết những bản nhạc đẹp nhất


Rồi “GemuMasuta52” tham gia thảo luận.

GemuMasuta52: đĩa đơn mới cũg đc

Atemu chớp mắt. Anh hiểu “cũng được” nghĩa là gì. Những người hâm mộ khác hình như cũng có cùng cảm tưởng như vậy.

AtemunoKoibito6065: CŨNG ĐƯỢC? (xỉu)

AtemunoHime482: OO Nếu với cũng được cậu có ý muốn nói TUYỆT VỜI!

DaisukigaAtemu93: Tớ thật sự rất thích bài hát mới. Ca từ rất đẹp

GemuMasuta52: Ko phải là nó kinh khủng hay gì

GemuMasuta52: Tớ chỉ ko nghĩ rằng nó đã là hết khả năng của Atemu
(3)

Atemu há hốc miệng ra nhìn màn hình vi tính, bị xúc phạm một cách sâu sắc. Không hết khả năng? Với anh mỗi bài hát mà anh viết ra đều đáng trân trọng như một đứa con tinh thần. Có thể thi thoảng cũng có một quả trứng xấu trong cả bầy nhưng đó không có nghĩa là anh sẽ không đấu tranh để bảo vệ nó.

Chưng hửng, và có lẽ hơi chút tò mò, Atemu mở một hội thoại chat riêng với GemuMasuta52 và tra hỏi cậu:

YaminoOji676: Sao cậu lại ko thích nó?

Atemu khoanh tay lại chờ đợi câu trả lời của người hâm mộ này. Tất cả fans đều thích bài hát mới của anh! Nó hay và truyền cảm, y như những gì họ mong đợi. Sao cái tên “GemuMasuta52” này lại không ưa nó được cơ chứ!

GemuMasuta52: xin lỗi?

YaminoOji676: Sao cậu lại ko thích ca khúc mới của DOR?

Ngôi sao nhạc rock nhịp nhịp tay xuống mặt bàn, mất kiên nhẫn. DOR là viết tắt của dân mạng dành cho Descendants of Ra. Atemu không chắc lắm liệu tên fan này có trả lời không nhưng sau một vài giây GemuMasuta52 nói:

GemuMasuta52: nó có hơi

GemuMasuta52: tớ ko biết nữa

GemuMasuta52: khô


Atemu bĩu môi và nện xuống bàn phím của mình.

YaminoOji676: Khô?

GemuMasuta52: Ý tớ là, nó ổn song ko hay đến vậy

GemuMasuta52: Nó ngọt ngào

YaminoOji676: Ngọt ngào thì có gì sai chứ? Nó lãng mạn!

GemuMasuta52: Nhưng nó quá ngọt ngào, cậu biết đấy. Nó ko mang bất cứ cảm xúc thật nào trong nó cả

GemuMasuta52: Nó chỉ ko…thực tế

Atemu há hốc mồm, quên rằng người hâm mộ này không thể thấy hay nghe anh. Trước giờ anh chưa bao giờ nghĩ rằng bài hát của mình lại quá ngọt ngào.

YaminoOji676: Vậy, rốt cuộc cậu có thích DOR ko?

Gần như ngay lập tức cậu kia đánh lại:

GemuMasuta52: Tất nhiên là tớ thích họ rồi!

GemuMasuta52: Họ là nhóm nhạc YÊU THÍCH của tớ! Sao cậu dám!

Atemu phải bật cười.

GemuMasuta52: Chỉ vì tớ ko ca ngợi một trong những bài hát của họ ko có nghĩa là tớ ko thích họ! Điều đó thật nực cười!

YaminoOji676: Thế cậu thích bài nào?


Giờ thì Atemu thật sự tò mò. Cậu fan này…ừ thì, thú vị, không phải như anh đã tưởng.

GemuMasuta52: Thì…tớ thích gần như toàn bộ…

YaminoOji676: Gần như?

GemuMasuta52: Nhưng bài hát yêu thích của tớ là… Away from Dust

Chân mày của Atemu nhướng lên trong ngạc nhiên. Đó là một trong những bài xưa nhất của anh. Anh đã viết nó lâu, lâu lắm rồi khi mà chỉ mới có Bakura và anh ngoài đường với không một đồng xu dính túi (4), rất lâu trước khi họ nổi tiếng.

YaminoOji676: Nó xưa rồi

GemuMasuta52: Tớ thích những thứ cũ kĩ

GemuMasuta52: nó nghe…ko phải buồn hơn mà là…

Thêm một khoảng dừng nữa. Atemu rất bất ngờ rằng mình lại háo hức chờ đợi câu trả lời của cậu fan này đến thế.

GemuMasuta52: phức tạp hơn

GemuMasuta52: Như thể nó ko hét toáng lên ý nghĩa của bài hát cho bạn bởi mỗi người nghe có thể hiểu nó theo cách khác nhau

GemuMasuta52: nhưng những bài mới cũng hay nữa

Atemu tựa cằm xuống lòng bàn tay một cách nghĩ ngợi. Trước đây khi nhóm mới bắt đầu sự nghiệp Atemu đã dùng hàng nhiều giờ liền chỉ để viết một câu, để ghi lại một nhịp chính xác, hay để đảm bảo rằng giai điệu bài hát không gì khác hơn ngoài hoàn hảo. Anh còn nhớ Bakura đã giễu cợt anh thế nào và gọi anh là đồ-già-lẫn-thẫn. Cái quá khứ ấy đâu mất rồi? (5)

GemuMasuta52: dĩ nhiên, Atemu có thể hát ABC và nó vẫn sẽ rất tuyệt

Atemu cười. Đúng là anh có chất giọng gợi cảm thật. Và đáp lại một cách tinh nghịch:

YaminoOji676: Quá chuẩn

GemuMasuta52: lol

GemuMasuta52: Cậu có muốn gặp Ryou ko?


GemuMasuta52: cậu ấy ko hề biết tẹo nào về DOR cả nhưng cậu ấy rất tốt

Atemu do dự, nhìn trân trân vào màn hình. Bakura đã bắt đầu một đoạn solo ghi-ta đinh tai khác khiến đầu anh lại bắt đầu nện thình thịch. Cậu fan này cũng ngầu lắm, hay ít nhất cậu ấy chắc chắn phải có tai nghe nhạc đó. Không chừng bạn cậu ấy cũng hay như vậy. Atemu ngập ngừng rồi đánh máy.

YaminoOji676: 'k




~X~


-Author’s Notes-

Ok, hãy tưởng tượng một thứ nhồi bông, to lớn, khổng lồ. Rồi nhúng phần rìa của nó vào biển cả không đáy của cái ‘angst’ tuổi teen. Sau đó đập phạch nó xuống đĩa và thế là nó đã sẵn sàng được đem ra phục vụ! Câu chuyện này như vậy đó.

Các từ tiếng Nhật: Những cái tên IM ấy (dù sao thì, họ cũng đang ở Nhật)
  • Gemu Masuta: Phát âm tiếng Nhật của “Game Master”
  • Yami no Oji: “Hoàng tửa Bóng đêm”
  • Hikari no Oji: “Hoàng tử Ánh sáng”
  • Atemu no Koibito: “Người yêu của Atemu”
  • Atemu no Hime: “Công chúa của Atemu”
  • Daisuki ga Atemu: “Tôi rất thích/yêu Atemu”

Next chapter: Ryou gặp rắc rối! (há hốc miệng kinh ngạc!) Cả nhóm bạn ở trường cố gắng giúp đỡ cậu. Bakura là một thằng *đốn mạt*. (không phải lúc nào anh cũng thế sao? Và đó là lí do tại sao chúng ta đều mết anh) Các thành viên còn lại làm lơ anh. Yugi rơi vào trạng thái căng thẳng, lo lắng quá độ.


-Translator’s Notes-
  • (1) Ông nói nghiêm túc đó: I mean it!
  • (2) Cậu đi mà chết đi: Go fuck yourself! – Tương tự như “fuck off!” nhưng mang nghĩa nặng hơn nhiều.
  • (3) Tớ chỉ ko nghĩ rằng nó đã là hết khả năng của Atemu: I just didn't think it was Atemu's best.
  • (4) Khi mà chỉ mới có Bakura và anh ngoài đường với không một đồng xu dính túi: Back when it had just been Bakura and him on the road with no money. “On the road” có thể hiểu theo cả hai nghĩa; nghĩa đen là “ngoài đường” như trong bản dịch, còn nghĩa bóng là “trên con đường sự nghiệp” của họ lúc bấy giờ.
  • (5) Cái quá khứ ấy đâu mất rồi: What had happened to that?
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 13-03-2012, 19:59
CharleD's Avatar
CharleD CharleD is offline
Because everyday, you were the one who made me shine.
 
Lover
Yuuki_sp
Phòng trưng bày huy hiệu
Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Cấp 1 : Star of Ocean Đá cấp 2: Garnet 
Maa Shachou Cấp 2 : Star of Nature Đá cấp 2: Garnet 
Tổng số huy hiệu: 7
Tham gia ngày: 29-08-2008
Bài gửi: 456
Cấp Độ: 72
Rep: 3592
CharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới CharleD
Thành thật xin lỗi vì sự *vô cùng* chậm trễ!!! Chap này tớ đã dịch xong từ cả tháng nay rồi, nhưng vì beta quá bận rộn......................

Mà nói cho cùng thì, vì cô ấy vẫn còn bận rộn, nên tớ đành up bản un-betaed trước..............mong các bạn bỏ quá cho những sai sót *chắc chắn* sẽ có ah~~







Chyaputa 2: Posters


-Chương 2: Những tấm ảnh-



Mặc dù mùa xuân chỉ vừa đến, nhưng nhiệt độ tại thành phố Domino gần như đã đạt mức cao kỷ lục. Những con đường đông đúc với xe cộ tấp nập, cái nóng và sự chói chang của mặt trời làm cho Ryou phải nheo mắt lại. Cậu đứng cạnh trạm xe buýt, vừa nhịp nhịp chân trên vỉa hè vừa ngân nga một điệu nhạc chẳng hề tồn tại, chờ cho chuyến xe buýt của mình cập bến.


Quá chăm chú vào việc tìm kiếm cái phương tiện giao thông công cộng bòn-ép-làm-vã-mồ-hôi (1), cậu bé tóc trắng không hề chú ý tới một bóng đen đang len lỏi qua đám đông hướng về phía cậu.


Ryou gần như ngã lăn quay bởi lực đẩy từ một ai đó chạy tông vào cậu.


“Cái quái gì…?” Ryou hỏi, tự lôi mình đứng dậy. Cậu chỉ vừa xoay sở bắt gặp một cái nhìn thoáng qua của đôi mắt màu tối và một nụ cười tự mãn trơ tráo đầy châm chọc trước khi bóng dáng đó lao đi một lần nữa, biến mất vào trong đám đông.


Có cái gì đó không đúng, Ryou có cảm tưởng như cậu đang quên mất một thứ gì đó. Rồi cậu chợt nhận ra cái ba lô trên vai đã biến đâu mất khỏi người cậu. Cái người vừa đâm vào cậu chắc chắn đã lấy nó rồi.


“Này tên kia! Đứng lại!” Ryou gọi, đuổi theo tên cướp, hoàn toàn quên bẵng đi chuyến xe của mình. “Trả cái ba lô lại cho tôi!” Thế nhưng bóng dáng bí ẩn đó đã bỏ xa cậu lắm rồi. Ryou chen người qua đám đông cố gắng bắt kịp hắn. “Cướp! Trả cái ba lô lại cho tôi!” Ryou hét lên. Thêm nhiều người tránh đường cho cậu nhưng hắn đã ở rất xa đến nỗi Ryou chỉ loáng thoáng nhìn thấy phía sau gáy của tên cướp, một chiếc mũ đen trên một mái tóc dài rối bù màu trắng.


Nhưng mặc cho Ryou đuổi theo hắn bao lâu đi chăng nữa; tên cướp có vẻ như càng ngày càng xa. Ryou đang dần hụt hơi, cậu thậm chí không thể gọi theo tên cướp được nữa.


Một tay giữ trên trái tim đang đập loạn xạ của mình, Ryou dừng lại. Cậu nghiêng người vào tường ngoài của một cửa tiệm để làm chỗ tựa. Cậu nhìn quanh nhưng không thể nhìn thấy tên cướp ở đâu cả.


Ryou thở hổn hển đến mức thậm chí không thể chửi được.


~ X~


“Mẹ kiếp! Thằng nhóc đó dai quá mức!” người tóc trắng chửi thề, vừa quan sát thằng nhóc bị anh ta giật túi bỏ cuộc và cuối cùng cũng lủi thủi quay về trong sự thất bại. “Giờ thì…” Anh ta cởi cái mũ đen và rũ bờm tóc trắng dài ra. Lý do duy nhất khiến anh đội cái nón này ngay từ đầu là để mọi người trên đường không nhận ra được anh là Bakura, tay ghi-ta chính của Descendents of Ra.


Anh ta mở cái ba lô và trút nó xuống đường. Hai sợi dây và một đống đồ dùng học tập rơi ra khỏi cái túi xuống mặt đường trong con hẻm tối. Anh ta phát cáu với phát hiện của mình. Anh ta bới tung đáy của cái túi và tìm được vài đồng lẻ, chắc hẳn là bữa trưa của thằng nhóc. Anh ta lấy khoảng tiền nhỏ bé ấy rồi lục lạo mấy cái túi nhỏ bên ngoài. Một cách không lường trước, những ngón tay của anh ta lướt qua một thứ gì đó bằng kim loại và trơn láng, lớn hơn một đồng xu.


Bakura lôi ra một thứ trông giống như một cây thánh giá bạc. Nó đơn giản và mỏng với không một vết chạm trổ nào và được treo trên một sợi xích đơn giản.


“Rác,” anh ta khạc ra và quăng chiếc vòng cùng cả cái túi vào cái thùng rác phía sau, không hề suy nghĩ gì thêm. “Toàn là đồ vứt đi. Thật là phí thời gian…”


~ X ~


“Ryou, chuyện gì xảy ra thế? Cậu trông tệ quá,” Jounouchi thốt lên khi anh bạn tóc trắng của cậu bước vào lớp nửa tiếng trễ hơn bình thường.


“Tớ gặp vài rắc rối trên đường tới đây,” Ryou giải thích, đổ sụp xuống ghế và tựa đầu trên tay. Cậu ấy trông cứ như vừa bị một chiếc xe tải đụng phải. “Một thằng khốn cướp túi của tớ và giờ thì tớ không còn tiền để ăn trưa.”


Honda vỗ vai cậu đầy thông cảm. “Xui xẻo thật đấy, anh bạn ạ.”


“Đây nè, Ryou, lấy một ít tiền của tớ mà ăn. Dù sao đi nữa tớ cũng đang cố ăn kiêng.” Anzu đề nghị, vừa bỏ một vài xu vào tay cậu.


Ryou cười yếu ớt. “Cảm ơn, Anzu-chan.” Cậu lại gối đầu xuống bàn, tâm trạng đầy chán nản và thất vọng. “Tớ không thể tin được là gã đó lại giật mất cái túi của tớ, tớ cất toàn bộ đồ dùng học tập trong đó! Tớ phải làm gì bây giờ?”


“Vui lên nào! Cậu có thể mượn vở ghi chép của Anzu cho các buổi học trong khi cậu xin một ít tiền của bố để thay thế các thứ đó,” Jounouchi đề nghị một cách đầy hữu ích.


Tâm trạng của Ryou có vẻ tồi tệ thêm, “Ừ, tất nhiên rồi, tớ sẽ làm vậy.”


Ngay sau đó thêm một kẻ đi trễ nữa bước vào lớp còn đang ngái ngủ, mái tóc ba màu đen, đỏ và vàng bình thường vẫn được vuốt gel nay rủ xuống do thiếu sự chăm sóc thường trực mỗi buổi sáng.


“Này, Yugi, sao vào trễ vậy?” Jounouchi tò mò hỏi. Yugi lại ngáp một cái thiệt bự, chớp chớp mắt buồn ngủ.


“Tớ ngủ qua cả chuông báo thức. Tớ đoán tớ lại thức quá khuya để nói chuyện với Yami,” Yugi giải thích vừa ngồi xuống một cái ghế. Jounouchi, Honda và Anzu trao nhau những cái nhìn đầy lúng túng.


“Yami là ai thế?” Anzu lịch sự hỏi.


“Ồ, cậu ấy là YaminoOji676, tớ gặp cậu ấy trên mạng. Ryou cũng có nói chuyện với cậu ấy nữa đấy,” Yugi nói chỉ tay về phía bạn mình. Ryou nhún vai đồng tình.


“Không lâu lắm, nhưng anh ta có vẻ tốt,” Ryou thừa nhận.


“Cậu ấy ngầu nhất!” Yugi hồ hởi tuyên bố, đôi mắt tím rực lên với sự ngưỡng mộ. “Cậu ấy biết mọi thứ. Mặc dù cậu ấy không học ở trường công, cậu ấy nói rằng cậu ấy được dạy tại nhà, nhưng cậu ấy đã đi khắp thế giới, thấy và làm những điều thật tuyệt vời! Và cậu ấy thích Descendents of Ra.”


Jounouchi đột nhiên trông hứng thú hẳn lên. “Này, cậu này nghe có vẻ ngầu đấy! Người nào thích họ không thể nào hoàn toàn tệ được.”


Honda cau mày, mặt trông nguy hiểm và nghiêm trọng đến đáng ngạc nhiên. “Cậu không thể tin người mà cậu gặp trên mạng được, Yugi,” cậu ta nghiêm khắc khuyên nhủ. “Cậu không có bằng chứng hắn thưc sự là những gì mà hắn nói. Chẳng hạn hắn có thể nói mình là một anh chàng 15 tuổi nhưng làm sao mà cậu biết được? Hắn ta có thể là một bà cụ 70 tuổi nào đó hay thậm chí hắn ta cũng có thể là ông nội của chính cậu,” Honda nói đầy hăm dọa. Yugi co rúm lại với cái ý tưởng đó.


Ây da, như thế thì thiệt là sởn gai ốc,” Jounouchi run rẩy đồng ý.


“Và nó còn có thể tệ hơn! Gã này có thể là một gã lập dị nào đó chuyên dụ dỗ những đứa trẻ cả tin ra ngoài bằng việc lên những trang mạng của thiếu niên. Sau đó một khi hắn đã đạt được sự tin tưởng của cậu và tìm ra nơi cậu sống hắn sẽ theo dõi và sau đó bắt cóc cậu!”


Azu kêu ré lên trong sự kinh hãi. “Giống như những gã hư hỏng bệnh hoạn trực tuyến! Tớ từng nghe nhiều câu chuyện về trẻ em bỏ nhà đi chỉ để gặp những kẻ như thế!”


“Bình tĩnh, Honda! Yugi sẽ không làm điều gì ngu ngốc như là đồng ý gặp hắn ta hay cái gì hết, đúng không?” Jounouchi nói quay về phía người bạn thấp hơn của mình.


Yugi, khá là bực mình bởi toàn bộ cuộc trò chuyện, lắc đầu cương quyết. “Không thể nào, nó hoàn toàn không phải như vậy. Đừng lo, Anzu-chan, tớ không định sẽ gặp cậu ta hay gì đâu,” cậu cam đoan với cô. Nhưng tâm trạng vui vẻ của Yugi đã bị xìu xuống khi mà Honda đem hiện thực đổ ầm xuống đầu cậu.


“Thấy chưa, cậu ấy sẽ ổn thôi. Chỉ nói chuyện với hắn ta sẽ không giết được cậu ấy đâu. , đoán xem tớ đã nghe gì nào!” Jounouchi hét lên, mắt bừng sáng một cách phấn khởi.


“Gì thế?” Yugi hỏi. Cậu thiết tha muốn thay đổi chủ đề khỏi chuyện trao đổi thư tín nhập nhằng của mình.


Descendants of Ra sắp tới Domino!” anh chàng tóc vàng ré lên.


“Không thể nào! Cậu nghe tin này từ đâu thế !” Anzu thét lên, cũng lớn tương đương, tay ôm ghì lấy mặt đầy kích động.


“Trên đài! Chúng ta phải mua vé ngay bây giờ trước khi hết vé!” Jounouchi tuyên bố. “Cuối cùng! Tớ sẽ có thể gặp Atemu nóng bỏng ở cự li gần!”


“Sẽ không nếu tớ bắt được anh ấy trước!” Anzu sôi nổi nói.


“Ai quan tâm tới Atemu chứ, Bakura nóng bỏng hơn nhiều!” Honda chen vào.


“Không dám!” Anzu giận dữ kêu lên, nhảy ra khỏi bàn của cô ấy và bắt đầu cuộc cãi vã kịch liệt như thường lệ của họ.


“Cậu cũng sẽ đến chứ, Yugi?” Jounouchi giục. Yugi gật đầu một cách băn khoăn; cậu gần như quá hạnh phúc đến không nói nên lời. Atemu, hình mẫu lý tưởng của cậu, chúa trời của cậu, lý do sống của cậu, sắp tới thành phố quê hương của cậu! Đây chắc chắn phải là ngày hạnh phúc nhất đời cậu!


“Khi nào anh ấy sẽ có mặt ở đây!” Yugi hỏi, chỉ vừa đủ để có thể kìm chế sự kích động khi cậu nhảy lên nhảy xuống cạnh anh bạn tóc vàng cao ráo của mình.


“Ba tháng,” Jounouchi trả lời đầy đau đớn.


“Lâu đến thế!” Anzu buồn bã thốt lên, nước mắt thật sự tuôn ra nơi khóe mắt xanh của cô.


“Sẽ rất tuyệt đây!” Honda tuyên bố. “Ryou, cậu cũng sẽ đến chứ?”


Cậu thiếu niên tóc trắng trông thật khẩn khoản. “Cậu đang đùa à?” Ryou nói, quay về phía các bạn mình một cách thống thiết. “Tớ không có tiền dư sau khi mua lại toàn bộ dụng cụ học tập. Vả lại, tớ cũng không thật sự thích Descendants of Ra đến thế…” Honda, Jounouchi, Anzu và Yugi há hốc mồm kinh hãi nhìn chòng chọc vào Ryou, cứ như là bạn của họ vừa bất thình lình mọc thêm một con mắt thứ ba ở giữa trán.


“Cậu đang đùa, đúng không?” Honda hỏi một cách cực kỳ nghiêm túc.


Descendants of Ra là ban nhạc tuyệt vời nhất MỌI THỜI ĐẠI! Họ chơi thứ âm nhạc ngầu nhất, ca từ đẹp nhất và, thôi nào…” Jounouchi lôi một tấm ảnh lớn ra khỏi túi với hình ảnh gương mặt của Atemu to đùng trên đó. “NHÌN CÁI SỰ NÓNG BỎNG HOÀN HẢO NÀY ĐI!” cậu ta thét lên.


“Nhạc của họ ổn,” Ryou thừa nhận với một cái nhún vai không hề bị ấn tượng. “Nhưng tớ không định bán linh hồn mình để mua vé đến một buổi hòa nhạc nào đó.”


“Cậu có thể làm điều đó?” Honda rít lên với Anzu. “Bán linh hồn mình vì những tấm vé? Nó có cho cậu một đợt giảm giá không, cậu nghĩ sao?”


“Vả lại nếu tớ muốn nghe nhạc của họ thì tớ chỉ cần mượn một cái đĩa của các cậu. Nó có khác gì so với việc họ có ở trên sân khấu hay không đâu? Thế nào đi chăng nữa thì các cậu chắc hẳn sẽ mua phải những ghế thật tệ các cậu không thể nhìn thấy sân khấu. Và ở đó sẽ có thật là nhiều người khác…”


“Ryou, cậu hoàn toàn phá hỏng những ước mơ của tớ rồi!” Honda rên rỉ.


“Đừng nghe cậu ta, Atemu, mọi thứ đều ổn cả. Tôi vẫn yêu anh,” Jounouchi thủ thỉ với tấm ảnh của cậu, vuốt ve nó. Ryou đảo mắt.


“Được rồi, tớ vẫn đến buổi hòa nhạc bất kể cái gì! Cho dù vé có đắt đi chăng nữa! Tớ sẽ tìm một công việc nếu tớ phải làm như thế!” Anzu cương quyết nói, đứng dậy ra vẻ quan trọng. “Đúng không Yugi?”


“Tất nhiên rồi!” Yugi gật đầu hào hứng. “Nhưng mà…” tâm trạng cậu có hơi chán nản. “Tớ sẽ không bỏ lỡ nó dù cho có vì cả thế giới này chăng nữa, nhưng tớ không biết liệu mẹ có cho tớ tiền hay không,” Yugi buồn bã nói, sự kinh hãi xâm lấn dần vào con tim cậu. Lỡ mẹ cậu không cho cậu đi thì sao? Liệu cậu sẽ bị ép ở nhà xem chương trình phát lại trên ti vi trong khi tất cả bạn cậu đều được xem Atemu đổ mồ hôi ở gần? Cậu thà chết còn hơn! Sẽ không còn nghĩa lý gì để tiếp tục sống nếu như cậu bỏ lỡ nó!


“Ồ, thôi nào, Yugi! Cậu cũng là một người hâm mộ lớn của Atemu như bọn tớ! Theo cách nào đó cậu còn hơn thế nữa! Nhìn tóc cậu mà xem!” Jounouchi buộc tội Yugi đầy gay gắt. “Mẹ cậu phải cho cậu đi thôi!”


“Tớ biết! Tớ biết!” Yugi kêu lên, sự hoảng loạn chiếm hết cả con người cậu. “Có thể nếu tớ làm thêm vài ca phụ ở tiệm game thì mẹ tớ sẽ cho tớ tiền!”


“Ừ! Có lẽ sẽ được đấy!” Honda hạnh phúc nói.


“Các cậu,” Anzu phát biểu đầy nghiêm trọng, choàng tay cô qua vai của Jounouchi, Honda và Yugi. “Đây chắc chắn sẽ là giây phút tuyệt vời nhất đời chúng ta.” Yugi, Jounouchi và Honda cùng vỗ tay.


Ryou, ngồi cách những người bạn điên loạn của cậu vài mét, đảo mắt lần nữa.


~ X ~


Ngày dường như dài hơn đối với Yugi. Cậu đang ở giữa bài giảng của môn học cuối cùng, nhìn chòng chọc như bị thôi miên vào cái đồng hồ treo tường, ước rằng cái kim nhỏ xíu của nó chạy nhanh hơn. Cậu nhịp nhịp ngón tay trên bàn một cách mất kiên nhẫn, các ghi chú không hề được ghi chép. Giọng của thầy giáo tiếp tục kéo dài liên miên không dứt, nghe khó chịu với tai của Yugi như tiếng hàng ngàn móng tay cào trên bảng.


Cuối cùng thì chuông cũng reo. Cặp của Yugi đã được đóng gói lại từ lâu. Cậu xách nó lên và chạy ra cửa, gọi với lại những lời tạm biệt vội vã cho các bạn mình. Cậu thực sự chạy hết cả quãng đường ra tới trạm xe buýt. Khi đã ở trên cái phương tiện công cộng đó rồi, cậu không ngừng nhịp chân xuống sàn khi nó dừng lại ở mỗi trạm để đón và bỏ lại nhiều hành khách hơn nữa. Khi xe buýt cuối cùng cũng dừng lại ở trạm của cậu, Yugi quăng mình ra khỏi xe khi cửa vừa mở và phóng nhanh hết con đường về nhà. Cậu về được tới tiệm game của nhà mình, mở tung cửa, làm náo động vài khách hàng khi cậu chạy ào lên lầu, với một sự hấp tấp điên rồ, về phòng mình.


Không màng bỏ cặp hay thay đồng phục ra Yugi ngồi ngay vào máy tính và khởi động nó.


Cậu phải nói chuyện với Yami. Có một sự mong muốn đến chết điên cuồng nhảy múa trong não của Yugi, hét lên bảo cậu phải nói chuyện với Yami. Gần 1 phút sau đó, cậu đã đăng nhập, tuyệt vọng nhìn xuống cái danh sách bạn bè của mình nhưng vẫn không được. Thật không may cho cậu thanh niên, Yami không có ở đây. Yugi rên rỉ và tựa người vào ghế buồn bã.


‘Đoán là mình không nên hấp tấp…’ cậu nghĩ một cách mất tinh thần, bao tử trống rỗng một cách kỳ lạ.


~ X ~


Giọng và cổ của Atemu khô rát và tai của anh thì vẫn còn lùng bùng từ buổi biểu diễn mà anh và phần còn lại của nhóm vừa kết thúc. Mồ hôi hoàn toàn đẫm trên da làm cho cái áo da gần như tan chảy vào ngực anh. Mấy cái đai quanh eo thì cấn vào hông anh một cách cực kỳ không thoải mái.


“Lại một buổi biểu diễn tuyệt vời nữa!” người quản lý của họ, Ishizu Istar, tuyên bố, mái tóc đen dài của cô cột thành một túm đuôi ngựa để kéo nó ra khỏi gương mặt màu đồng. “Tôi muốn nói là không ít các cô gái đã mất giọng khi nhìn thấy bóng dáng các cậu.”


“Không phải lần nào họ cũng vậy sao?” Atemu nói lè nhè một cách bất cần, khi Ishizu rời khỏi phòng lần nữa, ngồi xuống một cái ghế bành bự để cái lưng đau nhói của anh được nghỉ ngơi.


“Tôi thì muốn nói là một vài gã cũng mất luôn,” Bakura thêm vào bằng một giọng trầm với Atemu, vẫn đang ôm cây ghi-ta điện màu đen và đỏ trong tay. “Đồ uống của tôi đâu?” Bakura ra lệnh một cách lớn tiếng, đập tay thật mạnh xuống bàn. “Oi, Mariku!” anh ta quát về phía bên kia phòng. Mariku, tay trống điên loạn của nhóm, nhìn lên.


“Cái gì?” Mariku gầm gừ, từng lọn tóc vàng ánh bạch kim chĩa ra đầy nguy hiểm từ đầu anh ta ra khắp mọi hướng. Bạn thân nhất của anh, Malik, người chơi keyboard, có cùng màu tóc nhưng đổ xuống như một tấm màn, giấu đi gần hết gương mặt màu đồng của anh khỏi tầm nhìn. Hai người bọn họ đã ở cùng nhau từ lúc mới sinh, lớn lên ở Ai Cập, cả hai cùng thuộc một gia tộc; họ giống như là anh em họ đời thứ 3 hay sao đó, Atemu cả bao giờ hiểu được. Malik là em trai của người quản lý của nhóm, Ishizu.


“Cậu lại tăng tốc trong phần cuối, đồ chết tiệt! Tôi bảo cậu đừng làm như vậy nữa mà! Sau đó tôi và Atemu đã phải che đậy cho sự chểnh mãng của cậu và tăng tốc lên, và rồi thì mọi thứ hỏng bét hết!” Bakura buộc tội đầy giận dữ.


“Tôi không có tăng tốc lên! Mấy cậu là những người chậm lại!” Mariku hét lên, đứng bật dậy. “Tôi đã cố gắng giữ mọi người theo nhịp!” Bakura cũng đứng dậy luôn; sẵn sàng đối mặt, tuy nhiên Atemu quăng cái lon soda rỗng lên đầu người bạn tóc trắng của anh.


“Ngồi xuống,” Atemu càu nhàu bằng giọng khàn khàn. “Tôi đã nghe đủ tiếng la hét từ đám đông hôm nay rồi. Tôi không muốn nghe thêm bất cứ tiếng nào từ hai cậu nữa. Chúng ta sẽ xem lại phần cuối trong buổi thu âm ngày mai, được chưa?” Bakura và Mariku liếc nhau thêm một giây nữa trước khi cả hai cùng ngồi xuống.


“Đồ ngu đần xấu xí,” Bakura lầm bầm rít lên.


“Cậu nói cái gì, bánh trái cây bạch tạng!” Mariku nổi khùng.


“Tôi đi tắm đây,” Atemu thông báo, đứng dậy.


“Tôi nghĩ là tôi cũng vậy,” Malik đồng ý và tham gia với Atemu ngay lúc cánh cửa bật mở và Ishizu bước vào.


“Các cậu đang làm cái quái gì vậy!” cô la lên, trông hơi giận dữ và điên rồ, như bình thường. “Các cậu đáng ra phải đang ở ngoài kia chào hỏi và ký tặng cho người hâm mộ! Tại sao các cậu vẫn còn ở đây! Những người hâm mộ này đã trả rất nhiều tiền để được gặp các cậu! Và họ xứng đáng được hưởng không ít hơn một buổi trình diễn mà các cậu vẫn thường đem lại!”


“Thôi nào, chị hai!” Malik rên rỉ với chị của cậu. “Bọn em mệt chết rồi!”


“Sao nào, ráng chịu đựng đi!” Ishizu cãi lại quyết liệt. Malik co rúm lại.


“Bảo họ biến đi,” Bakura khinh bỉ nhạo báng, nằm ườn ra trên cái ghế dài cứ như thể ngay cả mấy con voi đói cồn cào cũng không thể làm anh ta ngồi dậy được. “Hôm nay tôi không có tâm trạng để bị giẫm đạp bởi các fan nữ.”


“Các cậu sẽ dậy! Và các cậu sẽ trông thật thân thiện! Và các cậu sẽ cười khi chào khán giả cho dù tôi phải đeo vòng sốc điện lên cổ toàn bộ các cậu!” Ishizu giận dữ đe dọa. Cả nhóm nhìn nhau, kiệt sức hiện rõ trên gương mặt.


“Tốt thôi, hãy kết thúc nó nào,” Atemu gầm gừ trong lúc đứng dậy, như bình thường giành lấy thế chủ động. Malik, anh chàng người Ai Cập hiểu chuyện hơn, đi theo anh. Mariku quắc mắt nhìn hai người bọn họ nhưng vẫn càu nhàu và đứng dậy. Bakura vẫn còn ngồi lại. Ba người còn lại nhìn anh đầy mong đợi.


“Cái gì?” Bakura gầm gừ bẻ cong cái nhìn chằm chằm của họ. “Tôi không dậy đâu.” Ishizu bước lại, tóm lấy ngực áo sơ mi và xô anh ta ra phía cửa.


~ X ~


Yugi nhìn lên đồng hồ lần nữa. Gần 9 giờ. Cậu rên rỉ và úp đầu xuống bàn trong thất bại. Có phải Yami đã quên cậu? Có phải anh đã cố ý thay đổi tên để thoát khỏi Yugi không?


‘Yami, anh đâu rồi?’


~ X ~


Atemu chỉ vừa ra khỏi buổi tắm-rất-cần-thiết khi mà bất thình lình, như một hồi còi báo động vang lên trong đầu, anh nhớ ra.


‘Yugi…’


“Ôi mẹ kiếp!” anh to tiếng chửi và lọng khọng mặc vào bộ pajama lụa màu đen. Thật không may Malik đang đi ngang qua vừa khi Atemu xô cánh cửa nhà tắm bật mở. Cánh cửa đập ngay vào gương mặt màu đồng của Malik.


“Ôi Chúa ơi, Malik! Tôi rất xin lỗi,” Atemu la lên, tháo lơi cái áo sơ mi khi anh đang nói. “Cậu có sao không?”


“Tôi ổn, đừng lo,” Malik kêu ré lên kiểm tra cái mũi bị thương bằng một ngón tay. “Cơ mà, sao cậu lại vội vã đến vậy?”


“À, tôi quên mất ai đó… mà tôi phải nói chuyện… tạm biệt!” anh giải thích một cách mơ hồ, quay gót và bay xuống hành lang một lần nữa, bỏ lại một Malik vô cùng bối rối và hơi bị bầm dập phía sau.


Atemu nhìn lên đồng hồ treo tường khi anh hối hả chạy ngang qua. Đã 9 giờ rồi.


‘Ôi làm ơn để cậu ấy vẫn còn trực tuyến, làm ơn để cậu ấy vẫn còn,’ Atemu tuyệt vọng suy nghĩ khi anh ngồi xuống bên cái máy tính của mình. Chương trình nhắn tin tức thời được tải lên và Atemu thấy nhẹ cả người khi Yugi vẫn còn trực tuyến.


YaminoOji676: Yugi? Cậu còn đó không?


GemuMasuta52: Hey!


GemuMasuta52: sao trễ vậy?



Atemu dừng lại tìm một lời giải thích hợp lí.


YaminoOji676: bố mẹ tớ bắt tớ phải đến ăn tối ở nhà bạn của họ. Tớ chỉ vừa về đến nhà.


YaminoOji676: xin lỗi



Bố mẹ? Ha, đúng rồi. Cái này được đó. Làm như bố mẹ anh sẽ làm được cái gì cho anh vậy.


GemuMasuta52: Ồ được mà


YaminoOji676: vậy ở trường thế nào?



Có một khoảng dừng. Atemu bồn chồn gõ gõ ngón tay trên bàn.


GemuMasuta52: nó ổn khá là bình thường


GemuMasuta52: còn cậu thì sao? Hôm nay thế nào?



Atemu chần chừ. Nhóm chỉ vừa kết thúc một buổi hòa nhạc khác ngoài ra thì không có gì khác thường xảy ra.


YaminoOji676: cũng vậy, không gì đặc biệt


YaminoOji676: ngày mai, bọn tớ sẽ đi Mỹ


YaminoOji676: bố có công việc ở bên đó


GemuMasuta52: Mỹ hả? Thiệt là ngầu! Tớ ước tớ cũng có thể đến đó!


GemuMasuta52: Cậu đến toàn những nơi ngầu nhất!



Atemu nhún vai. Chắc chắn là anh bay đến nhiều nơi khác nhau trong các chuyến lưu diễn nhưng nó không có nghĩa là anh luôn được nhìn thấy những địa điểm nổi tiếng ở đó. Lịch trình của nhóm quá vội vã đến nỗi anh khó mà nhìn thấy cảnh quang trước khi lại rời khỏi. Và anh hiếm khi nào gặp ai khác ngoài những thành viên trong nhóm, người quản lí của họ và các chuyên gia chăm sóc sức khỏe, tóc và trang điểm đi cùng. Tuy vậy, bây giờ nghĩ lại, anh chắc hẳn là may mắn, rất nhiều người trải qua toàn bộ thời gian của họ ở quê nhà.


YaminoOji676: tớ đoán thế


GemuMasuta52: có thể nếu may mắn cậu sẽ được gặp DOR ở đó!


GemuMasuta52: không phải họ sẽ ở Mỹ một lúc nào đó trong tuần này sao


GemuMasuta52: không phải sẽ tuyệt lắm sao nếu cậu bắt gặp Atemu trên đường?



Bất thình lình dạ dày của Atemu chùng xuống khi anh để lọt ra một tiếng cười chua chát. Anh nên cẩn thận hơn khi cho Yugi biết chi tiết về việc anh ở đâu.


YaminoOji676: tớ sẽ để ý tìm anh ta


Có một đoạn dừng lâu. Atemu gãi đầu. Giờ đến lượt Yugi bắt chuyện hay Yami nên tìm cái gì thú vị để kể? Điều đó thật khó nói.


GemuMasuta52: Yami, cậu là nam hay nữ?


Atemu nhìn chằm chằm vào màn hình, cảm thấy có hơi không dễ chịu. Tại sao Yugi lại đột ngột tra hỏi anh?


YaminoOji676: sao cậu hỏi vậy?


GemuMasuta52: tớ tò mò



Atemu biết anh có thể nói dối. Nếu anh nói anh là một cô gái thì Yugi sẽ không bao giờ phát hiện ra anh thật ra là ai. Nhưng nói anh là nam chỉ thu hẹp lại một nửa dân số thế giới; thân phận thật của anh vẫn sẽ được an toàn.


YaminoOji676: tớ là một anh chàng


YaminoOji676: và tớ cho là cậu cũng vậy


GemuMasuta52: yeah


GemuMasuta52: không biết bất cứ cô nào tên Yugi



Atemu khẽ cười. Bất chợt anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.


GemuMasuta52: tớ hỏi một câu khác được ko?


YaminoOji676: ok


GemuMasuta52: cậu bao nhiêu tuổi?



Atemu ngừng lại. Anh có thể thoát khi nói anh mới 13 hay thậm chí là 25 hay 30, nhưng bỗng dưng Atemu thực sự cảm thấy không hề muốn lừa dối Yugi nữa. Anh đã mệt mỏi với việc nói dối rồi.


YaminoOji676: 17


GemuMasuta52: ngầu


YaminoOji676: cậu?


GemuMasuta52: 16



Đầu óc Atemu quay cuồng. Tuổi của họ rất gần nhau, điều đó có hơi căng một chút. Yugi có đang nói dối không? Không có cách nào để Atemu biết được liệu Yugi có đang nói thật hay không. Mà tại sao Yugi lại hỏi mấy câu hỏi này cơ chứ? Có thể nào cậu ấy đã nghi ngờ Yami thật sự là ai?


‘Đừng có ngốc thế,’ Atemu tự nhủ. ‘Có lí do gì để cậu ấy nghi ngờ chứ?’


GemuMasuta52: xin lỗi vì đã hỏi mấy câu đó


Atemu cười toe toét. Gần như Yugi có thể đọc được suy nghĩ của anh.


YaminoOji676: ko sao đâu


GemuMasuta52: hôm nay lũ bạn tớ đã làm tớ hoảng lên, bảo rằng cậu có thể là một kẻ theo dõi



Atemu cười trên sự mỉa mai.


GemuMasuta52: họ nói cậu không thể tin bất cứ ai cậu gặp trực tuyến vì cậu không hề biết được liệu những gì họ nói có thật hay không


YaminoOji676: này tớ không biết liệu nó sẽ giúp được gì nhưng tớ không định theo dõi cậu đâu



GemuMasuta52: tớ chẳng nghĩ cậu sẽ làm vậy



~X~


-Author's Notes-

Next chapter: Ryou có một bí mật không lấy làm bí mật cho lắm. Malik cố gắng cư xử cho tế nhị bằng một cách không lấy làm tế nhị cho lắm. Mạng của Yugi bị hỏng! OMFG! Honda thổ lộ tình yêu bất diệt của mình với... không, điều đó thật ra không hề xảy ra và cho dù có đi nữa, nói cho nghiêm túc, thì ai mà quan tâm cơ chứ.

REVIEW!

FOR THE LOVE OF THE MOTHER OF OSIRIS AND HER TWELEVE CHILDREN REVIEW!

I kid, I kid. I don't know how many children Osiris' mother has.

REVIEW!


-Translator's Note-

(1) cái phương tiện giao thông công cộng bòn-ép-làm-vã-mồ-hôi: the public transpiration vehicle

thay đổi nội dung bởi: CharleD, 14-03-2012 lúc 21:50
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 13-04-2012, 04:54
CharleD's Avatar
CharleD CharleD is offline
Because everyday, you were the one who made me shine.
 
Lover
Yuuki_sp
Phòng trưng bày huy hiệu
Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Cấp 1 : Star of Ocean Đá cấp 2: Garnet 
Maa Shachou Cấp 2 : Star of Nature Đá cấp 2: Garnet 
Tổng số huy hiệu: 7
Tham gia ngày: 29-08-2008
Bài gửi: 456
Cấp Độ: 72
Rep: 3592
CharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới CharleD
Unbeta-ed again~~ But still, enjoy reading!



Chyaputa 3: Telephone

-Chương 3: Điện thoại-



“Chỉ hai tháng nữa thôi!” Jounouchi tự hào thông báo khi cậu, Yugi, Honda và Anzu đi dọc theo vỉa hè. “Và chúng ta sẽ được ngồi ở hàng ghế thứ tám, của Thính Phòng Domino! Cách sân khấu chừng có một phút!”


“Hay ít nhất là so với bọn thảm hại chỉ mua được vé vào phút cuối,” Honda vừa nói vừa cười nhăn nhở, cầm tấm vé của mình trên tay cứ như thể nó được làm từ vàng rồng. Anzu liên tục hôn tấm vé của cô và rồi đột ngột nhét nó vào trong áo. Yugi thì vừa đi vừa nhìn chòng chọc tấm vé của cậu. Hàng thứ tám cũng đâu có tệ lắm. Yugi đang bừng sáng rực rỡ với hạnh phúc theo đúng nghĩa đen khi cậu nhảy chân sáo trên đường và thật trìu mến đặt tấm vé vào túi quần jean. Thuyết phục ông cậu cũng không đến mức quá khó, chính mẹ cậu mới là người cương quyết hơn cả. Vì một lí do nào đó mà cái ý tưởng để Yugi đi xem hòa nhạc lại tương đương với việc thả “thiên thần nhỏ” của bà ra trước một bầy sói. Yugi và ông phải mất hàng nhiều giờ liền dai dẳng đau đớn để thuyết phục bà điều ngược lại.


“Này, mình ăn mừng đi!” Jounouchi hét lên. “Mình nên đi đâu giờ?”


“Cái tiệm pizza mới mở kia thì sao?” Yugi gợi ý, chỉ về một nhà hàng nhỏ bên kia đường, gọi là Pizza Palace.


“Một ý kiến tuyệt vời!” Honda tuyên bố và họ cùng nhau đi sang đường. Khi họ vào trong, Jounouchi hối hả đến xếp hàng sau một người đàn ông và con gái ông ta. “Ăn gì nào? Nói trước, sau khi mua vé tớ không thật sự còn tiền đâu.”


“Tớ có một ít này,” Yugi nói, lục lọi trong túi tìm vài đồng lẻ. “Dù cũng không nhiều.”


“Xin cảm ơn và chúc quí khách một ngày tốt lành,” một giọng nói chán nản song cực kì quen thuộc cất lên khi người đàn ông cùng con gái rời khỏi. Jounouchi và Honda bước tới quầy tính tiền, ngước nhìn lên và công khai há hốc mồm.


Ryou?” Honda hỏi như thể cậu ta không tài nào tin được những gì mình đang chứng kiến. Ryou, đứng sau quầy hàng trong cái tạp dề trắng đỏ kẻ sọc và một cái nón đồng bộ, trông hơi thảng thốt.


“Cậu làm gì ở đây vậy?” Anzu ngạc nhiên hỏi.


“Thế cậu nghĩ tớ đang làm gì ở đây?” Ryou rít lên, hạ giọng và liếc nhìn ra sau đầy lo lắng xem liệu có ai trong các đồng nghiệp của mình đang nghe lén không. “Tớ đã bảo các cậu tớ cần tìm việc làm. Còn nhớ cái gã đã chôm dụng cụ học tập của tớ không.”


“Nhưng tớ tưởng cậu đã mua lại đồ mới rồi mà,” Jounouchi nói. Gương mặt Ryou đanh lại.


“Ừ, thì…tớ chỉ muốn kiếm thêm một khoản tiền dư thôi mà, ok,” cậu kết thúc gọn lỏn, không nhìn vào các bạn mình. “Chỉ là đừng nói về chuyện này lớn tiếng quá, tớ không muốn ông chủ biết được tớ chỉ mới mười tám. Giờ các cậu có định mua gì hay không?” Jounouchi, Honda, Yugi và Anzu nhìn nhau vô cùng bối rối.


“Thôi được rồi, cậu thấy đấy,” Jounouchi tiếp tục. “Bọn tớ vừa ra ngoài mua vé cho cái buổi hòa nhạc đó của Descendants of Ra và không thật sự còn đủ tiền cho trọn một cái pizza…” Jounouchi nói một cách ngượng nghịu, ánh mắt cầu khẩn. “Vì chúng ta là bạn tốt thế này, tại sao lại không đãi bọn tớ một cái, hử?” Ryou cau mày và rồi thở dài.


“Rồi, rồi,” cậu thừa nhận. “Tớ tặng không cho các cậu một cái.” Jounouchi và Honda mỗi người làm một kiểu hoan hô trong im lặng. “Các cậu muốn trên đó có những gì nào?”


“Mọi thứ!” Honda la lên. “Cảm ơn Ryou, cậu tuyệt nhất đấy!”


“Chúng ta tìm bàn đã,” Anzu giục và đẩy Honda và Jounouchi theo, xa khỏi quầy thu tiền. Yugi còn ở lại đấy, vẫn nhìn lên Ryou.


“Gì thế Yugi?” Ryou hỏi, trong khi đang đánh lệnh đặt hàng vào máy tính tiền.


“Sao cậu lại cần tiền hả Ryou?” Yugi dịu giọng thắc mắc, để tránh cho Jounouchi và những người khác không nghe lỏm được. Ryou xịu mặt.


“Bố tớ…” Ryou bắt đầu một cách nghiêm trọng, không nhìn người bạn chu đáo của mình. “Đã sáu tháng rồi tớ không hề nghe tin gì từ bố tớ cả. Tờ séc cuối cùng tớ nhận được từ ông thậm chí không có lấy một bức thư ngắn đính kèm. Tớ đã không nghĩ nhiều về nó cho đến khi tiền không đến nữa.”


“Thế thì kinh khủng thật!” Yugi rít lên đầy thông cảm. “Cậu có chút manh mối nào về việc ông ta ở đâu không?”


Ryou khẽ lắc đầu. “Không, và tớ không có cách nào liên lạc với ông cả nên tớ cũng không hỏi được một cách chính xác tại sao tiền lại không đến nữa.” Mặc dù cậu ta nghiêng đầu qua máy tính tiền, nhưng Yugi có thể thấy đôi mắt nâu của Ryou long lanh với một nỗi xúc cảm bị dồn nén. “Tớ đã chậm trễ trong việc chi trả tiền nhà rồi, và tuần trước tớ đã phải tìm đến khoản tiền dành dụm cho đại học chỉ để mua thức ăn.”


“Chúa ơi, Ryou, tớ rất tiếc,” Yugi chân thành nói. “Có thể chuyện gì đó đã xảy đến với bố cậu! Có thể vì thế nên ông ấy mới không thể gửi gì về cả.”


Miệng Ryou đanh lại. “Cậu đừng lo lắng làm gì. Ông ấy hẳn chỉ quên mất thôi,” cậu ta lẩm bẩm trong một tông giọng mà trước giờ Yugi chưa bao giờ nghe bạn mình dùng cả. Giọng nói của cậu ta thật lạnh nhạt, làm Yugi phải rùng mình. “Nhưng…Nếu tớ xài hết luôn tiền trong tài khoản để dành thì tớ phải làm sao?” giờ thì cậu ấy hỏi nghe thật sự rất tuyệt vọng.


“Đừng lo, Ryou,” Yugi trấn an bạn mình, đặt một bàn tay trên vai cậu ta. “Nếu cậu có xài hết tiền thật, cậu có thể đến ở nhà tớ! Tớ hứa đấy. Jii-chan và Kaa-chan sẽ không phản đối đâu, họ yêu cậu mà!” Ryou gắng gượng một nụ cười nhếch mép.


“Cảm ơn nhé, nhưng tớ không muốn làm gánh nặng đâu,” Ryou nói, dụi đôi mắt mệt mỏi của mình. “Tớ sẽ tự mình xoay sở tìm cách.” Yugi gật đầu. “Tớ sẽ gọi cậu khi pizza đã sẵn sàng.”


“Ok,” Yugi nói. “Và Ryou này.” Ryou ngước nhìn lên từ quầy tính tiền. “Cậu biết bọn tớ sẽ không để bất cứ chuyện gì xảy đến với cậu đâu.” Yugi nói vừa ra hiệu về phía những người bạn còn lại của họ. Ryou gật đầu và quay trở lại với công việc.


~X~


“Trời ơi, cậu không rút khinh nghiệm được một chút nào hết hả?” Bakura giận dữ hét lên. “Ta đang ở nhịp 4/4, đồ ngu! Không phải 2/2!”


“Nó có khác biệt cái khỉ gì đâu!” Mariku tuyên bố một cách cay nghiệt, khua dùi trống của cậu ta về phía anh chàng tóc trắng.


“Mọi người có thể, làm ơn đừng la hét nữa được không?” Malik van nài, trở nên chán nản và xoa xoa hai thái dương của cậu.


“Có thể tôi đã không phải la hét nếu cái thằng đần này biết học cách để chơi rồi! Chơi trống thì khó tới mức nào chứ!” Bakura rít, vung hai tay lên đầu.


“Tôi cũng muốn xem anh thử lắm á!” Mariku khạc ra.


“Ồ vâng, cũng phức tạp lắm,” Bakura gầm lên một cách gay gắt. “Nhấc tay lên lặp đi lặp lại theo nhịp! Ôi, nỗi kinh hoàng!” Miệng của Mariku giật giật thành một kiểu gầm gừ. “Cậu đã có được một công việc dễ dàng, tôi mới là người phải ghi nhớ toàn bộ nhạc phổ và các ngón bấm đấy! Cậu không thể cứ chọn đại một cây ghi-ta và bắt đàu chơi nó!” Bakura quát.


“Anh mê trống đến thế!” Mariku đứng dậy và đe dọa. “Cứ đi mà nhận lấy chúng đi!” Cậu ta nhặt lên một cái chũm chọe (1) lớn và quăng nó vào đầu Bakura. Bakura né đòn một cách điên tiết, hai tay bay đến che chắn cho cây ghi-ta của mình.


“Thằng con hoang! Mày suýt quăng trúng nhạc cụ của tao!” Bakura thét lên, bờm tóc trắng phất ra.


“Được rồi, tôi đi đây,” Atemu thở dài trong cam chịu, dù lời nhận xét của anh có vẻ không được chú ý đến. “Chúc mọi người ngủ ngon.” Rồi anh đứng lên và rời khỏi phòng. Khi anh chuẩn bị đóng cửa lại phía sau, thì Malik bước ra.


“Cậu cũng đi ngủ à?” Atemu hỏi. Malik gật đầu.


“Dẫu sao thì trong đó cũng quá ồn ào,” Malik nói. Hai người họ đi dọc theo hành lang trong im lặng.


‘Thắc mắc không biết Yugi có gửi gì cho mình không,’ Atemu nghĩ khi anh bắt đầu tính đến chuyện kiểm tra mail trước khi lên giường. Atemu ngáp và để ý thấy Malik đang theo dõi anh qua khóe mắt cậu ta.


“Có gì không?” Atemu tò mò hỏi.


“Ô không có gì…” Malik nói, vẫn đang nhìn anh chằm chằm bằng đôi mắt tím sáng rực của mình. “Ưm, Atemu…?” cậu ta bồn chồn bắt đầu.


“Ừm,” Atemu trả lời, tự hỏi không biết liệu anh có để máy tính còn chạy hay không.


“Ngày mai chúng ta sẽ có một chút thì giờ rảnh ở New York. Anh có muốn đi ngắm cảnh…với tôi không?” chàng trai người Ai Cập ngượng ngùng hỏi, không nhìn anh, hai tay vặn vẹo ở hai bên.


‘Không biết khuya thế này rồi liệu Yugi có còn trực tuyến không…’ Atemu suy tư. Chỉ mới một giờ sáng thôi. Atemu thở dài, hơi chán nản.


“Ưm...Atemu có nghe tôi nói không?” Malik hỏi.


“Gì cơ? Ô xin lỗi Malik, tôi thật sự rất mệt,” Atemu giải thích.


“Anh có muốn đi ngắm cảnh với tôi ngày mai không?” Malik lặp lại, một cách vững vàng hơn.


‘Ngày mai là Chủ Nhật, Yugi được nghỉ học vào các ngày Chủ Nhật…’ Atemu nghĩ.


“Tôi không biết. Tôi đang tính đến chuyện ngủ nướng vào ngày mai. Không hẳn vì nước Mỹ không phải là một nơi tuyệt vời hay gì, nhưng tôi đã xem qua hết cả rồi,” Atemu giải thích khi họ đến phòng ngủ riêng của mình trong cái khách sạn Mỹ mà họ đang ở. “Được rồi, ngủ ngon nhé Malik.” Atemu mở của phòng anh và bước vào trong.


“Ngủ ngon…” Malik nói một cách yếu ớt khi cánh cửa đóng lại.


Atemu lập tức tiến đến cái máy vi tính của mình và rất ngạc nhiên khi thấy Yugi vẫn trực tuyến.


YaminoOji676: Tớ tưởng giờ này cậu đã phải ngủ rồi


GemuMasuta52: Ngủ rồi? Giờ mới 2h chiều


YaminoOji676: Ô


YaminoOji676: Tớ quên mất sự chênh lệch múi giờ


YaminoOji676: vậy giờ là Chủ Nhật bên Nhật?


GemuMasuta52: Đúng rồi


YaminoOji676: Thế sao cậu ko ra ngoài làm một cái gì đó hay đi chơi với bạn bè?



Không phải là Atemu thật sự muốn Yugi ra ngoài; anh rất vui khi Yugi ở đây, trò chuyện với anh.


GemuMasuta52: Bọn tớ có một dự án quan trọng đáo hạn vào Thứ Hai họ đang tiến hành nó.


GemuMasuta52: Vả lại tớ muốn nói chuyện vs cậu



Lồng ngực Atemu phồng lên với hạnh phúc. Giờ thì anh không tài nào ngủ được dù cho anh có muốn đi nữa.


GemuMasuta52: Vậy Mỹ thế nào?


YaminoOji676: khá giống với lần trước tớ ở đây



~X~


Khi Ryou cuối cùng cũng đi làm về, một vầng sáng màu lục nhạt đang lây lất nơi đường biên giới của chân trời. Cậu thậm chí còn không màng xem bấy giờ là mấy giờ; dẫu sao đi nữa cậu cũng không thật sự muốn biết. Cậu ngáp và quyết định sẽ cố gắng hoàn thành bài tập vào giờ nghỉ trưa mai. Ryou vứt đồng phục đi làm trên sàn khi cậu vừa bước vào căn hộ nhỏ tối tăm nơi cậu sống một mình. Đến bây giờ, cậu đã quen với sự im lặng rồi.


Chàng trai tóc trắng đi qua tủ quần áo và thoáng chộp được hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương treo bên trên. Mái tóc trắng của cậu rối rắm và bù xù như thường lệ. Cậu cởi bỏ cái nón đồng phục của Pizza Palace và cố gắng làm cho nó gọn lại, ép những lọn tóc trắng như tuyết xuống sát đầu mình.


Và rồi mắt cậu gặp nóc tủ quần áo.


Một thứ đáng lẽ phải ở đây đã biến đâu mất.


Ryou dời đồ đạc xung quanh nhưng vẫn không tài nào tìm thấy vật mà cậu đang tìm kiếm. Cậu điên cuồng xem xét trong các ngăn kéo, bấy giờ đã hơi hoang mang, song vẫn không thấy bóng dáng nó đâu.


“Không, không, không, không,” Ryou tụng, lôi đồ tùy tiện từ trong tủ kéo và ném chúng đầy lên sàn nhà.


‘Dừng lại,’ cậu tự ra lệnh cho bản thân, bước ra khỏi cuộc tìm kiếm của mình. ‘Nghĩ đi. Mình thấy nó lần cuối ở đâu?’ cậu nghĩ. Cậu nhăn mặt nhíu mày trong sự tập trung.


“Ôi không,” Ryou hét toáng lên, mắt mở to trong nhận thức. “Ôi chúa ơi không…”


~X~


YaminoOji676: bọn tớ vừa đáp xuống Nhật sáng nay


YaminoOji676: Đi máy bay chán chết


YaminoOji676: tớ thấy như cứt ấy


GemuMasuta52: Tớ chưa bao giờ đi máy bay cả


YaminoOji676: Chưa bao giờ?


GemuMasuta52: chưa


YaminoOji676: cậu may mắn đấy


YaminoOji676: tớ chán ngấy chúng rồi


GemuMasuta52: Điều gì làm chúng tồi tệ đến thế nhỉ?


YaminoOji676: bên cạnh việc bị mắc kẹt trong một cái hộp nhỏ xíu suốt 13 tiếng mà tuyệt đối không có chỗ để di chuyển, ăn, ngủ, hay thở


YaminoOji676: và còn hậu vị sau chuyến bay (2)


YaminoOji676: Đó là khi tâm trí cậu biết cậu đang ở nhật nhưng cơ thể và đồng hồ sinh học (3) của cậu vẫn cho rằng cậu còn ở mỹ


YaminoOji676: Rốt cuộc cậu lại muốn ngủ suốt ngày và thức trắng cả đêm


GemuMasuta52: Cũng đâu tệ lắm đâu


GemuMasuta52: nghe giống với tớ vào những ngày thường



Atemu cười thầm. Bakura, người đang ngồi cạnh anh trên chuyến xe buýt lưu diễn, nhoài người qua để xem Atemu đang nhìn cái gì. Atemu giấu đi màn hình khỏi tầm nhìn của Bakura.


“Gần đây cậu rất gắn bó với cái máy tính đó,” Bakura rít lên một cách ngờ vực. “Tôi đã bảo cậu tránh xa cái đám trang mạng dành cho người hâm mộ đó đi. Chúng không tốt cho sự lành lặn về tinh thần của cậu đâu.”


“Tha cho cậu ấy đi,” (4) Malik lên tiếng từ phía bên kia của chiếc xe chuyên chở.


“Yeah, Atemu đâu có tránh được nếu cậu ta cứ mê nghe bọn con gái nói mãi, nói mãi về việc cái mông của cậu ta chắc đến mức nào,” Mariku thêm thắc một cách vô ích. Malik ném một gói bánh chip vào đầu người Ai Cập.


Trong lúc ấy Bakura vẫn đang hoài nghi theo dõi Atemu; anh ta biết có gì đó không đúng. “Cậu đang làm cái gì trên đó vậy hả?”


“Không có gì mà cậu sẽ hứng thú cả,” Atemu khạc ra, kéo cái laptop gần hơn về phía mình.


Ai đó đang quạu đây. Không ngủ được trên máy bay à?” Bakura suy ngẫm, vẫn đang nhích lại gần cái laptop. Atemu lỉnh ra xa vài phút nữa.


“Không, tôi không ưa máy bay,” Atemu nói. Bakura nhíu mày và bắt đầu ủ rủ gảy dây đàn.


GemuMasuta52: Ô tớ có tin xấu này


YaminoOji676: Gì cơ?


GemuMasuta52: Bọn tớ sắp đổi công ty mạng, cái gì mà liên quan đến một hợp đồng mới cho căn tiệm hay đại loại


GemuMasuta52: Dẫu sao đi nữa thì mạng của tớ sẽ không dùng được trong vòng ba ngày tới nên tớ sẽ ko nói chuyện với cậu được rồi


YaminoOji676: Ko!



Atemu thấy choáng váng. Đến giờ, anh đã trò chuyện cùng Yugi gần như mỗi ngày. Mỗi lần anh có thể nặn ra được vài phút giữa các buổi hòa nhạc, các buổi thu âm, các buổi tập dượt của nhóm và tất cả những thứ tào lao khác mà anh phải chịu đựng, anh sẽ trò chuyện với Yugi hay ít nhất gửi mail cho cậu nếu cậu không trực tuyến.


Thật là tuyệt khi có một người bạn thư tín bí mật không ai ngoài anh biết đến. Vả lại Yugi thật sự là một người ngầu lắm. Nhưng cậu còn hơn thế nữa. Yugi là lối thoát của anh, là sự thiền định của anh. Làm sao Atemu có thể sống sót ba ngày dài đằng đẵng mà không có cậu đây?


YaminoOji676: tệ thật


GemuMasuta52: Ừ tớ biết


GemuMasuta52: Ừm…


GemuMasuta52: Cậu biết đấy chúng ta có thể giữ liên lạc nếu cậu muốn


YaminoOji676: ý cậu là sao?


GemuMasuta52: chúng ta có thể



Atemu chờ Yugi tiếp tục. Một cách ngạc nhiên, nó mất lâu hơn anh nghĩ.


GemuMasuta52: trao đổi số điện thoại hay đại loại


GemuMasuta52: Như vậy chúng ta sẽ có thể nói chuyện với nhau trên điện thoại


GemuMasuta52: nếu cậu muốn



Atemu chăm chăm nhìn màn hình. Đột xuất quá. Nói chuyện với Yugi? Trực tiếp? Như vậy liệu có sáng suốt không? Nhỡ Yugi nhận ra giọng của anh thì sao? Lỡ như, trong dòng trò chuyện thoải mái qua điện thoại, Atemu lỡ lời một điều gì đó hoặc Yugi nghe lỏm được Bakura và Mariku chửi nhau bên ngoài thì sao? Hơn nữa anh gần như chẳng biết gì về Yugi cả. Đây không phải là một ý hay rồi.


‘Mình đang nói cái gì thế này?’ anh tự mình suy nghĩ, lô-gích cắt ngang qua làn sóng hoảng loạn đột ngột của anh. ‘Chẳng phải mình đã trò chuyện với cậu ấy mỗi ngày trong suốt hai tháng qua sao? Mình chưa có để lộ gì cả và dẫu sao đi nữa thì giọng nói cũng nghe khác đi qua điện thoại. Cậu ấy sẽ không bao giờ nghi ngờ một điều gì cả.’ Nhưng lỡ Yugi đã luôn lừa dối thì sao? Lỡ như cậu thật sự là một cô gái 15 tuổi nào đó cố gắng đến liều lĩnh để được gặp Atemu nổi tiếng tuyệt vời thì sao? Anh hi vọng rằng nó không phải là như vậy.


Sự hứng khởi sôi sục trong anh, bao tử anh nhảy theo bánh xe của chiếc xe lưu diễn. Anh thật sự muốn nói chuyện với Yugi. Anh thật sự, thật sự muốn.


GemuMasuta52: Chúng ta không cần phải làm thế đâu, ổn mà


Yugi đã xem sự im lặng lâu lắc của anh như một tiếng không.


GemuMasuta52: đó là một ý tưởng ngốc nghếch


YaminoOji676: không không phải đâu


YaminoOji676: tớ cũng thật sự muốn nói chuyện với cậu


Có một khoảng dừng. Atemu thật sự hi vọng Yugi đang đánh máy một cái gì đó trong im lặng.


GemuMasuta52: bây giờ hả?


Atemu nhìn quanh tất cả những người trong xe buýt cùng anh. Anh chắc hẳn không muốn bất cứ ai trong bọn họ nghe lỏm được cuộc đàm thoại thật, đầu tiên của anh với Yugi. Anh có thể trốn trong nhà tắm phía sau chiếc xe buýt nhưng ý tưởng đó nghe không có vẻ dễ chịu cho lắm. Tuy nhiên Ishizu đã bảo họ sẽ đến khách sạn trong một giờ tới.


YaminoOji676: ko phải bây giờ


YaminoOji676: Một tiếng nữa kể từ bây giờ hãy gọi số này


Atemu đánh máy số điện thoại của mình bằng những ngón tay run rẩy. Anh phải đánh lại nó đến ba lần, cố gắng để được đúng số. Một cảm giác nhẹ dạ kì lạ đang nhảy múa trong bụng Atemu; sự mong đợi đang làm anh thấy hơi chóng mặt.


GemuMasuta52: chính xác một tiếng từ bây giờ hả?


YaminoOji676:


~X~


Yugi vừa nhìn chòng chọc xuống cái đồng hồ báo thức của mình, vừa ngồi trên giường với cái điện thoại sẵn sàng trong tay. Một phút nữa thôi, rồi cậu sẽ có thể gọi cho Yami. Cậu sẽ có thể thật sự nói chuyện với anh. Cậu đã biết chắc chắn rằng Yami là nam và độ chừng tuổi cậu. Cậu sẽ có thể nghe được giọng nói của anh. Yugi gần như đang run rẩy vì hạnh phúc.


Đồng hồ chạy một nhịp, chính xác một tiếng đã trôi qua. Yugi hít một hơi thở sâu, bàn tay cầm điện thoại và bàn tay đang giữ lấy mảnh giấy ghi số điện thoại của Yami đều ướt đẫm mồ hôi. Ngón tay cậu cử động chậm nhất có thể theo qui luật tự nhiên, cậu quay số điện thoại. Cậu đặt sát loa vào lỗ tai và giật nảy người khi nghe nó bắt đầu đổ chuông.


Nhỡ đâu Yami nghĩ cậu nghe như một thằng nhóc thì sao? Giọng nói của cậu khá là cao. Có lẽ cậu nên thử hạ nó xuống một chút…


“Xin chào,” một giọng nói mượt mà trả lời, hay hơn bất cứ những gì Yugi có thể đã trông đợi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu đã chẳng hề thật sự nghĩ về nó. Yugi nín thở, cậu đã quên mất làm sao để nói chuyện rồi. “Xin chào?” giọng nói thử lại. Yugi bắt buộc miệng mình phải mở.


“Y-Yami…?” Yugi nói, cau mày khi giọng cậu vỡ ra một cách khó ưa. Cậu có thể nghe thấy một tiếng lấy hơi ở đầu dây bên kia. Có nhiều tiếng nói đang la hét ở bên ngoài.


“Chờ chút đã, để tớ đến một căn phòng khác,” Yami lặng lẽ trả lời. Yugi gật đầu, quên mất rằng Yami không thể nhìn thấy cậu. Có một khoảng dừng, những tiếng nói trở nên dịu hơn. “Yugi, là cậu, phải không?” cuối cùng anh nói.


“Ừm,” Yugi nói khi sự kích động kì lạ và nhẹ dạ sủi bọt bên trong cậu. Giọng của Yami thật là mượt và trầm, Yugi không tài nào tin nổi cậu đã chờ đợi lâu như vậy để được nghe nó.


“Vậy, cậu nghĩ gì nào?” Yami hỏi.


“Về cái gì cơ?” Yugi hỏi lại, nằm xuống giường một cách thoải mái.


“Giọng tớ thế nào?” Yami hỏi. Anh nghe chân thành và hồi hộp đến nỗi Yugi gần như phải phì cười.


‘Tớ có thể lắng nghe nó suốt ngày ấy chứ,’ Yugi muốn nói nhưng cậu tự kiềm chế lại.


“Được. Tuyệt lắm, tớ thích nó,” Yugi trấn an anh. Cậu nghe có hơi phấn khích không nhỉ? “Còn của tớ thì sao? Tớ biết giọng nói của tớ có hơi cao một chút…”


“Dễ thương mà,” Yami trả lời một cách trấn an. Yugi không thể cưỡng lại một sắc hồng nhuộm lên trên hai bờ má cậu.


“D-dễ thương?” Yugi gần như bị mắc nghẹn. Trước giờ cậu chưa bao giờ nghe ai khen giọng cậu đáng yêu cả. Vậy làm thế nào mà khi Yami nói lên điều đó, lời nói lại nghe tự nhiên đến vậy? “Khó lắm à,” cậu phản đối một cách yếu ớt.


“Nó hoàn hảo,” Yami lại lên tiếng. Anh chàng này có một cái tài ăn nói khiến cho các giác quan của Yugi trở nên lúng túng.


“Thật là bất công,” Yugi giải thích, xoay người nằm sấp lại còn hai chân thì đá lên trời. “Tớ cũng rất lùn nữa. Có một lần một gã nọ nhìn tớ và nghĩ tớ chỉ mới học trung học!”


“Không thể tệ đến thế được. Thực tế thì tớ cũng khá thấp đấy thôi,” Yami thừa nhận.


Yugi thấy choáng. “Cậu mà lùn à? Cậu nghe không lùn chút nào cả!” Cậu có thể cảm thấy mình đang dần bắt đầu thư giản lại. Cậu nghe Yami cười nơi đầu dây bên kia. Trái tim Yugi vụt bay lên trời.


~To be continued~



-Author's Note-

Đây là một câu chuyện ngốc nghếch. Tôi không biết tại sao mình lại viết nó nữa. Tôi ước gì giờ tôi có thể viết cái fic đó về Yami no Malik… (thở dài và lủi đi mơ mộng giữa ban ngày về Yami no Malik)

Tôi phải xin lỗi vì cái comment khiếm nhã nọ về Honda mà tôi đã viết cuối chap trước. Tôi chắc rằng bên dưới tất cả những… không có cá tính, những câu nói sáo rỗng và cái kiểu đầu kì dị tương-tự-với-cái-vòm-tàu ấy là… một thứ gì đó hữu dụng. (ho) Không như… xem nào, ưm, tôi không biết nữa, MALIK! Ai là kẻ đã nói Malik không có cá tính nào? Cậu đã uống nhầm nước ép của Trái cây ác quỷ rồi à? MALIK LÀ HÌNH MẪU CỦA CÁ TÍNH! Cậu có muốn mượn vol. 25 – xin lỗi, vol. 18 của tôi không?


Next chapter: OMFG! Tôi đang làm gì với Malik thế này? LẠI NỮA! Và…liệu đó có thể là nó? Có chứ! TEENAGE ANGST! (há hốc miệng) Cũng đến lúc rồi. Cái fic này đang quáaaaaa là fluffy, các bạn biết tôi muốn nói gì không? Hơi quá hạnh phúc với gu của tôi. BAKURA LÀ MỘT THẰNG TỒI! YAY!


REVIEW!

You better d(beep)mn well review or I'll just have to continue this sh(beep)tty, long-since-dead, f(beep)cking bad joke on into the next chapter!

REVIEW!

Các bạn thấy đấy, thực tế thì tôi không chửi thề nhiều đến thế… bên cạnh “hell”. Tôi dùng “hell” rất nhiều. “Hell” có phải là một từ tục tiễu không chứ?

REVIEW!


-Translator's Note-

*liếc nhìn au với vẻ e ngại* *chỉ lên trên* Author của fic này có vẻ như ngày càng điên XD Nên tốt nhất các bạn hãy review cho fic, để tránh "cơn thịnh nộ" của nàng ta. XD

(1) một cái chũm chọe lớn: a large cymbal - một bộ phận trong dàn trống

(2) hậu vị sau chuyến bay: jetlag

(3) đồng hồ sinh học: sleeping cycle

(4) tha cho cậu ấy đi: give him a break

thay đổi nội dung bởi: CharleD, 13-04-2012 lúc 05:00
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 06-02-2013, 18:53
CharleD's Avatar
CharleD CharleD is offline
Because everyday, you were the one who made me shine.
 
Lover
Yuuki_sp
Phòng trưng bày huy hiệu
Cấp 2 : Star of Nature Cấp 3 : Star of Love Cấp 1 : Star of Ocean Đá cấp 2: Garnet 
Maa Shachou Cấp 2 : Star of Nature Đá cấp 2: Garnet 
Tổng số huy hiệu: 7
Tham gia ngày: 29-08-2008
Bài gửi: 456
Cấp Độ: 72
Rep: 3592
CharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond reputeCharleD has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới CharleD
Chyaputa 4: Cellular Phones

-Chương 4: Điện thoại di động-



Yugi vừa đi vừa ngân nga, cười tươi roi rói khi cậu rời khỏi trường trở về nhà. Còn đúng chính xác một tháng nữa thôi là đến buổi hòa nhạc của Descendants of Ra, mà cậu thì không thể chờ được.


‘Không biết Yami có đến xem không nữa,’ Yugi thầm nghĩ trong lúc bước qua khỏi cổng trường. ‘Dù anh ấy có thể lại phải rời đi để tới một nước khác trước buổi hòa nhạc…tối nay mình nên hỏi ảnh…’


Cậu đang trông chờ một cuộc ‘nấu cháo điện thoại’ nữa với bạn mình. Ông cậu đã hỏi cậu gọi điện cho ai suốt 7 giờ liền mỗi đêm, và Yugi chỉ trả lời một cách lấp lửng rằng đó là một người bạn cùng trường vì dạo này họ đang giúp đỡ nhau làm bài tập về nhà. Ít nhất như vậy cũng sẽ giữ mẹ cậu không can thiệp vào chuyện này trong một khoảng thời gian sắp tới.


Yugi nhận ra rằng gần đây cậu thường hay nghĩ về Yami nhiều lắm. Đôi khi cậu thấy bản thân mình băn khoăn, ngay trong giờ học, liệu anh ấy trông như thế nào, hay anh đang ở đâu và làm gì vào lúc này.


Thật vậy, Yugi quá bận tâm suy nghĩ về Yami đến nỗi cậu không kịp chú ý rằng mình đã bước ngay vào vòng vây của một nhóm sinh viên lớp trên, cho đến khi cậu chỉ còn cách một phút nữa là đụng vào người họ.


“Ô hô, nhìn này, hóa ra là Yugi-chan bé bỏng đấy à,” một giọng nói khản đặc chế nhạo. Yugi ngước nhìn lên trong kinh ngạc để thấy ba tên lớp trên đang bủa vây quanh cậu, cắt hết mọi đường thoát thân.


“X-xin chào…” Yugi nuốt nước bọt, cố gắng giữ cho giọng mình nghe thật thoải mái. “Các anh… khỏe không ạ?” Cậu thực sự không thích mấy người này. Họ luôn luôn chế giễu cậu, Jounouchi và Honda trên hành lang. Gã đầu xỏ, Ushio, rất kì thị những người đồng tính.


“Mày về nhà đó hả, thằng đồng bóng?” cái gã đằng sau cậu rít lên.


“D-Dạ em đang định về,” Yugi nuốt nước bọt và xoay người để bước luồn qua bọn họ.


“Không thèm chào tạm biệt tụi tao luôn hả?” một giọng khác thủ thỉ vang lên. Bọn còn lại bật cười hô hố đầy độc địa.


“Bây giờ vắng cái bè lũ nho nhỏ đó ở đây để bảo vệ mày rồi,” Ushio nạt, đôi mắt hí nheo lại đe dọa, đứng bao trùm lên hình hài nhỏ bé của Yugi. “Tao ngạc nhiên à. Tao cứ nghĩ là tụi bay không thể bị chia cắt chứ. Cá là tụi bay giao cấu với nhau mỗi đêm, phải không thằng đồng bóng? Mở tiệc đêm hả?” mặt Yugi đỏ bừng bừng lên. Cậu ước là mình đã nhận lời mời của Jounouchi cùng đến trung tâm giải trí.


“C-Cho em qua,” Yugi nói lắp bắp, cố gắng giữ bình tĩnh mặc dù đôi tay cậu lại đang run bần bật lên.


“Nhưng mà tụi tao muốn chơi, và tụi tao còn biết mày thích chơi với con trai như thế nào nữa kìa.” Một cánh tay đặt trên tay cậu. Yugi đẩy nó ra và cố gắng bỏ chạy. Ushio chụp lấy vai cậu rồi lôi cậu ngược lại. Hai gã còn lại đồng thời cũng tiến đến gần.


“Đ-để cho em yên…” Yugi phản đối, thất kinh.


“Cá là mày thích vầy, đúng không?” Ushio rít bên tai Yugi. “Luôn mơ được bao quanh bởi trai, hả?” Có một bàn tay đặt trên ngực, một cái trên mặt, và còn trên chân cậu nữa.


Não Yugi như đang bốc cháy; các giác quan cậu trở nên mờ nhạt đi. Kinh hãi, Yugi thét toáng lên, âm thanh nghe chói tai hết mức có thể, và vung tay loạn xạ quanh đầu. Hai trong số chúng buông tay ra, hơi giật mình một chút, nhưng Ushio vẫn giữ lấy cậu; tay hắn nắm chặt vào đôi vai gầy của Yugi. Yugi cắn vào tay gã côn đồ làm Ushio bật chửi thề rồi nới lỏng tay ra. Yugi tuột ra khỏi sự kìm kẹp của hắn nhưng Ushio đã kịp túm lấy cái áo khoác đồng phục cậu đang mặc. Yugi xé toạt nó ra khỏi vai rồi vụt bỏ chạy, trong đầu cậu vang lên đầy những tiếng la hét điên cuồng trong cơn hoảng loạn.


Người ta bối rối nhảy ra tránh đường rồi nhìn chằm theo kì quặc khi cậu chạy qua nhanh hết mức mà cặp chân ngắn của mình có thể cho phép. Cậu đến được trạm xe buýt nhưng chờ nó tới sẽ tốn rất nhiều thời gian. Mà cậu thì không có thời gian để chờ, họ sẽ bắt kịp cậu mất. Họ chắc chắn sẽ tìm ra cậu nếu cậu ngừng lại. Do vậy Yugi tiếp tục chạy. Cậu chạy và chạy và chỉ khi sốc hông quá mức và không thở được nữa thì cậu cuối cùng cũng gục ngã. Hơi thở cậu tuôn ra hổn hển. Cậu nằm lại trên đường trong kiệt sức, đầu nhức nhối và tim thì nện thình thịch đến nỗi làm tầm nhìn của cậu bị nhòe đi.


~X~


Bakura đang bước dọc hành lang thì nghe có tiếng chuông điện thoại phát ra từ phòng Atemu. Anh dừng lại, bước lùi vài bước và thấy điện thoại của Atemu đang reo. Ai có thể gọi cho Atemu nhỉ? Mà Atemu có thể gọi điện cho ai đươc chứ? Sự tò mò chiếm lấy phần thắng, và Bakura xông vào phòng rồi bắt điện thoại lên.


“Chào?” anh cộc cằn trả lời.


“X-xin chào… có Yami ở đó không?” một giọng nói nhỏ nhoi yếu ớt hồi hộp hỏi. Bakura cau mặt.


“Không có ai tên Yami ở đây hết,” Bakura lạnh lùng nạt. “Mày lộn số rồi. Đi gọi chỗ khác đi.”


“Nhưng mà…số điện thoại này lần trước gọi được mà…” giọng nói bên kia phản kháng lại gần như tuyệt vọng. “Anh có chắc là không có ai tên Yami ở đó không…?”


“Chắc. Chào mày, đừng bao giờ gọi lại đây nữa,” Bakura gầm gừ rồi cúp máy trước khi người nọ có thời gian trả lời lại. “Chúa ơi, phiền chết được!”


~X~


Yugi đặt cái điện thoại trở về chỗ của nó. Có thật sự là sai số không? Không, không thể nào, cậu đã thuộc nằm lòng số điện thoại này rồi mà. Không có cửa nào mà nó sai hết. Có thể cậu đã quay số nhầm. Yugi cầm điện thoại lên và gọi lần nữa nhưng nó không đổ chuông, điện thoại của Yami đã bị khóa.


Quai hàm run rẩy, Yugi bỏ cuộc. Cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà rồi ép mình hít thở thật sâu. Cậu vẫn chưa hoàn hồn sau vụ chạm trán với Ushio; toàn thân cậu đang run lên như thể không khí trong phòng đã trở nên lạnh cóng vậy.


‘Yami… anh đâu rồi?’ Yugi cầu khẩn lên trần nhà. ‘Yami… làm ơn đi…’


~X~


“Các người về trễ,” Bakura quan sát người bạn cùng nhóm của mình bước qua cửa vào phòng trông cực kỳ mệt mỏi, dù mới chỉ có 8 giờ.


“Tôi vừa phải chịu đựng một buổi chụp hình đáng lẽ phải kết thúc từ hồi 3 giờ! Bữa nay lẽ ra phải là ngày nghỉ của tôi mới đúng!” Atemu rên rỉ rồi ngã sụp xuống cái ghế bành. “Xin lỗi Bakura, nhưng tâm trạng tôi bây giờ không được tốt đẹp gì cho lắm đâu.”


Tay ghi ta quắc mắt nhìn anh. “Có thật là cậu đã từ chối một buổi hẹn hò với Malik không vậy?” Bakura thẳng thừng hỏi.


“Cái gì!” Atemu hét toáng lên, té nhào ra khỏi ghế xuống sàn. “Tôi không có làm mấy chuyện như vậy à. Malik chưa bao giờ hỏi tôi hết,” Atemu nói chắc nịch, tự lôi mình dậy khỏi sàn.


“Ồ vâng, cậu ta có đấy,” Bakura nói cộc lốc, với một nụ cười ma mãnh quỷ quyệt. “Mariku nói Malik thực sự rất buồn. Malik nói với cậu ta rằng khi còn ở Mỹ cậu đã tuyên bố rằng cậu thà ngủ nướng còn hơn là hẹn hò với cậu ta,” Bakura khiêu khích một cách quá là sống sượng. “Hơi bị lạnh lùng, hả?”


“Nhưng mà tôi không…” Atemu phản đối nhưng rồi dừng lại. Giờ nghĩ lại, anh đúng là đã nói gì đó giống giống như vậy với Malik, nhưng mà lúc đó Malik đâu có đề nghị hẹn hò gì với anh đâu… anh đã… đã… “Chờ đã… cậu ta muốn hẹn hò với tôi à?” Atemu hỏi dò lại một cách thận trọng.


“Ừ,” Bakura đáp lại, cười toe toét như thể chuyện này vui nhộn gì lắm vậy.


“Cậu có chắc không vậy?” Atemu hỏi, bấy giờ cảm thấy vô cùng tội lỗi.


“Ồ chắc chứ,” Bakura nói miệng vẫn cười gian xảo, mắt lóe sáng.


“Khỉ thật,” Atemu rít lên. “Tôi có nghĩ vậy đâu! Và tôi nói vậy với cậu ta thật à?”


“Đúng.”


“Cứt,” Atemu rên lên, một tay ôm mặt mình. “Tôi không hề có ý đó… nếu tôi biết thì ít nhất tôi cũng đã không lạnh lùng đến vậy rồi.”


“Ý cậu là, kiểu nào thì cậu cũng không hẹn hò với Malik hả?” Bakura ngạc nhiên hỏi.


“Ừ thì… đừng hiểu lầm ý tôi, Malik là một anh bạn rất tốt tôi chỉ là…” Atemu lưỡng lự tìm từ cho thích hợp. “Như vậy không phải lạ lắm sao, ý tôi là chúng ta là bạn tốt mà, đúng không? Gì nữa? Sao cậu lại cười?” Atemu buộc tội một cách bực dộc khi Bakura đột nhiên bắt đầu cười khùng khục.


“Tôi không thể tin được là cậu lại không nhận ra đó! Malik coi như đã hoàn toàn đổ vì cậu kể từ ngày cậu ta gặp cậu kìa!” Bakura giải thích, hầu như không thể nhịn được cười. “Mariku với tôi biết từ hồi nào rồi!” Atemu rớt hàm.


“…cậu…cậu ta thật à?” Atemu hỏi gặng lại một cách khó xử. Bakura chỉ xoay sở được một cái gật đầu qua trận cười như điên của mình. “Oh…” Atemu ngồi bó gối trong khi một cảm giác ghê tởm dâng lên trong bụng. “Tôi chưa bao giờ nghĩ về Malik như vậy.” Atemu nhìn Bakura. “Cậu ấy… buồn lắm hả? Như là, rất rất buồn luôn hả?”


“Ừ,” Bakura cười lặng lẽ. “Cậu thật là đần!” Atemu cúi gầm mặt. Giờ thì anh thật sự cảm thấy tiếc cho Malik. Sao mà anh có thể không để ý tới cơ chứ? Sao anh lại ngu đến thế được?


“Tôi không thể tin được…” Atemu lẩm bẩm, lặng lẽ lắc đầu. “Tôi về phòng đây. Điều này thật là quá sức.” Atemu đứng dậy khỏi sàn nhà và bắt đầu bước về phía phòng mình.


“À đúng rồi, một chuyện nữa,” Bakura gọi với theo. Atemu quay người lại đúng lúc cái điện của anh bay vèo tới. Atemu chụp lấy nó.


“Ah… cậu giữ điện thoại của tôi chi vậy?” anh hỏi một cách ngờ vực.


“Một thằng nhóc nào đó cứ gọi vào điện thoại cậu mãi. Tìm gã nào đó tên ‘Yami’,” Bakura giải thích. “Tôi nghĩ là cậu ta cứ 5 phút thì gọi một lần suốt 4 tiếng đồng hồ rồi.”


“Cái gì cơ! Cậu ta đã gọi à!” Atemu la lên, đột nhiên trở nên hoảng loạn. Bakura nhướng một bên mày thanh mảnh của mình lên, tỏ vẻ nghi ngờ.


“Cậu biết thằng nhóc đó à?” anh hỏi. “Này Atemu! Tôi đang nói chuyện với cậu đó!” Bakura la lên khi Atemu chạy dọc hành lang về lại sự riêng tư của phòng mình. Atemu tăng tốc đánh vòng qua góc tường và biến mất khỏi tầm nhìn của Bakura. Anh tìm được phòng mình, đẩy cánh cửa bật mở rồi đóng sầm nó lại, nhốt hết mọi người ở ngoài.


Atemu bật điện thoại lên. Anh có 37 cuộc gọi nhỡ.


“Ôi Yugi…” Atemu thì thầm và bắt đầu quay số.


~X~


“Yugi à, con có trong đó không? Mẹ gọi ăn tối hai mươi phút trước rồi mà,” mẹ cậu gọi xuyên qua cánh cửa khóa chặt phòng Yugi. Yugi đang nằm cuộn tròn trên giường, nhìn chằm chằm cái điện thoại, y như cái tư thế cậu nằm từ bốn tiếng trước từ khi cậu về đến nhà.


“Con không đói,” Yugi nói một cách yếu ớt.


“Yugi, ra ngoài đi. Ông nội và mẹ lo đến phát bệnh. Con luôn luôn nói chuyện điện thoại hay lên mạng và tự nhốt mình trong phòng. Yugi, chúng ta lo cho con…”


“Con khỏe mẹ à. Chỉ là con có nhiều bài tập lắm, được chưa,” Yugi nói dối, giọng cậu to lên hơn mức cần thiết để che đi bất cứ dấu hiệu nào cho thấy cảm xúc của cậu hiện đang không ổn định. Cậu biết nó nghe không được thuyết phục cho lắm nhưng cậu cũng chẳng quan tâm.


“À ừ…được rồi. Nhưng mà Yugi, ông và mẹ thực sự rất yêu con, được không. Con có thể nói chuyện với chúng ta bất cứ khi nào con cần,” giọng nói hiền từ của mẹ cậu cất lên khi cậu nghe tiếng bà bước đi xuống nhà dưới.


‘Con không muốn nói chuyện với các người! Con muốn nói với Yami!’ não của Yugi gào lên, tay cậu nắm chặt lấy cái mền trên giường.


Đột nhiên điện thoại reo lên. Yugi chụp lấy nó chỉ trong tic tắt.


“Xin chào,” Yugi thở hắt ra, đấu tranh để thở.


“Yugi?” chất giọng quen thuộc đầy an ủi đó trả lời.


“Yami…tớ…tớ gọi hoài mà cậu không bắt máy,” Yugi run rẩy nói.


“Tớ xin lỗi, tớ có cuộc họp với những tên ngốc này và nó cứ kéo dài mãi! Tớ rất xin lỗi Yugi,” Yami giải thích.


“Chuyện đó…nó…tớ không sao, đừng lo về nó,” Yugi nói giọng nghẹn ngào.


“Nhưng cậu đã gọi đi gọi lại mãi! Tớ xin lỗi, Yugi!” Yugi nhận thấy rằng cậu thật sự không hề bận tâm. Cậu không phiền dù phải đợi Yami thật lâu vì bây giờ anh đã ở đây rồi, Yugi có thể nói chuyện với anh được rồi. Yugi giữ điện thoại sát lại gần tai cậu hơn như thể việc đó có thể mang hai người lại gần nhau hơn.


“A-ai là người đã trả lời điện thoại của cậu vậy?” Yugi hỏi, giọng hơi gắt lên. Cậu thực sự không quan tâm người đó là ai, cậu chỉ muốn nghe Yami nói chuyện với mình, muốn nghe chất giọng đầy an ủi của anh để cho tay cậu hết run.


“Ồ, cậu ta là à…con trai một người bạn của ba mẹ tớ,” Yami giải thích. “Không phải là một anh chàng dễ chịu cho lắm, cậu ta chôm cái điện thoại của tớ, đó là một trong những lí do tớ không gọi cho cậu được đấy.”


“Tốt quá,” Yugi nói, chỉ lắng nghe nửa vời. Giọng cậu nghẹn lại như thể chính nó đang đấu tranh để giữ cho nó vững vàng. “Thật tốt là cậu lấy được điện thoại về rồi…” giọng cậu rít lên the thé vượt ngoài tầm kiểm soát của mình.


Một khoảng dừng.


“Yugi…cậu ổn không?” Yami hỏi.


“Ồ vâng, tớ-” Yugi thở hổn hển cố đưa không khí trở lại vào phổi mình. “…ổn, ổn mà.”


“Cậu nghe không được ổn cho lắm,” Yami nói, giọng anh đầy lo lắng. “Có gì không ổn hả? Cậu bị ốm à?” Yugi ngần ngừ, cậu không thể nói được. Cậu biết rằng nếu anh cố bàn về mọi chuyện đã xảy ra ngày hôm nay, chắc chắn rồi nó sẽ tuôn ra hết từ miệng cậu. “Yugi, đã xảy ra chuyện gì hả?” Yami nói, càng khẩn trương hơn.


“Yami…cậu có bạn gái không?” Yugi hỏi, vật lộn để giữ cho giọng của mình nằm trong vòng kiểm soát.


“Bạn gì cơ?” Yami bất ngờ hỏi lại.


“Một cô bạn gái. Cậu có không?” Yugi khẩn nài hỏi. Cậu phải điều tra cho bằng được. Điều này quan trọng lắm. Hai tay cậu đang run lên.


“À…tớ đã từng quen với vài người rồi nhưng ngay bây giờ thì không có ai cả,” Yami lơ đãng thừa nhận như thể anh không hiểu Yugi đang cố hướng tới cái gì. Trái tim Yugi trôi tuột qua bao tử, xuống tới tận sàn nhà khi nó cố gắng vật lộn để tồn tại. “Sao cậu hỏi vậy?”


“Tớ cần phải biết…nhưng tớ đoán giờ nó không thành vấn đề nữa rồi,” Yugi lẩm bẩm, giọng từ từ nhỏ hơn và yếu đi, càng dè dặt hơn.


“Quan trọng lắm chứ! Yugi, nói tớ biết có gì không ổn đi!” Yami yêu cầu. Chất giọng tuyệt đẹp của anh rít lên không giống với bình thường. Yami đang lo sợ sao? Yami không bao giờ sợ hãi cả. Cổ họng Yugi đau rát, qua từng giây lại càng siết chặt hơn.


“Nhưng có thể cậu sẽ ghét tớ…” Yugi ngập ngừng nói.


“Tớ sẽ không ghét cậu đâu Yugi. Tớ không bao giờ có thể ghét cậu được,” Yami đáp trả thật bình tĩnh và rõ ràng. Miệng Yugi run rẩy, nắm chặt lấy cái điện thoại trong đôi tay đẫm mồ hôi của mình.


“Tớ…” Yugi nuốt nước bọt. Cậu phải nói cho anh biết, cậu phải nói cho ai đó. “Có mấy gã ở trường luôn luôn đem tớ cùng các bạn tớ ra làm trò cười rồi chửi bới, và rồi… Tớ đang đi bộ về nhà một mình thì tụi nó bao vây tớ rồi…” giọng Yugi đang từ từ vỡ ra. Cậu có thể nghe thấy nó đông đặc lại rồi thổn thức ra từ miệng cậu, nhưng cậu vẫn phải tiếp tục nói. “Mấy gã đó bao vây tớ rồi b-bắt đầu gọi tớ bằng mấy cái t-tên này nọ rồi…”


Yami im lặng. Có phải anh đang quá im lặng không? Anh có lắng nghe không ấy chứ? Yugi ước rằng cậu có thể nhìn thấy anh nhưng cùng lúc đó lại ước rằng mình không nói chuyện với anh thì hơn.


“Họ mắng nhiếc tớ vì…v-vì tớ là gay…” Yugi chốt lại. Yami có nghe không? Sao anh không nói gì hết vậy? “Rồi họ bắt đầu khép chặt vòng vây rồi nắm lấy….v-vai tớ rồi tớ cứ hoảng lên và bỏ chạy lấy thân, thậm chí tớ còn bỏ áo khoác với túi ở lại…” Yugi ngừng lại, điện thoại dán chặt vào tai để bảo đảm rằng cậu không bỏ lỡ mấy câu trả lời của Yami.


“Cậu là cái gì?” Yami rất từ tốn hỏi lại, giọng không chút cảm xúc.


“Tớ là gay,” Yugi thừa nhận, cố gắng ra vẻ như sự thật này chẳng có gì là quan trọng hết. Yami đang nghĩ gì đây? Có phải cậu vừa vĩnh viễn đánh mất đi bạn mình không?


“Cậu là gay?” Yami hỏi lại. Tinh thần Yugi càng xuống thấp hơn nữa, tan nát. Yami ghét cậu. Anh ghét cậu.


“Nó không như cậu nghĩ đâu, tớ…ý tớ là nó không tệ lắm. Nó không phải không bình thường hay gì, cậu biết không…” Yugi tự mình huyên thuyên cho đến im lặng, chờ Yami hồi đáp.


“Cậu thích con trai à?” Yami hỏi lại lần nữa. Giờ thì Yugi đang rất là lúng túng và tuyệt vọng. Sao chuyện này lại khó hiểu đến vậy được?


“Ừ, tớ là gay,” Yugi nói một cách yếu ớt.


“Yugi,” Yami nói, rất từ tốn. “Tớ là bi.”


Lần này đến lượt Yugi không thể lĩnh hội được câu phát biểu này.


“Cậu là cái gì cơ?” Yugi hỏi lại, hoàn toàn bị sốc.


“Bi, tớ thích con trai và con gái,” Yami lặp lại, anh nghe gần như nhẹ nhõm.


“Cậu ấy hả?” Yugi hỏi một lần nữa nhưng sức ép từ não cậu như đang tăng lên, căng phồng như một quả bong bóng sắp nổ tung.


“Yeah.”


“Thật không?” Yugi thở hổn hển. Ngực cậu quặn đau. Sao nó lại khó khăn đến vậy?


“Thật,” Yami kết thúc. Im lặng. Yugi thấy mình không còn gì để nói thêm nữa.


‘Yami là bi. Yami là bi,’ cậu âm thầm lặp lại cho chính mình, để nó từ từ ngấm vào.


“Một sự trùng hợp kỳ lạ, nhỉ?” cuối cùng Yami nói, phá vỡ sự im lặng. Yugi không thể chịu đựng được nữa. Nước mắt cậu lăn dài xuống mặt. Đôi môi yếu ớt run rẩy để lọt ra một tiếng nấc nhỏ. “Yugi? Có chuyện gì vậy?” Yami hỏi, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng.


“Tớ đã rất s-sợ,” Yugi lại khóc nấc lên; lá chắn tinh thần của cậu đang dần vụn vỡ. “Tớ đã nghĩ cậu sẽ ghét tớ, như mấy g-gã ở trường. Khi bị bọn họ bao vây tớ s-sợ lắm. Tớ chỉ muốn được để mặc một mình thôi!” Nước mắt của Yugi rơi lên cả cái ống nói. Yugi thắc mắc không biết Yami có còn hiểu được cậu nữa hay không với biết bao tiếng nấc như vậy. “Tớ c-chẳng có làm gì họ hết! Sao họ k-không thể để mặc tớ đi kia chứ?”


“Yugi…” Yami cất giọng đầy an ủi. “Tớ không ghét cậu đâu. Tớ sẽ không bao giờ ghét cậu. Bọn ở trường chẳng là gì cả. Tụi nó chỉ là một bọn dốt nát, thiển cận.” Yugi sụt sịt và lau nước mắt bằng ống tay áo.


“Tớ ước chi họ cứ để mặc tớ đi cho rồi,” Yugi rên rỉ khi cậu ngã vật xuống giường, điện thoại kề bên tai. “Sao họ lại ghét tớ chứ?”


“Yugi…nếu tớ có ở đó tớ nhất định sẽ bảo vệ cậu,” giọng nói của Yami vang lên bên tai cậu. “Tớ hứa, tớ sẽ bảo vệ cậu và cậu có thể nói với tớ mọi thứ! Tớ sẽ không bao giờ ghét cậu…”


“Yami…” Yugi thở phào, những tiếng nấc cuối cùng cũng dần dịu đi, cậu nhắm mắt lại. “Một ngày nào đó…nếu được…tớ muốn được gặp cậu.”


Rồi một khoảng lặng dài. Có vẻ còn dài hơn cả cuộc đời này nữa.


“T-tớ cũng muốn gặp cậu,” Yami trả lời.


Yugi cười vào tấm trải giường của cậu.


~X~


Bakura vẫn còn ngồi trên sofa khi Atemu bước trở lại vào phòng, điện thoại cầm lỏng lẻo trong bàn tay buông thõng bên hông. Một cái nhìn gần như là tê liệt nhưng thõa mãn mà Bakura chưa từng thấy trước đây đang chiếm hữu lấy gương mặt anh.


“Cái thằng nhóc đó là sao vậy?” Bakura hỏi một cách sỗ sàng.


“Gì cơ?” Atemu nói như thể anh chỉ mới vừa để ý thấy Bakura cũng đang ở đây. “Ồ không có gì, không có gì. Nhầm số thôi.” Bakura nhướn một bên mày nhưng rồi nhún vai và tiếp tục lau chùi cây ghi ta quý báu của mình.


“Cậu đã nói chuyện với Malik chưa?” Bakura hỏi, phủi bụi ra khỏi cây nhạc cụ quý giá của anh ta. Atemu trông hơi mơ hồ.


“Ai?” Atemu ung dung hỏi.


“Cậu cảm thấy có ổn không vậy?” Bakura giục một cách giận dữ. “Cậu chỉ chộp lấy cái điện thoại rồi biến mất vào phòng suốt 2 tiếng đồng hồ. Chuyện gì đã xảy ra vậy?”


“Tôi chỉ đánh một giấc thôi,” Atemu chống chế. “Có gì to tát đâu?”


“Thôi quên đi,” Bakura gầm gừ.


Chuông cửa reo lên từ phía bên kia căn phòng của những ngôi sao nhạc rock.


“Ai lại đến vào giờ này nhỉ?” Atemu hỏi, hăm hở thay đổi chủ đề. Bakura âu yếm đặt cây ghi ta của mình xuống ghế, bước về phía cánh cửa rồi nhìn ra ngoài cái lỗ nhòm.


“Pizza đây rồi,” Bakura đắc thắng nói.


“Cậu gọi pizza!” Atemu kêu lên, bật đứng dậy. “Cậu không thể cứ gọi pizza như thế được! Khách sạn chỗ chúng ta ở được coi là bí mật, lỡ mà cánh nhà báo tìm ra chúng ta thì sao! Bên cạnh đó, Ishizu sẽ giết cậu! Chúng ta không được phép ăn thứ đó!” Atemu rít lên trong khi tóm lấy cánh tay Bakura đang vươn về phía cánh cửa.


“À vâng nhưng mà tôi đói và tôi chán ngấy cái thứ đồ ăn dinh dưỡng đó rồi. Tôi muốn mấy thức ăn nhanh đầy chất béo ngay bây giờ, chết tiệt thật!” Bakura giật tay ra khỏi tầm nắm của Atemu rồi mở cửa phòng khách sạn.


Một cậu thiếu niên gầy gò đứng ngay ngưỡng cửa, một hộp pizza trong tay. Dòng chữ “Pizza Palace” in ngang qua bộ đồng phục màu trắng đỏ. Mái tóc trắng dài xõa ra dưới vành nón, một đôi mắt nâu mệt mỏi nhìn chằm chằm tới trước trên một gương mặt trắng bệt.


“Tổng cộng 1300 yên,” cậu trai nói mà không buồn ngước mặt lên. Bakura cầm lấy hộp pizza rồi lục lọi mấy cái túi của anh ta.


“A, Atemu. Cho bạn cậu một ít tiền lẻ coi,” Bakura ra lệnh.


“Tôi? Tôi không có gọi nó à,” Atemu vừa phản đối vừa bước lùi về phía sau. Anh ngạc nhiên rằng cậu bé pizza đã không phát hoảng rồi hét lên ngay khi cậu vừa nhìn thấy họ.


“Coi nè, tôi sẽ trả lại cho cậu sau. Dẫu sao đi nữa thì 1300 yên cũng có là gì với cậu đâu?” Bakura nạt. Ngay lúc đó cậu bé đưa pizza ngước mặt lên, mắt cậu sáng hẳn ra khi cậu tập trung vào Bakura.


“A, Bakura?” Atemu rít lên, thụi vào hông anh ta. Họ vừa mới bị phát hiện ra. Atemu có thể nói vậy. Cậu bé pizza mà nhận ra họ rồi thì chỗ ở của họ sẽ đầy trên mặt báo và họ sẽ chẳng thể nào tránh khỏi đám đông quần chúng nữa.


“Cái gì?” Bakura đớp lại và rồi nhận ra Atemu đang nhìn về đâu. Cậu thiếu niên đưa pizza vẫn đang đứng đó, nheo mắt nhìn về Bakura như thể cậu không thể nhận ra gương mặt anh ta vậy.


“Tôi có biết anh không?” cậu bé đưa pizza hỏi hướng về phía Bakura.


“Bakura…” Atemu khẽ gầm gừ bằng một giọng trầm đầy cảnh báo.


“Suỵt, đừng lo. Tôi lo được rồi,” Bakura thì thầm với anh rồi quay về phía cậu bé pizza. “Vậy, cậu đã nhận ra gương mặt này chưa?” anh chỉ vào mình rồi hỏi. Atemu đập tay lên trán.


“Ôi lạy chúa lòng lành, đừng có tới nữa…” anh rên rỉ trong tuyệt vọng.


“Tôi trông khá là quen, đúng không?” Bakura nói trơn tru, thảnh thơi đứng dựa lên khung cửa, cười kiêu ngạo.


“Tôi đoán…” cậu bé pizza nói, vẫn hoàn toàn bối rối.


“Tốt thôi, tôi cho cậu chữ ký của tôi và chúng ta huề vụ pizza này nhé?” Bakura nói một cách quỷ quyệt trước khi cậu trai tội nghiệp kịp có cơ hội trả lời.


~X~


Và rồi gã đàn ông tóc trắng cười đểu.


“Tốt thôi, tôi cho cậu chữ ký của tôi và chúng ta huề vụ pizza này nhé?”


Ryou nhìn chòng chọc và rồi đột nhiên cậu nhận ra. Cái giọng cười đểu và đôi mắt tối lạnh lùng ấy, cậu đã nhìn thấy nó ở đâu trước đó rồi. Nhưng mà ở đâu…?


“Vậy thì tôi sẽ ký cho ai đây?” gã đàn ông tóc trắng nói vừa chụp lấy một mảnh giấy trên bàn café gần đó.


“Anh…anh là gã đó…” Ryou nói to chỉ tay vào anh ta, mắt mở thao láo. Tất cả đã rõ ràng. Cậu nhớ cậu đã nhìn thấy gương mặt này ở đâu rồi.


“Đúng, đúng, người đó. Bây giờ, cậu muốn tôi ký cho ai nào?” người đàn ông hỏi lại lần nữa, đôi mắt sẫm màu lóe sáng.


Và rồi sự căm ghét rực lên trong Ryou.


“Anh là cái gã đã ăn cắp cái túi của tôi!” Ryou cuối cùng cũng hét lên, giọng đanh lại.


Người đàn ông tóc trắng đông cứng lại nơi cánh cửa. “Cái gì?” gã ta hỏi lại, đột ngột mất thăng bằng. Ryou đứng thẳng dậy.


“Anh lấy cắp cái túi của tôi trên đường khi tôi đang đi tới trường!” Ryou đòi hỏi. Người đàn ông đứng phía sau tên trộm, với mái tóc trông giống Yugi đến đáng ngờ, nhìn về phía bạn mình đầy hoài nghi.


“Cậu đã làm cái gì?” anh ngờ vực hỏi lại bạn mình. Tên trộm tóc trắng lạnh lùng cau có, nụ cười quỷ quyệt đầy tự tin biến mất hoàn toàn trên gương mặt gã. Đôi mắt màu tối lạnh lùng của gã liếc nhìn Ryou đầy giận dữ cứ như thể cậu đã chen ngang vào chuyện gì rất quan trọng vậy.


“Tôi không có bất cứ khái niệm nào về việc cậu nói cả, nhóc con,” gã ta sống sượng thêm vào. “Nhưng cảm ơn vì cái pizza. Tạm biệt,” gã ta khạc ra rồi đóng sầm cửa lại vào mặt Ryou. Ryou quá sốc đến nỗi trong một lúc cứ đứng đực ra đấy, vẫn đang chỉ tay về phía nơi tên trộm đã đứng.


“Này,” cậu nói và cơn giận bùng lên trong cậu. “Này! Trả túi lại cho tôi, đồ ăn cắp! Trả đồ lại cho tôi!” Không có một hồi âm nào phía sau cánh cửa. Ryou đập mạnh nắm tay lên cửa. “Ra đây! Tên khốn! Đồ hèn nhát! Trả đồ lại cho tôi! Ra đây!” Ryou gào lên nhưng giọng cậu chỉ lờ mờ vang vọng trong dãy hành lang trống vắng.


Sau một hồi, nắm tay của Ryou bắt đầu nhức nhối. Não cậu, vốn đã đau nhừ vì thiếu ngủ, nay đang giật bần bật lên do tiếng ồn từ chính sự la hét của cậu. vẫn không có tiếng trả lời từ sau cánh cửa. Ryou trừng mắt nhìn nó, ruột gan giận sôi cả lên.


“Đồ khốn…” Ryou lẩm bẩm rồi đá mạnh cánh cửa một cái làm cho ngón chân cậu hét lên trong đau đớn. Cậu có thể ngồi bên ngoài phòng khách sạn rồi đợi cho đến khi hắn ta ra ngoài rồi đối chứng với hắn lần nữa. Đột nhiên cái đồng hồ đeo tay của Ryou kêu bíp. Cậu nhìn xuống và nhận ra rằng cậu đã trễ 15 phút cho lần giao hàng kế tiếp.


Ryou liếc nhìn cánh cửa một cách căm ghét thêm lần nữa. Chỉ là một lần giao bánh, cậu có thể bỏ nó, nhưng Ryou lại không thể để mất việc được. Cậu cần số tiền đó để trả tiền nhà. Một cách lưỡng lự, Ryou lê bước trở xuống hành lang rồi đột nhiên bật chửi thề thật to khi cậu nhận ra gã tóc trắng chẳng hề trả tiền pizza cho cậu.


~X~


“Chúa ơi, tôi tưởng cậu ta sẽ chẳng bao giờ bỏ đi,” Bakura nói, rời khỏi cánh cửa và cái lỗ nhòm.


“Cậu chôm túi của cậu ta?” Atemu cáo buộc một cách ngờ vực, liếc nhìn anh ta, tay khoanh trước ngực. Bakura tỏ vẻ nhạo báng rồi bước lại cái ghế sofa.


“Chỉ là một cái túi. Chả biết tại sao nó lại giận dữ như vậy,” Bakura gầm gừ một cách hờ hững khi anh ngồi xuống cạnh cây ghi ta rồi mở hộp pizza ra.


“Và bây giờ thì cậu chôm pizza của người ta,” Atemu nghi ngờ thêm vào.


“Ai mà thèm quan tâm?” Bakura lẩm bẩm một cách cay độc. “Cậu ta chỉ là một gã tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Mà ai lại tốn công như vậy vì một cái túi cơ chứ? Thằng ranh con!”


Atemu cau mày. “Tại sao ngay từ đầu cậu lại đi giật túi làm gì?”


“Vì tôi cảm thấy thích,” Bakura nạt. Cái cau mày không đồng ý của Atemu càng sâu hơn.


“Cậu thật kinh khủng. Cậu không đáng làm người mà,” (1) Atemu cắn cảu. “Chúng ta là những ngôi sao nhạc rock, vì chúa, Bakura! Chúng ta giàu nứt đố đổ vách và nổi tiếng! Chúng ta không cần phải đi ăn cắp nữa!” Bakura bắt đầu miếng pizza thứ 2 của mình, không để tâm đến một lời của bài thuyết giảng của Atemu. “Nó không còn như trước đây nữa”


“Ừ, tôi đoán là không,” Bakura nạt, lạnh lẽo hơn mức cần thiết rất nhiều.


“Cái quái quỷ gì với cậu vậy?” Atemu cay nghiệt buộc tội. Anh đang thật sự cảm thấy rất giận. “Tại sao cậu lại hành xử như thế này?” Bakura đột ngột đứng dậy, gương mặt và đôi mắt không nhúc nhích và lạnh băng. Đột nhiên, anh chẳng còn đói bụng gì nữa.


“Tôi đi ngủ,” anh ta nạt rồi chộp lấy cây ghi ta bỏ về phòng.



~To be continued~



-Author's Note-

REVIEW!

Next chapter: Buổi hòa nhạc đang đến gần. Chỉ còn ba ngày nữa thôi. Atemu thì lại chểnh mảng trong tập luyện, Yugi cứ mơ mộng hoài, Ryou trở nên hơi điên điên, còn Bakura là một thằng tồi, (ngạc nhiên ghê).

REVIEW!


-Translator's Note-

(1) Cậu không đáng làm người mà (You're a horrible excuse for a human being): Vì cụm từ này quá thông dụng, và ai cũng hiểu, nên nó không thật sự xuất hiện trong các từ điển, ngay cả từ điển tiếng địa phương hay tiếng lóng. Đây chỉ là cách dịch của riêng tớ thôi. Nếu các bạn có một gợi ý hay và phù hợp hơn, LÀM ƠN HÃY COMMENT CHO TỚ BIẾT VỚI!!!!!!!

Cảm ơn!!!!!!

thay đổi nội dung bởi: CharleD, 07-02-2013 lúc 03:46
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 07-02-2013, 00:03
mucha's Avatar
mucha mucha is offline
Citizen
 
Tham gia ngày: 01-09-2012
Bài gửi: 8
Cấp Độ: 0
Rep: 0
mucha là vô danh tiểu tốt

I LIKE IT!!! )))))))))))))))))))))))

Fanfic của Yugioh vốn đã hiếm, nay tìm được một fic chất như thế này, làm mình phê như con tê tê. :3
Mình vẫn chưa đọc qua bản Eng, nên không có ý kiến về cách dịch. Nhưng nhìn chung bạn dịch khá suôn và hợp lí.
Mà sao ta bấn cặp BakuraxRyou trong này thế! Bạn Bakura đúng chất đạo tặc, gu của mình
Nhóm Anzu đúng kiểu fan, chỉ còn thiếu màn ngồi chầu chực chờ thần tượng

Cảm ơn bạn đã dịch fic, mình lót chiếu chờ chap mới!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 07-02-2013, 12:00
Lighting_Hikaru's Avatar
Lighting_Hikaru Lighting_Hikaru is online now
Bishop
 
Ru-chan
Qua một thời gian có rất nhiều thứ đã thay đổi, bé được sinh ra trong hoàn cảnh như thế. Một bé thỏ đáng yêu sẵn sàng lắng nghe những tâm sự của bạn.
SP: 104
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 22-10-2011
Bài gửi: 920
Cấp Độ: 20
Rep: 911
Lighting_Hikaru has a reputation beyond reputeLighting_Hikaru has a reputation beyond reputeLighting_Hikaru has a reputation beyond reputeLighting_Hikaru has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới Lighting_Hikaru
Vô cùng vô cùng tuyệt vời ~~

Sự mong đợi lớn nhất từ tình yêu của mình YamiXYugi

Mình đã yêu Yugioh từ rất lâu rồi , trong một ngày mưa cách nay đã 4 năm ....thật tình cờ

Fic của bạn thỏa mãn mọi sự chờ đợi của mình (vì mình chỉ toàn gặp KaibaXYami thôi)

Mình sẽ tiếp tục ủng hộ bạn ~~~ Dép và chờ chap nhé ^^
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks & Social Networks


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 13:52.

Bản quyền oOo VnSharing Group oOo © 2007 - 2012
Vui lòng ghi nguồn VnSharing.net khi bạn dùng các bài viết của site. LIÊN HỆ QUẢNG CÁO: 0945255655. Mail: hyutars@gmail.com
Powered by: vBulletin Copyright © by 2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.