![]() |
|
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|
Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo. Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên! Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây. Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi. |
|
||||||
Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#1
|
||||||||
|
||||||||
|
Phạm . Cao - Phan Lang
Tên truyện: 梵·高
Tác giả: 潘郎 Thể loại: hiện đại, thanh mai trúc mã, 1x1, HE Tình trạng: Hoàn Link Raw + CCP:
Văn án: Trích:
|
|
#2
|
||||||||
|
||||||||
|
Thanh thủy văn nhưng rất đáng đọc, miêu tả cuộc sống của anh công và thụ từ lúc bắt đầu gặp nhau, trung học cho đến khi trở thành hai cái đại thúc. Tiểu công mỹ, cường, luôn sủng thụ. Tất cả mọi việc tiểu công làm đều xuất phát từ việc bảo vệ tiểu thụ, yêu tiểu thụ từ cao trung nhưng đến đại học mới chính thức trở thành bạn lữ, mà người thổ lộ đầu tiên là tiểu thụ nha. Tiểu thụ bình thường, ôn nhu nhưng ko nhược, nếu ko muốn nói cũng là một cường thụ, luôn bị tiểu công gọi là "đứa ngốc", nhưng đối với tình cảm của mình luôn chân thành và thẳng thắn.
Tiết tấu của truyện bình thản và nhẹ nhàng, ko có cao trào nhưng rất cuốn hút, ko chỉ đối với hai nhân vật chính, tất cả vai phụ đều rất có cá tính, đặc biệt là hủ nữ thanh mai trúc mã của công và thụ, hehehe.... Tớ rất recommend truyện này cho các bạn nha, ko nên bỏ qua.
|
|
#3
|
||||||||
|
||||||||
|
Đối vời mình, đây đúng thật là một bộ truyện đáng đọc.Nó chỉ nói về cuộc sống hàng ngày từ lúc còn trẻ cho đến lúc về già của Phạm Chiêu và Cao Mộc Vũ, nhẹ nhàng, bình thản.Tuy nhiên, khi đọc truyện này mình cảm thấy nó như một vòng tròn ko hoàn hảo, phải nói rằng hạnh phúc trong truyện ko hề trọn vẹn.Ở một góc nhìn nào đó ta vẫn thấy sự thật như ẩn như hiện trong câu chuyện này.Nếu nói truyện này He vì 2 nhân vật này luôn ở bên nhau, tin tưởng nhau, quan tâm nhau thì mình đồng ý.Nhưng mà đoạn cuối của câu truyện tác giả đã thêm chi tiết Phạm Chiêu bị ung thư phổi đã làm câu chuyện ko còn màu hồng hoàn toàn.Chúng ta chỉ có thể biết là 2 người này dù bệnh tật vẫn sẽ ở bên nhau nhưng ko biết Phạm Chiêu có qua khỏi hay ko.Câu chuyện để người đọc phải suy nghĩ
Về người bạn thời thơ ấu của Cao Mộc Vũ, người bạn thân này xét toàn câu chuyện thì được coi là rất hạnh phúc, được chồng yêu thương, chiều chuộng, tính cách của người bạn thân này cũng rất tốt, quan tâm cho Mộc Vũ nhưng cặp đôi này ko có con.Ko hiểu là tác giả có dụng ý gì khi tạo nên 1 chi tiết này?? Tác giả đôi lúc lồng ghép những chi tiết làm cho mình nhiều khi phải suy nghĩ như cha của Phạm Siêu đến lúc chết cũng ko chấp nhận 2 người, mẹ của Cao Mộc Vũ là 1 người phóng khoáng nhưng cả đời bà luôn vui vẻ nhưng khi biết Mộc Vũ thích nam nhân thì đã khóc, Mộc Vũ cũng rất day dứt về chuyện này.Cuối truyện mẹ của Mộc Vũ mất khi mà Mộc Vũ chuẩn bị cho con nuôi 2 người sang gặp.Cha đẻ Mộc Vũ là người phản bội 2 mẹ con ... Nhưng mà nhìn chung thì mình thấy truyện này khá ok.Một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng mà vẫn làm người đọc suy nghĩ P/S: Mình vẫn thấy buồn với kết thúc khi biết Phạm Chiêu bị ung thư
|
|
#4
|
||||||||
|
||||||||
|
Mình công nhận truyện này rất đáng đọc. Thật đáng yêu, trong quá trình đọc mình luôn mỉm cười. Chỉ là cuộc sống đời thường êm đềm, tuổi trẻ ngây ngô, bồng bột và những điều khó hiểu. Hơi tiếc cách tác giả hành văn đứt gãy, vốn là để nhấn mạnh nhưng qua qt ca ca thì hơi cụt ^^!
Mình thích tính cách Cao Mộc Vũ, lạnh đạm, hơi khù khờ, khép kín. Mình thích tính cách Phạm Chiêu, hoàn mỹ và khá là bí ẩn, hầu như không gì làm không được, luôn quan tâm Vũ học hành dù hai người khác khoa. Thì ra anh luôn âm thầm trả giá vì Vũ. Và thật may những trả giá đó có hồi đáp. Vũ không ngốc, hiểu được tình cảm Chiêu, lại vì quá khứ gia đình mà e ngại tình yêu, không dám thừa nhận. Nhưng rốt cuộc cậu luyến tiếc Chiêu, dũng cảm thổ lộ. Ngày hôm đó, Chiêu đã cười bất đắc dĩ nói: em quấy rầy tiết tấu của tôi. Tiết tấu của Chiêu là, yêu Vũ bảy năm, 2 năm mới gần nhau. Nếu Vũ không thích mình, Chiêu đã định cứ lặng lẽ bên cậu mà thôi. Yên lặng trả giá. Một người yêu mình như vậy, làm sao Vũ không cảm động? Ấn tượng nhất câu Chiêu hỏi Vũ khi cậu thổ lộ tình yêu, khi cậu muốn nói cho mẹ biết quan ẹệ hai người: Em xác định sao? Có thể không bỏ cuộc, đi mãi đến cuối đường? Vũ tuy khù khờ nhưng có sự kiên cường. Cậu không bỏ cuộc, dù đối mặt nhiều áp lực, cậu vẫn nắm chặt tay Chiêu, không bao giờ buông ra. Chiêu là một người bình tĩnh lý trí. Anh bình tĩnh vạch kế hoạch, không nóng vội. Như 5 năm yêu thầm, anh không hề thường xuyên xuất hiện trước mặt Vũ, chỉ thỉnh thoảng quan tâm vấn đề học tập. Như khi cậu đấu tranh với mẹ, Chiêu không hề tham dự hay bày kế, chỉ lẳng lặng đợi. Mình thích Chiêu, một người thông minh mà trầm ổn, một chút bí ẩn. Thích không khí hai người bên nhau, êm đềm mà ấm áp. Thích tính cách Vũ thẳng thắn, luôn nói thật lòng mình, khiến Chiêu mỉm cười. Thích mỗi khi Chiêu quen miệng kêu: đứa ngốc. Vũ từ giận dỗi theo thời gian trở thành lời đáp ngọt ngào: ừ, em là đứa ngốc. Nói chung truyện này khá là hay, nên xem ^^ Ngoài ra vấn đề Chiêu ung thư, căn bệnh này chưa chắc sẽ chết đâu, cùng lắm là mạng sống ngắn chút thôi. Bị ung thư máu, não mới sợ. Dù sao, Chiêu có bị gì thì chắc Vũ cũng đi luôn, nên không đến nỗi nào đâu (mình ác nhỉ? )
|
![]() |
| Bookmarks & Social Networks |
|
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|
|