![]() |
|
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|
Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo. Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên! Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây. Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi. |
|
||||||
VnSharing Moe Tour
[Event Hè] Upload Manga Nhận Ngay Rep Lớn
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#21
|
||||||||
|
||||||||
|
Nguyên tác: NisiOisiN Minh họa: VOFAN Dịch: Runan92 PR: "Lần này anh sẽ cho mày thấy anh mày ngầu thế nào. Nhớ đừng có yêu anh đấy. Nếu không anh mày sẽ phải gánh tội loạn luân đó." Câu chuyện thứ Sáu - Karen Ong 020
Trường trung học phổ thông Cây thiết sam. Ararargi Karen đang ngồi trên dãy ghế trong phòng chờ ở bến xe buýt gần nhất mà nó thường sử dụng. Không, phải nói là đang nằm. Xem ra trước khi lên được xe buýt thì nó đã kiệt sức rồi. Bây giờ là gần đến giờ chiều Chủ Nhật---vào thời gian như thế ở một thị trấn miền quê như thế này thì sẽ chẳng kiếm ra được người nào sử dụng xe buýt cả. Thực tế thì hiện tại ở trong phòng chờ xe buýt thì ngoại trừ Karen ra chẳng còn ai cả. Mặc đồ thể thao, nằm thẳng cẳng trên ghế. Hơi thở đều đặn. Cứ như đang ngủ---vừa như đang không ngủ. Nghe lời Shinobu, tôi giống như một thằng khùng dùng hết toàn lực chạy như điên tới đây trong ba phút đồng hồ---tuy nhiên, bên trong phòng chờ đúng là một điểm mù khó phát hiện. Có lẽ nếu như không được Shinobu nói cho biết thì chắc tôi cũng chẳng chú ý. Cho dù tôi có tính toán tới việc thể lực của nó vẫn còn đang yếu, thì có lẽ tôi cũng sẽ chỉ nhìn sơ qua trạm xe buýt từ xa mà thôi. "...Yô, qủy hôn môi." Karen. Nhìn tôi một cách mệt mỏi---sau đó dựng nửa người trên dậy khỏi cái ghế. Cả người nó---lại ra mồ hôi đầm đìa. Bởi vì cố sức vận động, cơn sốt mà tôi vất vả lắm mới trung hòa được cho nó lại quay trở lại. Cho dù không tính đến 'Ong lửa vây quanh', thì với tình hình thực tế như hiện tại, nhiệt độ cơ thể nó không cho phép nó đi ra ngoài. Cho dù ý thức rõ ràng đến đâu---nhưng bởi vì cơ thể không thể làm theo, nên việc đó cũng chẳng khác gì đang mơ hồ cả. "Về nhà." "Ồn ào. Anh về một chắc đi." "Mày mà còn hỗn là anh hôn mày tiếp đó." "Xem ra anh vẫn chưa biết...nhưng mà em đã mất đi cái quý giá nhất của mình rồi. Hiện tại đã chẳng còn gì có thể khiến em sợ được nữa." "Hừm. Đó là mày nghĩ thế thôi. Mày vẫn chưa hiểu được kinh khủng thật sự nó như thế nào đâu." "Người phải thưởng thức kinh khủng thật sự---là anh hai." Một cách từ từ. Karen đứng dậy. "Đừng cản em." "Tạm thời không nói chuyện có cản hay không cản mày...chà, mặc dù thế nào đi nữa anh cũng sẽ cản mày, nhưng mà rốt cuộc thì mày định đi đâu hả. Chẳng phải ngay cả đối phương ở đâu mày cũng không biết sao." "Bây giờ em sẽ đi điều tra. Em sẽ không ngồi yên một chỗ đợi đâu---" Con nhỏ dùng sợi dây thun nơi cổ tay buộc mái tóc đang xổ ra lại thành một túm với một vẻ đầy điêu luyện. Trở thành cái đuôi ngựa như lúc bình thường. Hành động nó---hoàn toàn thừa thãi. "Không ngồi một chỗ đợi, vậy mày định làm cái gì hả." "Tìm, phát hiện, đánh." "Mày là người tối cổ hả." "Ăn miếng trả đấm, ăn cắn cũng trả đấm." "Mày càng nói anh càng thấy mày ngu hơn." "Không phải em đã nói rồi sao. Em rất là không cam lòng." "Không phải anh cũng đã nói với mày rồi sao. Cứ giao chuyện đó cho anh." "Em---không có nói sẽ giao chuyện đó lại cho anh." "Đừng có khùng. Bây giờ là lúc mày cần phải nghỉ ngơi một cách ngoan ngoãn." "Câu đó thì người lạ cũng nói được. Tại sao anh hai không nói với em mấy câu đại loại như 'cố lên, đừng thua, đập chết mẹ thằng đó đi' chứ." "Anh có thể nói mấy câu vô trách nhiệm như vậy sao. Bọn mày không giống với anh, bọn mày là niềm hi vọng của ba và má. Khó khăn lắm bọn mày mới được như thế này, vì thế đừng có làm ra trò gì vượt quá giới hạn của mấy trò trẻ con. Chuyện vừa phải thì anh sẽ mắt nhắm mắt mở, nhưng mà mày liệu hồn đừng có vượt qua ranh giới đó." "Anh hai cũng nghiêm chỉnh lại rồi không phải sao." "Anh ngay cả đi học thêm cũng không được cho phép đó." "Dù sao thì anh hai cũng." Vừa nói như thế xong thì---Karen lảo đảo. Đã không thể đứng nữa sao. Gần như là nó chỉ dùng ý chí để đứng vững. Không---có lẽ ngay cả ý chí cũng đã không còn. Nếu vậy thì cái gì đang chống đỡ nó chứ. Là trách nhiệm sao, là ngoan cố sao, hay là danh dự? Hay là. Niềm tin. "......" Làm sao tôi biết được là cái nào chứ. Nếu đã đứng không được, thì tôi cứ vác nó về, lần này chỉ cần trói nó trên giường là khỏi chạy đi đường nào được. "Nói nhiều vô ích---" Tuy nhiên, người sớm từ bỏ việc đối thoại lại là Karen. "Dù sao thì anh hai cũng sẽ không nghe---em nói đúng không." "Tí nữa anh sẽ vừa gọt táo vừa nghe mày đang nằm trên giường nói cả ngày." "Ha." Con nhỏ giơ tay lên, bàn tay tạo thành nắm đấm. Eo hạ thấp, đầu gối cong lại---dù vậy. Cơ thể của Karen từ nãy đến giờ vẫn run lẩy bẩy như thể bị một cây gậy sắt---phang vào người. Đây không phải là nghênh kích. Đây là đòn công kích ý chí---từ Karen đến tôi. "Nghĩ lại thì, cũng lâu rồi em chưa có đánh lộn thật sự với anh hai." "Đừng có vênh váo. Khi đối thủ là em gái thì anh mày chưa từng một lần dùng hết sức đâu." Ngược lại, tôi không hề chuẩn bị gì cả. Tôi chỉ---cảnh giác. "Mày vừa lên đai hả, giờ là đai gì rồi? Nhưng mà, cái đó---cũng có tác dụng gì ở đây, bây giờ cả. Đây không phải là đạo tràng của mày. Hơn nữa mày bây giờ cũng không trong trạng thái bình thường." "Trạng thái của em? À, đúng là không phải bình thường." Nghe tôi nói chỉ ra như vậy, Karen gật đầu. "...Đầu quay---mòng mòng. Cơ thể nóng như lửa đốt, nóng đến mức quần áo có thể bốc cháy bất cứ lúc nào. Cả người mềm nhũn, không có sức lực, cứ như chỉ cần bước một bước là sẽ ngã gục...không biết có phải vì hơi ẩm bốc hơi hết khỏi mắt hay không mà ngay cả hình dáng của anh hai cũng không nhìn rõ nữa. Có khi chỉ cần em nhắm mắt một cái là sẽ không thể mở ra lại được nữa." "......" "Nói tóm lại, đây là trạng thái tốt nhất." Karen vừa lấy thế---vừa tiến gần về phía tôi. Đến cự ly có thể tung ra nắm đấm. Nó tới gần như vậy---từ khi nào chứ. "...Mày trông rất là ngầu. Nếu như mày không phải em gái của anh thì anh đã yêu mày rồi." "Nếu như anh không phải anh hai em, thì có khi em đã có thể hạ thủ lưu tình." Đó là chuyện không thể. Sau đó, Karen---vung nắm đấm. Đối với cái loại nắm đấm của người còn đang bệnh nặng chưa khỏi như thế này thì chẳng có lý do gì mà tôi không thể thấy được nó, tôi nghiêng người né tránh sau đó vươn tay ra vặn cổ tay của nó. Vặn cổ tay của nó. Khoảnh khắc tiếp theo---thân thể của tôi đã bay lượn trong không trung. "!" Tôi còn không có thời gian để mà ngạc nhiên. Chẳng thể phát ra âm thanh nào, sau khi để lại chỉ một dấu chấm than---tấm lưng của tôi đập vào mặt nền nhựa đường. Nhựa đường. Loạt mặt nền này---quá cứng đối với con người. Lần này, tôi có thể---phát ra thanh âm. "Ga, haa---!" "Thật đáng tiếc là đây không phải đạo tràng nhỉ, anh hai. Nếu là phía trên nền thảm tatami, thì cũng sẽ không đau như vậy đâu." Karen nói. "Em chưa nói với anh sao? Trong lưu phái mà em theo học, thì từ nhị đẳng trở đi đã có kĩ thuật quăng ném rồi đó." ".......!" Thật sao. Karate cũng có kĩ thuật quăng ném sao. Xem ra trên đời này vẫn còn rất nhiều chuyện mà tôi không biết. <Run: đúng là Karate có một nhánh kĩ thuật quăng ném, xem thêm en.wikipedia.org/wiki/Karate_throws> Không phải con nhỏ hoàn toàn không di chuyển gì sao. "Thank you, anh hai---nhờ có anh mà em mới thức tỉnh." Câu này không mang ý nghĩa là bản thân đã nhận ra lỗi lầm và sẽ sửa chữa, mà nó mang ý nghĩa ý thức trở nên rõ ràng y chang mặt chữ, Karen từ từ vươn tay vươn chân. "Chuyến buýt tiếp theo sẽ đến...sau hai mươi phút nữa. Anh hai, có cần em gọi xe cứu thương cho anh không." "...Nói giỡn. Người phải lên xe cứu thương." Chính là mày đó, nói xong---tôi đứng thẳng dậy. Bởi vì chấn động mạnh khiến toàn bộ không khí trong phổi của tôi đều bị ép ra ngoài, nên hô hấp của tôi không thể bình thường được. Không sao, cũng không cần phải chờ cho nó bình thường lại. Tôi nhìn về phía trước. Nhìn vào em gái. Nhìn vào con em gái---đang bị ốm. "...Đùa. Làm sao mà anh vẫn đứng được chứ. Đáng lẽ ra bây giờ anh ngỏm củ tỏi em cũng chẳng thấy lạ---rõ ràng ở đạo tràng sư phụ đã nói là tuyệt đối không được sử dụng mà." "Mày phải bị trục xuất sư môn từ đời nào rồi." "Đừng cản đường em!" Lần này tôi chẳng thể nhìn thấy quả đấm. Tuy nhiên, cũng chẳng phải là do cú trước nó cố ý nhử tôi để sử dụng đòn quăng ném, tốc độ của nắm đấm lần này hoàn toàn không thay đổi. Chỉ là. Chỉ là, nó thêm vào cả đòn gió. Chỉ có thế---nhưng mà ấn tượng lại khác nhau một trời một vực. Cú thứ nhất là không hạ thủ lưu tình. Cú thứ hai---là đánh thật. "Ga, khụ---khụ!" Trước khi tôi ngã xuống nền nhựa đường một lần nữa, Karen đã thụi năm cú đấm vào cơ thể tôi. Tôi chẳng thể chặn được dù chỉ là một cú. Đó giống như là. Kiểu tấn công dồn dập tựa sóng biển. "Nhưng mà anh hai. Anh không thấy nói 'cơ thể nóng như lửa đốt' nghe hơi...dâm sao." "Không có!" "Nhưng mà 'cơ thể' với 'khách sạn'---" <Run: hoteru, nóng như lửa đốt và HOTERU=hotel=khách sạn phát âm giống nhau> "Mày là con nhỏ đàn em của anh sao!" "Nhỏ đàn em!? Đó là ai!?" "Là con nhỏ biến thái nhất mà anh từng gặp!" Vừa rống lên một câu mà nếu Kanbaru nghe thấy thì cô bé sẽ cảm động đến phát khóc, tôi vừa nắm lấy cổ chân của Karen đang đá về phía tôi---tốt, chỉ cần bắt được chân của nó thì về mặt sức lực tôi cũng đã trên cơ rồi. Không nói chuyện cổ tay, chắc sẽ không có kĩ thuật quăng ném sử dụng cổ chân đâu! Tuy nhiên. Chuyện quan trọng chính là Karen có hai chân. Tôi không thể tin vào mắt mình, Karen dùng cổ chân đang bị túm lấy làm trụ, sau đó nhấc cái chân kia lên rồi dùng cái chân đó đạp vào bên hông của tôi. Cú đó rất đau. Dù sao thì bị một người cao hơn mình, dồn hết thể trọng đạp cho một đạp---tôi có cảm tương như toàn bộ lục phủ ngũ tạng của tôi đều đã dẹp lép như con tép. Mặc dù tôi cố gắng nắm lấy cổ chân của nó---nhưng mà trước những công kích như của ác ma đó, tôi chỉ có thể chịu được đến ba phát. Không được, niềm tin vô dụng. Hiện tại cơ thể của tôi không phải là của ma cà rồng. Nói thật thì dựa theo cảm giác cơ thể thì tôi thấy Karen còn thuộc đẳng cấp cao hơn cả Guillotine Cutter. "Này, thưa ngài." Lúc tôi buông cổ chân của Karen ra, tôi nghe được một giọng nói phát ra từ mặt đất---không, không phải từ mặt đất, mà là từ cái bóng nằm trên mặt đất. Nói tóm lại. Là giọng của Oshino Shinobu. Chỉ có thanh âm, nhưng mà thanh âm này dường như chỉ tôi là nghe thấy được---Karen chẳng có phản ứng gì cả. "Không phải ta đã nói với ngài rồi sao...khi ngài bị dao động hay lo lắng thì những cảm xúc đó cũng sẽ truyền trực tiếp sang cho ta, cơn đau của ngài cũng sẽ truyền một phần sang cho ta đó." "...Chịu đựng một chút nữa thôi." Tôi nhìn xuống mặt đất và nói. Từ quan điểm của Karen thì có khi tôi là một người 'nguy hiểm' nói chuyện với mặt đất, cũng có khi nó đang nghĩ tôi vì chịu quá nhiều tổn thương nên đầu óc phát rồ rồi. "Nếu có mệnh lệnh thì ta sẽ hành động đó." "Không sao cả. Đừng can thiệp." "Cho dù không có mệnh lệnh thì bây giờ ta cũng muốn hành động lắm rồi." "Mệnh lệnh đây. Đừng có hành động gì cả." "Nói điên khùng." "Đợi tí nữa anh sẽ xoa đầu cho em." Xoa đầu. Đó là nghi thức thề nguyền phục tùng tuyệt đối. Giống như việc tôi gội đầu cho Shinobu vào hôm qua. Nó không chỉ có một chút ý nghĩa trên mặt chữ như vậy. "Từng đó chưa đủ. Ta yêu cầu nghi thức cao hơn một bậc nữa." "Cao hơn một bậc?" "Ừm. Nghi thức bộc lộ sự trung thành còn mạnh mẽ hơn." "Hê, có thứ như vậy sao. Tiện thể hỏi luôn, nghi thức đó là như thế nào vậy." "Không phải xoa đầu mà là xoa ngực." "Tại sao em không dạy cho anh biết điều đó trong phiên bản người lớn chứ!" Tôi nói như sắp khóc rồi đứng lên---lần thứ ba, con nhỏ không nói lời nào cả. Tự nhiên vung nắm đấm. Chịu đựng một chút nữa. Mặc dù tôi nói như vậy với Shinobu, nhưng mà những lời đó đúng là hoàn toàn sáo rỗng, nói một cách thẳng thắn, thì Shinobu sẽ không thể chịu đựng được nữa---đầu tiên là mười đấm nữa kể từ phát này. Dĩ nhiên là tôi cũng sẽ chịu đựng. Nhẫn nại gian khó, giấu đi khó khăn. Không, thực sự thì tôi muốn giơ hai tay đầu hàng. Chỉ với một mình tôi thì cơ bản là không thể đánh với nó được. Có khi nó đánh sướng quá còn lỡ giết luôn cả tôi, thật không thể tin được trước kia tôi lại có ý nghĩ ngạo mạn đến như vậy. Thật không ngờ---mới không đánh lộn có một thời gian mà nó đã trưởng thành đến mức này. Mới chỉ có mấy tháng, làm sao mà nó lại đạt đến trình độ này chứ. Sư phụ của nó là Đại trưởng lão ư. Nó đã uống Siêu thần thủy sao. <Run: cái này là lấy từ Bảy viên ngọc rồng> Trên thực tế, tôi chắc chắn không phải loại người lấy lý do vì đối phương là con gái hay vì đối phương là em gái mà chịu ngậm bồ hòn làm ngọt ăn đấm---với lại tình huống như bây giờ cũng chẳng cho phép tôi nói như vậy. Tôi chẳng có một cơ hội phản kích nào cả. Cái con nhóc này rốt cuộc là quái vật phương nào vậy. Chẳng lẽ là nhân vật nhảy từ phim hoạt hình ra sao. Thế giới quan hoàn toàn khác nhau. Đáng lẽ ra trạng thái cơ thể không khỏe sẽ trở thành vật trở ngại hay phanh hành động của nó chứ, nhưng mà Karen vẫn tấn công như chẳng hề biết đến điều đó. Chẳng hề biết đến điều đó, nhưng mà. Nhưng mà tôi vẫn chưa thể bị đánh ngã, thấy vậy, nó--- "...Anh thôi đi được chưa." Đột nhiên. Karen dừng động tác lại---rồi nói như thế. "Đánh anh hai mà nắm đấm của em còn đau hơn đó." "Mày bị khùng hả. Bị đau phải là cơ thể bị đánh te tua của anh mày đây này." Thiệt tình. Nếu như không phải vì kĩ năng hồi phục do di chứng hậu ma cà rồng để lại thì giờ này tôi có ngỏm củ tỏi cũng chẳng ai thấy lạ cả. "Anh hai sẽ không thể nào thắng được em đâu." "Karen-chan mới là người sẽ không thắng được anh chứ." Tôi có thể cảm thấy máu đang chảy ra từ khắp toàn thân---kệ, chỗ máu này tí nữa để cho Shinobu uống coi như quà xin lỗi là được. Nói đúng ra thì, làm như vậy xong mà không nâng cao năng lực chữa trị thì có khi tôi sẽ thật sự phải nhập viện. "Nếu anh muốn đầu hàng thì chỉ có lúc này thôi, anh hai." "Bây giờ mày nói câu đó cũng quá muộn rồi." "...Bởi vì nắm đấm thật là đau." Nên sẽ không đấm nữa. Nói xong Karen---lại lao về phía tôi. Sau đó quét chân. Quét chân có nghĩa là tiếp theo nó sẽ sử dụng chân để tấn công, đúng theo những gì nó vừa nói, tôi nhảy về phía sau để tránh---nhưng mà con bé lợi dụng quán tính để truy kích tôi. Nó giơ cao cái chân còn lại lên trên trời---sau đó bổ mạnh xuống một cái. Chiêu này còn gọi là Neri Chagi. <Run: Neri Chagi là một chiêu của Tê-kôn-đô, trong tiếng Hàn thì từ này có nghĩa là 'Hạ gót chân xuống'> Lưu phái mà mày theo học thật quá kì lạ! "Gư....!" Tôi bắt chéo hay tay lên trên đầu để phòng ngự, tuy nhiên dựa trên thể hình thì đòn tấn công của con em gái tôi lại vượt trội hơn hẳn, tôi chắc chắn không thể chặn nó lại được trong tình thế này. Chắc chắn xương hai tay của tôi sẽ gãy vụn như hai cành khô. Mặc dù tôi muốn nói với nó loại cước thuật thuộc trình độ này không thể sử dụng với một người bình thường, nhưng mà cho dù tôi bị lực lượng áp đảo, không hiểu tại sao tôi vẫn không bị đòn tấn công đó đánh ngã. Tại sao vậy? Là vì nó hạ thử lưu tình sao? Không, làm sao có thể--- "Hừm! Khá đấy, anh hai!" Mặc dù nó nói vậy, nhưng mà. "Nhưng mà đây mới chỉ là đòn gió mà thôi!" Lần này, Karen dùng cái chân đang vung xuống, bổ ngược một cái lên hướng về cằm của tôi---bị người khác xem là thằng ngốc đúng là khổ, động tác khoa trương như thế làm sao mà trúng được chứ, tôi hơi di chuyển nửa thân trên một chút để tránh mũi chân của nó, nhưng mà mục đích của đòn đánh đó chính là để nhử tôi hành động như vậy. Karen tiếp tục vung cái chân còn lại lên như muốn truy kích---cả người nó đều lơ lửng trên không trung. Sau đó nó chống cả hai bàn tay xuống đất. Trở thành tư thế trồng cây chuối. "Phư!" Tiếp theo Karen---quay tròn tại chỗ. Hai chân giang ra thành một đường thẳng, nhìn cứ như một cái chong chóng tre. "Ga...gư!" Mặc dù tôi cố gắng dùng hai tay phòng ngự, nhưng mà phòng ngự như thế có ý nghĩa gì sao. Thay vì nói phòng ngự, có cảm giác như hai tay của tôi bị tấn công tập trung. Giống như bị gậy bóng chày phang vào. Karen quay như thế năm vòng, cũng có nghĩa là tay của tôi bị đá trúng mười lần. Hai tay của tôi đã hoàn toàn mất đi cảm giác, thật không ngờ trồng cây chuối tấn công lại mạnh đến như thế--- Khoan đã, tôi đã từng thấy chiêu này trong mấy trò chơi song đấu. Đây không phải là Karate mà là Capoeira! <Run: Capoeira, một môn võ của người Brazin, được tạo ra bởi các nô lệ người Brazin gốc châu Phi thời kì khai phá tân lục địa, bởi vì thời đó chính sách áp bức của đế quốc Bồ Đào Nha quá hà khắc nên các nô lệ nổi lên đấu tranh giành tự do, vì hai tay đều bị xiềng xích trói chặt cho nên họ phát triển ra những đòn tấn công bằng chân ngụy trang dưới các vũ điệu trong các lễ hội, ngày nay thì Capoeira vẫn rất phổ biến ở Nam Mĩ, được dùng trong các lễ hội, trình diễn, thi đấu> "Đ-Đây là---" Không thể nhịn được nữa, tôi túm lấy chân của Karen. Việc đánh giá thấp những động tác e-rô-bíc này của nó đã là một thất bại của tôi, nếu như bây giờ tôi không phản kích thì---tuy nhiên. Dường như Karen đang đợi tôi làm thế. Karen hạ thân người xuống---như để tránh tay của tôi. Sau khi hạ cơ thể xuống, nó từ tư thể trồng cây chuối trở thành tư thế nằm ngủ trên mặt đất, nhưng mà tốc độ xoay tròn của Karen vẫn không hề giảm sút, như thể nền nhựa đường đối với nó là một sân băng vậy, nó vừa dùng lưng làm điểm tựa vừa tiếp tục quay tròn như đang nhảy break dance, tốc độ xoay tròn bây giờ của nó còn nhanh hơn cả lúc trước, Karen lại quét chân về phía chân của tôi. Đòn đánh đó sắc bén đến độ nhìn như thể tự bản thân hai cái chân của nó là hai cái lưỡi hái bén ngót. Xoay tròn. Lợi dụng li tâm. Dường như đây là chiến thuật mà Karen nghĩ ra khi không thể sử dụng sức mạnh cơ bắp một cách hoàn toàn vì thể trạng không cho phép bằng cách lợi dụng lực li tâm và quán tính---hơn nữa, chiến thuật này nhìn thế nào đi nữa cũng là một đại thành công. Bởi vì tôi đều tập trung phòng thủ vào nửa người trên, cho nên bị đá một phát trong tình trạng không phòng ngự thế này xong, tôi gục xuống---Karen chỉ chờ có thế. Nó lại chống hai bàn tay xuống nền nhựa đường. Trở lại tư thế trồng cây chuối---sau đó. Chỉ dùng vào lực tay---cứ thế bật thẳng đứng lên. Khốn kiếp! Ra đây là lí do lúc bình thường nó cũng luyện tập trồng cây chuối! Trong khi tôi còn đang phân tâm, Karen sử dụng cặp giò dài thăm thẳm như lưỡi hái lúc trước, lần này chúng trở thành cây kéo và kẹp lấy đầu của tôi bằng bắp đùi được rèn luyện săn chắc---sau đó Karen ngay lập tức khuỵu hai đầu gối, cố định chặt cứng đầu của tôi. <Run: Lần này trông giống như Vovinam của ta> Phần háng của quần thể thao ép mạnh vào mặt của tôi, khiến tôi không thể nào hô hấp bình thường. Nhưng mà đó cũng chỉ là trong khoảnh khắc. Karen, vẫn đang ở trên không trung, vươn thẳng hai tay ra hai bên sau đó dùng hết sức xoay mạnh một cái---nhờ lực đó vặn mạnh để toàn thân xoay tròn. Cú vặn mạnh đó---khiến tôi bị nhấc bổng khỏi mặt đất. Dùng hết toàn lực. Dùng hết toàn lực---nhấc bổng tôi lên. K-Kĩ thuật quăng ném? A---đây là đòn dùng chân kẹp cổ cơ mà!? Không thể nào, làm sao nó có thể làm được chuyện như vậy chứ---tôi chẳng có thời gian để mà chỉ trích, hơn nữa vì đòn vừa rồi nên hai chân của tôi đã khuỵu xuống, tôi hoàn toàn không có phương pháp nào chống lại đòn tấn công của Karen. Cơ thể của tôi lại một lần nữa nhảy múa trong không trung. Cái đầu đang bị kẹp chặt của tôi được giải thoái, mặc dù tôi may mắn không bị trúng phải kiếp đỉnh đầu chạm nền đất (có lẽ đây cũng là một chiêu 'ngoại trừ ở đạo tràng thì không được sử dụng' như lúc nãy. Mặc dù kĩ thuật trông rất giống 'Siêu nhân đấu vật' nhưng mà từ hình thức thì nó lại mang hơi hướng võ thuật cổ lưu hơn?), nhưng mà nó cũng chẳng cần biết tôi có thể hạ cánh hay chưa, sau khi bị đá mạnh một cái vào hông, cả người tôi cuối cùng đập mạnh xuống nền đất. <Run: Siêu nhân đấu vật, キン肉マン, là một bộ manga hài được đăng trên Shounen Jump từ 1979 đến 1987, bộ này ngày xưa cũng đã được xuất bản ở Việt Nam, mình cũng không nhớ rõ tên tiếng Việt lúc trước của nó lắm> Cơn đau lan khắp toàn thân---tôi đến cả cửa động cũng khó khăn. Tiếp đó, Karen, người đương nhiên tiếp đất một cách dễ dàng, tiếp tục dùng đôi chân như lưỡi hái, như cây kéo, lần này trở thành roi tấn công tôi. Trong phút chốc. Tôi nhặt một hòn đá trên mặt đất ném về phía Karen---không chỉ một, mà là hai hòn một lúc! Có lẽ tôi là thằng con trai duy nhất trên cõi đời này. Lấy đá ném vào nữ học sinh cấp hai. "Mệt quá đi!" Nhưng mà, Karen chẳng thèm bỏ mấy cái loại vũ khí ném này vào mắt--- Nó dùng chân đá vào hai cục đá đang bay về phía cơ thể, đổi hướng quỹ đạo bay của chúng. Không, không phải là đá bay. Là đá nát. D---Dùng chân đá nát đá đang bay trong không trung sao! Đây không phải là gậy bóng chày nữa mà là gậy kim loại! "Mày luyện tập không phải hơi quá đáng rồi sao, cái con một trong mười hai chị em công chúa này." <Run: Đây là lấy từ Sister Princess, một bộ LN của tạp chí Dengeki G xuất bản năm 1999, Karen trong SP và Karen ở đây có cùng cách phát âm nhưng khác mặt Hán tự, về cơ bản thì tính cách của hai Karen này đối lập nhau, Karen trong SP thì dịu dàng, nết na, còn Karen ở đây thì lúc nào cũng sồn sồn> "Đó không phải là em gái bình thường sao!" Karen chỉ trích câu chửi của tôi, nhưng mà có lẽ đây là chỗ khác biệt trong cách nhìn của tôi và nó, dù sao thì cho dù nó chỉ trích thì cũng không quên việc chính, nó lại nhắm vào đầu tôi một lần nữa. Nhảy lên đá giò lái---thật không may đầu của tôi lại tiếp tục nằm ngay vị trí thích hợp! Từng đó cũng đủ để khiến người ta giật mình---nhưng mà ăn một đòn đó xong thì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Mặc dù không nên dùng câu như hổ thêm cánh làm ví dụ ở đây, nhưng mà Karen dường như không chịu tác động của trọng lực---nó vẫn cứ nổi trên không trung, sau đó tiếp tục dùng chân kia đá trúng phóc một cú nữa vào đầu của tôi. Tiếp đó, hai phát xong thì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Karen lợi dụng cú nhảy vừa rồi, quay tròn một cái rồi đá mạnh---một phát thứ ba vào đầu của tôi. Tôi có cảm giác mình như siêu nhân bánh đậu đỏ nhận được cái đầu mới từ bác mứt trái cây (không biết có ai có thể hiểu được câu đùa này không---nói tóm lại ý của tôi là đầu sắp bay ra khỏi cổ) <Run: Siêu nhân bánh đậu đỏ hay còn gọi là Anpanman, アンパンマン, bắt đầu đăng trên tạp chí PHP từ năm 1969, bộ này khá là nổi tiếng ở Nhật, có cả phim hoạt hình> Trong hoàn cảnh đứng thẳng bình thường, ăn một trong ba cú này cũng đủ để lăn quay ra bất tỉnh nhân sự ngay từ đầu rồi, thế mà tôi lại vừa ngồi vừa ăn liên tục ba cú---thành thật mà nói thì tôi đã hết cả xí quách. Có lẽ não của tôi đã dẹp lép như bánh đậu đỏ rồi. Không hề nói quá. "Mày là quạt điện sao---có khi đứng trước mặt mày nói chuyện thì giọng sẽ trở thành giống như người ngoài vũ trụ cũng nên, cái đồ một trong sáu cặp chị em sinh đôi đi yêu một thằng trai!" <Run: ai thử đứng trước quạt nói 'Aaaaaa' thì sẽ thấy giọng bị biến đổi thế nào, còn cái 'một trong sáu cặp chị em sinh đôi đi yêu một thằng trai' là lấy từ Futakoi, bộ này xuất bản năm 2004 và thay thế Sister Princess làm chủ lực của tạp chí Dengeki G, nguồn gốc của bộ này là từ kế hoạch độc giả cùng tham dự sáng tác, cả thảy bộ này có 3 manga, một game PS2, và 2 mùa anime, cốt truyện xoay quanh 1 nhân vật nam chính và 6 cặp chị em sinh đôi> "Em và Tsukihi-chan không phải là chị em sinh đôi!" "Ngay từ đầu đã được quyết định như thế rồi!" "Thật như vậy sao!?" Thật sự. Chỉ cần tìm kĩ một chút là sẽ thấy dấu vết kì diệu còn sót lại trong tên. <Run: Cách giải thích duy nhất mà mình nghĩ ra được là tên của Karen và Tsukihi đều có một chữ Hỏa trong đó, Karen là Hỏa Thương chữ Hỏa đứng đầu nên là chị, Tsukihi là Nguyệt Hỏa thì chữ Hỏa ở sau biểu thị là em> Karen quay người nửa vòng sau đó đáp xuống bằng một chân, tuy nhiên nếu lúc đó nó dừng lại lấy hơi thì đã không còn là Karen nữa rồi. Lần này Karen quay ngược trở lại---dường như là định nhắm vào phía đầu bên kia của tôi, sau đó nó nhảy lên. Nhưng mà không biết có phải hành động đó vượt quá khả năng cấu tạo của con người hay không, mà sau khi nhảy lên, Karen vì lực chấn động mạnh nên cả người bị mất thăng bằng---nhầm. Tôi đã nhầm. Đó cũng chỉ lại là một đòn gió. Nó vẫn lợi dụng lực li tâm. Karen mượn lực chấn động, lộn ngược một cú thật đẹp ra sau ngay trước mắt của tôi---sau đó, nó đáp xuống trên vai tôi. Đáp trên vai của tôi. Tiếp theo nó dùng tôi như một bàn đạp---để nhảy lên. Nhảy lên---ngay trên đầu của tôi. "Này---mày!" Tôi theo phản xạ ngẩng đầu lên, thứ đập vào mắt của tôi là--- Là bóng hình của Karen---đang khuỵu cả hai gối trên không, dồn hết trọng lượng toàn thân vào đó rồi rơi xuống hai vai của tôi mà nó vừa dùng làm điểm tựa. "Đ-Đừng có giỡn, ăn một chiêu này thì hai vai cũng không còn, ngay cả siêu nhân bánh đậu đỏ cũng bó tay, cái đồ một trong năm bài học vui vẻ!" "Đó không phải là em gái là má má!" <Run: Happy lesson, kể về một nhân vật chính cùng năm cô giáo muốn trở thành mẹ của thằng này. Thực ra thì nói thêm một chút nữa ở cả đoạn này, Sister Princess, Futakoi và Happy Lesson đều là những tác phẩm ra đời nhờ kế hoạch độc giả cùng tham gia sáng tác của tạp chí Dengeki G, cả ba đều có manga, anime, game,...không biết có phải bác Nisio đang quảng cáo hay không? Nhưng mà vấn đề là Kodansha và Media Works có quan hệ hợp tác với nhau sao?> Đúng như vậy. Tôi cũng chỉ buột miệng nói ra mà thôi. Nhưng mà, dù thế nào đi nữa---chiêu đó cũng quá độc ác. Tôi vội vàng bò lổm nhổm trên đất, bất kể cơn đau ở hông, để di chuyển cơ thể---mặc dù chỉ di chuyển một vạch nhưng mà từng đó cũng đủ để tôi tránh thoát khỏi vị trí mà hai đầu gối của con nhỏ đang rơi xuống. Lực nhảy quá mạnh sẽ gây ra phản tác dụng! Chắc chắn cứ như vậy đầu gối của nó sẽ đập vào nền nhựa đường---trình độ hòn sỏi còn chưa nói, mày có thể đập nát nhựa đường sao! Lần này đến phiên đầu gối của mày bị đập nát! Nhưng mà. Một quang cảnh không tin được xuất hiện trước tầm mắt của tôi. Mặc dù tôi tránh thoát đòn tấn công của Karen trong gang tấc, nhưng mà nó thì lại một lần nữa ở trên không trung dùng hai tay để vặn nửa người trên---ở độ cao chỉ có năm mươi cen-ti-mét nhưng nó lại có thể khiến cho cơ thể cao một trăm bảy mươi cen-ti-mét lộn nhào một vòng, mặc dù không đến mức hoa lệ, nhưng mà nó vẫn tiếp đất một cách đẹp mắt. So với tôi phải bò lổm nhổm thì đây đúng là khác nhau một trời một vực. Mặc dù đang còn chiến đấu, nhưng tôi vẫn vô ý bị chuỗi hành động của Karen hớp hồn---đó đương nhiên coi như việc tôi dâng cơ hội lên tận miệng đối phương. Karen nhanh chóng chạy vòng ra sau lưng tôi, nhanh chóng dùng chân vặn xoáy lấy hai tay của tôi---sau đó bắt chéo hai tay, kẹp lấy đầu của tôi một lần nữa. Đây là Eri Juuji...không, là Hadaka Shime? <Run: Eri Juuji và Hadaka Shime đều là những thế võ kẹp cổ của Judo, Eri Juuji chỉ dùng hai tay bắt chéo lấy cổ của đối phương, còn Hadaka Shime thì dùng cả hai chân để kẹp vào người> Mặc dù ở đây có một sự cải tiến là dùng hai chân để kẹp lấy hai tay của đối phương, nhưng mà đây cũng không phải là Karate nữa, hoàn toàn là chiêu thức của Judo rồi! "Chẳng lẽ thứ mày học thật ra là Nhu đạo...không, hay là Tiệt Quyền Đạo---" "Không, đây là Karate...chiêu này có tên là Choke Sleeper X đó." "Karate có chiêu thức nào tên tiếng Tây sao---!" Hỏng bét. Em gái tôi bị người ta lừa rồi. Không, chuyện đã đến nước này thì có lẽ cũng chẳng còn liên quan gì đến vấn đề lưu phái nữa. Nhưng mà, tình hình hiện tại thật sự không ổn. Mặc dù tôi có sức đề kháng trước những đòn tấn công vật lý, cho dù tôi có kĩ năng hồi phục của ma cà rồng, tôi không thể chống lại những đòn kẹp cổ---thật không ngờ kiểu tấn công trực tiếp vào hệ thống hô hấp lại hữu hiệu đến thế. Cũng giống như chiêu quăng ném lúc đầu, bởi vì phổi của tôi bị tổn thương, cho nên phải mất một thời gian mới hồi phục được. 'Vậy thì không cần đấm nữa'---nếu như những lời đó cũng không chỉ có nghĩa là con bé sẽ chuyển hẳn sang dùng chân, mà bao gồm cả những chiến lược sử dụng tay như quăng ném và kẹp cổ, thì điều đó sẽ trở nên cực kì bất lợi đối với tôi! "Em từng có kinh nghiệm rồi nên em biết, khi bị kẹp cổ sẽ cảm thấy rất sướng đó---anh hai cũng thử một chút đi!" "Có thằng nào dám kẹp cổ mày sao! Để anh đi trị cho nó một trận!" "Là anh hai đó!" Đúng vậy. Còn có, chà, lúc luyện tập ở đạo tràng. "Ân oán bao năm sẽ được giải quyết ở đây!" "Mục đích thay đổi rồi..." Nhưng mà. Tuy nhiên, cho dù Karen dồn bao nhiêu sức lực---cho dù nó kẹp cổ tôi đến đâu, tôi cũng không cảm thấy hô hấp khó khăn. Xem ra quả thật cơ thể đã không thể làm theo ý nghĩ. Khác với những chiêu thức chỉ cần lực bộc phát trong nháy mắt, hiện tại Karen không thể sử dụng hiệu quả những đòn tấn công cần tới việc duy trì lực tay liên tục. Việc nó đang sử dụng kĩ thuật quăng ném thì tự dưng thả đầu của tôi ra lúc nãy cũng hỗ trợ thêm luận điểm này của tôi. Karen cũng nhanh chóng nhận ra bất lợi của bản thân. Nhưng mà, lúc nó nhận ra thì đó cũng là cơ hội của tôi. Tôi lợi dụng lúc đó để vùng ra khỏi tay của Karen. Sau đó đứng dậy, quay người lại. Vươn tay về phía bộ ngực của Karen cũng vừa đứng lên xong. Bởi vì đánh nhau bằng kĩ thuật không có bất kì cơ hội chiến thắng nào, trước tiên phải chụp lấy đồ thể thao của nó rồi đưa cả hai vào tình thế hỗn chiến. "Anh đang định chụp chỗ nào thế hả, đồ dê cụ!" Nhưng mà, Karen dễ dàng tránh được tay của tôi. Sau đó thật không ngờ nó lại lấy đầu cụng cái cốp vào mặt của tôi. Cụng đầu! Con gái sẽ sử dụng chiêu thức đó sao! Chạm! Vì sống mũi ăn ngay một cú như trời giáng, tôi rơi vào trạng thái vô ý thức trong khoảnh khắc, mắt nhắm lại theo phản xạ, không thấy được hình dáng của Karen ở đâu. Karen không bỏ qua cơ hội đó. Nó ngay lập tức chạy ra sau lưng tiến vào điểm mù của tôi, xoay hai trăm bảy mươi độ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào nắm đấm hướng về thái dương của tôi đánh một phát---con nhỏ này chọn chỗ cần đánh cũng quá chính xác đi! Não của tôi rung động. Tôi ăn một cú đó xong thì lăn quay ra nền nhựa đường. Toàn thân bị nhựa đường cứa vào, quần áo rách tung tóe. Nhưng mà bây giờ cũng không phải lúc để tâm đến mấy việc đó, nếu như tôi không nhanh đứng lên thì sẽ phải chịu truy kích--- "Nắm đấm thật là đau quá đi." Karen nói. Không biết có phải vì điều chỉnh tư thế hay không mà Karen giữ cự ly giữa nó với tôi. "Nói thật em không muốn đánh nữa. Giờ mà còn đánh thì sẽ trở thành bạo lực. Anh hai cũng thừa biết rồi mà? Anh hai sẽ không bao giờ thắng được em đâu." "Hừm. Nói điên khùng gì đó. Mày không nhận ra anh đã bỏ qua năm cơ hội đánh ngã mày sao. Mày mới là người phải nhận ra điều này chứ, Karen-chan sẽ không bao giờ thắng được anh đâu." Không. Bị đánh te tua không chống trả đến mức này thì nói câu gì đi nữa cũng chỉ tạo cảm giác khua môi múa mép mà thôi. Chiến thắng hay thất bại. Thắng---hay thua. "Chính nghĩa chắc chắn sẽ chiến thắng, không phải sao?" Karen nói. Mặc dù nói vậy, nhưng mà vì những cử động quá mức khoa trương lúc nãy nên hai chân của Karen giờ lại run lẩy bẩy---chà, nếu tôi vẫn còn di chuyển được thì nó cũng vẫn còn đứng được. "Nếu vậy thì chỉ cần chiến thắng thì sẽ trở thành chính nghĩa, đúng không anh hai. Chỉ cần em đánh bại anh hai---em sẽ có thể đi, đúng không." "Cách nghĩ đó của mày rất là nguy hiểm đó. Hoàn toàn khác với chính nghĩa." "A?" Karen lộ ra vẻ khó chịu. Ánh mắt vốn vểnh ngược lên của nó. Giờ nhìn tôi---càng thêm sắc bén. Nhìn---chằm chằm. "Anh nói cái gì vậy. Không phải anh hai lúc nào cũng nói vậy sao---lúc nào cũng đầy tự mãn." "Hê, anh nói cái gì cơ?" "Là chuyện của em và Tsukihi-chan. Đúng, nhưng mà không manh---bởi vì chính nghĩa chắc chắn sẽ thắng, cho nên không được thua---" Còn nói bọn em là. 'Giả'. "Lúc nào cũng tự mãn, tự mãn, tự mãn nói như vậy! Chính vì vậy em bởi vì không muốn thua---" "À. Là chuyện đó hả." Tôi nói---sau đó tiến đến gần Karen. Không, tôi cũng hết xí quách rồi. Đã không thể cử động được nữa. Cho dù bây giờ Karen có đi---thì tôi cũng không thể cản nó được nữa. Với lại chuyến xe buýt kế tiếp cũng sắp tới. "Đúng như thế. Mày đúng. Nhưng không mạnh." "Em rất mạnh, ít nhất là mạnh hơn anh hai." "Cái đó cũng chưa biết được. Trong mắt anh thì mày rất yếu." "Bị đánh te tua như vậy rồi mà anh còn nói cái gì thế hả, anh hai." "Cho dù có sức mạnh đi nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Điều mà 'thật' cần có---chính là ý chí kiên cường." Ví dụ như, điểm mạnh nhất của Hanekawa. Chính là ý chí kiên cường của cậu ấy. "Cảm xúc không thể tha thứ cho Kaiki đó có ý chí của bọn mày ở chỗ nào chứ. Bọn mày lúc nào cũng vì người khác mà hành động. Vì ai đó mà hành động. Đó không phải là ý chí của bọn mày." "...Không phải. Bọn em, bọn em chỉ làm những việc bọn em cho là đúng. Mọi người chẳng qua chỉ là lý do mà thôi." "Đừng cười. Có loại chính nghĩa cần đến những kẻ tìm kiếm lý do từ người khác hay sao. Đùn đẩy lý do cho người khác, vậy thì làm sao mà nhận trách nhiệm chứ. Bọn mày không phải chính nghĩa, cũng chẳng phải đồng minh của chính nghĩa. Bọn mày chỉ là hai con bé giả bộ chơi trò đồng minh của chính nghĩa mà thôi." Là 'giả'. Chắc chắn---không phải 'thật', là 'giả'. "Những thứ mà bọn mày luôn căm thù, không phải là người xấu mà chỉ là những phần phản diện mà thôi---đúng không?" "Không phải! Anh cái gì cũng không biết thì đừng có tự tiện nói như vậy!" Karen hét lên giận dữ. Không biết từ lúc nào---nắm đấm của nó đã hạ xuống. Hạ xuống---nắm đấm vẫn còn nắm chặt. "Tsubasa-san chắc chắn sẽ hiểu---bởi vì người đó cái gì cũng biết cả!" "Không phải cái gì cũng biết---cậu ấy chỉ biết những điều cậu ấy biết mà thôi." Tôi nói. Câu nói cửa miệng của Hanekawa. Những lời mà cậu ấy lúc nào cũng nói. Như thể---đang thuyết phục chính bản thân. "Không phải là hi sinh bản thân, nếu không nhận ra những điều khiến bản thân thỏa mãn---thì đừng phun ra khỏi miệng những từ đao to búa lớn như chính nghĩa. Sẽ rất khó chịu." "...Vì người khác mà hành động thì có gì xấu. Hi sinh bản thân thì có gì xấu. Cho dù bọn em, cho dù bọn em là 'giả' thì có gì xấu chứ! Như vậy sẽ gây phiền phức gì cho anh hai sao!" "Lúc nào cũng gây phiền phức. Nhưng mà." Tôi nói. Giữa tôi và Karen---đã không còn khoảng cách. Tôi nắm lấy---cánh tay hạ xuống của Karen. "Anh chưa từng nói đó là xấu." "......" "Nếu như đã nhận ra phải đối mặt với cảm giác tự ti cả đời thì cho dù là 'giả' đi nữa cũng có khác gì với 'thật' chứ." Gần như không thể nắm, cho dù bắt được nhưng không thể dồn sức vào tay. Mặc dù Karen không vùng ra, nhưng mà, để chắc ăn. Tôi ôm lấy Karen. Cơ thể đó nóng như lửa thiêu. Còn ý chí thì---đúng là rất yếu. Không sao cả. Bọn mày vẫn còn là trẻ con, vẫn còn ngây thơ, dại khờ. Chính vì vậy---từ bây giờ bọn mày vẫn sẽ có thể trở nên mạnh mẽ hơn nữa. "Nói trước---anh lúc nào cũng ghét nhất bọn mày. Nhưng mà, lúc nào anh cũng tự hào." "A---Anh hai." "Mày đã nói mày không cam lòng đúng không Karen. Anh đã nghe như vậy. Nhưng mà---anh còn không cam lòng hơn cả mày. Làm sao anh có thể tha thứ cho kẻ đã làm nhục niềm tự hào của anh chứ." Chính vì vậy--- Chính vì vậy. "Việc sau này cứ giao cho anh." Tôi nói. Không cần phải nói thêm lời nào nữa. Cơ thể cứng ngắc của Karen---đột ngột giãn ra. "...Không phải là không cam lòng, mà là xấu hổ. Làm sao em có thể để anh hai phải chịu trách nhiệm vì những việc em làm chứ." "Cái con nhóc này---tự lau mồ hôi còn chưa xong mà còn nói gì thế. Chịu trách nhiệm cho em gái là niềm kiêu hãnh lớn nhất của một người anh trai cơ mà." <Run: Ờ...chú thích, chú thích...hai câu trên có hai nghĩa, vì 尻拭い có nghĩa bóng là 'dọn dẹp trách nhiệm của một việc do ai đó làm ra' nhưng dịch nguyên văn nghĩa đen là 'chùi đít', thực ra mà nói thì câu của bé Ong đương nhiên mang nghĩa bóng, nhưng mà câu của anh Ăng ten thì lại có thể hiểu thành hai nghĩa, nghĩa kia là 'lau đít cho em gái là niềm kiêu hãnh lớn nhất của một thằng anh trai', đơn giản vì câu lau mồ hôi ở trên nên mới có thể hiểu theo nghĩa này, chứ không thì đương nhiên là nó chỉ có nghĩa bóng...Thật sự không biết anh Ăng ten cố ý hay vô tình...> Tôi ôm chặt lấy con bé. Ôm chặt lấy cơ thể còn cao hơn cả tôi của Karen. Tôi nhìn Karen---cười. "Lần này anh sẽ cho mày thấy anh mày ngầu thế nào. Nhớ đừng có yêu anh đấy. Nếu không anh mày sẽ phải gánh tội loạn luân đó." Đã yêu rồi, Karen nói. "Anh hai, chuyện về sau giao cho anh đấy." Sau đó nó tiếp tục nói như vậy. Chúng tôi trông thật giống một cặp anh em có quan hệ không tốt. Làm ra một trận đánh lộn vừa đúng, vừa hưng phấn như vậy.
|
|
#22
|
||||||||
|
||||||||
|
Nguyên tác: NisiOisiN Minh họa: VOFAN Dịch: Runan92 PR: "Tối nay, xin cậu hãy dịu dàng với mình." Câu chuyện thứ Sáu - Karen Ong 021
Dựa theo kết quả mà nói thì có lẽ chúng tôi rất may mắn chăng. "Tốt lắm, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ không lừa gạt gạt những học sinh cấp hai nữa. Kể từ bây giờ tôi cũng sẽ không phát tán 'lời nguyền' nữa. Còn cô tiểu thư khỏe mạnh kia---cậu cũng không cần phải lo lắng về em gái của cậu, Araragi. Cái đó dù sao cũng chỉ có tác dụng như thuốc an thần thôi. Cũng chỉ như người bị thôi miên nhất thời thôi---mặc dù bởi vì cô bé làm ra những việc quá lỗ mãng cho nên triệu chứng cũng khác với tình huống bình thường, nhưng mà thể trạng của cô bé sẽ hồi phục sau ba ngày thôi---nó giống như bị cảm mạo. Còn Senjougahara. Tôi chính thức xin lỗi cô về việc mẹ của cô. Mặc dù theo mặt luật pháp thì vì tôi chỉ cho gia đình của cô lời khuyên, nên không tồn tại luật nào có thể trừng phạt tôi, nhưng mà người bị tổn thương thì nên được an ủi. Còn về số tiền mà tôi lấy từ cha của cô khi đó, tôi sẽ cố gắng trả lại sớm nhất có thể---dù sao tôi cũng tiêu gần hết số đó rồi, nên có lẽ sẽ cần một chút thời gian nữa." Người đàn ông mang điềm gở, trên người mặc bộ vét như tang phục. Kaiki Deishuu---nói như vậy. Địa điểm gặp mặt với Kaiki mà Senjougahara chỉ định---là ở trên mái nhà một cửa tiệm bách hóa tổng hợp duy nhất ở thị trấn này. Gặp mặt trong phòng kín đương nhiên không tốt, gặp nơi không người cũng rất nguy hiểm, vì thế lựa chọn như vậy---đó cũng là rút kinh nghiệm từ sai lầm của Karen mà ra. Ngày ba mươi tháng Bảy, chiều tà. Sau khi tôi cõng Karen về tới nhà, mặc dù tôi nghĩ có lẽ nó sẽ không lẻn ra ngoài lần nữa, nhưng mà để cho chắc ăn, tôi dùng bút lông vĩnh cửu loại bự viết lên mặt Karen mấy chữ 'chỉ cần là đàn ông thì ai cũng được.' để nó không chạy ra ngoài được (nhân tiện cơ hội này tôi cũng viết lên trên mặt của Tsukihi mấy chữ 'bởi vì áo ngực rất khó chịu nên không mặc.'. Đây là trách nhiệm liên đới), sau đó tôi đi gặp Senjougahara, và rồi. Trên mái nhà của cửa hàng bách hóa. Ở đây có một công viên giải trí loại nhỏ, ngoài ra còn có thêm một sân khấu. Bởi vì hôm nay là Chủ Nhật, nên ở đó có mấy người mặc đồ dường như đang chuẩn bị tổ chức một vở diễn nhỏ được (Là vở diễn về Chiến đội)---chúng tôi gặp mặt ở đó. <Run: スーパー戦隊シリーズ, Super Sentai Series, là một trong 3 chương trình TV đặc biệt của Nhật Bản, được bắt đầu sản xuất từ năm 1975 bởi Asahi TV, đến giờ đã được gần 40 năm, hơn 1500 tập phim, đặt nền tảng cho các biệt đội siêu nhân với năm màu sắc khác nhau> Một người đàn ông mặc toàn đồ đen, cùng với hai học sinh cấp ba. Mặc dù đây không hẳn là một cảnh tượng bắt mắt, nhưng mà khiến cho người khác chú ý tới---chính là mục đích của chúng tôi. Cơ bản thì Kaiki đã bị Karen tập kích một lần, mặc dù sau đó đã đánh lui được, từ quan điểm của tôi thì không kể tới việc gọi điện thoại, nhưng mà việc hắn có chịu ra ngoài gặp mặt không đúng là một canh bạc---nhưng mà, Senjougahara chẳng hiểu sao lại có một sự tự tin đến khó hiểu. Thay vì nói tự tin. Có lẽ dùng từ tin tưởng thì đúng hơn. Kaiki Deishuu, lúc chúng tôi đến nơi gặp mặt thì thấy hắn đã tới trước và đang đứng trên nóc cửa hàng bách hóa uống cà phê lon một mình---nhưng mà sau khi nhận ra chúng tôi, hắn 'hừm' một tiếng, sau đó quẳng cái lon rỗng vào thùng rác. Sau đó. "Cậu là---người ở trước nhà của đứa con mồ côi của Gaen đúng không. Cậu đến báo thù cho em gái sao. Thời đại này thật hiếm gặp đứa bé nào có dũng khí như cậu." Sau khi nhìn tôi và nói với bằng một giọng trầm trầm như vậy, hắn nhìn về hướng Senjougahara, "Nhưng mà cô thì đã mất đi mị lực rồi, Senjougahara. Cô đã trở thành một cô gái bình thường." Và---tuyên bố như vậy. Không cười. Nghe những lời đó, Senjougahara, "Cái gì?" Nói. Sau đó đứng đối diện với Kaiki. Khuôn mặt cô nàng vẫn vô cảm. "Tôi không muốn gặp lại ông nữa---đó là nói dối. Nếu nói không muốn gặp mặt thì tức là tôi muốn chúng ta chưa từng gặp nhau lần nào cả. Nhưng mà bây giờ nên nói thế này---tôi đã rất muốn gặp ông, Kaiki-san." "Tôi cũng không muốn gặp mặt cô. Chắc chắn là tôi sẽ không muốn gặp một người đã trở thành một cô gái bình thường như cô. Lúc gặp cô hồi trước, cô tỏa ra bóng tối---không, là cảm giác có thể nhìn thấu mọi việc. Thật sự rất khó lừa gạt." Kaiki chẳng hề e ngại---nói như vậy. Tôi nhớ lại. Quả nhiên---tôi nhớ lại Oshino và Guillotine Cutter. Mặc dù hoàn toàn khác biệt về loại hình---nhưng mà thử đối mặt nhau một lần nữa, mặc dù có cảm giác có gì đó không giống nhau, nhưng mà đó chỉ là một chút. Tôi tin chắc điều đó. Về mặt tội phạm xác tín---là chung. <Run: Tội phạm xác tín, 確信犯, có nguồn gốc từ một từ tiếng Đức là Überzeugungsverbrechen dùng để chỉ một người có niềm tin vào tôn giáo hoặc chính trị nào đó. Tin rằng hành động của mình là hành vi chính nghĩa cho dù đó là hành vi phạm tội. Tuy nhiên hiện tại ở Nhật nhiều người thường dùng nhầm nó với nghĩa hành động lừa dối có chủ đích, ở đây có lẽ bác Nisio cũng dùng nhầm> Ghi nhận tất cả, hiểu tất cả. Sử dụng linh hoạt---trầm mặc và lắm mồm. "Là do cậu sao---Araragi. Cậu là người giải quyết những rắc rối xung quanh cô gái này sao?" "Không phải. Tôi chỉ---đẩy sau lưng cậu ấy một chút mà thôi." "Nếu là vậy thì cậu cũng giống tôi." Kaiki nói. Dường như rất khó chịu---thật sự mang điềm gở. "Nhưng mà tôi thì đẩy cô ấy đến mép vực dựng đứng." "Hiện tại...không phải ông cũng làm việc tương tự với các học sinh cấp hai sao. Ở sau lưng---đẩy xuống một cái." Đẩy xuống từ trên mép vực dựng đứng. Nói cách khác---đẩy xuống từ trên cầu treo. "Cậu nghe được từ em gái sao. Đúng, đúng như vậy. Nhưng mà học sinh trung học ở một nơi thôn quê như thế này cũng có một chút tiền mọn đây. Chỉ qua một thời gian ngắn cũng đã kiếm được không ít." Đột nhiên. Senjougahara rút ngắn cự ly giữa cô nàng với Kaiki---chuẩn bị tiến vào trạng thái chiến đấu sao, không, ngay từ đầu Senjougahara đã ở trong trạng thái chiến đấu rồi. Ngay từ khi đặt chân lên mái nhà của cửa hàng bách hóa. Hay là từ khi nghe được cái tên Kaiki từ tôi. Hay là--- Kể từ khi bị Kaiki lừa đến giờ vẫn luôn như vậy. "Được rồi, nói chuyện thôi." Nói xong. Kaiki ngăn cản Senjougahara. "Tôi vì nghe hai cô cậu nói chuyện mới tới đây. Hai cô cậu cũng vì muốn nói chuyện với tôi nên mới tới đây. Không phải sao." "......" "......" Sau đó---Kaiki Deishuu nghe những gì chúng tôi nói. Sau đó ông ta nói---tốt lắm, tôi hiểu rồi. Rồi thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Hoàn toàn buông tay---còn định bồi thường. Hẫng. Vô cùng nhanh gọn---nhưng mà đó không phải là điều chúng tôi đã chờ đợi, mặc dù đây là diễn biến tốt nhất, nhưng mà. Chúng tôi thật sự đã không chờ đợi điều này. Thay vì nói ngoài ý muốn, thì phải nói đây là một câu trả lời---khiến chúng tôi tiếc nuối. "...Thật dứt khoát quá nhỉ." Senjougahara giễu cợt như vậy---nhưng mà đó là vì cô nàng không biết phải nói thế nào trước tình hình này, đó chỉ là những lời nói ra để tạm đối phó với một việc mà bản thân cô nàng không muốn tin. "Ông nghĩ tôi sẽ tin những lời đó sao?" "Có lẽ cô sẽ không tin, Senjougahara." Kaiki gọi tên của Senjougahara thẳng thừng một cách đương nhiên như vậy. Đối với tôi cũng thế. "Araragi. Cậu thì sao? Cậu có thể tin những gì tôi nói không." "...Bảo tôi tin những lời của một kẻ lừa đảo thì đúng là một việc hơi khó khăn." Tôi nói một cách thận trọng. "Nhưng mà nếu không tin tưởng thì sẽ không thể nói chuyện được. Đúng như những gì ông nói, Kaiki. Chúng tôi tới đấy để nói chuyện với ông." "Hừm. Đúng là rất tĩnh tảo. Hoàn toàn không giống trẻ con---chẳng dễ thương chút nào cả. Em gái của cậu chẳng thèm động não gì cả, là một người rất dễ thương đí. Nói như thế có nghĩa là cậu thật không hổ là anh trai của cô bé." Kaiki tuyên bố như vậy. Những lời đó không hề mang tính khiêu khích. Nhưng mà chắc chắn là cũng không mang hàm ý khen ngợi. "Ít nhất." Những lời đó xen vào. Senjougahara xen vào. "Tôi không thấy được ông đang hối cải. Chẳng hề có một chút cảm giác hối cải." "Vậy sao. Cô nói tôi mới nhớ là mình chưa nói lời xin lỗi đây. Còn có cả lời thỉnh cầu tha mạng nữa. Tôi sai rồi, tôi thành thật xin lỗi hai cô cậu. Tôi sẽ tự mình nghiêm khắc kiểm điểm bản thân, tôi rất hối hận. Không, có lẽ hai cô cậu không phải là người tôi nên xin lỗi. Người tôi phải xin lỗi là cha, là mẹ, và những đứa bé tôi đã lừa gạt lần này." "Những lời xin lỗi rẻ tiền đó có thể khiến ai tin tưởng chứ. Không phải toàn bộ những gì ông nói---đều là nói dối cả sao." "Có lẽ vậy." Kaiki không phủ nhận, mà gật đầu. Giọng nói trầm trầm này khiến người ta có cảm giác hắn ta đang tức giận---nhưng mà, trực giác nói cho tôi biết không phải vậy. Người đàn ông này. Chắc chắn không có thứ cảm xúc nào---gọi là tức giận. Hơn nữa, không chỉ tức giận. Người đàn ông này---chắc chắn. Không có bất kì cảm xúc gì đối với những người khác. "Nhưng mà, cô nói toàn bộ những lời tôi nói là nói dối sao, như vậy là ý làm sao. Tôi là một kẻ lừa đảo. Không phải toàn bộ những gì tôi nói ra phải là những lời nói dối sao---hơn nữa, Senjougahara." "Cái gì?" "Bởi vì lời nói và tâm trí khác nhau, cho nên nghĩ một cách đơn giản rằng đây là những lời nói dối, cô thật quá hấp tấp. Ai quyết định lời nói là dối trá chứ? Lời nói là dối trá---hay tâm trí là dối trá. Lời nói đang lừa gạt hay là tâm trí đang lừa gạt. Chẳng ai biết được điều đó cả." "...Ông đang định chọc tức tôi đấy à. Tôi sắp---hết chịu đựng nổi rồi đó." Senjougahara nhắm hai mắt lại trong khoảnh khắc. So với nháy mắt---thì lâu hơn một chút. "Nhẫn nại việc giết ông là một việc rất khó khăn." "Đúng thế. Vì vậy tôi mới nói cô đã trở nên bình thường. Nếu là hồi trước thì chắc chắn cô đã không thể chịu đựng được." "Chuyện đã tới nước này thì tôi cũng không muốn ông trả lại tiền---gia đình của tôi cũng không thể vì thứ đó mà trở lại như trước được." "Vậy sao. Thế thì may quá. Tôi xài tiền như nước, gần như không có tiết kiệm. Nếu như phải trả tiền cho cô thì tôi sẽ phải lao động cật lực để chế ra những trò lừa mới." "...Cút khỏi thị trấn này. Ngay lập tức." "Đã hiểu." Đúng là rất dễ dàng. Kaiki chấp nhận yêu cầu đó. Dễ dàng đến mức---khiến cho người khác có một cảm giác khó chịu không thể giải thích được. "Sao thế? Araragi. Tại sao cậu lại nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy---cậu không nên nhìn tôi bằng cặp mắt như thế. Về mặt kết quả sẽ chẳng khiến cho mọi việc khác đi được đâu, tôi đã khiến cho em gái của cậu bị thương. Đáng lẽ cậu phải nhìn tôi với vẻ hận thù hơn nữa chứ?" "...Con nhỏ đó tự làm tự chịu. Chẳng liên quan gì tới loại người như ông cả. Chuyện này chẳng cần nói thì ông cũng phải hiểu chứ." "Cậu sai rồi. Sai lầm của cô bé đó là đã đi gặp tôi một mình---nếu như cô bé cũng giống như hai cô cậu bây giờ kéo nhiều người tới vây bắt tôi. Tôi cũng sẽ chẳng chống cự, giương cờ trắng đầu hàng---giống như bây giờ tôi đang làm. Ngoại trừ điểm đó ra, cô bé đều làm đúng cả." "......" "Hay là Araragi. Cậu vừa chấp nhận sự ngu ngốc của cô bé, vừa phủ nhận sự ngu ngốc của cô bé sao?" "Tôi nghĩ nó 'đúng'. Nhưng mà." "Nhưng mà không 'mạnh', đúng không?" Kaiki nói trước câu nói của tôi. Tôi đã có suy nghĩ đó từ rất lâu về trước---tí nữa thì tôi buột miệng nói ra suy nghĩ nhỏ nhặt đến mức tôi đã ngưng nghĩ tới từ rất lâu về trước. "Đúng là cô bé không mạnh. Nhưng mà cô bé rất tốt bụng, cậu không thể phủ nhận điều đó. Hơn nữa." Lần đầu tiên ở chỗ này. Kaiki Deishuu---nhìn như để lộ ra một nụ cười. Một nụ cười thật sự mang điềm gở, cứ như của một con quạ. "Hơn nữa nếu như không có những cô bé như thế, công việc làm ăn của những kẻ lừa đảo sẽ rất phát đạt." "...Kẻ lừa đảo đó." Senjougahara nói. Khác với tôi, cô nàng nhìn trừng trừng---về phía Kaiki. 「どうして私の言いなりになるのよ。私くらい、言いくるめてしまえばいいじゃない……昔のように。中学生を騙している件にしたって、どうせ証拠なんてないのでしよう」 "Tại sao lại nghe theo lời của tôi. Người như tôi thì cứ dùng lời nói lừa gạt là được rồi, không phải sao...cứ như lúc trước ấy. Với lại cũng chẳng có chứng cớ nào chứng minh việc hắn lừa đảo học sinh trung học cả." "Senjougahara. Cô hiểu lầm tôi rồi.": Kaiki nói. Không còn cười nữa. Có lẽ nụ cười mà tôi vừa nhìn thấy lúc nãy cũng chỉ là ảo giác mà thôi. "Không, không phải hiểu lầm mà phải nói là đánh giá quá cao chăng. Loại người hi vọng kẻ thù của mình thật là hùng mạnh cũng không phải là hiếm gặp, nhưng mà Senjougahara này, đời người cũng không phải một vở kịch. Kẻ thù của cô là tôi, và tôi chỉ là một gã trung niên buồn tẻ. Cho dù là một kẻ lừa đảo thì tôi cũng chỉ là một con người bé nhỏ, thảm hại mà thôi." Vốn không phải một người đáng để cho cô căm thù. Kaiki nói vậy. "Tôi không phải kẻ thù của cô---tôi chỉ là một người hàng xóm phiền phức mà thôi. Hay là, đối với cô thì tôi trông giống một con quái vật đến như thế sao." "Làm sao có chuyện đó. Ông chỉ là---" Đồ giả mạo. Senjougahara ngừng lại không nói ra từ đó. Tuy nhiên. Đồ giả mạo đó, vẫn đang dày xéo tâm can của Senjougahara---đó là điều mà tôi chắc chắn. "Đúng. Đúng như cô nói. Tôi chỉ là đồ giả mạo. Bây giờ cũng thế, tôi vẫn chỉ là một kẻ hèn hạ chỉ nghĩ đến việc làm sao chạy thoát khỏi vòng vây của hai cô cậu. Và rồi tôi nhận ra giải pháp tốt nhất, chính là ngoan ngoãn nghe lời của hai cô cậu. Lấy lòng hai cô cậu là con đường còn lại duy nhất của tôi." "......" Nếu là vậy thì tại sao. Ngay từ đầu---hắn ta lại tới đây. Rõ ràng hắn cũng không có nghĩa vụ phải nghe theo lệnh triệu tập của Senjougahara. "Dĩ nhiên, Senjougahara. Cũng không phải bởi vì đối phương là cô nên tôi mới ngoan ngoãn làm theo---trong tình huống này thì cho dù là bất kì ai, tôi cũng sẽ phục tùng cả. Để tôi nói rõ cho cô biết---Senjougahara. Cho đến khi nhận được điện thoại của cô vào sáng nay, tôi vẫn quên mất chuyện của cô. Đối với tôi mà nói, chuyện gia đình của cô cũng chỉ là một trong vô số những trò lừa mà tôi đã tạo ra mà thôi. Với lại tôi cũng chẳng nhận được bài học nào từ cô vào lúc đó." Cho nên việc nhớ lại cũng rất khó khăn. Kaiki nói như vậy xong thì nhìn vào Senjougahara. "Tôi không phải một con người vĩ đại---và cô cũng không phải một con người vĩ đại. Tôi không phải một nhân vật trong một vở kịch nào đó, và cô cũng phải. Cho dù tôi kiếm được bao nhiêu tiền đi nữa, thì so với toàn xã hội này cũng chỉ là hạt muối giữa đại dương. Cho dù cô quyết tâm muốn quyết đấu với tôi đến đâu, thì cô cũng không thể điều khiển được thời tiết của ngày hôm nay." Đây không phải một vở kịch. Kaiki lập lại câu đó---như thể đang thuyết phục. "Araragi, cậu thì sao. Tôi có một vấn đề muốn hỏi cậu. Cuộc đời của cậu có phải là một vở kịch không? Là bi kịch, hí kịch hay ca kịch? Từ cái bóng của cậu---tôi cảm thấy được một dấu hiệu rất khó chịu." "......" "Hơn nữa---dường như cậu đã nhận lấy một nửa tổn thương của em gái cậu. Đây không phải một hành động mang tính lý trí. Chẳng đem lại đồng nào, nhưng cậu vẫn hay làm những việc nguy hiểm như vậy." Hắn biết sao. Về chuyện của Shinobu---cũng như chuyện cơ thể của tôi. Nếu như hắn hiểu thì tại sao. "Ông...rốt cuộc ông là bên nào?" "? Bên nào, ví dụ như?" "Ông là đồ giả mạo---nhưng lại khiến em gái của tôi phải chịu đau khổ như vậy. Hơn nữa còn cả chuyện của Senjougahara---thật sự thì ông biết rất rõ. Còn có cả chuyện Kanbaru nữa." Thay vì nói---là bên nào. Thì giống như lập lờ nước đôi. "Ông có biết về---'quái dị' không?" "Hừm. Thật không ngờ cậu lại hỏi câu này. Thật là mất hứng---Araragi. Ví dụ là cậu, cậu có tin là có ma không?" Kaiki trông mất hứng, nói. Cứ như không muốn nói về chuyện này. "Có lẽ cậu biết tâm lý của những người sợ ma nhưng lại không tin có ma. Tôi cũng giống như vậy. Tôi không có ý định tin vào những điều huyền bí, nhưng những điều huyền bí lại có thể trở thành tiền." "......" "Tôi đều không tin vào sự tồn tại của 'quái dị' hay 'biến dị'---tuy nhiên, trên đời này lại tồn tại những người tin vào chúng. Nếu vậy chỉ cần lợi dụng điểm đó là có thể lừa gạt họ một cách dễ dàng. Bởi vì tôi là một kẻ lừa đảo nhỏ nhoi, cho nên tôi phải kiếm sống bằng cách đó. Cho nên đối với câu hỏi của cậu tôi sẽ trả lời thế này. Tôi chẳng biết 'quái dị' là gì cả. Tuy nhiên tôi lại biết những người biết 'quái dị' là gì. Chỉ có thế thôi." Nói cho chính xác, thì tôi chỉ biết những người cảm thấy họ biết 'quái dị' là gì thôi--- Lần này, Kaiki, cười. Đó đúng là---nụ cười như của một con quạ. Giống như nụ cười vào lúc nãy. Đúng là tôi đã không nhìn nhầm. "Trên đời này tiền là tất cả. Vì tiền, tôi có thể đi chết." "...Nói được đến mức độ đó thì đã trở thành niềm tin rồi." "Cho dù nói đến đâu, đó cũng là niềm tin. Cậu không thể nào thoát khỏi niềm tin. Những người từng bị tôi lừa gạt, ai cũng sẽ không quên được khoản tiền mà họ đã bỏ ra như một sự bồi thường vì bị tôi lừa gạt. Chính vì họ tin tưởng, cho nên họ mới bỏ ra khoản tiền ngang bằng với niềm tin đó---nếu như nghi ngờ những gì bản thân tin tưởng dù chỉ một lần, thì ngoại trừ dối trá, nó còn có thể là gì chứ." 'Ong lửa vây quanh'--- Kaiki đột nhiên nói đến cụm từ đó. Tên của 'quái dị'---được ếm lên người Karen. Tên của 'quái dị' mà hắn không biết. "Cậu biết về chuyện của 'ong lửa vây quanh' đúng không?" "...Hình như nó là 'quái dị' từ thời Muromachi. Được xem như là một loại 'quái dị' không có hình dạng, một loại bệnh truyền nhiễm không rõ nguyên nhân---thời đó đã có rất nhiều người chết vì nó." "Đúng. Tuy nhiên, lại là sai." Kaiki gật đầu sau đó lắc đầu. "'Ong lửa vậy quanh' là loại 'quái dị' được ghi lại ở cột thứ mười lăm trong quyển 'Đông Phương Loạn Đồ Giám' xuất bản vào thời Edo. Bản thân quyển sách này cũng là vô danh---nhưng mà, nói một cách căn bản, cho dù 'ong lửa vây quanh' tồn tại hay không tồn tại thì căn bệnh truyền nhiễm vào thời Muromachi được ghi chép trong 'Đông Phương Loạn Đồ Giám' cũng không phải sự thật." "---Ơ?" "Nếu như chuyện đó là sự thật, thì đáng lẽ ra nó phải được ghi chép ở vô số văn kiện, đúng không---tuy nhiên, căn bệnh truyền nhiễm đó ngoài 'Đông Phương Loạn Đồ Giám' ra thì không được ghi chép lại ở bất kì đâu. Nói tóm lại, 'căn bệnh không rõ nguồn gốc' đó ngay từ đầu đã không tồn tại." "......" "Bởi vì không có bệnh, nên cũng không có người chết, đương nhiên, bản thân hiện tượng được xem là 'quái dị' này cũng sẽ không xảy ra---bản ghi chép đó vốn chỉ là do tác giả chế tác ra một cách vô căn cứ mà thôi. Dùng một thứ không tồn tại giả bộ viết thành lịch sử có thật." Nguyên là---không có. Nguyên nhân của của 'quái dị' cũng không tồn tại. Kết quả của 'quái dị' cũng không tồn tại. Diễn biến của 'quái dị' cũng không tồn tại. Toàn bộ---đều là giả. "Đây được gọi là---ngụy sử. Nói tóm lại, xuất phát điểm của 'quái dị' được gọi là 'ong lửa vây quanh', cho dù tìm kiếm thế nào đi nữa, cũng không phải là thời Muromachi, mà là thời Edo. Là một thứ được tác giả 'bịa ra' rồi viết lại, sau đó được những người đời sau tin theo một cách ngu ngốc mà thôi. Cậu nghĩ thế nào về chuyện này? Không có căn cứ, không có truyền thuyết---sự thật là chỉ từ lời nói dối của một người, mà sinh ra 'quái dị'." Tôi---liếc mắt nhìn xuống cái bóng của chính mình. Tôi không nghĩ Oshino không biết chuyện này---nói tóm lại, chuyện vừa rồi Shinobu hẳn là cũng đã từng nghe thấy... Không, bản thân Shinobu cũng từng nói, muốn nhớ hết những chuyện tào lao của Oshino cơ bản là chuyện không thể. Hơn nữa, cho dù tôi biết trước chuyện đó---thì cũng chẳng tạo ra khác biệt nào quá lớn cả. 'Ong lửa vây quanh'. Cho dù không tồn tại, cho dù không có nơi phát sinh---thì cũng là 'ong lửa vây quanh'. "Chuyện này cũng không giới hạn ở 'quái dị', truyền thuyết dân gian hiện tại cũng thế. Cũng có trường hợp phát sinh từ sự thật, cũng có trường hợp phát sinh từ những lời nói dối. Tôi là một kẻ lừa đảo, cho nên tôi dựa vào những thứ thuộc vế sau để kiếm kế sinh nhai." Hiệu quả của thuốc an thần. Thôi miên trong nháy mắt. Hắn ta đã từng nói vậy. "...Em gái." "Hửm?" "Nói vậy...thì việc---em gái tôi bị 'ong lửa vây quanh' đốt. Có thật là chẳng cần làm gì cũng sẽ tự khỏi không?" "Đương nhiên rồi. 'Ong lửa vây quanh' không hề tồn tại---'quái dị' cơ bản là không tồn tại. Nếu vậy thì cũng không tồn tại tổn thương. Bởi vì các cô cậu nghĩ rằng nó tồn tại, cho nên nó mới tồn tại. Thành thật mà nói. Đừng đem những điều mà các cô cậu suy nghĩ nhập lại với tôi. Rất là phiền toái." Kaiki nói như vậy. Người này là nói thật hay nói giả. Nhưng mà từ những lời đó---có một điều mà tôi tin chắc. Người này là 'giả'. Giống như Senjougahara đã nói, giống như hắn đã nói. Quyết định cả đời đối mặt với cảm giác tự ti của bản thân--- Một tên giả mạo đầy kiêu hãnh. "Hơn nữa, vì cậu đã nhận lấy một nửa phần đó---cho nên có lẽ chưa đến ba ngày là sẽ khỏi hẳn. Tôi không biết cậu dùng phương pháp nào, nhưng mà cậu đúng là rất giỏi. Chỉ có điều, Araragi này. Cậu và tôi có lẽ rất xung khắc---không phải như nước với dầu. Mà là như lửa với dầu." "...Ai là lửa, ai là dầu?" "Chà. Cả hai chúng ta đều không ai giống lửa cả---vậy thì, nói như nước với rubidi đi. Trong trường hợp này, tôi là rubidi." "Tôi là---nước sao." <Run: Kim loại kiềm khi tác dụng với nước sẽ tạo phản ứng ô-xy hóa mạnh, chắc ai cũng từng làm thí nghiệm bỏ Natri vào nước, dựa theo bảng tuần hoàn, càng xuống dưới thì phản ứng càng mãnh liệt, chỉ có điều mình chưa thử bỏ rubidi vào nước bao giờ, ai có hứng thú có thể thử xem> Nếu vậy, lửa chính là. Chắc chắn là chỉ---Karen và Tsukihi. Lửa và lửa. Chồng lên nhau trở thành liệt hỏa. <Run: hai chữ Hỏa(火) chồng lên nhau trở thành chữ Viêm(炎) là lửa nóng> Liệt Hỏa Tỉ Muội. "Araragi. Cậu biết chơi cờ tướng không?" "Cờ tướng?" Tôi không theo kịp loại chuyển đề tài như thế này, chỉ có thể lập lại lời của đối phương. Cờ tướng? "Cái này, cũng biết đến trình độ như người bình thường thôi...nhưng mà chuyện đó thì liên quan gì chứ." "Không liên quan. Tôi chỉ muốn tán dóc một chút thôi, cậu cứ làm theo đi. Còn cô thì sao? Senjougahara. Cô có biết chơi cờ tướng không?" "Không biết." Mặc dù Senjougahara trả lời rất ngắn gọn, nhưng mà đó là nói dối. Tôi không nghĩ là cô nàng không biết chơi. Ngược lại---cô nàng dường như chơi rất giỏi. Dường như thấy được điều này, Kaiki, "Đó chẳng qua chỉ là một trò chơi đơn giản, thuộc loại cực kì nông cạn." Chẳng them để tâm và tiếp tục nói. "Số lượng quân cờ đã được quyết định từ trước. Cách đi của mỗi quân cờ đã được thiết lập từ trước. Bàn cờ đã được vẽ sẵn. Cái gì cũng bị giới hạn. Nói tóm lại, ngay từ đầu thì tiềm năng đã bị nhốt trong một không gian nhất định---vì thế đây không phải là một trò chơi phức tạp, nói đúng hơn là một trò chơi đẳng cấp thấp. Nhưng mà bất kể những điều đó, những kì thủ hạng nhất lại là những thiên tài hơn bất kì ai. Đây đúng ra phải là trò chơi dành cho người bình thường, nhưng cuối cùng thì ngoại trừ thiên tài ra thì không ai đạt được đến đỉnh cao. Cậu có biết tại sao không?" "...Tôi không biết. Là vì sao." "Bởi vì cờ tướng là một trò chơi thi đấu tốc độ. Trong những trận thi đấu cờ tướng đều có đặt những đồng hồ tính giờ đúng không. Bởi vì thế, luật càng đơn giản thì lại càng tạo nên hưng phấn. Làm sao để có thể rút ngắn thời gian suy nghĩ bây giờ...nói ngắn gọn lại, người càng thông minh thì suy tư càng nhanh. Cho dù là một nước cờ thần kì đến đâu, chỉ cần cho họ đủ thời gian thì ai cũng có thể nghĩ ra được...cho nên việc quan trọng nhất là không thể lãng phí thời gian." "......" "Không chỉ cờ tướng. Đời người cũng có giới hạn. Phải làm sao để rút ngắn thời gian suy từ đây---nói cách khác, việc tăng tốc suy tư là rất quan trọng. Với tư cách là một người lớn tuổi hơn so với hai cô cậu, để tôi cho hai cô cậu một lời khuyên duy nhất." "Không cần. Từ ông chẳng có cái gì gọi là lời khuyên cả." Senjougahara ngay lập tức trả lời, nhưng mà Kaiki chẳng bận tâm, nói 'đừng nói thế', sau đó, "Đừng suy nghĩ quá nhiều. Từ quan điểm của tôi, những kẻ đắm chìm trong suy tư của bản thân, và những kẻ không nghĩ gì cả đều là loại dễ lừa gạt cả. Vừa phải suy tư ở một trình độ nào đó---vừa phải hành động ở một trình độ nào đó. Đó chính là bài học mà các cô cậu nên nhận được lần này." Sau đó hắn ta nói vậy. "...Điện thoại di động." Senjougahara, trả lời Kaiki bằng những từ như thể cô nàng ngang hàng với hắn ta, nói xong, cô nàng chìa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. "Đưa điện thoại di động đây." "Hừm." Kaiki làm theo lời cô nàng nói, lấy ra một chiếc điện thoại màu đen từ trong áo vét, sau đó đặt vào tay của Senjougahara. Senjougahara mở phần gập ra, sau đó dùng hết sức---bẻ về hướng ngược lại, hoàn toàn phá hủy nó. Sau đó thả xuống nền bê tông. Khi nó vừa rơi xuống đất---cô nàng lấy chân đạp lên. "Thật là quá đáng." Tuy nhiền, giọng nói của Kaiki hoàn toàn tĩnh táo. Như thể chẳng hề bị ảnh hưởng gì cả. "Toàn bộ thông tin cần thiết cho công việc trong tương lai đều mất cả rồi." "Là thông tin cần thiết cho việc lừa đảo mới đúng chứ." "Đúng thế. Từ giờ sẽ không thể quant âm tới những đưa trẻ cấp hai đó nữa. Toàn bộ địa chỉ liên lạc của khách hàng cũng mất." "Tôi không muốn quan tâm tới những học sinh cấp hai mà tôi không biết. Araragi-kun." Đột nhiên, Senjougahara liếc mắt về phía tôi. Bằng đôi mắt chẳng có chút tình cảm nào. "Từ bây giờ mình sẽ nói một câu tàn nhẫn nhất thế giới." "A?" "---Những người bị lừa cũng sai." Senjougahara. Nói như vậy với Kaiki---với kẻ lừa đảo. Với người---từng lừa gạt bản thân cô nàng. Nói dứt khoát như vậy---với đôi phương, người từng lừa gạt cô nàng. "Tôi không phải là đồng minh của chính nghĩa." Cô nàng tiếp tục--- Senjougahara nói bằng giọng cực kì lạnh lùng. "Tôi là kẻ thù của cái xấu." "......" "Loại người như ông chẳng thể quan tâm gì tới người bị hại cả. Nếu có làm thì cũng chỉ là lừa gạt thêm nữa thôi." "Đương nhiên là sẽ lừa gạt. Tôi là một kẻ lừa đảo mà---nói bồi thường cũng chỉ là nói dối mà thôi. Không biết hai cô cậu có thể hiểu hay không---nhưng mà đối với tôi, chỉ có phương thức kiếm tiền, không tồn tại được mất." "Loại người như ông." Senjougahara trông như định nói gì đó. Nhưng lại thôi. Cô nàng chỉ tránh người---mở đường cho Kaiki. Cuộc nói chuyện đến đây là kết thúc. Đó là ý mà cô nàng muốn biểu lộ. Tới đây kết thúc---đã kết thúc. Tất cả đều kết thúc. "Thật cảm tạ. Lúc tới đây cứ tưởng là sẽ bị giết, nhưng mà quả thật tôi rất ghét bị đau." Kaiki nghiêng đầu, rồi nói. Senjougahara không còn nhìn hắn nữa. "Nếu cô có chuyện gì muốn nói thì cứ nói, tôi sẽ nghe, Senjougahara.Cảm xúc chất chứa bao nhiêu năm như vậy---chắc cô cũng có gì đó muốn nói chứ." Kaiki. Nói như thể đang---ép Senjougahara. "Về chuyện của tôi thì thế nào?" "......" Không nói sao, Kaiki nói. Trông cực kì mất tinh thần. "Cô thật sự đã trở thành một cô gái nhàm chán rồi, Senjougahara." "......" "Cô ngày xưa không phải là nhân vật trong vở kịch nào nhưng lại là tuyệt vời nhất. Thật sự có giá trị lừa gạt, đối với những kẻ lừa đảo mà nói, cô là một tư liệu sống đầy quý giá. Bây giờ cô thật sự đã trở nên thật nhàm chán rồi. Quá nhiều thịt thừa, trở nên quá nặng." "......" "Là loại hạt giống gieo xong sẽ hư thối sao. Nếu là vậy thì có lẽ nên quên hết chuyện của cô. Chỉ cần làm vậy, cô sẽ tiếp tục tỏa sáng trong kí ức mơ hồ của tôi." "Im đi." Senjougahara thấp giọng---nói. Khuôn mặt vẫn vô cảm---tuy nhiên. Ánh mặt lại một lần nữa nhìn trừng trừng vào Kaiki. "Ông thích nói gì về tôi trước kia cũng được, nhưng đừng sỉ nhục tôi của bây giờ---Araragi-kun nói thích tôi. Là tôi của bây giờ. Chính vì vậy tôi cũng thích tôi của bây giờ. Tôi sẽ không bỏ qua những lời lẽ phủ nhận tôi của bây giờ." "Gì chứ. Ra đó là quan hệ giữa hai cô cậu sao." Kaiki trông thực sự rất kinh ngạc---người đàn ông có khuôn mặt vô cảm chẳng kém gì Senjougahara này, để lộ ra một khuôn mặt thực sự ngoài ý muốn. Sau đó, "Ra vậy ra vậy, ra là vậy. Nếu là vậy thì tôi sẽ chẳng nói gì nữa. Tôi cũng không muốn bị ngựa đá chết." <Run: Ngạn ngữ Nhật, 人の恋路を邪魔する奴は馬に蹴られて死ぬ, những kẻ cản trở chuyện tình yêu của người khác sẽ bị ngựa đá chết> Sau đó---ông ta xuyên qua giữa tôi và Senjougahara. Xoay lưng về phía chúng tôi. "Nếu cô đã nói không cần thì tôi cũng sẽ không bồi thường. Tôi cũng không muốn phải cố gắng kiếm tiền. Tôi sẽ im lặng biến mất khỏi thị trấn này. Ngày mai cô sẽ không thấy tôi nữa. Như vậy có được không, Senjougahara." "...Trả lời tôi một điều duy nhất." Senjougahara. Lẳng lặng hỏi bóng lưng đó. "Tại sao ông lại trở về thị trấn này. Không phải ông đã từng một lần đoạn tuyệt với nơi này sao." "Không phải tôi đã nói rồi sao. Tôi đã quên mình từng tới đây, đến mức cho đến lúc cô gọi điện thoại cho tôi, tôi mới nhớ ra mình từng làm việc ở đây." "...Đến mức đó." "Ma cà rồng." Đột nhiên. Kaiki đột nhiên nói ra từ khiến tôi giật thột. "Nghe đồn một chuyện điên khùng nào đó là vua của 'quái dị' hay còn gọi là ma cà rồng xuất hiện ở thị trấn này---nếu như cô bắt tôi phải đưa ra một lý do nào đó. Đây là nơi mà công việc liên quan đến các sự kiện siêu nhiên tiến triển rất thuận lợi. Bởi vì đây sẽ trở thành nơi tụ họp của 'quái dị'---nhưng mà cơ bản thì tôi không tin vào 'quái dị'." "......" Tôi. Lại nhìn xuống cái bóng của mình một lần nữa. Không hề có phản ứng nào. Bởi vì vẫn còn là chiều tà---cho nên có lẽ vẫn đang ngủ. Hoặc là, bởi vì nghe được, cho nên không nói lời nào cả. Ma cà rồng. Vua của 'quái dị'---sát thủ 'quái dị'. Ma cà rồng---máu lạnh, vừa đầy nhiệt huyết vừa cứng rắn. "Đúng rồi đúng rồi, Senjougahara." Mặc dù đã nói không nói gì nữa, nhưng giờ lại nói. Cuối cùng, Kaiki nói---cũng không có quay lưng lại. "Để tôi cho cô biết một chuyện tốt nhé." "Không cần." "Cái gã định cưỡng bức cô lúc trước. Nghe nói hắn bị xe cán chết rồi. Chết ở một nơi chẳng liên quan tới cô, chẳng có chút gì liên quan với cô---và cũng chẳng có chút kịch tính nào." Kaiki nói bằng giọng như chẳng có gì xảy ra cả. Chân vẫn vừa bước về phía trước---vừa thản nhiên nói. "Quá khứ mà cô luôn bận tâm cũng chỉ có thế mà thôi. Chẳng có chút giá trị tiễn biệt. Gã đàn ông làm tổn thương cô đã không thể nào vào một lúc nào đó trở thành một vật cản lớn xuất hiện trước mặt cô, người mẹ đã bỏ cô mà đi cũng sẽ không vì một lúc nào đó hối cải mà trở lại bên cạnh cô. Nếu nói cuộc sống, thì thời điểm quá khứ đi qua thì nó cũng đã kết thúc. Đây là bài học lần này mà cô nên tiếp thu, đừng nên trông đợi cuộc đời trở thành một vở kịch---chỉ có thế thôi." "...Dù sao thì đó cũng chỉ là nói dối thôi, đúng không." Senjougahara---nói bằng giọng bình thản. Tuy nhiên, cô nàng vẫn nhỏ giọng---trả lời. "Một người đàn ông cho đến sáng nay vẫn quên chuyện của tôi thì làm sao mà biết được chuyện của người đàn ông từng định cưỡng bức tôi chứ. Chuyện của mẹ cũng thế---ông chẳng biết gì cả. Cho dù ông muốn tôi ghét ông thì cũng xin hãy cố gắng một chút---ông thấy vui khi tôi khốn khổ sao." "Không hề, làm vậy tôi chẳng có lợi được đồng nào cả. Nhưng mà Senjougahara, cô không nên nhìn phiến diện như vậy---có khi việc tôi nói đã quên cô mới chính là nói dối thì sao?" "...Nói dối." Ông nói dối, Senjougahara nói. Những lời đó---là nói về việc nào đây. Tôi không thể xác nhận được. Kaiki---Kaiki Deishuu. "Nói dối cũng được không nói dối cũng thế, dù sao trên đời này cũng không có gì là thật. Đừng lo, tôi cũng chẳng để tâm việc cô từng yêu tôi---nhưng mà nếu việc đó khiến người yêu hiện tại của cô dao động để rồi cô hận tôi thì thật là rắc rối cho tôi đây. Tôi nói lại, quá khư dù sao cũng chỉ là quá khứ. Chẳng hề có chút giá trị---vượt qua hay đuổi theo. Cô cũng đừng bị suy nghĩ nhàm chán trói buộc. Cố gắng mà sống hạnh phúc với chàng trai này đi." Vĩnh biệt. Khác với Oshino đến phút cuối cùng cũng không chịu nói ra lời từ biệt, ông ta chào chúng tôi một lần cuối, tuy nhiên những lời đó chẳng có một chút thành ý nào cả, như thể ông ta chỉ tự tiện quăng ra mà thôi---sau đó Kaiki Deishuu biến mất khỏi trước mắt của tôi và Senjougahara. Tôi. Sau đó là Senjougahara. Đứng yên tại chỗ mất một lúc. Giống như ước muốn. Không có kết thúc nào tốt đẹp hơn. Dù vậy---cảm giác vô lực này là sao. Khác với cảm giác bại trận, là cảm giác trống rỗng. Mặc dù rất đáng tiếc, nhưng mà phong cách này---cũng chẳng ngầu đến độ khiến Karen phải yêu tôi. Dù vậy, tôi cũng không cảm thấy hối hận. Chỉ cần cảm giác không cảm lòng của nó---biến mất là được rồi. Vì vậy---coi như đây cũng xem như là điểm đậu. "...Cậu từng yêu người đó sao?" Mặc dù tôi nghĩ dùng câu này thành câu nói phá vỡ trầm mặc có hơi---nhưng mà việc như vậy cũng khó mà làm ngơ, tôi hỏi Senjougahara như vậy. Có lẽ tôi hơi đàn bà chăng. Không thể nhịn được lòng hiếu kì. "Cái gì chứ. Bây giờ Araragi-kun đang xác nhận trinh tiết của người bạn gái mà cậu hẹn hò sao?" Senjougahara đáp lại một cách cay độc như thường ngày. Cô nàng trả lời như vậy thì tôi cũng chẳng còn lời nào để nói. Mặc dù tôi không định thế, tuy nhiên trong trường hợp này, bị cô nàng cho rằng bản thân nghĩ như vậy, tôi cũng chỉ đành ngoan ngoãn chấp nhận. Tuy nhiên Senjougahara, cũng không truy cứu một cách quá đáng, "Đương nhiên là không thể nào có chuyện đó rồi." Cô nàng nói vậy. "Không có chuyện đó, đó chỉ là do hắn hiểu lầm mà thôi. Chỉ là do hắn tự cao tự đại nghĩ vậy thôi, thật khiến người khác cảm thấy chán ghét." Senjougahara nói---bằng giọng cực kì lạnh lẽo. Khuôn mặt vẫn vô cảm đến độ khiến người ta cảm thấy khó chịu. "Chỉ là---mình lúc đó, chỉ cần có người cứu giúp mình, thì cho dù đó là loại người nào, mình cũng sẽ đối xử như hoàng tử. Vì thế mình không phủ nhận lúc đó mình có một chút hảo ý với tên lừa đảo đó." Hơn nữa, hắn cũng là người đầu tiên--- Cô nàng nói thêm. Đúng thế. Nếu như một người hiểu rõ hơn bất kì ai, một người ghét bỏ cuộc hơn bất kì ai như Senjougahara--- Bỏ cuộc, vứt bỏ. Nếu Senjougahara Hitagi chưa từng bỏ cuộc, chưa từng vứt bỏ. "Bởi vì lúc trước mình cũng đã nói, cho nên mình cũng không định nhắc lại, nhưng mà...nếu như mình được một người không phải Araragi-kun cứu---có lẽ mình cũng sẽ thích người đó." Senjougahara lầu bầu nói nhỏ. Tiếp đó, không cho tôi cơ hội xen vào, "Chỉ cần nghĩ như vậy---cũng đã cảm thấy thật ghê tởm." Sau đó cô nàng tiếp tục. "Thật may---là mình được Araragi-kun cứu." "......" Tôi. Cố nói gì đó, nhưng mà chỉ có thể nói được một câu cực kì thất bại như thế này. "Như Oshino đã nói, chỉ có mình cậu là cứu được cậu mà thôi." Tại sao tôi chỉ nói được có câu đó chứ. Khốn kiếp. Trong tình huống này nếu như nói được câu gì đó thật ngầu, thì có lẽ tôi cũng sẽ trở thành người lớn. Thật đúng là thảm hại. Nghe những lời của tôi, Senjougahra không trả lời, mà chỉ nói khẽ 'có lẽ vậy' sau đó gật đầu. "Nhìn thấy Kaiki, mình mới nhận ra lý do tại sao cậu lại ghét Oshino đến vậy." "Oshino-san là ghét. Kaiki là---hận. Hai điều đó khác nhau rất lớn." Senjougahara vừa nói, vừa nhún vai. "Chúng ta trở về thôi. Mặt trời cũng sắp lặn rồi---tiếp tục thế này sẽ chỉ khiến mình cảm thấy lãng phí thời gian vô ích. Chà, hơn nữa, thật may là Araragi-kun và gã đó gặp nhau như thế này, mình có thể kết luận như vậy." "...Đúng thế." Đúng như Senjougahara đã nói. Giam cầm bắt bớ quả thật rất quá đáng, tiên hạ thủ vi cường mới là đúng---cái này không tính tới việc chúng tôi chạm mặt nhau lúc trước. Tính tương thích của chúng tôi thật sự quá kém. Thay vì nói là kẻ thù---thì phải gọi là thiên địch. "Lần gặp mặt tới có chém giết lẫn nhau cũng không lạ." Mặc dù đây không phải là những lời nên nói trước mặt Senjougahara, nhưng mà tôi đã suy nghĩ rất nhiều, và ngoại trừ nói như vậy, tôi cũng chẳng nghĩ ra được điều gì khác. Đó chính là. Cảm tưởng không chút dấu diếm từ tôi đến người đàn ông có tên Kaiki Deishuu. Nói tóm lại. Bài học mà tôi nên tiếp thu từ sự kiện lần này là, tôi, Araragi, cả đời này không nên---gặp lại Kaiki Deishuu. "Nhưng mà không phát sinh tai họa gì, có lẽ đây là kết quả tốt nhất." "Castotrophe? Cái đó có ăn được không?" <Run: Katasutofu(Catastrophe, tai họa) và Kasutatophu(Castotrophe), người Nhật thường dùng nhầm hai từ này, từ đúng là từ đầu, từ sau không tồn tại, không có ý nghĩa> Senjougahara nói một cách lạnh lùng. Cô nàng hẳn là còn nghĩ như thế---nhiều hơn cả tôi. "Araragi-kun. Cho dù hình dạng khác nhau, nhưng nếu cậu nghĩ---cứ có niềm tin là có chính nghĩa thì tức là cậu đã thua rồi. Hãy chú ý điều đó." "...Mình sẽ chú ý." "Chúng ta về thôi." Senjougahara lặp lại những từ đó một lần nữa. Cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. "À, đúng rồi. Senjougahara, trước khi trở về cậu nói cho mình nghe lời thỉnh cầu kia đi---đừng vứt bỏ tình tiết phụ như vậy. Nói thật mình đang cảm thấy cực kì bất an. Rốt cuộc thì sẽ có chuyện gì xảy ra với mình?" "Không có gì, cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Mặc dù mình không muốn nói như tên lừa đảo đó, nhưng mà có lẽ đó một thứ không có chút giá trị rời xa, bây giờ mình đã vạch rõ ranh giới với quá khứ rồi. Mình chỉ định nói vậy thôi." "Vạch rõ ranh giới sao." Đó là. Việc mà bất kì ai cũng không thể tránh né. Senjougahara cũng thế, Hanekawa cũng thế---tôi cũng thế. Cả Shinobu cũng thế. "Khen mình đi." "...Đó là lời thỉnh cầu của cậu sao?" "Không phải. Đại khái thì cho dù mình được Araragi-kun khen ngợi, mình cũng không cảm thấy hạnh phúc. Chỉ là, dường như Araragi-kun đã quên mất nhiệm vụ đương nhiên của cu, cho nên mình chỉ nói cho cậu biết vậy thôi." "......" Cô nàng này. Thật sự làm từ sắt sao. "Sắt? Làm gì có chuyện đó chứ---mình là một cô gái mềm yếu dễ thương đó. Bị gã đó sỉ nhục nhiều như vậy, đến giờ mình vẫn bị tổn thương rất nhiều đó. Cứ như mình gần như không thể đứng nổi nữa." "Nói dối." Cậu là đồ lừa đảo, tôi chỉ trích cô nàng. "Là thật. Chính vì vậy." Đùa thôi. Senjougahara---vẫn như thường ngày. Khuôn mặt vẫn vô cảm như thường ngày, không, mặc dù vô cảm nhưng vẫn có chút tức giận, sau đó cô nàng nhìn về phía tôi---và nói lời thỉnh cầu bằng giọng đều đều. "Tối nay, xin cậu hãy dịu dàng với mình." |
|
#23
|
||||||||
|
||||||||
|
Nguyên tác: NisiOisiN Minh họa: VOFAN Dịch: Runan92 PR: "Anh hai, em ra ngoài một chút đây." "Anh hai, em ra ngoài lâu lâu nhé." Câu chuyện thứ Sáu - Karen Ong 022
Ngày hôm sau, khác với lúc bình thường, hai con em gái của tôi, Karen và Tsukihi, được tôi đánh thức. Hai đứa nó đang ngủ ở tầng trên của chiếc giường tầng, ở trần ôm nhau ngủ. Có loại quang cảnh này hết cả hồn này là vì hình như có một truyền thuyết dân gian rằng hơi ấm của da người sẽ chữa khỏi cảm mạo. Bọn mày cũng quá thân thiệt đi. Tuy nhiên, 'quái dị' là 'quái dị', truyền thuyết dân gian là truyền thuyết dân gian, mượn lời của Shinobu, lời nguyền là lời nguyền---kết quả, giống như Kaiki đã nói, không cần tới ba ngày, sáng nay thể trạng của Karen đã hồi phục. Phải nói là quá khỏe mạnh. Bởi vì luôn luôn khỏe mạnh, cho nên đối với Karen, việc trạng thái cơ thể không tốt là một việc khiến con bé gặp rất nhiều áp lực. "Hắt xì---!" Thỉnh thoảng hét lên một cách không có ý nghĩa như vậy. Chính vì vậy anh mới nói mày theo học loại đạo tràng nào thế hả. Lần tới phải đến tham quan mới được. Nhắc mới nhớ, việc Karen đang bị bệnh mà vẫn lén ra ngoài lần này khiến Tsukihi cực kì giận dữ (không phải giận chuyện lén ra ngoài, mà là việc không nói gì với con bé lén ra ngoài), rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra mà tôi mới được chứng kiến quang cảnh Bách Hợp Tỉ Muội này. <Run: Bách hợp là yuri> Chà. Có lẽ hai đứa nó cũng đánh lộn một cách đúng đắn. Sau khi ăn bữa sáng, tiễn ba mẹ đi làm xong, tôi gọi Karen và Tsukihi đến phòng của mình, sau đó giải thích sơ qua mọi chuyện. Kaiki đã không còn ở lại thị trấn này nữa. Vì thế, cũng sẽ không còn người bị hại nữa. Hai điều đó. Đối với những việc liên quan tới 'quái dị', tôi đều phải chịu khá nhiều rắc rối, nhưng mà lần này rốt cuộc cũng yên ổn. Đối với tổn thương mà Karen nhận được, có thể dùng hiệu quả của thuốc an thần và thôi miên tức thời giải thích đầy đủ, cho nên thời điểm này cũng không cần thiết phải nói về việc của Shinobu, như vậy sẽ rất rắc rối. Nói một cách gián tiếp thì, Shinobu vừa bị Karen dần cho một trận nhừ tử. Bây giờ mà giới thiệu cho hai người gặp mặt cũng là cực kì không hợp lúc. Chỉ là, tôi chắc chắn mình sẽ phải giới thiệu hai người trong một khoảng thời gian không xa. Tôi tin chắc điều đó một cách khó hiểu như vậy. Tôi chắc chắn không thể---giữ bí mật đối với hai con nhóc này. Ngày ba mươi mốt tháng Bảy, thứ Hai---bởi vì là ngày lẻ, cho nên giáo viên dạy kèm hôm nay của tôi là Hanekawa. Bởi vì việc hủy bỏ vào phút chót vào hôm kia, cho nên Hanekawa đã nói là sẽ bồi thường gì đó, thật đáng mong đợi---nhưng mà nói theo một cách nào đó cũng thật đáng sợ. Nhắc mới nhớ, hôm này tôi phải lấy lại xe đạp từ Hanekawa, vừa nghĩ như vậy tôi vừa chuẩn bị đi thư viện. "Anh hai, em ra ngoài một chút đây." "Anh hai, em ra ngoài lâu lâu nhé." Nói xong, Karen và Tsukihi xuyên qua từ bên người tôi. Karen mặc đồ thể dục ở trường, Tsukihi mặc đồng phục đi học. "Hai đứa mày đi đâu đấy, Bách Hợp Tỉ Muội." "Cho dù kẻ lừa đảo đã biến mất, 'lời nguyền' cũng không thể biến mất ngay lập tức được---đúng không? Những mối quan hệ bị ác hóa cũng không thể hồi phục được---đúng không? Mặc dù từ bây giờ sẽ không xuất hiện thêm nạn nhân, nhưng mà bọn em vẫn phải cứu giúp những cô bé bị hại---đúng không?" Karen vừa mặc giày, vừa nói. Tsukihi thì đã chạy ra ngoài từ trước. "Chuyện này sao. Mặc dù hắn đã nói bởi vì mất đi điện thoại nên không thể quan tâm tới những người bị hại---nhưng mà anh nghĩ ngay từ đầu hắn cũng không định làm vậy." "Ừm. Chính vì vậy, việc xử lý về sau là việc của bọn em." Tsukihi tuyên bố, cười một cách sảng khoái. Những lời đó không có chút gì chần chừ cả. "...Chơi trò giả làm đồng minh của chính nghĩa cũng một vừa hai phải thôi đấy." Tôi nói một câu bình thường vẫn nói, "Đây không phải trò chơi, bọn em là đồng minh của chính nghĩa đó, anh hai." "Không phải đồng minh của chính nghĩa mà chính là bản thân chính nghĩa đó, anh hai." Vậy bọn em đi đây. Cùng với những lời chẳng chịu rút kinh nghiệm đó---niềm tự hào của tôi. Hai đứa em gái khiến tôi kiêu hãnh. Hai con nhóc cho dù là 'giả' nhưng lại tiến gần với 'thật' hơn bất kì cái gì. Liệt Hỏa Tỉ Muội với khí thế như lửa tán ra từ pháo hoa, đã xuất kích. |
|
#24
|
||||||||
|
||||||||
|
Nguyên tác: NisiOisiN Minh họa: VOFAN Dịch: Runan92 PR: Nhưng mà biết rõ bản thân cũng chính là mang ý nghĩa hiểu được chỗ đứng của chính mình trong xã hội là ở đâu, nhỉ? Câu chuyện thứ Sáu - Karen Ong - Lời bạt
Dù sao thì, đây là quyển đầu tiên của 'Nisemonogatari', phần tiếp theo của 'Bakemonogatari'. Hai chị em nhà Araragi khiến mọi người trông đợi đã lâu từ lúc đưa ra thảo luận công khai một bộ phận về 'Kizumonogatari', nói cách khác là phần trước của 'Bakemonogatari', cuối cùng cũng xuất hiện. Chà, từ bây giờ, tôi sẽ nói cho các bạn biết một bí mật nho nhỏ, vốn ra ngay từ đầu tôi không có ý định xuất bản quyển tiểu thuyết này, trên thực tế, sau khi viết xong, có một khoảng thời thời gian tác giả đã giữ bí mật việc đó với mọi người. Cứ như vậy, quyển tiểu thuyết này bị chôn vùi trong bóng đêm, không được đem đi in, nói cách khác, tôi từng có kế hoạch độc chiếm quyển tiểu thuyết này cho riêng mình, nói cách khác, vì có cảm giác như thế, tôi đã dùng hết hai trăm phần trăm hứng thú viết ra quyển tiểu thuyết này. Chẳng có giới hạn kì quái hay liên kết kì quái nào cả, phải nói là viết một quyển tiểu thuyết tự do theo ý thích của mình đúng là một việc rất vui vẻ. Nhưng mà đối với một nhà văn chuyên nghiệp thì phải làm sao đây? Tôi cũng không phải chưa từng tự hỏi như vậy, nhưng mà dù sao thì tôi cũng không muốn một lúc nào đó mình sẽ đánh mất sự ích kỉ, tinh thần nghiệp dư này, tôi nói như vậy với hàm ý tốt. Cùng với những tâm tư đó, 'Câu chuyện thứ Sáu, Karen Ong' của 'Nisemonogatari (Thượng)' ra đời. Còn có, lần này tôi cũng nhờ VOFAN-san đảm đương phần tranh minh họa. Araragi Karen dưới nét vẽ của cậu ấy hiện ra thật sự rất xuất sắc, là người tác giả, lòng cảm kích này tôi thật sự không thể chỉ nói hết bằng một lời. Tôi cũng xin bày tỏ sự cảm kích của mình đối với những quý vị độc giả đã đồng hành cũng với những quyển tiểu thuyết viết đầy những đoạn nói chuyện ngu ngốc mà tôi đã viết vào. Vậy thôi, hẹn gặp lại các bạn vào một ngày nào đó, hãy cùng chờ đợi câu chuyện kế tiếp 'Nisemonogatari (Hạ)' và gặp lại Araragi Tsukihi---đó là nói nếu tôi cảm thấy thích đem đi in công khai. NisiOisin. |
|
#25
|
||||||||
|
||||||||
|
Tranh minh họa
![]() ![]() ![]() Nguyên tác: NisiOisiN Minh họa: VOFAN Dịch: Runan92 PR: Học sinh lớp tám, sinh vào tháng Tư, mười bốn tuổi, nhóm máu B, có chút tâm thần, gian xảo, cảm xúc dạt dào--- Câu chuyện thứ Bảy - Tsukihi Phượng Hoàng 001
Bằng câu chuyện về em gái nhỏ, vừa gian xảo vừa khó tính này, hồi truyện về tôi, cũng như những người thân thiết của tôi sẽ kết thúc. Đương nhiên, nói vậy cũng không có nghĩa là cuộc đời kết thúc, hay là thế giới kết thúc. Dù sao thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến tính mạng---nói một cách đại khái thì liệu có bao nhiêu tính cứu vớt ở trong cuộc đời con người đến một lúc nào đó sẽ kết thúc và thế giới đến một lúc nào đó sẽ kết thúc chứ, có lẽ chúng ta nên suy nghĩ một cách sâu xa hơn về vấn đề này so với bình thường chăng? Muốn kết thúc nhưng lại không kết thúc được, muốn từ bỏ nhưng lại không từ bỏ được, địa ngục như vậy không phải là một điều mang tính thường ngày, hoặc là mang tình dị thường, là những kinh nghiệm đương nhiên, là sự tiếp tục đương nhiên đối với con người sao. Nói ví dụ như tôi chẳng hạn. Araragi Koyomi. Trước kì nghỉ xuân, tôi bị ma cà rồng tấn công---ma cà rồng trong truyền thuyết, ma cà rồng lãnh huyết lại cũng nhiệt huyết lại cũng thiết huyết, bị vua của 'quái dị', sát thủ của 'quái dị' tấn công. Máu bị hút sạch, sinh mạng bị hút sạch, sự tồn tại bị hút sạch, thân thể vật lý bị hút sách, tâm linh tinh thần bị hút sạch, chẳng còn dư lại gì cả, Không. Vẫn còn dư lại một con quái vật. Nếu như lấy đi 'tôi' ra khỏi tôi, thì chỉ còn lại một con quái vật. Muốn trốn tránh cũng không trốn được, muốn bỏ chạy cũng không chạy được, muốn chết cũng không chết được---hai tuần lễ như địa ngục, bắt đầu từ lúc đó. Thực ra, đến bây giờ thì vẫn chưa thể nói hai tuần lễ như địa ngục đó đã kết thúc hoàn toàn---đúng vậy. Cho dù không lấy tôi ra làm ví dụ, thì ngay từ đầu, cái từ kết thúc này nghe cũng đã rất phi thực tế. Trên đời này có không ít người tự chặt đứt sinh mạng của chính bản thân---tuy nhiên trong một ý nghĩa rộng lớn, không thể nói đó là kết thúc được. Bởi vì dù sao thì sau khi một vụ tự sát xảy ra, thì sẽ có một cục diện mới được bắt đầu. Cho dù chính nghĩa tiêu diệt một cái ác. Thì sẽ chỉ khiến cho một cái ác mới sinh ra. Cho dù tiêu diệt một cái ác, thì cũng sẽ không thể tiêu diệt toàn bộ cái ác---hơn nữa, cũng có nhiều trường hợp những cái ác mới sinh ra lại vốn thuộc về phía chính nghĩa. Nếu như những lời này bị Karen, một đứa em gái khác của tôi nghe được, chắc chắn nó sẽ cãi lại. Cãi lại đã may, có khi máu trào lên não, nó sẽ đạp vào mặt anh ruột của nó là tôi một cái cũng nên. 'Em không có đạp, là dòng máu chính nghĩa đang chảy trong người em đạp anh đó', nó sẽ kiếm những cớ thích hợp đại loại như vậy. Nhưng mà một ngày nào đó, con bé sẽ hiểu. Cho dù không cần tôi nói cho nó biết, một ngày nào đó nó sẽ hiểu. Đó cũng không phải chuyện gì to tát. Cho dù đang tiếp nhận một nền giáo dục bình thường, sống trong một quốc gia hòa bình, nhàn nhã như thế này, một ngày nào đó nó sẽ hiểu---sự tồn tại của chính nghĩa thực ra chỉ là để những chính nghĩa mới đánh ngã sau đó đạp lên mà thôi. Toàn bộ đều là một vòng tuần hoàn vô hạn. Không thể tách rời người làm cách mạng với người tiên phong. Dễ dàng trở mặt như trở bàn tay, dễ dàng vứt bỏ giao ước như vứt giấy vụn. Không trả lại một đồng đã nợ, cũng sẽ không đưa tay giúp đỡ kẻ yếu. Những thứ đó là luật. Luật của cuộc đời này. Cho dù hai đứa em gái mà tôi tự hào có cao giọng nói chính nghĩa đến đâu đi nữa, chỉ cần chúng vẫn nghĩ khái niệm chính nghĩa bắt đầu từ việc căm thù cái ác, chiến đấu với cái ác, thì những điều tất nhiên đó là không thể tránh khỏi. Là ác thì cũng có sự tình của ác. Trong gia đình cũng sẽ có cái ác. Đối mặt với thực tế như vậy, sẽ không tồn tại người nào kiên định với chính nghĩa, vì đại nghĩa diệt thân---cho dù có đi nữa, thì đó có lẽ cũng không còn được gọi là chính nghĩa nữa rồi. Nói cho đến tận cùng, thì chính nghĩa và tà ác cũng không phải là hai trục đối lập. Đây không phải là thuyết nhị nguyên, cũng không phải thuyết con người. <Run: Thuyết nhị nguyên, theo thuyết này mọi sự vật đều tồn tại theo 2 yếu tố (nguyên lý) đối lập nhau . Chẳng hạn như ánh sáng và bóng tối, mặt trời và mặt trăng, lượng và chất, hiện tượng và bản thể, thiện và ác v.v.v> Một khi đã nói những điều đó ra, thì cho đến vĩnh viễn cũng không thể chứng mình nó là đúng hay sai. Chỉ là một việc---mơ hồ, bất định mà thôi. Ví dụ, nếu như đưa chính nghĩa vào một con người, thì cũng giống như một bức tranh tĩnh với một bộ phim hoạt hình thay đổi từng phút từng giây, chỉ là một tấm hình lưu giữ mà thôi---qua thời gian thì cả ý tứ và ý nghĩa của nó sẽ mất dần. Phủ định ý nghĩa ban đầu. Hơn nữa, ác cũng không phải một việc tuyệt đối---nói như vậy tức là ám chỉ sự tồn tại của ác sẽ có thể chuyển thành chính nghĩa vào một lúc nào đó . Vẫn còn chỗ cho hối cải và hướng thiện. Chỉ cần không cố ý nhìn sự việc một cách quá bi quan, thì sẽ nhận được hi vọng---giống như tôi bị rơi vào địa ngục, nhưng lại vì thế mà gặp được Hanekawa Tsubasa và Senjougahara Hitagi, không ai biết được sự giúp đỡ sẽ đến từ nơi nào. Có lẽ sự giúp đỡ sẽ đến từ bất kì đâu. Có thể nói như vậy. Bởi vì không bao giờ kết thúc, cho nên sẽ có giúp đỡ. Mặc dù có người cảm thấy câu kết thúc tạm thời có hơi quá mức giả nhân giả nghĩa, nhưng mà cho dù là vậy thì ai quan tâm chứ. Đây cũng chính là nguyên nhân tôi có thể bày tỏ trực tiếp câu chuyện cuối cùng đầy giả dối này, dù sao đây cũng không phải là việc không thể nói ra. Chà---dù sao thì, còn một việc nữa. Tôi không dám nói cái gì to lớn ở đây. Tôi sẽ không nói chính nghĩa cũng được ác cũng được, tốt cũng được mà giả nhân giả nghĩa cũng được. Kết thúc cũng được bắt đầu cũng được. Sống cũng được chết cũng được, tôi sẽ không nói. Tôi phải làm bộ mình thật ngầu sao. Ngay cả mệnh đề cũng không có. Tôi cũng không định nói chủ đề gì giá trị. Việc tôi muốn nói tiếp theo cũng chỉ là việc về em gái của tôi mà thôi. Araragi Tsukihi. Một trong Liệt Hỏa Tỉ Muội. Em gái bé, em gái nhỏ hơn. Học sinh lớp tám, sinh vào tháng Tư, mười bốn tuổi, nhóm máu B, có chút tâm thần, gian xảo, cảm xúc dạt dào--- Và bất tử. Chỉ là một câu chuyện về 'giả' mà thôi. |
|
#26
|
||||||||
|
||||||||
|
Nguyên tác: NisiOisiN Minh họa: VOFAN Dịch: Runan92 PR: "Hay là thế này đi, anh hai. Để cho công bằng, giống như đuôi ngựa của em, hay là anh hai cũng cắt phéng cái của nợ đó đi, có được không." Câu chuyện thứ Bảy - Tsukihi Phượng Hoàng 002
<Run: Nguyên văn ひと肌脱いで, vốn có ý nghĩa là dốc hết sức ra trợ giúp người gặp khó khăn, tuy nhiên, ひと肌 là da người, 脱いで là cởi, nếu đọc theo mặt chữ thì là cởi hết chỉ còn lại da, vì thế bé Ong mới bắt đầu phát huy...> Araragi Karen. Nói tóm lại, là con em gái đang học lớp chín của tôi, chẳng cần mào đầu giới thiệu, tự dưng nói thế trong tư thế trồng cây chuối. Tư thế trồng cây chuối. Tư thế trồng cây chuối như thường ngày. Tiện thể nói luôn, nơi này chắc chắn không phải là phòng của Karen hay phòng khách nhà tôi, càng không phải là cái loại cơ sở thể dục thể thao, để không khiến mọi người hiểu lầm, tôi sẽ ghi chép rõ ràng ra, nơi này nằm giữa khu dân cư, có một tuyến đường được lát gạch tên là vỉa hè. Dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, trên nền nhựa đường, em gái tôi đang làm một việc khó tin là trồng cây chuối. Nói không đùa chứ việc này còn xấu hổ hơn cả ở trần chạy bộ. Đôi giày và tất mà nó mặc để hấp thu lực phản chấn khi đi bộ trên đường cũng chẳng còn tác dụng gì nữa. "Hả? Mày đang nói điên khùng cái gì thế? Phương pháp chơi oẳn tù tì tất thắng? Làm sao mà thứ đó có thể tồn tại được chứ. Không thể nào có. Giống như sự tồn tại của mày vậy đó." Mặc dù trồng cây chuối bằng đầu là một kĩ thuật rất điêu luyện, nhưng mà bởi vì tôi cũng không phải là người thích được mọi người trong thị trấn nhìn bằng ánh mắt kì dị, nên nếu có thể, tôi muốn đứng cách xa về mặt vật lý lẫn mặt tâm lý khỏi những con nhóc cấp hai thích đi lại bằng việc trồng cây chuối một cực li ít nhất là năm ki-lô-mét trở lên (theo quan điểm cá nhân của tôi thì chỉ cần là trồng cây chuối hay là em gái tôi thì tôi đều muốn tránh xa cả), đáng tiếc đời lại không phải mơ, tôi không còn cách nào khác là phải mở miệng đáp lời con bé. Không, thực tế thì tôi không biết đây có phải là một loại phương pháp rèn luyện hay không, nhưng mà nhìn cái kiểu đi lại quá mức lố bịch này, tôi thật không thể kìm được lòng ham muốn phá nó chơi. Chỉ cần có cơ hội là tôi sẽ cho một cước vào gáy của Karen, nhưng mà kết quả là hình như sau gáy nó cũng có mắt hay sao, con nhỏ là yêu quái trăm mắt chăng, mà những đòn tấn công của tôi đều bị chặn lại một cái dễ dàng. <Run: Yêu quái trăm mắt, là một nữ yêu trong truyền thuyết Nhật, khắp toàn thân đều có mắt, theo truyền thuyết thì nữ yêu này chuyên quyến rũ nam giới rồi lấy đi hai mắt của họ, đến khi nào thu thập đủ một trăm con mắt thì sẽ trở thành một yêu quái khó mà thu phục> Đúng là những đứa đầu óc ngu si tứ chi phát triển cũng có điểm gì khác người. Nếu không có thời cơ thật tốt thì có lẽ tôi cũng chẳng thể đá được vào đầu của Karen---không, mục tiêu của tôi dù sao cũng không phải là đá vào đầu nó. Chà, chỉ là vì muốn đá nên đá thử thôi. Đem những thù hận lúc bình thường phát tiết ra ngoài đúng là rất sảng khoái. Tiện thể nói luôn, tóc của Karen vẫn như từ trước tới nay, tóc đuôi ngựa truyền thống, để tránh cho mái tóc dài không quệt vào mặt đất khi trồng cây chuối, nên khi nào trồng cây chuối nó cũng quấn cái đuôi quanh cổ trông như khăn quàng. Có cảm giác chỉ cần cầm phần đuôi kéo là có thể thắt cổ nó. Tôi cũng từng thử làm việc này vô số lần, nhưng mà cuối cùng đều thất bại cả. Kì nghỉ hè chỉ còn lại khoảng một tuần---hôm nay là ngày mười bốn tháng Tám, Hạ Chí, mái tóc nhìn như khăn quàng của nó không phải gọi là nóng nữa, mà là phát sốt lên (hơn nữa còn nằm sát mặt nhựa đường bị thiêu đốt), chà, nhưng mà đối với người có ý chí như Araragi Karen-san thì có lẽ đây đúng là việc mà con bé mong muốn. Người con gái cháy rừng rực. Dù sao nó cũng tự xưng phong cách của bản thân là một người như cầu lửa. Thiệt tình, mày mau đổi tên thành ma trơi cho anh. "Phư phư phư. Có đó---đương nhiên là có. Cũng như em đang tồn tại ở đây---" Nói xong. Karen trầm người xuống, dồn nén sức mạnh như một cái đòn bẩy, sau đó bật người nhảy dựng lên, sau đó xoay người, lộn một vòng đầy hoa lệ trên không, rồi cuối cùng trở lại tư thế đầu trời chân dất. Araragi Karen, chuyên mặc đồ thể thao. Tí thì quên nói, nhưng mà con bé này rất là cao. Mặc dù vẫn chỉ đang là nữ học sinh lớp chín, mặc dù là em gái của tôi, nhưng mà nó còn cao hơn cả tôi (tiện thể nói luôn, chiều cao của tôi đã ngừng tăng kể từ năm lớp tám. Thật không thể tin được), khi đứng mặt đối mặt thế này, ánh mắt của tôi lúc nào cũng phải đưa lên trên---A---nếu vậy thì nó cứ trồng cây chuối cả đời có khi lại hay, ý nghĩ này của tôi phải chăng có hơn ích kỉ. "So với người không biết phương pháp tất thắng này, cuộc đời oẳn tù tì của những người biết nó sẽ thay đổi rất nhiều từ nay về sau đó. Mặc dù thật ra thì em muốn giữ bí mật này cho riêng mình, nhưng mà nhờ có anh hai mà ngày hôm nay đúng là một ngày thật đẹp. Đây cũng không phải là báo ơn---em chỉ đặc biệt hào phóng nói cho anh hai biết một lần mà thôi." Ngay cả Tsukihi-chan em cũng không có nói cho biết đâu đó---Karen cười nói. Đôi chân vẫn không dừng lại. Đi ngược về phía sau như gió. Mặc dù tôi biết nó là một người rất có kĩ thuật, cho nên tôi cũng chẳng kinh ngạc gì cả---về mặt khả năng giữ thăng bằng, trình độ của nó đã đạt đến mức quái vật. Mặc dù cơ thể là của con người, nhưng mà nói không đùa chứ có khi nó còn quái vật hơn cả ma cà rồng. Cái chức người đảm đương phần thực chiến của Liệt Hỏa Tỉ Muội cũng không phải là hữu danh vô thực---tôi vẫn chưa quên được vụ lùm xùm do 'ong' tạo ra vào mấy ngày trước. Ngẫm lại việc Karen lúc bình thường lúc nào cũng tập luyện, thì cái việc bước ngược về phía sau như thế này cũng chỉ là một hành động chẳng đáng bận tâm. Chỉ là tôi cảm thấy xấu hổ với thân phận người đi cùng con bé mà thôi. Chỉ có điều, chà, đại khái đó là toàn bộ. "Sau này anh mày không sống cuộc đời oẳn tù tì." "Ai mà biết được---có khi sẽ có đấy. Có khi sẽ chơi oẳn tù tì suốt ngày. Khả năng như vậy cũng không phải là không có. Hơn nữa, cuộc đời của một người oẳn tù tì giỏi sẽ có nhiều chuyện tốt lắm đó. Anh hai từng chơi rô-lét kiểu Nga chưa? Chỉ cần biết phương pháp chơi oẳn tù tì tất thắng là sẽ biết được ai sẽ phải là người cầm cò trước đó!" <Run: Russian roulette, chắc ai cũng biết trò này nhỉ> "Xác suất là ngang nhau." Đây là điều cơ bản nhất trong những điều cơ bản. Lớp chín chắc phải học cái này rồi chứ. Với lại khoan nói chuyện đó, tôi không thể tưởng tượng ra được tình huống cần giải quyết bằng việc chơi rô-lét kiểu Nga. Khi đã bị dồn đến chân tường như vậy, cuộc đời không phải là đã đến hồi kết rồi sao. "Ơ? Xác suất ngang nhau? Thật sao? Không phải người bóp cò trước sẽ bất lợi sao?" "Nếu bóp cò trước mà đạn không bay ra, thì khả năng người còn lại ăn đạn sẽ cao lên, đúng không?" "Ơ? Cái gì? Em chẳng hiểu gì cả." "Chà, thì là..." " 'Cao lên' là ý làm sao?" "Mày không hiểu chỗ đó sao!" Mày không hiểu tiếng Nhật sao! Ngay cả một từ 'cao lên' cũng không biết, thì mày làm thế quái nào mà sống được ở đất nước này suốt mười lăm năm trời vậy! Không phải nhân vật của mày được thiết lập có thành tích rất tốt sao! "'Cao lên'. 'Cao lên'. Ừ-m. Nghe giống như tên của một ninja nào đó." "Đó là Jajamaru cơ mà!" <Run: Takamaru là cao lên, còn Jajamaru là từ trò chơi 忍者ジャジャ丸くん, cậu bé ninja Jajamaru, là trò chơi phiêu lưu trên nền PC phát hành năm 1985 bởi JALECO, bản dành cho hệ máy WII được bán vào 26/12/2006> Mặc dù tôi chỉ trích như vậy, nhưng mà tôi cũng không tự tin lắm về việc Jajamaru có phải là tên của một ninja hay không. <Run: cái này là từ Nico Nico Pun, にこにこぷん, một tiểu phẩm của chương trình truyền hình 'cùng với mẹ' của đài NHK phát sóng từ 05/04/1982 đến 03/10/1992, trong tiểu phẩm này có một nhân vật tên là Fukurouji Jajamaru. Vì tên giống nhau nên mới nói là không có tự tin.> Mặc dù là một tuyển thủ chỉ trích toàn năng như tôi thì tôi cũng rất yếu khi gặp những chương trình truyền hình dành cho thiếu nhi. "Hình như là người cùng với hoàng tử Nakanoooe đánh đổ gia tộc Sogano trong cuộc cải cách Taika..." <Run: cải cách Taika là một cuộc là cuộc cải cách chính trị xã hội của Nhật vào năm 645 SCN. Nội dung chính của cuộc cải cách này là hủy bỏ chế độ các gia tộc lớn lũng đoạn thể chế của chính quyền, học tập thể chế của Trung Quốc, thành lập nên quốc gia trung ương tập quyền thời cổ đại. Bối cảnh của cuộc cải cách là sau khi Thánh Đức thái tử băng hà năm 622, ngoại thích là dòng họ Sogano lên chấp chính trở nên chuyên quyền, đến tháng 6 năm 645, hoàng tử Nakanoooe cùng Nakatomi Kamatari nhân lúc thiên hoàng Hoàng Cực đang tiếp kiến Cao Ly thì bước ra chém chết Sogano Iruka, sau đó tố cáo với thiên hoàng việc Iruka lạm quyền, ngày hôm sau thì cha của Iruka là Emishi, cũng là một nhiếp chính, tự sát.> "Đó là Nakatomi Kamatari...nhưng mà phát âm hoàn tác khau đó, với lại mày ngay cả 'cao lên' cũng không biết thì làm sao là biết được Kamatari hả." <Run: Takamaru và Kamatari> "Ừ-m. Vậy thì là ai nhỉ...em nhớ là đã nghe thấy ở đâu rồi. Karen bắt chéo tay lại trông thật đáng thương. <Run: đây là một câu chơi chữ, câu gốc là 腕を組む可憐(Udewokumu Karen, bắt chéo tay Karen), Hán tự của Karen ở đây là chữ 'Khả Liên' có nghĩa là đáng thương, phát âm trùng với chữ 'Hỏa Thương' là tên của bé Ong> Đang đi đường thì lại hoàn toàn trở thành việc kiểm tra tên người rồi---nhưng mà nếu cứ tiếp tục tìm thế này thì tuyệt đối sẽ không có được kết quả. "Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, mày ngay cả một từ đơn giản như vậy cũng không biết thì làm sao biết được phương pháp chơi oẳn tù tì tất thắng chứ?" "Đó đâu phải là vấn đề tri thức đâu. Là vấn đề cảm giác? Kết quả cuối cùng không phải được quyết định bởi việc con người biết cái gì, mà là những điều con người có thể làm, và đã làm cái gì, không phải vậy sao?" "Chà, nói như vậy cũng đúng..." Nhưng mà đừng có nghĩ như vậy khi chạm mặt Hanekawa. Mặc dù cậu ấy trông như một kho tàng kiến thức---nhưng mà điểm tuyệt vời nhất, còn có điểm khỏe khoắn nhất của cậu ấy chính là cách tận dụng kiến thức của cậu ấy. Tận dụng một cách bất thường sức mạnh của kiến thức. Không để thừa một chút nào. <Run: Errr...chú thích...chú thích, nhưng mà nói trước chú thích này có thể sẽ rất khó hiểu với người chưa từng tiếp túc với tiếng Nhật, các bạn có thể bỏ qua nếu thích. Toàn bộ câu gốc là thế này その知識の活用にこそある。知識のカ行変格活用。とにかく半端ないのだ。 Câu 知識のカ行変格活用(dịch thô có nghĩa là 'cách chia thì của động từ bất quy tắc hàng Ka của tri thức'), cực kì tối nghĩa, ở đây thực ra là một trò chơi chữ khá là độc đáo, tác giả lợi dụng chữ 活用 trong câu その知識の活用にこそある(cách tận dụng kiến thức của cậu ấy), chữ này vừa có nghĩa là 'tận dụng' vừa có nghĩa là 'chia thì' để phát triển thành cụm カ行変格活用(cách chia thì của động từ bất quy tắc hàng Ka), nhưng cụm này lại bổ nghĩa cho 'tri thức' nên nó tối nghĩa, vì thế ta tiếp tục suy luận tiếp, ở đây chữ カ(chữ cái Ka trong bảng Katakana) lại có mặt chữ rất giống với chữ 力(Lực, sức mạnh), nếu thay thành chữ Lực ta có 知識の力行変格活用, sau khi ngắt thành 知識の力行(nỗ lực của tri thức) / 変格(bất thường) / 活用(tận dụng) thì cả câu đó sẽ mang nghĩa hoàn toàn mới là 'Tận dụng một cách bất thường sức mạnh của kiến thức', phù hợp với ngữ cảnh cả đoạn. Đây là cách lý giải hợp lý duy nhất mình nghĩ ra được, ai tài cao xin chỉ giáo thêm, mình sẽ bổ sung sau.> Vì thế nên đã có nhiều lời đồn về việc cậu ấy ngay từ cấp hai đã đi thi toàn quốc, nghỉ hè năm lớp mười đã đạt được danh hiệu Abitur được lan truyền khắp nơi (tiện thể nói luôn, người lan truyền chúng là tôi). <Run: Abitur, tiếng Đức là chỉ bằng chứng nhận tư cách vào Đại học, những học sinh đạt Abitur có thể xin vào học ở bất kì trường Đại học nào, chỉ những người đạt thành tích cao nhất trong kì thi tốt nghiệp mới đủ tư cách nhận danh hiệu này> "Đúng là em không hiểu được vấn đề khó khăn như là thuyết xác suất, nhưng mà lấy ví dụ là anh đi anh hai, anh gặp phải vấn đề thực sự thì anh phải sống sót bằng cách chơi rô-lét kiểu Nga chứ." "Mày thật sự đã chơi rồi sao!" Không phải mày nói là giả thuyết sao! Không phải mày nói, là giả thuyết sao! Không, khoan đã...nếu như nó thật sự đã chơi trò đó, nhưng mà nó vẫn sống sót, như vậy không phải đối phương đã bị bắn bể đầu chết ở nơi nào đó sao! Án mạng! Em gái tôi trở thành một nhân vật trong vòng xoáy án mạng! "Hửm? À, không sao cả, không sao cả. Lúc còn một phát cuối cùng, đối phương đã lên tiếng nhận thua rồi. Vì nhận thua nên trò chơi kết thúc. No side." <Run: No side là thuật ngữ của môn bóng bầu dục, chỉ việc trò chơi kết thúc> "Nếu là vậy thì tốt...không, hoàn toàn chẳng tốt chút nào cả." Liệt Hỏa Tỉ Muội rốt cuộc đang làm những trò gì. Mặc dù tôi vẫn nghĩ là hai đứa nó luôn làm những việc điên rồ, nhưng mà tôi thật không ngờ là những việc đó có liên quan đến súng đạn... Mà, không phải bây giờ tôi nên đi tìm cảnh sát sao? "Mafia Ý quả thật rất khó đối phó." "Tại sao mafia Ý lại tới thị trấn vùng quê này!" "Dường như là đi ngắm cảnh." "Ngắm cảnh ư!" "Thôi nào, trong truyện tranh du côn không phải có một luật là lúc đi cả trường đi tham quan sẽ có cảnh đánh lộn với đám học sinh cấp ba ở địa phương đó sao." "Luật đó là ở đâu ra!" Nếu việc này là sự thật thì đây cũng không thuộc trình độ của trò chơi giả bộ làm đồng minh của chính nghĩa nữa. Cái con nhỏ này rốt cuộc là cái giống gì. Cái con tóc đuôi ngựa, mắt xếch này dĩ nhiên không phải chính nghĩa, càng không phải đồng mình của cái gì---. "Càng đánh càng hưng phấn đó. Cả người cứ run hết cả lên. Sau đó quyết định sử dụng rô-lét kiểu Nga. Ahaha, người Nhật Bản là em cùng Mafia Ý chơi rô-lét kiểu Nga, việc này mang tính quốc tế hóa thật là cao, đến mức chẳng ai hiểu được cả." "Mày mau bị trục xuất khỏi Nhật Bản, xóa bỏ tư cách làm người Nhật!" Mau cút khỏi đất nước này. Cống hiến cho nền hòa bình. "Ừm? Nhưng mà, ơ? Đối phương là người bóp cò cuối cùng, vậy không phải mày là người được ra tay trước sao?" Nhưng mà nghĩ lại thì trong chơi rô-lét kiểu Nga mà nói từ ra tay trước, ra tay sau thì đúng là kì quái. Dù sao thì, để đối phương là người bắn phát cuối cùng, Karen phải là người đưa nòng súng vào đầu mình trước tiên...nếu là vậy, trong cuộc oẳn tù tì quyết định thứ tự, không phải Karen đã thua sao. Đã có chuyện gì xảy ra với phương pháp oẳn tù tì tất thắng? Không, có khi không phải là một đấu một chăng? Nếu như có ba người cùng chơi... "Anh hai ngốc!" Bị đánh. Má bị tát một cái vô duyên vô cớ. Đối với việc sử dụng bạo lực, cô em gái của tôi hoàn toàn không hề do dự một chút nào. Người đã học qua đạo tràng karate thực chiến như Karen, tuy kĩ năng đã đạt đến đẳng cấp nhất lưu cao thủ, nhưng mà về mặt tinh thần thì lại hoàn toàn không được rèn luyện. Thật đáng tiếc. "Trong một cuộc thi đấu nghiêm túc đặt cược bằng tính mạng, làm sao em có thể sử dụng phương pháp hèn nhát như phương pháp chơi oẳn tù tì tất thắng chứ! Em là sứ giả của chính nghĩa đó!" "Nếu mày đã nói vậy thì mày sử dụng phương pháp chơi oẳn tù tì tất thắng ở thời điểm nào trong cuộc đời của mày chứ!" Cái con não chim đến mức đáng sợ này. Có thể quên luôn chuyện vừa nói một phút trước. Chà, dù sao thì từ khi nó nói chuyện chơi rô-lét kiểu Nga, toàn bộ những gì nó nói ra đã là nói dối rồi. Cho nên tình cảnh hiện tại cũng không phải là việc gì khó hiểu. "Nói thử tên của em coi!" "Chà, không phải câu đó là của một tên nhân vật phản diện độc đáo nào đó sao..." <Run: vốn là 俺の名を言ってみろ(Nói thử tên của tao coi), câu này của Jagi, một nhân vật trong manga Hokuto no Ken xuất bản năm 1983 (北斗の拳, nhớ không nhầm thì tên xuất bản tiếng Việt là Bắc Đẩu Thần Quyền), nhân vật này là nghĩa huynh của nhân vật chính Kenshirou, về sau bị nv chính đánh chết một cách rất thảm khốc> Hơn nữa còn là một nhân vật phản diện vừa thú vị, vừa độc đáo. Mặc dù so về mặt sức mạnh thì hoàn toàn không phải đối thủ, nhưng mà về mặt ấn tượng tạo được thì hoàn toàn không thua bất kì những cặp anh em khác. Hoàn toàn khác với Raditz-san. <Run: Anh của Songokou trong Bảy viên ngọc rồng, là một người xayda có cấp bậc rất thấp, lực chiến đấu 1200...> "Aa, anh biết rồi. Cái phương pháp chơi oẳn tù tì tất thắng mà mày nói là thế này phải không? Mày sử dụng thị lực như siêu nhân để quan sát cử động của ngón tay đối phương, sau đó mới phản ứng, có phải là thủ thuật đó không?" Mặc dù nói thì nghe như nói bậy, chỉ có điều đúng là có người có thể sử dụng phương pháp đó. Hanekawa đã nói vậy có có lẽ là không thể sai được. Aa, nếu là vậy thì không biết tôi lúc vừa ngay sau khi bị Shinobu hút máu có thể thực hành phương pháp tất thắng kiểu này không nhỉ? "Xì xì xì. Trình độ kiểu đó thì ai cho mà gọi là phương pháp tất thắng chứ. Nếu như mắt bị chọt mù thì làm sao mà sử dụng cái đó được." "Mắt bị chọt mù mà vẫn phải chơi oẳn tù tì là loại tình huống như thế nào chứ. Dưới tình huống tàn khốc đến như vậy thì còn ai muốn chơi oẳn tù tì nữa hả." "Có thể đối phó với mọi loại tình huống thì mới gọi là một chiến binh được. Mục tiêu của em là trở thành một chiến sĩ toàn năng đó." "Anh mày không phải chiến sĩ---cũng chưa từng muốn trở thành chiến sĩ---. Cái gì mà chiến sĩ toàn năng chứ. Đại khái thì sau khi bị bịt mắt rồi thì cũng chẳng thể thấy được kết quả mà thắng hay thua nữa." Bị đối phương nói dối là tiêu đời. Dù sao thì đối phương đã bị bịt mắt, muốn nói dối được thì cũng là quá bình thường. "Anh hai. Vấn đề quan trọng là mắt không thấy gì cả." "Đừng có nhầm anh mày thành hoàng tử bé." Tiện thể nói luôn, theo ý kiến bản thân thì tôi nghĩ câu danh ngôn này cần được thêm vào một câu chú thích là 'mặc dù mắt không nhìn thấy gì nhưng mà điều đó cũng không nhất thiết là một điều quan trọng'. <Run: Hoàng tử bé(Le Petit Prince) là một tác phẩm của nhà văn Antoine de Saint-Exupéry viết vào năm 1942. Trong tác phẩm này, cáo từng nói với hoàng tử bé là 'Một người chỉ có thể nhìn mọi vật một cách rõ ràng bằng trái tim, những điều quan trọng đều vô hình trước đôi mắt.'> "Mắt bị chọt mù không phải là do bị kéo chọt đấy chứ?" "Phư phư. Chà, lỡ bị nói dối thì phải làm sao ư, kể cả có vụ đó thì cũng chẳng ảnh hưởng gì cả, phương pháp chơi oẳn tù tì tất thắng của em có thể bao trùm mọi loại tình huống. Phư phư, đây là ý tưởng có thể đoạt giải Nô-ben đó." "Nói thế nào nhỉ, cái loại lúc nào cũng cho rằng tiêu chuẩn của tất cả những điều thông mình đều là giải Nô-ben mới là loại đầu óc ngu si nhất." "Phư phư, chỉ giỏi khua môi múa mép. Anh hai thích thì cứ khua môi múa mép. Nhưng mà nếu như anh hai bỏ lỡ cơ hội này, thì anh sẽ không bao giờ có thể nói như học sinh tiểu học 'Búa kéo bao, vô địch!' nữa đâu đó?" "À...thời của anh mày, người ta lại hay nói súng..." <Run: thường thì ra 'kéo' bằng ngón trỏ và ngón giữa, nhưng mà ở vùng quê của Nhật Bản cũng có sử dụng ngón trỏ và ngón cái để ra 'kéo', vì dùng ngón trỏ và ngón cái nhìn như khẩu súng nên gọi 'kéo' là 'súng'. Còn một chuyện nữa, nghe nói dùng ngón trỏ và ngón cái để ra 'kéo' thì có thể dễ dàng nhanh chóng thay đổi thành 'bao', là một phương pháp gian lận không bao giờ thua...> Không bao giờ có thể nói ra câu đó nữa ư, chẳng có ai đã là học sinh cấp ba mà còn nói câu đó đâu... Học sinh cấp hai cũng không có nói. "Súng? À, đúng thế. Hình dáng như cây súng. Hê---. Chà, đúng là bằng phương pháp này, thì người chắc chắn thắng cũng có thể thua, vậy thì phương án của em...ừ-m, không đoạt giải Nô-ben được, ừ-m, ừ-m, đúng rồi, là sáng kiến có thể đoạt giải Akutagawa..." <Run: có 2 giải Akutagawa, một là giải thương dành cho các tác phẩm thuần văn học của Nhật, một là giải dành cho các tác phẩm âm nhạc hiện đại.> "......" Cái con này ngay cả giải thưởng Akutagawa là giải dành cho cái gì cũng không biết sao? Tôi bị bỏ lại đằng sau từ lúc nào nhỉ. Từ lúc nào mà con em gái đáng ra phải rất thông minh của tôi đã trở nên ngu ngốc thế này rồi, thật là có hơi chút buồn thảm... Từ khi lên cấp ba, tôi đã bị các bạn học bỏ lại đằng sau, chẳng lẽ giờ đến lượt hai con em gái của tôi nếm trải cảm giác đó sao. Chỉ cần nghĩ như vậy cũng đã buồn thúi ruột rồi. Tôi tự dưng muốn đối xử dịu dàng với nó. "Được rồi, hiểu rồi. Anh sẽ nghe, anh sẽ nghe mày nói. Anh hai Koyomi dịu dàng đằm thắm sẽ nghe Karen-chan nói." Tôi bỏ cuộc, giơ hai tay lên trời. Không phải vạn tuế, mà là đầu hàng. <Run: khi hô banzai (vạn tuế), người Nhật vung hai tay lên trời.> Dù sao thì nếu như tôi không nghe Araragi Karen nói phương pháp chơi oẳn tù tì tất thắng, thì cả cuộc đi bộ lẫn câu chuyện đều sẽ không thể tiếp tục. Chắc chắn việc này cũng giống với việc gặp một flag quan trọng trong khi chơi trò chơi. Ra câu hỏi 'Có/Không', nếu không chọn 'Có' thì sẽ tiếp tục lặp lại y chang câu hỏi. Mặc dù tôi không nghĩ việc này sẽ trở thành một sự chuẩn bị cần thiết để hoàn thành trò chơi... "Tố---t. Anh hai đã hạ mình nhờ vả đến thế thì để em nói cho anh biết. Chúng ta thử thực chiến một trận đi. Ừm, nhưng mà, nếu chỉ có chơi oẳn tù tì thì anh hai cũng sẽ không có động lực. Hay là chúng ta đặt cược cái gì đó đi." "Việc đó tùy mày muốn làm gì thì làm. Phiền chết được." "Không không, nếu làm như vậy thì lỡ tí nữa anh hai cố ý thua thì sao, như vậy anh hai sẽ có khả năng lấy cớ để không thừa nhận phương pháp của em." "Anh nghĩ là việc cố ý thua trong chơi oẳn tù tì cũng khó ngang ngửa phương pháp chơi oẳn tù tì tất thắng của mày đó..." Thật là một con em gái phiền phức. Tôi có nên ước cho nó tự dưng phi ra lao đầu xuống đường, rồi bị xe cán chết không nhỉ. "Được rồi. Thế này thì sao, anh hai. Một trò chơi mang tính thể dục. Người thua trong trò oẳn tù tì sẽ phải cõng người thắng trên lưng." "Cõng ư." "Cõng. Cõng đến nơi cần đến mới thôi." "......" Chà, cũng chẳng sao cả. Dù sao trên đời này cũng chẳng tồn tại cái gì là phương pháp chơi oẳn tù tì tất thắng cả, nếu như tôi thắng thì cứ để con nhỏ cõng đi. Dù sao đây cũng là một sự trừng phạt thích đáng đối với việc nó cứ nói mấy chuyện vô trách nhiệm. Cho dù phương pháp tất thắng có hay không, nhưng mà lỡ như chơi oẳn tù tì mà tôi thua thì sao? Nếu vậy thì cũng không sao cả. Lúc đó tôi cứ nuốt lời là được (cười toe). Tôi không biết thế giới trẻ con của học sinh cấp hai thì thế nào, nhưng mà đáng tiếc là trong thế giới người lớn của học sinh cấp ba, giao ước mà không được viết trên giấy thì không thể gọi là giao ước được. Ai sẽ cõng con em gái còn cao hơi cả bản thân (nói không chừng trọng lượng của tôi còn thua cả nó) đi quanh lãnh địa của mình chứ. "Tốt, đã hiểu. Điều kiện đó cũng được." "Hửm? Đồng ý dễ dàng quá." "A-Anh mày không có suy tính chuyện gì cả đâu. Mày phải tin tưởng anh hai, anh hai của mày là người luôn luôn giữ lời hứa không phải sao?" "Đúng thế. Anh hai là niềm tự hào của em." Karen cười tươi rói, sau đó gật đầu nói như vậy. Không tính những lần giao ước với con em gái có đầu óc nhanh nhạy hơn là Tsukihi, số lần tôi bội ước với con nhỏ này chắc cũng phải đến cả ngàn lần, vậy mà sự tin cậy này là sao. Tôi hơi lo lắng, không biết có phải nó thật sự đã biến thành một đứa ngốc hay không. "Nào, chuẩn bị. Búa kéo..." "A, chờ chút chờ chút." Lúc tôi đang chuẩn bị thì Karen ngăn tôi lại. "Khi thi đấu bắt đầu thì bản thân phải hô lên. Đây là bước đầu tiên của phương pháp tất thắng." "Bước đầu tiên ư...chỉ là oẳn tù tì thôi mà, sao mà phải khoa trương như thế chứ. Cả thảy có bao nhiêu bước hả." "Hai bước." "Đồ ngu!" Cả thảy có hai bước ư. Cái này ai gọi là giai đoạn chứ. Là hai mặt khác nhau thôi. "Điều khiển cục diện bằng cách để cho bản thân tự hô sao? Nghe có vẻ mang hơi hướng tâm linh đây---giống như thuật phong thủy sao? Anh mày chẳng biết gì về phong thủy cả...gió và nước chẳng? Chà, thôi kệ. Vậy mày hô đi." "Được thôi. Chuẩn bị." Karen chuẩn bị tư thế. "Búa." Sau đó nói. "Kéo!" Tiếp theo. Ra búa. "......" Dĩ nhiên, tôi chẳng ra gì cả! Hay nói đúng hơn, tôi chẳng thể ra gì cả. Ở nơi này, chỉ có mỗi quả đấm của Karen đang chỉa thẳng ra mà thôi. "Phư phư phư phư. Anh đã hiểu chưa? Anh đã hiểu rồi chứ? Anh hai. Sau khi nói 'búa', 'kéo' xong thì ra tay. Làm như vậy thì đối phương đang chờ hô 'bao' sẽ bị buộc phải ra tay sau! Đây là kĩ năng tối cao lợi dụng tên của trò chơi để buộc đối phương ra tay sau! Nói tóm lại! Bất kể đối phương định ra 'búa', ra 'kéo' hay ra 'bao', nởi vì đối phương ra sau cho nên em tự động trở thành người chiến thắng, đây chính là phương pháp của em đó! Nào, anh hai! Mau tới đây cõng em đi!" Tôi đấm vào mặt em gái. Đấm bằng 'búa'. Đây cũng không phải là đấm giỡn giữa bạn bè với nhau, mà là nắm đấm sắt của ma cà rồng. Nắm đấm của ma cà rồng là một nắm đấm rất mạnh. Cho dù em gái tôi luôn tự hào bản thân có lực phòng ngự ngang với sắt thép, nhưng mà vì đang lúc say men chiến thắng, nó trúng một đấm thật đẹp mắt. Loài người trong khoảnh khắc tin rằng mình sẽ chiến thắng là mong manh nhất, mặc dù tôi thường được nghe câu đó, nhưng mà đúng là như vậy thật, xem ra không hề có ngoại lệ. "Mày không phải quá hèn hạ sao. Mày nghĩ ai sẽ chịu chấp nhận bị thua như vậy hả. Nếu như đối phương là Mafia Ý thì mày đã bị bắn chết ngay tại chỗ rồi." "Mưưư. Rõ ràng hồi nãy em tốn bao nhiêu công sức mới nghĩ ra được cách đó." "Nghĩ ra được là sao." Tôi cũng từng nghĩ như vậy. Nhưng mà vừa nghĩ ra được mà nó dám lớn tiếng nói đường đường chính chính như vậy cũng không phải chuyện dễ dàng. Ý tưởng bộc phát đúng là một điểm đáng trân trọng của con em gái này của tôi... Nhưng mà nó hoàn toàn thiếu đầu óc suy nghĩ. Nhanh nhẩu đoảng quá mức. Nó phải biết là việc đó sẽ khiến người khác tức giận chứ. "Karen-chan, anh thua vì mày chơi gian. Vì thế anh sẽ không cõng mày. Mau cho anh mày trèo lên cổ như một hình phạt vì dám chơi bẩn." "Ư---. Đành vậy thôi." Karen dễ dàng chấp nhận hình phạt có cường độ còn cao hơn mà tôi chỉ định. Nói theo một cách nào đó, những người giỏi chịu đựng như Karen chỉ là những kẻ siêu M mà thôi. <Run: M = Masochist, chỉ những người thích bị ngược đãi> Tôi cũng thường có ý nghĩ là vì con nhỏ muốn chịu nhận phạt nên mới cố ý chọc tức tôi. "Nào anh hai. Cưỡi lên vai của em đi." Nói xong, Karen thật sự ngồi xuống---không, bởi vì như vậy nên tôi không biết trong tình huống này ai mới là người đang chịu nhận phạt. Tiếp theo tôi sẽ di chuyển trong lãnh địa của tôi, trong thị trấn mà tôi đang sống trên vai của em gái sao...? Không phải tôi phải đi tìm, cảnh sát cũng sẽ tự đến. Đến lúc đó, tôi phải giải thích thế nào đây. "Ờ, không...hay là chúng ta thôi đi, Karen-chan. Gần đây anh học hành nhiều nên có mập lên một chút." "Bao nhiêu cân?" "Ừ-m, năm mươi sáu cân." "Nếu vậy thì không sao cả. Chỉ cần không nặng tới một trăm tám mươi cân thì đối với em vẫn chưa là nặng." "Mày là người sống trên mặt trăng sao." Một trăm tám mươi cân ư. Ở trên mặt trăng thì chỉ còn ba mươi cân, nhưng mà người nặng như vậy thì vẫn là nặng. "C-Chà, không nói chuyện đó, nhưng mà Karen-chan. Mày nhìn xem, nếu như anh cưỡi lên cổ của mày thì không phải cái đuôi ngựa của mày sẽ rất vướng sao. Cái đuôi này chổng ngược lên nên sẽ đâm vào bụng của anh, còn nếu mày ngửa đầu ra sau thì sẽ mất thăng bằng, rất là nguy hiểm. Mặt khác, nếu như xõa tóc ra thì tóc của mày sẽ vướng vào chân của anh, sẽ rất là đau đó." "Hửm? À, cái đuôi ngựa này sao. Đúng là như vậy thật." "Thấy chưa?" "Ừm, đúng như anh hai nói. Anh hai quả không hổ danh là anh hai, chưa bao giờ nói sai lần nào cả." Bỏ cuộc rồi sao, Karen đang ngồi xổm thì lại đứng dậy---mặc dù tôi nghĩ rằng mình đã thuyết phục được nó, nhưng mà, Karen là một con nhỏ tuyệt đối không nghe lời người khác, tôi phải biết rõ điều này hơn bất kì ai khác. Sau khi đứng dậy, Karen lấy ra một cái chìa khóa từ trong túi quần thể thao. Chìa khóa? Tại sao lại lấy chìa khóa ra lúc này chứ? "Ơ? Anh hai, anh chưa từng dùng phần răng cưa của chìa khóa để cắt băng dính hay là nhãn áo quần sao." "Hửm? Chà, đúng là có dùng." Những lúc không có kéo. Nhưng mà chỗ này cũng chẳng có cái gì như băng dính cả... Khoan, kéo? Kéo ư? "Tốt." Đến lúc tôi chú ý thì đã quá muộn. Tiếp theo, Karen đưa cái chìa khóa nhà lên phần đầu, đặt phần răng cưa vào gốc cái đuôi ngựa, sau đó cầm như cầm cưa cắt đứt cái đuôi của chính bản thân. Nhẹ nhàng còn hơn cả bóc vỏ chuối. Nhưng mà ngược lại với cảm giác dễ dàng này, là những âm thanh kinh khủng bựt, bựt, bựt, bựt vang lên. "!" "Hư-m hư-m. Ô may quá, chỗ này có một cái thùng rác." Karen vừa 'Ô---nhẹ cả người, nhẹ cả người!' vừa ngâm nga, vừa nhảy lò cò đến gần thùng rác, vo tròn cái đuôi vừa cắt lại, sau đó vứt vào thùng rác. Cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả. Cất chìa khóa vào lại túi. "Được rồi! Như vậy là sẽ có thể cho anh hai ngồi lên cổ!" "Quá mức siêu ngầu!" Quá mức siêu ngầu...là một con ngốc chính hiệu! Em gái của tôi là một con ngốc chính hiệu con nai vàng! Đây không phải là việc buồn rầu một chút! Vì để cho tôi ngồi lên vai, nói cách khác, vì thua do chơi xấu trong trò oẳn tù tì, nói cách khác, chỉ vì do thua oẳn tù tì, mà cắt đi mái tóc độc quyền nuôi từ khi học tiểu học tới giờ! "M...Mày! Mày mày mày! Mày, đầu tóc bù xù như vậy là sao!" "A---? À, không sao không sao. Ngày mai em sẽ đến tiệm cắt tóc quen. Ừm, nhưng mà bây giờ vẫn còn là hội Bon." "Nếu biết cái đầu khách hàng quen của mình trở thành như vậy, thợ cắt tóc chắc chắn sẽ bỏ nghề về quê!" Cắt tóc giống như võ sĩ su-mô cắt tóc để nghỉ hưu... Đây là tôi kinh ngạc nhất trong cả cuộc đời này. Cho dù lúc tôi trở thành ma cà rồng, tôi cũng không kinh ngạc như vậy. "Không phải từ khi học tiểu học mày vẫn luôn để tóc đuôi ngựa sao! Ít nhất thì cũng phải lưu luyến một chút chứ!" "Không có, vì dài thòng lòng nên lúc gội đầu rất là phiền phức, khi ngủ cũng rất là khó chịu, lúc thức dậy cũng bù xù cả lên, lúc nào cũng cảm thấy rất khó chịu đó." "Mày vẫn luôn chịu đựng sao!?" Siêu M! Từ khi học tiểu học đã là siêu M! Siêu M đến tận xương tủy, không còn thuốc chữa! "Còn nữa, mày đừng có vất tóc đã cắt vào thùng rác! Người đi thu rác sẽ nghĩ là có án mạng nào đấy xảy ra đó! Mày không nghe có câu tóc là sinh mệnh của con gái sao!" "Hả? Em chưa từng nghe." "Mày là đồ ngốc---!" Là loại ngu đến hết thuốc chữa sẽ viết nhầm 'Chúc mừng năm mới' thành 'Nếm mật nằm gai' sau đó gửi tấm thiệp đó đi! <Run: Chúc mừng năm mới là Kingashinnen, nếm mật nằm gai là gashinshoutan.> Hoặc là cái loại nghe nhầm được mời đi hẹn hò thành được mời đi làm bánh hăm-bơ-gơ nhân thịt heo thịt bò gì đó! <Run: 逢引(hẹn hò) và 合い挽き(thịt bò trộn thịt heo) đều phát âm là aibiki.> "Tóc là sinh mạng của con gái sao. Hừm, đúng là một câu thật hay. Nhưng mà anh hai, câu nói hay không có ý nghĩa đối với cuộc sống. Em phải vứt sinh mạng xuống dòng nước để sống. Sau đó sinh mạng sẽ tỏa sáng rực rỡ như ngọc quý, sư phụ đã nói với em như vậy." "Kẻ chịu trách nhiệm cho việc mày trở thành loại người như vậy là sư phụ của mày sao!" Quả nhiên tôi phải đến đạo tràng của nó chào hỏi một chút! Phải nói chuyện một chút! Làm sao lại có thể...cải tạo em gái của tôi thành loại vũ khi sinh học thế này chứ. Chẳng lẽ tên của đạo tràng đó thật sự là Shocker sao. <Run: Shocker, tên của tổ chức tội phạm trong Kamen Rider.> "Ưoaa...không thể cứu chữa...Phải làm sao bây giờ. Không biết Tsukihi-chan sẽ biến thành cái gì đây." "Đúng thế. Không biết Tsukihi-chan sẽ nói gì đây." Khuôn mặt của Karen (cuối cùng) cũng để lộ ra vẻ bối rối. Xem ra nó rất xem trọng ý kiến của Tsukihi. "Ừ-m. Thật không ngờ vì anh hai mà mọi việc lại trở nên như vậy." "Đừng có biến nó trở thành lỗi của anh! Anh sẽ bị Tsukihi-chan giết mất!" Chà. Dù sao thì chuyện mái tóc cũng chẳng thể cứu vãn được nữa (nói đúng hơn, tôi không muốn nói chuyện này với nó thêm chút nào nữa). "Vậy, anh hai. Leo lên đi. Leo lên, leo lên♪" "Tại sao mày lại cao hứng thế hả...tại sao người cõng lại cao hứng hơn chứ. Cái con em gái siêu M này. Quả thật đây là sự trừng phạt đối với mình sao. A---ừ---m..." Chà, thật hết cách, sau khi nói vậy, tôi trèo lên vai của Karen đang khom người xuống. Dạng hai chân kẹp lấy cái đầu đã hoàn toàn thay đổi của nó. "Hửm? Ơ, anh hai, anh ngồi thẳng sao?" "A?" "Chà, không phải bình thường đều ngồi kiểu ngang sao." "Đó không phải là chiêu thức của judo sao!" Như vậy không phải giống như sơn tặc sao. Tốt hơn vẫn là cưỡi lên cổ theo kiểu bình thường. Tôi vừa dạng chân ra hai bên, vừa nói chuyện qua loa như vậy. Dạng chân. ...... Ồ ồ... Cảm giác chinh phục này là sao. Có cảm giác như thật sự đang Mount Position. <Run: tư thế cưỡi...à...chà, Mount Position là một kỹ năng trong đánh nhau tổng hợp, sau khi đánh ngã đối phương thì cưỡi lên eo, sau đó dánh tiếp.> Còn Mounting hơn cả Mount. Nói về chiều cao, về kĩ năng chiến đấu, về quan hệ sức mạnh thì ai cũng biết quan tuyệt diệu giữa tôi và Karen, nhưng mà tư thế này thật có cảm giác địa vị cao thấp. Một cảm giác ưu việt khó hiểu xâm chiếm tôi. Nhưng mà, chuyện đó cũng chỉ diễn ra trong nháy mắt. "Nào, em đứng lên đây---" Nói xong, Karen với tôi nặng năm mươi sáu cân trên vai thật sự đứng dậy, cứ như trên vai nói chẳng có cái gì cả. "Ư...Ưoa ưoa ưoa ưoa ưoa! Đáng sợ quá đáng sợ quá đáng sợ quá đáng sợ quá đáng sợ quá! Nhìn từ độ cao này thật siêu đáng sợ---Thả anh xuống! Thả anh xuống! Mau thả anh xuống!" Chỉ cần lấy chiều cao của Karen trừ đi phần đầu, sau đó cộng thêm chiều cao khi ngồi của tôi là có thể biết đại khái tầm nhìn của tôi bây giờ. Chà, chẳng cần ước lượng, thì cũng biết là chiều cao dễ dàng vượt qua hai mét...kinh khủng quá. Vận động viên bóng rổ của Mĩ lúc nào cũng có tầm nhìn như thế này sao. Cảm giác xấu hổ khi bị em gái cõng đã hoàn toàn biến mất. Biến mất hoàn toàn giống như tâm tư của những kẻ bại trận trong chiến tranh. Bây giờ trong tôi chỉ còn lại nỗi sợ hãi vì tầm nhìn quá cao. "Mình xin lỗi, xin hãy cho mình xuống, Karen-san! Không, cô chủ Karen!" Còn đâu cảm giác siêu việt, tôi hoàn toàn trở thành một con chó cụp đuôi. Chỉ cần cho tôi xuống thì bắt tôi quỳ dưới đất cũng được. Nếu nó thích thì tôi trồng cây chuối cũng không sao. "Ừm---" Cô chủ Karen không hề bận tâm lắng nghe những tiếng rên rỉ như cún con của tôi mà cứ tiếp tục bước đi, nhưng mà vừa đi được một đoạn thì cô chủ dừng lại, nghiêng đầu suy tư. "Anh hai. Em nói cái này chút." "Cái gì chứ." "Cái chỗ đó của anh hai đụng vào gáy em, hơi khó chịu." "......" Chẳng hiểu sao được cưỡi lên cổ mà một bộ phận của cơ thể lại trở nên to lớn. Đúng là một sự kiện kì quặc. "Hay là thế này đí, anh hai. Để cho công bằng, giống như đuôi ngựa của em, hay là anh hai cũng cắt phéng cái của nợ đó đi, có được không." "Quá đáng sợ!" Cái gì cũng đáng sợ! Tầm nhìn cũng đáng sợ mà ý tưởng cũng đáng sợ! Đây là ý tưởng sẽ dành giải đặc biệt của hạng mục kinh dị của giải Kakugawa. Còn nữa, cắt đuôi ngựa là mày tự làm, liên quan gì tới công bằng ở đây chứ! Dù sao thì cũng đừng làm như toàn bộ trách nhiệm đều thuộc về anh mày! "Tóc của mày thì có khi còn mọc lại được, chứ giờ mà cắt phéng cái đó của anh mày thì nhiều chuyện khác cũng xong luôn đó!" Lúc là ma cà rồng thì còn may ra! Không, cho dù là lúc trở thành ma cà rồng cũng không muốn! Sẽ đau chết thôi đó! Chỉ cần tưởng tượng cũng thấy đau rồi! "Vậy sao---. Nhưng mà anh hai, mặc dù trọng lượng không phải là một vấn đề, nhưng mà nếu cứ lúc lắc thế này thì em sẽ mất thăng bằng, anh chịu khó một chút không được sao?" "Đừng nói chuyện vô lý. Anh không phải là mày. Ai mà giữ được thăng bằng trong cái tầm nhìn như hươu cao cổ này chứ." Cơ bắp phần đầu của hươu cao cổ rất là săn chắc đó. Nếu như có người đưa ra học thuyết quái vật hồ Lốch-Nét thực ra là hươu cao cổ, tôi sẽ sẵn sằng tin theo. "Thật hết cách. Mặc dù thế này hơi mệt, nhưng mà anh hai, anh dồn trọng tâm về phía trước, đưa nửa người trên dồn vào đầu và cổ của em. Sau đó kẹp hai chân vào dưới nách của em. Cố định lại như là chơi đu quay ở công viên ấy." "Như thế này hả?" "Rắc rắc." Âm hiệu ứng phát ra từ miệng của Karne. Sau đó từ chân đến người của tôi, toàn bộ cơ thể đều bị khóa chặt không cử động được. Thay vì nói là chơi đu quay ở công viên, cái này có cảm giác giống như kĩ thuật khóa toàn thân trong Judo. Cứ như chỉ cần dùng một ngón tay cái là có thể khóa cứng cử động toàn thân. ...Không, nhưng mà đó là Aikido mà. Mà nghĩ lại thì, tôi chưa từng thấy Karen xuất chiêu nào thật sự của Karate. Shocker thật là đáng sợ. "Tốt. Như thế này là ổn rồi." "Không, chẳng thấy ổn gì cả...càng lúc càng thấy không ổn. Đến mức không ổn hơn cả không ổn. Một ngón tay cũng không thể cử động được. Tê cứng một cách kì lạ. Cô chủ Karen, cho hỏi. Cứ thế này thì máu có khi nào ngừng chảy không?" "Nhưng mà em cảm thấy rất thoải mái đó. Lúc nãy bắp đùi của anh hai cứ cọ vào đầu vú của em, cảm giác rất khó chịu...Cái đó đụng vào đầu, hai chân kẹp vào nách, anh hai, cõng người khác trên cổ là một hành động dâm như vậy sao?" "Ừm---...Không, bình thường thì vị trí của nam nữ là ngược lại." Thay vì sự kiện kì quái. Vốn ra sự kiện này phải là một sự kiện khiến người ta vui mừng. "Ừm, vậy thì đi tiếp thôi, anh hai. Ni shi shi." Nói xong, Karen tiếp tục bước đi. Không biết là có phải trọng lượng của cái đuôi ngựa vừa được cắt đi bằng với trọng lượng của tôi hay không, mà nhịp chân của nó hoàn toàn chẳng có gì thay đổi cả. Không. Phải nói là càng bước thì nhịp chân của nó càng mạnh. Rất tự nhiên. Bây giờ, nếu như nói về nơi mà chúng tôi đang hướng tới trong cái nắng chang chang của ngày hè này---thì có lẽ ít nhất là đối với Karen, đó là một việc cực kì tự nhiên.
|
|
#27
|
||||||||
|
||||||||
|
Nguyên tác: NisiOisiN Minh họa: VOFAN Dịch: Runan92 PR: "Em hiểu rồi! Vậy thì em sẽ dùng lần đầu tiên! Em sẽ cho anh hai lần đầu tiên của em!" Câu chuyện thứ Bảy - Tsukihi Phượng Hoàng 003
Thực ra thì phải nói là quan hệ rất xấu. Xấu đến mức đáng sợ. Karen và Tsukihi hay Tsukihi và Karen đều phản kháng lại tôi, mà tôi thì cũng cực kì chán ghét cách suy nghĩ trẻ con của hai đứa nó. Đặc biệt là tôi đã chán ngấy với trò giả làm đồng minh chính nghĩa của Liệt Hỏa Tỉ Muội---xem ra sự việc xảy ra với Kaiki Deishuu vẫn chưa thể khiến hai đứa nó mở mắt ra. Thật sự thì thằng cha Kaiki đó chẳng đươc tích sự gì cả. Toàn gây phiền phức rắc rối. Chính vì vậy, chà, tôi với Karen đi cùng nhau ra ngoài như thế này là một việc rất là hiếm---nói ngược lại, Karen và Tsukihi không hành động cùng nhau cũng là một việc hiếm tương tự. Chính vì thế. Tôi vẫn luôn cẩn thận chọn lựa đề tài. Thế nhưng kết quả của việc cẩn thận này là cái đuôi ngựa của nó bị cắt béng, sau đó tôi cưỡi lên cổ nó, thiệt tình, anh em đúng là một mối quan hệ phức tạp. Chà, chẳng thể không giống như trong phim hoạt hình hay truyện tranh sao. Đúng là tìm em gái moe trong hiện thực còn khó hơn tìm đường lên trời. Mặc dù nói loạn luân rất được giới thượng lưu ưa chuộng, nhưng mà nhà Araragi của tôi chỉ thuộc tầng lớp trung lưu mà thôi, vì thế đương nhiên sẽ không có chuyện đó. Nói vậy xong, vậy nhưng mà tại sao, hôm nay, hôm nay. Ngày hôm nay. Thứ Hai ngày mười bốn tháng Tám, tôi và Karen lại cùng nhau hành động---xin các bạn hãy an tâm, việc này đều có lý do chính đáng của nó cả. Ít nhất sẽ không phải là lý do kiểu như vì nhà tôi tự dưng trúng vé số nên trở thành giai cấp thượng lưu. Nếu như có lời đồn là Araragi Koyomi và em gái trở nên thân thiết thì tôi sẽ gặp rắc rối, vì vậy tôi phải giải thích rõ ràng việc này. Từ đây trở xuống là cảnh hồi tưởng. Chuyện bắt đầu vào sáng hôm nay. "Anh hai. Anh có chuyện gì muốn em làm không?" Tôi quên nói chuyện này, tôi là học sinh lớp mười hai, sắp thi tốt nghiệp, vì thế cho dù đang là nghỉ hè, tôi cũng không được nghỉ. Đối với tôi đây chỉ là mùa hè mà thôi. Mặc dù đối với mọi người thì trung tuần tháng Tám là thời kì diễn ra hội Bon, nhưng mà đáng tiếc là vì phải chuẩn bị tham dự kì thi, tôi cũng chẳng được cái vinh dự tham gia vào lễ hội. <Run: Hội Bon tương tự lễ Vu Lan ở Việt Nam> Chà, cho dù không phải như vậy thì gia đình tôi cơ bản cũng chẳng coi trọng lắm những nghi lễ cổ truyền Nhật Bản. Nếu như để cho Oshino biết được chuyện này, lão chắc sẽ nổi giận. Nếu như Hanekawa biết được chuyện này thì chắc cậu ấy cũng sẽ tức giận---nhưng mà cơ bản thì trong trường hợp của Hanekawa, nếu như tôi lấy cớ tham gia hội Bon để trốn học thì chắc chắn cậu ấy sẽ nổi giận. Chà, nhưng mà nếu Hanekawa tức giận thì tôi sẽ cảm thấy rất khỏe khoắn, thật sự muốn cậu ấy tức giận với tôi nhiều hơn. Bởi vì tức giận cho nên bờ vai sẽ run rẩy, bờ vai run rẩy sẽ khiến cho bộ ngực run rẩy theo, tôi thật sự muốn cậu ấy tức giận với tôi nhiều hơn. Tạm thời không nói chuyện này. Hôm nay cũng thế, sau khi thức dậy sớm, ngay trước khi tôi chuẩn bị lao vào dùi mài kinh sử trước khi đi ăn sáng, thì đột nhiên (không gõ cửa) cửa bật mở ra, sau đó Karen xông vào. Em gái. Araragi Karen. Cô nàng thể thao, học lớp chín. "...Không có." Tôi trả lời. Tiện thể nói luôn 'Cửa bật mở ra' thực ra là một cách nói trái với sự thật. Nếu như từ này xuất hiện tiểu thuyết trinh thám kì bí tự thuật, chắc sẽ bị những nhà phê bình chê là unfair, có lẽ việc này cũng không công bằng. <Run: Tiểu thuyết trinh thám tự thuật, đây là một cách nói khá khái quát, có thể nói đây chỉ là một trò chơi chữ để chọc độc giả. Thực tế thì nói đúng ra, mẹo tự thuật là mẹo mà tác giả viết truyện khai thác từ quan điểm chủ quan của độc giả, lợi dụng sự tin tưởng của độc giả vào một vấn đề nào đó. Mẹo này rất khó sử dụng vì nếu dùng quá mức thì sẽ phản tác dụng, bị chê. Còn unfair thì vốn mang nghĩa không công bằng, nhưng mà có lẽ ở đây còn có nghĩa đen, từ 10/01 đến 21/03/06 cũng có một phim truyền hình tên là Unfair được phát ở đài truyền hình Kansai, mà Unfair vốn được Hata Takehoko, một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trinh thám, viết kịch bản> Trên thực tế, Karen, giống như cảnh sát tông cửa xông vào nơi ẩn náu của tội phạm, đạp tung cửa phòng của tôi ra. Đối với con nhỏ thì cách mở cửa này là phương thức tiêu chuẩn. Trong nền văn hóa lẫn lộn giữa cổ truyền và Tây phương mà Araragi Karen sinh ra, thì cửa là thứ dùng lòng bàn chân để mở ra. ...Không. Nếu nói nền văn hóa mà nó được sinh ra thì tôi và Tsukihi cũng giống y chang nó, vì thế tôi sẽ rút lại câu phát ngôn vừa rồi. "Ế---. Phải có cái gì đó chứ---" Vừa nói một cách bất mãn như vậy, Karen vừa quấn lấy tôi (chẳng thèm quay lại nhìn) đang ngồi trên bàn học Trong trường hợp này thì 'quấy lấy' cũng không phải mang hàm ý như mấy câu 'bám riết không tha', 'dốc hết sức lực' hay là 'hàng long phục hổ', nó chỉ mang nghĩa đen mà thôi. Karen dùng hai tay quấn quanh cổ của tôi như khăn quàng. Cơ thể cũng chẳng hề ngần ngại dính lấy lưng của tôi như hồ dán. Nói theo một cách nào đó thì thay vì nói 'quấn lấy', dùng 'dính chặt lấy' có lẽ sẽ chính xác hơn. Rắc một tiếng. Cây bút chì HB trong tay phải tôi gãy làm đôi. Cây bút chì ngũ giác được phát cho các học sinh sắp dự thi với hàm ý chúc thi đậu bị gãy làm đôi. Đây là một điềm gở. Tôi lặp lại một lần nữa (đối với tôi thì sự thật này cũng chẳng vinh quang, hạnh phúc gì cho cam nên nếu được tôi cũng chẳng muốn lặp lại nó), em gái của tôi, Araragi Karen, có chiều cao vượt xa chiều cao trung bình của một nữ sinh lớp chín---hơn nữa hiện tại chiều cao của nó vẫn đang phát triển, hôm nay sẽ cao hơn hôm qua, ngày mai sẽ cao hơn hôm nay, chiều cao sẽ được cập nhật mới mỗi ngày. Chà, chiều cao của Karen là mấy cen-ti hay mà mấy mét cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều tới tôi---nhưng mà vấn đề ở đây là, việc Karen cao hơn tôi là một sự thật khiến tôi cảm thấy cực kì không muốn chấp nhận. Những người vượt trội về mặt thể hình thì dù cố tình hay vô ý cũng sẽ khiến những người xung quanh tự nhiên có cảm giác bị áp bức. Đó là chưa kể việc Karen còn luyện tập võ thuật. Trình độ nhị đẳng Karate. Nói tóm lại, Karen có phần cứng là thể hình trời phú, sau đó được cài đặt thêm phần mềm kĩ năng Karate, có lẽ cho dù phải đối đầu với động vật hoang dã thì nó vẫn có thể dễ dàng ứng phó. Trên thực tế, tôi từng chứng kiến Karen dùng nắm đấm đấm xuyên qua bức tường nhà dân làm bằng thạch cao. Cứ như bức tường đó là đậu phụ. Sau khi đấm xuyên qua thì phát hiện không thể rút tay ra lại được, Karen liền dùng biện pháp giải quyết là đập nát phần tường xung quanh. Quả thật là không thể tin được. Nhìn quang cảnh đó cứ như mấy màn thưởng thêm trong trò chơi song đấu thời xưa. Chà, tại sao tôi lại nói chuyện này ư, là vì con em gái lưng hùm vai gấu của tôi đang 'quấn lấy' tôi từ phía sau, 'quấn lấy' thật chặt. Các bạn có biết tôi đang run rẩy đến mức nào không. Có lẽ cũng chẳng cần phải nói để truyền đạt việc này, nhưng mà tôi vẫn muốn giải thích một chút. "Này, anh hai. Em muốn làm điều gì có ích cho anh hai mà. Nhìn em như vậy thôi chứ em thực ra là một cô em gái rất đáng để dựa vào đó? Là một cô em gái rất tận tụy đó? Là một cô em gái sẽ hết lòng phục vụ đó? Đừng lo gì cả, anh cứ nói đi, việc mà anh muốn em làm. Để cho em làm việc có ích với anh hai---?" "Không có. Anh đã bảo là không có cơ mà. Mới sáng tinh mơ thế này thì có việc gì muốn em gái làm được chứ. Anh chẳng có việc gì muốn nhờ mày làm cả, với lại mày cũng chẳng thể làm được. Dù sao mày cũng là người đã sống mười lăm năm và chưa từng giúp ích cho anh mày dù chỉ một lần." し Nói đúng hơn là đừng quấy rầy anh mày nữa. Bây giờ anh mày đang bận nhớ từ vựng. Vừa nghĩ như vậy, tôi hất tay của Karen ra khỏi cổ. Bởi vì nếu như nó tự dưng nổi sướng, nói tóm lại là nếu Karen nảy ra ý nghĩ 'tự dưng muốn thử một chút' sau đó dồn lực vào hai tay siết lấy cổ của tôi thì tính mạng của Araragi Koyomi sẽ về theo tổ tiên, tôi thật không muốn tiếp tục tư thế này mãi. Trận chiến với ma cà rồng trong truyền thuyết. Tử chiến với 'mèo'. 'Cua', 'ốc sên', 'khỉ', 'rắn'. Còn có 'ong'. Đã trải qua bao nhiêu việc như vậy, thế nhưng Araragi Koyomi thân kinh bách chiến này lại chết vì bị em gái kẹp cổ, tôi không muốn nhận kết cục như thế. Với lại. Cho dù bỏ qua chuyện đó, thì tôi cũng không có hứng thú thân mật với em gái. Thường sẽ rất buồn nôn. "Mày không thấy là anh mày đang tập trung học bài à, anh không có thời gian chơi với loại sinh vật hạ đẳng như mày---đồ động vật đơn bào. Nếu như mày rảnh quá thì đi ra ngoài chơi đi. Cho dù không trở về cũng không...sao..." Có lẽ là lại cãi nhau gì đó với Tsukihi thành ra giờ rảnh rỗi quá nên mới chạy đến tìm tôi gây sự. Khi tôi cuối cùng cũng quay người lại để đuổi Karen ra ngoài, thì--- Tôi mất đi ngôn từ. Bây giờ tôi đã hiểu được tường tận cảm giác của nhân loại trước khi sở hữu ngôn ngữ. Cha mẹ ơi, đây đúng là một cú sốc. Thật không ngờ một vật mà bản thân không thể hình dung được xuất hiện trước mắt lại gây ra một áp lực lớn đến như thế lên thần kinh của các sinh vật sống. Hơn nữa, nếu buộc phải nói. Nếu như phải đặt cược danh dự của loài linh trưởng để dùng ngôn ngữ diễn tả quang cảnh phi thực tế hiện ra trước mắt này. "Ừ---m..." Araragi Karen. Em gái của tôi mặc váy. ...... Có lẽ sẽ nghĩ tôi bị làm sao. Nói em gái tôi mặc váy cộng thêm mấy dấu cảm thán thì có lẽ sẽ truyền tải được khoảng hai mươi phần trăm cú sốc mà tôi đã nhận. Nhưng mà ngay cả việc thêm vào mấy dấu cảm thán tôi cũng quên mất. Tôi đi lạc. Như tôi đã từng nói, Karen là một con nhỏ chuyên mặc đồ thể thao. Cho dù nói ngoại trừ đồ thể thao ra nó chưa từng mặc gì khác cũng được. Đối với nó, đồ thể thao là y phục dùng cho chiến đấu, ví như thánh y với thánh đấu sĩ. Thế mà Karen lại cởi thánh y ra để mặc váy. Cặp giò dài quá mạng của nó. Hoàn toàn được phô ra. Không chỉ nửa thân dưới, mà nửa thân trên cũng có thể ghi nhận hiện tượng tương tự. Không phải là áo thể thao, không phải là áo gió. Càng không phải áo bó khi chạy bộ. Cùng với một cái khăn quàng chẳng hề mang tính thể thao nào, là một cái áo khoác cộc tay cổ cao. Tay dài quá! Cổ nhỏ quá! Còn có...còn có. Còn có, cô bé ăn mặc hợp thời trang này là ai!? Napoleon đệ nhất từng nói 'thân phận của con người do quần áo quyết định', như vậy theo như câu nói đó, Araragi Karen hiện tại đang đứng ở trong phòng của tôi, đang đứng trong nhà chúng tôi cũng không phải là Araragi Karen. Chà. Dù sao đi nữa thì Karen cũng là nữ học sinh cấp hai. Mặc dù nó hiếm khi mặc đồng phục váy, áo sơ-mi do nhà trường quy định, nhưng mà cũng không phải là không có (xác suất nhìn thấy việc đó cũng thấp tương tự việc tình cờ ngửa mặt lên trời thì thấy một trận mưa sao băng), nhưng mà thật đáng tiếc là đây cũng không phải đồng phục của trường học. Nói như vậy thì cũng không phải là không thể hiểu được. Chà, dù sao nếu chỉ hơi trật ra ngoài lề một chút thì có thể tha thứ, mắt nhắm mắt mở cho qua, dù sao Karen cũng có nhiều nỗi niềm riêng tư---nếu chỉ là như vậy thì có thể bao dung. Nhưng mà hiện tại bộ đồ mà Araragi Karen có độ hở hang đến quá đáng. Trái với quy luật của tự nhiên. Con nhỏ này...có thể mặc thứ gì đó không phải đồ thể thao sao!? Mày, không phải mày vừa nhận được áo giáp Thiên Không như Cristo chứ!? <Run: Cristo là nhân vật trong Dragon Quest 4, nghề nghiệp vốn là thần quan, áo giáp Thiên Không là áo giáp truyền thuyết dùng cho dũng sĩ> Tôi nuốt nước miếng đánh ực một cái. Cái nóng vô tận của mùa hè đã biến mất không còn tăm tích. Đây có lẽ là đồ của Tsukihi, từng xuất hiện trong tạp chí thời trang, được gọi là bộ đồ được thiết kế tổng thể một cách thông minh. Tsukihi là một con nhỏ mê đồ truyền thống đến mức đáng sợ, đến mức vì câu lạc bộ trà đạo mặc kimono nên gia nhập, nhưng mà trường hợp của nó cũng không đến mức cực đoan như Karen (nói cách khác, tư tưởng về phục sức của nó cũng không phải một đường thẳng tắp), ít nhất thì nó cũng sở hữu quần áo thường ngày. Chỉ là, thể trạng của Karen và Tsukihi khác nhau quá nhiều. Một cách tự nhiên, áo cao cổ đã trở thành áo bó chữ T, để lộ ra những đường cong của cơ thể, cái váy vốn là được thiết kế dài quá gối nhưng bây giờ lại biến thành váy mini siêu ngắn. Đừng nói vớ dài, ngay cả tất cũng không mang, cặp giò dài tới nách tươi mơn mởn lộ ra không còn gì cả, tôi bây giờ đã hiểu được trọn vẹn cảm giác có tên là kinh khủng. Kinh khủng. Vô số tổn thương tinh thần hồi sinh bên trong tôi. Cái đó, cái này, cái kia...khoan, không phải toàn bộ đều là chuyện trong vài tháng nay thôi sao! Trong vài tháng nay tôi đã suýt chết không biết bao nhiêu lần! ...... Nhưng mà những tổn thương tinh thần của tôi cũng không quan trọng. Bây giờ là chuyện của Karen. "Karen-chan...Nếu mày bị bắt nạt thì phải nói với anh chứ! Tại sao trước khi chuyện trở nên tồi tệ thế này mày không tới tìm anh!" "Không, em đâu có bị bắt nạt đâu." Bởi vì kích động, tôi đứng bật dậy khỏi ghế xoay, sau đó chụp lấy vai của Karen lắc lấy lắc để, còn Karen thì vừa lắc lấy lắc để vừa kinh ngạc giải thích. "Nếu như buộc em phải nói thì người bắt nạt em là anh hai đó." "Mưư." "Mặc dù hiện tại em có thể vừa cười vừa nói, nhưng mà lúc học tiểu học, em từng vì bị anh hai nói những câu vô tình mà muốn tự sát đó." "Mưmưư." Quá xa xưa. Nhưng mà cho dù hiện tại nó thổ lộ với tôi điều đó. Tôi từng có nói những câu vô tình như vậy sao. "Cũng nhờ việc đó nên em mới có ý định trở thành đồng minh của chính nghĩa đó---sự oán hận sâu thẳm bên trong người em là do anh hai mà sinh ra đó." "Cái gì chứ." Đừng có đẩy loại trách nhiệm to lớn đó lên lưng anh mày. "K-Không, nhưng mà...nhưng mà Karen-chan, nếu như không phải bị ai đó đe dọa thì làm sao mày lại có thể ăn mặc thành như thế này chứ! Aa, thật đáng thương...ép mày mặc vào loại áo quần hở hang không phải đồ thể thao này, sau đó chụp hình rồi lén lan truyền trên website nội bộ..." Tôi ôm lấy đầu, trước mắt trở nên tối sầm lại. Làm sao chuyện như vậy lại xảy ra được chứ. Làm tôi có thể không nhận ra em gái đã lâm vào hoàn cảnh khốn khổ như thế, chỉ lo học hành thi cử của bản thân chứ... Bị nền giáo dục thiên lệch của xã hội bằng cấp bắt giữ, tôi chứng kiến điều thật sự quan trọng của mình biến mất mgay trước mắt. Những ý nghĩ tự trách cứ vỗ vào tâm trí tôi như sóng dữ. Nếu như không sở hữu ý chí kiên cường, có khi bây giờ tôi đã nổi điên và tấn công bất kì ai. Thứ giúp tôi không gục ngã cũng chỉ có sự tức giận này. Đó là sự tức giận đối với chính bản thân tôi, đồng thời cũng là sự tức giận của tôi đối với thế giới này. "An tâm đi, Karen-chan! Anh sẽ làm được! Mọi chuyện về sau cứ giao toàn bộ cho anh mày! Hiện tại mày mau nói địa chỉ và số điện thoại của những kẻ dám bắt nạt mày, sau đó là tên của giáo viên chủ nhiệm đã làm ngơ chuyện này cho anh biết! Anh sẽ khiến bọn chúng phải trả giá thích đáng!" "...Anh hai có khi còn nóng hơn cả lửa đây." Còn cứ như vậy em sẽ thật sự yêu anh mất, Karen cười nói. Một nụ cười hiền hòa. Mư ư. Nhìn phản ứng này thì xem ra dự đoán của tôi đã trật lất. Nhưng mà ngoài việc đó ra thì còn có khả năng nào chứ. Loại đi những khả năng không hợp lô-gíc, thì kết luận còn lại cho dù nghe có vô lý thế nào cũng chính là sự thật, không phải ngài Sherlock Holmes đã từng nói vậy sao . Hay là tôi đã bỏ qua khả năng nào sao. Ừ-m. Đại khái thì trên mặt phương pháp loại trừ, những lời của ngài Holmes cũng quá giản lược. "Aa---anh biết rồi, là cosplay!" "Đừng có nói con gái mặc váy là cosplay...cho dù là em cũng sẽ cảm thấy bị tổn thương đó. Nếu như anh nói như thế lúc em còn học tiểu hoc, em sẽ muốn đi chết đó." "Hêê, hừ-m. Thì ra mày cũng từng có một thời kì yếu đuối." Tôi nói như thể đó là việc của người khác. Chẳng nhìn thấy một chút tự kiểm điểm nào, thật không hổ là tôi. "Chẳng phải bị bắt nạt cũng chẳng phải cosplay, vậy rốt cuộc là cái gì chứ." "Chà, thì anh không thấy mặc thế này rất dễ thương sao." A ha! một tiếng. Karen dùng hết sức tạo dáng. Nhưng mà chẳng có chút gợi cảm nào cả. Ngược lại nhìn giống như đang tập tư thế quyền thuật đẹp mắt. Nếu như dùng thân thể làm trục, sau đó vặn người thì đương nhiên sẽ tạo cảm giác như vậy. "N...Nhưng mà, cho dù mày nói dễ thương thì." "Rất dễ thương đúng không?" Tôi bị đe dọa. Vừa tạo dáng vừa đe dọa. Nhìn kĩ lại thì đây là một tư thế rất khó giữ thăng bằng, là một tư thế không thể làm được, chỉ cần nhìn thế cũng biết năng lực cơ thể của nó cao đến thế nào. Tiện thể nói luôn, vì sĩ diện một ông anh trai, tôi chẳng muốn công bố sự thật này ra ngoài, nhưng mà bị Karen đe dọa một cách nghiêm túc là một việc siêu đáng sợ. Con em gái của tôi sở hữu truyền thuyết chiến thắng sư tử được vũ trang bằng súng trong vườn bách thú. Tôi liếc mắt sang chỗ khác, "T-Thật là dễ thương---" Sau đó nói vậy. K-Không, tôi rõ ràng không có bị áp lực khuất phục, tôi chỉ định nói '(cổ họng) thật là khô' mà thôi ! Giống như Hachikuji, chỉ cắn nhầm phải lưỡi mà thôi! Xin lỗi, tôi cắn nhầm phải lưỡi! "......" Karen vẫn tiếp tục đe dọa, vừa tạo dáng. Ưoa, thật là vô cùng đáng sợ. Bởi vì chuyện 'ong' lúc trước, tôi từng bị Karen dần cho một trận tơi bời, có lẽ đó đã trở thành vết thương tinh thần mới nhất khắc sâu vào tâm khảm của tôi. Cơ thể của tôi run rẩy không ngừng một cách rất tự nhiên. "Thật dễ thương, dễ thương chết được, siêu dễ thương." Tôi lặp lại những từ vừa rồi. Dĩ nhiên, đây cũng là do tôi cắn nhầm lưỡi, đúng ra là '(da) thật khô, (không khí) khô chết đi được, (đầu lưỡi) siêu khô', không hơn không kém. <Run: 可愛い(kawaii, dễ thương) 乾いた(kawaita, khô) phát âm gần giống nhau> Nếu như là Hachikuji thì có thể cắn lưỡi giỏi hơn một chút, nhưng mà đây đã là giới hạn của tôi. Mà cắn lưỡi giỏi đúng là một từ kì quái. "......" Im lặng bao trùm. Lúng đúng đến cực điểm. Một lúc sau, "Ê hê hê!" Đột nhiên. Thật không ngờ Karen lại bay về phía tôi. Nữ học sinh lớp chín bay về phía mình, có lẽ sẽ có người liên tưởng việc này thật là dễ thương. Nhưng mà hiện thực hoàn toàn ngược lại. Đó chỉ là nói dối. Tôi vừa nói chuyện sư tử trong vườn bách thú, nhưng mà nếu nói về chủ đề đó, thì chắc hẳn sẽ có người liên tưởng tới loài động vật sống hoang dã săn mồi ăn thịt ở châu Phi trên các chương trình ti-vi, đúng không? Chuỗi động tác liên tiếp của Karen tạo cho tôi cảm giác y chang như vậy. Nhanh nhẹn, dứt khoát. Chỉ cần bước một bước là đã đạt đến tốc độ tối đa. Khi xảy ra tai nạn giao thông, người ta cũng thường nói chuyện này, khi cơ thể con người cảm thấy nguy hiểm thật sự thì nó sẽ cứng đơ lại. Không, cho dù cơ thể của tôi không trở nên cứng ngắc thì đối với việc tránh thoát đòn tấn công của Karen, lúc ở kì nghỉ xuân tôi có thể làm được, nhưng mà vào kì nghỉ hè thì đó việc hoàn toàn không thể đối với tôi. Cuối cùng Karen. Lao trực diện vào người tôi như thể đánh bom tự sát. Một năm trước, tôi từng chứng kiến Araragi Karen lao người phá hủy hàng rào sắt, mặc dù đã bị biến chất, của trường học---cảnh tượng đó giờ đang tái hiện rực rỡ trước mắt tôi. May mắn là số phận của tôi cũng không có noi theo cái hàng rào đó. Nhưng mà lực chấn động cũng đủ để khiến tôi tắt thở. Những dẽ xương sườn không phải làm từ sắt thép kêu lên răng rắc. Chẳng thèm quan tâm tới tình trạng ruột gan phèo phổi của tôi lúc này, Karen dùng đôi tay vừa quấn lấy tôi từ phía sau, lần này là dùng tay vòng quanh đầu của tôi từ phía trước. Bám chặt. Bám chặt hai mươi bốn giờ. Không, ai chịu được bị bám chặt hai mươi bốn giờ chứ. Phải nói là một phút cũng không chịu được! Nếu như lúc này Karen dùng sức chơi một chiêu Saba Ori, có lẽ cơ thể của tôi sẽ bị chia làm hai mảnh. <Run: Saba Ori là một chiêu trong đấu sumo, tay ôm lấy eo của đối phương sau đó vật mạnh đầu gối của đối phương xuống đất.> Chiêu thức đó, cho dù là Shinobu lúc nghỉ xuân cũng thế, mà 'mèo' lúc tuần lễ Vàng cũng thế, chưa từng được sử dụng. Đây mà không phải là run rẩy thì tôi cũng chẳng biết nên gọi là gì nữa. "K-Karen-chan...?" "Cảm ơn! Được anh hai khen ngợi em hạnh phúc quá! Hạnh phúc quá, hạnh phúc quá! Wa-iii!" Vừa ôm chặt lấy tôi. Ôm càng lúc càng chặt. Karen vừa nói một cách vui sướng; Tôi càng lúc càng sợ hãi. Sợ hãi hết mức có thể. "......" Hỏng bét rồi. Em gái lên dere mode. Không, cũng chẳng phải là hỏng bét, chỉ là lạ một cách bình thường mà thôi. Dù sao ngay từ đầu nó đã rất kì quái. Có việc gì muốn nó làm không, cho dù là rảnh đến đâu thì Karen cũng chẳng bao giờ nói những lời như vậy. Vì rảnh rổi nên có thể đập vỡ? <Run: 暇潰し(giết thời gian), nhưng mà xét theo mặt chữ thì 暇 là rãnh rỗi 潰し là đập vỡ> Bình thường đúng là có nói như vậy (nhưng mà em gái tôi cũng quá đáng sợ). "Chà---, ôm anh hai xong thì tự dưng bình tĩnh lại nhiều. Quả nhiên ôm lấy anh hai đầy lòng bao dung có cảm giác thật khác hẳn---. Có lẽ cảm giác ôm lấy gối Tempur cũng giống thế này---" <Run: Tempur là một loại gối do NASA phát minh, làm từ vật liệu không gian, co giãn tùy theo nhiệt độ cùng thể trọng của con người để ôm sát lấy cơ thể, cung cấp sự chống đỡ không hề tạo ra áp lực cho người sử dụng.> "Dừng lại, thật buồn nôn. Thật buồn nôn, thật buồn nôn, thật buồn nôn. Xin lỗi, thật sự, thật sự rất buồn nôn, vì thế mau dừng lại đi." Tôi phát điên. Tuy nhiên, về mặt vật lý thì tôi không phải đối thủ của Karen, vì thế tôi chẳng thể chạy trốn được. Đây không còn là vấn đề lực tay nữa. Nói thế nào nhỉ, có cảm giác cũng không phải là là thuộc về vấn đề vật lý, mà là vấn đề cấu trúc trói buộc. "Vì sao vậy? Đây là kiểu quấy rồi gì? Karen-chan, loại tính cách này rốt cuộc là chuyện gì?" Thật sự không bị bắt nạt chứ? Hay đây là trò chơi trừng phạt của bạn bè thân thiết. Nhưng nếu là trò chơi trừng phạt thì tại sao người bị bắt nạt lại là tôi? Tôi đã làm chuyện gì khiến cho mình phải chịu sự bắt nạt từ học sinh cấp hai sao? "Cái gì thế, anh phải vui lên chứ. Anh đang được em gái dễ thương ôm lấy đó." "Em gái dễ thương ư!" "Không phải anh hai vừa khen em là dễ thương sao. Đại trượng phu không nói hai lời đó---" "Đối với mày bây giờ anh chẳng nói được một lời chứ đừng nói hai---" Chỉ có điều. Chà, thực tế mà nói thì, cũng có chút bất ngờ, nhưng mà mày mặc váy trông cũng hơi hơi được. "Đây rốt cuộc là chuyện gì. Mày mau giải thích rõ ràng cho anh. Không phải việc mày đang làm gì, mà là lý do sâu xa tại sao mày làm như vậy, mau giải thích đi." "Cho dù anh nói thế thì...ừm, từ bây giờ em sẽ chuyển đổi tính cách thành em gái tuyệt đối phục tùng, hết lòng yêu thương anh trai." "Cho dù mày muốn chuyển thì anh cũng không chấp nhận! Còn nữa, đó là tính cách của Kanbaru!" Mặc dù cô bé không phải là em gái tôi. Nhưng mà vị thế là đàn em cho nên cũng gần gần như vậy. "Kanbaru." Đột nhiên. Soạt một tiếng---Karen thả tay ra khỏi người của tôi. Cảm giác thoải mái thanh thoát như thể được tháo còng tay (thực ra tháng trước tôi từng trải qua chuyện thật, cho nên đây là ví dụ mang tính thực tế rất cao)---sau đó, Karen lùi lại ba bước, giữ cự li với tôi. Lùi ba bước, không đạp bóng thầy. <Run: 三歩下がって師の影を踏まず, hàm ý luôn tôn trọng người thầy, lúc nào cũng giữ vững một khoảng cách nhất định.> Cảm giác giống như vậy. Ừm. Sao tôi lại có cảm giác đó nhỉ. Vẻ mặt của Karen cũng hơi lạ. Mặc dù lúc nãy cũng rất lạ, nhưng mà khác với cái lạ lúc ban đầu, lần này kì lạ một cách nghiêm chỉnh (chỉ có điều nói lạ một cách nghiêm chỉnh đúng là rất kì lạ). Mặc dù tôi rất hạnh phúc là nó đã thả tôi ra, nhưng mà Karen tự dưng trở thành như vậy khiến tôi cũng rất ngạc nhiên. Bởi vì tôi muốn chỉ trích nó, cho nên tự dưng nói ra tên của một người mà nó không biết, có phải vì thế mà nó ngạc nhiên không nhỉ. "À, ừm, Karen-chan---Kanbaru không có quan hệ gì với khách viếng thăm Baoh đâu, cô bé là đàn em học dưới anh một khóa---" <Run: バオー来訪者(Baoo Raihousha) là một manga do Araki Hirohiko sáng tác, đăng trên tạp chí Shounen Jump từ 1984 đến 1985, có tất cả 17 chương> Bởi vì cảm giác có thể đánh lạc hướng câu chuyện, cũng như khiến việc Karen mặc váy đi vào dĩ vãng, nên tôi mở miệng giải thích về nhân vật Kanbaru, nhưng mà vừa nói xong, tôi lại chẳng biết giải thích từ đâu. Đàn em Kanbaru. Học sinh lớp mười một trường trung học phổ thông Naoetsu. Nguyên là con át chủ bài của câu lạc bộ bóng rổ. Nói theo một cách nào đó, không tồn tại người nào dễ nhận ra hơn cô bé, nhưng mà nói theo một cách khác, không tồn tại người nào khó mô tả như cô bé. Tôi phải giải thích thế nào đây. Giống như phải giải thích cách bước đi của con rết. Phải giải thích thế nào về tình yêu đây? Tôi tự hỏi như vậy. Hơn nữa, nếu như tôi nói hết cảm tưởng của tôi đối với cô bé, thì có lẽ sẽ nghe như tôi đang nói xấu sau lưng người khác. Như vậy thì chắc chắn thanh danh của Kanbaru sẽ giảm xuống. Tôi muốn tránh cho điều đó xảy ra. Ừm---, xem ra vốn từ vựng của tôi thật nghèo nàn. Cũng vì thế mà việc thành tích môn văn học hiện đại của tôi chẳng nhích lên được tí nào trở thành việc đương nhiên. "Ừ---m...Kanbaru, cái này, giống như tàu Shinkansen thế hệ E5, là một người có cảm giác như xe lửa chạy bằng đệm từ...không, giống như máy bay chiến đấu...như là, chiếc Phantom F4 chẳng hạn?" <Run: Tàu E5 tốc độ cao nhất 320 km/h, F4 Phatom là 2700 km/h> Trong lúc tôi đang suy nghĩ để ra từ nào thích hợp, vừa ấp úng thì. Một cách đáng ngạc nhiên, Karen lại, "Đúng, Kanbaru Suruga." Nói như vậy Ơ? Ơ ơ? Tôi vẫn chưa nói tên đầy đủ mà? "...Karen-chan?" "Anh hai! Em có một thỉnh dầu!" Karen lớn giọng như hạ quyết tâm. Bởi vì nói quá vội cho nên đến cuối câu thì bị cắn phải lưỡi. Tuy nhiên, hành động nhanh chóng của nó sau đó khiến cho sai lầm nhỏ nhặt đó chẳng đáng nhắc tới. Trước mắt tôi cũng chỉ còn những hành động nhanh chóng của nó. Toàn thân dịch chuyển tức thời. Hoặc nói là toàn thân gập lại làm hai. Nhanh chóng quỳ nghiêm chỉnh ở đó, hai tay tạo thành một góc bốn mươi lăm độ đặt sát nền nhà, nửa người trên dẻo dai cong về phía trước như bị cái gì đè xuống, cuối cùng là phần cứng nhất trên cơ thể con người, cái trán hướng về phía mẹ Đất biểu thị sự nổi loạn. Đúng. Nói đơn giản là dập đầu. Không cần nói đơn giản thì đó vẫn là dập đầu. "Xin anh hãy giới thiệu ngu muội với sư phụ Kanbaru!" "......" À. Ra vậy. Là vậy sao. Cũng chẳng phải tính cách gì cả, những hành động khả nghi vừa rồi của Karen, nếu như không phải thực hiện trước mặt người thân trong gia đình thì đã bị cảnh sát hoặc bệnh viện bắt đi, hành động khả nghi đến độ phải gọi điện thoại cho bệnh viện, cảnh sát của nó đã được giải thích. Kanbaru Suruga---danh tính của nguyên át chủ bài câu lạc bộ bóng rổ đã được viết ở trên, nhưng mà chuyện về cô bé không thể dùng từ ngữ để biểu đạt được. Không phải là vì quá lộn xộn. Cô bé là ngôi sao lớn nhất kể từ khi trường chúng tôi thành lập. Là người có thực lực dẫn dắt đội tuyển bóng rổ yếu kém của một trường chẳng có truyền thống thể thao tới đại hội thể thao toàn quốc. Nói cho cùng thì trên thế giới này không tồn tại người con gái nào khác ngoài cô bé có thể thực hiện những cú slam dunk . Bởi vì nhiều chuyện xảy ra cho nên đang học lớp mười một thì cô bé rút lui khỏi câu lạc bộ, nhưng mà việc cô bé là một ngôi sao vẫn không thay đổi, cho đến tận bây giờ thì đối với đám đàn em cô bé vẫn cực kì nổi tiếng . Trong số đó cũng có nhiều fan hâm mộ cuồng nhiệt. Cũng bởi vì cô bé, mặc dù chuyện này tôi không muốn nhớ lại, nhưng mà tôi từng bị fan của Kanbaru vây quanh hỏi đủ chuyện về cô bé đến nỗi tý nữa thì bị ép dẹp lép, tôi thật không dám nhớ lại nỗi đau khổ khó tả đó. Cuối cùng, nhờ Hanekawa và Kanbaru ra tay can thiệp mà tôi thoát được, lúc đó tôi tưởng mình đã bị giết rồi. Lúc đầu là bị Kanbaru, fan của Senjougahara, giết, sau đó là bị fan của Kanbaru giết, đúng là một vòng luẩn quẩn. Có lẽ lần này tôi sẽ bị fan của fan của Kanbaru giết. Dù sao thì. Tôi đã biết từ lâu sự nổi tiếng của cô bé không chỉ tập trung ở trong trường của tôi. Nhưng mà cho dù nói vậy thì thật không ngờ ngay cả học sinh cấp hai... Nói thêm một lần nữa, cô bé thật là kinh khủng Kanbaru Suruga. "...Chà, nghĩ lại thì hiện tại cũng có môn gọi là thể thao đối kháng. Vì thế có lẽ việc mày biết được tuyển thủ quốc gia, ngôi sao của quê hương Kanbaru cũng không hoàn toàn là chuyện lạ kì." Chẳng biết là do quy luật hay quy tắc gì đó mà đạo tràng tôi từng nhắc đến không tổ chức các cuộc thi đấu (hoặc là không thể tổ chức. Bởi vì những chiêu thức mà đạo tràng đó truyền dạy đều mang khuynh hướng thực chiến quá cao, dùng những chiêu thức đó cho hoạt động câu lạc bộ rõ ràng là bị cấm), nhưng mà nếu cỡ Karen mà đi tham gia đại hội gì đó, không nghi ngờ gì cả, không, cho dù có nghi ngờ, nó sẽ là tuyển thủ quốc gia. Vì thế có lẽ nó biết được Kanbaru. Nhưng mà, con ngu muội này, hình như vừa gọi Kanbaru sư phụ... Sau đó. "Làm ơn, anh hai! Không, đại ca!" "Chà, đừng nói vậy..." "Dạ!" "Không cần trả lời khí thế như vậy!" Thay cho chỉ trích, tôi dẫm lên đầu Karen. Tại nơi này có một thằng anh trai dùng chân day day đầu của em gái đang quỳ. Đây là hậu quả của việc mày dọa anh phát khiếp hồi nãy(mặc dù anh không có phát khiếp!). "Ch~~~à. Được anh hai dẫm lên đúng là một vinh hạnh~~~" Tuy nhiên, Karen cũng rất kiên cường, nó tiếp tục cúi đầu xuống mặt đất, vừa chẳng chống cự gì, vừa nói. Đối với người vừa thích luyện tập thân thể vừa nỗ lực rèn luyện ý chí như Karen, thì để đạt tới mục đích, loại sỉ nhục khổ sở này có thể nói chính là niềm vui của nó. Ừ-m. Thật không là em gái của tôi, vừa M vừa rất ngầu, "Chỉ có điều anh mày cũng phát chán nhìn mày quỳ lạy rồi. Đừng có cái gì cũng quỳ cả, chẳng lẽ mày định dùng việc này thay việc chào hỏi buổi sáng sao. Anh mày là lãnh chúa sao. Người hầu chỉ có một người, anh mày là loại lãnh chúa gì hả. Để anh nói cho mày biết, ở xã hội hiện tại, quỳ lạy đã trở thành một hình thức bạo lực rồi đó." Giống như phương thức ngoại giao Kougatsu. Mặc dù không có đạp chân lên đầu. "Em hiểu rồi! Vậy thì em sẽ liếm chân cho anh! Em sẽ liếm lần lượt từ ngón cái!" "Không phải anh đã nói là thôi cơ mà!" "Mư ư!" Karen khẽ ngẩng đầu nhìn tôi. Vừa nằm gục trên đất vừa ngước lên nhìn tôi. Trong đôi mắt nó hừng hực lửa cháy, như thể cảm thấy gian nan khó khăn chắn trước mặt rất có giá trị vượt qua. "Em hiểu rồi! Vậy thì em sẽ dùng lần đầu tiên! Em sẽ cho anh hai lần đầu tiên của em!" "Ai sẽ lấy đi lần đầu tiên của em gái mình hả!" Tôi đá vào mặt Karen một phát. Trên đời thực sự tồn tại người sẽ sử dụng bạo lực đối với em gái đang học lớp chín. "Gư ô!" Quả nhiên em gái không thể tiếp tục quỳ. Dù vậy, việc nó vừa gập hai chân, vừa lộn mèo một vòng ra sau để tránh đòn đúng là một điểm sáng. Tiếp theo Karen (không biết có phải vì muốn che dấu sự xấu hổ hay không) moon salto, còn gọi là salto trên mặt trăng, một cái trong căn phòng chẳng rộng là mấy của tôi, mặc dù lướt qua trần nhà, nhưng mà tư thế gập người vẫn không đổi. <Run: Moon salto, lộn 180 độ ra phía sau, vì giống như động tác thực hiện trên mặt trăng không có trọng lực cho nên gọi là salto mặt trăng> Mười điểm mười điểm mười điểm mười điểm mười điểm. Đây là loại năng lực cơ thể đến bậc nào chứ. Hạ cánh xuống giường của tôi. Lò xo vang lên âm thanh kẽo cẹt kịch liệt. Đêm nay không biết có ngủ ngon được không đây. Con nhỏ này đang làm gì vậy chứ. "...Karen-chan. Bây giờ mày tự ý làm bừa thì được. Chứ mười năm sau, trở thành người lớn, cơ thể và tinh thân đều đã trường thành, mà mày vẫn quỳ trước mặt anh thế này thì anh tuyệt đối sẽ không thể nào quên được chuyện đó. Anh nói cho mày biết, việc mày quỳ trước mặt anh, anh suốt đời cũng không quên được đâu." "Phư. Anh hai. Hôm nay quan trọng hơn mười năm sau. Những người không biết có sống sót qua được hôm nay hay không thì cần gì phải nghĩ đến ngày mai chứ." "Nói rất ngầu, nhưng mà." Bởi vì thế mà mày quỳ xuống dập đầu sao. Chẳng hề cảm thấy xấu hổ sao. Kẻ quỳ xuống dập đầu hôm nay, rốt cuộc sẽ có ngày mai như thế nào chứ. "Anh phải nhắc mày một chuyện, Karen-chan. Ở bên ngoài mày không được làm như vậy đâu đấy. Nếu đối phương là bạn bè, bạn cùng lớp...hay là thầy cô giáo." "Làm sao em làm được chứ. Em là thần tượng của mọi người mà." "......" Chà, đúng là vậy. Liệt Hỏa Tỉ Muội của trung học cơ sở Cây thiết sam. Có tầm ảnh hưởng lên toàn bộ các học sinh cấp hai quanh vùng. Bởi vì là một phần trong đó. Hơn nữa vì Karen đảm đương phần thực chiến, nên vị trí so với Tsukihi càng dễ được người khác nhìn thấy. Nguy hiểm nhất nên dễ được nhận ra nhất, đây là vị trí của những ngôi sao. "Em đã quyết định rồi, cả đời này em chỉ quỳ gối dập đầu trước anh hai mà thôi!" "Đừng có quyết định quỳ gối dập đầu trước anh mày." Quá phiền phức. Con này, mày mau đi chết một lần để chữa bệnh ngu. Hoặc là nói bởi vì ngu ngốc nên mau đi chết một lần. <Run: Ở Nhật có một câu nói là chỉ có chết mới trị được bệnh ngốc.> Nhưng mà, chà, cũng chẳng biết là từ khi nào, nhưng mà với sự nổi tiếng bao quanh nó, tôi cảm thấy con nhỏ này có chút 'tương tự' Kanbaru. Dĩ nhiên là nếu xét về hoàn cảnh bản thân thì sẽ có rất nhiều điểm nhỏ nhặt khác nhau, nhưng mà những điểm giống nhau giữa Kanbaru và Karen cũng có rất nhiều. Karen sau khi nghe được lời đồn về Kanbaru ở đâu đó, sau đó sinh ra sự thần tượng mãnh liệt đối với cô bé, chuyện đó không phải là tôi không hiểu. Không phải là tôi không hiểu. Cho dù nói tôi đã quen nhìn nó quỳ xuống dập đầu, cho dù nói cảnh tượng này là chuyện thường ngày---tuy nhiên, có thể cởi đồ thể thao, mặc vào váy áo bình thường cực ghét (có lẽ cũng vì nịnh bợ anh hai nên định mặc thành kiểu em gái dere), có thể nói Araragi Karen là người đầu tiền trong lịch sử. Là gì cũng được, danh dự hay cái gì cũng được, cô em gái luôn ghét việc nhờ anh hai giúp đỡ lại có thể cầu cạnh một thành thực như thế này, đúng là việc mà tôi cần có giác ngộ thích hợp. Hừm. "Chỉ có điều thật không ngờ Tsukihi-chan lại chịu cho mày mượn quần áo...không phải mày mà mặc vào thì vải sẽ bị giãn ra sao." "Ừm. Chính vì vậy em mới lén mượn." "......" Sau này mày sẽ bị giận đó. Con nhỏ đó mà giận thì còn đáng sợ hơn nữa. "Mặc dù lúc nãy anh hai khen em, nhưng mà quả thật váy không có thích hợp với da của em đây---. Cho dù nói không hợp với da, nhưng mà cơ bản thì ngay từ đầu đã để hở ra hết cả. Nhưng mà mặc váy mini kiểu này có cảm giác khi tung cước sẽ dễ hơn." "Anh nghĩ là vốn ban đầu cái váy này cũng chẳng phải váy mini siêu ngắn đến như vậy." Đừng có phạm sai lầm mặc cái này leo lên cầu thang đó, sau khi tôi nói như vậy, thì Karen trả lời làm sao có thể mặc bộ đồ xấu hổ như vậy đi ra ngoài chứ. Tự tiện lấy đồ của Tsukihi ra mặc, sau đó nói một câu như vậy. Chà, chỉ cần không nói xấu váy áo truyền thống của nó thì Tsukihi cũng chẳng quá tức giận. Chỉ khoảng tức giận cấp độ 2 mà thôi. "Tiện thể hỏi chút. Karen-chan, làm sao mày biết được anh và Kanbaru có quan hệ thân thiết vậy?" Bởi vì bản tính của tôi nên trong lúc chỉ trích Karen dere đã lỡ nói ra một chút, nhưng mà tôi vẫn luôn che giấu sự thật đó. Bởi vì không muốn tạo ra phiền phức ngoài ý muốn, tôi cơ bản đều giữ bí mật những mối quan hệ của mình với người khác với hai đứa em gái---hai đứa nó cũng chỉ biết được Hanekawa và Sengoku mà thôi. Đặc biệt là đối với mối quan hệ với Kanbaru, tôi luôn chú ý không để hai đứa em gái phát hiện, thế mà... "À, ừm. Là vì trong fanclub không chính thức về sư phụ Kanbaru 'Kanbaru Soeur' có cả ảnh chụp, mà anh hai lúc nào cũng thấy xuất hiện trong mấy tấm ảnh đó..." <Run: Soeur là tiếng Pháp, có nghĩa là chị em gái> "Đó không phải là chụp lén sao!" Fanclub không chính thức ư! Kanbaru Soeur ư! À, đúng rồi, hiểu rồi, là điện thoại di động! Bởi vì nghĩ đến hai đứa em gái lúc nào cũng bày ra đủ trò vì là đồng minh của chính nghĩa, ba má tôi bắt đầu cho hai đứa nó mang điện thoại kể từ mùa hè. Nhưng mà việc đó lại sinh ra tác dụng xấu. Tạp chí điện tử cũng được, cái gì cũng được, sau khi có điện thoại di động, lượng thông tin của Liệt Hỏa Tỉ Muội tăng vọt---giống như tin đồn về 'ong' lúc trước cũng là do vậy---bởi vì những liên kết đó, quan hệ giữa tôi và Kanbaru đã bị Karen biết được (ít nhất là nếu chỉ có ảnh thì tôi không nghĩ nó sẽ biết được việc này). Xã hội thông tin thật là đáng sợ. Hai đứa nó đang hướng về phía mặt không tốt của thế giới này. Có lẽ tôi nên thảo luận với ba má, bảo hai người tịch thu điện thoại di động của em gái. Độ an toàn của hai đứa nó tuyệt đối đang giảm xuống không ngừng. "Ế---? Nhưng mà anh hai, cách nghĩ đó không phải quá cổ lỗ sao? Mặc dù có rất nhiều người lớn than vãn về việc học sinh sử dụng điện thoại di động trong giờ học, nhưng mà không phải mấy người đó hồi nhỏ cũng chơi trò trao đổi thư tay trong giờ học sao?" "Chà, đúng là vậy." Công cụ thay đổi, nhưng hành động không thay đổi. Loài người thật là. Người thời đại trước chê người trẻ xao nhãng với văn hóa đọc, nhưng mà nói ngược lại, họ lại tự tách mình với điện thoại và internet. Nếu như đặt những con em không đọc văn học cổ điển và ba mẹ không đọc light novel lên bàn cân so sánh, có lẽ kết quả thu được sẽ giống nhau đến không ngờ---nếu như phải nói ra một ví dụ cực đoan hơn, cho dù Murasaki Shikibu là một tác giả văn học nổi tiếng đến thế nào, nếu như mang bà ấy đến thời hiện đại, có lẽ bà ấy cũng chẳng đọc được sách ảnh. <Run: Murasaki Shikibu là tác giả của truyện 'chuyện chàng Genji'(Genji Monogatari) là một trong những tác phẩm văn học nổi tiếng nhất của Nhật Bản> Việc so sánh văn hóa một chiều chẳng có ý nghĩa gì cả. Chà, mặc dù đây cũng chỉ là những điều tôi mượn từ Hanekawa. "Còn nữa, khi em thử điều tra, thì thấy anh hai được sư phụ Kanbaru hỗ trợ rất nhiều. Em không biết anh sử dụng mánh khóe nào---nhưng mà, xem ra sư phụ Kanbaru rất tôn kính anh hai..." "À...việc đó không sai, nhưng mà." Mặc dù không thể nói là sai, nhưng mà. Chỉ là cách nói đó khác thực tế rất nhiều. Tôi cũng chẳng sử dụng mánh khóe gì cả, chỉ là Kanbaru tự mình nghĩ như vậy mà thôi. "Chính vì vậy, anh hai, bây giờ anh đang nhận được sự chú ý của những nữ học sinh cấp hai đó. Kiểu như không biết thằng lùn khiến cho sư phụ Kanbaru hết lòng phục vụ đó là ai." "Tự dưng bị những nữ học sinh cấp hai không quen biết oán hận..." Tôi không khiến cô bé phải phục vụ. Người gặp rắc rối vì những hành động tận tụy đó của cô bé là tôi chứ không phải ai khác. "Chà, phải nói là anh rất nổi tiếng. Anh hai, bây giờ anh đang tắm trong những ánh mắt cháy bỏng của các nữ sinh cấp hai đấy." "Anh mày trở nên có mị lực lúc anh mày không biết gì ư..." Tôi không thích điều đó. Chỗ đứng là kẻ ác cũng có rất nhiều điểm tốt. "Dĩ nhiên em vẫn giữ bí mật chuyện chúng ta là người một nhà, nhưng mà anh không nghĩ đây là duyên phận sao, anh hai. Có được mối quan hệ như vậy với sư phụ Kanbaru rõ ràng là duyên phận. Đây chính là duyên trời định đó. Chính vì vậy em muốn thỉnh cầu anh hai có thể giới thiệu em với sư phụ Kanbaru có được không---" "Duyên phận ư..." "Mặc dù nói thế này có vẻ mèo khen mèo dài đuôi, nhưng mà em nghĩ mình chắc chắn sẽ rất hợp với sự phụ Kanbaru---" Karen ôm tay ra sau đầu sau đó huýt sáo, cứ như đang tự nói một mình, nhưng mà nó vẫn len lén nhìn về phía tôi. Xem ra nó định giả vờ làm như không quan tâm. Phiền phức chết được. Huýt gió càng khiến tôi khó chịu hơn. Nhưng mà, chà, đúng là nó và Kanbaru có lẽ sẽ rất hợp nhau---đều là người thích thể dục, đều là những cô gái rất ngầu. ...Chỉ là. Chỉ là, nói thật, tôi không có dự định giới thiệu em gái với Kanbaru. Tôi có một lý do vô cùng kiên định để không thể giới thiệu. Lý do là vì Kanbaru mà mọi người biết được chỉ là một vận động viên thể thao toàn quốc mà thôi, còn điểm đặc thù của cô bé thì chỉ có đứng ở vị trí của tôi mới có thể nhìn thấy được. "Karen-chan." "Cái gì vậy, anh hai." "Từ bỏ đi." Bịch. Bụng của tôi phát ra âm thanh không thể tưởng tượng được. Âm thanh như thể cắm xẻng xuống nền đất. Em gái chẳng hề ngần ngại sử dụng bạo lực với anh trai. Dùng ngón tay trong khoảnh khắc đâm vào khoảng trống giữa những dẻ xương sườn. <Run: đây là một chiêu của Karate, Nukite, vốn là dùng đâm vào hai mắt> Tôi cảm giác mình vừa mất đi lá gan. "Nào, anh hai. Chúng ta nói chuyện đi." "......" Đợi một chút, anh mày hiện tại không thể nói nên lời. Đây cũng chẳng phải quá đau mà thôi. Ngay cả âm thanh cũng chẳng thể phát ra được. "Không nghe thỉnh cầu từ em gái dễ thương hả. Nếu vậy thì em cũng có cách xử lý." "Gư...gư gư." Theo cảm nhận của anh mày, mày đã hoàn toàn trở thành một cô gái đầu đường xó chơ. Mày có biết nghĩ không vậy. Tại sao ông trời lại trao tài năng tuyệt đối không nên trao cho kẻ tuyệt đối không được trao như vậy chứ. Ông trời, ông quá khinh suất rồi. Nếu như lựa chọn nó, thì trước tiên phải trao cho nó khả năng suy nghĩ chứ. "D...Dập đầu không được liền sử dụng bạo lực ư...không thể nào..." Mặc dù tôi chỉ thều thào, nhưng mà vì nội tạng rung động quá mạnh gây ra cộng hưởng âm, thành ra những câu của tôi lại vang lên rất rõ ràng. "Tự dưng bị đánh..." Bởi vì muốn che dấu cơn đau nên nói ra những lời như vậy, nhưng mà đáng tiếc là kết quả càng khiến cho cơn đau trở nên tồi tệ hơn. Chà, quả nhiên vẫn thích nhất là thế hệ đầu. Ngoại trừ tác phẩm đầu ra, những thứ còn lại không phải là Gundam, chẳng thể nhận ra kị sĩ Heisei, tôi từng nghe những ý kiến như vậy, vốn tôi nghĩ đó chỉ là những suy nghĩ hẹp hòi của khán giả, nhưng mà sau khi nhìn thấy Precure thay đổi, tôi cũng hiểu được phần nào cảm giác đó. <Run: Heisei Rider một series của Kamen Rider, nhưng mà thế giới quan không giống nhau, còn PreCute là một anime của đài Asahi kể về mahou shoujo, phát sóng từ năm 2004 đến nay> Chỉ dựa vào ấn tượng ban đầu, chẳng quan tâm đến những thứ sau này. <Run: Phải chăng Nisio đang giải thích cho việc mình suốt ngày thay đổi tính cách của nhân vật?> "Không thể nào? Vậy anh nói em phải làm sao đây, anh hai. Ngoại trừ nói chuyện ra có phương pháp nào khiến cho anh hai hiểu rõ ý của em sao?" "Đối với mày nói chuyện có nghĩa là đánh nhau sao..." Tsukihi cũng từng nói là nhìn từ góc nhìn văn hóa của loài người, đánh nhau cũng là một dạng công cụ trao đổi thông tin, Tuy nhiên đó có lẽ chỉ đúng trong trường hợp hai bên cùng sử dụng bạo lực. Nếu chỉ có một phía sử dụng bạo lực thì đó không còn gọi là trao đổi thông tin nữa rồi. Nào, sắp xếp lại câu chuyện cho rành mạch. Từ hồi còn học tiểu học, tôi đã được dạy là phải giữ cho mọi việc ngăn nắp gọn gàng. Chính vì vậy tôi sẽ sắp xếp lại câu chuyện. Mục đích của Araragi Karen là được gặp Kanbaru Suruga---không, nói chính xác là nhờ người khác giới thiệu gặp Kanbaru Suruga. Mục đích này rất kiên định. Kiên định không thể lay chuyển. Con bé là người vì đạt được mục đích sẽ không ngần ngại sử dụng bạo lực. Là người nghĩ một cộng một bằng ba, không chịu nghe lời ai, quyết làm theo ý mình. Nhưng nếu nhìn từ một góc độ khác sẽ phát hiện một việc nữa---Karen rất hiếm khi muốn làm việc gì đó cho bản thân. Con bé là một người có rất ít hành động ích kỉ. Bởi vì người khác nên không ngần ngại hành động, nói cách khác là ý chí của bản thân rất yếu. Có thể nói nó rất yếu đuối. Đây là một trong những lý do lớn nhất mà tôi coi Karen là 'giả'---chính nghĩa vì người khác, đứng trước chính nghĩa vì bản thân là rất yếu đuối cho nên là giả dối, tôi từng nói với nó như vậy. Chính vì vậy. Khi Karen có được mục đích vì bản thân như vậy, vì mục đích đó mà cố chấp như vậy, tôi có cảm giác là mình phải khiến cho mục đích đó của nó thành công bằng mọi giá. Tuy nhiên. Tuy nhiên---lần này, tôi lại không thể làm như vậy Tôi không muốn giới thiệu nó với Kanbaru. Tôi tuyệt đối không muốn giới thiệu Karen với Kanbaru. Đó là lập trường của tôi. Là mục đích của Araragi Koyomi. Chà, thỉnh thoảng cũng nên cho nó biết thế nào là nản lòng. Tôi cũng không muốn Karen và Tsukihi trở thành loại người vì nản lòng nên bỏ cuộc---cho dù nói vậy, chà, đây là lập trường của tôi. Giữa hai việc này không có phương án thỏa hiệp. Hoàn toàn là đối lập với nhau. Nói tóm lại, đây là vấn đề một hay là không, tất cả hoặc không gì cả, phải lựa chọn một trong hai, không thể thỏa mãn cả hai việc---nhưng mà nếu tôi nghiêng về phía ý của tôi, tôi phải từ bỏ ý của Karen, nhưng mà, tôi phải làm gì đây. Nếu như đánh nhau thì tôi chắc chắn sẽ thua. Tôi không thể nào thắng bằng đánh lộn. Chà, nói một cách nghiêm túc thì nếu nhận được sự trợ giúp của Shinobu, có lẽ tôi sẽ không thua---nhưng mà đối với cách làm của loài người thì việc đó có lẽ thuộc vào phạm trù gian lận. Tôi vừa nghĩ vừa nhìn vào cái bóng của mình. Bởi vì ở trong phòng, cho nên bóng rất mờ. "...Hừm." Nói chuyện cũng được mà đánh nhau cũng thế, cả hai đều không phải con đường giải quyết vấn đề. Mặc dù nói thế này giống như việc đó là chuyện của ai, nhưng mà cho dù tôi bị đánh thế nào, có lẽ tôi cũng sẽ không thay đổi chủ trương của mình. Nếu như em gái muốn bạo lực, vậy thì tôi sẽ chấp nhận toàn bộ. Bởi vì tôi là anh trai. Không phải đại ca mà là anh hai. "...Nếu là vậy, chúng ta đấu một trận đi." "Hả?" "Một khi đã bất đồng thì phải tranh đấu, đó là trường hợp của chúng ta." Nhưng mà nói trước, đây không phải là tranh đấu công bằng đâu, tôi nói với Karen. Tôi quay lại bàn học, mở ngăn kéo ra. Buổi học tập sáng sớm phải tạm hoãn. Tôi sẽ học bù buổi này sau. Không có từ vựng tiếng Anh nào quan trọng hơn vấn đề gia đình. "Bởi vì lần này mày là phía yêu cầu, Karen-chan. Cho nên nếu như dùng trò chơi để ví dụ, cũng không phải hai bên ngang ngửa nhau, mà đây là một cuộc đấu mà anh mày chiếm ưu thế." "...Hêê." Tông giọng của Karen thay đổi. Đôi mắt rực cháy theo đúng nghĩa đen. Không biết trong cơ thể Karen có được gắn cảm biến gia tốc phản ứng vô điều kiện với cái từ 'thi đấu' hay không nữa. "Tốt thôi, vậy cứ thế đi. Không ngờ anh hai cũng biết chơi đấy. À, đúng rồi, anh thích quyết định luật thế nào cũng được. Để gặp được sư phụ Kanbaru, cho dù là điều kiện nào, em cũng sẽ hoàn tất cả." Con nhỏ vẫn suy nghĩ đơn giản như từ trước đến giờ. Quả đơn giản, đơn giản đến mức chỉ cần nhìn cũng khiến người ta nổi da gà. Nếu như cứ trưởng thành như thế này, con nhỏ sẽ trở thành một người hỏng bét---nản lòng cũng được, cái gì cũng được, nếu như không dạy cho nó một bài học thì quả thật sẽ rất hỏng bét. Đạt đến trình độ này thì cho dù không phải là em gái cũng sẽ khiến tôi lo lắng, thật sự rất hỏng bét. Hỏng bét đến mức nguy hiểm. Chà, cũng không sao. Bây giờ chỉ cần dạy cho nó một bài học là được. Nhưng mà, tôi nên làm thế nào đây---mặc dù nó nói muốn đặt ra luật nào cũng được, nhưng mà nếu điều kiện quá khó thì cũng chẳng phải là thi đấu nữa. Dù sao em gái tôi cũng rất phản cảm với những từ như hèn hạ hay chơi bẩn. Bỏi vì linh hồn chính nghĩa thiêu đốt như lửa sẽ không tha thứ. Điều kiện luật đặt ra nằm sát ranh giới có thể hoàn tất ở phút cuối cùng, nhưng lại không thể hoàn tất ở phút cuối cùng, phải thỏa mãn yêu cầu thoạt nhìn sẽ tạo cảm giác rất công bằng. Tôi không thể nghĩ ra loại điều kiện đó ngay bây giờ. Đại khái, đối với Karen thì tranh đấu có độ khó thế nào mới gọi là khó đây. Không phải con nhỏ từng thử Karate trăm người sao? <Run: Karate trăm người, là một trong những hình thức thi đấu cao nhất của Karate, liên tiếp đánh với 100 người, mỗi trận 2 phút, những ai đã ra đấu rồi thì không được ra đấu lại> Hơn lại lại còn thắng nhiều hơn thua. Sự nhẫn nại của nó khác với người thường. Bởi vì con tin bị bắt nên nó chịu để cho một đám đầu gấu vây đánh, cho đến cuối cùng của cuối cùng cũng chẳng phát ra thanh âm nào---chà, cuối cùng thì tôi vẫn phải ra tay cứu nó. Nếu như lúc đó tôi không ra tay cứu giúp, có lẽ sẽ xảy ra án mạng bi thảm... Nó đang làm cái gì ở một thị trấn thanh bình như thế này chứ. Nói tóm lại, quá nhẫn nại cũng là một vấn đề. Khéo quá sẽ thành vụng. Vấn đề này còn lớn hơn cả mấy chuyện linh hồn chính nghĩa. Nếu như buộc Karen thực hiện tranh đấu quá mức tàn khốc, đừng nói nản lòng, có khả năng nó sẽ phải chịu tổn thương không thể nào hồi phục. Nó là người không biết lúc nào thì nên quay đầu. Không biết lúc nào thì nên buông tha. Cho dù cơ thể đang mang bệnh cũng vẫn đối đầu với kẻ địch, là một người nhiệt huyết. ...Nói như vậy, tôi thật là nghiêm khắc đây. Vừa khó, vừa vĩ đại. Không muốn thừa nhận thua con bé. Nói đến một mức nào đó, vì cản lại Karen thân đang mang bệnh không đi tìm kẻ thù, tôi đã gây lộn với nó một trận...nhưng mà tôi nhất thiết phải làm đến mức đó sao. Nó là một người cho dù gặp đau khổ cũng sẽ không từ bỏ, bị sỉ nhục cũng sẽ không cúi đầu. ...Chà, nghĩ lại thì, con nhỏ này thật sự rất kinh khủng. Bây giờ cũng không thể nói nó vừa M vừa ngầu nữa. Không biết nó có phải là em gái ruột của tôi không nữa. Chẳng lẽ nó thật ra vốn là em họ? Nếu là vậy thì sẽ có thể say mê. Trước khi thi đấu mà đã cảm thấy yếu đuối như vậy là sao, hay là cứ dứt khoát bỏ cuộc, mau giới thiệu Karen với Kanbaru đi---. Ừm. Đúng rồi. Trọng tâm của câu chuyện là Kanbaru. Nếu là vậy, trong trường hợp này cứ làm theo phong cách của Kanbaru có khi lại là một ý tưởng tuyệt vời. "Đợi một chút. Anh đi chuẩn bị đạo cụ." "Đạo cụ? Cái gì chứ, anh định đi chuẩn bị lá bài chủ à? Đúng là chơi bẩn!" "Làm sao lá bài chủ lại là hèn hạ chứ..." <Run: Trap cùng Trump trong tiếng Nhật phát âm tương tự nhau> Con nhỏ đúng là rất yếu đối với những trò chơi cần trí óc. Nhưng mà cứ an tâm, anh mày sẽ không sử dụng chiêu đó đâu. Làm vậy cũng sẽ không khiến mày nhận thua được. Nếu như không thể khiến cho mày làm vậy thì thi đấu cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa (mặc dù vậy, tôi thật sự rất lo lắng cho tương lại của em gái không hiểu lá bài chủ là gì). Từ bây giờ anh sẽ cho mày biết thế nào là địa ngục. Địa nghục giống như anh mày đã trải nghiệm trong kì nghỉ xuân--- Tôi bảo Karen chờ trong phòng của tôi, sau đó chạy đến nhà tắm. Tôi nhanh chóng phát hiện thứ tôi cần, sau khi cầm lấy nó, tôi trở lại phòng. Sau khi trở lại thì thấy Karen đang nằm thẳng cẳng trên giường. Con nhỏ này cũng thật quá tự do. Hai chân dạng ra, quần lót hoàn toàn bị nhìn thấy. Khoan đã, con em ngu ngốc này, tại sao ngay cả đồ lót cũng mượn của Tsukihi hả. Cho dù hai đứa mày cùng là con gái thì việc đó cũng không được phép. <Run: Làm sao biết đó là đồ lót của Tsukihi...> "Ô. Anh hai. Nhanh quá nhỉ." "Mày đừng cứ hở ra là nằm ngủ...mày là Nobita hả." "Nhờ ăn ngủ đầy đủ cơ thể mới Notiba ra đó." <Run: nguyên văn là 身長がのび太くん (shinchou ga nobita-kun) có thể hiểu thành 身長がのび太くになる (shinchou ga nobi futoku ni naru, cơ thể phát triển phổng phao)> "Chẳng giống chút nào cả." "Anh nói y chang Xê-kô đó." "Rất giống, nhưng mà không cảm thấy thoải mái!" "Hửm? Anh hai, anh đang cầm cái gì vậy." Ánh mắt sắc bén của Karen dễ dàng nhận ra, nó nói, sau đó ngồi dậy. Nhìn nó dụi dụi mắt như vậy thì xem ra không phải là nằm nữa, mà thật sự đã ngủ một giấc. Mày là động vật hoang dã sao, cái con này... Hoặc là bộ đội chiến đấu ở nơi nào sao. "Đó không phải là bàn chải đánh răng của em sao." Chính xác. Vật mà tôi đi đến nhà tắm để lấy chính là bàn chải đánh răng lông nhỏ, thân màu cam mà Karen thường dùng. Tay còn lại cũng không quên cầm túyp kem đánh răng. "C-Chẳng lẽ anh hai..." Karen để lộ ra vẻ mặt khiếp sợ hiếm khi thấy được. Dường như cả khuôn mặt đều chuyển sang màu xanh. Mư. Trực giác rất tốt, vừa nhìn đã nhận ra. Không hổ danh động vật hoang dã, bộ đội chiến đấu. Tôi tốn bao công sức định làm nó giật mình, ai ngờ lại biết trước rồi, thật là chán. "...Định dùng cái bàn chải đó thọc lỗ đít của em sao!" Karen run rẩy chỉ chỉ ngón tay về phía tôi, sau đó nói như vậy. ...... Tôi giật mình kinh hãi. Hoàn toàn không phải tưởng tượng, khuôn mặt đều chuyển sang màu xanh. Cái gì chứ, làm sao lại có ý tưởng điên khùng đó... "Thật không hổ là anh hai của em, nghĩ ra được việc thật là đáng sợ!" "Không, anh hai của mày không có nghĩ ra được việc đáng sợ như vậy..." Đừng đánh giá anh mày cao như vậy. Anh mày chưa đạt đến trình độ đó. "Vậy sao? Nhưng mà hồi trước Tsukihi-chan trừng phạt tên bám đuôi bạn gái cùng lớp cũng từng dùng chiêu này." "Đáng sợ quá!" Em gái của tôi siêu đáng sợ! Chà, nhưng mà nói vậy thì chính Tsukihi mới là người nghĩ ra việc đó! Quả thật Karen không thể nào nghĩ ra được những việc như thế. "Nhưng mà ngay cả Tsukihi-chan cũng không có sử dụng kem đánh răng. Chà chà, anh hai quả không hổ danh anh hai, trình độ khác hẳn." "Dừng lại, đừng xếp anh mày ngang hàng với con em gái đó." "Chính vì vậy em mới nói là trình độ khác hẳn mà." "Cái gì cũng khác cả." Nhưng mà cũng thật quá đáng. Tsukihi còn đầu gấu hơn cả Karen. Bọn mày là Ladies sao. <Run: Ladies là tên gọi của những băng đua xe nữ> Anh hai cũng bị áp đảo rồi. "Chà, em cũng nghĩ việc đó hơi quá đáng. Nhưng mà anh hai, những kẻ thối tha làm mấy hành động báo đuôi thì có bị trừng phạt kiểu gì cũng đáng, không phải sao." Karen nói với vẻ mặt nghiêm túc. Nhìn ánh mắt tức giận đó của nó, có lẽ tôi không thể nói ra sự thật việc Kanbaru từng bám đuôi tôi. Chà. Là một phần của trò chơi giả làm đồng minh của chính nghĩa---sao. Nhưng mà nếu tôi nói như vậy, nó sẽ nói lại là không phải trò chơi, không phải đồng mình gì gì đó. "Đúng là một kẻ thối tha---chà, dù sao anh mày cũng sẽ không bảo vệ cho kẻ bám theo nữ học sinh cấp hai." "À, nhắc mới nhớ. Gần đây hình như Tsukihi-chan đang xác nhận một lời hồn." "Lời đồn?" "Ừm. Nghe nói trong thị trấn này có một tên nam học sinh cấp ba vô cùng biến thái chuyên lao từ phía sau tới những học sinh tiểu học tóc thắt đuôi ngựa hai bím, sau đó ôm lấy rồi sờ soạng cơ thể. Mặc dù rất ít nhân chứng nhìn thấy nên không thể xác minh rõ ràng, nhưng mà nếu đó là sự thật thì việc đó tuyệt đối không thể tha thứ được." "Ô, Ồ." Đ-Đ-Đ-Đó đúng là một tên biến thái kinh khủng. Tôi vừa dùng hết sức liếc mắt sang chỗ khác vừa trả lời Karen như vậy. ...Nghĩ lại thì, Hachikuji Mayoi cũng không phải là ảo ảnh yêu tinh chỉ có tôi và Hanekawa nhìn thấy. Mặc dù nói rất ít, những mà vẫn có nhân chứng. Xã hội thông tin thật sự quá đáng sợ. Ở đâu cũng có. "Nếu như thật sự tồn tại tên khốn kiếp dám quấy rối học sinh tiểu học, thì không cần chờ Tsukihi-chan. Em sẽ đánh cho hắn một trận tuốt xác." "Ha, ha ha ha ha ha. Hai đứa mày thật là bận rộn. Chà, nếu như biết được thông tin nào đó về sự việc này, anh sẽ báo lại cho bọn mày. Không cần phải gắng sức đâu." "Ồ ồ, thật hiếm khi anh hai chịu giúp sức. Quả nhiên trong sâu thẳm trái tim của anh hai vẫn có chính nghĩa cháy bỏng đây." "Đó là việc đương nhiên rồi. Ha ha ha ha ha." "Ờ, lạc đề mất rồi, anh hai. Nếu như không dùng để chọc lỗ đít thì anh định dùng bàn chải làm cái gì vậy. Bàn chải đánh răng ngoài chọc lỗ đít ra còn dùng vào việc nào khác được sao?" "......" Đây là một câu hỏi cực kì kinh khủng. Từ câu nói này, anh đã biết mày còn biến thái hơn cả anh. Nhưng mà vẫn chưa bằng được Kanbaru. Tuy nhiên! Việc những ý tưởng của Kanbaru còn biến thái hơn cả ý tưởng vừa rồi mới là việc đáng sợ nhất! Những từ ngữ như kẻ bám đuôi, biến thái đã quá nghèo nàn để dùng mô tả cô bé, cô bé đã vượt xa những từ đó trên mặt tinh thần! Chính vì vậy tôi mới không muốn giới thiệu! "Mày không biết sao, Karen-chan. Bàn chải đánh răng đương nhiên là công cụ dùng để đánh răng rồi." "Ồ, ồ ồ. Đúng là như vậy thật." "Dĩ nhiên, nói cho đúng ra thì cũng có thể dùng để cọ rửa. Những lúc muốn cọ rửa những chỗ như ống thoát nước thì dùng bàn chải đánh răng rất là tiện..." Không được. Lại lạc đề. Bởi vì nhắc đến chủ đề Kanbaru, cho nên lại liên tưởng đến việc dọn dẹp...bởi vì ngày mai là ngày mười lăm, tôi lại phải đến dọn dẹp phòng cho cô bé. "Anh hai, đúng là bàn chải đánh răng là công cụ dùng để đánh răng---nhưng mà vậy thì sao. Anh cũng đâu có định bảo em đánh răng ở đây, đúng không?" "Đúng, anh cũng không nói vậy." Tôi gật đầu. "Anh không có nói mày đánh răng...người đánh răng là anh." "Hửm?" "Còn nữa, không phải là đánh răng của anh mày. Mà là anh đánh răng cho mày." "......?" Karen nghiêng đầu. Xem ra nó vẫn chưa nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề. "Chà, em chẳng hiểu gì cả...anh hai đánh răng cho em? Tại sao? Chà, nếu như anh muốn thì em cũng không cản, nhưng mà...như vậy thì làm sao mà phân thắng bại chứ?" Karen nói với vẻ khó hiểu. Phư phư phư. Vừa tưởng tượng tới vẻ mặt vô tư này của nó sau vài phút nữa, tôi cảm thấy một niềm vui mừng từ sâu thẳm trái tim. "Mày và Tsukihi-chan chắc từng đi cắt tóc ở tiệm phải không. Nhưng mà anh mày rất phản đối việc đó. Bị người lạ sờ vào đầu, mày không cảm thấy khẩn trương một cách kì lạ sao." "...Ừm. Chà, em có thể hiểu điều đó." Em cũng không muốn bị thợ cắt tóc mà em không quen cắt tóc cho mình, Karen nói. "Dựa trên tâm lý học mà nói, sờ tóc là một việc nếu như không phải quan hệ thân mật thì sẽ không được tha thứ. Nghe nói cũng có loại con gái còn ghét việc bị sờ tóc hơn là sờ vào cơ thể." Giống như Hachikuji. Khi tôi nắm lấy hai cái đuôi của cô bé giả làm kị sĩ Harley, cô bé đã tức giận đến mức khiến tôi phải giật mình. <Run: Harley là một loại xe gắn máy> Bị Hachikuji giận dữ sau đó khiển trách giống như cô bạn cùng tuổi. Thật không ngờ cô bé lại có thể tức giận đến mức đó. Kí ức tự kiểm điểm đó vẫn còn rất mới. "Ừm...vậy thì sao?" Không biết có phải vì cảm thấy bất an vì không biết sự tình sẽ diễn ra tiếp theo như thế nào, giọng nói của Karen nghe có chút thận trọng. Sự cảnh giác của nó thuộc hàng cao thủ. "Nói 'sờ vào' là dễ hiểu nhất, như việc cắt tóc lúc nãy vậy, có rất nhiều nghề nghiệp như thế. Mày đâu có muốn người không phải chuyên nghiệp mát-xa toàn thân cho mày, đúng không? Một trong số đó." "Một trong số đó..." "Một trong số đó chính là đánh răng." Tôi nói. Tôi cố gắng nói như đang giảng bài để nó không hiểu rốt cuộc tôi đang nói cái gì. "Mặc dù lúc nãy mày nói là cũng không quan tâm, nhưng mà bình thường sẽ không có ai để cho người lạ đi đánh răng cho mình cả. Khác với cắt tóc và mát-xa, đó là việc bản thân bình thường có thể tự làm, hơn nữa vốn ra đều là bản thân tự làm." Câu này của tôi nói với Karen người chỉ vài giờ sau đã cắt phéng cái đuôi ngựa của chính mình thật không có ý nghĩa gì cả, dĩ nhiên lúc đấy tôi chẳng thể nào biết được chuyện đó. Làm sao tôi có thể tưởng tượng được việc đó xảy ra chứ. "Nói tóm lại, Karen-chan, để người khác đánh răng cho mình là một hành vi khiến cho tâm sinh lý sinh ra phản kháng rất mạnh. Nếu như mày có thể chịu đựng được sự phản kháng tâm sinh lý đó năm phút đồng hồ thì là mày thắng. Lúc đó anh sẽ giới thiệu mày với Kanbaru. Còn nếu trước năm phút mà mày phát ra thanh âm nào thì là anh thắng. Lúc đó anh sẽ không giới thiệu Kanbaru với mày." "...Ha ha." Nghe tôi nói luật, điều kiện đó. Đối mặt với cuộc tranh tài như vậy---Karen cười. Cười rất an tâm. Không, nói thế nào nhỉ, cười một cách thoải mái như thể vừa cho đối phương ăn một chiêu quật dưới nách. <Run: Quật dưới nách Katasukashi là một chiêu trong sumo> "Cái gì chứ, nghe anh hai nói mãi như vậy em còn bắt đầu thấy hơi sợ đó. Thật có chút thất vọng." "Vậy sao?" "Ừ, nói cách khả là anh đã thỏa nguyện vọng của em. Đúng là tưởng tượng thì sẽ không thích người hoàn toàn xa lạ đánh răng cho mình, nhưng mà trong trường hợp này, anh hai là người đánh răng. Cho nên chẳng hề hấn gì cả." Có khi vì không chịu được sự sỉ nhục vì phải đánh răng cho em gái mà anh hai mới là người phải phát ra tiếng đó, Karen nói. "Nói cho đúng ra thì bất kể anh hai làm gì với em, em cũng chẳng cảm thấy xấu hổ đâu." Gì chứ. Dám nói ra một câu coi thường anh trai như vậy. "......" Kư kư kư! Trúng bẫy rồi! Ngay cả câu nói khinh thường đó cũng thật dễ nghe! Mày nghĩ anh sẽ chịu khuất phục vì bị sỉ nhục trước mày ư. Mày nghĩ anh đã làm anh trai của mày bao nhiêu năm rồi hả. Nói cho mày biết, trước khi mày ra đời, anh đã là anh trai của mày rồi đó! "...Nếu như đang đánh răng mà anh phát ra thanh âm thì người thắng là mày." "Vậy sao? Ừ-m, mặc dù đó là một lợi thế rất lớn để gặp mặt sư phụ Kanbaru, nhưng mà thắng dễ như thế thì thi đấu cũng chẳng còn thú vị gì nữa---thật là băn khoăn. Thật ra thì vốn em muốn anh hai thiết lập độ khó cao thêm một tí nữa. Anh hai thật là KY đó." "KY?" "Là viết tắt của không biết nhìn tình hình đó." <Run: 空気読めない(kuuki yomenai, không biết đọc không khí, không biết nhìn tình hình> "À, đúng là gần đây thường nghe thấy như vậy." "Nói đúng hơn là SF. Hơi khó hiểu. Tại sao vậy nhỉ." <Run: 少し不思議 (sukoshi fushigi)> "Thật không hổ là người dẫn đầu...lúc nào cũng đi trước thời đại." Thật là khó hiểu. Chà, sao cũng được. "Vậy chúng ta bắt đầu đấu. Mày ngồi xuống đó đi." "Rồi rồi." Karen ngồi xuống giường. Chẳng thèm chú ý cho nên váy lật hết cả lên vì động tác này. Không có thói quen cũng được mà chân quá dài cũng được, nhưng mà quả nhiên con nhỏ này không thích hợp mặc váy. Vừa nghĩ như vậy, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh nó. Ngay sát một bên. Sau khi bôi một chút kem đánh răng vào bàn chải, tôi xoay người, dùng tay trái đỡ lấy gáy của Karen. "A---" "A---" Sau khi nó há miệng ra, tôi đưa bàn chải tiến vào. Nào. Mày hãy dùng thân thể này để thưởng thức sự đáng sợ của sư phụ Kanbaru đi. Bại dưới chiêu thức ưa thích của sư phụ Kanbaru cũng là nguyện vọng của mày không phải sao. "Mô...Mô gư ô!?" Một phút sau khi cuộc tranh tài diễn ra, Karen cuối cùng cũng hiểu được nguy cơ mà bản thân đang phải hứng chịu. Vẻ mặt xuất hiện dị biến. Còn hơn cả dị biến, là kịch biến. Vẻ mặt để lộ ra sự hoảng hốt---và kinh ngạc mà tôi chưa từng thấy từ trước tới nay. "Hi...hi ư gư, gư, gư!?" Bây giờ mới nhận ra sao. Tuy nhiên đã quá trễ rồi, Karen-chan. Đường lui đã bị cắt rồi. Đúng thế. Nói chuyện cắt tóc và mát-xa vừa nãy cũng chỉ là đánh lạc hướng mà thôi, hai việc đó khác đánh răng một điểm mấu chốt. Đó là bên trong miệng. Không phải chạm vào bên ngoài cơ thể, mà là bên trong. Không phải chạm tới mặt ngoài của cơ thể mà là mặt trong. Cho nên cơ thể sẽ sinh ra, nói cho dễ hiểu là---sinh ra khoái cảm cực lớn. Nói ngắn gọi. Cảm giác sẽ rất sướng. Bởi vì đánh răng là một hành vi quá thường ngày, vì quá quen cho nên mới sơ ý bỏ qua---cho đến khi Kanbaru nói cho tôi biết điều này, tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc đó. Nhưng mà đây hiển nhiên là sự thật. Nói thế nào đi nữa, đây cũng là dùng những sợi lông mềm vuốt ve bộ phận nhạy cảm của cơ thể, làm sao mà lại không sướng cơ chứ. Hơn nữa đây không phải bản thân làm mà là người khác, làm sao có thể nhịn được chứ. Karen là một người có sức nhẫn nại rất cao. Cho dù là đau khổ hay sĩ nhục cũng sẽ không khuất phục. Nói tóm lại là siêu M. Là một quý cô siêu siêu M. Chính vì thế nếu như nó bị người khác dịu dàng trao cho khoái cảm, thì hiệu quả nhận được đối với tâm hồn sẽ rất lớn. Sự nhẫn nại sẽ sụp đổ trước khoái cảm! Vì chủ quan khinh địch nên thất bại! "Gư, gư...gư gư gư." Sau khi tôi cọ cọ chỗ sâu bên trong, chỗ nối giữa răng và lợi, Karen phản ứng một cách mẫn cảm. Cơ thể co giật liên tục. Cặp mắt mở to. ...Nói theo một cách nào đó thì đây cũng rất đáng sợ. Mặc dù đây là lần đầu tiên tôi thử, nhưng mà chiêu thức của sư phụ Kanbaru vĩ đại thật quá đáng sợ. Đừng hận anh, Karen. Anh làm thế này cũng là vì bảo vệ mày mà thôi! Mày là người muốn thế nào cũng phải đi gặp Kanbaru, không phải sao!? "Hi, hiu...hau, hau, hau. Ư...gư, haa, haa." Tuy nhiên--- Tôi đã nhầm. Ý chí của người con gái tên là Araragi Karent hật đáng sợ. Trước khoái cảm mà nó vẫn giữ được tính siêu nhẫn nại như của chú ếch. <Run: ど根性ガエル(Do Konjou Gaeru, chú ếch siêu nhẫn nại) là một manga của Yoshizawa Yasumi đăng trên tạp chí Shounen Jump từ 1970 đến 1976> Tôi vốn nghĩ chỉ cần chưa đến hai phút là Karen sẽ lên tiếng đầu hàng, nhưng mà đến giờ nó vẫn cắn chặt hàm răng---không, bởi vì tôi đang đánh răng cho nên việc này là việc không thể không làm (đó cũng là một trong những lý do cơ thể vẫn còn chịu đựng được)---đối với công kích, khẩu kích dịu dàng của tôi, nó vẫn tiếp tục kiên nhẫn chịu đựng. Hoàn cảnh nhận được khoái cảm từ anh trai ruột thường thấy trong truyện tranh dành cho con gái này đáng lẽ sẽ phải cảm thấy trái luân lý, nhưng mà, mư mư, cũng khá lắm. Vì thế tôi cũng trở nên nghiêm túc. Tôi (mang theo ý muốn chơi bẩn) cọ cọ lưỡi của Karen. Hơn nữa còn là mặt dưới của lưỡi. Nói cách khác là phần thịt non lộ ra trần trụi. "Mau kêu lên đi, sẽ rất thoải mái đó, Karen---Không! Sẽ hết thoải mái đó!" Như thể là địa ngục thọt lét. Sớm hay muộn sẽ không thể chịu đựng được nữa. Tối đa cũng chỉ có thể chịu đựng một phút nữa! "......!? C-Cái gì!?" Nhưng mà. Người đạt đến giới hạn lại là tôi. Kanbaru có lẽ nghĩ việc này không nói cũng hiểu nên không nói cho tôi biết---nhưng mà trong cuộc thi đấu này có một lỗ hổng rất lớn (mặc dù có lẽ Kanbaru cũng không nghĩ tới dùng hành động này để thi đấu). Bởi vì tôi chỉ suy nghĩ tới tâm lý của phía được đánh răng, nên đã quên mất một chuyện quan trọng đối với phía đánh răng, nói tóm lại là tôi, sau đó cứ thế tiến hành cuộc thi đâu này. Đây đúng là sai lầm chết người. Không thể sửa chữa. Không thể quay lại. Bởi vì--- "A phư...phư, ư ư ư. Ư...ưm." ...... Hỏng bét! Sau khi nghe được hơi thở nặng nhọc của Karen, tôi tự dưng có một cảm giác rất kì quái! Tim đập thình thịch, thình thịch! Bởi vì phản ứng của Karen mà tim đập thình thịch! Tâm tình phức tạp mách bảo bản thân đang làm một việc bị cấm này là thế nào! Cảm giác trái luân lý của việc trao khoái cảm cho em gái ruột! Cùng với những âm thanh bàn đánh răng tạo nên, bọt trào ra từ trong miệng của Karen, cảm giác như đó là ảo ảnh của tôi chứ không phải vì đánh răng nhạy cảm mà sinh ra. Rõ ràng đang đánh răng cho người khác, tại sao ngược lại tôi mới là người cảm thấy khoái lạc!? Bởi vì giúp đỡ cho người khác mà vui sướng sao!? Đây là tinh thần vì cộng đồng mà giáo viên ở trường học thường nói tới sao!? Không, có lẽ không phải vậy! Không tốt, bởi vì Karen há miệng cho nên nước bọt chảy ra, mặc dù đáng lẽ phải cảm thấy rất bẩn, nhưng mà bây giờ lại cảm thấy yêu thích một cách lạ kì! Nếu như không ngay lập tức dừng tay lại thì sự tình sẽ đến mức không thể giải quyết được---mặc dù tôi nghĩ vậy, mặc dù tôi biết rõ ràng như vậy, nhưng mà tay của tôi đã không còn nghe theo ý chí, cứ như thể máy tự động (là bàn chải chạy bằng điện sao), không dừng lại động tác. Ngược lại càng di chuyển mạnh hơn. Ngược lại với ý chí. Karen cũng co giật càng lúc càng mạnh---có lẽ để thay cho việc cắn chặt răng, nó nắm chặt cứng lấy tấm trải giường, dù vậy cơ thể nó vẫn không ngừng run rẩy. Khuôn mặt của Karen cũng đã đỏ bừng. "...Ư oa." Vô tình phát ra âm thanh. Mặc dù đến phút cuối cùng thì nuốt trở xuống---nhưng mà nghe những lời đã vọt lên tới cổ họng đó cũng đủ để khiến tôi kinh ngạc. Ư oa. Cực kì dễ thương. Tôi đã là anh hai của Karen ước chừng mười sáu năm (tiện thể nói luôn, con số đó bao gồm cả khi thời kì Karen còn nằm trong bụng mẹ. Nói tôi đã là anh hai của nó trước khi nó sinh ra cũng không phải là phép cường điệu mà ngụ ý chính là như vậy), nhưng mà tôi chưa từng cảm thấy Karen lại dễ thương đến như vậy. Hồi nãy khen nó dễ thương là vì bị uy hiếp, không, là vì cắn phải lưỡi, nhưng mà bây giờ, mặc dù tôi không định nói ra khỏi miệng cái từ dễ thương, tôi lại không thể nào phủ nhận cảm xúc này. Dữ liệu một khi đã bị tuồn ra ngoài một lần thì không thể nào thu lại được. Ưoa. Ưoa ưoa ưoa. Thật sự hỏng bét. Vốn dĩ Karen lại dễ thương thế này sao. Ơ? Ơ ơ? Chẳng lẽ em gái tôi mới là người dễ thương nhất thế giới sao? Mặc dù cho đến hôm nay, tôi vẫn luôn nghĩ người con gái lý tưởng là Hanekawa Tsubasa, nhưng mà có khi nào tôi đã nhầm lẫn không? Mặc dù không thể vượt qua Hanekawa, nhưng mà con nhỏ này vẫn có thể cùng Hanekawa phân tranh cao thấp một trận...không, không, không! Chờ đã, bản thân tôi! Araragi Koyomi! Mày đang nói cái gì vậy! Làm sao lại tồn tại người nào có thể cùng Hanekawa phân tranh cao thấp chứ! Đây là ảo giác, là ảo giác! Tôi chỉ say mê trong tình huống đặc thù này mà thôi! Tôi biết, tôi biết chuyện đó! N-Nhưng mà--- "Ư, ưưưưư" Tôi cũng phát ra tiếng thở nặng nhọc như cộng âm với Karen. Gần như là hiệu ứng hiệp trợ. Tôi chẳng còn biết bản thân đang làm cái gì nữa. Trong dòng suy nghĩ của, tôi bắt đầu suy nghĩ có khi tôi vì đánh răng cho Karen nên mới sinh ra làm người. Làm sao tôi lại có suy nghĩ như vậy được chứ. Đánh răng không ngờ lại là một chiêu gậy ông đập lưng ông đáng sợ như vậy...có lẽ tôi vừa lỡ tay giải khai phong ấn của một cấm chú đáng sợ. Nhưng mà tất cả giờ đã muộn. Trong lúc tôi không biết, đã kết thúc rồi. Trong lúc tôi không biết, đã hoàn toàn xong rồi. Chẳng thể làm gì được nữa. Cuối cùng tôi chỉ có thể thuận nước theo dòng. "Ka...Karen-chan." Lấy ví dụ như hút thuốc lá? Đặt điếu thuốc lên môi, châm lửa, sau đó rít một hơi. Đó là thứ cực kì nguy hiểm sẽ gây ra ung thử phổi, và nhiều ảnh hưởng xấu khác lên cơ thể con người. Nhưng mà nếu như thứ đó là thứ càng hút càng có lợi cho sức khỏe, là một loại thực phẩm siêu tuyệt vời thì sao? Nó có thể nào phổ biến như bây giờ được không? Chà, dù sao tôi cũng chưa thành niên, cho dù thành người lớn cũng không có ý định sẽ hút thuốc, nhưng mà tôi thường thấy Oshino ngậm ngậm điếu thuốc (mặc dù không châm lửa) trên môi, cho nên ấn tượng của tôi về nó rất sâu sắc. Tôi nghĩ thế này. Bởi vì thứ đó không tốt cho sức khỏe---chính vì nó là một thứ không tốt. Cho nên ngày nay nó mới trở nên phổ biến như vậy. Hiện tại nhiều nơi cấm hút thuốc. Đó là việc không nên và cũng không thể làm được. Nói như vậy là vì. Con người bị những thứ mình ghét hấp dẫn. Con người bị những thứ mình ghét mỵ hoặc. Con người bị những thứ mình ghét khiến cho lạc lối. Lúc tôi nhận thức trở lại. Lúc tôi nhận thức trở lại---tôi đã đè Karen xuống giường từ lúc nào không biết. Tay trái vẫn đỡ phía sau gáy của nó. Cơ thể của tôi đè lên Karen. Mặc dù vóc người của tôi không bằng được nó, ít nhất trên mặt trọng lượng thì tôi vẫn hơn---nhưng mà nó chẳng hề chống cự, cứ thế mặc cho bị đè xuống. Tôi nhìn Karen. Tôi nhìn chằm chằm vào Karen. Vẻ mặt của Karen. Như thể bị thôi miên. Như thể đang bị hòa tan. Như thể thiên đường. "Karen-chan. Karen-chan. Karen-chan---" Tôi lặp đi lặp lại tên của em gái, Mỗi lần gọi, trong thâm tâm tôi lại như bừng lên một ngọn lửa. Cơ thể của Karen cũng trở nên nóng bừng. "A-Anh hai." Karen nói với một cặp mắt lạc thần. Bởi vì trong miệng vẫn có một cái bàn chải đánh răng cho nên nó nói không được rõ ràng, không, cho dù không có bàn chải đánh răng, nó cũng chẳng thể nào phát âm rõ ràng được. Dù vậy nó vẫn nói. Dù vậy Karen vẫn nói một cách dũng cảm. "Anh hai...không sao đâu." Cái gì!? Cái gì không sao đâu!? Nếu là bình thường tôi sẽ chỉ trích như vậy, nhưng mà bây giờ não của tôi cũng đã mềm nhũn cả ra. Nhũn cả ra. Rỉ nước. Ướt đẫm. Đầm đìa. Ào ào. Ầm ầm. Lạo xạo. Run rẩy. Tôi. Arargi Koyomi, nhẹ nhàng lấy tay trái đang đỡ sau gáy Araragi Karen sau đó từ từ vươn về phía ngực--- "...Hai người đang làm cái gì vậy hả." Đột nhiên. Đầy bất nhã. Đầy thô lỗ. Ảo tưởng tan vỡ. Không, thanh âm cứu trợ xen vào. Nếu như quay lại nhìn, sẽ thấy đang đứng trước cánh cửa mà tôi để mở, còn có một đứa em gái nữa, là em gái bé, nói tóm lại là Tsukihi trong bộ đồ kimono---đang đứng chết lặng ở đó. Mắt trợn trừng. Miệng há hốc. Giống như cột chống trời. Nên nói là chết lặng hay là bàng hoàng đây. Cằm như rớt ra. Bộ dạng như không biết nói gì. "Anh dai, Karen-dan...chuyện lày là sao." Chẳng hiểu tại sao Tsukihi lại nói bằng giọng Kyoto. Hơn nữa còn mang hơi hướng Gion. <Run: Gion là phố của các geisha ở núi phía đông Kyoto> Xem ra đầu óc của nó hoàn toàn hỗn loạn. "K-Khoan đã Tsukihi-chan...không phải như vậy đâu!" Tôi hét lên. Không. Cho dù tôi hét lên, thì rốt cuộc cái gì không phải vậy chứ. Nói thật thì chỉ cần nhìn một cái là hiểu được ngay. Trong tình huống này mà muốn hiểu nhầm còn khó hơn. "Tại sao anh hai nhìn như vừa đang đánh răng cho Karen-chan vừa lộ ra vẻ mặt âu yếm đè Karen-chan xuống giường? Vì sao Karen-chan lại vừa mặc quần áo của em vừa lộ ra vẻ mặt say mê để cho anh hai đè xuống giường?" Xem ra nó đã quay lại trạng thái bình thường có thể sử dụng tiếng phổ thông, nhưng mà vấn đề bằng tiếng phổ thông đó cũng thật khó giải thích. Cặp mắt trợn tròn của Tsukihi cũng trở về hình dạng bình thường, chỉ có điều ánh mắt chuyển từ hình tròn sang hình tam giác, như thể đó là ánh mắt khinh rẻ mà người ta thường nói. Bị Tsukihi nhìn bằng ánh mắt như vậy, cả tôi và Karen đều tỉnh táo trở lại. Sau khi tỉnh táo trở lại. Sự việc đúng là như những gì Tsukihi đã nói. Nói tóm lại, là một vấn đề khó giải thích. "Ư ô! Tại sao anh lại nhìn như vừa đang đánh răng cho em gái ruột vừa lộ ra vẻ mặt âu yếm đè nó xuống giường!? "Ế ế ế ế ế ế---tại sao mình lại vừa mặc quần áo của em gái ruột vừa lộ ra vẻ mặt say mê để cho anh hai đè xuống giường chứ?" "Giật hết cả mình---!" "Giật hết cả mình---!" Giật hết cả mình. Đây là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra tôi giật mình đến như vậy. Thật ・ Nguy ・ Hiểm! Thiếu chút nữa là vượt qua ranh giới! Quá cấm đoán! "C...Cũng nhờ Tsukihi-chan cứu! Cảm ơn!" "C...Cũng nhờ Tsukihi-chan cứu! Cảm ơn!" Tôi và Karen đồng thanh nói. Không, không chỉ giọng nói, ngay cả cử chỉ dùng ngón tay chỉ về hướng Tsukihi cũng y hệt nhau. Không hề sai lệch một chút nào cả. Nếu như đây là cuộc thi phối hợp đồng bộ, chắc chắn chúng tôi sẽ đoạt huy chương vàng. Tuy nhiên, trong trường hợp này, kết quả của động tác đồng bộ như vậy lai chỉ khiến cho Tsukihi sinh ra ấn tượng xấu chứ chẳng giúp được gì cả. Có lẽ đây là lần đầu tiên chúng tôi đạt được huy chương ở trung tâm trò chơi. Nhưng mà, cơ thể của tôi vẫn còn đè lên người của Karen. "Hừm...hừm." Cuối cùng Tsukihi. Gật đầu một cái đầy thâm ý. Đôi mắt khinh rẻ của nó. Đôi mắt hình tam giác của nó cũng đã nhắm chặt cứng lại. Khuôn mặt không biểu lộ chút tình cảm. Tôi và Karen lại vì một lý do hoàn toàn khác trước mà tim đập thình thịch. Chờ đợi phán quyết. Lo lắng. Bởi vì tinh thần lo lắng cho nên mồ hôi chảy khắp toàn thân. "...Ừm." Sau đó, Tsukihi ngẩng đầu lên. Gương mặt tươi rói. Là một phán quyết ôn nhu sao, sẽ xem xét giảm án sao, hay là hoãn thi hành án, tôi và Karen ôm hy vọng. "Hai người có thể giữ nguyên tư thế như vậy một chút không? Em đi cửa hàng tiện lợi mua dùi rồi sẽ về ngay." Vô vọng. Là án tử hình. Dùi ư. Vừa cười rạng rỡ, Tsukihi với mức độ tức giận 99 đi ra hành lang sau khi đóng của cái 'ầm!' một tiếng với đầy đủ lực phá hoại. "Tsukihi-chan! Chị nghĩ cửa hàng tiện lợi không có bán dùi đâu! Nếu không đi cửa hàng dụng cụ chuyên dụng thì không mua được đâu!" Karen nhìn về hướng hành lang gọi, nhưng mà tôi cảm thấy nó đang trật đường rầy. Giọng nói của nó hoàn toàn bị bỏ qua. Đáp lại chỉ có những tiếng bước chân ầm ĩ đi xuốn cầu thang, sau đó chẳng còn lại âm thanh nào. Ư oa---. Một màn cực kì kinh khủng sắp xảy ra. Nói dễ hiểu là Tu La Tràng. Cho dù ở cửa hàng tiện lợi không bánm thì nó chắc chắn vẫn sẽ có được dùi trong tay. Phải làm sao bây giờ. Thay vì hỏi phải làm sao bây giờ, có lẽ quan tâm tới việc nó sẽ làm gì chúng tôi trong trường hợp này sẽ là một chủ đề quan trọng hơn, "...Anh hai. Nặng quá." Trong khi tôi còn đang suy nghĩ, Karen nói. "A, xin lỗi." Tôi vội vàng tránh ra. Karen cũng ngồi dậy, tay nắm chặt mép váy mini kéo mạnh xuống. Trông hơi xấu hổ. Thật hiếm khi thấy Karen xấu hổ. Cơ bản nó là một người rất phóng khoáng. "Vậy anh hai. Chuyện thi đấu thì sao." "Ơ?" Thi đấu? Cái từ mà tôi không hiểu được đó có nghĩa là gì? Là tên của một loài thực vật sao? Là một từ vựng tiếng Anh mà tôi học sáng sớm hôm nay sao. Trong lúc tôi còn đang nghiêng đầu suy nghĩ. "Năm phút đã qua từ lâu rồi." Karen tiếp tục nói. Sau khi nghe vậy, à, đúng là tôi và Karen có thi đấu, sau khi nhớ lại mục đích, tôi nhìn vào đồng hồ trong phòng để xác nhận. Đúng là đã trôi qua năm phút. Nói đúng hơn là đã qua mười lăm phút. Đương nhiên sẽ bị Tsukihi phát hiện. "Ư oa---..." Xong rồi. Tôi thua rồi. Không, thay vì thừa nhận thất bại, có lẽ tôi nên thẳng thắn khen ngợi sự nhẫn nại của Karen. Nên thẳng thắn bày tỏ sự tôn kính với Karen. Mặc dù giữa chừng ý thức của tôi trở nên không rõ ràng, nhưng mà có thể chịu đựng được đến mức này cũng thật đáng khâm phục. Hơn nữa còn là mười lăm phút. Chẳng khác nào quái vật cả. "Hàà. Đành vậy...giao ước là giao ước. Okay okay, Karen-chan. Anh sẽ giới thiệu mày với Kanbaru." Mặc dù tôi thật sự không cam tâm tình nguyện. Nhưng mà nếu như nó đã muốn gặp thì tôi cũng chẳng có lý do gì để cản. Thay vì nói lý do, thì phải nói là tôi chẳng có quyền để làm vậy. Có lẽ hai đứa nó sẽ rất 'hợp'. Dù sao thuộc tính của hai đứa cũng tương tự nhau. "Mày làm tốt lắm, Karen-chan. Mày thắng rồi. Ừm, hôm nay đúng là anh đã thua. Anh thừa nhận." "Ừm, ừm." Được tôi khen ngợi nhưng Karen lại phản ứng chẳng chút tích cực nào cả. Nó làm sao vậy chứ. Tôi vừa nghĩ như vậy thì Karen 'e hèm' một tiếng. E hèm, e hèm. Vừa tiếp tục ho khan như vậy---Karen vừa cuộn tròn thân thể to lớn lại. "A-Anh hai." "Cái gì." "C-Chà, nếu như anh hai cứ khăng khăng đòi ba trận thắng hai thì cũng không sao đâu." "......" "V-Vừa rồi là do Tsukihi-chan nửa đường quấy rối. Bình thường thì kết quả đó cũng không được tính, đúng không. H-Hơn nữa, trước khi Tsukihi-chan trở về vẫn còn một chút thời gian, em có thể đánh hiệp phụ với anh hai đó." Con nhỏ này giả bộ cũng siêu không tự nhiên. Karen vừa nói ra phương án, hai vừa vừa đỏ bừng lên. Nhìn tôi bằng ánh mắt quyến rũ. "Ừ-m..." Tôi. Tôi lại nắm chặt bàn chải đánh răng trong tay. "V-Vậy thì...đấu lại...nhé?" "Ừ-Ừ. Nếu như anh hai khiêu chiến, e-em sẽ thẳng lưng...tiếp nhận...tiếp nhận khiêu chiến!" "L-Lần này thử đổi bên đi?" "Ư-Ừm. N-Như vậy mới công bằng!" Chúng tôi. Chúng tôi cùng nhìn vào mắt nhau---vừa tiến hành ba trận thắng hai. Vì thế sáng sớm hôm nay. Quan hệ giữa tôi và Karen trở nên hòa thuận hơn một chút. |
|
#28
|
||||||||
|
||||||||
|
Nguyên tác: NisiOisiN Minh họa: VOFAN Dịch: Runan92 PR: "Em thật sự rất hạnh phúc khi được Araragi-senpai quan tâm như vậy, nhưng mà bởi vì thế, em không thể nhận lần đầu tiên của em gái anh được." Câu chuyện thứ Bảy - Tsukihi Phượng Hoàng 004
Cảnh hồi tưởng kết thúc. Nói tóm lại, hiện tại, tôi đang dẫn Karen tới nhà của Kanbaru. Mặc dù nghĩ lại thì cho dù nói giao ước là giao ước, nhưng giao ước này cũng chẳng được ghi chép lại cho nên tôi có không tuân theo cũng không sao, chà, dù vậy thì giao ước vẫn là giao ước. Trung gian. Chịu trách nhiệm cầu nối. Sau khi quyết định như vậy, trước tiên tôi ra một điều kiện duy nhất cho Karen, 'Đi thay quần áo ngay lập tức', vì thế bây giờ Karen đang mặc đồ thể thao. Nhưng mà dĩ nhiên là vì đi gặp sư phụ Kanbaru mà nó khao khát, cho nên bộ đồ thể thao này cũng không phải chỉ là đồ thể thao. Nó chọn ra bộ đồ hiếm khi mặc tới nhất. Bộ đồ thi đấu mà nó yêu quý. Vô cùng sặc sỡ, ánh sắc lân quang thường dùng trong đua xe đạp. Nửa người dưới cũng mặc quần cụt bó gọn gàng. <Run: nói chuyện phiếm một chút, vận động viên khi mặc quần bó đua xe đạp thì sẽ không mặc quần lót phía dưới, vì thứ nhất là dấu quần lót sẽ hằn ra ngoài, hai là mồ hôi sẽ không thoát được, gây nhiễm trùng da, vì vậy...có thể hiểu đại khái lý do tại sao lúc này đồ bỏ đi chấp nhận chơi oẳn tù tì...> ...Biết vậy tôi đã chẳng bảo nó thay quần áo. Nhưng mà, em gái tôi rõ ràng là còn chưa có xe đạp, vậy thì tại sao lại có đồ thể thao dùng cho đua xe đạp chứ, thật là khó hiểu. Tiện thể nói luôn, tôi có một chiếc xe đạp, nhưng mà lúc này không dùng. Mặc dù không xa đến mức chim bay mỏi cánh không tới, nhưng mà cự ly từ nhà tôi tới nhà của Kanbaru vốn dĩ cũng không gần tới mức có thể tản bộ, chỉ là tôi không muốn đi xe đạp hai người (cũng không phải tôi ghét bản thân việc đi xe đạp hai người. Nhưng mà tôi không thích đi xe đạp hai người với em gái), vì vậy chúng tôi đi bộ tới. Vừa lúc nãy, Karen vẫn còn trồng cây chuối. Nhưng bây giờ đã vác tôi ngồi trên cổ. Ừm. Sau khi đã quen rồi thì tầm nhìn này cũng không tệ chút nào cả. Không, chà, nói ghét đi xe đạp hai người, kết quả lại trở thành tôi cưỡi lên cổ nó, có lẽ sẽ có người nói chúng tôi đã mở lòng với nhau, trở nên thân thiết hơn, nhưng mà tôi phải nói là quan hệ anh em giữa chúng tôi vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm. Cho dù là Karen thì bình thường nó cũng không ngu tới mức đặc biệt như thế này, quả nhiên là vì được gặp sư phụ Kanbaru mà đầu óc đều hỗn loạn, không suy nghĩ được gì. Nói thật thì. Điều khiến tôi không ngờ nhất ở đây là phản ứng của Kanbaru. Bởi vì đây cũng chẳng phải việc gì tốt lành cho nên cũng không cần phải gấp gáp, nhưng mà có lẽ nên thực hiện giao ước càng sớm càng tốt, vì vậy ngay sau đó (nếu nói là ngay sau đó của cái gì, thì là ngay sau khi giành lại được mạng sống từ bàn tay ma quỷ cầm dùi của Tsukihi, bởi vì việc này quá đáng sợ, không thể cười mà nói được, cho nên lược bớt), tôi gọi điện thoại cho Kanbaru. Như lúc trước tôi đã nói, bây giờ đang là giữa hội Bon. Nhưng mà, bởi vì Kanbaru sống cùng ông bà cho nên trong thời kì này, cô bé cũng không cần phải đi xa về quê thăm người thân. Chính vì vậy, vừa gọi thì đầu bên kia đã nhấc máy. "Chà, Araragi-senpai. Việc này hơi khó." Cô bé trả lời như vậy. Thật không ngờ. "Đúng là em từng nói muốn gặp em gái của Araragi-senpai, nhưng mà đó dù sao cũng là nói đùa, thật sự em không có ý đó." Đó không phải là những lời mà Kanbaru sẽ nói. Mặc dù là một kẻ biến thái trời sinh, nhưng mà nói về mặt độ lượng thì cô bé là người có độ lượng cao nhất trong số những người mà tôi quen biết. Cô bé không phải là người sợ gặp người lạ. Bởi vì thấy khó hiểu, tôi thử hỏi việc này, thì Kanbaru nói ấp a ấp úng. "Chà, thì là, Araragi-senpai." "Em thật sự rất hạnh phúc khi được Araragi-senpai quan tâm như vậy, nhưng mà bởi vì thế, em không thể nhận lần đầu tiên của em gái anh được." "Ai sẽ cho em chứ!" Nếu phải cho em thì thà anh nhận còn hơn! Đi chết đi! "Em chỉ xin nhận tấm lòng của anh mà thôi." "Tấm lòng cũng không có! Một cọng lông của em gái anh cũng sẽ không đưa cho em!" Bởi vì thế. Mặc dù lúc đầu hơi bất ngờ, nhưng mà cuối cùng Kanbaru-san vẫn tuyệt vời như tôi đã dự đoán, sau nhiều sự việc phức tạp, tôi hẹn với cô bé sẽ đưa Karen đến vào đầu giờ chiều hôm nay. "Ừm. Vậy thì em sẽ mặc quần áo chờ anh đến." "Tại sao em lại đang ở trần hả." Thật không muốn để cho hai đứa này gặp nhau, thâm tâm tôi lại dao động kịch liệt, nhưng mà chuyện đã đến nước này thì cũng đã không thể quay đầu lại được nữa. Tôi không muốn bị Karen dần cho một trận tơi bời. "Anh hai này." Đột nhiên. Karen gọi tôi từ phía dưới. "Số điện thoại của xe cứu thương và xe cứu hỏa giống nhau, đúng không. Đều là 119 cả. Tại sao lại như vậy nhỉ? Như vậy không phải rất phiền phức sao? Giống như lúc gọi xe cứu thương nhưng mà xe cứu hỏa lại tới, lúc gọi xe cứu hỏa thì xe cứu thương lại tới?" ...... Con nhỏ này lại hỏi chuyện đâu đâu. Là cơ duyên nào khiến cho mày chú ý tới việc này hả. Cho dù có trường hợp đó thì làm sao mà nhầm xe được chứ hả. "Chà, đúng là cũng có thể có trường hợp như vậy...nhưng mà nếu không phải như vậy thì phải làm sao? Số điện thoại khẩn cấp chỉ có ba số là gọi cảnh sát, cấp cứu, cứu hỏa, nếu như chia ra mỗi thứ một số thì không phải sẽ rất khó nhớ sao?" "Không phải chỉ có ba số thôi sao? Với lại cũng chỉ có ba đơn vị? Làm sao mà lại không nhớ được chứ?" "Ừm---. Nhưng mà nếu là vậy, Karen-chan. Mày có khi nào nghe nhầm dự báo thời tiết thành thông báo thời gian chưa?" "Không có." "Ái chà." "Nhưng mà có nghe nhầm thông báo thời gian thành dự báo thời tiết." "Tương tự nhau cả thôi." Đừng xem thường. Ngược lại, vì số chỉ được cấu tạo đơn giản từ ba đơn vị, cho nên những lúc hoảng loạn lại càng rối hơn. "110 và 119 được bắt đầu bằng hai số 11 dễ nhớ nhất trong hệ thập phân đúng không. Có lẽ chính vì vậy mới buộc phải chia ba cơ quan mang tính khẩn cấp cao nhất vào hai số đó. Với lại, so với trường hợp gọi nhầm xe cứu hỏa, xe cứu thương thành xe cảnh sát thì sự việc lúc nãy mày nói vẫn còn dễ chịu hơn, đúng không?" "Ế---? Nhưng mà, nếu có người bị thương thì không phải nếu xe cảnh sát tới thì sẽ nhanh chóng bắt được kẻ sử dụng bạo lực, nếu như xảy ra hỏa hoạn thì sẽ nhanh chóng bắt được kẻ phóng hỏa sao?" "Tại sao người bị thương và hỏa hoạn nhất định phải liên quan đến tội phạm chứ." Chính nghĩa của mày quá mức nguy hiểm. Lúc nào cũng phải có tội phạm. "Chà, nhưng mà. Nếu như có người bị thương mà xe cứu hỏa tới thì họ chắc chắn sẽ rất tức giận đúng không. 'Mấy người nghĩ là phun nước có thể chữa lành sao!', đại loại như vậy." "Không có ai tức giận như vậy cả." "Khi xe cứu thương tới chỗ bị hỏa hoạn thì họ cũng rất tức giận đó. 'Mấy người hi vọng tôi bị phỏng sao!, đại loại như vậy." "Đó chỉ là giả thuyết..." "Nhưng mà nếu xe cảnh sát tới thì lại khác. Sẽ không dám tức giận. Bởi vì sẽ bị dẫn độ đó." "Này, đồng minh của chính nghĩa. Mày đang khuất phục trước quyền lực của quốc gia đó." "Không không, anh hai. Vừa rồi chỉ là ví dụ thường thấy thôi. Em và Tsukihi-chan sẽ không bao giờ khuất phục trước cường quyền cả. Dù sao Liệt Hỏa Tỉ Muội cũng giao chiến với cảnh sát vô số lần rồi." "Ừ...Lần nào anh mày cũng phải đi bảo lãnh cả." Không muốn nhớ lại chút nào cả. Tôi trở thành bạn với chị nữ cảnh sát trong một hoàn cảnh kì lạ. Thiệt tình. "Nhưng mà, thế này thì sao Karen-chan. Không nói chuyện người bị thương hai hỏa hoạn, nhưng nếu xảy ra vụ án gì mà xe cứu thương với xe cứu hỏa tới, thì chắc chắn người ta sẽ rất tức giận, đúng không?" "Mư---. Chẳng thể lưỡng toàn cả hai bên được sao. Nhưung mà, nếu là trong trường hợp đó, nếu như phạm nhân nghe được tiếng còi thì chắc hắn sẽ sợ hãi mà bỏ trốn, như vậy không tốt sao?" "Đó là còi chống tội phạm mà." "Đúng là còi chống tội phạm. Chính vì vậy, đúng ra nên tách xe cứu thương và xe cứu hỏa ra. Đúng là 110 và 119 là những số rất dễ nhớ, nhưng mà 111 cũng rất dễ nhớ không phải sao? Chúng ta quyết định dùng cái đó cho xe cứu hỏa đi." "Chúng ta ư...anh mày cũng không có được quyền hạn đó. Với lại, anh cũng không rõ lắm, nhưng mà hình như 111 đã được cấp cho đơn vị nào đó rồi thì phải? Nghĩ lại thì hình như tất cả những số bắt đầu bằng 11 đều đã được sử dụng rồi." "Nhưng mà, anh hai. 111 là số của cái đó đúng không. Chắc chắn là số tiếng sửa của chó? Nếu là vậy thì nhường lại cũng được mà." "Mày đừng có liên tưởng kiểu học sinh tiểu học từ oăn 1 đến chó như vậy." <Run: Trong tiếng Nhật, tiếng sủa của chó là wan wan, âm tương tự số một trong tiếng Anh> Aa, thiệt tình. Nếu như so với Hanekawa chắc chắn biết được câu trả lời, thì độ ngu ngốc trong đoạn nói chuyển giữa tôi và Karen vừa nãy có lẽ đã đạt mức quá cao rồi. Cho dù là tìm đề tài thì cũng phải biết giới hạn chứ. Sao lại tìm ra loại đề tài chẳng ra đầu ra đũa gì như thế này chứ. "Anh nghe nói là vì lúc gọi điện thoại cho cảnh sát hay là cứu thương, chữa cháy thì có rất nhiều người vội vàng, vì vậy để cho họ bình tĩnh trở lại nên mới đặt ra hai số là 110 và 119." "Aa? Là sao hả anh hai. Em chẳng hiểu gì cả---anh mau giải thích đi. Nếu không em sẽ đánh tuốt xác anh ra đó." "Không phải mày quá nóng tính với anh hai của mày sao!?" "Vậy à." "Tại sao chưa nói chuyện đã đòi đánh tuốt xác chứ...Chà, chuyện này cũng không liên quan tới điện thoại di động hay điện thoại có nút bấm, là chuyện của ngày xưa. Không phải hồi đó đều là điện thoại quay số sao. Chắc mày cũng từng thấy trong ti-vi rồi nhỉ?" "Ừm---. Điện thoại quay số sao. Cảm giác là từng thấy rồi, có khi cũng chưa thấy. Nhưng mà nghe từ quay số thì sẽ thấy rất cổ." "Ừm. Dùng điện thoại quay số thì chọn 0 và 9 sẽ tốn nhiều thời gian hơn. Bởi vì cấu tạo của nó là xoay tròn." Mặc dù tôi chưa từng được thấy tận mắt. Nhưng mà nói ngắn gọn thì số 0 và 9 được thiết kế ở cuối vòng tròn. "1 thì sao?" "A?" "0 và 9 sẽ tốn thời gian, vậy còn 1 thì sao. Quay số 1 cũng sẽ tốn thời gian sao?" "Không, anh nhớ không nhầm thì...nó nằm ở đầu bên kia." Như vậy là sẽ không tốn thời gian nhất. Ơ? "Nếu là vậy thì đáng lẽ phải chia số khẩn cấp thành hai số 000 và 009 chứ." "...009 nghe như gọi rô-bốt, bởi vì trường hợp khẩn cấp thật sự rất cần giúp đỡ, làm như vậy không phải sẽ khiến cảm giác nghiêm túc giảm xuống sao?" <Run: Cyborg 009, manga đăng trên tạp chi Shounen Jump từ 1964, do Ishinomori Shotaro sáng rác> "À, em hiểu rồi, hiểu rồi." "Mày hiểu sao. Mày hiểu được sao?" "Vậy, 000 thì sao?" "Mày không nghe người ta thường nói không được dùng số giống nhau liên tục làm mật mã sao. Gần đây xuất hiện nhiều kẻ xấu lợi dụng việc này lắm. Mày phải chú ý đó?" "Đang nói chuyện số điện thoại cơ mà." "A---nhưng mà Karen-chan. Anh có một chuyện thú vị liên quan tới số có ba chữ số." "Nếu không thú vị thì em sẽ đánh tuốt xác anh ra." "Xen vào thật đáng sợ!" "Là cái gì." "Chà, cái này chỉ là một mẹo toán học Hanekawa nói cho anh biết. Mày cứ nghĩ ra một số bất kì có ba chữ số mà mày thích. 110 cũng được mà 119 cũng được, một số bất kì. Sau đó lặp lại số đó một lần nữa." "Hừm hừm." "Như vậy sẽ được một số có 6 chữ số, và số đó chắc chắn sẽ chia được hết cho 7. Bất kể là 110110 hay 119119. Mày thử tính đi." Bởi vì 7 là một số cô độc, cho nên sẽ không có số dư---chà, nói nghe thật là kêu. Thực ra đây chỉ là một mẹo toán học mà thôi. "Hê---. Để em thử xem sao. Ừ---m...hửm? Không đúng, anh hai, dư 3 rồi." "Chia một chữ số mà cũng chia sai sao...anh mày khổ công như vậy để cuối cùng mày phá hỏng." Chà. Đại loại như vậy. Ngày mười bốn tháng Tám, vừa qua giữa trưa, trên đường đi tới nhà của Kanbaru Suruga, tôi vừa cưỡi trên cổ của Karen vừa nói những chuyện tào lao, chẳng mang tính xây dựng gì như vậy---đúng lúc đó. Ở cùng độ cao hơn hai mét với tầm nhìn của tôi---Đột ngột xuất hiện một tầm nhìn khác. "Ơi ông anh quỷ súc đằng tê---cho chị hỏi chút chuyện ni có được không rứa?" <Run: Nguyên văn là giọng vùng Kyoto, dù sao cũng là kinh đô cũ, thôi thì dùng giọng Huế vậy> Người cao nhất trong số những người mà tôi từng gặp cho đến giờ phút này, không cần phải nói cũng biết là gã đàn ông săn ma cà rồng đó, Dramaturgie. Gã đó có lẽ cao khoảng hai mét, nhưng mà vì tổn thương tinh thần lúc đó nên giờ hồi tưởng lại, có cảm giác hắn cao đến hai mét rưỡi hoặc gần ba mét. Chà, nhưng mà nói cho đúng ra thì liệu Dramaturgie có phải là con người hay không đã là một đề tài tranh luận không có hồi kết... Nói như vậy, 'cô gái' đang đứng trước mắt tôi không thể có chiều cao vượt Dramaturgie. Nếu nói chiều cao thật sự thì có lẽ cũng chỉ ngang ngang tôi. Nhưng mà giống như chiều cao của tôi được tăng lên vì đang cỡi trên cổ của Karen---cô ta cũng chỉ tăng chiều cao của mình lên. Người đó. Đang đứng trên một thùng thư. "Nói răng nhỉ, chị đang tìm cái chỗ có tên là trường dạy thêm Eikou---Mi có biết nó ở mô không?" Giọng Kyoto. Không phải cái loại giả giọng vì đầu óc hỗn loạn mà em gái tôi là Tsukihi sử dụng sáng nay, nói thế nào nhỉ, là giọng thuần Kyoto chỉ cần nghe là biết. Là một bà chị tóc ngắn, khuôn mặt bình thản. Tuổi chừng gần ba mươi. Mặc quần dài sẫm màu, áo sơ mi sọc. Chân không đi cao gót mà là một đôi giày nhìn rất sang trọng. Trang phục nhìn tổng thể có cảm giác sạch sẽ như của cô giáo tiểu học---chà, nói chung là không giống người kì quái. Dĩ nhiên, điều đó không bao gồm việc bà chị này đang đứng trên thùng thư. "...Ơ." Tôi lúng túng. Chuyện này là sao. Cảm giác như đây là dấu hiệu chấm dứt trò đùa. Thời gian vui vẻ đã kết thúc rồi sao. Chơi đến đây thôi sao. Chà, nhưng mà đúng là nếu quy đổi ra giấy bản thảo thì chắc cũng đã được trên trăm tờ, có lẽ cũng đã đủ rồi. <Run: mới có tám mươi tờ nha, chưa đủ trăm đâu> "Răng rứa, ông anh quỷ súc." Bà chị nói bằng giọng Tokyo. Mặc dù cách nói như muốn gây sự---nhưng mà vẻ mặt lại rất thoải mái. "Hồi còn nhỏ ba má không dạy mi là khi thấy người ta gặp khó khăn thì phải có lòng tốt giúp đỡ à?" "Ưm---. Không..." Tôi cứng họng. Đúng là hồi nhỏ tôi có được dạy là phải có lòng tốt giúp đỡ người gặp khó khăn, nhưng mà bà chị đang đứng trước mặt tôi nhìn thế nào cũng chẳng giống người đang gặp rắc rối, với lại tôi cũng chưa từng được dạy là phải có lòng tốt giúp đỡ người đang đứng trên thùng thư." Đúng hơn là phải chú ý những người như vậy. Tuy nhiên, nhìn lại bản thân tôi thì cho dù tôi không đứng trên thùng thư, tôi lại đang cưỡi trên cổ của em gái đang học cấp hai. Nếu như so sánh một cách công bằng ra kết quả công bằng, thì trong tình huống này tôi cũng chẳng có tư cách gì mà nói người ta. Nếu như nhìn từ góc nhìn khách quan của người thứ ba, thì có lẽ giữa một người lấy thùng thư làm điểm tựa và tôi lấy em gái làm điểm tựa, thì có lẽ tôi là người xấu hơn. Bị người ta gọi mà quỷ súc cũng không thể làm gì được. Nói đúng hơn, có thể hỏi đường một người như tôi cũng đã là một việc đáng để ngưỡng mộ rồi. かげぬいよつる "Chị tên Kagenui Yozuru---mi từng nghe thấy chưa?" Chị ta. Đột ngột xưng tên như vậy. Thật hiếm thấy người vì hỏi đường mà xưng tên(hiếm như người đứng trên thùng thư. Nhưng mà không hiếm bằng anh trai cưỡi trên cổ em gái). Hơn nữa tại sao lại nói cái kiểu chỉ cần nghe tên là sẽ được nhận ra, sau đó được nhận ưu đãi, người này là người nổi tiếng sao? Chẳng lẽ bà chị này là một nghệ sĩ hay là chính trị gia sao. Nhưng mà, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống. Dĩ nhiên, đây chỉ là phán đoán của người chẳng biết gì về giới nghệ sĩ và chính trị, trong trường hợp này, chẳng đáng tin tưởng. Có lẽ người đang đứng trước mặt tôi là một nhân vật vô cùng VIP. Tôi nhìn xuống xem phản ứng của Karen. "......" Chẳng có phản ứng gì cả. Ừ-m. Nghĩ lại thì trong trường hợp của nó, nó cũng chẳng biết về giới nghệ sĩ và chính trị hơn gì tôi. Nếu đây là Tsukihi thì lại là chuyện khác. Dù sao con nhỏ đó cũng suốt ngày ôm lấy ti-vi. ...Nhưng mà không nói chuyện giới nghệ sĩ, nếu như có một con em gái hiểu biết chi tiết về chính trị thì sẽ chẳng dễ thương chút nào cả, rất là nhức đầu. Tôi lại nhìn chằm chằm vào chị ta---vào Kagenui-san. Đường nét khuôn mặt đúng là rất đẹp. Thần tượng nói giọng Kyoto...hay là chính trị gia nói giọng Kyoto? Không không, những chính trị gia của Kyoto có lẽ đều nói giọng Kyoto, như vậy cũng không hiếm gì cả. "Em tên là Araragi Koyomi." Dù sao thì bởi vì đối phương cũng đã xưng tên, nên tôi trả lời như vậy. Sau đó tiếp tục là Karen. "Em tên là Araragi Karen." Xem ra nó là một đứa bé ngoan có thể chào hỏi lễ phép đây. Khi tôi vừa khen nó trong đầu như vậy thì, "Chà, nhưng mà có lẽ mọi người thường gọi em là Liệt Hỏa Tỉ Muội." Tại sao lại nói tiếp nữa chứ. Không ngờ em gái tôi lại là một con ngốc sẽ nói danh hiệu của mình với người lần đầu gặp mặt. Việc này còn khiến tôi đau khổ hơn cả việc nghe được tin đồn sau đó đi điều tra. Mặc dù tôi cũng hay tự giới thiệu tên của mình. "...Hưm. Ông anh quỷ súc và em gái ong bắp cày. Thú vị ghê ta." "......?" A? Chị ta vừa nói---ong bắp cày sao? "Hya Hya Hya. Chà, xem ra trên mặt đó cũng kết thúc rồi, có để rứa cũng chẳng can chi cả---rứa ra răng rồi? Chị hỏi lại lần nữa, mi biết trường dạy thêm Eikou không?" "Dạ...Ơ." Trường dạy thêm Ei-kou...ư. Trường dạy thêm Eikou? Thật đáng tiếc, tôi chưa từng nghe nói đến cái tên này...có khi nào nó là một trong những trường dạy thêm ở phía ga không nhỉ. Nếu là vậy có lẽ tôi cứ chỉ đường cho chị ta đến ga là được. Chị ta trông giống khách lữ hành. Nếu nhìn kĩ một chút thì sẽ thấy mái tóc của chị ta có lẫn vài lọn màu trà vào, nếu là vậy thì ít nhất, chị ta không phải người vùng này. Trong vùng này không hề có ai nhuộm tóc cả. Thuốc nhuộm tóc cũng chẳng bán ở đâu hết. Mặc dù hồi trước Karen có đùa giỡn nhuộm luôn quả đầu thành màu hồng, nhưng mà dù sao đó cũng chỉ là màu vẽ. Sau đó nếu tôi nhớ không nhầm thì nó còn dội mực tàu lên, kết quả là cái đầu nó trở thành đầu đá cẩm thạch luôn. Vừa vào cấp hai đã có một thất bại ê chề như vậy, có lẽ đến bây giờ đó vẫn là một kí ức không mấy vui vẻ gì đối với Karen. Nhưng mà nó cũng đã quên sạch hết mấy chuyện đó. Nó là con em gái chợt thích thì nhuộm tóc, chợt thích thì cắt tóc, có lẽ ngày nào đó nó sẽ thật sự vứt luôn cái mạng nhỏ của mình xuống cống. "...Ơ, chị chờ em chút xíu ạ." Chà. Dù sao cũng chỉ là hỏi đường, tôi cũng chẳng đòi hỏi đối phương phải câu nệ quá---nhưng mà ít nhất thì đối phương cũng là người lớn. Thái độ coi tôi như con nít đó thật là bất lịch sự. Dùng chức năng GPS của điện thoại không được sao. Nhưng mà có lẽ Kagenui-san cũng không giỏi sử dụng các loại máy móc như một người nào đó trong thị trấn này. Có lẽ bà chị này chỉ biết mỗi điện thoại quay số (←đúng là một suy nghĩ bất lịch sự). Tôi liếc qua Karen một lần nữa, nhưng mà xem ra nó đã hoàn toàn giao trọng trách này lại cho tôi, im lặng chẳng them nói gì cả. Mặc dù con nhỏ này là loại người sẽ hết lòng giúp đỡ người khác---nhưng mà trong trường hợp không thể sử dụng bạo lực để giải quyết như thế này, phải nói là nó hoàn toàn bất lực. Đây là loại đồng mình của chính nghĩa kiểu gì thế. "Chị chờ em một chút. Em có một cô bạn thần kỳ biết toàn bộ địa chỉ của tất cả các trường dạy thêm trên nước Nhật Bản này." Nhưng mà, chà, trong việc này, so với Karen thì tôi cũng bất lực không kém. Gặp khó khăn thì phải nhờ Hanekawa. Hanekawa Tsubasa. Lớp trưởng của các bạn cùng lớp. Học sinh gương mẫu của các học sinh gương mẫu---tự hào với thành tích đứng nhất kì thi thử toàn quốc, không, cậu ấy cũng chẳng tự hào gì việc đó, là một học sinh gương mẫu siêu siêu cấp. Kể từ khi quen biết nhau kể từ kì nghỉ xuân, tôi đã được cậu ấy giúp đỡ rất nhiều việc. Nói đúng ra thì tôi vẫn nhận được sự giúp đỡ ở thì hiện tại tiếp diễn, sự giúp đỡ mang tên dạy kèm để chuẩn bị cho kì thi sắp tới, từ sáng đến tối, từ khi thức dậy đến khi đi ngủ, ngay cả trong mơ tôi cũng thường được cậu ấy giúp đỡ. Mặc dù vì hội Bon nên được nghỉ. Nhưng mà hoàn cảnh của Hanekawa cũng không giống với Kanbaru, cậu ấy không phải là người sẽ về quê vào lễ Bon---có lẽ bây giờ cậu ấy đang tự học trong thư viện cũng nên. Nào, điện thoại thôi! Điện thoại cho Hanekawa-san! Tuyệt vời! Mặc dù vì chuyện nhỏ nhặt này mà cũng phải gọi điện cho ân nhân Hanekawa, có lẽ cậu ấy sẽ nghĩ tôi thật là một tên phiền toái, nhưng mà tôi chẳng cần quan tâm, chỉ cần được nói chuyện với Hanekawa là được rồi! Ít nhất. Ít nhất lần này cũng sẽ không khiến cho cậu ấy bị cuốn vào chuyện gì nghiêm trọng. Nói vậy thì lần này phải nói ngắn gọn, bỏ qua chuyện phiếm. Dù sao việc này cũng chẳng có gì đáng cười, tôi cũng chỉ là muốn hỏi địa chỉ của trường dạy thêm Eikou mà thôi, nếu muốn nói thẳng ra thì tôi chỉ là muốn nghe được giọng nói của Hanekawa mà thôi. "A-lô, đây là Hanekawa. Ararahi-kun? Cậu có học hành nghiêm chỉnh không đấy? Có lười biếng không? Vậy à, tốt quá. Mình á? Ừm, không có gì cả. Chỉ là đang học buổi trưa một chút mà thôi." Học buổi trưa ư. Sao nghe giống chương trình ti-vi nào vậy... Mặc dù Hanekawa là người giữ thành tích đứng đầu toàn quốc, nhưng mà bởi vì xem ra cậu ấy không định thi Đại học, nên hiện tại chắc cậu ấy đang học các nhân. Học cá nhân ư, sao nghe hơi có vấn đề về ngữ pháp nhỉ... Ừ-m. Bây là giữa trưa, thời gian nóng bức nhất, có khi nào Hanekawa-san đang vừa mặc một bộ đồ mỏng tang vừa học không nhỉ, không mặc áo ngực thì càng tuyệt, cho dù không phải vậy thì chắc tóc cũng ướt đẫm như vừa tắm xong, khi tôi vừa nghĩ đến đó thì, "Araragi-kun. Cậu đang tưởng tượng chuyện gì đen tối phải không?" Cậu ấy ngay lập tức chỉ trích như vậy. Cứ như người có siêu năng lực. Ngay cả tưởng tượng cũng không được. "Còn nữa, Araragi-kun, mình nghe như cậu đang ở bên ngoài, cậu có thật sự đang học hành chăm chỉ không đấy?" Nhạy bén quá. Nhưng mà tôi cũng không có lười biếng. Sau khi ôn bài buổi sáng xong thì tôi mới ra khỏi nhà, với lại sau khi đưa Karen tới nhà của Kanbaru, tôi cũng sẽ quay về học tiếp. "Còn nữa Araragi-kun, vị trí nói chuyện của cậu hình như cao hơn lúc bình thường một mét, đừng có nói với mình là cậu lại bắt nạt Karen-chan bắt em ấy cõng cậu trên cổ nhé?" Không phải quá nhạy bén sao! Đạt tới trình độ kinh khủng! Là sao? Là sao là sao? Chẵng lẽ chỉ khác một mét thì sẽ khiến cho giọng nói thay đổi đến như vậy sao...? Tôi cũng đâu có nói chuyện trực tiếp với cậu ấy đâu, làm sao mà cậu ấy lại biết được là 'giọng nói phát ra từ bên trên' chứ...nhưng mà nói đúng ra thì giọng nói cũng là âm thanh, mà âm thanh được tạo ra từ sự dao động của không khí, có lẽ khí áp thay đổi thì giọng nói cũng sẽ thay đổi theo...nhưng mà chỉ cộng thêm chiều cao một người mà sẽ thay đổi nhiều như vậy sao? Nên dừng lại thôi. Việc này không phải nghe như chiều cao của tôi vô cùng thấp sao. "Mình có cảm giác là lúc nãy Araragi-kun vừa đè chỗ đó vào đầu Karen-chan để đùa giỡn..." Đừng nói như vậy. Ở đâu ra kẻ biến thái như vậy chứ. Không, tôi chẳng bắt nạt mà cũng chẳng đùa giỡn gì nó cả... Nhưng mà tỉnh táo suy nghĩ lại thì tại sao tôi lại cưỡi trên cổ của Karen chứ, thật không thể hiểu nỗi. Không thể tỉnh táo. Không thể quay về với bản thân. Đầu óc nóng như lửa đốt, quên đi bản thân mình. "Trường dạy thêm Eikou? Ừm, mình biết chỗ đó." Sau đó Hanekawa nói cậu ấy biêt. Cậu ấy thật sự biết... Mặc dù lúc nãy tôi nói khoác không biết ngượng trước mặt Kagenui-san, nhưng mà đó cũng chỉ là vì tôi muốn biểu đạt Hanekawa là một người tự học có thành tích ưu tú mà thôi, tôi cũng không nghĩ là cậu ấy biết được tên của toàn bộ các trường học thêm trên Nhật Bản này, nhưng mà có lẽ việc này cũng không phải là không thể. Cậu đúng là cái gì cũng biết cả, khi tôi lặp lại câu nói thường lệ, "Không phải cái gì mình cũng biết. Mình chỉ biết những gì mình biết mà thôi." Cậu ấy trả lời bằng câu nói thường lệ như vậy. Không chê vào đâu được. Tôi có cảm giác bản thân vì muốn nghe câu nói này nên mới sinh ra trên cõi đời. ...... Chà, nhưng mà bởi vì gần đây tần số xuất hiện của câu này quá cao, cho nên ngay cả Hanekawa cũng để lộ ra dấu hiệu chỉ đáp lại cho có lệ lời của tôi mà thôi, mặc dù có lẽ đó chỉ là do tôi tưởng tượng. Số lần vừa lộ vẻ khó khăn vừa nói như vậy thật nhiều. Khuôn mặt đó thật là tuyệt vời! "Araragi-kun. Cậu vừa nghĩ chuyện gì tà ác à?" Ưoaa. Đây cũng không phải nhạy cảm mà là đúng chóc. Ngay hồng tâm. "Gần đây mình cũng hơi muốn từ bỏ việc cải tạo Araragi-kun rồi đó." Xin đừng từ bỏ! Đừng bỏ rơi mình! "Nhưng mà Senjougahara-san thì đã thay đổi rất nhiều rồi. Chà, không nói việc này. Dù sao trông cậu cũng đang vội, thuyết giáo để lần sau nói." Lần tới lại được thuyết giáo rồi. Nhưng mà tôi cũng không bày tỏ ra mặt kiểu 'Ưoa! Được rồi! Làm được rồi! Được Hanekawa giận rồi!' mà chỉ mừng thầm trong bụng mà thôi, dù sao tôi cũng là anh trai của Karen. Thật không hổ là anh em ruột. Đều M y chang nhau. "Nhưng mà Araragi-kun, nếu là trường dạy thêm Eikou thì Araragi-kun cũng biết đó. Không phải đó là tòa nhà bỏ hoang mà Oshino-san và Shinobu-chan từng sống một thời gian sao. Tòa nhà đó từng là trường dạy thêm đó." Hanekawa nói một cách bình thãn, nhưng mà nghe được những lời đó, tôi đồng thời cảm thấy vừa kinh ngạc vừa hiểu ra. Kinh ngạc là vì nơi mà tôi rất quen thuộc---có rất nhiều kỉ niệm sâu sắc, phần lớn thời gian kì nghỉ xuân của tôi là ở đó---tòa nhà có trường học thêm đó lại có tên (đương nhiên là phải có). Hiểu ra là vì vài năm trước ngôi trường đó đã bị phá bỏ, chẳng trách vì thế mà Kagenui-san không thể dùng chức năng GPS được cập nhật liên tục để tìm được nó. Hêêê. Tư thục Eikou sao. Không ngờ cái trường dạy thêm đó lại có một cái tên nghe thông minh đến như vậy. <Run: Hán tự của Eikou là Duệ Khảo, có nghĩa là 'suy nghĩ sâu xa'> Sử dụng nguyên một tòa nhà cao tầng, có thể nó không đến mức một doanh nghiệp lớn, nhưng mà cũng là một trường dạy thêm có quy mô lớn. ...Chà, cho dù là trường dạy thêm có cái tên nghe thông minh đến như thế thì cuối cùng cũng chịu kết quả thảm đạm, trở thành nơi trú ngụ của ông chú dơ dáy mặc áo a-lô-ha, được sử dụng làm nơi giam cầm của một nam sinh cấp ba đáng thương, đúng là sự đời có thịnh có suy. Hừm... Chà, thôi, để sau rồi suy nghĩ. Tôi đang vừa khiến cho Kagenui-san đợi lâu vừa quấy rầy Hanekawa, thật là áy náy. Nhưng mà tôi lại không thấy áy náy đối với Karen vẫn đang đứng một chỗ, cõng tôi trên cổ, tôi yêu bản thân mình quá! Khi tôi nói lời cảm ơn, "Cậu không cần phải cảm ơn mình vì chuyện như vậy đâu. Vậy thôi, Araragi-kun, gửi lời hỏi thăm của mình đến Kanbaru-san nhé. Bai bai." Thì được trả lời như vậy. Tôi cúp điện thoại...nhưng mà... Tôi chưa từng nói một lời nào về việc đi gặp Kanbaru cơ mà...có lẽ trong lúc nói chuyện với tôi, cậu ấy đã phát hiện được đầu mối nào đó (có lẽ đối với Hanekawa thì đó chẳng phải suy đoán mà là đầu mối rõ ràng), sự khác biệt giữa hai chúng tôi đúng là không chỉ một vài bậc. Tuy nhiên, chỉ vì hỏi vị trí của trường dạy thêm mà toàn bộ đời tư của tôi đều bị lộ hết ráo. Giá phải trả quá cao. Trong mắt của Hanekawa, hình tượng của tôi đã trở thành một kẻ vừa ôm mộng tưởng về bạn cùng lớp, vừa áp háng vào em gái vừa đi tới nhà của nhỏ đàn em lớp dưới... Nếu quả thật có tên biến thái như vậy, tôi sẽ chẳng nói lời nào cho nó một đấm vỡ mồm. "Mi biết chưa rứa? Ông anh quỷ súc." Trong lúc tôi còn đang trở nên vừa u vừa sầu (nói tóm lại là cảm giác u sầu) thì tiếng gọi của Kagenui-san khiến tôi trở lại bình thường. "A, dạ rồi...cái này---." Mặc dù tôi không biết tên, nhưng mà nếu địa điểm là tòa nhà hoang đó thì việc này còn đơn giản hơn là chỉ đường đến ga. Mặc dù nói bởi vì Oshino không còn ở đó nữa nên số lần tôi đến đó cũng giảm đi, nhưng mà số lần tôi đặt chân đến tòa nhà đó cũng đã không thể đếm được nữa rồi. Chỉ là, tôi có ba vấn đề. Đầu tiên là, bởi vì tòa nhà bỏ hoang đó nằm ở một nơi hơi quanh co, cho dù tôi có chỉ đường nhưng mà việc có thể truyền đạt một cách chính xác hay không thì lại là chuyện khác---đối với người nói thì rất đơn giản, nhưng mà người nghe muốn hiểu thì lại rất khó. Mặc dù những kết giới do Oshino thiết lập đã được giải trừ, nhưng mà điều kiện về mặt địa lý lại không được tốt cho lắm. Nhưng mà, việc đó cũng chỉ là do tôi lo bò trắng răng. Mặc dù bộ dạng của Kagenui-san có hơi kì lạ vì việc đứng thẳng trên thùng thư, nhưng mà xem ra đầu óc của chị ta rất thông minh, tôi chỉ mới giải thích một lần thì, "Haaa. Ồ, ra rứa. Là ở chỗ đó hả." Chị ta đã hiểu rõ ràng. Cảm giác cũng không phải là vì giả bộ trước trẻ con cho nên giả vờ hiểu. Dựa theo cách nói thì có lẽ chị ta cũng đã biết được từ trước hướng đi đến trường dạy thêm Eikou. Vậy thì vấn đề thứ hai. "Từ đây đến đó có hơi xa...chị không có vấn đề gì chứ ạ?" "Không răng cả. Chị cũng đi bộ từ quê nhà tới đây mà. Mới có trăm cây số thì cũng chưa phải vấn đề mô." ...Quê nhà ư, là Kyoto sao...Nếu không phải thì là vùng Kinki. <Run: Kinki là khu vực quanh Osaka, Kyoto, Nara> Kinh quá---. Còn kinh hơn cả việc Karen chẳng coi một trăm tám mươi cân là cái đinh gì---. A, không, có lẽ là đùa chăng? Chà, nếu chị ta đã nói không sao thì có lẽ sẽ không sao cả, tôi giải quyết vấn đề thứ ba---cũng là vấn đề cuối cùng. "Nhưng mà Kagenui-san. Cái trường dạy thêm đó đã bị đập tan tành rồi...Chị tới đó làm gì vậy?" Vấn đề cuối cùng. Nhưng mà có lẽ đây vốn không phải là việc nên hỏi. Bởi vì chỉ có hỏi đường, nên cũng không hẳn là sẽ đi vào đó---hơn nữa tới đó làm gì là việc cá nhân, tôi không cần thiết phải hỏi như vậy. Cho dù chị ta có việc gì trong cái ngôi trường đổ nát đó đi nữa. Nhưng mà việc đó chắc chắn cũng chẳng liên quan gì tới tôi. Chỉ là, chà, cảm xúc của tôi muốn được biết. Nói theo một cách nào đó thì nơi tòa nhà hoang đó là nơi mà chúng tôi có rất nhiều kỉ niệm sâu sắc, là nơi gắn bó nhiều tình cảm sâu đậm---giờ một người tôi không quen biết lại muốn đi nơi đó, việc này khiến tôi có chút căng thẳng. Mặc dù không căng thẳng đến mức nói ra khỏi miệng. Cho dù có nói ra thì cũng chẳng giải quyết được chuyện gì. "Ừm---. Cũng chẳng có việc chi nên phải đến đó mô, chỉ là muốn tìm chỗ nghỉ chân thôi." Đúng như tôi nghĩ, Kagenui-san trả lời một cách mơ hồ. Dù sao thì chị ta cũng không có nghĩa vụ phải giải thích mục đích của bản thân với tôi. Tôi chỉ giúp chỉ đường cho chị ta mà thôi. Cũng không phải vậy, nhìn từ góc nhìn của tôi thì nhờ có Kagenui-san hỏi đường nên tôi mới có thể nói chuyện với Hanekawa trong kì nghỉ Bon, hai bên đều có lợi, không ai nợ ai cả. Là Fifty-fifty. "Vậy, cảm ơn mi nhiều. Ông anh quỷ súc---Aa, đúng rồi đúng rồi. Chắc tí nữa sẽ có một đứa nhóc nhỏ xíu tới hỏi đường mi, lúc đó mi nhớ tốt bụng chỉ đường cho nó giống như chị nhe." Nói xong Kagenui-san nhảy từ trên thùng thư. Tới tường bê tông của một nhà dân gần đó. Cứ như đó là chuyện đương nhiên, chị ta nhảy lên nơi còn có độ cao hơn cả của tôi---sau đó, chị ta đi trên đó như đang đi bộ trên cầu thăng bằng, thản nhiên tiến về phía trước. Cho đến khi Kagenui-san hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của tôi, chị ta chưa từng đặt chân xuống đất dù chỉ một lần---vừa nhảy qua những thanh chắn hàng rào vừa đi khuất. À, là cái đó sao... Tôi hiểu rồi. Người này đang chơi trò 'mặt đất là biển rộng. Dưới đó có cá mập, xuống đó sẽ bị ăn thịt'...chà, hồi tiểu học tôi cũng thường chơi trò này. <Run: Trò này chỗ mình gọi là trò 'cà rập cà tang', hồi lớp 1, 2 gì đó cũng hay chơi, chỉ là không biết các vùng khác thì trò này tên gì.> Nhưng mà vì thế nên sẽ đứng trên thùng thư sao... "...Hửm? Sao thế. Từ nãy đến giờ sao mày im như thóc vậy, Karen-chan." Tôi gõ một cái cốc lên đầu Karen. Cứ như kiểm tra khả năng vận hành. "Sao thế hả. Đừng có giao cho một mình anh mày đối phó loại người kì lạ như thế. Vì mày mà anh bị Hanekawa giận rồi đó." "A, em xin lỗi." Karen xin lỗi, chẳng để ý đến việc tôi thoải mái đùn đẩy trách nhiệm, nói tóm lại là chuyền bóng thật đẹp, sau đó, "Chà." Nó nói. "Chỉ là người đó dường như mạnh kinh khủng. Cho nên từ nãy đến giờ em vẫn đang đề phòng." "Dường như mạnh?" Hửm? Trong trường hợp người nói là Karen thì---'dường như mạnh' phải mang ý nghĩa là kĩ năng chiến đấu nhỉ? "Vậy sao? Trông không giống lắm...Bỏ qua lời nói và cử chỉ thì chỉ có cảm giác đó là một bà chị rất đẹp mà thôi." "Người đó, trong khi nói chuyện với anh hai vẫn giữ cho trục cơ thể thẳng đứng. Cảm giác thăng bằng đó ít nhất cũng thuộc vào hàng tuyển thủ trượt băng nghệ thuật." "...Hừm." Chà. Cho dù nói bản thân chị ta muốn giỡn chơi, nhưng mà bình thường thì với kích thước và trọng lượng của một người trưởng thành, để có thể đi bộ được trên tường bê tông như vậy là cực kì khó." "Nhưng mà mày cũng có thể đi trên tường bê tông được mà. Hơn nữa còn trồng cây chuối." "Ừm. Chà, đúng là vậy...nhưng mà, người đó chắc chắn là người trong nghề. Hình dạng nắm đấm được trau chuốt đến hoàn mĩ vì đánh người." "V-Vậy á?" "Ừm. Phải cỡ mức nếu như đấm vào tấm bảo vệ của xe hơi thì chắc chắn sẽ khiến túi hơi bật ra." "Ha---." Cỡ mức tai nạn giao thông sao. Không thể tin được...tuy nhiên, nếu như đó là sự thật, thì thật là không tốt chút nào. Mặc dù con mắt nhìn người của Karen hơi khó tin tưởng, nhưng mà nếu như nhìn sức mạnh thì lại là chuyện khác. Người ta cũng thường nói tướng giỏi thì không dùng vũ lực. <Run: Câu này là trích từ câu đầu tiên trong chương 68, Phối Thiên, của Đạo đức kinh, nguyên gốc chữ Hán là 'Thiện vi sĩ giả bất vũ. Thiện chiến giả bất nộ. Thiện thắng địch giả bất dữ. Thiện dụng nhân giả vi chi hạ. Thị vị bất tranh chi đức. Thị vị dụng nhân chi lực. Thị vị phối Thiên, cổ chi cực.', dịch xuôi ra là 'Tướng giỏi không dùng vũ lực. Người chiến đấu giỏi không giận dữ. Người khéo thắng không giao tranh với địch. Khéo dùng người là hạ mình ở dưới người. Thế gọi là cái đức của không tranh. Thế là dùng sức người. Thế là kết hợp với Trời, cực điểm của người xưa.', bản dịch thơ là: Khéo cai trị không cần uy vũ, Chiến trận tài không cứ căm hờn. Thắng người đâu tại tranh hơn, Dùng người khéo chỗ biết tôn trọng người. Thế là chẳng ganh tài vẫn thắng, Thế là khiêm mà vẫn trị người Thế là kết hợp với Trời, Thế là diệu pháp của người đời xưa. > "Nghĩ lại thì đúng là như mày nói thật, thái độ của chị ta rất là thong dong---phải nói là ngạo mạn, chẳng sợ trời sợ đất. Nói thế nào nhỉ, trông như một người rất tự tin vào bản lĩnh của mình." Đó là điểm giống nhất của chị ta so với Dramaturgie. Loại người chỉ cần dựa vào sự hiện diện là đã có thể gây ra áp lực đối với xung quanh này là loại người khiến cho những người rụt rè như Sengoku khó đối phó nhất. Nếu nói người bình thường, thì Kanbaru mà tôi đang đi thăm cũng sở hữu khả năng như vậy. Còn có cả Karen nữa. Là đồng loại. "Có lẽ người đó có thể phân cao thấp với sư phụ của em. Ít nhất là em không thể thắng được chị ta---" "Ái chà chà." Tuy nhiên, nghe những lời được nói ra từ miệng của đồng loại của chị ta như vậy, mặc dù đó chỉ là tôi nói đùa, nhưng mà tôi vẫn rất ngạc nhiên. "Karen-san, chị đâu phải loại người sẽ tâng bốc người khác, hạ uy phong của mình như vậy đâu." "Em biết sẽ rõ chênh lệch sức mạnh của hai bên---chỉ cần đối phương không phải là người xấu thì..." "Ra vậy." Nói ngược lại thì, nếu đối phương là người xấu, thì Karen sẽ chẳng thèm cân nhắc đến chênh lệch sức mạnh giữa hai bên. Cho dù đối phương là quái vật, cho dù tình trạng bản thân rất xấu, thì nó cũng sẽ đối đầu trực tiếp. Đúng là một con em gái nguy hiểm. Tính luôn cả Tsukihi, hai đứa này chẳng phải là Liệt Hỏa Tỉ Muội nữa, mà phải là Nguy Hiểm Tỉ Muội. "Chỉ là." Karen tiếp tục nói. Khẽ quay đầu---nhìn về hướng Kagenui-san vừa đi khuất với vẻ hơi khó chịu. "Cũng chẳng biết được người đó có phải là người xấu hay không." |
|
#29
|
||||||||
|
||||||||
|
Nguyên tác: NisiOisiN Minh họa: VOFAN Dịch: Runan92 PR: "Chà, đúng rồi, Hachikuji. Bây giờ tuy anh đang hẹn hò với Senjougahara, thích nhất là Hanekawa, nhưng mà anh nghĩ sau này anh sẽ kết hôn với em đó." Câu chuyện thứ Bảy - Tsukihi Phượng Hoàng 005
Một tin khiến các bạn vui mừng. Mặc dù có lẽ tin này sẽ là một tin buồn đối với một số người hâm mộ cuồng nhiệt, nhưng mà về cơ bản thì đối với phần đông số người còn lại, đó là một tin tốt. Tin này cũng đã được đề cập một chút trong đoạn nói chuyện vừa nãy giữa tôi và Hanekawa---đó là về Senjougahara Hitagi. Là bạn học cũng lớp của tôi và Hanekawa ở trường phổ thông Naoetsu, bạn gái, quan hệ có thể nói là vô cùng vững chắc, Senjougahara Hitagi, đã tái sinh một cách hoàn mỹ, đó chính là điều mà tôi muốn thông báo. Cô nàng có câu cửa miệng 'xin hay đi chết ba lần, hay là xin hãy vừa đi chết ba lần vừa kêu gâu gâu'. Cô nàng được gọi là con cọp điên, là hiện thân của Tiger Jeet Singh đã tái sinh. <Run: Tiger Jeet Singh là đô vật nhà nghề của Ấn Độ.> Từ cô bé hư thành cô bé ngoan. Tôi phải làm sao mới có thể bộc lộ sự hạnh phúc này đây. Đây chính là hạnh phúc đến nghẹn lời. Mặc dù không đến mức sẽ mở tiệc thiết đãi giữa những người thân thiết với nhau, nhưng mà mấy chuyện ăn mừng này để sau có cơ hội rồi hẵng nói, bây giờ tôi sẽ nói chuyện tái sinh của cô nàng. Chuyện sự kiện là như thế này. Chắc các bạn độc giả đều đã biết được tính cách cực các của Senjougahara---hay là tôi nên nói cô nàng là một người ngạo mạn chẳng để một ai trên đời vào trong mắt, bạo ngược vô đạo, phải nói là chẳng có từ ngữ nào có thể dùng để mô tả cô nàng, nhưng mà tính cách bất thường đó của cô nàng cũng không phải do bẩm sinh mà ra, cô nàng có lý do để thể hiện những tính xấu đó ra ngoài. Cô nàng đã phải chịu một vết thương tinh thần. Mặc dù những từ này nghe có vẻ hơi sáo mòn, nhưng mà đối với cậu ấy, đó là một vết thương rất nặng. Có lẽ chẳng có thứ gì trên đời này nặng hơn nó. Ai cũng thế, từ khi sinh ra đến khi trưởng thành đều phải nhận những vết thương---nhưng mà bản thân tôi thì nghĩ nguyên nhân chính khiến cho Senjougahara sụp đổ chính là vì cô nàng đã quá nỗ lực. Nỗ lực, đôi khi sẽ trở thành tội ác. Nhận sự trừng phạt. 'Cua'. Gặp được 'cua'---chạm trán 'cua'. Cô nàng đã chạm trán nó. Bị tước đoạt. Mất đi. Kết quả là, đối với cô nàng thì cuộc đời học sinh cấp ba rốt cuộc là cái gì, tôi chỉ có thể tưởng tượng một cách mơ hồ---mặc dù ở chung một lớp hai năm trời nhưng mà tôi chỉ có thể tưởng tượng một cách mơ hồ---nhưng mà, trong hai năm đó. Tôi nghĩ cô nàng đã phải chịu đựng rất nhiều vì đã khép chặt trái tim trong hai năm đó. Đừng nói là hai năm. Dù chỉ một ngày cũng đã chịu không được. Cự tuyệt tất cả những người đến gần. Xem lòng tốt của người khác là hành vi đối địch. Không mở lòng với bất kì ai. Không tin tưởng bất kì ai. Một người bạn cũng không có, cho dù bạn cùng lớp cũng không hề nói chuyện, trong lớp được thầy cô giáo hỏi thì cũng chỉ trả lời một cách ngắn gọn, thẳng thừng 'em không biết' Sợ người lạ. Không tin con người. Cự tuyệt tiếp xúc. Như thể cười nhạo cô nàng, những người xung quanh gọi Senjougahara là 'tiểu thư khuê phòng'---nhìn từ góc nhìn của những người biết sự thật, thì cái biệt danh này thật sự quá mỉa mai. Tôi vì một lần sơ ý mà biết được bí mật của cô nàng, lỡ biết được, sau đó để đền bù, tôi trở thành cây cầu nối giữa Senjougahara và Oshino---tôi không biết việc đó rốt cuộc là xấu hay tốt, nhưng mà vấn đề 'quái dị' quấn lấy cô nàng bây giờ đã được giải quyết. Nhưng mà chuyện cũng không chỉ có thế. Cho dù 'quái dị' đã được giải quyết. Cho dù đã được giải thoát khỏi 'cua'. Đáng lẽ đã được giải phóng khỏi những khổ não. Đáng lẽ đã không còn phải chịu đựng. Đáng lẽ đã có thể mở lòng. Đáng lẽ đã có thể cho phép người khác đến gần. Nhưng mà trái tim tan vỡ của cô nàng vẫn không thể---hồi phục. Cho dù thời gian trôi đi, vết thương đã lành. Cho dù thời gian trôi đi, vết thương đã biến mất không còn để lại dấu vết---nhưng mà sự thật bản thân từng bị thương không thể nào biến mất được. Vết thương cũ cũng không nhất thiết sẽ phai mờ theo kí ức. Senjougahara như một cây xương rồng---người được bao trùm toàn thân bởi những cây kim nhọn như Senjougahara không thể trở về nguyên dạng một cách đơn giản như vậy được---hoặc là trạng thái bây giờ của cô nàng mới chính là nguyên dạng. Bản thể vốn toàn là những chiếc vảy ngược. Khắc bạc, ác độc. Sợ người lạ, không tin con người, cự tuyệt tiếp xúc. Còn có cả tính cách thích công kích người khác. Toàn bộ những điều đó, bây giờ đã trở thành một phần tính cách độc đáo của cô nàng. Những vảy ngược khắp toàn thân đó của cô nàng cũng không thể như tróc ra như vảy ở mắt. <Run: Vảy tróc ra khỏi mắt, câu này có nguồn gốc từ kinh Tân Ước của Thiên Chua, kể về tích Thánh Paul cải đạo, nghĩa của câu này có nghĩa là tầm mắt được khai sáng, hiểu được chân tướng của sự vật.> Cho dù đã hẹn họ với tôi cũng vậy. Cho dù đã làm lành với Kanbaru cũng vậy. Tính cách của cô nàng, về bản chất thì---không có sự thay đổi căn bản nào cả. Nhưng mà, cho dù nói như vậy thì cô nàng cũng chỉ cho thấy bản chất thật sự của mình khi ở trước tôi và Kanbaru mà thôi, ở trường học thì cô nàng vẫn tiếp tục giả vờ mang một tính cách khác một cách thành công---nhưng mà không biết có phải vì sự kiện 'cua' đã được giải quyết hay không mà động lực của việc giả vờ của cô nàng cũng giảm đi rất nhiều, chính vì vậy, chuyên gia về mèo, Hanekawa Tsubasa dễ dàng nhận ra 'tính cách tuyệt vời' đó của cô nàng. <Run: nguyên văn 猫を被る, giả làm mèo, ý chỉ người thể hiện bộ mặt khác với bản chất thật, vì thế mới có chuyên gia về mèo ở đây.> Từ đó trở đi, chẳng biết từ lúc nào, Senjougahara đã được học một khóa tu chỉnh cải tạo nhân cách do Hanekawa chủ trì (hình như là một phiên bản nâng cấp của chương trình mà tôi đã học hồi tháng Tư. Chỉ cần nghe như vậy cũng đủ đến khiến tôi nổi hết cả da gà), nhưng mà việc tái sinh của Senjougahara mà tôi nói lần này cũng không phải là nhờ Hanekawa, không hề có quan hệ gì với chuwong trình tu chỉnh đó. Kaiki Deishuu. Có thể nói là đồng nghiệp của Oshino. Hoặc là---đối thủ cạnh tranh. Kẻ lừa đảo. Gặp lại ông ta là nguyên nhân lớn nhất. Chà, phải nói đó là nguyên nhân duy nhất. Chỉ có thế mà thôi. Vai trò của Kaiki chỉ là một kẻ lừa đảo mang lại rắc rối---nhưng mà gặp lại ông ta sau vài năm kể từ khi ông ta lừa cả nhà Senjougahara có lẽ là một liệu pháp gây sốc hữu hiệu đối với thần kinh của cô nàng. Không phải là may mắn. Không phải là phép màu. Nếu dùng lời nói của cô nàng, thì được gặp lại Kaiki. Được tái chiến với Kaiki. Senjougahara Hitagi đã vạch rõ ranh giới. Tôi nghĩ lúc đó cô nàng đã giải phóng được tất cả độc tố. Detox. Giải---toàn bộ chất độc đã tích tụ trong suốt hai năm trời. Chuyện này cũng không cần thiết, nhưng mà để đề phòng một chút, tôi sẽ nói trước, chuyện này không phải là nhờ công của Kaiki---không cần phải cảm ơn ông ta. Ông ta chẳng làm được gì cả. Việc này, nếu mượn cách nói của Oshino thì chỉ là 'bản thân Senjougahara đã cứu cô nàng' mà thôi. Không phải nhờ Kaiki. Dĩ nhiên là cũng không phải nhờ Araragi Koyomi hay nhờ Hanekawa Tsubasa mà là Senjougahara Hitagi---đây là sự tái sinh mà cô nàng đã dùng chính sức lực, ý chính giành lại được từ tay kẻ lừa đảo đó. Dù sao thì. Chính là như vậy. Nói thẳng ra thì Senjougahara Hitagi bây giờ đã trở thành dere. Hoàn toàn trở nên dere. Cũng không phải kiểu dere như của Karen. Đối với tôi mà nói thì, ế, chờ một chút Gahara-san, cậu có dere mode sao, thì tôi có cảm giác như vậy. Bởi vì đối với Senjougahara Hitagi sau khi đã tái sinh như vậy thì việc dạy kèm tại nhà là một vấn đề rất trọng đại, cho nên trước khi bước vào kì nghỉ Bon, cô nàng đã thảo luận kĩ càng với Hanekawa (bởi vì vậy, bây giờ Senjougahara và cha đang về quê thăm họ hàng), tôi chỉ cần nêu ra một hành động dere như vậy cũng đủ để cho mọi người tưởng tượng ra một cách đại khái rồi nhỉ. Nhưng mà tưởng tượng như thế thì vẫn còn sai lầm. Nói thế nào nhỉ, tưởng tượng mức đó thì vẫn chưa đủ. Không phải loại trình độ dere nhẹ nhàng như vậy. Mặc dù không có chuyện gì nhưng mà vẫn gọi điện thoại (từ trước đến giờ thì cô nàng vẫn luôn chặn số gọi tới của tôi), tin nhắn gửi tới cũng có cả biểu tượng cảm xúc (từ trước đến giờ cô nàng vẫn luôn chuyển tiếp tin rác cho tôi), gọi âu yếm tôi bằng một cái tên rất dễ thương (từ trước đến giờ cô nàng vẫn luôn đặt những biệt danh rất ác độc), nhưng mà đó mới chỉ là bắt đầu. Nhìn thấy hoa cũng không ngắt trụi. Nhìn thấy côn trùng cũng không dẫm chẹp bẹp. Không còn bạo hành bằng ngôn ngữ. Thấy đồ tốt thì sẽ thật lòng khen ngợi. Văn phòng phẩm cũng được sử dụng theo đúng chức năng của chúng. Dĩ nhiên cũng không chỉ giới hạn ở văn phòng phẩm, nếu như phải nói ra đánh giá không tích cực cho lắm thì là lúc làm cơm cho tôi, cách dùng đồ gọt vỏ của cô nàng vẫn còn có chút vấn đề. Chân bị lộ ra ngoài thì sẽ chặt đứt (dĩ nhiên là chân của người nhìn thấy), nhưng mà đó đã là chuyện quá khứ, chiều dài của váy cũng ngắn đi (từ dưới đầu gối lên trên đầu gối), mặc nhiều đồ mỏng hợp với mùa hè hơn, cũng không còn kháng cự với việc để lộ làn da nhiều như trước nữa. Vẻ mặt không có cảm xúc như mặt nạ sắt cũng biến mất, giọng nói đều đều như người máy cũng đã có thanh có điệu, còn có chuyện quan trọng hơn hết thảy, chính là đã cười thường xuyên hơn. Cảm thấy vui vẻ. Thì sẽ nở nụ cười. Nói cách khác---cô nàng đã trở thành một người con gái bình thường. Nhân cách thay đổi đột ngột đến mức---khiến cho tôi nghĩ có phải cô nàng đã đổi chỗ với một ai khác trong lúc tôi không biết hay không. Không phải là tính cách lịch sự. Không phải là 'tiểu thư khuê phòng'. Không phải là giả vờ. Là một cô nữ sinh phổ thông bình thường, dễ thương phù hợp với lứa tuổi. Không còn nguy hiểm, không còn cực đoan---không còn tách biệt bản thân ra ngoài, không còn tính công kích, phản ứng một cách bình thường trước những sự kiện bình thường, là một nữ sinh phổ thông bình thường. Nghe nói thời còn học cấp hai, Senjougahara từng là con át chủ bài của đội tuyển điền kinh, là một người vừa có nhân cách vừa nổi tiếng, có lẽ lúc đó Senjougahara cũng giống như bây giờ, chà, Hanekawa và Kanbaru cũng từng học chung cấp hai với cô nàng thì phải, thật không ngờ hai người lại là người như vậy, tôi giận dỗi nói thế, nhưng mà nếu như tin vào ý kiến của hai người đó thì, "Lúc học cấp hai cũng không đến mức đó." Chính là như vậy. Mặc dù ngay cả tiểu thư Kanbaru là người tôn sùng Senjougahara, chấp nhận mọi loại lời lẽ ác độc cũng đôi lúc chịu không nổi, trình độ tsundere của cô nàng chính là cao đến mức đó. Không, hay là. Thay vì nói dere, hình như giống doro hơn? Là tsundoro. Tại sao cô nàng lại tích cực mở ra một nhánh hẹp đến như vậy chứ. ...... Nhưng mà nói tsundoro, sao mà nghe cứ có cảm giác vấn đề chất lượng nước gây hại cho cộng đồng trong đó, chà, nhưng mà có lẽ đó đó cũng chính là sắc thái tình cảm của tôi lúc này. Không phải có hại cho cộng đồng, mà là có hại cho bản thân. Nếu như bạn hỏi tại sao, thì có lẽ là vì tôi đang sợ rằng đây chỉ là sự yên bình trước cơn bão. Không, thay vì nói sợ rằng, thì nếu nói cái sự tái sinh này, cái sự dere này, cái sự doro này chỉ là một trò của cô nàng để khiến tôi cảm thấy khó chịu, thì có khi tôi còn dễ chấp nhận hơn. Nhưng mà, nếu như đây là trò đùa thì đúng là đã đùa quá mức. Nếu như là trêu chọc tôi thì cũng đã đi quá xa. Giả dụ như nếu tôi có cảm thấy cái gì đó từ hành động của cô nàng, thì đó không phải là khó chịu, mà là sợ hãi. Tại sao lại sợ hãi ư---là vì một khâu trong quá trình doro hóa của Senjougahara chính là cắt phăng mái tóc dài từ bao lâu nay. Giống như Karen, nghe nói cô nàng nuôi tóc dài từ thời tiểu học---dĩ nhiên, bởi vì Senjougahara không có ngu như Karen, nên cũng không vì nhất thời vọng động mà đem cắt phăng mái tóc xinh đẹp như Karen làm với cái đuôi ngựa của nó. Sau khi suy nghĩ kĩ càng, tự bản thân quyết định. Đặt chỗ sau đó đi đến tiệm làm tóc. Sau khi trả giá tiền xứng đáng---mái tóc của Senjougahara trở thành tóc ngắn. Không còn mái tóc dài thẳng mượt như trước kia. Cái đầu trở nên bờm xờm. Bập bềnh như sóng biển. Nhìn có chút giống răng cưa. Như vậy là nhóm ba người tóc dài của trường phổ thông Naoetsu---Hanekawa Tsubasa, Kanbaru Suruga, Senjougahara Hitagi---đã không còn lại ai. Chuyện đó thật có chút đáng buồn. Cứ nghĩ tới việc không thể gọi Senjougahara là 'tóc dài cuối cùng' nữa, tôi lại cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Bởi vì hiện tại mái tóc của Kanbaru đang mọc dài ra (tiện thể nói một chút, kiểu tóc của Kanbaru bây giờ là cột thành hai bím, nói cách khác là long twin. Sự chênh lệch giữa kiểu tóc và lối nói chuyện như con trai khiến cô bé thật là moe), cho nên tóc của Senjougahara bây giờ đã ngắn hơn của Kanbaru. Nếu như có cô gái vì thất tình mà cắt tóc, thì cũng có cô gái tì tình yêu mà cắt tóc, đúng không---Senjougahara đã nói như vậy. Nếu nói cô gái vì thất tình mà cát tóc thì tức là chỉ việc Hanekawa thay đổi kiểu tóc sau khi lễ hội văn hóa kết thúc. Cô nàng cũng vậy. Bằng việc này, cô nàng đã vạch ra ranh giới. Từ bây giờ---cô nàng quá mức nghiêm túc sẽ thả lỏng những ràng buộc đối với bản thân. Không còn đặt ra những sự trừng phạt quá đáng đối với bản thân nữa. Nếu nói như vậy, kể từ thời điểm đó, Hanekawa cũng đã trở thành một cô gái bình thường. Có lẽ, giống như việc tôi coi Hanekawa là hình mẫu của mình, Senjougahara cũng coi Hanekawa là hình mẫu để noi theo. Bình thường. Hai chữ này, đối với những người như Hanekawa và Senjougahara, vốn đã là những người không bình thường---chắc chắn không chỉ có ý nghĩa đương nhiên như vậy. Đó là niềm hi vọng cao không thể với tới. Chính vì nếu có nói đó là tâm nguyện cũng không quá đáng. Chính vì vậy. Nếu như đối tượng hẹn hò của người vì yêu thương mà cắt tóc đó là tôi thì tôi sẽ chẳng có bất kì điều gì để than phiền (nói cách khác, mặc dù tôi dùng những từ như buồn rầu, hối tiếc để biểu thị ý nghĩ của mình, nhưng mà cá nhân tôi thì lại cực kì thích con gái thay đổi kiểu tóc), tuy nhiên tôi đoán lý do lớn nhất mà Senjougahara cắt tóc chính là vì muốn đoạn tuyệt với quá khứ. Cắt tóc một cách thoải mái. Không phải set mà là reset. Nếu nói tại sao, thì là vì mặc dù nói mái tóc dài trông như tóc của công chúa, nghe sẽ rất kêu, nhưng mà hiện nay mái tóc kiểu cổ truyền như của búp bê này đã trở nên rất hiếm thấy, lý do Senjougahara làm vậy cũng chỉ là vì hồi nhỏ người mẹ mà bây giờ đã bỏ đi của cô nàng từng nói nó rất hợp với cô nàng mà thôi. Mặc dù tôi từng nghĩ rằng Senjougahara với hình ảnh người lớn thật không hợp với kiểu tóc mang dáng vẻ loli, nhưng mà đó chính là kiểu tóc mà cô nàng mang theo từ thời loli đến giờ. Vì vậy, nhìn từ một góc độ nào đó---nếu nói một cách phóng đại, thì đây không chỉ là một kỉ niệm, mà có lẽ chính là mái tóc chứng mình sự tồn tại bản thân. Mặc dù chỉ là một kiểu tóc mà lại nói phóng đại lên như vậy thì thật là nực cười---nhưng mà đối với bản thân Senjougahara thì đây là vật chống đỡ cho cô nàng hơn bất cứ thứ gì. Cứ như vậy, chẳng hề thay đổi, trải qua thời cấp hai. Cứ như vậy, quên mất sự thay đổi, trải qua thời cấp ba . Tôi nghĩ việc Senjougahara thay đổi kiểu tóc chắc chắn không chỉ đơn giản là thay đổi hình tượng, đấy chính là một bước ngoặt. Không phải là quên mất, không phải là gánh nặng, mà là tiếp nhận. Tiếp nhận quá khứ của bản thân. Nói theo ý nghĩa đó, thì Senjougahara Hitagi cũng không phải là thay đổi, cũng không phải là tái sinh, cũng không phải là trở về, cũng không phải là tìm lại---càng không phải dere hay doro. Mà là vượt qua được những phức cảm của mình. Có thể nói là đã trưởng thành một cách hoàn toàn. ...... Chà, tính cách giờ như sâm-panh thoát hết axit các-bo-bíc, sức hấp dẫn cũng mất đi nhiều, nhưng mà bởi vì con người là một thứ gì đó rất sâu sắc, cho nên có lẽ như vậy cũng không phải là không tốt. Hanekawa cũng như vậy, nếu như lúc nào cậu ấy cũng tiếp tục loại tính cách cực đoạn như vậy, thì đó không khác gì một loại ác mộng. Hai người này chắc không thể trưởng thành một cách tự nhiên như người bình thường. Không phải là không già, không chết. Vấn đề hiện tại, ngoại trừ Kaiki Deishuu ra thì hẳn là sẽ chẳng có ai nói sự trưởng thành của Senjougahara là trở thành một người nhàm chán cả. Cho dù có đi nữa, thì cũng sẽ không chịu được việc ý kiến của mình giống với ý kiến của cái tên có họ nghe như hàng mẫu ấy. Nhắc mới nhớ, lúc trước Hanekawa đã đánh giá Senjougahara là so với thời cấp hai thì đến thời cấp ba, cô nàng càng thêm xinh đẹp như trong mơ. Gần đây, khi nhắc lại chuyện này, Hanekawa tiếp tục nói thế này. "Mình cảm thấy Senjougahara-san bây giờ mới là tuyệt nhất." Ừm. Tôi vẫn luôn mong đợi ngày này sẽ tới. Vẫn luôn cầu nguyện ngày này sẽ tới. Vẫn luôn tin rằng ngày này sẽ tới. Xin chúc mừng, Senjougahara Hitagi. Còn nữa, xin chúc mừng, tôi. Không còn phải lo gặp nguy hiểm tới tính mạng, không còn phải lo sự an toàn của bản thân bị lấy đi, nhìn thấy như vậy, sau đó nghĩ tới được ở bên Senjougahara, tôi cảm thấy thật sự hạnh phúc, từ nay về sau tôi phải cố sống thật tốt mới đươc. Mặc dù tôi chưa chắc đã chết được. Nhưng mà quan hệ phức tạp giữa Araragi Koyomi đến cuối cùng---vẫn chưa thể giải quyết được. Nhìn từ độ quan trọng thì đây hoàn toàn không phải là nói chuyện phiếm, nhưng mà, chà, dù sao thì cũng nên trở về với chủ đề chính thôi. Dù sao cũng đã đủ rồi. Sau đó, tôi đưa Karen đến nhà Kanbaru một cách an toàn (ngồi trên cổ), sau đó giới thiệu hai bên ở trước cửa. "Đây là Kanbaru Suruga-san đang học lớp mười một trường trung học phổ thông Naoetsu. Xin hãy cẩn thận, đây là biến thái. Còn đây là Araragi Karen-san đang học lớp chín trường trung học cơ sở Cây thiết sam. Xin hãy cẩn thận, đây là đồ ngốc." Cuối cùng cũng xong, tôi giới thiệu hai người một cách qua loa. Không được nói dối, đây là luật cơ bản. Cho dù muốn nói cái gì đó tốt đẹp nhưng mà không tìm ra. Nếu như giải thích không đầy đủ, sau này sẽ bị truy cứu trách nhiệm, rất là phiền phức. Hai bên đều không chấp nhận hàng trả lại. "Chà---" "Chà---" ...... Đừng có cùng nhau xấu hổ như vậy. Anh không có khen hai đứa. Chà, mặc dù tôi muốn nói thêm một chút chuyện ngoài lề, nhưng mà có khi thay vì chuyện ngoài lề lại trở thành chuyện tiếu lâm, dù sao thì cũng đã giới thiệu xong, trách nhiệm của tôi đến đây là kết thúc, chắc Kanbaru cũng sẽ không ăn tươi nuốt sống em gái của tôi (cho dù khả năng tự kiềm chế của cô bé không đủ đi nữa, thì xét khả năng chiến đấu của Karen thì chắc nó cũng có thể cầm cự được), sau khi phán đoán như vậy, tôi định trở về thì nghe thấy Kanbaru mời Karen vào trong phòng, vì thế tôi bay tới đạp một cú vào lưng để cảnh tỉnh hành động thiếu suy nghĩ của cô bé. Không phải tôi đang lo lắng cho trinh tiết của Karen mà là lo cho thể diện của Kanbaru. Lần cuối cùng dọn dẹp là cuối tháng Bảy, lần dọn dẹp tiếp theo mà ngày mười lăm, nói tóm lại là ngày mai, chính vì vậy, hiện tại phòng của cô bé hẳn là phải trông như một đống xà bần, chính vì nghĩ như vậy, tôi mới đá yêu một cái. "Ngươi định làm gì sư phụ Kanbaru hả, xem ta đây!" Karen, kích động y hệt tôi lúc nghe thấy Hanekawa bị nói xấu, bay tới đạp một cú vào đầu gối của tôi, khiến tôi phải đáp xuống mặt sàn. Lực bộc phát thật cao. Hạ cánh thất bại. Vì nghĩ nếu cứ nằm trên sàn thì sẽ bị truy kích cho nên tôi vội vàng ngồi dậy, hiện ra trước mắt của tôi là, "Người định làm gì Araragi-sempai hả!" Hình ảnh Kanbaru dạy dỗ Karen. Nói cách khác, chiêu phi thân của tôi chẳng hề gây ra bất kì tổn thương gì đối với Kanbaru...nhưng mà, tôi bị Karen đạp là vì cái gì chứ. ...Ư ư mư. Nói thế nào nhỉ, một quan hệ tam giác đã được hình thành ở nơi này. Không phải quan hệ tam giác, mà là thế chân vạc. Có lẽ là quan hệ không tam giác. Sao cũng được. Khi tôi đang trên đường trở về nhà một mình, chẳng trồng cây chuối, chẳng cưỡi lên cổ---khoan đã. Hachikuji Mayoi xuất hiện. Ở điểm giữa nhà tôi với nhà của Kanbaru---qua cái thùng thư mà Kagenui-san hỏi đường một chút, có một góc cua. Ở đó có một cô nhóc học sinh tiểu học lớp năm đang cõng trên vai một cái ba-lô khổng lồ. Phát hiện Hachikuji. Hachikuji Mayoi xuất hiện. Nhưng mà hiện tại Hachikuji Mayoi không có chú ý tới ---phía tôi. "......" Tôi im lặng một chút. Sau đó hít một hơi thật sâu. Chậc chậc. Chắc các bạn đang nghĩ tôi sẽ lao tới phía Hachikuji đang rất cao hứng, đúng không. Các bạn đang nghĩ tôi sẽ ôm lấy cô bé chưa hề phát hiện thấy dấu hiệu của tôi---như con nai con vừa mới sinh không có giác quan nguy hiểm---từ phía sau, sau đó cọ cọ vào da của cô bé, đúng không. Thiệt tình, chậc chậc. Chà, các bạn đã nhận ra chưa? Đúng là tôi đã từng có một thời kì như vậy. Đã từng. Nhưng mà đó là chuyện của quá khứ. Là thì quá khứ. Đó là lúc tôi vẫn còn là một con người chưa hoàn chỉnh. Không , thay vì nói chưa hoàn chỉnh thì phải nói đó là lúc tôi vẫn còn non dại. Là lúc tôi vẫn còn là một thằng nhóc non nớt về mặt tinh thần, là một giai thoại từ thời xa xưa. Nếu được thì tôi sẽ nhớ lại hồi tưởng lại chuyện đó để chứng minh sự trong sạch của mình, nhưng mà, ừ-m, nhưng mà thật sự thì tôi không còn nhớ rõ lắm. Như tôi đã nói, cứ nhai đi nhai lại mấy chuyện cũ này, chà, có lẽ sẽ khiến các bạn cảm thấy khó chịu. Cũng có thể các bạn sẽ nghĩ đó chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng mà lôi chuyện từ thời còn là một đứa nhóc ra kể thì đúng là sẽ khiến bản thân cảm thấy khổ sở. Ví dụ như mối tình đầu là cô giáo ở vườn trẻ, thế nào, nếu như sau khi trưởng thành mà bị nhắc lại chuyện này thì chắc là ai cũng sẽ cảm thấy bối rối, đúng không. Chính vì tôi đã trở thành người lớn. Cái thời đó cũng đã kết thúc rồi. Araragi Koyomi của lúc đó và Araragi Koyomi của hiện tại, xét về mặt sinh vật học đã là hai người hoàn toàn khác snhau rồi. Bởi vì các tế bào cấu tạo nên con người sẽ thay đổi từng ngày từng ngày một. Không thể lúc nào cũng giữ nguyên được. Dĩ nhiên cái thời đó cũng rất vui vẻ, nhưng mà, là con người thì đến một lúc nào đó sẽ phải tốt nghiệp khỏi nhà trẻ. Chính vì vậy. Chỉ cần dùng một câu đó để nói về cảm giác về cảnh hồi tưởng là được rồi. Đây chính là cuộc sống. Mặc dù có rất nhiều phiền não, nhưng mà vẫn phải chấp nhận. Đã sống trên đời thì phải trưởng thành. Senjougahara Hitagi đã trưởng thành. Hanekawa Tsubasa cũng đã trưởng thành. Chính vì vậy tôi cũng phải trưởng thành, không phải vừa rồi tôi vừa nói như vậy sao. Phải vượt qua những phức cảm của mình. Cả việc là lolicon cũng thế. Chà, hồi tiểu học, tôi nhớ tôi từng tưởng nhầm ba nguyên tắc trong tình huống khẩn cấp 'Okashi (=osanai <không xô>, kakenai <không chạy>, shaberanai <không nói>) thành 'okashi (=osanai <trẻ con>, kawaii <dễ thương>, shoujo <thiếu nữ>), nhưng mà bây giờ thì đó cũng chỉ là một kỉ niệm đẹp. Đúng thế, bất kể là ai, thì theo thời gian, hứng thú của họ sẽ thay đổi. Phai nhạt đi. Làm gì có đứa trẻ nào sẽ chơi rô-bốt biến hình và búp bê Rika-chan cả đời chứ? <Run: Rika-chan là một loại búp bê barbie ở Nhật> Tốt nghiệp là một nhiệm vụ quan trọng. Đại khái thì, hiện tại còn kẻ nào sẽ nghĩ học sinh tiểu học mang hai cái đuôi ngựa sau đầu là moe nữa chứ. Hai đuôi ngựa ư. Học sinh tiểu học ư. Phải nói là sở thích quá xưa rồi. Lỗi mốt rồi. Bây giờ tôi đã chẳng còn chút hứng thú nào đối với cô nhóc tên là Hachikuji Mayoi nữa cả. Đúng, đúng là từ một góc nhìn nào đó, có lẽ ngày xưa tôi từng có một thời kì rất yêu thích cô nhóc. Có lẽ đã từng có, nhưng mà chuyện đó đã không còn lặp lại nữa, nhìn từ một góc nhìn bao quát thì đó đã là quá khứ, cách biệt nhau như từ thời trước công nguyên, nếu nói bằng tiếng Anh thì chính là past. Bây giờ tôi chỉ còn có hứng thú với Tư Mã Thiên mà thôi. <Run: Chắc ai cũng biết Tư Mã Thiên và từng đọc bộ Sử Ký của ông này rồi nhỉ> Tư Mã Thiên thật moe. Ừm. Chà. Chà chà. Chà chà chà, nói như vậy, bởi vì tôi đã mất đi hứng thú với Hachikuji, cho nên ngược lại tôi càng không có lý do gì để không đi gặp cô nhóc. Bởi vì không quan tâm nên cũng không cần phải không đi gặp. Nếu như tôi không đi gặp cô nhóc, thì ngược lại sẽ ám chỉ tôi có ý nghĩ kì quái nào đó, sẽ bị mọi người hiểu nhầm là một kẻ vô liêm sỉ. Cũng có người xem việc làm ngơ với đối phương là thể hiện sự kính trọng. Nếu nghĩ như vậy. Nếu nghĩ như vậy thì sao? Có lẽ tôi cứ vỗ vai chào hỏi bình thường như người tham gia hội họp lớp, để biểu thị mình không quên chuyện xưa, để chứng minh tôi vẫn còn nhớ tới Hachikuji, có lẽ đây là phương án thông minh nhất. Phải tôn trọng quá khứ. Mặc dù trưởng thành và thay đổi cũng rất quan trọng, nhưng mà cũng có thứ tình cảm gọi là hoài niệm tồn tại, ừm, ôn lại tình xưa nghĩa cũ cũng là một việc rất quan trọng. Nostaligia, hoài cổ. Ai cũng từng nhìn lại những quyển an-bum đúng không? Những quyển an-bum chứa chan kỉ niệm. Đây không phải là học cái mới từ cái cũ sao, đây không phải biểu thị con người sẽ luôn tiến về phía trước sao? Hướng về phía trước nhưng mà làm sao có thể nhìn thấy tương lai chứ, đúng không? Chỉ có không quên đi quá khứ, tôn trọng quá khứ, thì tinh thần của con người mới thật sự trưởng thành. Được rồi được rồi, nếu đã có kết luận như vậy thì tôi cũng không thể cưỡng lại, không thể chần chờ. Mặc dù nếu không nhanh về nhà học bài thì sẽ bị Hanekawa giận, nhưng mà chỉ cần dành một phút đồng hồ cho Hachikuji là được rồi. "Vậy thì." Phần mở đầu kết thúc. Vở diễn sẽ bắt đầu từ đây. Có lẽ các bạn cũng đã hết kiên nhẫn rồi, tôi cũng vậy. Tôi lao như cuồng phong, như thể muốn lấy lại thời gian bị mất từ phần mở đầu. Mặc dù không đến mức vượt qua rào chắn ánh sáng, nhưng mà có lẽ đã xuyên thủng bức tường âm thanh. Nào! Dùng hết sức ôm nào! Cọ má nào! Sờ nào, xoa nào! Yêu từ tận con tim nào! Hôm nay tôi chắc chắn sẽ ôm lấy Hachikuji! "Ha Chi Ku Ji----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------gưaaa!" Sau đó, vào khoảnh khắc ma thủ của tôi sắp chạm vào Hachikuji, thì tôi bị vấp vào cái gì đó, lao đầu xuống nền bê tông, chẹp bẹp như trái táo rớt tự do. Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt, những âm thanh đáng sợ phát ra. Từ da của tôi. Không, không phải da, mà là từ thịt. "Ư, Ưoaa!? Araragi-san!?" Nghe thấy những âm thanh đó, Hachikuji quay đầu lại, la hoảng lên. Là lần kinh ngạc nhất từ trước đến nay. Bị phát hiện rồi... Vậy là không thể quấn lấy Hachikuji nữa. Không thể cọ má. Không thể sờ, không thể xoa. Không thể yêu. Không thể ôm. Làm sao lại tuyệt vọng như thế này...may mắn lắm mới gặp được Hachikuji, vậy mà tại sao lại thành thế này chứ... Phải nắm lấy tóc mái của nữ thần may mắn, những lời này thật phù hợp trong hoàn cảnh này. <Run: Câu đó mang ý nghĩa tương tự câu cơ hội không thể để mất, mất rồi thì không thể lấy lại, ở đây có một số điều khá thú vị, mạn đàm tí cho vui, vì sao phải nắm lấy tóc, là vì người Nhật quan niệm tóc của thần sẽ ban lại may mắn, nhưng mà tại sao lại phải nắm lấy tóc mái? Có một giả thuyết là ngày xưa câu này dùng cho các vị thần già, tóc bị hói đằng sau, chỉ còn lại một nhúm phía trước nên phải cố hết sức mà chớp thời cơ nắm lấy, về sau thì người Nhật không thích mấy ông già nữa nên đổi thành nữ thần, nhưng mà tưởng tượng nữ thần mà bị hói thì đúng là có chút...cho nên hãy tưởng tượng là nữ thần may mắn trên đầu có đội mũ giáp, chỉ lòi một nhúm tóc phía trước mà thôi> Khốn kiếp. Tại sao lại để kiểu tóc kì lạ như vậy chứ. Chẳng có chút thẩm mỹ nào cả. Bị sự chán nản bao trùm lấn át cả cơn đau truyền tới từ dưới da thịt, mất một thời gian tôi vẫn chưa thể đứng dậy được. Mặc dù cơ thể và trái tim đều rách nát te tua như quần áo đang mặc, nhưng mà tôi chẳng thèm chú ý tới việc đó. Khiến tôi chú ý chỉ có cơn đau trong trái tim mà thôi. Đau quá. Aa, càng đau, càng cô độc. Đột nhiên, tôi nhận ra. Tôi đột nhiên nhận ra---trong cơn đau đang truyền khắp toàn bộ cơ thể linh hồn, tôi đột nhiên phát hiện một cảm giác khác lạ không phải cơn đau từ da thịt của mình. Đó là ở cổ chân của tôi. Ở cổ chân của tôi, phần tất lộ ra là một cái tay nhỏ nhắn. Nhưng mà khoảnh khắc tôi vừa muốn xác nhận lại, thì bàn tay nhỏ nhắn, trắng như tuyết không giống với tay của người Nhật Bản đó đột nhiên lặn vào dưới mặt đất---không, không phải lặn vào dưới mặt đất. Là lặn vào cái bóng. Cái bóng của tôi. Vào bên trong tôi. "...Thì raaa là emmmm, Shinobu! Là do em làm sao!" Tôi cứ nghĩ là cơ thể mình sẽ dán chặt trên mặt đất cả đời, không còn đứng dậy được nữa, cả đời cứ bò lổm nhổm, nhưng mà cơn giận truyền khắp toàn thân khiến tôi bật dậy, đạp lên cái bóng của chính mình như đang nhảy twist, như đang gõ nhịp chân. Mặc dù tôi biết làm như vậy sẽ chẳng gây ra tổn thương gì cho Shinobu, nhưng mà tôi không thể dừng lại. "Khốn kiếp! Mày! Mày! Mày! Còn định giấu à! Còn định giấu à! Giám cản trở ông à! Giám cản trở mục tiêu lớn nhất đời ông mày à! Ông mày không cho mày hút máu nữa, con tóc vàng mắt vàng này! Sớm biết thế này thì ông đã kệ xác mày rồi!" Tôi tiếp tục lặp đi lặp lại hành động kì lạ như bị khùng, người ngoài không thể hiểu, không thể mô tả được. Nhưng mà chẳng có phản ứng gì từ cái bóng của tôi cả---từ nãy đến giờ tôi hoàn toàn trông giống một người điên. Mư mư ư. Xem ra cô bé đã quyết định im lặng. Làm sao lại có một người tự tung tự tác như vậy chứ. "Ơ, ơ---" Đột nhiên. Một thanh âm truyền tới từ phía sau lưng của tôi như vậy. "Ơ---Kikirara-san." Là Hachikuji. Hachikuji gọi tôi từ phía sau là một việc rất hiếm---dĩ nhiên, Hachikuji cũng không có ôm lấy tôi. Ngược lại còn có cảm giác cự ly giữa hai bên bị kéo dài ra. "...Cũng chẳng khác tên gốc là mấy, anh cũng chẳng biết có phải em nhầm tên của anh hay không, nhưng mà Hachikuji, đừng có nói tên của anh nghe y chang tên của Little Twin Stars được in trên đồ dùng của phái nữ như vậy. Anh đã nói bao nhiêu lần rồi mà em vẫn không nhớ sao, tên của anh là Araragi." <Run: Little Twin Stars là hai nhân vật ảo được Sanrio thiết kế, tên là Kika và Lala." Vừa nói tôi vừa quay đầu lại. Không còn giậm chân xuống nền đường nữa. "Mà không phải lúc nãy khi thấy anh ngã chỏng vó, em đã rất ngạc nhiên, nhưng mà lại gọi đúng tên Araragi của anh sao?" "Xin lỗi. Em cắn nhầm lưỡi." "Không phải. Là cố ý." "Thật xấu hổ. Ê hê!" <Run: Trò cũ rích rồi nên chỉ để phiên âm thôi, Hamimashita và Hanikamimashita> "Quá dễ thương!" Tôi cũng giật hết cả mình. Cô nhóc này làm sao vậy. Tự nhiên thay đổi chiêu thức. Vì sự thay đổi đột ngột này nên tôi chẳng biết nói gì cả, "Ha---. Khả năng ứng khẩu của Araragi-san vẫn yếu như mọi khi." Nói xong, cô nhóc quay người tiếp tục bước đi te te. Chờ chút. Em cho anh thấy nụ cười như vậy xong rồi định bỏ rơi anh sao. Khỉ thật, có cảm giác gần đây chướng ngại mà Hachikuji đặt ra cho tôi càng lúc càng cao. Rốt cuộc cô nhóc muốn cái gì từ tôi chứ. Cô nhóc muốn tôi trở thành loại nhân vật nào chứ. Người có thể phản ứng một cách đúng đắn trước tình huống bất ngờ như thế này có lẽ chỉ có mỗi mình Hanekawa. Mặc dù bị bỏ rơi, nhưng mà dù sao thì cô nhóc cũng chỉ là học sinh tiểu học. Tôi nhanh chóng bắt kịp cô nhóc. Mặc dù tôi muốn chụp lấy hai cái đuôi ngựa để dừng cô nhóc lại, nhưng mà, chà, nhưng vậy trông giống như đang bắt nạt nên đành thôi vậy. Lúc trước cũng đã khiến cho cô bé phát khùng rồi. Hừ-m. Nghĩ lại thì. Trong những người xung quanh tôi thì cũng chỉ còn lại mỗi cô nhóc là chưa thay đổi kiểu tóc được thiết lập ngay từ đầu. Như lúc trước đã nói, Senjougahara đã cắt tóc ngắn, Kanbaru thì tết hai đuôi sam. Sengoku gần đây cũng thường dùng băng-đô để khiến cho tóc mái dài thòng lòng không rũ xuống, Hanekawa thì cả tóc tết ba bím lẫn mắt kính đều không còn. Karen thì sáng nay trong lúc nhất thời vọng động đã cắt tóc, Tsukihi cũng thay đổi kiểu tóc từ tháng Tám---chỉ có điều, dù sao thì Tsukihi cũng thường thay đổi kiểu tóc cho nên cũng không cần phải chú ý tới nó làm gì cả. Chà, về chuyện hình tượng của Tsukihi thì để sau hẵng nói. Còn có tôi, từ kì nghỉ xuân tới giờ, tôi vẫn để tóc dài, còn Shinobu thì lại chẳng có chút khái niệm nào về kiểu tóc cả. Nói như vậy, Hachikuji Mayoi là một nhân vật vô cùng quý giá. ...Nhưng mà. Cái tính cách trước sau như một, không chịu thay đổi này của Hachikuji tuyệt đối không phải việc tốt đẹp. Phải nói đây là một loại tính cách bi kịch. Lúc nào cũng trước sau như một. Ở đâu cũng trước sau như một. Sẽ không biến đổi, sẽ không biến hóa. Vĩnh viễn---không thay đổi. 'Sên'. 'Sên'---đi vòng quanh. "Này Hachikuji. Em muốn ngồi lên cổ anh không?" "Hả?" "Chà, cũng là việc tự nhiên thôi mà. Không phải những ông anh học cấp ba thường để cho những đứa em học sinh tiểu học cưỡi lên cổ vui đùa sao?" "Em nghĩ chỉ có mỗi Araragi-san là vui được thôi..." Hachikuji cười khan. Nỗ lực tôi dốc hết sức ra để an ủi cô bé tan biến như mây khói. Ngay cả tình cảm cũng không thể truyền qua. Phải nói là còn khiến cho cô bé cảm thấy khó chịu hơn. "Những ngày này em nghĩ anh nên chú ý tới lời nói của mình hơn. Araragi-san, đối với em anh trông càng lúc càng giống tội phạm rồi đấy." "Đúng là khắp làng trên xóm dưới cũng nói tình yêu của anh đã đạt đến trình độ tội phạm rồi. Nhưng mà cũng đành bó tay thôi. Tình yêu mãnh liệt có lúc sẽ hủy diệt cả giang sơn. Nhưng mà anh tuyệt đối sẽ không giống với những thằng cha làm việc hành chính đổ tội mất nước lên vai những mĩ nhân đó. Bởi vì dù sao anh cũng là mĩ nam nghiêng nước nghiêng thành." "Ahaha. Nói thối không ngửi được---" Cô nhóc cười vui vẻ. Chà, cười là tốt rồi. Dù sao tôi cũng chẳng thể lúc nào cũng ở bên cạnh Hachikuji, việc tôi có thể làm để an ủi cô bé cũng chỉ có thế này mà thôi. Nhưng mà theo lẽ thường thì có lẽ cô nhóc sẽ nghĩ đây không phải việc của tôi. Cái việc tôi tự đặt ra thuộc tính nhân vật như thế này cũng thật là quá vô trách nhiệm. Có lẽ đây là ảnh hưởng xấu từ việc nghĩ tới Tư Mã Thiên lúc trước. "Nhưng mà Kyarabugi-san." "Không, Hachikuji. Đừng có nhầm tên của anh thành loại nước tương rất được ưa thích được nấu từ cọng cây Fuki như vậy. Tên của anh là Araragi." <Run: Kyarabugi là một loại nước tương được nấu từ cọng của cây Fuki, nước tương, muối, đường, sau khi nấu xong thì có một màu nâu đậm, Kyara ở đây là chỉ màu nâu đậm> "Xin lỗi. Thật xấu hổ. Ê hê!" "Bỏ mất một bước rồi!" Đừng có rút ngắn như vậy chứ. Nhưng mà đúng là nụ cười đó cũng đủ để tôi tha thứ. "Ừm---. Nếu nói về thức ăn thì có lẽ nói nghêu sẽ dễ hiểu hơn." <Run: Nghêu là Aoyagi> "Em thật nghiêm khắc với bản thân mình..." Đối với tôi cũng nghiêm khắc. "Nhưng mà Araragi-san, giữa ban ngày ban mặt thế này mà anh vẫn thong dong đi dạo. Anh đã từ bỏ việc học ôn rồi à?" "Thong dong đi loanh quanh ư." "Anh chán việc nỗ lực để khiến Hanekawa-san chú ý rồi sao," "Danh dự bị tổn thương quá lớn!" "Đây được gọi là Học kèm Ba tháng Tứ thư Đại học. Chà, nhưng mà chắc Hanekawa-san cũng không thể lúc nào cũng chịu được trò diễn kịch của Araragi-san. Có lẽ việc anh lấy cớ học ôn để nhìn lén Hanekawa-san mặc áo dây đã bị lộ rồi phải không? Dù sao thì một nửa động cơ học tập của Araragi-san cũng là có liên quan đến bộ ngực của Hanekawa-san." "Trong mắt em anh là loại người như thế nào hả!" "Nửa phần còn lại là nằm trên cơ thể lồi lõm của em đây." "Cái người của em lấy đâu ra chỗ nào lồi chỗ nào lõm hả. Nếu phải ví dụ thì em chỉ giống như cái hũ đựng bò hầm thật là ngon mà thôi." Nếu so với học sinh tiểu học thì rất phát triển nhưng mà dù sao cũng chỉ là học sinh tiểu học. Còn nữa. Mặc dù Hanekawa thay đổi hình tượng, nhưng mà chỉ có mỗi việc mặc đồng phục là vẫn không khác gì cả. Đừng nói áo dây, tôi thực sự còn chưa từng thấy Hanekawa mặc đồ bình thường. Cậu ấy sẽ mặc loại đồ bình thường nào nhỉ. ...... Không phải, hay là. Cậu ấy, không có...bộ đồ bình thường nào cả? Mặc dù sự tình gia đình của cậu ấy rất phức tạp, nhưng mà chắc cậu ấy cũng không phải chịu sự bỏ bê đến mức này chứ... Ơ? Suy nghĩ này không phải quá u ám sao? "Chà, nhưng mà---Araragi-san. Vậy để em nói chuyện nghiêm chỉnh một chút vậy." Hachikuji nói với vẻ mặt nghiêm túc. Lại chuẩn bị rồi. Từ trước đến giờ, mỗi lần như thế này là lại chẳng có câu chuyện nghiêm túc nào cả. "Thời trang và kiểu tóc, nếu như mấy thứ này thay đổi thì sẽ khiến cho việc hoạt hình hóa trở nên rất khó khăn." "Lại chuyện hoạt hình sao!" "Anh không thể sử dụng lại hình ảnh đó?" "Đừng có nghĩ tới việc nhất định phải sử dụng lại hình ảnh! Đó không phải kế hoạch giảm vốn!" "Chậc chậc. Cảnh có thể sử dụng lại cũng chỉ có cảnh biến thân của em mà thôi." Em lấy đâu ra cảnh biến thân hả. Em trở thành cô gái pháp thuật từ khi nào vậy hả. "Nhưng mà, chà, đúng là khi hoạt hình hóa đều như vậy cả. Quần áo, kiểu tóc của nhân vật lúc nào cũng y chang nhau. Thậm chí đi ngủ cũng không xõa tóc ra." "Chuyện đó một phần cũng là vì tình trạng bên nhà sản xuất, nhưng mà nói cho đến cùng thì, đó cũng là vấn đề của phía người xem nữa." "A?" "Nếu như thay đổi thiết kế thì sẽ chẳng thể biết ai lại với ai cả." "......" Tôi muốn nói làm gì có chuyện đó. Nhưng mà đúng là người ngoài nhìn vào thì thiết kế của các Gundam toàn bộ đều y chang nhau cả. Hoặc mà các nhân vật nữ nhìn đều tương tự nhau. Thường thường cũng có nghe như vậy. "Thiệt tình. Bởi vì mọi người toàn đùa nghịch nên em mới phải nghiêm khắc thế này đó? Anh thử nghĩ một chút đi. Hoạt hình sẽ có mùa thứ hai, mùa thứ ba. Đến lúc đó mà không biết nhân vật trên màn ảnh là ai với ai, thì khán giả sẽ chuyển kênh đó." "Làm gì có mùa hai với mùa ba chứ. Chỉ gặp duy nhất một lần trong đời thôi." <Run: Ichigo Ichie, là một câu của trà đạo, ý chỉ nên trân trọng từng lần gặp mặt.> Tính toán kiểu này thật khó chịu. Còn có chuyển kênh nữa. Cách nói này xưa quá rồi. Chẳng lẽ nhà của cô nhóc này cũng sử dụng điện thoại theo kiểu quay số sao? "Nếu là vậy thì Senjougahara thật là không ra gì. Mặc dù gần đây cô nàng đã cắt tóc, nhưng mà hồi trước thì lúc nào cô nàng cũng đổi kiểu tóc cả, hết buộc vào lại cởi ra." "Nếu như phải lên hoạt hình thì sẽ rất mệt đó." "Đúng thế---" "Khoan nói chuyện đó, người đó lên ti-vi liệu có ổn không đây" "...Ừm---." Tôi không thể trả lời ngay lập tức. Bởi vì bây giờ đã tái sinh bình an nên tôi mới nghĩ tới việc này, nhưng mà hình ảnh lúc ban đầu của Gahara-san cũng thật là quá mức cường điệu. Nhưng mà nếu như cô nàng không xuất hiện thì có cảm giác câu chuyện này cũng chẳng thể tồn tại được. "Không không, nếu là vậy thì khi lên hoạt hình cứ để cho em làm nữ nhân vật chính là được rồi." "Đừng có để lộ dã tâm một cách bình thản như vậy." "Có sao đâu. Chúng ta mau quên vị nữ nhân vật chính hữu danh vô thực đó đi." "Đừng nói những lời quá đáng với người vừa tái sinh như vậy!" "Thì thế em mới nói. Người đó sau khi tái sinh xong đã trở thành một người nhàm chán rồi, không phải sao." "Em là Kaiki sao!?" "Hừm hừm. Em sẽ mặc áo dây đó? Sẽ mặc đó?" "Ai cần em mặc áo dây chứ?" "Áo ống thì sao?" "Cái gì mà áo ống chứ. Không biết là có loại yêu cầu này hay không, nhưng mà tự bản thân nói ra như vậy là cũng đã có vấn đề rồi, nếu như em mặc loại quần áo khêu gợi như vậy đứng trước mặt anh, thì em sẽ phải hối tiếc đó" "Nếu cần thiết em sẽ ở trần luôn!" "Loại người như em sẽ không bao giờ xuất hiện được trên màn ảnh đâu." Cô nhóc học sinh tiểu học này thật nguy hiểm. Làm ơn, đừng có nói những lời sẽ khiến cho nhà tài trợ chạy mất dép như vậy, em suy nghĩ cho có lễ độ một chút coi. "Ngực nhỏ là Brutus, ngươi cũng vậy sao!" "A, xin lỗi Hachikuji. Anh không thể cười được. Dù sao em cũng là con gái, tốt hơn là không nên nói ra câu đùa tục tĩu như vậy." <Run: Brutus, ngươi cũng vậy sao! là một câu trong tác phẩm Julius Caesar của Shakespeare, câu này do Caesar nói vào phút cuối cùng khi bị Brutus đâm, phát âm Brutus trong tiếng Nhật tương tự bra enough.> "Đối với chủ đề ngực nhỏ anh thật là qúa lãnh đạm!" "Chà, đúng là anh thích em, nhưng mà điều đó không có nghĩa là anh thích tất cả các loli ngực lép." Bị hiểu lầm. Nhưng mà tôi thích loại cơ thể có lồi có lõm. "Mặc dù em là học sinh tiểu học nhưng mà bộ ngực cũng rất có tương lai, vì vậy anh mới làm bạn với em. Nói cho cùng thì bây giờ anh chỉ hi vọng xem tương lai bộ ngực của em sẽ trở nên như thế nào mà thôi." "Đó không phải là câu nói của loài người." "Chà, đúng rồi, Hachikuji. Bây giờ tuy anh đang hẹn hò với Senjougahara, thích nhất là Hanekawa, nhưng mà anh nghĩ sau này anh sẽ kết hôn với em đó." "Xin anh đừng cướp đi lần cầu hôn đầu tiên quan trọng nhất đời của em, Araragi-san." Phải nói là xin anh đừng cầu hôn với học sinh tiểu học mới đúng, Hachikuji nghiêng đầu nói. Mư ư ư. Không nhận được câu trả lời. Phải làm sao tôi mới có thể truyền tình cảm đang dâng trào trong lồng ngực của mình sang cho lồng ngực của Hachikuji đây. Có lẽ cứ sờ trực tiếp là tốt nhất. Dùng liệu pháp xoa bóp truyền dẫn. "Ái chà chá? Tự dưng sao lại có cảm giác rất khả nghi?" "Em phải chú ý đó, Hachikuji. Anh vẫn luôn nhắm vào bộ ngực của em. Chỉ cần em sơ sẩy là anh sẽ sờ đó." "Như vậy không phải là anh có hứng thú với ngực nhỏ sao. Hứng thú bao trùm toàn bộ Nhật Bản." "Anh nghĩ toàn bộ đàn ông Nhật Bản sẽ nhắm vào bộ ngực như có như không của em." "Chuyện đó không thể nào xảy ra..." Nếu vậy đất nước sẽ bị diệt vong, Hachikuji nói. Ừmm. Có cảm giác là trước khi quốc gia hủy diệt, thì những ấn tượng tốt về tôi cũng chẳng còn. Không biết hiện tại có còn không nữa. Tỉ lệ người yêu thích của tôi không biết là bao nhiêu phần trăm nhỉ. "Chà, nhưng mà, nếu nói như vậy thì khi lên truyền hình, Kanbaru-san, Sengoku-san, cả Shinobu-san cũng sẽ rất nguy hiểm đó." "Đúng vậy..." Sengoku ngoan ngoãn như vậy, nhưng mà trên thực tế lại là nguy hiểm nhất... Lúc ở đền thờ cô bé mặc cả đồ bơi ở trường. Đây là loại chụp hình đăng báo nào chứ. Nghĩ lại thì những thành viên ở đây toàn là những người không bình thường cả. Chẳng có ai trông bình thường cả. "Chỉ còn lại Hanekawa sao..." "Cho dù là người đó thì quá trình trưởng thành cũng rất là u ám, không phải sao?" "Ừm...đúng là u ám, đen tối." Một người có quá khứ rất đen tối, một người rất độc ác, một người rất ero, sao toàn người như vậy xuất hiện. Đây là câu chuyện kiểu gì chứ. "Hơn nữa liên quan đến Hanekawa còn có vấn đề của mèo." "À. Toyama Black-san." "Là Black Hanekawa-san." Hoàn toàn khác nhau, Toyama Black cũng không nổi tiếng như vậy." <Run: Toyama Black là một loại mì của tỉnh Toyama, bởi vì nước dùng sử dụng nhiều tương đen và tiêu, nên nước súp có màu đen, vì thế có tên đó.> Ngoại trừ những người cuồng mì sợi ở tỉnh Toyama thì chắc sẽ chẳng ai hiểu được. "A, nhắc mới nhớ, hôm trước em có thấy bản thiết kế nhân vật hoạt hình của Araragi-san." "Cái gì?" "Thiết kế rất là dễ nhìn đó. Mặc dù em cảm thấy kết quả đáng tiếc này có hơi không thú vị, nhưng mà dù sao cũng chúc mừng. Không phải anh vừa thoát chết trong gang tấc sao." "Haa..." Tôi không biết phải bình luận như thế nào. Dù sao tôi cũng chưa từng nhìn thấy. Dễ nhìn ư. "Nói thế nào nhỉ. Giống như Sengoku-san trước đây, dùng tóc che mất mắt trái, có cảm giác rất lạnh lùng." "Lạnh lùng? À, nhắc mới nhớ, lúc đầu nhân vật của anh vốn là được thiết kế như vậy..." Một người vô cùng lãnh đạm, bất kể sự đời. Bây giờ thì chẳng còn thấy đâu nữa. Rốt cuộc tôi đã vứt bỏ tính cách đó từ lúc nào nhỉ. Hình như là từ khi quen biết Hachikuji. Đúng là một cô nhóc học sinh tiểu học tội ác chất như núi. "Biệt danh không nghi ngờ chút nào chính là Kitarou." "...Không nghi ngờ chút nào ư." Chà, dù sao đều là yêu quái. Có lẽ cũng đúng là như vậy. Vậy Hanekawa là Nekomusume. Senjougahara là... ...... Yumeko-chan? Cô nàng ư? <Run: 3 người đều là nhân vật chính trong Gegege no Kitarou, manga do Mizuki Shigeru sáng tác, xuất bản từ 1965 đến 1996, Kitarou là nhân vật chính, Nekomusume và Yumeko là tình địch.> "Nhắc mới nhớ, đúng là Araragi-san mặc bộ vét vằn da hổ đó thật là hợp đó." "Anh không có mặc!" Em nghĩ anh là loại học sinh cấp ba nào hả! Anh cũng không mặc guốc điều khiển từ xa! Cũng không có ăng-ten yêu quái! <Run: mấy cái ở trền đều là trang bị của Kitarou.> "Araragi-san, anh mà không phối hợp thì em sẽ rất khó xử đó. Anh đừng có ích kỉ như vậy." "Tại sao người thật phải phối hợp với nhân vật được thiết kế trong hoạt hình chứ." "Đây là luật 'một khi đã bắt đầu được truyền thông hóa thì nguyên tác phải chịu một chút không may.' đó." "Loại luật đáng sợ này là sao---" "...Chà, nhưng mà thật sự phải chịu những điều không may không phải là nguyên tác mà là tác giả đó!" "Quá đáng sợ!" "Này, Koyomi!" "Giống quá!" Nhưng mà chỉ dùng chử viết thì không thể nào truyền đạt sự bắt chước này! Đây chỉ giống như việc gọi thẳng tên của tôi mà thôi! "Chà, trên đời cũng chẳng còn tồn tại người giống cha Medama nữa rồi." <Run: Cha Medama là cha của Kitarou.> "Đúng là như vậy...nhưng mà mặc dù anh thích Kitarou, nhưng mà đặt biệt danh cho anh là Kitarou thì đúng là có hơi..." "Vậy sao." "À đúng rồi Hachikuji. Thiết kế của anh trông dễ nhìn hay không không quan trọng. Quan trọng là chiều cao. Chiều cao thế nào." "Ừm---. Cài này thì y chang nguyên tác." "Kư...!" Hỏng bét rồi. Hỏng bét. Vậy sao, cuối cùng chiều cao của tôi (lùn) đã lộ ra trước công chúng sao...mặc dù nói lúc cần buông tay thì nên buông tay, nhưng mà việc này thật là xấu hổ. A---a. Có lẽ từ bây giờ tôi sẽ cưỡi trên cổ Karen sống qua ngày. Cho dù nói tôi đã vượt qua được phức cảm, đã giải quyết những vấn đề về 'quái dị', nhưng mà chỉ có phức cảm về chiều cao là tôi không thể nào giải quyết. Có lẽ tôi chỉ cần đơn giản không thèm quan tâm là được. "Em cũng nghĩ đến quan hệ không tệ giữa mình với Araragi-san nên cũng thử đàm phán về vấn đề chiều cao xem có đưa anh lên hai mét được không, nhưng mà không được. Dù sao sự thật chỉ luôn có một mà thôi." "Chà, bây giờ anh mới chú ý tới quyền hạn của em đối với việc chuyển thể lên hoạt hình." Em là nhà sản xuất sao. Hachikuji P sao. "Chà, việc em thật sự quan tâm bây giờ là chúng ta sẽ nhảy như thế nào ở phần phim kết thúc." "Em thật sự chỉ quan tâm tới việc đó thôi sao." "Bình thường sẽ chọn break dance, nhưng mà dù sao cũng dùng hết sức mới được lên hoạt hình, hay là nhảy điệu Awa đi?" <Run: Điệu này là điệu nhảy ở hội Bon của thành phố Tokushima.> "Quá mới mẻ..." Những câu nói toàn xen vào neta. Liệu bao nhiêu người có thể hiểu được đây. "A ha ha. Chà, thì anh xem, xét từ vị trí nhân vật của em thì có nói neta đến mức nào cũng chẳng sao cả mà." "Đúng là như vậy." Thực tế thì rất có phong thái của một nhà sản xuất. Thật là một vị trí khiến nguời ta ghen tỵ. Chà, dù sao chuyện này có ghen tỵ thì cũng chẳng đạt được. Phải làm sao bây giờ. "Nhưng mà, em bây giờ hoàn toàn trái ngược với những gì em nói trước kia, chẳng có rời khỏi thị trấn này chút nào cả. Ngược lại số lần gặp nhau còn tăng lên. Từ tháng Tám tới nay có cảm giác gặp nhau rất nhiều." "Vâng, đúng là như vậy thật. Lúc đầu em chỉ định để cho đó là một tình tiết ẩn mà thôi, chứ thực ra em cũng chẳng biết rốt cuộc phải làm thế nào nữa." "Đây chính là thời kì cuối của tạp chí nhiều kì nhỉ." Đừng có để lại loại tình tiết chẳng có ý nghĩa gì thế này. Đúng là một người khó hiểu. "Chính vì vậy em mới thảo luận với trưởng bộ phận biên tập. Việc hoạt hình hóa khiến cho nguyên tác bị kéo dài không phải là một việc tốt. Không phải việc tốt thì không nên làm. Hoạt hình và nguyên tác là hai thứ khác nhau, vẫn có thể ăn tiếp được." "Em là sweets sao?" <Run: Sweets là từ chỉ phái nữ phát cuồng vì đồ ngọt kiểu Tây phương, hơi có hàm ý miệt thị, giống như otaku.> "Nhưng mà vẫn không được. Ý kiến của em bị bỏ qua. Từ trên ép xuống, từ dưới đẩy lên, cho dù là người trong giới cũng chịu không được." "Đúng là trên đe dưới búa nhỉ, Hachikuji P." "Chất độc đã ăn vào máu. Cứ tiếp tục thế này thì chỉ có thể viết thêm một tập nữa...ở nhà xuất bản khác." "Tại sao lại là ở nhà xuất bản khác!?" "Nguyên tác đã trở thành một thứ không tốt." "Không có! Không có trở thành!?" "Thành ●●● Bunko thì sao?" "Đừng dùng dấu tròn, chúng ta không làm chuyện gì xấu cả!" Thành Fujimi Fantasia Bunko thì sao?" "Van em, mau dùng dấu tròn!" <Run: Monogatari series là do Kodansha phát hành.> "Dù sao thì Karabuki-san." "Đúng là ngày mai anh định đi dọn phòng cho Kanbaru, nhưng mà anh cũng không phải tên cuồng dọn dẹp như vậy, đừng có gọi tên anh nghe giống một loại vải khô dùng để lau chùi như vậy. Tên của anh là Araragi." <Run: Karabuki là một loại khăn dùng để lau chùi.> "Xin lỗi. Em cắn nhầm lưỡi." "Không phải, là cố ý..." "Tại đang ăn. Măm măm!" "Động vật nhai lại!?" Tốt! Lần này có thể ứng khẩu hoàn hảo. Tôi cũng không phải kẻ bị thịt! Mày đã trưởng thành rồi, Araragi Koyomi! "Dù sao thì cũng đổi đề tài thôi, Araragi-san." Nhưng mà Hachikuji không khen ngợi tôi, vẫn tiếp tục cuộc nói chuyện. Cô bé trông thật giống kiểu nhà sản xuất mặt lạnh. "Araragi-san có biết truyền thuyết dân gian về Rolls-Royce không?" "Hả? Roll-Royce ư...ờ, có phải, nó là xe hơi phải không?" "Vâng. Hừm, nhìn phản ứng của anh thì xem ra anh không biết rồi nhỉ." "Ừm. Chà, đúng là không liên tưởng đến điều gì cả---." "Ha---a. Em cũng nghĩ vậy. Làm sao mà Araragi-san có thể biết được cái gì gọi là truyền thuyết dân gian chứ, anh chỉ biết mỗi mấy thằng cha cầm rìu thôi đúng không?" "Em phải khinh thường anh đến mức đó sao!?" Truyền thuyết dân gian. Lời đồn trên phố. Tin vỉa hè. Đúng là tôi không biết nhiều về chúng được như Oshino. "Anh không phải mặt sưng mày xỉa như vậy đâu, Araragi-san. Giả vờ biết chỉ khiến người ta xấu hổ hơn thôi. Cái-gì-cũng-biết chỉ là lấy từ lý thuyết trò chơi mà thôi, thực tế thì ngay cả song đề tù nhân là gì anh cũng không biết, Araragi-san thật khiến người ta không nỡ nhìn." "Anh biết trò con lợn hợp lý---" Mặc dù là nghe được từ Hanekawa. Hơn nữa, nội dung cũng quên mất. Chỉ nghe được từ miệng của Hanekawa lặp lại cái gì mà 'lợn', 'lợn', 'lợn to', 'lợn nhỏ', 'cho lợn ăn', 'lợn muốn ăn', 'muốn cho lợn ăn thì nhấn nút', lúc đó nghe tôi cứ cảm thấy bồn chồn, nhưng mà giờ thì tôi chẳng còn nhớ gì cả. <Run: giải thích về lý thuyết trò chơi rất là dài dòng, google 'game theory', 'prisoner's dilemna' và 'rational pigs' để biết thêm.> Đúng là một trí nhớ thảm hại. "Khi đang đi trên đường chính giữa sa mạc, thì chiếc Rolls-Royce đột nhiên ngừng lại, không đi nữa." Hachikuji quay lại chủ đề, bắt đầu kể truyền thuyết dân gian đó. "Lầm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, người tài xế đành phải gọi điện thoại cho hãng sản xuất. Vừa gọi điện thoại xong, điều khiến ông ta ngạc nhiên nhất chính là mặc dù địa điểm là chính giữa sa mạc, nhưng mà nhà sản xuất vẫn cho phi cơ chở một chiếc xe mới toanh cùng loại tới." "Ồ ồ. Thật là kinh khủng." "Không, chuyện king khủng còn ở phía sau cơ, Araragi-san. Người tài xế trở về nhà bình an vô sự, nhưng mà ông ta chờ thật lâu vẫn không thấy nhà sản xuất gửi hóa đơn tới. Bởi vì đây là xe cao cấp cho nên ông ta cũng không muốn phát sinh tranh chấp gì về tiền bạc cả, vì thế người tài xế lại gọi điện thoại cho nhà sản xuất. Kết quả là nhà sản xuất nói họ không biết gì về chuyện đó cả." "Không biết ư, làm sao lại không biết việc cho phi cơ vận chuyển một chiếc Rolls-Royce chứ. Hay là chiếc xe mới đó được vận chuyển từ một công ty nào khác." "Đương nhiên người tài xế đó cũng có cùng một câu hỏi y chang Araragi-kun. Ông ta nói một cách ngạc nhiên vào điện thoại, 'không, lần trước lúc chiếc Rolls-Royce của tôi bị hỏng trên sa mạc...', người tài xế vừa nói đến đó thì nhà sản xuất chỉ nói ngắn gọn. 'Thưa quý khách, Rolls-Royce không thể bị hỏng'." "Ngầu quá!" Thật không hổ danh! Thật không hổ danh đội ngũ hỗ trợ của hãng sản xuất số một! "Không, Araragi-san. Đây chỉ là truyền thuyết dân gian." "A...Đúng là vậy." Ngay từ đầu cũng đã nói thế. Thế nhưng tôi vẫn nghe đến mê mẩn. "...Vậy thì sao? Đúng là một câu chuyện rất thú vị, nhưng mà Hachikuji, tại sao em lại kể truyền thuyết dân gian vào đúng lúc này?" "Không, cũng chẳng có gì? Chỉ là nói chuyện phiếm thôi mà?" "Em..., đừng có vì nói nhầm tên của anh mà tự dưng lôi chuyện đâu đâu vào như vậy." Mặc dù cũng có thể là Hachikuji muốn nói về Rolls-Royce---cô nhóc vẫn có ý thức của một nhà sản xuất xe Harley Davidson đây. "Vậy thì, nếu chuyện phiếm không làm anh hài lòng, chúng ta chuyển sang câu đố nhé, Doaragi-san." "Quả nhiên em vì muốn anh chỉ trích nên mới cố tình nói sai tên của anh, nhưng mà em đừng có gọi nhầm tên của anh thành tên của linh vật đội bóng chày Chuunichi Dragons như vậy chứ, Hachikuji! Tên của anh là Ararargi!" <Run: Chuunichi Dragons là một đội bóng chày nhà nghề của Nhật, linh vật có tên là Doara.> "Em không có cắn phải lưỡi. Anh đúng là Doaragi-san!" "Lại còn tuyên bố như vậy!" Lại là chiêu thức mới! Hơn nữa còn rất quyết đoán, có lực! "Người duy nhất nghĩ rằng họ của anh là Araragi chỉ có mỗi mình anh mà thôi. Tất cả những người khác nều nghĩ tên của anh là Doaragi-san." "Ế. Thật sao...?" "Xin anh đừng nghĩ bản thân có thể tự tiện quyết định mình mang họ gì. Trong một trăm người thì có đến chín mươi chín người cho rằng anh tên là Doaragi-san, vậy mà anh vẫn cố sống cố chết nghĩ mình là Araragi sao?" "Ư, ư ư..." Nghe cô nhóc nói vậy tôi cũng cảm thấy bất an. Lạ thật. Chẳng lẽ tôi đã nhầm sao. Họ của tôi là Araragi thật sao...? "Họ đó rất nổi tiếng ở Nagoya đó." "Có cảm giác anh trở thành ngôi sao địa phương..." "Nếu như nói nhầm thành Arayagi thì cũng sẽ rất nổi tiếng ở Yamaguchi." "Mà này, Hachikuji, câu đố thì sao. Em đã nói là mình cũng không phải chỉ vì nói sai tên của anh thôi mà, mau ra câu hỏi đi." "Ế? A---, Ơ." "Như thế này không phải rõ ràng là bây giờ mới nghĩ sao." "A, có rồi có rồi." Bốp, Hachikuji Mayoi vỗ hai tay vào nhau. "A---, nhưng mà có lẽ Araragi-san cũng biết chuyện này. Là một câu đố liên quan đến Die Hard 3." "Die Hard 3? À, anh từng xem bộ phim đó. Đúng là trong phim phạm nhân từng ra nhiều nan đề cho việc điều tra của nhân vật chính." "Em không nhớ rõ lắm, nhưng mà câu hỏi đại khái là thế này. 'Có một con chó đi vào rừng rậm. Vậy con chó này sẽ đi vào chỗ nào của khu rừng?' " "......?" Có câu hỏi này sao. Không, dù sao tôi cũng xem bộ phim này từ hồi còn học cấp hai, giống như cô bé, không nhớ rõ lắm. "A, em quên nói. Đây là câu đố nằm trong bản tiểu thuyết của bộ phim." "Làm sao mà anh biết đuợc chuyện đó! Ai sẽ đi kiểm tra bản tiểu thuyết của bộ phim từ hơn mười năm trước chứ!" Bản thân câu hỏi đã chọc vào điểm mù rồi! Đại khái thì ở trên đất nước này cũng chẳng ai biết là Die Hard 1 và 2 còn có nguyên tác! "A, nhưng mà câu trả lời có thể để lộ nội dung câu chuyện, nếu như không muốn biết thì xin hãy lật ra sau vài trang rồi đọc tiếp." "Cảm ơn vì đã nhắc nhở." Không biết có đụng đến bản gốc không nữa. "Em rốt cuộc là loại người nào vậy hả...thế? Câu trả lời là gì?" "Xin đừng có hở ra là hỏi đáp án. Anh thử suy nghĩ một chút đi." "Thực ra thì anh không giỏi giải đố lắm. Dù sao đầu óc của anh cũng chẳng phải loại thông minh." "Em không nghĩ như vậy đâu...chà, nhưng mà cũng đến lúc đưa ra câu trả lời rồi. Đáp án chính là có thể đi vào đến chính giữa khu rừng." "Hê ê. Tại sao?" "Bởi vì nếu đi quá một nửa thì là đi ra khỏi khu rừng rồi." "Ái chà." Thật là một câu trả lời thông minh ngoài sức tưởng tượng. Có thể nghĩ ra câu trả lời này đúng là một người thông mình. Tôi cảm thấy vô cùng bội phục. Chà, không ngờ lại có thứ để học từ một bộ phim cũ như vậy, văn hóa đúng là vật có tính kế thừa--- "Vậy thì sao, đúng là một câu chuyện rất thú vị nhưng mà Hachikuji, sao tự dưng em lại ra câu đố vào lúc này?" "Xin anh đừng có lặp lại câu đó, Araragi-san. Nếu như phải chịu cùng một sự chỉ trích hai lần thì làm sao em làm tiếp lần thứ ba được chứ." Trò đùa phải lặp lại ba lần. Đây là luật. "Chà, mấy chuyện lảm nhảm này cũng chỉ là để che dấu cho tình tiết ẩn về sau mà thôi, anh cứ bỏ qua nó đi." "Câu đố vừa rồi sao lại trở thành tình tiết ẩn hả." "Ơ, thì anh xem. Đời nghười đi nửa đầu là sống, mà nửa còn lại chính là đi đến cõi chết, anh không cảm thấy như vậy sao?" "Đúng là như vậy...nhưng mà." Đừng có chuyện gì cũng nói thành bài học như vậy. Em trông càng lúc càng giống một tên lừa đảo nào đó rồi đấy. "Nhưng mà đối với ma cà rồng có tấm thân bất tử thì bài học này cũng chẳng có ý nghĩa gì cả." "Đúng thế. Người có tấm thân bất tử thì chẳng có bắt đầu, cũng chẳng có kết thúc." Dĩ nhiên cũng sẽ không bị hỏng góc, Hachikuji nói. Đúng thế. Tiếp tục sống đồng nghĩa với tiếp tục chết---đó là định nghĩa về tấm thân bất tử. Sẽ không bị hỏng hóc, cũng chẳng cần phải sửa chữa. Đương nhiên là cũng không cần bảo hiểm của nhà sản xuất. "Chà, nhưng mà thỉnh thoảng phải nói vào một chút chuyện vô nghĩa, nếu toàn bộ đều là tình tiết ẩn thì tình tiết về sau đều bị lộ hết." "Em tính toán nhiều thật đấy..." Nhưng mà nếu tính toán đến như vậy thì nên làm ra cái gì hay hơn một chút đi, cô nhóc tay mở của đài truyền hình này. Cho dù em có nói vòng quanh thế nào thì cũng chẳng có ai nghĩ rằng Rolls-Royce và cho đi vào trong rừng là tình tiết ẩn cả. "Thôi nào. Đừng để em nói mãi như vậy, tiếp theo đến lượt của Araragi-san. Mời Araragi-san cũng nói chút chuyện phiếm gì đó thú vị đi." "Đừng ép anh. Anh chẳng có chuyện phiếm gì thú vị cả." "Ế---." Hachikuji để lộ ra phản ứng bất mãn. "Đừng hẹp hòi như vậy, để em học tập một chút đi. Nói chuyện gì đó về môn Toán học sở trường của Araragi-san cũng được." "Chuyện đó anh đã nói sáng nay với em gái của mình rồi, không còn gì nữa." "A---. Em hiểu rồi." Vừa lúc nãy còn tỏ ra bất mãn, thế mà đùng một cái Hachikuji đã có một vẻ mặt dương dương tự đắc. "Vì đã lên hoạt hình cho nên độ chú ý cũng nâng cao, vì thế Araragi-san quyết định tốt nghiệp khỏi con đường kể chuyện phiếm. Nói cách khác là đã bán linh hồn cho số đông." "Đừng có nói chuyện gây ảnh hưởng đến thanh danh của người khác như vậy!" "Có sao đâu? Araragi-san muốn làm vậy thì xin cứ làm vậy. Vừa lúc nãy cản trở anh, em thật sự rất xin lỗi. Thôi, em sẽ không cản trở anh nữa, anh cứ tiếp tục câu chuyện đi. Anh cũng sẽ không nói những tình tiết ẩn ngớ ngẩn ngu ngốc nữa đúng không? Xin anh hãy viết ra danh tác cảm động, văn phong bay bướm đi." "Em phải mỉa mai anh đến như vậy sao!?" Chỉ là không nghĩ ra câu chuyện phiếm nào về đề tài Toán học thôi mà lại phải chịu sự chỉ trích đến như vậy sao...quả thật tri thức rất là quan trọng. Biết vậy tôi đã cho cô nhóc biết sức mạnh của những con số. "Nhưng mà này, Hachikuji. Có câu chữ tài liền với chữ tai một vần đấy---anh nghĩ em không nên suy tích những chuyện kì quái thì tốt hơn đấy." "Chà, đúng là như vậy thật. Nhưng mà chuyện phiếm và câu đố đều không được sao---hừm. Vậy thì Araragi-san. Thế này thì sao." Hachikuji nói xong, thì đột ngột sửa sang lại tư thế. Khuôn mặt trở nên nghiêm túc, nụ cười biết mất, trông vừa dịu dàng vừa nghiêm khắc---sau đó gật đầu một cái trông như đã thỏa mãn. "Araragi-san. Hôm nay em đến đây nói lời từ biệt." "Anh sắp khóc rồi---!" Chỉ cần nghe câu đó cũng khiến tôi nước mắt lưng tròng! Cứ như là phản xạ vô điều kiện! "Em...thực ra cũng không có ghét những chuyện mà Araragi-san đã làm." "Nước mắt! Nước mắt sắp tràn!" "Thật ra thì từ rất lâu về trước, em nên trở về thị trấn của mình. Bởi vì lo lắng cho Araragi-san nên em mới ở lại đến bây giờ...nhưng mà không sao nữa rồi. Bây giờ Araragi-san đã có thể tự lập rồi." "Làm sao có thể! Toàn bộ đều là vì anh sao!" "Xin anh hãy sống hạnh phúc cùng với Senjougahara-san. Đừng ăn hiếp Hanekawa-san nhiều quá...Còn nữa, thỉnh thoảng xin anh hãy nhớ về em. Nhớ về một cô bé tên là Hachikuji Mayoi từng là bạn thân của Araragi-san---xin đừng quên em." "Em giết anh đi!" Tôi đã không còn nước mắt lưng tròng nữa nữa mà là lệ rơi đầy mặt. Không, như vậy cũng không sao. Cứ để nó cuốn theo những tình tiết ẩn. Tôi khóc rống lên như vừa chết một trăm vạn lần. Tôi chỉ muốn cô nhóc gọi nhầm tên của tôi, tôi chỉ muốn cô nhóc nói những chuyện tầm phào, chẳng ra đầu ra đũa. "Đúng rồi, Hachikuji. Nếu như em phải ra đi thì hay là em đến sống cùng với Shinobu trong bóng của anh đi. Nếu vậy thì em cũng sẽ không còn đi lạc nữa." "Vừa nghĩ tới cái tình huống phải ở một mình với Shinobu-san cũng đã đủ để khiến người ta cảm thấy khẩn trương rồi..." ---Đột nhiên. Đột nhiên. Trong lúc tôi còn đang cùng Hachikuji tiếp tục nói chuyện phiếm, chẳng hề có chút khẩn trương, có thể nói chuyện vui vẻ đến cả ngàn trang bản thảo thì, đúng lúc đó. Một câu nói thản nhiên vang lên---như tiếng chuông báo hiệu cuộc vui của chúng tôi đến đây là kết thúc. "Này, ông anh quỷ. Nếu anh biết thì nói cho em biết đi. Em muốn hỏi đường---em vừa trông thật gợi cảm vừa nói." Cô bé cũng không có đứng trên thùng thư. Cũng không có nói bằng giọng Kyoto. Nhưng mà, trực giác nói cho tôi biết cô bé này---cô bé trông cùng tuổi với Hachikuji này, có chỗ nào đó giống với Kagenui-san mà tôi vừa gặp. "Tên là trường dạy thêm Eikou, nhưng mà dường như bây giờ đã trở thành một tòa nhà bỏ hoang...ông anh quỷ. Anh có biết chỗ đó ở đâu không---mình vừa trông thật gợi cảm vừa nói." "......" Trái ngược với lời nói, khuôn mặt của cô bé hoàn toàn chẳng biểu lộ gì cả. Nhìn vẻ mặt của cô bé khiến tôi liên tưởng đến Senjougahara hồi trước, không thể cảm nhận được sự sống, vẻ mặt như làm từ mặt nạ vô cơ. Hơn nữa, ngược với cách tự xưng 'boku', cô bé mặc một cái áo cánh thắt dây màu cam ở trên, dưới là một cái váy tầng trông thật dễ thương. <Run: Boku là đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất mà bé trai và người nam còn trẻ hay dùng.> ...Cô bé dùng 'boku'! Thực sự tồn tại sao, cô bé dùng 'boku'! Tôi cứ nghĩ nhân vật như vậy chỉ xuất hiện trong hoạt hình thôi chứ! Sau khi tôi vừa nhận ra cô bé đi tất bó dài kết hợp với dép xỏ ngón, trái tim tôi bắt đầu đập nhộn cả lên. "...Vừa nhìn thấy cô bé là đã đứng ngồi không yên rồi, thật khiến người ta không thể tin tưởng câu nói tự cho mình không phải lolicon của Araragi-san..." Hachikuji nhỏ giọng nói bên cạnh tôi. Ồn ào, im lặng nào. ...Hửm? Ơ? Hachikuji rất sợ người lạ, chỉ cần thấy mặt Senjougahara và Sengoku là đã biến mất không còn tăm hơi, nhưng mà hiện tại một người không quen biết đang đứng trước mặt, cô nhóc không những không chạy trốn mà còn mở miệng nói chuyện, đây đúng là chuyện hiếm thấy. Chẳng lẽ hai cô bé quen nhau sao? Không, làm sao có chuyện đó được chứ. "Tên của em là Ononoki Yotsugi." Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ. Cô bé đã xưng tên. Không được hỏi nhưng vẫn xưng tên, y hệt như Kagenui-san. Quả nhiên hai người đó đi cùng nhau---nhắc mới nhớ, trước lúc chia tay, tôi nhớ Kagenui-san cũng từng nói cái gì đó. Ononoki? Đúng là một cái tên lạ lùng...hơn nữa nghe còn rất cứng cáp. <Run: Hán tự của Ononoki là Rìu Nãi Mộc> Vừa nãy nói chuyện với Hachikuji cũng từng nói về mấy người cầm rìu---có cảm giác vừa hùng tráng, vừa dũng mãnh, Còn nữa, tên đó nghe hơi giống một cái tên mà Hachikuji nói nhầm mà thành. Ononoki-chan sao. "---Mình vừa trông thật gợi cảm vừa nói." "......" Lại còn cả câu cửa miệng này nữa. Đối với một câu kết thúc mà nói thì đúng là quá dài. Hơn nữa, nếu nói như vậy thì ít nhất cũng phải trông gợi cảm một chút chứ. Miệng một đàng, mặt một nẻo như vậy là sao. "Vậy sao. Tên của anh là Araragi Koyomi." "Rất vui được gặp anh, ông anh quỷ---mình vừa trông thật gợi cảm vừa nói." "Chà---anh cũng rất vui được gặp em." Nghe anh nói này. Còn nữa, đừng có gọi anh như vậy. Đại khái thì, khác với lúc gặp Kagenui-san, tôi cũng không có cưỡi trên cổ của em gái, không thể bị gọi là quỷ súc được. Làm sao lại gọi tôi bằng cái tên mà bản thân tôi cũng không biết chứ. Hay là Ononoki-chan nhìn thấy hành động quấy nhiễu tình dục thất bại mà tôi định làm với Hachikuji? "Ờ---nếu là trường dạy thêm Eikou thì---" Dù sao thì tôi cũng từng giải thích đường đi vừa xong. Nói lại bằng kí ức vẫn được. Nếu như quên thì tôi vẫn có thể gọi điện thoại cho Hanekawa một lần nữa, đột nhiên trong lúc tôi đang nghĩ một cách u ám như vậy. Yozuru và Yotsugi. Tên cũng rất giống nhau, chẳng là cô bé là em gái của Kagenui-san, hai người đang đi du lịch nhưng mà đến đây thì lạc nhau, sau đó chọn tòa nhà bỏ hoang đó là nơi gặp mặt chăng? <Run: Hán tự của Yozuru còn có nghĩa là cô-sin còn Yotsugi là cô-tang.> Dự đoán kiểu này có rất nhiều sơ hở. Mặc dù tương tự, nhưng mà cũng chỉ có tên, họ là khác nhau, như vậy cũng có thể thấy hai người không phải là chị em, thị trấn này cũng chẳng phải nơi để đến du lịch, hơn nữa, chuyện quan trọng nhất chính là tòa nhà bỏ hoang đó không phải là nơi thích hợp để chọn làm điểm gặp mặt. Bản thân Kagenui-san từng nói chọn nơi đó làm địa điểm. Nhưng mà. Chà, dù sao tôi cũng không nên tìm hiểu sâu về chuyện này. Chỉ cần trả lời câu hỏi là được rồi. Bởi vì Kagenui-san xuất hiện nên tôi mới được dịp nói chuyện với Hanekawa một cách bất ngờ, nhưng mà bây giờ thì khác, tôi đang nói chuyện phiếm vui vẻ với Hachikuji. Mặc dù rất xin lỗi, nhưng mà Ononoki-chan, anh muốn mau đuổi em đi khỏi chỗ này. Dù sao thì. Bởi vì vẻ mặt của cô bé chẳng thể hiện điều gì, tôi cũng chẳng biết đuợc thật ra cô bé có đang gặp rắc rối hay không, nhưng mà dù sao cô bé cũng không có đứng trên thùng thư, cũng không có lý do gì để mà không tận tình giúp đỡ cô bé. Câu nói cửa miệng kì lạ đó của cô bé có lẽ cũng chỉ là cách cô bé tạo dựng hình tượng kì quái nào đó mà thôi Mặc dù tôi nghĩ cô bé sẽ thất bại. Nhưng mà tôi cũng không có nghĩa vụ phải cho cô bé lời khuyên. Dĩ nhiên bây giờ tôi cũng chẳng cảm thấy việc xác nhận mối quan hệ giữa Ononoki-chan và Kagenui-san là quan trọng. Nhưng mà, sau này tôi vẫn hối hận mãi tại sao mình không đi xác nhận mối quan hệ giữa Kagenui-san và Ononoki-chan---tuy nhiên bây giờ tôi cũng chẳng thể biết được chuyện đó. "Hừm. Ra vậy, cảm ơn nhiều. Ông anh quỷ, còn cả tiểu thư ốc sên nữa---mình vừa trông thật gợi cảm vừa nói." Sau khi nghe tôi giải thích về đường đi, Ononoki-chan cũng ghi nhớ ngay con đường phức tạp giống như Kagenui-san, sau khi lẳng lặng nói như vậy, cô bé quay lưng lại phía chúng tôi một cách lãnh đạm. Mặc dù cô bé cũng có cúi mình bày tỏ lòng biết ơn, nhưng mà chẳng nói câu cảm ơn, cũng chẳng nói một câu từ biệt nào cả. Nhưng mà, một điều kì lạ chính là tôi cũng không cảm thấy khó chịu. Nói thế nào nhỉ---không phải là cô bé không biết lễ nghĩ, mà còn hơn thế nữa, bao quanh cô bé là một bầu không khí không hiểu văn hóa. Cũng không phải không có tình cảm, mà là không biết cách thức bày tỏ tình cảm đó như thế nào---cảm giác giống như vậy. Nếu nói như vậy thì cô bé này thật sự rất giống Senjougahara trước kia. Nhưng mà tính cách đó của Senjougahara là do sau này mà có---còn trong trường hợp của Ononoki-chan thì có cảm giác đây là do bẩm sinh. Nếu nói hơi quá đáng một chút. Thì cô bé còn không có cảm giác của loài người---của một sinh vật. Tính cách giống như sắt thép. Hoặc là nói cô bé có tính cách---như một lưỡi đao bén ngót. Đó là ấn tượng của tôi về cô bé. Đột nhiên. "Ơ?" Khi bóng hình của Ononoki-chan biến mất khỏi tầm mắt của tôi, tôi cuối cùng mới nhận ra. "Hachikuji...vừa nãy cô bé đó gọi em là 'tiểu thư ốc sên' đúng không?" "Hả? À, vâng." Xem ra không phải là tôi nghe nhầm, Hachikuji gật đầu. "Sao vậy? Araragi-san. Araragi-san vẫn là một con người nhỏ nhen như thế nhỉ. Ham muốn độc chiếm sẽ chẳng đem lại lợi lộc gì cho anh đâu, anh biết không? Em rất cảm ơn Araragi-san vì vẫn ngày ngày rót đầy tình yêu lên cơ thể nhỏ bé, nói cách khác là cơ thể loli của em, nhưng mà, chỉ là một đứa bé gọi em như vậy thôi mà, anh đâu cần phải ghen đến mức đó chứ?" "Không, anh không thể tha thứ chuyện đó...a, không, không phải vậy." Ơ? Có gì đó rất lạ. Nhắc mới nhớ---Kagenui-san. Kagenui Yozuru. Chị ta cũng không chỉ gọi tôi là 'quỷ súc'---mà còn gọi Karen bằng cái tên gì đó. Hình như là...ong. Ong bắp cày. "Quỷ? Quỷ súc?" Quỷ. Quỷ hút máu---ma cà rồng. Tôi tự nhiên cúi đầu nhìn xuống cái bóng rút lại bên dưới cái nắng chói chang của mùa hè---nhưng mà vẫn chẳng có gì cả, chẳng có phản ứng nào từ cái bóng cả. "Nhưng mà Araragi-san. Từ quan điểm của em thì cô bé đó không tầm thường đâu. Có thể đấu tay đôi với sư phụ của em đó." "Em lấy đâu ra sư phụ hả." |
|
#30
|
||||||||
|
||||||||
|
Nguyên tác: NisiOisiN Minh họa: VOFAN Dịch: Runan92 PR: "Mà này, anh đã thôi đi được chưa hả, anh hai. Nếu chỉ là muốn xác nhận vết thương thì không nói đến chuyện cởi đồ, tại sao anh lại còn trói tay, dạng chân cưỡi lên người sau đó đè em xuống sàn hả, mấy cái đó hoàn toàn không cần thiết, đúng không?" Câu chuyện thứ Bảy - Tsukihi Phượng Hoàng 006
Sau khi tôi trở về nhà. "Thưa ngài. Ta có chuyện thật sự muốn thảo luận với ngài, thế nào, chúng ta nói chuyện thẳng thắn với nhau một việc được không." Nói thật thì tôi đã ăn cơm trưa ở nhà của Kanbaru rồi---sau khi tôi nhìn Kanbaru đưa Karen đi, đúng lúc tôi đang nghĩ về nhà thôi thì bà của cô bé gọi tôi lại. Mời ăn cơm trưa. Kanbaru Suruga sống cùng ông và bà---chỉ có ba người sống ở một tòa nhà bự chà bá theo phong cách Nhật, hơn nữa, hình như ông của Kanbaru đang làm một trong những loại công việc không có tuổi nghỉ hưu, bình thường ban ngày chẳng thấy bóng dáng ở đâu cả. Dù sao thì lần này bởi vì đột nhiên được mời 'gặp mặt' nên tôi cũng hơi ngạc nhiên, nhưng mà nghĩ lại thì dù sao cũng đã là giữa trưa. Với lại bà của Kanbaru cũng đã làm phần cơm cho cô bé cùng hai người chúng tôi. Vì vậy tôi được mời dùng cơm. Tôi thì nghĩ dù sao cũng đã tới rồi, vậy thì cũng nên chào hỏi một chút, nhưng mà ngược lại tôi lại không biết có làm phiền bà hay không. Tôi băn khoăn một lúc lâu như vậy. Nhưng mà, chà, bởi vì tay nghề nấu ăn của bà của Kanbaru đã đạt đến trình độ thượng thừa, tôi không có cách nào cưỡng lại được, nên cuối cùng đành nhận lời. Không biết có phải là đang trong lễ Bon hay không, mà bụng của tôi có cảm giác hạp với mấy món cổ truyền hơn thường lệ. Nhưng mà, đang ăn thì tôi chợt nghĩ---tôi đã nhận được sự tin tưởng rất lớn từ lúc nào không hay. Chà, dù sao tôi cũng là người đàn anh kì bí mỗi tháng tới dọn phòng cho cháu gái của bà hai lần, có lẽ vì vậy bà cũng không thể đối xử lạnh nhạt với tôi được... Nhưng mà, có một nguyên nhân khác. Mặc dù đối phương là bà của đàn em mình, với lại cũng đã qua tuổi lục tuần, nhưng mà việc ăn cơm một mình với một người khác phái vẫn khiến cho tim của tôi không thể không đập rộn lên. Tạm thời không nói chuyện đó. Tôi nghĩ là bà quả nhiên cũng chú ý---tới cánh tay trái của Kanbaru. Tôi nghĩ là bà rất lo lắng cho Kanbaru. Nhưng mà như bản thân Kanbaru đã nói lúc trước, bà...và cả ông, không can thiệp sâu vào chuyện của cô bé. Bởi vì chuyện của mẹ Kanbaru. ...Bởi vì vậy, tôi đoán có lẽ bà cảm thấy mắc nợ tôi vì chuyện này---cho dù tôi đoán trật thì cũng không sao cả. Bởi vì giống như Senjougahara. Một mình Kanbaru---đã cứu chính bản thân cô bé. Việc tôi đã có thể làm. Việc tôi đã có thể làm là chẳng có gì cả. Chính vì vậy, chà, cứ hiểu đơn giản bữa trưa hôm nay là để bồi đắp mối quan hệ giữa hai chúng tôi là được. Dù vậy thì, để chắc chắn tôi trao đổi số điện thoại và địa chỉ email với bà (không giống Kanbaru, tốc độ bấm phím của bà rất đáng sợ. Là một trong những người già rành máy tính.) sau đó, trên đường về nhà---tôi gặp Hachikuji, sau đó chỉ đường cho Ononoki-chan. Sau khi tôi về tới nhà, bước qua cửa trước, leo lên cầu thang, thay quần áo, vừa chuẩn bị ngồi vào bàn học bài. Thì dưới cái bóng của tôi vang lên một âm thanh. Rồi một cô bé tóc vàng mắt vàng---có ngoại hình trẻ con hiện ra trước mắt tôi. "......" Oshino Shinobu. Ma cà rồng đã sống năm trăm năm---'quái dị' đã chết năm trăm năm. Ma cà rồng thiết huyết, nhiệt huyết, lãnh huyết. Là những gì còn sót lại của---con quái vật đã chẳng hề lưu tình khiến tôi, một học sinh cấp ba bình thường, chậm tiến, rơi xuống đáy địa ngục và bò lổm ngổm ở đó vào kì nghỉ xuân. Vốn là chủ nhân cũ của tôi, đồng thời là---tôi tớ hiện tại của tôi. Vì bị Oshino Shinobu hút máu nên Araragi Koyomi trở thành ma cà rồng, vì Oshino Shinobu bị Araragi Koyomi hút máu nên không còn là ma cà rồng. Được rất nhiều, mất cũng rất nhiều. Đã mất đi toàn bộ. Cho dù không mất đi ngôn ngữ, nhưng mà chỉ có thế mà thôi. Hiện tại. Shinobu bị phong ấn trong cái bóng của tôi. Đổi lại, chỉ cần ở trong cái bóng của tôi, cô bé sẽ có thể phát huy năng lực ma cà rồng đến một mức độ nào đó. Việc ra vào cũng là do Shinobu tự do tự tại. Nói đúng ra thì lúc tôi muốn cô bé phản ứng thì lại nhất quyết mặc kệ, lúc tôi chuẩn bị học bài thì lại lòi đầu ra. "...Hừm." Tôi xoay ghế, quay mặt về hướng bàn học. Ơ? Sao lại không có bút chì chứ, chạy đi đâu rồi...À, đúng rồi, bởi vì Karen mà cái bút chì năm cạnh đó đã gãy đôi rồi. Kệ vậy, đành dùng bút chì bấm thôi. Lần sau sẽ đi mua bút chì năm cạnh. "Không nghe thấy gì à, tên ngốc---!" Tôi bị kẹp lấy cổ từ phía sau. Cánh tay thuôn dài, trắng muốt của Shinobu siết lấy khí quản của tôi không thương tiếc...này, tại sao ma cà rồng lại sử dụng loại chiêu thức như thế này hả! "Thua thua thua thua! Thả ra thả ra thả ra thả ra! Chỉ cần thả ra là sẽ hiểu!" Tôi vừa hét to câu nói kinh điển trong sự kiện mười lăm tháng Năm xảy ra vào năm 1932 (đây là thành quả của việc học ôn. Nhưng mà bởi vì viết sai chữ, cho nên không nhận được điểm) vừa cố sống cố chết vỗ vào cùi chỏ của Shinobu, à, ra vậy, có lẽ sáng nay Shinobu-chan của chúng ta đã quan sát Karen từ trong cái bóng của tôi sau đó nhớ được chiêu này. <Run: sự kiện 15 tháng 5 là sự kiện 11 sĩ quan hải quân trẻ thuộc phái phát-xít Nhật ám sát nội các thủ tướng Inukai Tsuyoshi, khi bị súng chỉa vào đầu, Inukai đã nói 'chờ đã, chờ đã, nói chuyện, chỉ cần nói chuyện là có thể hiểu', sau khi bị bắn thì miệng vẫn còn lặp lại câu đó đến khi hầu gái tới hiện trường, ở đây từ 'thả ra' và 'nói chuyện' đều có cùng cách phát âm là hanase, chỉ khác mặt chữ.> Mặc dù đối với Karen mà nói thì đó cũng chẳng phải là kẹp cổ, chỉ đơn giản là định lấy lòng tôi mà thôi (để tôi vui mà giới thiệu nó với Kanbaru), nhưng mà lúc đó tôi vẫn rất lo lắng cho xương cổ của mình. Cảm giác lo lắng hay còn gọi là sợ hãi này chắc đã truyền tới Shinobu qua cái bóng của tôi. Đó là nguyên nhân của hành động hiện tại sao. ...Nhưng mà, theo lý thuyết mà nói thì bởi vì chúng tôi được liên kết bởi cái bóng, cho nên nếu như tôi bị kẹp cổ thì cổ của Shinobu cũng sẽ bị siết theo. Nhưng mà Shinobu-chan của chúng ta hình như đã không suy nghĩ tới việc đó, vì thế sau khi buông hai tay ra khỏi cổ của tôi, cô bé ho khẹc khẹc trông rất khổ sở. Đúng là không còn cái ngu nào hơn cái ngu này. Tiện thể nói luốn, liên kết cảm giác này chỉ có một chiều từ tôi đến Shinobu, không có ngược lại. Ví dụ như những tổn thương tôi nhận được vì bị Karen đá sẽ gây ra ảnh hưởng cho Shinobu, nhưng mà khi tôi sờ bộ ngực lép của cô bé thì tôi lại chẳng nhận được cảm giác nào cả. Mặc dù ví dụ này hơi tàn nhẫn, nhưng mà bây giờ dễ hiểu mới là vấn đề được ưu tiên. "Cái gì chứ. Cái gì mà thảo luận hả. Không chỉ mỗi lần này, em thật sự lúc nào cũng thế cả, lúc anh muốn em chui ra thì hoàn toàn không chịu ra---nhắm lúc anh vừa chuẩn bị làm gì đó thì lại xuất hiện. Em là cái gì hả, Đại ma vương hắt xì ngược sao. Không được gọi thì không hiện ra dà dà dà dà sao." <Run: Đại ma vương hắt xì, Hakushon Daimaou, là anime của đài truyền hình Fuji phát sóng từ 1969 đến 1970, kể về một ma vương và con gái ở trong một cái chai, khi ai đến gần cái chai mà hắt xì thì ma vương hiện ra, còn nếu ngáp thì con gái hiện ra, khi hiện ra thì phải thực hiện điều ước của người đã gọi. Còn câu 'được gọi thì hiện ra dà dà dà dà' là một câu trong OP của phim.> "Ta là Ngáp-chan đó." Shinobu cuối cùng cũng đứng thẳng dậy, sau đó nói. Từng là ma cà rồng quý tộc thật sự đã bị lây nhiễm văn hóa Nhật Bản theo một cách kì quái rồi. Công cuộc giáo dục kì tài của Oshino đúng là đã tạo ra thay đổi một cách đáng kể trong thời gian ngắn, nhưng mà bởi vì phát triển quá nhanh, cho nên giờ đo lại thì sẽ thấy bị lệch. "Nhưng mà, thưa chủ nhân của ta. Việc ngài muốn ta ra nhưng mà ta không ra là chuyện đương nhiên mà. Dù sao đồng hồ sinh học của ta và ngài cũng trái ngược với nhau." "À...đúng là em là động vật ăn đêm." Chà, mặc dù dùng cách nói động vật ăn đêm để chỉ ma cà rồng thì đúng là hơi kì quặc. Nhưng mà ghét mặt trời. Thích ánh trăng. Đó là tập tính bản năng của ma cà rồng, cho dù bây giờ không còn là ma cà rồng thì những bản năng sinh tồn đó vẫn còn lưu lại. Giống như việc loài người sợ lửa vậy. Cái từ động vật ăn đêm này nếu áp dụng cho xã hội loài người thì lại là một từ mang hàm ý chỉ bọn du thủ du thực, là một từ không nên nói ra. "Đúng, bởi vì ta là động vật ăn đêm." "......" Em không có cái gì gọi là niềm kiêu hãnh của ma cà rồng sao? Mặc dù nói cho cùng thì cái đó đã bị tôi cướp đi. "Nhưng mà Shinobu, bây giờ thì sao. Hiện tại không phải là giữa trưa à. Là thời gian ông mặt trời khỏe mạnh nhất đó." "Ừm...vì thế ta muốn có kem chống nắng. Còn cả kính râm nữa. Mắt của ta đang bị bỏng đây." "...Vậy à." Nói thế nào nhỉ. Shinobu đã hoàn toàn trở thành loại ma cà rồng vô dụng, gây cười trong truyện tranh rồi. Có cảm giác là cuối câu sẽ thêm vào 'zamasu'. <Run: đang nói về ma cà rồng xuất hiện trong manga 'cậu bé quái vật', Kaibutsu-kun của Fujiko Fujio.> "Dĩ nhiên, việc ngày đêm đảo lộn này của ta cũng là có lý do chính đáng cả." "Lý do chính đang? Anh không biết lý do đó là gì, nhưng mà Shinobu, không phải vừa nãy em đã phá hỏng giây phút thân mật ngây thơ vô tội của anh và Hachikuji sao. Anh chẳng muốn thảo luận chuyện gì với một kẻ phá đám như vậy cả." "Hừm. Chỉ là ta không thể nào bỏ mặc người có cùng thuộc tính với mình thôi. Cho dù đang ngủ cũng phải thức dậy." Cùng thuộc tính ư. Thuộc tính loli? "Để tí nữa không được à? Chờ anh học xong một đoạn này thôi." "Đây là chuyện vô cùng nghiêm trọng. Rất gấp." "Cái gì chứ...được rồi, anh nghe đây." Tôi thật là một người dễ mềm lòng. Cũng chẳng phải tôi ghét học tập nên muốn vui vẻ cho hết thời gian...ngược lại, gần đây tôi càng lúc càng cảm thấy yêu thích việc học tập hơn (nhờ có Hanekawa). Chà, nhưng mà Shinobu là điểm yếu của tôi. Có thể nói là điểm yếu chí mạng. Bởi vì cô bé ở trong cái bóng của tôi, lúc nào cũng ở cùng nhau hai mươi bốn giờ cho nên để giữ vững quan hệ tốt đẹp, việc thỏa hiệp là cần thiết. Tôi lại xoay ghế một lần nữa, đối mặt với Shinobu. Sau đó, Shinobu nói bằng giọng nghiêm túc. "Thưa ngài. Theo nguồn tin bí mật tuyệt đối mà ta vừa nhận được, thì hình như hiện tại Mr.Donut đang có khuyến mại toàn bộ sản phẩm bán một trăm yên đó." "......" Này. Cái gì mà nguồn tin bí mật tuyệt đối hả, đây rõ ràng là tin lấy được từ mấy tờ quảng cáo kẹp trong báo. Tôi cũng thấy rồi. "Nếu như không đi ngay lập tức thì sẽ bán hết sạch đó." "Không có, cửa hàng như vậy làm sao bán hết sạch một cách đơn giản như vậy dược..." Em vì việc này mà cản trở việc học hành của anh sao. Việc Shinobu thích Mr.Donut đã là truyền thống từ khi cô bé còn sống chung với Oshino ở tòa nhà hoang đó, nhưng mà xem ra cô bé đã vứt bỏ phong cách bị động và đổi thành tự mình yêu cầu một cách chủ động. Sự thay đổi này cũng thật sự quá trần tục. Ít nhất cũng phải yêu cầu máu chứ. Hay là vì từ trước đến giờ số lần tôi dùng Mr.Donut làm mồi để dụ Shinobu những lúc cô bé không chịu ra ngoài như mồi câu tôm đã nhiều quá, vì đánh bắt quá mức cho nên phản tác dụng sao. Cô bé này càng lúc càng phàm ăn. "Hơn nữa từ một kênh thông tin khác mà ta nghe được thì hình như lần này có sản phẩm mới được đem bán. Phải nhanh chóng đi kiểm tra mới được." "Cái gì mà kênh thông tin chứ...toàn bộ tình báo của em không phải đều là từ tờ bướm cả sao. Đừng có làm như mạng lưới kinh khủng lắm. Chẳng lẽ chỉ vì chuyện đó mà em ngủ đêm, cố thức ngày, ngày đêm thay đổi sao..." Còn phá hỏng buổi hẹn hò giữa tôi với Hachikuji nữa. Thật đúng là một lý do cực kì chính đáng nhỉ. Nói tóm lại, sau khi tổng hợp những suy luận thì việc không có bất kì phản ứng gì từ cái bóng lúc tôi tạm biệt Ononoki-chan có lẽ chỉ là do lúc đó Shinobu đang ngủ gà ngủ gật mà thôi. Chà, nhưng mà nghĩ lại thì, bình thường thì khi đến thời gian hoạt động của Shinobu thì cũng đến thời gian Mr.Donut đóng cửa. "A---biết rồi, biết rồi. Trước khi ăn cơm tối tâm tình của anh sẽ thay đổi, đến lúc đó anh sẽ đi mua cho em. Em thích Sô-cô-la Hoàng kim phải không. "Không." Shinobu lắc đầu. Lăc đầu rất mạnh, biểu thị ý chí của bản thân. Ơ? Tôi nhớ hồi trước có nghe cô bé nói vậy mà---chẳng lẽ tôi nghe nhầm sao? Nhưng mà gợi nhớ từ mái tóc vàng kim thì tôi nghĩ cô bé phải thích sô-cô-la hoàng kim chứ...hay là tôi không biết Mr.Donut còn có bánh vòng loại hoàng kim nào khác? Nhưng mà, lý do Shinobu lắc đầu cũng không phải vậy. Cô bé đặt ra một yêu cầu đáng sợ với tôi. "Cứ đưa ta đi cùng đến cửa hàng là được. Ta muốn dùng mắt nhìn sau đó lựa chọn." "......" ...Nghĩ lại thì nếu như cô bé chỉ muốn mua bánh vòng thì chỉ cần để lại lời nhắn là được rồi...việc Shinobu cố thức tới tận bây giờ là vì muốn tự mình đi đến Mr.Donut sao. "...Trời nắng lắm đó, em có thể đi ra ngoài sao?" "Chà, cũng chỉ tới mức bị cháy nắng một chút thôi. Dù sao bây giờ ta cũng không phải là ma cà rồng hoàn chỉnh---không cần phải dùng kem chống nắng, chỉ cần đội mũ là ổn rồi." "Hưm..." Tôi thì lại hoàn toàn không ổn chút nào cả. Không---thực ra mà nói thì tôi cũng không phải chưa từng nghĩ tới việc sẽ có một ngày nào đó Shinobu nói ra việc này, nhưng mà tôi không ngờ ngày đó lại tới sớm như vậy. Thảo luận cái gì chứ, cái con nhóc này. Không phải chỉ là ích kỉ thôi sao. Nhưng mà cơ bản thì như lúc trước đã nói, việc hiện tại Mr.Donut đang khuyến mãi một trăm yên thì tôi cũng đã biết---tôi cũng đã xem tờ quảng cáo đó giống như Shinobu. Trước đó tôi cũng từng nghĩ sẽ đi mua. Việc Shinobu chọn đúng lúc này để đưa ra yêu cầu quá đáng như vậy có lẽ là do sáng nay lúc tôi chần chờ trước lời thỉnh cầu của Karen là đứa em gái có quan hệ không tốt với tôi, lại đúng lúc đó Shinobu vẫn còn thức (trong trường hợp của Shinobu thì đây chính là 'thức đêm muộn'), vì thế có lẽ cô bé đã chứng kiến tất cả. Vì thế lúc nãy cô bé mới bắt chước chiêu kẹp cổ của Karen. Có lẽ cô bé nghĩ rằng nếu là bây giờ thì tên này rất dễ đối phó. Chắc cô bé đang nghĩ có một thằng ngốc đang buông lỏng cảnh giác, hạnh phúc lâng lâng như trên mây vì bạn gái đã trở thành dere. Đúng là một người suy nghĩ kĩ càng. Ừ-m. Chà, thế này thì chưa thể gọi là chúc mừng cho sự tái sinh của Senjougahara được, nhưng mà thỏa mãn lời thỉnh cầu cỡ này cũng chẳng sao cả. Nhưng mà---bởi vì Shinobu quá nổi bật, nên nói thẳng ra là rất khó để mang cô bé ra ngoài. Cho dù là dưới tình huống bình thường thì một người trông giống người ngoại quốc, tóc vàng cũng đã đủ nổi bật rồi, đằng này cô bé lại còn đáng yêu như một con búp bê nữa. Nếu như không cẩn thận thì có khi còn nổi bật hơn cả khi tôi chuyện với Hachikuji. Nếu như nói ngược lại, nếu như phải nói ngược lại thì từ chối một việc ích kỉ như vậy cũng rất dễ dàng...hai chúng tôi đều vừa là chủ nhân của nhau, vừa là nô lệ của nhau, mặc dù quan hệ chủ tớ giữa chúng tôi rất kì lạ, nhưng mà nếu xét trên hệ thống sử dụng mệnh lệnh nghiêm khắc thì tôi lại ở vị trí cao hơn. Còn nữa, xem ra quyền ra lệnh này còn có lực cưỡng chế vượt ra ngoài sức tưởng tượng, hiện tại tôi đã thử dùng vài lần, thực sự là không có ngoại lệ, Oshino Shinobu luôn tuyệt đối phục tùng đối với Araragi Koyomi. Thay vì nói quyền ra lệnh thì thực ra việc này ngang bằng với việc ủy nhiệm quyền hạn. Luật của ma cà rồng thật đáng sợ. Chính vì vậy nếu trong trường hợp này tôi nhất quyết từ chối thì Shinobu cũng chẳng có cách nào cả. Tuy nhiên, bởi vì tôi sở hữu quyền hạn lớn đến như vậy, cho nên tôi càng không thể sử dụng nó một cách tùy tiện, thành ra tôi rất khó làm ngơ trước những yêu cầu của Shinobu. Quá mạnh đôi khi sẽ trở thành nhược điểm. Điểm mạnh cũng chính là điểm yếu. "Này này, thưa ngài. Không phải nghe theo thỉnh cầu của ta thì ngài sẽ có lợi sao? Ngài cũng đâu muốn vĩnh viễn từ nay mỗi lần đi hẹn hò với cô bé có hai đuôi ngựa đó đều bị ta phá đám đâu, đúng không?" "E-Em dám bắt Hachikuji làm con tin sao! Dám bắt Hachikuji mà anh yêu thương nhất sao! Làm sao lại có một kẻ hèn hạ như em chứ! Chà. Trong trường hợp này thì thay vì nói là con tin thì phải là Shinobu đang bảo vệ cho Hachikuji mới đúng. "...Nhưng mà thế thì sao chứ? Shinobu này. Cơ bản thì anh và Hachikuji đều gặp nhau vào ban ngày, em có thể thức suốt được sao? Hai, ba ngày thì được chứ vĩnh viễn thì không phải là không thể sao?" "Mư ư." Đúng là như vậy thật, Shinobu khoanh hai tay trước ngực nói. Ham muốn ăn uống của ma cà rồng rất mạnh, nhưng mà ham muốn ngủ cũng rất mạnh. Trung thành với dục vọng của bản thân. "Hơn nữa Shinobu. Em phải biết chuyện này rồi chứ. Đừng xem thường anh. Anh không phải loại đàn ông sẽ khuất phục trước những lời đe dọa." "Hừm. Nếu vậy thì hay là thế này. Chỉ cần ta chủ động hợp lực thì không phải cô bé hai đuôi ngựa đó sẽ càng dễ bị ngài muốn làm gì thì làm sao." "Hưm. Đúng là một điều kiện rất hấp dẫn." Trong một căn phòng của một gia đình bình thường nọ, nhân quyền của một cô gái đang bị chà đạp một cách thoải mái. Đúng là một câu chuyện đáng sợ. Nhưng mà về cơ bản thì Hachikuji đâu có nhân quyền đâu nhỉ. "Kư kư kư kư. Đây không phải chuyện xấu. Chỉ cần sử dụng siêu năng lực của ta thì không chỉ cô bé đấy, mà ngài muốn làm việc gì đen tối với những cô gái khác đều được cả đó." "Mư ư...không phải em đang dụ dỗ anh sao." Chà, cho dù bộ dạng là một cô bé, nhưng mà Shinobu vốn là một ma cà rồng. Bao gồm cả yếu tố của một ma nữ. Vì thế cô bé không hề có đề kháng trước những việc 'đen tối'. Đại khái thì ham muốn ăn và ngủ đã rất mạnh thì ham muốn tình dục cũng không thể nào không có được. Khốn kiếp...nói thế này thì thật là thừa thãi, nhưng mà thực sự thì tại sao vào kì nghỉ xuân, lúc Shinobu vẫn còn ở version người lớn tôi lại không nhận ra điều này chứ...! Trên đời này không có thuốc chữa bệnh hối hận. Cứ xem như đây là một sai lầm vậy. "Hửm? Chà, nhưng mà Shinobu, em đã mất hết năng lực của ma cà rồng rồi, hiện tại thì em còn có thể làm được cái quái gì chứ. Cơ bản thì giờ một chút siêu năng lực em cũng chẳng có, không phải sao?" Thứ duy nhất còn lại của cô bé là khả năng hút năng lượng. Nhưng mà khả năng đó thì nói theo một cách nào đó cũng chỉ là việc ăn uống mà thôi. Ai chịu để cho Hachikuji bị ăn chứ. Cô nhóc đó là thức ăn dự trữ vĩnh cửu. "...Ơ." Shinobu lộ ra vẻ mặt khó khăn. Đang gặp rắc rối. Từng là ma cà rồng trong truyền thuyết, tự hào vì sự toàn năng của mình, hiện tại lại đang bị sự vô dụng của bản thân gây khó khăn. "Hay là để ta trốn trong bóng của ngài...sau đó nhìn lén vào trong váy của các cô gái từ dưới mặt đất, rồi báo lại màu sắc quần lót của họ cho ngài biết nhé..." Shinobu đề nghị với giọng nghe đầy yếu đuối. Cảm giác cô bé bây giờ trông thật nhỏ bé. Thật buồn thay. "Đúng thế! Nói tóm lại là phuơng pháp ảo hóa quần lót!" "Cái cách nói nghe như của chiến lược phát triển của các công ty ngày nay này chẳng có chút hấp dẫn nào cả." Tôi thở dài một hơi. "A---, thôi được rồi. Anh hiểu rồi, hiểu rồi. Anh đã hiểu rồi. Hôm nay chắc anh bị sao quả tạ chiếu quá. Anh sẽ đưa em đi. Cứ nói chuyện vô ích thế này thì chỉ phí thời gian mà thôi, hơn nữa trông Shinobu thật là quá đáng thương (dĩ nhiên đây chính là nguyên nhân quan trọng nhất), nghĩ lại thì, tôi cũng có việc muốn hỏi Shinobu. Mặc dù lúc nãy bị bơ---nhưng mà tôi muốn hỏi về Ononoki Yotsugi. Và Kagenui Yozuru. Cho dù đang gật gà gật gù đi nữa thì nếu hai người đó là một nhân vật có năng lực---thì hẳn là Shinobu cũng có thể cảm nhận được. 'Quái dị' trong số các 'quái dị', vua của 'quái dị'. Sát thủ của 'quái dị'---nếu là cô bé thì chắc cô bé sẽ cảm nhận được. "Tên ngốc! Bị nghệ thuật nói chuyện của ta lừa rồi." "Em nói thành tiếng rồi đó...vậy thì, đến trước cửa tiệm anh sẽ gửi tín hiệu, bây giờ em cứ trốn trong bóng của anh đi. Dù sao anh cũng sẽ đi bằng xe đạp. Hơn nữa em càng ít tiếp xúc với mặt trời được từng nào hay từng đó, đúng không?" "Ừm. Mặt trời là kẻ địch của ta." "Kẻ địch ư." "Một lúc nào đó ta sẽ đánh bại nó." "......" Mục tiêu thật là bự. Mặc dù trông thật nhỏ bé, nhưng mà mục tiêu thật là bự. "Chắc mât tầm ba mươi phút. Em gắng chờ nhé." "Không sao cả. Trong thời gian chờ đợi, ta sẽ chơi DS trong bóng của ngài." "......" Em có cả DS sao? Bóng của tôi trở thành túi thần kì từ lúc nào vậy? Kĩ thuật trộm đồ của cô bé thật là kinh khủng. "Không, ta không cầm vật tồn tại ở dạng thực thể vào được. Dù sao thì thứ duy nhất có thể vào trong bóng của ngài chỉ có cơ thể của ta mà thôi." "Vậy thì không phải là rất kì lạ sao. DS ở đâu ra chứ." "Đối với một người sở hữu năng lực sáng tạo như ta thì việc tạo ra máy chơi game chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, bản mẫu là từ cái máy mà ngài mượn của cô bé có tóc mái trông như Nihiruda You hôm trước ấy." <Run: Nihiruda You là một nhân vật trong manga 'Highschool! Kimengumi' của Motoei Shinzawa từ 1980 đến 1987> "Tại sao em lại biết được nhân vật thủ lãnh trong chương trình ti-vi đó chứ." Sengoku sao. À, ra là vậy... Dù sao cũng có thể tạo ra quần áo. Vậy thì cũng có thể tạo ra được máy chơi game. Nhắc mới nhớ, đúng là hồi trước tôi có mượn Sengoku máy DS. Lúc trước khi tôi đến nhà cô bé chơi, bởi vì thấy toàn là mấy loại máy chơi game cổ như MSX2 hay MZ-721 nên tôi đoán chắc là Sengoku không thích mấy loại trò chơi gần đây, vì thế tôi, "Anh muốn chơi thử DS một chút---nghe nói là trên đó có nhiều phần mềm dùng để học tập lắm." Chỉ nói bâng quơ một câu như vậy, thế mà ngày hôm sau Sengoku đã mang Nitendo DS và phần mềm cho tôi mượn. Làm sao cô bé lại có thứ này chứ, tôi nghĩ như vậy. Hơn nữa trông còn mới một cách lạ thường, sáng bóng như thể là vừa mua hôm kia, tôi cũng thử dùng nó cho việc học một thời gian. Sau đó tôi trả lại cho cô bé, nhưng mà dù sao thì cũng đã được giúp đỡ, để cảm ơn thì tôi đã hứa sẽ dẫn cô bé tới hồ bơi, nhắc tới việc này tôi mới sực nhớ ra. Muốn tôi dẫn đi hồ bơi, thật là một lời yêu cầu dễ thương. Sengoku đúng là vẫn còn là trẻ con. Đúng đúng, còn cả lời nhờ vả làm đạo diễn cho vở kịch do lớp tổ chức ở lễ hội văn nghệ nữa, trước khi kì nghỉ hè kết thúc tôi phải làm xong mới được. ...... Nhưng mà, không hiểu sao tôi lại có ảo giác là trong lúc tôi không biết gì cả, hào nước bảo vệ quanh tôi đang bị lấp đi, bản thân tôi dần dần bị dồn vào chân tường vì những sự đã rồi cứ liên tiếp xảy ra nhỉ... Mặc dù chỉ là mượn DS từ bạn của em gái, nhưng mà có lẽ nếu nhìn từ một góc độ khác, việc làm của tôi là một việc cực kì sai lầm chăng? "Ta chỉ có thể tạo ra và chơi DS ở bên trong bóng của ngài thôi---ở bên ngoài ta không sử dụng được siêu năng lực. Vậy thôi, hẹn gặp lại sau." Sau khi để lại những lời đó, Shinobu lặn vào cái bóng của tôi. Tuy nhiên, nếu như có thể làm ra máy chơi game thì cứ tạo ra Mr.Donut không phải là tốt rồi sao, tôi nghĩ như vậy, nhưng mà có lẽ đó là việc cô bé không thể làm cho dù rất muốn. Mặc dù nói tự cấp tự túc là điều cơ bản của cuộc sống, nhưng mà nhận đồ của người khác làm vẫn ngon hơn. Chà, đi thôi. Không phải là tôi không cảm thấy phiền phức, nhưng mà nói thế nào nhỉ, bởi vì không phải chịu bạo hành từ Senjougahara nữa cho nên cho dù tôi có làm gì thì cũng sẽ không phải chịu kết cục bất hạnh. Tôi phải biết giữ cân bằng, nếu như cứ suốt ngày trêu ghẹo em gái khổng lồ và cô bé đi lạc thì tôi sẽ trở thành một nhân vật cực kì bị khinh bỉ. Tốt hơn vẫn nên giữ gìn độ nổi tiếng. Hay là tôi nên đi làm một ma cà rồng asshi-kun nhỉ. <Run: asshi-kun là từ được dùng khá phổ biến bởi giới nữ trong thời kì kinh tế bong bóng của Nhật vào những thập kỉ 80-90 của thế kỉ trước, từ này dùng để chỉ những người con trai tình nguyện lấy xe của mình (có thể là xe hơi hoặc xe máy, xe đạp) để đưa đón những cô gái, trở thành đôi chân của họ (từ asshi được bắt nguồn từ ashi, nghĩa là đôi chân), vốn những người này có thật sự mang ý đồ xấu gì với những cô gái đó hay không thì không rõ, một số người cho rằng có, một số người thì cho rằng không, bảo rằng đó chỉ là một lẽ sống của họ, tuy nhiên, dần dần từ này có khuynh hướng mang nghĩa miệt thị, được các cô gái sử dụng để chỉ những người con trai mà họ lợi dụng, bên cạnh asshi-kun là người tình nguyện làm công cụ giao thông, thì còn có messhi-kun là người tình nguyện trả tiền trong các khách sạng đắt đỏ, mitsugu-kun là người chuyên tặng quà, sau khi bong bóng kinh tế vỡ thì những từ này cũng trở thành tử ngữ, rất hiếm khi được dùng lại, chỉ còn mang tính chất hoài niệm.> Tôi đứng dậy khỏi ghế, thay quần áo trong nhà thành quần áo đi đường, cầm chìa khóa xe đạp, rời khỏi phòng---sau khi đi xuống cầu thang thì chạm mặt Tsukihi đang đi trong hành lang. Mư ư ư. Tôi cứ định lúc nó không chú ý thì sẽ lẻn ra ngoài chứ, thật chẳng đúng lúc chút nào cả. Tsukihi vừa tắm xong. Có lẽ sau khi ăn cơm xong, nó không chịu được cái nóng nên đã đi tắm vòi sen---khả năng trao đổi chất của Tsukihi rất tốt, rất dễ ra mồ hôi. Tiện thể nói luôn, bởi vì ba mẹ tôi cho dù là lễ Bon hay là Năm mới thì cũng đều phải làm việc, cho nên trong kì nghỉ hè, anh em tôi đều phải tự nấu cơm. Bởi vì Karen đã đi làm dâu cho nhà Kanbaru, tôi thì cũng đã cơm no rượu say ở nhà Kanbaru luôn rồi, cho nên hôm nay Tsukihi phải tự phục vụ, tự nấu, tự dọn. Tự cấp tự túc một cách chính xác. Không ngờ sau khi vào câu lạc bộ trà đạo (?), em gái của tôi cũng có thể làm được việc nhà. ...Ở đây không biết có ai nghĩ Liệt Hỏa Tỉ Muội rất giỏi việc nhà không nhỉ, nếu có người nghĩ như vậy thì đó đúng là một kẻ thua cuộc. Một thành viên là Karen, giống như phần lớn mọi người dự đoán, không biết nấu ăn (khả năng dọn dẹp thì là bình thường trong bình thường). Nhưng mà, sau khi rửa chén thì đi tắm vòi sen sao. Con nhỏ thật đúng là vô tư. Bởi vì rất thích trang phục truyền thống cho nên bây giờ Tsukihi đang mặc yukata, một tay cầm khăn tắm, để lộ ra làn da trắng hồng sắc anh đào. Tại sao con nhỏ này lại xem hành lang nhà mình thành nhà trọ suối nước nóng chứ. Không nói Hanekawa, anh mày cũng chẳng hạnh phúc gì khi thấy mày đầu tóc ướt rượt như vậy đâu. "A. Anh hai. Anh lại ra ngoài nữa à?" "Ừ. Lại ra ngoài." "Việc học tập sao rồi---?" "Thần bảo hôm nay anh mày được nghỉ." Thần ư. Thật ra là quỷ. Hừm, Tsukihi gật đầu một cái tỏ vẻ chẳng hiểu gì cả. Ừ-m. Nhìn cái bộ dạng nghiêng đầu của nó thì thấy con nhỏ này thật đúng là vô tư lự. Mắt rũ xuống, sắc mặt thả lỏng. Vai trễ, lưng khom. Nhìn nó cứ như một con gấu trúc lười biếng. Tuy nhiên, đừng để cặp mắt đánh lừa. Từ sự thật là sáng nay tôi và Karen suýt bị dùi chọc thành tổ ong vò vẽ có thế thấy Araragi Tsukihi chẳng phải loại người vô tư, nhàn nhã gì cả. Hoàn toàn không có lười biếng. Không phải là gấu trúc lười biếng, mà là gấu xám. Khác với Karen có kĩ năng đánh lộn, con nhỏ này chỉ có thể đảm nhiệm vai trò tham mưu của Liệt Hỏa Tỉ Muội---nhưng mà khả năng công kích từ bệnh tâm thần của nó thì chẳng khác gì quái vật cả. Nếu bắt tôi nói thẳng ra thì cái thể loại ngu ngốc chỉ biết lao tới phía trước một cách như lợn lòi của Karen còn dễ đối phó, nhưng mà đối với cái loại ngu ngốc lúc lên lúc xuống của Tsukihi thì tôi hoàn toàn bó tay. Nếu nói Karen là lửa đỏ thì Tsukihi là lửa xanh. Chỉ cần sơ ý động vào là sẽ bị bỏng. Không phải bỏng da, mà là cháy thịt. Bởi vì con cọp điên Senjougahara bây giờ đã được thuần hóa, cho nên vấn đề được tôi quan tâm hàng đầu hiện nay chính là làm sao dạy cho con em gái đang học lớp tám rất năng động này biết cách đối nhân xử thế của loài người. Để lần tới gặp rồi nói chuyện với Hanekawa. Có khi dựa theo bệnh tình mà sẽ phải cần đến một chương trình điều trị phục hồi có cường độ cao hơn. "Anh hai. Hôm nay Karen-chan sẽ về nhà muộn hả---" "Chà. Ai mà biết được." Mặc dù tôi có nói với nó là phải về trước bữa tối, nhưng mà đối với Karen đang lâng lâng trên chín tầng mây trước sư phụ Kanbaru mà nó khao khát thì chẳng biết nội dung câu nói của tôi có truyền được đến tai nó hay không nữa. Trong trường hợp xấu nhất, có lẽ nó sẽ qua đêm ở đó. Có khi nó còn bước lên bậc thang của người lớn---không, phải là bước lên bậc thang của thiếu nữ. Nếu là vậy thì tôi đành phải mặc kệ nó muốn làm gì thì làm. Không phải là không biết hay không, mà là không muốn biết. "Hừm. Vậy sao---chà dù sao thì Karen-chan là loại người một khi đã nóng đầu lên thì chẳng thấy được gì phía trước nữa." "Chưa bằng mày đâu." Bị tôi xoáy một cú như vậy, Tsukihi phồng má lên 'mư ư' như để biểu lộ sự bất mãn. Không biết tự giác. Chính vì thế nên mới hỏng bét. Cái viêch phồng má lên trông càng giống gấu trúc này cũng rất là hỏng bét. "Sao thế, có việc gì cần Karen-chan à? Không phải cái trò tình nguyện giả làm đồng minh chính nghĩa của Liệt Hỏa Tỉ Muội bọn mày lần trước cùng với các hệ lụy của nó đã kết thúc rồi sao." "Ừm. Không không, cũng chẳng phải có việc gì cần cả đâu. Chỉ là, chà." Tsukihi nói. Vẻ mặt của con bé trông hơi phức tạp---có cảm giác khó nói ra. "Chỉ là gần đây em có cảm giác là số lần chia nhau ra hoạt động với Karen-chan có tăng lên." "Hửm?" Vậy sao? Nếu nhìn từ góc độ của tôi, tôi thấy hai đứa nó vẫn dán chặt với nhau hai bốn trên hai bốn, chẳng có khi nào thấy chúng rời ra. Có cảm giác như hình với bóng. À, nhưng mà, cho dù chúng tôi ở chung một nhà, nhưng mà dù sao đây cũng chỉ là ý kiến nhìn từ bên ngoài. Chỉ có hai đứa nó mới biết rõ nhất tình hình mà thôi. Có cảm giác không thoải mái---dấu hiệu của sự biến hóa. "...Hai đứa mày đánh lộn à? Dỗi nhau hả?" "Không không. Làm gì có chuyện đó làm gì có chuyện đó. Quan hệ giữa bọn em rất tốt. Phải nói là như Ribbon vậy." "Ciao?" "Tutu!" Ngôn ngữ giữa anh em với nhau. Nếu như người ngoài nghe thấy thì có lẽ sẽ chẳng hiểu được chúng tôi đang nói cái quái gì cả. Tuy nhiên, bởi vì tâm ý tương thông, cho nên cái gọi là anh em mới thật là đáng sợ---không, có lẽ ngay cả chúng tôi cũng chẳng hiểu mình đang nói gì. Chẳng thể tương thông gì cả. "Nhưng mà đây cũng là việc đương nhiên, bọn em không thể là Liệt Hỏa Tỉ Muội mãi mãi được." "Ha." Tôi cười khẩy một cái. Đúng là như vậy, ý nghĩ này rất chính xác, nhưng mà tôi thật không ngờ tự bản thân Tsukihi lại nói ra câu này. "Nghĩ lại thì, ngay cả anh hai ngày xưa cũng rất thân thiết với bọn em đó. Từng được gọi là 'bạn thân Koyomi' thì phải." "Anh mày chưa từng bị gọi như vậy." Chà, nhưng mà, đúng là tôi có chơi cùng với hai đứa nó, có cả Sengoku nữa. Cho dù nói quan hệ giữa anh em chúng tôi không tốt, nhưng mà đó cũng không phải là do bẩm sinh---hình như việc này bắt đầu từ khi tôi lên cấp hai thì phải? Nếu tôi nhớ không nhầm thì là hồi đó tôi tự dưng có ý nghĩ hai đứa em gái thật là quá trẻ con. ...Bây giờ nghĩ lại thì thấy đó đúng là một lý do ích kỉ, tự cao tự đại. Tôi cũng chẳng phải một ông anh tốt đẹp gì cho cam cả. Mặc dù hai đứa nó làm em gái thì cũng rất dị đoan, chẳng thể dùng từ ngữ bình thường để miêu tả được. "Ừm---Chà, nhưng mà đằng nào thì Karen-chan cũng sắp lên cấp ba rồi. Mặc dù trường của hai đứa mày là trường liên thông cấp ba, nhưng mà lên cấp ba rồi thì khu nhà học cũng phải thay đổi đúng không? Cuộc sống hàng ngày cũng sẽ thay đổi theo---" Tôi nhìn xuống cái bóng của mình---bởi vì hành lang được chiếu sáng trưng bởi bóng đèn điện cho nên bóng của tôi trông cũng rất mơ hồ, đường nét rất mong manh. Vừa nghĩ tới ma cà rồng đang chơi DS bên trong đó, tôi vừa nói. Mặc dù chưa tới mức ngày đêm đảo lộn. "---Có thể sẽ xảy ra rất nhiều điều không còn phù hợp như lúc trước. Nhưng mà dù là mày hay là Karen-chan thì đó cũng là những điều đáng để hạnh phúc cả." "Chà---cũng chưa biết được. Sau khi qua nửa sau của tuổi thiếu niên thì cảnh sát cũng sẽ không làm ngơ cho bọn em nữa." "......" Tsukihi không hề chần chừ sử dụng giới tính và tuổi tác của bản thân để làm vũ khí. Đáng sợ đáng sợ. Mặc dù tôi luôn nói chúng chơi trò giả vờ làm đồng minh của chính nghĩa, nhưng mà đối với Liệt Hỏa Tỉ Muội thì có lẽ đồng minh của chính nghĩa chính là cứu vớt thế giới này. Chỉ là, tôi sẽ nhắc lại điều này một lần nữa---chính nghĩa của Karen và chính nghĩa của Tsukihi không hề giống nhau. Không cần được trả ơn, chỉ đơn giản là hành động vì người khác---nếu gọi những điều như vậy là chính nghĩa. Thì trong trường hợp của Karen, chính nghĩa của nó chính là 'mục đích'. Đây là loại cảm giác chính nghĩa cực kì dễ hiểu---vừa dễ hiểu, và cũng vừa cực kì ngây thơ. Luôn hướng thẳng về phía trước, cho dù là ai cũng sẽ không nhìn nhầm, đó chính là Araragi Karen. Chỉ là, trong trường hợp của Tsukihi---nó coi chính nghĩa là 'sở thích'. Là hobby. Nói thẳng thừng ra thì đây không thể gọi là ngây thơ một cách vô điều kiện được---dù sao trên thế gian này cũng có rất nhiều người lớn như vậy. Mặc dù một điều không thể nghi ngờ là cả hai loại chính nghĩa này đều là 'giả', nhưng mà nếu nói về tính chất thì chúng lại hoàn toàn trái ngược nhau. 'Giả' cũng không phải chỉ có duy nhất một loại. Karen vì mục đích mà không từ thủ đoạn, và Tsukihi vì thủ đoạn mà không chọn mục đích---tính tương thích giữa hai đứa nó đúng là rất tốt. Nếu như Karen là M---thì Tsukihi là S. Tsukihi là S---thì Karen là N. <Run: Cực Nam và cực Bắc.> Không giống nhau như đúc như một cặp sinh đôi. Chính vì vậy nói rất tương thích với nhau chỉ là đang nói về việc hai đứa nó hợp lại để bổ khuyết cho nhau những chỗ thiếu sót mà thôi. Em gái lớn luôn dùng bạo lực, và em gái bé luôn tìm ra lý dó để sử dụng bạo lực lên bất kì điều gì---đây chính là Liệt Hỏa Tỉ Muội của trường trung học Cây Thiết Sam. Lửa đỏ và lửa xanh. "Em nghĩ là anh hai đã nhận ra điều này rồi." Đột nhiên, không biết có phải dòng tư tưởng của tôi truyền tới cho nó hay không, mà Tsukihi---đụng đến đề tài. "Niềm tin vào chính nghĩa của em không có mãnh liệt được như Karen-chan." "...Hô.: Đây lại là một câu nói mà tôi không ngờ đến. Bản thân tôi hiểu rất rõ điều đó---nhưng mà việc Tsukihi cũng tự nhận ra sự thật này khiến tôi vô cùng ngạc nhiên. "Em thích chính nghĩa, em rất thích chính nghĩa, nhưng mà chính nghĩa bên trong em không phải là cái gì không thể lay chuyển được. Không phải Karen-chan thường nói dòng máu chính nghĩa không thể tha thứ cho việc xấu, hay là linh hồn chính nghĩa thiêu đốt sao." "Đúng vậy." Ngoài nó ra thì còn ai có thể nói ra những câu xấu hổ chết người như vậy bằng một vẻ mặt bình thường được nữa chứ. "Nhưng mà em chưa từng có cảm giác như vậy. Bên trong Karen-chan có chính nghĩa tồn tại, nhưng bên trong em thì không có. Chính nghĩa mà em tin vào---có một phần là chính nghĩa của Karen-chan, và một phần là của anh hai." "Của anh?" A? Như vậy nghĩa là làm sao? "Mặc dù nói em đảm trách nhiệm vụ tham mưu cho Liệt Hỏa Tỉ Muội, nhưng mà cuối cùng thì Liệt Hỏa Tỉ Muội vẫn lấy Karen-chan làm trung tâm, em chỉ là người nâng đỡ, trợ giúp mà thôi." Nếu như Karen-chan không tin tưởng vào chính nghĩa đến mức độ đó---em chắc chắn sẽ cho rằng chính nghĩa chỉ là một thứ gì đó viễn vông. Tsukihi nói một cách thản nhiên như vậy. "Nói theo ý nghĩa đó, những điều mà anh hai nói cũng là đúng. Ít nhất là nếu nói với em---chính nghĩa của em là 'giả'. Sở dĩ em tự nhận mình là chính nghĩa chỉ là do em rất dễ bị ý kiến xung quanh ảnh hưởng mà thôi." "......" Ừ-m. Nghe nó nói rõ ràng mạch lạc như vậy, tôi chẳng biết phải trả lời thế nào cả---đối với tôi mà nói thì đây gần như là thay đổi một trăm tám mươi độ. Đây không phải hoàn toàn khác với những gì nó hay nói lúc bình thường sao. Thật không ngờ---con nhỏ này lại suy nghĩ như vậy mỗi khi chỉ có một mình. Mỗi khi Liệt Hỏa Tỉ Muội phát sinh xung đột ý kiến thì việc nó đều ưu tiên cho ý kiến của Karen---cũng không phải là do Karen lớn tuổi hơn mà là vì lý do này sao. Tôi còn cứ tưởng rằng chẳng có việc gì của em gái mà tôi không biết. Trong lúc tôi còn chưa thể che dấu sự kinh ngạc của mình, thì Tsukihi đã tiếp tục nói. "Nếu như nói người thi hành chính nghĩa vì người khác là Karen-chan, thì người vì bị người khác ảnh hưởng mà thi hành chính nghĩa chính là em. Xu hướng hành động ngay từ đầu đã không khớp nhau rồi---chính vì vậy, anh hai. Gần đây anh không thấy là những trường hợp cho thấy đã đến lúc Liệt Hỏa Tỉ Muội phải tan rã càng lúc càng tăng sao---như lần đó chẳng hạn, không phải lần đó Karen-chan đã lựa chọn hành động một mình sao. Cái lần mà anh hai đã dùng thân thể để chặn lại ấy." "À, đúng là vậy." Lần đó đúng là Karen đã hành động một mình. Tôi cứ nghĩ việc đó là do Karen nhất thời nông nổi, nhưng mà nếu nói như vậy---nếu như nó đã nói như vậy. Đó có lẽ cũng chính là một dấu hiệu thay đổi vô cùng rõ ràng. Araragi Karen tốt nghiệp khỏi Liệt Hỏa Tỉ Muội. "...Như vậy cũng được mà? Chẳng sao cả. Dù sao từ trước đến giờ anh vẫn luôn nghĩ bọn mày thân thiết có phần hơi quá đáng." Từ thi tôi lên cấp hai, thái độ của tôi đối với hai đứa em gái đã thay đổi, nhưng mà điều đáng mừng là sau khi Karen lên cấp hai, thái độ của nó đối với Tsukihi cũng không thay đổi. Tôi nghĩ nguyên nhân là do tính cách đơn giản thẳng như ruột ngựa của Karen---nhưng mà cho dù là vậy, con nhỏ hẳn là cũng không thể mãi mãi là trẻ con được. Hẳn là cũng không thể. Hẳn là không thể nào! Làm ơn hãy nói là không thể! Chà, làm sao mà lại trở thành một câu cầu nguyện rồi. Dù sao thì nếu trở thành học sinh cấp ba thì thế giới cũng sẽ mở rộng ra. Có lẽ con bé sẽ thay đổi---nhưng mà ý nghĩa của từ thay đổi này khác với việc tôi bị tụt hậu lại đằng sau kể từ khi trở thành học sinh cấp ba. Sẽ thay đổi. Có lẽ sẽ trưởng thành. Dù sao nó vẫn mới có---mười lăm tuổi. Nếu vậy thì tôi có thể tha thứ việc nó cao thêm được từng nào hay từng ấy. "Cũng không hẳn, em cũng biết việc này là việc không thể tránh khỏi, Nhưng mà, nói thế nào nhỉ. Không biết sau khi lên cấp ba Karen-chan có bắt nạt em giống như anh hai không đây." Tsukihi thở dài một hơi. "Hai đánh một không chột cũng què. Sẽ trỏ thành trò chơi một phía, trò chơi quyền lực. Cục diện cân bằng tạo dựng bao lâu sẽ bị phá hủy tan tành. Mỗi ngày mỗi ngày em sẽ chỉ còn biết nửa đêm vỗ gối nước mắt đầm đìa mà thôi." "Đừng có nói mấy câu gây ảnh hưởng xấu tới thanh danh của người khác như vậy. Anh mày là một ông anh trai đáng tin tưởng, lúc nào cũng chăm sóc cho bọn mày cả." "Chăm sóc? Chăm sóc thế nào? Vừa đánh răng vừa sờ ngực hả?" "...Ha ha ha." Ở đây có một gã anh trai muốn dùng tiếng cười để lừa dối cho qua chuyện. Mặc dù nói chuyện rất cởi mở, nhưng mà đáng tiếc là nó vẫn chưa thể quên được chuyện sáng nay sao---chà, cũng đúng thôi. Nếu như mới sáng bảnh mắt đã phải chứng kiến anh và chị của mình quấn lấy nhau trên giường, đương nhiên việc đó sẽ để lại vết thương tinh thần cả đời, "Tốt, quyết định rồi." Tsukihi nắm chặt tay như muốn biểu lộ sự quyết chí của nội tâm. "Chờ hôm nay Karen-chan về em sẽ thảo luận với chị ấy. Thảo luận một cách nghiêm túc về hành động của Liệt Hỏa Tỉ Muội từ nay về sau." "Sao chứ. Chẳng lẽ mày định tùy theo tình hình mà giải tán sao?" "Có thể đó! Đạo bất đồng thì không thể chung đường! Nếu như Karen-chan muốn độc lập thì em sẽ cởi trói cho chị ấy! Em sẽ ngậm nước mắt tiễn chị ấy đi!" Tsukihi lại thừa nhận câu nói đùa (vốn ra từ nãy đến giờ tôi vẫn luôn nói đùa) của tôi. Thật đúng là một con ngốc. ...Mặc dù tôi vẫn ôm hi vọng là Karen sau khi lên cấp ba thì sẽ chín chắn lên, nhưng mà tôi không thể không nghĩ cái ngày mà Tsukihi trở nên chín chắn thật là quá xa vời. Nhưng mà từ câu chuyện vừa nãy thì hẳn là con nhỏ này rất thông minh. "Tiệc giải tán anh hai cũng tham dự nhé! Em sẽ mời rất nhiều nữ sinh cấp hai đến đó!" "Chẳng còn cách nào. Đến lúc đó thì anh mày cũng đành bớt chút thời gian để ra mặt vậy." Tôi trả lời cho có lệ. Tuyệt đối không phải vì có rất nhiều nữ sinh cấp hai mà tôi đồng ý. Chà, cho dù quyết tâm của nó mạnh đến đâu đi nữa, thì tôi nghĩ là ít nhất tối nay giữa hai chị em Karen và Tsukihi cũng sẽ không xảy ra cuộc thảo luận nào cả. Bởi vì Tsukihi sẽ bị việc cái đuôi ngựa mà Karen vẫn yêu quý bao năm nay đã biến mất tấn công mà trở nên kinh ngạc, nổi giận. Sau đó tôi chắc chắn sẽ bị Tsukihi cầm dùi chọc lỗ một lần nữa. Ừ-m, để đề phòng có lẽ tôi nên để cho Shinobu hút một chút máu. A, đúng rồi. Nếu đã nhắc tới cái đuôi ngựa của Karen thì ở đây tôi cũng nên nói một chút về kiểu tóc của Tsukihi. Sáng nay vì bị dùi tấn công đuổi bán sống bán chết nên tôi cũng chưa thể giới thiệu chi tiết được, nhưng mà vừa vào tháng Tám thì Tsukihi cũng lại thay đổi kiểu tóc. Mặc dù nói như vậy, nhưng mà khác với Hanekawa, Senjougahara và Karen, Tsukihi đổi kiểu tóc như thay quần áo cho nên cũng không cần phải ngạc nhiên về việc này. Chỉ là, hình như kiểu tóc ngắn, ôm vào lúc trước không hợp với sở thích của Tsukihi hay sao mà lần này chu kì đổi kiểu tóc rất ngắn, chưa đến một tháng đã đổi. Ngày mười bốn tháng Tám, hiện tại Araragi Tsukihi đang để kiểu tóc chấm vai trông rất ra dáng người lớn. Bởi vì mới tắm xong nên bây giờ hơi khó hình dung, nhưng mà kiểu tóc hiện tại của nó hơi uốn vào trong, cũng chẳng biết nó tỉa kiểu gì mà mặc dù ánh sáng không phản chiếu nhiều nhưng lớp tóc ngoài vẫn sáng lấp lánh, đúng là một kiểu tóc bóng bẩy. Chà, nếu như vứt bỏ lập trường của một người anh và đánh giá khách quan thì trái ngược với bên trong, trông nó ít nhiều cũng có vẻ chín chắn. Nhưng mà, vừa thẳng dài xong thì lại thành tóc ngắn, đúng là hoa hết cả mắt...con nhỏ này không định lúc nào đó để kiểu tóc như râu ngô chứ. Nếu đúng là nó định làm vậy thì tôi phải hết sức ngăn cản. Dù sao thì, kiểu tóc là một trong những thứ mà con gái hay thay đổi. Cho dù là tôi nói trái ngược với bên trong, nhưng mà kể từ khi Tsukihi để tóc chấm vai, tôi có cảm giác những hành động trẻ con của nó cũng giảm bớt đi. Cũng có thể đó chỉ là ảo giác từ bề ngoài mà thôi, nhưng mà dù sao thì cũng là thấy được một chút hi vọng---nhìn từ việc sáng nay thì thấy, việc Tsukihi lấy dùi có lẽ đã là một lựa chọn rất nương tay rồi. Nếu là lúc nó còn để kiểu tóc ngắn ôm vào trong thì nó có lấy ra khoan điện từ trong nhà kho cũng chẳng có gì khó hiểu cả. Chà, cũng chẳng khác biệt gì lắm. Báo cáo hoàn tất. Tiện thể nói một chút về việc của tôi, bởi vì tôi vẫn để tóc dài để che vết cắn yêu mà Shinobu để lại trên cổ từ kì nghỉ xuân, hơn nữa tôi cũng ít có cơ hội đi tiệm cắt tóc, cho nên tóc của tôi bây giờ cũng khá dài. Không còn là Kitarou nữa, phải nói là giống như Misery. Chà, dù là Misery cũng không phải. <Run: Misery ở đây là một nhân vật từ manga 'Outer Zone' của Mitsuhara Shin phát hành từ 1991 đến 1994.> "Vây, anh hai thích giúp đỡ. Anh đang định ra ngoài à?" "A, đúng vậy." Mải nói chuyện quên béng mất. Mặc dù liên kết cảm giác chỉ có một hướng từ phía tôi, nhưng mà có lẽ Shinobu đang chờ trong cái bóng cũng đã chịu hết nổi rồi. Chơi DS chán rồi có khi lại đang khóc nhè trong đó. Sụt sịt sụt sịt. "Ừm, chà, vậy mày trông nhà nhé. Anh sẽ về ngay thôi. Có thứ gì muốn nhờ anh mua không?" "Không có---. Anh đi đường cẩn thận." "Sẽ cẩn thận. Mà mày mau về phòng đi. Mày đứng ở hành lang trong bộ dạng mặc yukata lộ liễu như vậy thì làm sao anh mày mở cửa ra được hả." "Meo?" "Anh đang nói việc mày đi luanh quanh trong bộ dạng đó đó. Đừng có ăn mặc lộ liễu như vậy." Thích trang phục truyền thống cũng không sao---nhưng mà đã mặc thì phải mặc cho đàng hoàng chứ. Đúng là một siêu tay mơ. Bởi vì đai lưng chỉ quấn qua loa cho xong, cho nên cả ngực và chân đều lộ hết cả ra...hơn nữa, bởi vì ngoại hình con nít, cho nên chẳng có chút gợi cảm nào cả. Nói đúng hơn là nhìn xốn hết cả mắt. ...Hửm? Ái chà chà? "Đợi chút Tsukihi-chan." "Dạ?" "Để anh cởi đồ cho mày." Vừa tuyên bố như vậy xong, tôi vươn tay về phía nút thắt trên đai lưng của Tsukihi. "Ế? Cái gì? Dừng lại, anh hai! Anh làm gì thế hả, khônggggggg!" Mặc dù Tsukihi biểu lộ ý chống cự, nhưng mà sự chống cự của Tsukihi cũng không phải là của con em gái học võ thuật Karen, đối với tôi mà nói thì chẳng có tác dụng gì cả. Đừng nhìn tôi thế này mà xem thường, tôi là một người có rất nhiều kinh nghiệm thực chiến đó. Tôi cứ như một gã ác quan xuất hiện trong kịch lịch sử, sau khi cởi hết dây lưng, tôi tăng tốc lột luôn yukata của Tsukihi, tiếp theo tôi dùng đai lưng cột chặt hai cổ tay của nó, rồi thuận thế cưỡi lên người nó, đè nó xuống sàn. Nếu đúng lúc này mà cửa trước mở ra thì đây sẽ trở thành quang cảnh của ngày tận thế. Nếu như là Karen thì còn đỡ, chứ nếu là ba mẹ thì đúng là xong luôn, kết thúc. Sê-ri câu chuyện sẽ kết thúc ở dòng truyện này. Nếu chỉ có tập truyện này kết thúc thì thật là may, đúng là một cách kết thúc chuyện tệ hại nhất. Nhưng mà tại sao vậy chứ, tại sao hôm nay tôi chẳng có cơ hội nào để khiến cho độ nổi tiếng của mình được khôi phục chứ. Đây cũng không phải giảm từ từ về bên phải nữa, mà là rơi thẳng xuống. Có khi cũng không phải là đường thẳng hướng xuống dưới nữa mà đã chạm đáy rồi. Cảm giác giống như vậy. "Hừm hừm? Quả đúng là như vậy." "Cái gì? Cái gì? Cái gì? Cái gì? Rốt cuộc là sao? Hiện tại chuyện gì đang xảy ra? Tại sao bây giờ em lại bị anh hai lột đồ, trói lại, cuối cùng đẩy xuống sàn chứ?" "Chà, Tsukihi-chan. Không phải mày có một vết thương ở chỗ này à." Tôi chỉ vào phần ngực của Tsukihi. Bình thường chỗ này đều bị đồ lót che lại, nhưng mà bởi vì vừa tắm xong cho nên Tsukihi cũng không mặc áo ngực (loại áo ngực thể thao chất liệu mềm), vì thế vị trí này lộ ra rõ ràng. Vì nhìn thoáng qua khe hở từ yukata nên tôi chú ý tới việc này---không ngờ thật sự đúng là như vậy. Vết thương đáng ra phải có ở chỗ này---đã biến mất. Bởi vì ấn tượng của tôi về nó rất sâu, cho nên tôi vẫn còn nhớ. Phải nói đó là việc tôi không thể quên được. Cơ bản thì đó cũng không còn là 'việc' mà đã là 'sự kiện'. Vết thương. Lúc Tsukihi còn học tiểu học---mặc dù không thể xác định lý do là gì, nhưng mà nói tóm lại là nó bị cuốn vào rắc rối, nói tóm lại là vì kết quả của việc bị cuốn vào rắc rối, nên nó đã nhảy từ trên nóc trường học xuống, vì thế mới bị thương. Bởi vì nó không có đập thẳng xuống đất mà là rơi đúng vào mui một chiếc xe tải đậu đúng chỗ đó, một cú rơi chẳng khác nào trong phim chưởng, cho nên cái mạng của nó được cứu---nhưng mà tổn thương lần đó rất là nghiêm trọng. Trong số đó, có một vết thương ở phần ngực do khung mui xe tải đâm vào, bác sĩ đã chứng nhận đây là vết thương 'cả đời cũng không biến mất'--- Ừm? "Ơ? Ơ? Giờ mới thấy trên người mày hoàn toàn chẳng còn lại vết thương nào nữa cả---" Khi tôi nhận ra thì không chỉ có mỗi vết thương hồi đó. Bởi vì là một trong Liệt Hỏa Tỉ Muội, bởi vì là đồng mình của chính nghĩa, bởi vì không có kĩ năng chiến đấu như Karen, cho nên Tsukihi vẫn luôn sống một cuộc sống đầy thương tích bầm dập. Chà, xin lỗi, nói thật thì trong đó cũng có một vài vết trầy là do đánh lộn với tôi mà ra---nhưng mà những vết sẹo đó giờ đã biến mất tung mất tích. Chẳng còn chút dấu vết nào cả. Là một làn da hồng sắc anh đào xinh đẹp sau khi tắm xong. Trắng như trứng gà bóc. Lấp loáng lấp loáng. Mịn màng---như nước. "Đương nhiên bị thương thì sẽ lành lại. Con người ai chẳng vậy." "Hửm---À. Đúng là vậy." Đúng là vậy, nhưng mà. Đúng vậy, nhưng mà. Nhưng mà, có cái gì đó không đúng. Với lại tại sao đến bây giờ tôi mới nhận ra việc này chứ. Đương nhiên là tôi cũng không có lúc nào cũng nhìn chăm chú vào da thịt của em gái (đây là biến thái đến mức nào chứ), cho nên tôi cũng thể nói chính xác được... nhưng mà có lẽ đây chỉ là do tuổi trẻ thôi chăng? Là sự trao đổi chất chăng? "Ừ-m." "Mà này, anh đã thôi đi được chưa hả, anh hai. Nếu chỉ là muốn xác nhận vết thương thì không nói đến chuyện cởi đồ, tại sao anh lại còn trói tay, dạng chân cưỡi lên người sau đó đè em xuống sàn hả, mấy cái đó hoàn toàn không cần thiết, đúng không?" "Đúng là vậy thật." Tôi thuận thế làm. Một ngày đè ngã hai em gái của mình, đây là loại anh nào chứ. Hừm. Chà, nếu so với việc trên người toàn vết thương, thì việc vết thương biến mất là một việc đáng để ăn mừng. Dù sao đi nữa nó cũng là con gái. Nó cũng không cần phải có những thứ như là vết thương danh dự. Sau khi hiểu ra như vậy xong (cơ bản, nếu nghĩ lại thì tôi cảm thấy cũng không cần phải hoài nghi tới mức đó), tôi sờ ngực Tsukihi một cái rồi đứng dậy. "Tại sao trước đó còn phải cố ý sờ ngực của em hả!?" "Chà, chỉ là." Vì khó khăn lắm mới có cơ hội. Mượn gió bẻ măng một chút. Nếu chỉ dùng hai từ để nói thì đó là 'lỡ tay'. "Bởi vì tự dưng nhìn thấy nên nảy ra suy nghĩ sẽ có cảm giác thế nào." "Thoải mái như vậy sao!?" "Ừm. Xem này. Tưng. Tưng, tưng, tưng." "Đừng có dùng chân sờ! Đừng có tạo ra âm thanh hiệu ứng vui vẻ như vậy!" "Fire---" "Đừng liên tưởng!" "Ice Storm. Di-Acute. Brain Damned. Jugem. Bayoen." "Batankyu---!" <Run: Lấy từ Madou Monogatari, trò chơi được Complie phát hành năm 1989 trên hệ máy MSX và PC-81, phía trên là chuỗi âm thanh khi nhân vật chính Arle Nadja sử dụng combo 7 chiêu, còn Batankyu là âm thanh nhắc nhở khi sử dụng phép thuật thất bại.> Dĩ nhiên. Puyo vật cản không rớt xuống phía tôi---nhưng mà tôi cảm thấy có thể thấy trên đầu mình đang có Puyo đếm ngược đến tai họa (hơn nữa còn là Puyo cứng). <Run: Puyo puyo là một trò chơi giải đố khác lấy các nhân vật trong Madou Monogatari.> Nhưng mà chỉ cần là fan của Madou Monogatari thì sẽ mong muốn thực hiện được liên hoàn bảy chiêu trong hiện thực ít nhất một lần trong đời." "Thiệt tình anh hai, anh sờ ngực của em gái nhiều quá đấy!" "Nếu như chỉ nghe mỗi câu này thì mày đúng là một nhân vật cực kì tuyệt vời..." Độ nổi tiếng của tôi chẳng còn lại một mảnh. Những từ như quỷ súc hay là quỷ cũng chưa đủ để diễn tả. Tên này phải là Ác quỷ la sát. "Câu lúc nãy được sử dụng trên biển quảng cáo của tiệm sách." "Tiệm sách ở đâu sử dụng biển quảng cáo như vậy hả." "Có một chủ tiệm sách như vậy, thật khiến người ta mong đợi." "Thôi đi, đừng thêm dầu vào lửa nữa." Đây là loại cản trở kinh doanh nào chứ. "Thiệt tình." Tsukihi đứng dậy khỏi hành lang, vừa lầm bầm, vừa vội vàng mặc lại yukata mà tôi vừa cởi ra. "Nếu anh còn làm chuyện như vậy nữa, bọn em sẽ thật sự mật báo chuyện này cho Hanekawa-san đó." "Xin mày tha cho anh." Chẳng biết cậu ấy sẽ tức giận đến đâu nữa. Nhưng mà, chà, chỉ cần cẩn thận suy nghĩ thì có thấy một cách dễ dàng tiêu chuẩn của tôi vô cùng rõ ràng. Tôi biết rõ đối tượng nào có thể sờ và đối tượng nào không được sờ. "Thiệt tình thiệt tình. Thiệt tình thiệt tình, thiệt tình. Tại sao quan hệ với bạn trai của chị em bọn em vô cùng trong sáng mà tại sao quan hệ đối với anh hai lại sâu xa như vậy chứ." "Đừng than thở đừng than thở. Có khi bây giờ Karen-chan cũng đang phải chịu y chang việc mà mày vừa chịu." Đừng nói là sâu xa, có khi là Teens love---hơn nữa còn là dưới tay nhỏ đàn em của tôi. <Run: Teens love là chỉ những yuri giữa những người nữ trên 10 tuổi.> Nghĩ như vậy thì, Liệt Hỏa Tỉ Muội quả nhiên trong loại tình huống nào cũng đều liên quan với nhau cả. Nhưng mà, bạn trai sao. Mấy thằng này đúng là có tồn tại. "A---. Ơ, để xem nào. Bạn trai của mày là Rousokuzawa-kun nhỉ. Vẫn chưa chia tay hả?" "Thật xin lỗi, nhưng mà bọn em rất là thắm thiết. Nồng nhiệt như bom đó. Mặc dù gần đây em nghe nói Karen-chan và Mizudori-kun có hơi cơm không lành canh không ngọt...lẽ ra bên đó cũng phải hòa thuận lắm chứ. Dĩ nhiên, nếu như những chuyện mà anh hai làm với bọn em bị bại lộ thì cả em và Tsukihi0chan đều không thể không chia tay đó." "Mư---." Tự dưng cảm thấy khó chịu. Cái sự thật em gái có bạn trai cũng đã đủ để khiến cho một ông anh thật sự không thể tha thứ được rồi. Chưa kể mới cấp hai đã có người yêu, việc này lại càng khiến tôi cảm thấy ghen tỵ. Cứ để bọn nó chia tay đi. Chỉ là, chà, nếu như những việc làm của tôi đối với hai đứa em gái bị lộ ra thì chắc chắn tôi sẽ bị Sejougahara cắt làm ba mảnh. Nói mới nhớ, cho dù cô nàng đã tái sinh, nhưng mà tôi vẫn chưa có giới thiệu việc Senjougahara là người yêu của tôi với hai đứa em gái. Chỉ nội việc thông báo cho hai đứa nó tôi có quen biết Hanekawa Tsubasa cũng đủ phiền phức rồi. Đối với vấn đề này, Hanekawa cũng không thể trở thành đồng minh của tôi. "Chà, lần này thật sự đi đây." "Đừng trở về---. Cái nhà này không phải nơi trở về của anh hai." "Không không, anh mày chắc chắn sẽ trở về...trong bộ ngực của mày đó!" Sau khi nói bằng ngôn ngữ anh em 'Two' và 'Car' xong---tôi nhìn Tsukihi đi lên lầu hai, sau đó cuối cùng tôi cũng mở cửa bước ra ngoài. Rất tự nhiên rời nhà lần thứ hai. Đương nhiên, một điều vô cùng tự nhiên là vào thời điểm đó---tôi đã không thể biết được mình sẽ không bao giờ có thể chạm tay vào cánh cửa này một lần nữa. |
![]() |
| Bookmarks & Social Networks |
|
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|
|
























Chế độ bình thường
