Tên: Blue Memories [ cái tên này có 2 nghĩa, 1 là nghĩa đen – những kí ức màu xanh, nghĩa bóng của từ “blue” chính là buồn nên nghĩa còn lại cũng vậy…]
Rating: 15+
Tình trạng: đang tiến hành
Thể loại: shounen, bloody, tragedy…
Character: Shimizu (là chính) và các nv khác trong Gintama
A/n: Extra đầu tiên của Gintama, sau này mình còn viết vài cái ex và OS khác cho nó, post hay ko thì sau này tính tiếp ^^ Extra này vẫn chưa kết thúc vì chưa có hứng viết tiếp, sau khi up nó có thể sẽ up tiếp mấy cái khác 
Một lời cảm ơn chân thành nhất đến D-chan. Yêu D-chan nhiều lắm 
***
Dokucho – một hành tinh được biết đến với những con người yêu chuộng hòa bình làm nghề nông. Kĩ thuật của họ phát triển rất chậm, có thể nói là ngang bằng thời Edo của Nhật. Cuộc sống người dân ở đây không dư dả hay sung sướng gì nhưng họ luôn vui vẻ và lạc quan, tất cả chung vui dưới một bầu trời xanh…
Khi amanto của các hành tinh khác kéo đến nhằm chủ yếu để khai thác tài nguyên ở đây, chúng vô tình đã vấy máu người dân tộc Dokucho – và thế là, một bí mật đã được hé lộ. Người hành tinh Dokucho và bí mật của nó, tất cả đã khiến hành tinh này nhuốm một màu duy nhất…màu đỏ của máu…
Memory #1
-Shimizu! Con nhỏ này sao giờ này mày còn chưa chịu đi tập luyện hả?
Người đàn ông với mái tóc màu đỏ và đôi mắt cùng màu đạp mạnh vào người một con bé tóc ngắn màu xanh biển làm nó văng vào tường. Tên ông ta là Zen – người quản lí của lò luyện Servant ở Dokucho.
-Sao mày không trả lời? – lão hỏi, nắm tóc con bé lên, nhìn đôi mắt xanh biển của nó
Con bé không nói gì, chỉ dùng hai tay mình nắm lấy hai tay lão để giảm bớt lực. Đôi mắt xanh biếc của biển không hề hiền diệu, nó ẩn chứa những cơn sóng ngầm dữ dội có thể nổi lên bất cứ lúc nào. Lão dộng mạnh đầu con bé vào tường làm nó nằm sóng xoài rồi bỏ đi sau khi vứt lại vài câu cho những tên lính gần đó.
-Bắt nó ra ngoài. Sắp có một trận đấu thử.
-Tôi không muốn.
Zen dừng lại. Lão xoay người lại một cách chậm rãi, cuối cùng nó cũng mở miệng nói sau ngày chính tay nó giết một đối thủ trên sàn đấu, sau ngày nó không còn khóc sau những đòn tra tấn dã man.
-Mày vừa nói gì hả Shimizu?
Con bé đứng dậy, đôi mắt xanh biếc ngã sang màu sậm hơn. Nó chậm rãi nhắc lại.
-Tôi bảo là tôi không muốn giết người nữa, lão già khốn kiếp!
-Mày không có quyền lựa chọn đâu con nhãi! – Zen nói – Mày được bán vào đây từ khi sinh ra và mày phải ở đây cho đến chết!
Zen quay đi nhưng một bàn tay nhỏ bé đã nắm áo lão lại. Lão nhìn con bé nhỏ xíu chỉ mới mười tuổi có đôi mắt xanh biển đang nhìn mình. Ánh mắt nó chứa đựng thứ gì đó không thể diễn tả…cảm xúc đó cứ như là được pha trộn giữa sự cứng cỏi, và một thứ gì đó lão chưa từng thấy trên gương mặt con bé này…
-Zen..tôi không muốn giết người nữa…tôi không chịu nổi…
Lão ngồi xuống đối diện con bé và chộp lấy cổ họng nó làm nó ho sặc sụa.
-Mày không muốn giết người nữa hả? – lão hỏi lại, mắt ánh lên tia nhìn chết chóc – Vậy trả lời tao, mày có muốn chết không Shimizu?
Con bé dãy dụa, dùng tay cào tay Zen rướm máu nhưng lão không có chút biểu hiện gì. Lão nắm tóc con bé và lôi nó đi dù cho nó la hét và phản đối. Zen dừng lại trước một cái chuồng bằng gỗ rồi thả tóc nó ra.
-Nhìn đi Shimizu! – lão nói và mở cửa chuồng, đá vào lưng con bé để đẩy nó lên phía trước – Nhìn cho kĩ đi rồi mày sẽ hiểu.
Con bé đứng dậy và nhìn vào trong chuồng. Một bầy sói đang cắn giết lẫn nhau với đôi mắt màu đỏ long sòng sọc và nước dãi chảy ròng ròng. Máu bắn tung tóe khi chúng xé mồi, bắn cả vào mặt con bé. Nó dùng tay chùi máu rồi một mùi thật tởm lợm xộc vào làm nó muốn ói nên lùi ra xa nhưng Zen đã chặn lại. Lão nắm tóc nó và dí đầu nó sát vào cảnh xé thịt máu me đó.
-Nhìn đi! Mày thấy gì không, Shimizu?
-Thật ra ông muốn cho tôi thấy gì chứ? – nó gào lên trong nỗi phẫn uất
-Là mày cũng giống như chúng thôi – giọng lão nhỏ lại như thì thầm – Mày cũng là một thành viên tham gia vào trò chơi bất tận của cái thế giới này.
-Trò chơi gì chứ? Tôi không muốn! – nó dãy dụa, cố thoát khỏi bàn tay của Zen
-Cuộc sống là một trò chơi – lão nói, buông tay ra – Trò chơi rất đơn giản…tranh giành vị trí là người chơi thôi, Shimizu…
Con bé không nói gì. Nó ném cho Zen một cái nhìn căm thù.
-Trong cuộc chiến thì chỉ có ta và kẻ địch – lão nhìn nó và nói – Thay phiên nhau làm người chơi và đồ chơi mà thôi – rồi Zen nắm tay nó và kéo xềnh xệch đi
Lão dừng lại trước một khu đất trống hình tròn, là một trong những bãi tập và đẩy con bé về phía trước. Có một trận đấu đang diễn ra giữa hai đứa bé trai có lẽ là bằng tuổi nó. Thằng bé tóc đen dùng vũ khí là một con dao găm nhỏ còn thằng bé tóc nâu thì dùng một sợi xích. Khoảng ba phút sau thì thắng bại đã rõ, thằng bé tóc nâu thở hồng hộc rồi bật khóc nhìn thằng bé tóc đen nằm trên nền đất be bét máu. Một lão già tóc đen rậm rạp đá thúc vào hông thằng bé chiến thắng rồi lôi nó đi dù cho nó gào thét và cố đưa tay về phía thằng bé còn lại.
-Thấy gì không? – Zen hỏi nó
-Thấy gì hả? – nó quay lại gầm gừ như một con thú dữ bị tổn thương – Lão muốn tôi thấy gì hả? Lũ khốn đáng kinh tởm các người xem chúng tôi là gì chứ hả?
Chát! Zen tát nó một cái làm nó bị hất văng ra xa, máu từ khóe miệng nó rỉ ra nhưng đôi mắt xanh biển vẫn còn rất dậy sóng.
-Tao dạy cho mày cách sống sót, Shimizu – Zen nói – Mày thử nhớ lại xem, những trận đấu của mày, cái gì đã giúp mày sống sót hả?
Con bé giương mắt nhìn Zen, vừa không hiểu vừa căm ghét.
-Chính là thứ tao đã dạy mày: không trở thành đồ chơi – lão nhấn mạnh – Khi mày bị dồn đến đường cùng, điều đối thủ mày muốn là giết mày, nếu mày chết thì sẽ trở thành món đồ chơi của nó. Mày chiến đấu để giành chiến thắng, để không trở thành món đồ chơi của nó – Zen nhìn con bé, đôi mắt đỏ ánh lên vẻ gì đó không thể diễn tả…là lửa..lửa của địa ngục… - Mày đã hoàn thành rất tốt những gì được dạy, Shimizu.
Con bé ngồi bệt trên nền đất gặm nhấm những gì Zen vừa nói.
***
-Shimizu! Còn chờ gì nữa? Mau kết liễu nó đi!
Tiếng Zen gào lên từ phía khán đài. Con bé ngước lên nhìn với gương mặt và hai bàn tay đầy máu. Đối thủ của nó là một cô bé tóc màu vàng. Nó biết cô bé này…là một phần nhỏ trong kí ức của nó mà không phải màu đen…
“Cậu là Shimizu à? Có muốn cùng nói chuyện không?”
Nó gặp cô bé này trong một lần cả hai bị nhốt trong cũi do không vâng lời. Tuy cô bé liên tục nói nhưng nó thì chỉ im lặng. Nó quen với việc đó khi mới sinh ra rồi.Nhưng dù thế nào đi nữa, giọng nói của cô bé là thứ duy nhất vang vọng trong bóng tối đó.. Như là tiếng phong linh leng keng trong gió, vui mừng khi gió đến mang đến sự sống. Nó thật sự rất thích nghe…Vì khi đó, nó biết rằng mình vẫn còn tồn tại và vì đó là âm thanh dịu dàng nhất mà nó từng được nghe. Không phải tiếng máu rơi, không phải tiếng binh khí va chạm, không cả tiếng mắng chửi của Zen. Âm thanh này nhẹ nhàng và dịu dàng, dễ dàng rơi vào tiềm thức và làm nó mỉm cười.
-Tôi không làm – nó nói với Zen rồi rời sàn đấu, chuẩn bị sẵn sàng cho hình phạt dã man nhất từ trước đến giờ.
***
Nó nằm bất động trên vũng máu của chính mình, hai tay và hai chân nó bị xích lại với nhau làm nó không thể di chuyển dễ dàng được. Nó nhếch miệng cười. Họ chỉ nghĩ ra được nhiêu đây thôi à? Bấy nhiêu thì nhằm nhò gì với nó.
-Đứng dậy! – Zen đi vào và xốc nó lên, lão nắm sợi xích tay của nó và lôi nó đi
Chân nó cà trên nền đất rách toạc, máu kéo thành đường dài trên nền đất khi Zen lôi nó đi. Phịch! Nó bị quăng vào góc phòng tối đen, cánh cửa đóng sầm lại. Tất cả chìm vào bóng tối. Những lúc như thế này, có thể người ta sẽ nhớ đến những kỉ niệm đẹp như ánh sáng niềm tin vẫn còn le lói, thế nhưng…Kỉ niệm đẹp là như thế nào? Chắc chắn đó không phải là kỉ niệm về những trận chiến máu me hay những trận đòn dã man của Zen.
A, nó biết rồi. Là về cô bạn tóc vàng đó. Nó nhắm mắt lại, cố nhớ từng chi tiết về khoản đối thoại đó. Xoẹt! Một vệt màu đỏ kéo dài xuyên màn kí ức rồi dần lan ra. Nó suýt quên mất, cả kí ức đó cũng đã bị nhuộm đỏ mất rồi..
Zen lôi nó đi dọc hành lang. Lúc này nó nhận ra nó đang ở trên một phi thuyền. Họ định dẫn nó đến một hành tinh đầy quái vật khủng khiếp à? Vậy cũng tốt, nó có thể kết thúc cuộc sống này và không cần nhuộm đỏ tay mình thêm nữa. Nhưng như vậy thì họ chẳng cần tốn công đưa nó đi xa vậy vì Zen dư sức kết liễu nó. Vậy cuối cùng, thứ khủng khiếp gì đang chờ đón nó đây?
Bộp! Zen quẳng nó xuống nền đất nhầy nhụa. Những giọt nước từ bầu trời xám xịt bao phủ lấy nó. Nó ngước nhìn, đôi mắt xanh biển mở to. Là mưa…
-Đây là hình phạt của mày, Shimizu! – Zen nói rồi quay trở lại phi thuyền – Ba ngày sau, tao sẽ đến đón, tất nhiên là nếu mày còn sống.
Chiếc phi thuyền cất cánh dù phía dưới mặt đất là một đứa bé tóc xanh biển đang gào thét. Tiếng gào chìm dần trong tiếng động cơ…
End chap 1
Trích:
|
Hết fic, tự nhiên thấy hụt hẫng ... Mình muốn coi nữa, muốn xem hành trình của Shimizu, muón tiếp tục cười lăn lộn với trò gia đình và những khúc chửi nhau , muốn tiếp tục trào máu trong những pha tung chưởng và hint Hic, extra ơi ~~
|
Ôi pha tung chưởng và hint, sợ cậu đỡ ko nổi thôi 
Trích:
|
Gin san khóc đỏ mắt luôn sao
|
Ây, mắt Gin màu đỏ sẵn mà, chùng xuống màu sậm hơn thể hiện nỗi buồn thôi.
Trích:
|
A, không được rồi, mới đọc đến đấy sao tự nhiên đã muốn chảy máu mũi....Tưởng tượng nữa chắc mất máu mà chết, không được rồi...
|
Ah ngoài D-chan, 2 người bạn nữa của tớ thì có thêm bạn asami12 trào máu vì hint rồi 
Trích:
Mình vẽ thêm một bứa cho Shimizu, cái này chăm chút hơn hai bức kia^^
Sắp năm mới nên cho cô áy mặc kimono truyền thống, tìm ỏi mắt mới dược cái mẫu vẽ, thời gian vẽ chắc gấp đôi hai bức trước >__>. Mình cho cô ấy để liểu tóc hác một chút, nhưng bộ kimono chủ yếu vẫn là trắng, chỉ có cía obi có chút họa tiết thôi, vì mình thích vẻ đẹp gải dị của Shimizu^^
Quà năm mới luôn a~~ Chờ cái extra^^
|
Thks D-chan nhiều lắm, thấy Shi đc yêu mến như vậy cũng vui vì cô ấy cô độc quá nhiều rồi T^T Quà năm mới tuyệt quá >___<
Cám ơn D-chan vì đã đợi ex này Hứa sẽ post đều đặn hơn 
|