![]() |
|
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|
Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo. Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên! Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây. Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi. |
|
||||||
Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#11
|
||||||||
|
||||||||
|
Tham gia chung với S2BB
Đăng kí truyện Vương giả quy lai CP chính: mặt than công x cường thụ Link edit: http://kinzie3012.wordpress.com/v%C6...BA%A3-quy-lai/ Link VNS: http://vnsharing.net/forum/showthread.php?p=6337274 Duyệt |
|
#12
|
||||||||
|
||||||||
|
(gãi má)
Tại vì không được xài clone nên đành phải vác nik này ra =3= Bắt cặp: chưa có. Loại hình mong muốn: Drama, không hỗ, vui vẻ, hài (bựa càng tốt). Bạn nào muốn cặp đồng nhân không? Naruto, Harry Potter, Conan, Sherlock...Chơi tuốt, nhưng mà tớ thích Conan thụ, Naruto thụ... Ai mê làm Sherlock, tớ nguyện làm John ![]() Còn nếu phải làm công, tớ mong được làm Thích Thiếu Thương (Nghịch thủy hàn kiếm). Liên hệ pro5 nhóe ![]() --------------------- Bắt cặp với Tinh Vặn
|
|
#13
|
||||||||
|
||||||||
|
mình và Ann Lee đăng kí cp Lộ Tinh Thiên x Lộ Thập Lục
phúc hắc công x trung khuyển thụ (???) thật sự cũng ko biết nói rõ tính chất cp này ntn nữa ![]() Lộ nhân - Dịch Nhân Bắc * From Meo: Vậy để tớ thay mặt gắn mác hén, CP này là phúc hắc bá đạo bảo chủ công x bình phàm si tình ảnh vệ thụ Tương tính 30 vấn: Chủ xị: Vui mừng hân hoan và vô cùng phấn khởi, chào đón các bạn đến với kỳ 1 show “Tương tính 30 vấn” của tửu lâu. Khách mời hôm nay của chúng ta là *ngừng một chút*, 1. xin hỏi tôn tính quý danh của nhị vị? Lộ Tinh Thiên (LTT): Lộ gia bảo bảo chủ Lộ Tinh Thiên Lộ Thập Lục (LTL): Lộ Thập Lục Chủ xị (CX): Vậy còn tên của bảo bảo này? *chỉ chỉ bảo bảo đang được Thập Lục ôm trong tay* LTT: Chẳng phải ngươi chỉ hỏi nhị vị thôi sao? CX: Bộ ta không được hỏi thêm à? LTT: *trừng* CX thức thời nhảy qua câu kế: 2. Nhị vị bao nhiêu tuổi, giới tính là…? LTT: 24 tuổi, nam. Cái này còn phải hỏi sao? CX: Ờ thì tại Lộ Tinh Thiên ngươi mặc nữ trang rất hợp mà, Thập Lục hồi đầu nhìn thấy ngươi cũng nghi ngờ đó thôi, đương nhiên ta phải hỏi rồi. LTT liếc mắt một cái, Lộ Nhất nhảy vào lôi chủ xị ra khỏi sân khấu. Chủ xị nhà ta vừa la hét vừa giãy giụa: Ta làm gì sai chứ >”<!!!!!!!! LTT: Thứ nhất, ai cho ngươi gọi Thập Lục hồn nhiên như vậy hả; thứ hai, ngươi nghĩ ngươi có thể gọi thẳng tên ta mà vẫn sống sao; thứ ba, ngươi đã nói lời không nên nói. Sau khi chủ xị bị lôi ra ngoài, chủ xị thứ 2 (CX2) vào thay thế, đã thức thời hơn một chút, dè dặt hỏi: Vậy ta gọi y là… ừm, cái phòng thu chi? *vừa hỏi vừa chỉ chỉ Thập Lục* Thấy Lộ lão gia gật đầu mới dám quay ra hỏi Thập Lục: Phòng thu chi, ách, ngươi bao nhiêu tuổi, giới tính là gì? LTL mỉm cười: Ta hơn hắn 2 tuổi, giới tính chắc không cần nói nữa. Ngươi cứ gọi ta Thập Lục đi, nghe phòng thu chi thật chả ra làm sao cả. Chủ xị 2 vuốt mồ hôi, chỉ chỉ Lộ lão gia. LTL: Kệ hắn. Chủ xị 2 mếu máo: Nhưng mà ta mới vào chưa được vài phút, ta không muốn bị lôi đi như chủ xị đầu tiên đâu. LTL: Ngươi mà còn dám gọi ta phòng thu chi thì còn thê thảm hơn tên vừa rồi. CX2: Next, next, câu kế. 3. Các ngươi tự thấy tính cách bản thân ra sao? LTT trả lời ngay tắp lự: Hoàn mỹ. Chủ xị 2 *mồ hôi ròng ròng* LTL: Cũng không có gì đặc biệt, có lẽ là ẩn nhẫn và lạc quan chăng. CX2: 4. Vậy còn tính cách của đối phương? LTT: Quá tự ti. LTL: Quá biến thái. LTT quay sang: Ta biến thái chỗ nào? LTL: Cái lúc ngươi lấy băng trụ chọc ta không gọi là biến thái sao? CX2 nói thầm với LTL: Cái đó là SM đó mà~~~ LTT: Được, vậy bây giờ chúng ta thảo luận xem cái gì mới thực sự là biến thái. *nói xong, bổ nhào về phía Thập Lục* CX2: Cắt cắt!!!! Quảng cáo đâu? Chèn vào!!! Chúng fangirl: AAAAAAA!!!!!!!!!!! Sao lại cắt???????? Sau khi bị chậm mất 1 buổi, chương trình lại tiếp tục bắt đầu. CX2: E hèm, câu thứ 5, 5. hai người gặp nhau lần đầu khi nào, ở đâu? LTL: Đương nhiên là ở Lộ gia bảo, cách đây… ừm 4 hay 5 năm gì đó. CX2: Vậy thì, 6. ấn tượng đầu tiên về đối phương như thế nào? LTL: Ta chỉ thắc mắc là sao Y Y lại mặc nam trang. LTT: Ngươi thật là, sao lại có thể nhầm ta với ả nữ nhân lòng dạ thâm hiểm đấy được chứ? CX2: Lộ lão gia, ấn tượng đầu tiên của ngươi thì sao? LTT: Không có ấn tượng gì, y có phải là đại mỹ nhân gì đâu. CX2 lầm bầm: Hừ, vậy ngươi có tư cách gì chê trách Thập Lục nhầm ngươi với Lộ Y Y chứ. 7. Thích đối phương ở điểm nào? Ghét điều gì ở đối phương? LTT: Thích y luôn một lòng với ta, kể cả khi ta tẩu hỏa. Ghét y không chịu ghen. LTL: Được lắm, thế thì ta nói luôn cho biết vậy. BT lão gia, tính khí thất thường, tùy tâm sở dục, bụng con gà con, thù dai như đỉa… CX2: Tiểu Thập Lục, ngươi đừng khẩu thị tâm phi nữa =.=” LTL: Uh thì, thỉnh thoảng ta cũng thấy hắn rất ôn nhu, còn nữa tóc hắn rất mượt. 8. Vậy làm việc gì sẽ khiến đối phương không vui? LTT: Chắc là khi ta ghen, nhất là ghen với thằng oắt con Lộ Thiên Vũ LTL: Chắc là khi ta giấu diếm tâm sự trong lòng, không chịu nói rõ. CX2: Các vị thật biết mình biết người =.=” 9. Nếu lấy động vật ra so sánh, cảm thấy đối phương giống loài vật nào? LTL: Cái này ta thấy khó nghĩ a, ngươi nghĩ hộ ta thử coi. Có loài vật gì cứ suốt ngày quấn lấy ngươi, rồi đè ngươi ra vừa liếm vừa hôn… CX2 nói không suy nghĩ: Cẩu chứ còn…. Lập tức nhận được ánh mắt hình viên đạn của Lộ lão gia, liền ngậm miệng ngay tức khắc. 10. Nếu tặng quà cho đối phương thì sẽ tặng thứ gì? LTT: Đem mình cởi sạch bách ở trong ổ chăn đợi lão gia ta giá lâm. CX2: Hỏi ngươi tặng quà gì cho Thập Lục chứ có hỏi y tặng gì cho ngươi đâu. LTL: Chắc ta sẽ nấu thịt dê sao nhưỡng da tặng hắn. 11. Thường hẹn hò ở đâu? LTL: Hẹn hò? Là cái gì? CX2: Là các ngươi ra ngoài đi ăn, đi xem phim, ách, thời đó chưa có phim nhỉ, đi xem kịch vậy. LTT: Ở trong bảo chúng ta bận tối mặt còn thời gian ra ngoài làm mấy việc đó. LTL: Chúng ta thường xuyên hẹn hò trong phòng thu chi! CX2: Là hắn đến đó bới móc từng cái lông gà vỏ tỏi ra để làm phiền ngươi thì có! 12. Nếu hẹn mà đối phương đến trễ 1 tiếng đồng hồ trở lên thì sẽ làm sao? LTT: Có hẹn hò đâu mà trả lời. Có gì ta trực tiếp vác y đi luôn, cần gì hẹn với chả hò. 13. Là do bên nào thổ lộ trước? LTL: Là ta. Thập Lục, ngươi cái đồ tự ti, phải để lão gia ta đây giở đủ thủ đoạn mới chịu nói rõ lòng mình. Ta không làm thế phỏng chừng giờ này ngươi vẫn còn gán ta với Vô Danh, đúng không? CX2: Xem ra Lộ đại bảo chủ rất bức xúc về vấn đề này. Đề nghị đồng chí Thập Lục tiếp thu ý kiến, tự kiểm điểm và sửa chữa~~~ 14. Quan hệ của 2 người đạt đến trình độ nào rồi? Công khai hay vẫn trong vòng bí mật? LTT cướp lời: Khắp thiên hạ đều biết. Chúng ta đã thành thân rồi. CX 2 nhỏ giọng: Muốn cả thiên hạ đều biết để không ai đi câu dẫn vợ ngươi chứ gì. Đồ bụng con gà con! 15. Bản thân có cho rằng tình yêu của mình và đối phương có thể duy trì vĩnh cửu hay không? Kiếp sau vẫn hy vọng đôi bên sẽ tiếp tục làm người yêu chứ? LTL: Được lúc nào hay lúc ấy, không nên cưỡng cầu, chỉ cần lúc đó hắn toàn tâm toàn ý yêu ta. LTT: Hừ, đừng nói chỉ kiếp sau, tam sinh tam thế, chúng ta đều phải ở bên nhau. CX2 vuốt mồ hôi: Lộ lão gia, ngài nói cái gì mà sến thế. *lại tiếp tục bị Lộ lão gia trừng phạt, tự nhiên đầu đau điếng mà nhìn quanh chả thấy ai >.<* 16. Xin hỏi ai công ai thụ? Tại sao quyết định như vậy? LTT: Công. Cái này là hiển nhiên, không cần suy nghĩ. LTL: Ta cũng muốn ở trên một lần. LTT nheo mắt: Ngươi xác định? Cuộc phỏng vấn lại một lần nữa bị ngắt quãng, chủ xị 2 ôm tiểu bảo bảo tránh xa 2 cái người kia, vừa rời khỏi Thập Lục, tiểu bảo bảo đã oa oa khóc, có dỗ thế nào cũng không được. Hồi lâu sau, nhị vị khách mời của chúng ta mới lại xuất hiện, chủ xị 2 giao lại bảo bảo cho Thập Lục dỗ, đáng tiếc bảo bảo vẫn không ngừng khóc. Vì tiếng khóc của bảo bảo quá to, nên để nhị vị khách mời có thể nghe được câu hỏi, chủ xị 2 nhà ta phải hét thật lớn: 17. Lần đầu tiên H là ở đâu? Lập tức tiểu bảo bảo ngừng khóc, chủ xị 2 cùng khán giả trố mắt nhìn, đầu đầy dấu hỏi, tại sao tiểu bảo bảo không khóc nữa, nãy giờ dỗ mãi có được đâu. Lộ Tứ hảo tâm ghé vào tai chủ xị 2: Là vì câu hỏi của ngươi a? Chủ xị 2 ngây ngẩn 1 lúc mới vỗ đùi “bộp” một cái, hoá ra là thế, liền quay ra hỏi Lộ Tứ lý do. Lộ Tứ (lần này không phải là hảo tâm mà là máu buôn dưa lê nổi lên): Ngươi quên là kể cả lúc đó đó tiểu bảo bảo vẫn ở trong phòng Thập Lục à, đương nhiên là mấy chuyện này với nó quá quen thuộc rồi. CX2: Vậy rốt cuộc lần đầu tiên là ở đâu? LTT: Ở Thần viện, là hắn câu dẫn ta trước. 18. Câu nói đầu tiên sau đêm đầu tiên là gì? LTT: Hình như không có gì đặc biệt. 19. Nơi thường xuyên H là…? LTT: Đương nhiên là Lộ gia bảo, có điều ta muốn thử vài chỗ khác nữa. *vuốt cằm* 20. ‘Vài chỗ khác nữa’ đó là đâu dzợ? LTT: Trên mái nhà? Hay trên cây hải đường cổ thụ đi? Ngươi thấy chỗ nào tốt hơn Thập Lục? LTL: Lão gia, làm ơn tha tiểu nhân đi. CX2 nhỏ giọng: Đúng là biến thái lão gia mà. 21. Có hứng thú với SM không? LTT: Có chút ít. CX2 trợn mắt: Cái gì mà “một chút ít”??? Ngươi chắc không? Là tên biến thái nào chọc băng trụ vào OOO của tiểu Thập Lục, lại còn cáo rách mặt người ta ra? Và nhiều trò khác nữa??? LTL: Ta cũng biết khi đó hắn tẩu hỏa nhập ma, là ta tự nguyện. CX2: Lộ đại lão gia ngài thật tốt số, có được hiền thê như Thập Lục, y cũng biết thông cảm cho lão gia khi đó đang phát điên nghiêm trọng lắm~ *Chủ xị 2 lập tức bị lão gia sai Lộ Nhất sút ra ngoài, rồi lồm cồm bò lại* 22. Chỗ mẫn cảm của bản thân là…? LTL đang định nói, lập tức bị LTT bịt mồm lại. LTT quay qua trừng chủ xị 2. Chủ xị 2 vuốt mồ hôi, nghĩ thầm: Ngươi lại sợ người khác đi câu dẫn Thập Lục chứ gì, vội vội vàng vàng nói: Bỏ qua bỏ qua, câu sau "23. Chỗ mẫn cảm của đối phương là…?" cũng bỏ qua. Chúng fangirl: Chủ xị làm ăn thế àh, mọi người đều muốn biết mà >”<!!!!!! CX2: Tính mạng quan trọng a T.T, không thì sao hỏi được mấy câu tiếp. 24. Thích được hôn ở chỗ nào? LTT: Môi. LTL: Uh, môi đi. 25. Thích hôn đối phương ở chỗ nào? LTT: Tất cả. Đặc biệt thích ngón chân hắn! LTL: =.=” LTT: Gì chớ!? Chỗ đó dễ coi hơn ngón tay ngươi nhiều! CX2: Quả nhiên là BT. 26. Thích biểu hiện nào của đối phương trong lúc H? LTT lần này trực tiếp ra tay, kề dao vào cổ chủ xị: Ngươi hỏi hơi bị nhiều cái không nên hỏi rồi đấy!!!! Chủ xị 2 lập tức ngậm mồm không dám nhắc tới đề tài dễ khiến Lộ lão gia tưởng rằng người khác đang có ý đồ câu dẫn vợ ngài nữa, chuyển qua câu khác: Câu này đảm bảo lão gia ngài thấy hứng thú nha~~~ 27. Một đêm H mấy lần? LTT: Cái này còn tùy. 7 lần cũng được đấy. LTL: Lão gia, ngài tha tiểu nhân đi. 28. Nếu một hôm nọ, người bạn thân bỗng nói, “Tôi rất tịch mịch, thế nên chỉ đêm này thôi, xin hãy... " và đưa yêu cầu H, thì sẽ làm sao? LTL: Đương nhiên là từ chối. LTT nhìn Thập Lục với ánh mắt tán thưởng, nhào qua hôn. 29. Xin mời nói 1 lời gì đó với người yêu LTT: Chúng ta về nhà đi. LTL: Ừ. Chủ xị 2 chấm nước mắt nhìn hai người nắm tay nhau rời đi, chợt nhớ tới còn câu cuối nữa, vội vàng đuổi theo: Từ từ, từ từ còn câu cuối mà. 30. Hên xui may rủi thông qua đổ xúc xắc, mỗi người đều phải tự đổ 1 lần Công: 4 ~> tứ ~> “tử”: có hoạn nạn mới biết chân tình. Thụ: 3 ~> tam sinh tam thế đều nguyện kết cỏ ngậm vành. => chỉ trong hoạn nạn mới biết được đâu là chân tình, một khi đã biết được chân tình thì nguyện đời đời kiếp kiếp ở bên nhau, mãi không lìa xa p/s: sếp G.g, ngày 25/8 phải chăng là sếp cũng đợi Kenshin live action giống em p/s 2: sếp, em muốn chém tí mấy con số đổ xúc xắc T.T ------- Duyệt
|
|
#14
|
||||||||
|
||||||||
|
Cặp: chưa có =A= Nhưng vẫn ham hố
![]() Bạn thích ấm áp ngọt ngào tình cảm sến súa có hài có ngược, thích phúc hắc bá đạo đế vương công x nữ vương thụ (nói chung là thụ thì bạn thương tất, miễn đừng gái quá là được đặc biệt thích công khốn nạn mặt dày vô sỉ, nhìn đáng ghét không chịu được, chỉ muốn đạp yêu cho một cái ~), không thích hỗ cho lắm, thích hiện đại hơn cổ trang, thích mỹ nhơn ~Rất rất rất bấn huynh đệ văn (≧ω≦) Đặc biệt thích truyện của Nhĩ Nhã, Lam Lâm, Thứ Hồng, Đại Phong Quát Quá, Triệt Đại ![]() Ngoài ra thì mình cũng thích một số đồng nghiệp văn như Thích Cố (rất thích Cố mỹ nhơn), Drarry (nhưng Draco làm thụ cơ ~), Bình Tà (dù chưa đọc chính truyện bao giờ ), Sherlock (tình yêu của các đại thúc, mặt Sherlock rất dày, John rất dễ thương, mình thích ~)Ai thấy hợp sở thích + cần tìm cặp thì hú mình một tiếng nhé ![]() -------------- ------------- Trọng sinh chi tiểu gia bất tý hậu - Link Cp: Phong Hàn Bích (jin_jin) x Chung Nhược Thủy (MeruMeru) Tác giả: Bích THủy Mai Lạc. Thể loại: cổ trang, xuyên không, tá thi hoàn hồn , cung đình, cường thế công x tạc mao thụ, HE [QUOTE=Florina] 30 câu hỏi phu phu của Quỷ Tà đế hậu Quốc đô của Quỷ Tà, Mị thành – tòa thành náo nhiệt nhất phồn hoa nhất Quỷ Tà, đây chính là nơi mà không gì không có. Chẳng những nổi tiếng vì là một trong những chốn tập trung quyền lực, tòa thành này còn mang mỹ danh Bất Dạ thành vang động thiên hạ, và mới đây còn được đặt thêm ngoại hiệu Mĩ thực thành. Kì thật, trước đây mĩ thực cũng chẳng phải điểm đặc sắc nhất của Mị thành, tuy nhiên từ ngày Quỷ tà đế tìm được hoàng hậu và thái tử, ngành công nghiệp thực phẩm – theo cách gọi của Quỷ Tà hoàng hậu – bỗng dưng phát triển chóng mặt. Thiên hạ đồn đãi, nguyên nhân sâu xa chính là vì hoàng hậu cùng thái tử đều là thực si (a.k.a mê ăn =]])nên Quỷ Tà đế vốn vang danh si tình đại hoàng đế, liền triệt để cưng vợ sủng con mà tạo điều kiện thuận lợi cho món ngon nơi này rầm rộ phát triển như nấm mọc sau mưa, không địa phương nào bì kịp. Một trong những tửu lâu lớn nhất Mị thành là Thực tứ lâu, mỹ thực của tửu lâu này đích thật nức tiếng gần xa, đều là nhờ vào hai vị trù sư từng có thời gian phục vụ bếp núc trong cung cấm. Bất quá, Thực Tứ lâu có thể hoạt động trôi chảy như vậy, cũng không thể không kể công lao của một vị đỉnh đỉnh đại danh, chủ nhân của Thực Tứ lâu, Đường lão bản. Hắn vốn là một trong những nhân vật thét ra lửa, mửa ra khói, ói ra phong ba ở Mị thành, bởi nghe đồn lão bản này là huynh đệ của Quỷ Tà hoàng hậu, hơn nữa sau lưng còn có Phượng Tê các thần bí làm chỗ dựa (a.k.a bảo kê =]]). Về đại nhân vật truyền kỳ này, có rất nhiều chuyện hay ho để nói~~ Đường Lão Bản, tên cúng cơm Đường Phi, vốn là người thế kỷ hai mươi mốt, trước đây là một tên luật sư không đạo đức vì tiền có thể phá vỡ hết thảy mọi nguyên tắc, thực khiến nhân thần cộng phẫn. Có lẽ bởi vậy nên lão thiên gia mới chướng mắt, vào một đêm mưa bão lệnh cho thiên lôi thẳng thừng giáng xuống một đạo lôi quang, khiến Đường Phi hoa hoa lệ lệ xuyên tới nơi này. Sau mấy năm nằm gai nếm mật, chịu đủ vô vàn sóng gió cùng mối tình đầy trắc trở với Phượng Tê Các các chủ Phượng Thần Anh, nay hắn đã yên bề gia thất, định cư tại Mị thành, toàn tâm toàn ý phát triển Thực Tứ lâu của mình. Vốn trước đây làm luật sư – thứ nghề nghiệp còn có tên gọi khác ít hoa mỹ hơn là thầy cãi - nên tài năng chủ yếu của hắn là chém gió. Đáng tiếc mấy năm nay biệt tài này không có đất dụng võ, khiến miệng Đường đại lão bản ngứa ngáy khó chịu, lại thêm nhiều lúc buồn bực trong người (do không được tự do chém gió=]]) nên một ngày nọ bừng bừng anh hùng chí, hắn bèn dồn tâm huyết cùng nước miếng, hao tiền tốn của lập ra một tờ báo lá cải, với ba mục đích chính: Thứ nhất, thỏa mãn niềm đam mê kiếm tiền; thứ hai, thân thầy cãi chỉ chém được với vài đối tượng, mà cẩu tử thì một lời viết ra chém được với toàn thiên hạ, không phải là một cơ hội tốt để thể hiện đẳng cấp chém gió của hắn sao? Và thứ ba là tạo công ăn việc làm đàng hoàng tử tế (=]]) cho đội ám vệ từ khi thiên hạ thái bình suốt ngày “ăn không ngồi rồi” phục vụ dưới trướng Phượng đại các chủ nhà hắn. Cũng nhờ tầm nhìn xa trông rộng này của hắn mà khắp thiên hạ không ai không biết “Thiên hạ bát quái sự”, tờ báo lá cải cung cấp mọi thông tin từ đông sang tây từ cung đình quái sự đến giang hồ tranh đấu, không có bí sự gì mà “Thiên hạ bát quái sự” không thể moi ra. … Sắc trời vào thu trong xanh không một gợn mây, một bóng đen lướt nhanh trên hành lang ở hậu viên của Thực Tứ Lâu, mãi khi tới thư phòng, mới nhẹ nhàng mở cửa đi vào. Đường Phi, nãy giờ vẫn nhập tâm với mấy chồng thư quyển, thoáng ngẩng lên nhìn, lại không mấy ngạc nhiên mà nhẹ giọng hỏi “Thần Anh, việc kia thế nào rồi?”. Phượng Thần Anh tiến đến bên cạnh Đường Phi, trả lời: “ Quả nhiên như Phi nhi đoán, thứ mà họ muốn chính là về Quỷ Tà đế hậu”. “Thực là vậy” Đường Phi mỉm cười “Đây không phải một món béo bở sao?” “Nhưng muốn tiếp cận để lấy mấy mật tin này từ Phong Hàn Bích cũng không phải chuyện đơn giản” Phượng Thần Anh nhíu mày. “Không sao” Đường Phi cười cười “Ta đây đã tính kỹ càng, ngươi hẳn còn nhớ người vừa mới gia nhập đội cẩu tử của chúng ta”. “Là người đó?”. “Đúng, chỉ có người đó mới đủ can đảm cùng khả năng moi tin về vấn đề ấy”. “… Phi nhi, đôi lúc ngươi rất gian trá a…” “Ai, vì sự nghiệp cả thôi, số ngân lượng Đam mỹ hội tài trợ đâu phải nhỏ a” Đường Phi nhún vai đầy vẻ vô tội. … Quỷ Tà hoàng cung, thái tử Phong Thận Hành, nhũ danh Chung Tiểu Trùng, chạy nhanh vào tẩm cung của Hoàng Hậu. Vừa vào, nó đã bắt gặp ngay cảnh phụ thân nhà mình tức hoàng hậu Quỷ Tà và Phụ hoàng ngồi nhàn nhã uống trà ăn điểm tâm, Tiểu Trùng lập tức lao vào lòng của Quỷ Tà hoàng hậu Chung Như Thủy, mừng rỡ khoe: “Phụ thân, phụ thân, ta mới phát hiện ra một nghề còn hay hơn cả làm thái tử a, phụ thân muốn biết không?”. Chung Như Thủy tò mò, “Tuyệt hơn cả làm thái tử cơ à?”. “Đúng đúng” Chung Tiểu Trùng phổng mũi, “Nghề này rất tự do, không có quy tắc bó buộc, lại nhiều thời gian rảnh rỗi, hơn nữa vừa làm nghề này vừa làm thái tử được”. “Ồ” “Còn nữa, nghề này còn kiếm được rất nhiều tiền nha” “Ồ ồ” “Hơn nữa còn thường xuyên được ăn ngon nga, mà đặc biệt nghề này rất soái, Tiểu Trùng không cao nhưng kẻ khác vẫn phải ngước nhìn nha”. (Hài tử, ngươi ô nhiễm rồi *che mặt vờ thổn thức* ) “Ồ ồ ồ” “Nghề này khó lắm a, trăm chọn ngàn tuyển, không phải ai cũng được làm đâu nha. Bất quá, Tiểu Trùng của phụ thân lại được làm nga, phụ thân có thấy Tiểu Trùng thực giỏi hay không??”. “Ân, Tiểu Trùng của phụ thân rất giỏi. Bất quá đó là nghề gì nha?” “Cẩu tử a”. “Phụt” Trà trong miệng Chung Như Thủy hoa hoa lệ lệ phun thẳng vào long nhan phu quân đại nhân ngồi đối diện, lau lau miệng, hắn quay sang hỏi, “Ai nói những điều này cho ngươi hả?”. “Đường thúc thúc a” Tiểu Trùng ngây thơ đáp “Hôm nay Tiểu Trùng còn được giao nhiệm vụ đầu tiên, phụ thân phụ hoàng giúp Tiểu Trùng nha”. Nghe lời này, Phong Hàn Bích không khỏi nhíu mày, y cảm thấy trong chuyện này có âm mưu tiềm ẩn. (Đúng rồi đó đại ka =]]) “Đi mà, Tiểu Trùng hứa là sẽ nghe lời, không tranh thức ăn với phụ thân nữa” thấy hai vị phụ huynh im lặng, Tiểu Trùng liền nài nỉ, “Hơn nữa…” “Hơn nữa làm sao?” Chung Như Thủy hỏi. “Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này Tiểu Trùng sẽ được thăng cấp từ tiểu cẩu tử lên đại cẩu tử a, rất uy phong, rất soái, vì vậy phụ thân phụ hoàng giúp Tiểu Trùng đi mà” Tiểu Trùng nỉ non. Chung Như Thủy nhìn Phong Hàn Bích, im lặng một lúc rồi đáp “Thôi được, bất quá nhiệm vụ lần này của ngươi là gì?”. “Hoan hô, Tiểu Trùng yêu phụ thân nhất” sốt sắng lôi tờ giấy được Đường Phi đưa cho ban nãy, Tiểu Trùng liên thoắng, “Nhiệm vụ của Tiểu Trùng hôm nay là phỏng vấn moi tin về bí sự của phụ thân và phụ hoàng a”. Chung Như Thủy và Phong Hàn Bích nhìn nhau, im lặng hoàn im lặng. ---------------- ********** ------------------- 1. Tôn danh quý tánh Phụ thân: Chung Như Thủy Phụ hoàng: Phong Hàn Bích 2. Xuân xanh bao nhiêu? Phụ thân: 23. Gia chính là xuân xanh mơn mởn, không như ai đó đã là đại thúc gần 30 rồi Phụ hoàng: Xét về một mặt nào đó thì chúng ta bằng tuổi *cười vô nại* Phụ Thân: ... *hắc tuyến* =.=||| Tiểu Trùng: *hắc tuyến, cầm giấy lên che mặt* Ây nha Tiểu Trùng quên mất, còn có, giới tính của hai vị? Phụ hoàng: Nga, vậy Tiểu Trùng nghĩ giới tính của phụ thân và phụ hoàng là gì? Tiểu Trùng: *Nghiêng đầu* Thái phó nói phải có nam nhân với nữ nhân thì mới có cục cưng nha, như vậy để có Tiểu Trùng thì… Phụ thân *Vội vàng* Này này, gia là chân chính nam nhân, nam tử hán hàng thật giá thật đấy nhá. Tiểu Trùng *Quay đầu sang Phụ hoàng*. Phụ hoàng: Tiểu Trùng cho rằng phụ hoàng không phải là nam nhân? Tiểu Trùng *Lắc lắc đầu, nhưng mà Tiểu Trùng vẫn không hiểu* 3. Tính cách của bản thân ra sao? Phụ thân: Người gặp người thích. Phụ hoàng: ... si tình Phụ thân: * nhìn phụ hoàng* Phụ hoàng *nhìn lại phụ thân* chỉ với ngươi. Phụ thân: *Đỏ mặt* Tiểu Trùng: Nha nha … mặt phụ thân sao lại biến hồng, trời nóng quá sao? Phụ thân: Ân ân, đều tại trời nóng đó, nóng thật, ha ha Phụ hoàng: *Nhếch mép* nhìn thê nhi nhà mình 4. Tính cách của đối phương ra sao? Phụ thân: Ngươi trả lời trước đi. Phụ hoàng: Không tính việc thích chạy đông chạy tây khiến trẫm phải vất vả tìm thì cũng coi như hoàn mỹ đi. Phụ thân: E hèm, thiên hạ gọi đó là năng nổ hoạt bát, còn ngươi a. Bề ngoài tưởng quân tử, bên trong toàn mực đen, âm hiểm hẹp hòi háo sắc… Phụ hoàng: Hoàng hậu đây là khen hay chê trẫm, ân? *Nhướn mày*. Phụ thân:*lí nhí*…đang khen. Phụ hoàng: hoàng hậu của trẫm đúng là khẩu thị tâm phi a, tuy nhiên mấy lời vàng ngọc này cũng đáng để đêm nay trẫm ban thưởng hậu hĩnh cho hoàng hậu Phụ thân: *Xua tay*, không cần không cần Tiểu Trùng: Phụ hoàng ban thưởng mà phụ thân không nhận thì để tiểu Trùng nhận hộ cho. Phụ hoàng: *cười từ ái* phần thưởng này là dành riêng cho phụ thân, Tiểu Trùng không nhận được đâu Tiểu Trùng: nha *bĩu môi* Phụ Thân: * thẹn đỏ mặt* Trẻ con lanh chanh, câu khác, mau lên Tiểu Trùng *Lẩm bẩm* Khiếp hung thế, nhất định là do hôm nay hỏa vượng, mặt cứ đỏ hoài. 5. Hai người gặp gỡ khi nào? Ở đâu? Phụ thân: tám năm trước lúc ta mới đến đây, đang bị tên Phỉ Phỉ gì đó áp giải về Tương Quốc. Phụ hoàng: Hắn gọi là Quý Phỉ. Nghĩ lại thì khi đó trẫm cho tên ấy chết dễ dàng quá, dám nổi tà tâm với hoàng hậu của trẫm. Phụ thân: Nhưng mà tính ra thì đấy cũng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, tà tâm của ngươi chỉ có trên chứ không có dưới tên Phỉ Phỉ kia *thở dài*. 6. Ấn tượng đầu tiên về đối phương như thế nào? Phụ thân: Rất đáng sợ, toàn thân run rẩy, lần đầu tiên trong đời cảm thấy sợ hãi như thế. Phụ hoàng: Một tên nhóc rất thú vị. Dù cực kỳ sợ hãi nhưng vẫn cố trừng mắt nhìn thẳng vào trẫm, khi ấy trên mặt hoàng hậu chính là khắc rõ ba chữ “trừng chết ngươi!” Ha ha. Phụ thân: *Liếc nhìn* giờ nghĩ lại, có lẽ đó là bản năng mách bảo đi, đáng tiếc khi nhận ra đã quá muộn, đã lỡ bị ngươi dụ dỗ ăn sạch sẽ rồi, aiz. Tiểu Trùng: Phụ hoàng có sở thích ăn thịt người sao? Phụ hoàng: *cười ôn nhu* Phụ hoàng chỉ thích ăn phụ thân của tiểu Trùng thôi, thịt người phụ hoàng không có hứng Phụ thân: *lườm* ngươi bớt xàm ngôn trước mặt hài tử đi Tiểu Trùng: *Lúc này sực nhớ ra* Ủa mà phụ hoàng ăn thịt phụ thân rồi thì sao giờ phụ thân còn ngồi đây được. Phụ hoàng: *cười không nói* Tiểu Trùng mang theo đống thắc mắc của mình hỏi tiếp câu kế. 7. Thích đối phương ở điểm nào? Ghét điều gì ở đối phương? Phụ thân: Phụ hoàng của ngươi ừ thì cũng ôn nhu cũng biết chăm sóc đấy, nhưng mà hắn rất xảo quyệt lại còn sở thích tự ngược nữa a rất đáng ghét. Phụ hoàng: Vậy sao? Còn trẫm thì lại thích toàn bộ con người của Như nhi a, từ trong ra đến ngoài *Liếm môi*. Phụ thân: *Đỏ mặt* Đấy đấy ngươi … ngươi còn phi thường biến thái nữa nha… Tiểu Trùng: *Ngẩng mặt khán Phụ thân, xoay đầu nhìn Phụ hoàng, cuối cùng lại cúi đầu ngó tờ giấy*. 8. Làm việc gì sẽ khiến đối phương không vui? Phụ thân: gặp chuyện thì lẳng lặng một mình bỏ trốn, không nghĩ đến cảm nhận của hắn, không tin tưởng hắn. Phụ hoàng: *Nhìn sang phụ thân, rồi nhìn lại tiểu Trùng* trước đây phụ hoàng từng dùng ngân trâm tự đâm vào tay, khi ấy phụ thân của ngươi có vẻ rất buồn. Nhưng phụ hoàng nghĩ điều làm phụ thân của ngươi buồn nhất có lẽ là việc phụ hoàng cứ giữ chặt hai người các ngươi bên cạnh, ép phụ thân ngươi vào cung không cho Tiểu Trùng và phụ thân bay nhảy tự do. Phụ hoàng biết từ ngày quay trở lại cung đến giờ, phụ thân của ngươi chưa từng có một lần chân chính vui vẻ. Phụ thân: *Ánh mắt có chút nhòe đi nhìn phụ hoàng, đang định nói điều gì đó*. Tiểu Trùng: *Đột nhiên nghiêm túc* Không sai nga, đúng là mấy năm nay phụ thân có không vui, bất quá phụ thân từng nói với Tiểu Trùng, nếu lúc trước không cùng phụ hoàng trở về, phụ thân chắc chắn sẽ thống khổ cả đời. Tiểu Trùng cũng thế, nếu không có Phụ hoàng, Tiểu Trùng cũng sẽ khóc. Cho nên Tiểu Trùng và phụ thân mặc dù ở trong này không vui nhưng cũng không chán ghét Phụ hoàng hay oán hận Phụ hoàng. Bởi vì chúng ta thực thích phụ hoàng, muốn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với phụ hoàng. Phụ hoàng: Tiểu Trùng, Như nhi… cảm ơn hai người. 9. Nếu lấy động vật ra so sánh, cảm thấy đối phương giống loài vật nào? Phụ thân: Sói a. Phụ hoàng của ngươi chính là một con sói bụng dạ âm hiểm, ngạo nghễ bá đạo, hơn nữa cũng *hạ thấp giọng* rất háo sắc. Phụ hoàng: Mèo, Như nhi hệt như tiểu dã miêu, ham ăn, ham chơi, lười biếng lại thích xù lông Tiểu Trùng: Ồ vậy thì Tiểu Trùng sẽ là động vật lai giữa mèo và sói đúng không?. Phụ hoàng: Có lẽ Tiểu Trùng: *Nghiêng đầu, lẩm bẩm* Nhưng mà lai giữa mèo và sói là con gì a… 10. Nếu tặng quà cho đối phương thì sẽ tặng thứ gì? Phụ thân: Ừm… vấn đề này hình như ta chưa bao giờ nghĩ qua. Phụ hoàng: hoàng hậu tặng gì trẫm cũng vui. Nhưng mà sẽ vui nhất nếu Hoàng hậu tự đóng gói bản thân lại rồi tặng cho trẫm. Phụ thân: Biến… biến thái. Tiểu Trùng:*chen mồm* Ủa mà Tiểu Trùng tưởng phụ thân đã tự đóng gói bản thân dâng phụ hoàng rồi. Phụ thân *Trừng mắt* Trẻ con lanh chanh. Còn ngươi a, nói xem, ngươi định tặng gì cho ta? Phụ hoàng: Nghe đâu gần đây có một tên đầu bếp làm món vịt quay rất ngon. Da vịt giòn, vàng ươm Phụ thân, Tiểu Trùng: *Nuốt nước miếng*. Phụ hoàng: Thịt vịt béo ngậy. Phụ thân, Tiểu Trùng: *Tiếp tục nuốt nước miếng*. Phụ hoàng: Xương ram giòn thơm phức. Phụ thân *Lau lau nước miếng, giật tay áo tên kia*: Có thể, có thể… Phụ hoàng *Cười trìu mến* Yên tâm, trẫm đã đóng gói tên đó nhét vào ngự thiện phòng để hoàng hậu của trẫm muốn thưởng thức lúc nào cũng được rồi a. Phụ thân: Muôn năm, Hành Chi, yêu ngươi nhất đó, hôn một cái. *Sinh vật đơn giản luôn dễ dàng thỏa mãn*. 11. Thường hẹn hò ở đâu? Phụ thân: Hẹn hò sao? Dạo chơi quanh hoàng cung có tính là hẹn hò không nhỉ? Tiểu trùng: Hai người không có chỗ nào khác để đi sao? Phụ hoàng: Phố ẩm thực của Mị Thành, phụ thân của Tiểu Trùng rất thích đến đó Tiểu trùng : nga ~ Phụ thân: nhưng cũng không đến thường xuyên được. Phụ hoàng: xin lỗi Như nhi, hiện thời công việc bề bộn không dành được nhiều thời gian cho ngươi. Khi nào Tiểu Trùng có khả năng gánh vác việc nước, ta sẽ buông việc triều chính xuống để đưa ngươi du ngoạn khắp thiên hạ Tiểu trùng: … *Ta muốn soán vị a* 12. Nếu hẹn mà đối phương đến trễ 1 tiếng đồng hồ trở lên thì sẽ làm sao? Phụ hoàng: Sẽ đến phố ẩm thực lôi phụ thân ngươi về. Tiểu Trùng: nga ~ Phụ hoàng không sợ phụ thân bị bắt cóc sao? Phụ hoàng: Khắp thiên hạ này liệu có người nào đủ gan để đi bắt cóc phụ thân ngươi dưới mí mắt phụ hoàng à? *cười* Tiểu Trùng: Phụ hoàng thật suất nha, tiểu Trùng thật hâm mộ người *long lanh*. Còn phụ thân a. Phụ thân: Chuyện đó căn bản không thể xảy ra, trước nay toàn là hắn chờ ta *vê vê ngón chân* 13. Là do bên nào thổ lộ trước? Phụ thân: Nha, là ta. Ta còn nhớ rất rõ, ngày hôm đó, trong Thao thiết các, dưới ánh pháo hoa rực rỡ, phụ thân đã nói với phụ hoàng ngươi là ta yêu hắn, còn bắt hắn đeo nhẫn vào tay ta nữa. Rất lãng mạn nha, ta quả nhiên là thiên tài *mơ màng* Phụ hoàng: Khi ấy ta cứ nghĩ cái hộp đựng nhẫn của Như nhi dùng để đựng hai quả mận a, nó quả thực quá bé. Cuối cùng, thật không ngờ lại được nhận một bất ngờ lớn đến thế. Mà thư tình của Như nhi viết thực sự rất giàu cảm xúc, bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ cái gì mà “Tiểu Hàn Hàn thân ái ” a. Phụ thân *Mặc đỏ bừng* Phụ hoàng: Hay bây giờ Như nhi cứ gọi ta là Tiểu Hàn Hàn thân ái đi. Phụ thân: *XÌ khói* Ai... Ai thèm. Phụ hoàng: *Cười lớn*. Tiểu Trùng *Nhìn hai vị thân cha đang liếc mắt đưa tình của mình, thì thầm* Đừng quên Tiểu Trùng mà. 14. Quan hệ của 2 người đạt đến trình độ nào rồi? Công khai hay vẫn trong vòng bí mật? Phụ thân: Đương nhiên là công khai, muốn giấu cũng chẳng được a. Cũng do phụ hoàng ngươi mà ra. Phụ hoàng: Người ta bảo nhất tốc độ nhì cự ly, ta chỉ muốn đánh dấu chủ quyền trước thôi mà. Phụ thân: … ngươi quả nhiên là sói. Tiểu Trùng: *lầm bẩm* Nhất tốc độ nhì cự ly à, câu này hình như có chỗ nào đó hơi là lạ. 15. Bản thân có cho rằng tình yêu của mình và đối phương có thể duy trì vĩnh cửu hay không? Kiếp sau vẫn hy vọng đôi bên sẽ tiếp tục làm người yêu chứ? Phụ thân: Ta vốn là người hiện đại nên ta không tin vào kiếp sau. Nhưng nếu thực sự có kiếp sau, ta vẫn hy vọng được cùng hắn. Bất quá chuyện vô lý nhất cũng đã thấy rồi, xem ra cũng không thể là không có kiếp sau đi. Phụ hoàng: *Nhìn phụ thân mỉm cười* Dù kiếp nào thì trẫm cũng không để bất cứ kẻ nào có cơ hội lại gần hoàng hậu của trẫm Tiểu Trùng: * Giơ tay* Tiểu Trùng còn Tiểu Trùng a!!! Tiểu Trùng sẽ làm tiểu trùng bám chặt vào phụ thân phụ hoàng, hai người đi đến đâu tiểu trùng theo đến đấy Phụ thân: *Hai mắt long lanh* Phụ thân cũng yêu tiểu Trùng a, kiếp sau nhất định phụ thân cũng phải mang tiểu Trùng theo, đến cho phụ thân ôm một cái Tiểu Trùng: Phụ thân ~ *ôm ôm* Phụ hoàng: *xách cổ tiểu Trùng lôi ra* hỏi tiếp đi. 16. Xin hỏi bên nào là công, bên nào là thụ? Tại sao quyết định như vậy? Phụ thân: *hắc tuyến* ai, là ai nghĩ ra câu hỏi này? Phụ hoàng: *xoa dịu thê tử, nhân tiện ăn đậu hũ* Hoàng hậu không cần nóng giận, vấn đề này thiên hạ làm gì còn ai không biết. Phụ thân: *đập móng vuốt sói*Ta kháo! Đều là do tên sắc lang nhà ngươi lấy thịt đè người. Phụ hoàng: *cười thâm trầm* Như nhi, cái này là do kỹ thuật thôi. Tiểu Trùng: *vẻ mặt ham học hỏi* Phụ thân phụ hoàng, công thụ là gì nha? Còn có, sao lại cần kỹ thuật? Phụ thân: *n hắc tuyến* -.-|||| Phụ hoàng: *xoa đầu Tiểu Trùng* Đây là hảo sự liên quan tới việc tạo ra Tiểu Trùng a, đương nhiên cần kỹ thuật. Tiểu Trùng: *vẫn không hiểu* 17. Lần đầu tiên lăn qua lăn lại là ở đâu? Phụ thân: *lí nhí như muỗi kêu*… Trên giường. Tiểu Trùng *Nghiêng đầu* Nga, đang yên đang lành sao phụ thân phụ hoàng lại lăn qua lăn lại a? Phụ hoàng: *Cười từ ái* Để rèn luyện thân thể a, lăn nhiều tốt cho sức khỏe. Tiểu Trùng: Nga, vậy sao lại là trên giường nha? Phụ hoàng: Vì trên giường có đệm lăn rất êm. Tiểu Trùng: Ân ân, Phụ hoàng hiểu biết thực rộng. Để tối nay Tiểu Trùng về Tiểu Trùng phải thử mới được. Phụ thân: *Hắc tuyến*… Tiếp đi. Tiểu Trùng *Bĩu môi* 18. Câu thứ nhất sau đêm lăn qua lăn lại đầu tiên là gì? Phụ thân: Gia mệt, gia muốn ngủ tiếp. Phụ hoàng: Vậy thì ngủ đi. Tiểu Trùng: *thắc mắc* Phụ thân phụ thân, lăn qua lăn lại thực mệt a? Phụ thân: Không phải việc của hài tử Tiểu Trùng *lại bĩu môi* 19. Hai người thường xuyên lăn qua lăn lại ở đâu? Tiểu Trùng: *Giơ tay* Cái này Tiểu Trùng biết. Trên giường đúng không? Vốn không chỗ nào êm hơn giường nga~~ Phụ hoàng *Xoa đầu Tiểu Trùng*: Tiểu Trùng rất thông minh. Tiểu Trùng *Phổng mũi*: dĩ nhiên a Phụ thân: … 20. Có muốn thử lăn qua lăn lại ở địa điểm đặc biệt nào không? Phụ hoàng: Ừm, dục trì. Tiểu Trùng *Lẩm bẩm* Chính là lăn trong dục trì sẽ bị sặc nha *Quay sang nhìn phụ thân* Phụ thân: Hứ, đồ sắc lang, còn gia a, chỉ cần ngươi cho ở trên thì chỗ nào gia cũng chịu. Phụ hoàng: Hoàng hậu đang trách trẫm không làm tròn chức trách sao? Thôi được nếu hoàng hậu muốn đêm nay trẫm sẽ cho hoàng hậu ở trên a ~~ Phụ thân: *Hớn hở* Thật chứ? thật chứ? Phụ hoàng: Đương nhiên thật, bất quá đêm nay chúng ta sẽ thử ở dục trì nha. Phụ thân: *Không cảm thấy mùi âm mưu* Thành giao, không được nuốt lời đấy. Tiểu Trùng *lại lẩm bẩm*: lăn mà cũng phân ra trên với dưới à? 21. Có hứng thú gì với “đồ chơi” không? Phụ thân: Đồ chơi???? Phụ hoàng: chưa thử bao giờ, nhưng cũng có chút hứng thú, hôm trước Tần Nghị có cho ta xem vài thứ trông khá hay… Phụ thân *bừng tỉnh đại ngộ* Gia mới không thèm chơi những thứ ấy! Người và tên họ Tần đó đều là đồ bại hoại, sắc quỷ, khốn nạn %$^$#@$ *lược bỏ n từ* Tiểu Trùng: nha nha, Phụ hoàng! phụ hoàng! còn tiểu Trùng a, phụ thân không chơi thì để Tiểu Trùng chơi với Phụ hoàng có được không? Phụ thân: … Phụ hoàng: Hiện giờ Tiểu Trùng chưa thể chơi được những đồ chơi ấy.. Tiểu Trùng: *Bĩu môi* Thế bao giờ Tiểu Trùng mới chơi được? Phụ hoàng: Khi nào Tiểu Trùng biết lăn qua lăn lại. Tiểu Trùng *Hừng hực khí thế*: Từ hôm nay Tiểu Trùng quyết tâm luyện lăn 22. Chỗ mẫn cảm của bản thân là…? Phụ thân: *đỏ mặt không nói* … Phụ hoàng: *cười ám muội* Chỉ cần hoàng hậu sờ chỗ nào thì chỗ đó đều là địa phương mẫn cảm của trẫm… Phụ thân: *mặt càng lúc càng đỏ* Ngươi… ngươi nói bậy bạ gì trước mặt hài tử thế hả? Phụ hoàng: *cười càng ám muội* Hoàng hậu có cần trẫm tìm giúp chỗ mẫn cảm của ngươi, ân? *thò vuốt sói* Phụ thân: *mặt bốc khói* Tên sắc lang nhà ngươi tránh xa ta một chút. Tiểu Trùng: *nghi hoặc* Phụ hoàng, tay phụ hoàng đang mò gì dưới bàn vậy a? Còn có, mặt phụ thân lại biến hồng nha~~ 23. Chỗ mẫn cảm của đối phương là…? Phụ thân: *Kiên quyết im lặng, mặt đỏ như tiết kê* Phụ hoàng: *Nghiêm mặt* Tiểu Trùng, cái này là bí mật của phụ thân và phụ hoàng, không thể tiết lộ cho Tiểu Trùng được. Tiểu Trùng: *Làm nũng* Tại sao a, Tiểu Trùng muốn biết, phụ hoàng nói đi mà~~ Phụ hoàng: *Tiếp tục nghiêm mặt* Tiểu Trùng, thái phó thường ngày không căn dặn có nhiều bí mật không thể công khai sao? Tiểu Trùng: *Ngây thơ * Có nha, thái phó đều nói với Tiểu Trùng, không được để lộ cơ mật quốc gia nga. Phụ hoàng: Chính là thế. Câu kế đi. Tiểu Trùng: *Ngơ ngác*. 24. Thích được hôn ở chỗ nào? Phụ thân: *đỏ mặt* … môi đi Phụ hoàng: Môi. Bất quá còn vài chỗ cũng không tệ. *Quay sang phụ thân*Hoàng hậu, đêm nay chúng ta cùng nhau tìm hiểu hôn ở chỗ nào là khoái hoạt nhất đi~~ Phụ thân: *Trừng mắt* Ngươi nhớ lời đã hứa với gia không?. Phụ hoàng: *hôn nhẹ môi phụ thân* Hoàng hậu yên tâm, nhất ngôn cửu đỉnh, trẫm tuyệt không nuốt lời. Phụ thân: Hừ *lại đỏ mặt* Tiểu Trùng: *nhảy tới*Tiểu Trùng cũng muốn hôn hôn *chìa má* Phụ hoàng: *hôn má hài tử* *cười phi thường mãn nguyện*. 25. Thích hôn đối phương ở chỗ nào? Phụ hoàng: *mặt điềm nhiên* Những địa phương mẫn cảm. Lúc đó vẻ mặt hoàng hậu quả thực… Phụ thân: Ngươi im cho đi cho gia *n hắc tuyến* Tiểu Trùng: *Nhìn phụ thân của mình* Vậy còn phụ thân? Phụ thân: … *nhỏ giọng* xương quai xanh Phụ hoàng : *chớp mắt vờ ngạc nhiên* Nga, Tại sao a? Phụ thân : *đỏ mặt, ấp úng* Vì ... vì cảm thấy chỗ ấy đặc biệt gợi cảm Phụ hoàng : Hoàng hậu hôm nay thành thực hiếm có nha Phụ thân : *đỏ mặt* Phụ hoàng : *cười* Yên tâm đêm nay trẫm sẽ cho hoàng hậu hôn thỏa thích mà Phụ hoàng : Ai… ai thèm chứ Tiểu Trùng: *Chớp chớp mắt* Phụ thân mặt hồng quá nha ~~ Nhất định là hỏa vượng, tối nay Tiểu Trùng sẽ xin Đồ thúc thúc thực vật hạ hỏa cho phu thân nga~~~ Phụ thân: …. 26. Thích biểu hiện nào của đối phương trong lúc lăn qua lăn lại? Phụ hoàng *Thích thú nhìn phụ thân* Phụ thân *Đỏ mặt* Phi phi, cái này sao có thể nói trước mặt hài tử a. Phụ hoàng *Bịt tai che mắt Tiểu Trùng lại* Hoàng hậu có thể nói cho trẫm nghe được rồi đấy a~~ Phụ thân: *Mặt đỏ như xuất huyết*… Kia… kia… lúc Hành Chi đẫm mồ hôi… từ trên cao nhìn xuống ta… ta… ta… oa *bưng mặt không dám nói tiếp* Phụ hoàng: *Nghịch nghịch tóc phụ thân* Hoàng hậu của trẫm thực thẹn thùng~~ Tiểu Trùng: *Gỡ tay phụ hoàng ra* nha nha, sao lại không cho Tiểu Trùng nghe? Lăn qua lăn lại mệt như thế ngoài mồ hôi đầm đìa ra thì còn biểu hiện gì khác đâu? Có thế mà cũng không cho Tiểu Trùng nghe đước à? Phụ thân: *Gần như úp mặt xuống bàn* Phụ Hoàng: *Hôn hôn tóc phụ thân* Biểu hiện của Như Nhi a… *ra vẻ suy tư*Rất phong phú nga, bất quá cái nào cũng thực mê người… Chẳng hạn như hôm qua trong vườn, lúc ta hôn xuống nơi đó của Như nhi …. Phụ thân: *Gầm rú* Họ Phong kia, nói nữa lão tử liền làm thịt ngươi!!! Tiểu Trùng: *Hấp tấp* Phụ thân hảo xấu! Là như thế nào nha phụ hoàng? Phụ hoàng mau mau nói a~~~ Phụ hoàng: *Ra vẻ vô tội* Phụ thân ngươi không cho ta nói nha. Tiểu Trùng: *Phồng má* Phụ hoàng xấu nhất!! 27. Một đêm lăn qua lăn lại bao nhiêu lần? Phụ thân: Ước mơ của ta là lăn một lần nhưng mà hắn a suốt đêm không cho ta ngủ. Phụ hoàng *Vẻ mặt vô tội* Mới có 7 lần thôi a, vẫn chưa là gì với sức khỏe của trẫm. Phụ thân: ngươi… ngươi… Tiểu Trùng *Vỗ tay* Phụ hoàng quá khỏe, Tiểu Trùng cũng phải luyện tập để lăn được cả đêm như phụ hoàng 28. Nếu một ngày nọ, huynh đệ tốt bỗng nói, “Ta rất tịch mịch, thế nên chỉ đêm này thôi, xin hãy... " và đưa ra yêu cầu lăn qua lăn lại cùng? Phụ thân: *Liếc phụ hoàng* Hành Chi, nếu năm đó Tiểu Đào Nhi nói vậy với ngươi thì sao? Phụ hoàng: *Liếc lại* Như Lý sẽ không thiếu tự trọng như vậy. Phụ thân: *Mân mê vạt áo* Ta nói chính là “nếu” Phụ hoàng: *Cười cười* Thủy Thủy ngươi đây là ăn dấm chua? Phụ thân: *Hắc tuyến* Rốt cuộc ngươi có nói hay không? Phụ hoàng: *Vẻ mặt phi thường nghiêm nghị* Đương nhiên từ chối. Bằng hữu cùng ái nhân, trẫm luôn phân biệt rạch ròi. Tiểu Trùng: *Đột nhiên chen miệng* Khoan đã, Tiểu Trùng muốn hỏi tịch mịch là gì nha? Phụ hoàng: *Xoa đầu Tiểu Trùng* Tịch mịch là ở một mình không ai nói chuyện cùng a Tiểu Trùng: A, ban đêm Tiểu Trùng cũng tịch mình, vậy Tiểu Trùng cũng có thể nói với phụ thân với phụ hoàng là “Ta rất tịch mịch, thế nên chỉ đêm này thôi, xin hãy... " để phụ thân với phụ hoàng lăn qua lăn lại với Tiểu Trùng nga. Phụ hoàng: *khụ* Tiểu Trùng, câu này tuyệt không thể dùng bậy. Tiểu Trùng: *Nghiêng đầu* vậy dùng lúc nào nha phụ hoàng? Phụ thân: *Cao giọng át đi* Câu kế, câu kế. Tiểu Trùng: *Phồng má* 29. Xin mời nói 1 lời gì đó với người yêu Phụ thân: *Cười khả ố* Ha ha ha~~ Tiểu mỹ nhân , chuẩn bị để tối nay gia hảo hảo yêu thương ngươi nào. Tiểu Trùng *Giật giật tay áo Phụ hoàng* Sao Phụ thân lại cười như vậy a Phụ hoàng? Đáng sợ quá nga~~ Phụ hoàng: *Xoa đầu tiểu Trùng* Là do phụ thân Tiểu Trùng thực hạnh phúc vì được lăn ở trên a. Tiểu Trùng: *Nghiêng đầu* Được lăn ở trên hảo đến vậy sao? Phụ hoàng: Suy nghĩ của phụ thân Tiểu Trùng không hiểu được đâu. Tiểu Trùng *Thở dài* Đại nhân thực khó hiểu. Vậy còn Phụ hoàng a, Phụ hoàng muốn nói gì với Phụ thân? Phụ hoàng: *Nhìn phụ thân đầy từ ái* Sau đêm nay có muốn chạy đi đâu thì cũng nhớ báo với trẫm để trẫm chạy cùng a. Phụ thân *Lạnh gáy* 30. Đổ xúc xắc: Phụ thân: 3 Phụ hoàng: 6 P/s: đoạn kết của buổi phỏng vấn và số phận của bí sự này ra sao thì nếu đc giải bọn em sẽ hé lộ a
|
|
#15
|
||||||||
|
||||||||
|
Người tham dự: Kinzie và Ahji Couple: Tiếu Kỳ Thậm x Đan Á Đồng trong Siêu sao, tính cái gì của Nguyệt Hạ Điệp Ảnh Thuộc tính: trung khuyển công x ngoài ôn nhuận trong nữ vương thụ. Siêu sao, tính cái gì ?!
|
|
#16
|
||||||||
|
||||||||
|
tham gia cái nào
![]() Nick 4rum: Jewel Lỳ & pe_shok Đăng kí tham gia bộ Ngày đó khiến Trái Đất thay đổi của Đinh Ninh Couple: Allis Sandro x Nghiêm Liệt Câm điếc mỹ nhược thụ, bá đạo phúc hắc cường công, HE ------- Duyệt Cái ngày mà Allis Sandro tìm đến Nghiêm Liệt để nằn nì cầu xin Liệt trở về mấy anh ở tiệm hoa của Liệt trở thành một đề tài bàn tán cực kỳ sôi động ở khu phố nhỏ nơi Liệt sống ấy. Cũng chẳng trách được~ Ai bảo hôm ý đồng chí Sandro vác cả 1 quân đoàn đen: quần đen áo đen giày đen kính dâm đen… Một đống bị thịt đen ngòm, mặt lạnh như tiền ý bước xuống từ 1 cái xe cũng đen xì xì nốt. Dân Chúng xung quanh toàn người phình phường, chưa từng tiếp xúc vs tinh anh của xã hội ( aka mafia trá hình? ) nên thấy cảnh ấy, muốn không xì xầm to nhỏ thì quả là khó như lên giời~ Rất không may cho anh San già nhà mình là trong khu phố nơi Liệt sống có rất chi là nhiều hủ nam cũng như hủ nữ~, thành thử chuyện hai người được lan truyền với tốc độ chóng mặt, thậm chí còn được viết thành tình thiên phích lịch trên Internet, trở thành một đề tài cực hot trong một đoạn thời gian không ngắn. Bạn Frank – em trai đáng yêu của anh Sandro tuy thân ở bên Ý nhưng tâm vẫn luôn dõi theo nhất cử nhất động của đôi phụ phụ này. Vào một ngày đẹp trời, cô trợ lý cao cấp người Trung Quốc kiêm bạn thân của cậu nhắn cho cậu 1 cái mess với tít giật gân: “Chuyện động trời của anh giai nhà ngươi! Đọc đi rồi mess lại ngay lập tức!!!”. Frank mang theo tâm lý hốt hoảng mà nhanh nhanh click vô trang link dẫn trực tiếp đến 1 diễn đàn. Sau khi ngấu nghiên xong topic “Tình yêu giữa chàng bán hoa và mafia Ý”, cậu gần như đơ hẳn cả người. Sau vụ công khai tình yêu trước đấy của hai người, Nghiêm Liệt trở về nước một thời gian, nhưng giờ lại có một vụ thế này nữa, e là sẽ làm phiền đến đời sống bình yên của hai người tại Trung Quốc… Mang theo tâm lý lo lắng, cậu xử lý hết sự vụ trong công ty, sắp xếp lại mọi thứ, chuẩn bị đủ mọi thứ để chạy sang Trung Quốc thăm đôi vợ chồng trẻ kia một chuyến. Ngày lên máy bay, trước lúc bay chỉ khoảng 30p, cậu nhận được 1 cú điện thoại từ cô bạn người Trung Quốc thích hóng chuyện giật gân của mình “Frank, là tôi đây.” “Tôi không biết cậu đã đọc cái link mà tôi gửi cho cậu chưa” “Nhưng mà theo tình hình cậu vội vã chạy ra khỏi Ý để đến Trung Quốc như thế này thì chắc là cậu cũng đã đọc rồi” “Tôi nghĩ cậu cũng không cần phải lo lắng quá đâu. Dù sao thì gã Sandro kia cũng là một con cáo già chính hiệu. Mấy vụ ùm xùm trên mạng cũng sẽ chỉ tồn tại được thêm một thời gian ngắn nữa thôi.” “Uhm…” “Đừng nói gì hết. Nghe tôi nói cho thủng cái đã” “Có một chuyện tôi muốn nhờ cậu làm. Có một danh sách 30 câu hỏi tôi vừa gửi vào hòm thư của cậu đó. 30 câu hỏi đó là dành cho ông anh trai thân yêu và ‘vợ’ yêu của anh ta. Tất cả tôi nhờ hết vào cậu. Sự vụ trong công ty thực sự là rất nhiều, vừa khó vừa vội, lại chưa kể đến mấy lão già cứ rình như hổ rình mồi kia nữa. Chẹp. Tôi quả nhiên là sắp già đến nơi rồi ấy~Trí nhớ lộn xộn cả. Đang nói chuyện nhờ vả cậu 30 câu hỏi kia mà tự dưng quên mất, lại nhảy sang chuyện này. Nhưng mà tôi nghĩ trí nhớ của cậu thì tốt hơn nhiều, con người vừa tốt bụng lại hào phóng, nhất định sẽ làm tốt cho tôi” “Phải không?” “…” “Ph… Phải…” “Tốt~ Tôi ở Ý chờ tin tức tốt của cậu. Cụp!” Vậy nên bạn Frank bé bỏng đáng thương của Chúng ta, khóc không ra nước mắt mà leo lên máy bay, khóc không ra nước mắt mà ngồi mấy tiếng đồng hồ trên đó, tiếp tục nín nhịn ngồi taxi đi một quãng đường không ngắn đến nhà Nghiêm Liệt. Đến khi gặp được Liệt rồi thì nước mắt ngắn nước mắt dài mà kể khổ, khóc lóc nằn nì, xà nẹo ưỡn ẹo mãi đến lúc Liệt Liệt gật đầu đồng ý phỏng vấn mới thôi~( Sao? Mọi người thắc mắc về cái gật đầu của anh già Sandro ấy hả? Hầy hầy! Thụ mới là quan trọng! Công ấy hả? Chỉ là của trang trí thau! ) ~Ngày phỏng vứn~ Ba ngừi ngồi trên bộ bàn ghế bằng gỗ trong tiệm hoa của Liệt. Frank hăm hở giở laptop ra, vô cùng nghiêm túc mà hào hứng phỏng vấn hai người: 1. Frank em: Xin hỏi quý tính đại danh của hai người? Trâu già lạnh nhạt mở miệng: Chú hỏi câu này có hơi bị nhũn não không vậy? Cỏ non viết nắn nót lên bảng: Nghiêm Liệt *cười*~ Frank em: Hức~ Quả nhiên vẫn chỉ có Liệt Liệt là tốt bụng thau~ Lấy gã kia chẳng khác nào bông hoa nhài cắm… Trâu già híp mắt: = =+ Frank em: Câu kế! 2. Frank em: Số xuân xanh và giới tính ạ *chớp mắt* Trâu già rất thản nhiên: 3x. Frank em: Không Fair rồi! Anh phải nói rõ ràng sau số 3 là số bao nhiêu chứ? Chữ x chỉ được dùng để đánh lạc hướng cua đồng thôi! Không được không được nha! Chữ x ấy chỉ là để abcxyz123@$*#&... Còn giới tính nữa chớ bô lô ba la… Trâu già nhếch mép: *cười mỉa* Tôi nuôi chú suốt từ lúc chú còn quấn tã đến tận bây giờ, vậy mà tuổi tôi chú cũng không nhớ? Frank em lí nhí: Kỳ thực… Là do tác giả có nhắc gì đến tuổi của anh đâu! Rõ ràng không phải lỗi của em!! Trâu già liếc xéo: Hừ *Quay sang ôm eo cỏ non, thì thừm vào tai* Giới tính thì Liệt rõ nhất, phải không~ Cỏ non đỏ mặt luống cuống đẩy con trâu sỗ sàng kia ra rồi viết lên bảng: Tôi 24 rồi. Là nam ^^”. Frank em: Quả nhiên… Cỏ non: ? Frank em: Cậu chỉ có thể ở dưới rồi *thở dài* Cỏ non: … 3. Frank em: Hai người tự nhận định tính cách bản thân thế nào? Trâu già thản nhiên ôm eo cỏ non mà ngắm hoa~ Frank em: … quỷ súc tra công = =+ Trâu già: Ồ~ Frank em cuống quít xoa nắn: Ôi ôi~ quả nhiên là 1 cường đại tao nhã công~ Anh tuấn lãnh khốc không kiềm chế được màh~~~~ Cỏ non phì cười: Tôi thì lặng lẽ… có lẽ là hơi yếu đuối chút *cười gượng* Trâu già hôn hôn cổ Cỏ non: Anh lại yêu em ở điểm này. Người nào đấy mặt đỏ bừng. Kẻ nào đấy cười dâm~ 4. Frank em: Vậy còn tính cách của đối phương ạ *mắt chớp chớp* Cỏ non liếc mắt về phía kẻ mặt dày nào đó: Uhm… anh ấy có chút bá đạo… Trâu già càng ôm sát Cỏ non vào lòng, thổi thổi lên tai đối phương: Bá đạo? Cỏ non run rẩy lườm lại: Không bao giờ để ý xung quanh! Trâu già cười tà~ liếm vành tai Cỏ non: Ra là thỏ con thích như vậy~ Cỏ non mặt đỏ như cà chua, lắc đầu nguầy nguậy: Không phải… Trâu già cười càng dâm hơn~ Tay bắt đầu… Frank em lí nhí: … Hai ngừi có thể tập trung vào việc trả lời câu hỏi được không ạ? ( người ta còn chưa có người yêu nha nha nha nha?! Sao lại có thể âu yếm trước mặt kẻ đáng thương vẫn đang lẻ loi thế này được nha nha nha nha???!!! ) Trâu già híp mắt tập 2: = =++ “Hai vị xin cứ tiếp tục…” ( …Có kẻ chưa trả lời kìa! ) 5. Chờ mãi tên trâu kia mới xong~ Bắt đầu câu 5 nèo~ Frank em: Hai người gặp nhau khi nào? Ở đâu ạ? Trâu già nhướn mày: Lại một câu hỏi não ngắn. Chẳng phải chính cậu mang Liệt đến cho tôi đó sao? Frank em nóng mặt: 30 câu hỏi này là người ta nhờ em hỏi đó chứ! Có phải em muốn thế đâu! Anh cứ coi như không quen em là được rồi!! Trâu già: = =+ Frank em tiếp tục lí nhí: Uhm… Vậy còn Liệt thì sao *quẫy đuôi*~ Cỏ non đỏ mặt viết hơi run: Lúc đấy tôi mới sang Ý. Gặp anh ấy lần đầu tại nhà ảnh luôn… Frank em giả vờ: Sao Liệt lại đỏ mặt tay run vợi ? *Ngây thơ* Trâu già: Uhm. Sao lại đỏ mặt vậy Liệt *Ngây thơ tập 2* Cỏ non cúi đầu luống cuống: Câu… câu kế đi! Trâu già thở dài: Haiz Liệt nha~ Có một số việc trốn tránh thì không thể giải quyết được. Ví như chuyện về ngày hôm đó. Anh đã xin lỗi bao nhiêu lần rằng lúc đấy anh lôi em lên giường định c*ỡng em kỳ thật chỉ là một hồi hoa mỹ hiểu lầm. Chưa kể đến anh cũng đã kịp làm Uhm Uhm… Cỏ non mặt đỏ đến sắp xuất huyết, tay sống chết không buông miệng tên Trâu vừa già vừa mặt dày kia! Frank em gật gù: Ừhm~ Vụ này em vẫn nhớ nà~ Em mà không lên can thiệp kịp thì chắc cúc hoa của Liệt đã… Uhm Uhm!! <- Bị bịt miệng! Cỏ non: giận! 6. Frank em: E hèm~ Chúng ta sang câu mới cho Liệt đỡ ngượng đi thau. Vợi ấn tượng đầu tiên về đối phương của hai ngừi là chi? Cỏ non ngượng ngùng quay ra Frank em: ấn tượng đầu tiên về anh ấy thì là… Uhm… Một nam nhân khôi ngô, cao lớn hơn cả Frank ( em trai anh ấy ) Cao hơn anh gần 2 cái đầu lận đó :’D. Ánh mắt lạnh như băng… Lúc đấy anh ấy làm anh có chút sợ hãi… Trâu già vuốt ve tay Cỏ non: Lúc đó anh đi từ trên cầu thang xuống, lại thấy một người nhỏ gầy, ngồi cô đơn trên ghế salon trong phòng khách, đến lúc nhìn thấy dung mạo em, lại ngu ngốc mà nghĩ rằng em là do Moggi gọi đến nên mới… *hôn hôn mắt Cỏ non* Nhưng anh không hối hận vì làm như vậy *cười thỏa mãn*~ Cỏ non áp trán lên trán Trâu già, cười hạnh phúc: Uhm~ Frank em nhanh tay lấy máy ảnh~ 7. Frank em: Vậy hai người~ Thích và ghét đối phương ở điểm nào :”> Trâu già: Điểm nào cũng yêu *Hôn lên trán Cỏ non* Cỏ non ngượng ngùng đẩy đẩy: Trừ điểm có chút tùy hứng ra thì điểm nào cũng ổn. Trâu già híp mắt, bế xốc Cỏ non lên: tôi cần tùy hứng 1 chút, Frank chú cứ tùy hứng ngắm hoa trong này đi. Khi nào tôi tùy hứng xong thì Chúng ta lại tùy hứng mà phỏng vấn tiếp! Frank em há hốc mồm! ÒAÓ Cỏ non quẫy đạp trong lòng Trâu già, muốn xuống! Trâu già nhẹ nhàng thì thầm vào tai Cỏ non: Đến khi nào em yêu luôn điểm tùy hứng này của anh thì anh sẽ không tùy hứng nữa~ *Nói đặng dùng chân mở cửa phòng ngủ~ Rồi lại dùng chân đóng cửa phòng luôn~~~~ * Cỏ non: … Nhà ngươi cuối cùng cũng biết bản thân tùy hứng rồi cơ đó ó ó ó!!!! Frank em: … *Lén lút đến gần phòng ngủ~ Lén lút cầm cốc thủy tinh áp vô~ Lén lút cười dâm tà~~~~~* 8. Sau khi nghe thấy âm thanh sột soạt của việc mặc quần áo, âm thanh dỗ dành này nọ blah bloh~ Cửa phòng ngủ ‘cạch’ một tiếng mà mở ra~ Frank em lập tức dùng tốc độ ánh sáng chỉ Hủ mới có mà ngay ngắn ngồi vào ghế gỗ trong tiệm hoa. Thấy hai ngừi kia đi đến, cậu lập tức trưng ra một bộ dáng ngoan ngoãn xảo xảo mà chào hỏi~ Frank em: Ôi ôi~ Lai lai lai~ Thật là vất vả cho hai người~ Hai người uống miếng nước nhé~~~ Này tục xưng là chân chó~ Cỏ non mặt đỏ như trái táo Mĩ chính hiệu, quay sang trừng mắt tên Trâu già huyết khí phương cương, chưa bao giờ biết tiết chế là gì kia một cái~ Trâu già lập tức ôm eo, nhỏ giọng an ủi người yêu đang giận dỗi~ Đỡ Cỏ non ngồi yên lành trên ghế, còn lót thêm 1 miếng đệm bên dưới, rồi mới ngồi xuống mà quay sang nói chiện với Frank em bị ghẻ lạnh nãy giờ: Còn câu hỏi nào nữa? Frank em hăm hở: Đây đây *Giở bản ghi chép ra* Câu hỏi số 8: Làm việc gì thì đối phương sẽ hông vui? Trâu già nhíu mày nghĩ gì đó, rồi nhún vai: tôi làm gì thì Liệt cũng vui hết á. Cỏ non ‘hừ’ mũi một cái, viết 1 chữ “Hừ!” lên bảng luôn! Trâu già cười ha ha: Anh yêu nhất lúc em thế này này *Chụt!* Frank em: = =! Vậy Liệt làm gì sẽ khiến anh hông vui? Trâu già nhíu mày nghiêm túc, tay ôm chặt Cỏ non vào lòng, giọng trầm thấp: Khi em đột ngột bỏ đi… Anh tưởng sẽ chết mất… Cả thế giới có thể quay lưng lại với anh, chỉ mình em là không được! *Vùi đầu vào hõm vai Cỏ non* Cỏ non vỗ vỗ lưng Trâu già đáng thương, khóe miệng cong cong, gật đầu mà hôn thái dương anh. Frank em nghĩ trong đầu: … Em là em chứng kiến chuyện từ đầu đến cuối rồi ấy… nên nếu em mà là Liệt Cỏ non thì em đã đá anh từ lâu ràu~ 凸(¬‿¬)凸 9. Frank em: Mặc dù không muốn phá tan giây phút mùi mẫn này, nhưng em vẫn phải làm chế vì máy tính của em sắp down xong “Frozen flower” ràu TTvTT~ Trâu già mất hứng quay qua: Vậy lè lẹ lên _”_ Frank em: Xùy~ Nếu lấy động vật ra so sánh, thì hai người thấy đối phương giống loài nào? Trâu già: Thỏ Cỏ non: Sư tử Frank em: Có thể cho em biết lí do được hơm ạ :”>~ Trâu già sờ sờ eo Cỏ non: Vì Liệt Liệt nhà này, vừa trắng vừa nhỏ vừa mềm~ ngoan ngoãn đáng yêu~ Có điều… *mặt sầm xuống* lúc cần thiết thì chạy cũng nhanh như thỏ! Chui vào hang rồi là rất khó dụ ra … haiz~ Cỏ non cười áp môi vào má Trâu già: Em xin lỗi Trâu già hôn một cái thật kêu vào miệng Cỏ non: Thiết! Dù sao thì giờ có muốn chạy cũng không chạy được nữa rồi *cười đểu*~ Frank em: Em nghĩ lại ràu TTvTT~ Có phim sống thế này ràu thì Frozen trong máy cũng phải xếp hàng thau \( ̄∇ ̄)/ 10. Frank em: Đã qua được 1/3 chặng đường ràu~ Pe_Shok cũng đánh máy được 2 tiếng rưỡi rồi đó ạ TTvTT. Anh em mình cứ nhanh tiến độ lên cho bạn ý còn luyện mấy chục bộ danmei mới down về máy đi à~ Câu mừi: Nếu tặng quà cho đối phương thì hai người sẽ tặng quà chi? Trâu già nắm tay Cỏ non: một bồn hoa Hồ Điệp. Cỏ non ngước mắt lên trần suy nghĩ một lúc, nhíu mày một lúc, mân miệng một lúc … Frank em + Trâu già: *hồi hộp*~ Cỏ non lại quay sang nhìn Trâu già một hồi, giật giật vạt áo anh, Trâu già khó hiểu mà ghé lại gần, và “Chụt” một phát~ Ngay chóp mũi! Rồi cười như gian kế thực hiện được \ m / Frank em kích động! Trâu già híp mắt: À~ Anh hiểu ròy~ Cỏ non: ? Trâu già lập tức đứng dậy bế Cỏ non lên kiểu công chúa: Em muốn tặng cả thân thể cho anh chứ gì? Tuy rằng vừa nãy đã 1 lần rồi nhưng nếu là quà em tặng thì anh không thể không nhận được. Chúng ta vào phòng nhận quà nào~ Cỏ non đỏ mặt giãy giụa : Không phải mà ! ! ! ! ! Frank em đã sẵn sàng cốc thủy tinh và khăn giấy~ 11. Frank em rất kiên nhẫn ( hưng phấn ) mà chờ cho đến khi tên Trâu già kia ăn uống no nê xong ôm Cỏ non ra, để Cỏ non ngồi lên đùi mình mà tiếp tục cuộc phỏng vấn ~ Frank em: Mặc dù em rất muốn nói anh nên tiết chế~ Nhưng chắc là anh hông làm được :”> Mấy cả chúng fangirl chắc cũng không muốn nên em sẽ hông nói đâu X”> Trâu già gật đầu tán thưởng: Thằng nhóc não ngắn này cuối cùng cũng đã nhạy bén hơn. Frank em: =3=”. Vậy Chúng ta típ tục với câu hỏi: Hai người hay hẹn hò ở đâu a? Trâu già: Lúc trước ở bên Ý thì là ở bar ‘BB’ của Hernandez. Frank em giả nai: Uhm~ Liệt giải thích tại sao làm việc ở đấy đi, đặng cho chúng fangirl còn hiểu tại sao tiểu nhược thụ lại hay chui vô nơi đen tối như thế thế :”> Cỏ non viết nhanh lên bảng: Bởi vì hồi ấy tôi làm bartender cho bar ở đó. Ông chủ Hernandez cũng là bạn của cậu và Sandro mà =,.=” 12. Frank em: Hì hì~ Hẹn hò ở bar thật là thi thú :”> Bất quá nếu đối phương trễ hẹn khoảng 1 tiếng thì hai người sẽ làm chế nào? Trâu già: Lập tức tìm hiểu xem Liệt có thể ở đâu rồi đi tìm. Cỏ non cười hiền: tiếp tục chờ :’) Frank em: vợ hiền nha TTvTT Trâu già giơ ngón cái. Cỏ non: … 13. Frank em giở bảng câu hỏi ra, mắt sáng lên: Là ai thổ lộ trước vậy ạ???? Trâu già: tôi. Cỏ non: là ảnh. Frank em: Câu này nhanh quá đi? :O 14. Frank em: Quan hệ của hai người đã đến mức độ nào rồi? Công khai hay ẩn dấu??? Trâu già đưa tay xoa cằm: Nãy giờ nghe lén ngoài phòng ngủ chắc cũng biết quan hệ tôi với Liệt đến mức nào rồi chứ? Cỏ non huých nhẹ vào tay Trâu già: Uhm… quan hệ của bọn tôi thì cũng không còn là bí mật nữa *cười khổ* Trâu già lo lắng: Liệt… Đừng nghĩ về chuyện đó nữa. Cỏ non dùng thủ ngữ với Trâu già: Em không sao. Dù sao chuyện cũng đã qua rồi… Chỉ là… Trâu già lập tức ôm chặt lấy Cỏ non, gằn nhẹ: Không có ‘chỉ là’ gì hết! Hiện giờ anh đã có em, mọi thứ đã đi vào quỹ đạo rồi. Chuyện quá khứ hãy để nó là quá khứ đi… Cỏ non dụi đầu vào ngực anh, gật nhẹ. Frank em suýt thì lau nước mắt… Nhìn phản ứng của anh Cỏ non thì có vẻ như cậu vẫn chưa thể quên đi được cái chết của Sophie – người đàn bà âm trầm thâm hiểm ấy :’ss. Nhưng hổng sao~ Có ông anh già Trâu mặt dày kia ở đây rồi thì mọi thứ sẽ tốt thôi ⌒( ̄∇ ̄)⌒ 15. Frank em gõ bàn phím cạch cạch: Vậy bản thân hai người có cho rằng tình yêu của mình và đối phương có thể duy trì vĩnh cửu hay không? Kiếp sau vẫn hy vọng đôi bên sẽ tiếp tục làm người yêu chứ? Trâu già vuốt ve gương mặt Cỏ non: đương nhiên là tôi tin tưởng vào tình yêu của bản thân và của Liệt *Thâm tình nhìn Cỏ non* Còn chuyện kiếp sau, bản thân anh không phải người tin tưởng vào những điều này, anh muốn coi trọng hiện tại hơn. Hiện tại em là tất cả, cũng là duy nhất những gì anh có. Cỏ non cười hôn lên trán anh: Em cũng tin tưởng vào em và anh. Nếu kiếp sau là có thật, thì Mạnh Bà thang cũng sẽ có thật. Nếu bắt buộc phải quên anh như vậy, thà rằng em chẳng có kiếp sau. Khóe miệng Trâu già cong lên, càng ôm chặt Cỏ non vào lòng. Frank em *sụt sịt*: Thâm tình quá đi à~~~~~ Thấy nhà người ta đang mặn nồng không? Cứ thích phát sáng làm gì đó hả đồ bóng đèn? 16. Frank em quẹt nước miếng: Mùi mẫn đã qua, giờ đã đến giây phút của gợi cảm! Của khêu gợi!! E hèm~ Xin cho hỏi :”> Giữa hai người, ai là công ai là thụ? Tại sao lại quyết định như vợi *nước miếng-ing*~~~~ Trâu già nhếch miệng, bàn tay dưới gầm bàn vòng qua xoa mông Cỏ non: Đương nhiên tôi là vi phu rồi~ Cỏ non giật bắn mình, mặt đỏ bừng: …! Frank em: Thực ra thì nghe lén ngoài phòng nãy giờ em cũng biết :”> Tiếng rên rỉ của anh Liệt thực là sexy quá điiii *nước miếng-ing*~~~~. Trâu già híp mắt nguy hiểm: Hửmm? Frank em: Khụ… Thực ra ý em định hỏi là sao lại phân công như vậy ạ. Khụ. Trâu già: Aiz~ Kỳ thực tôi chỉ là lo lắng cho sức khỏe của Liệt thôi mà * quay sang thâm tình nhìn Cỏ non* Em không biết làm công là mệt như thế nào đâu~ Anh thực không nỡ để em mệt như vậy đó~~~ Cỏ non chẳng thèm chống đỡ mà gào thét trong lòng: Vậy tại sao lần nào người nằm bẹp dí cũng là tôi? Kẻ làm xong là thần thanh khí sảng, có đánh thêm 300 hiệp cũng không thấy thở gấp một cái là kẻ nào??? Frank em: … *âm thầm giơ ngón giữa*! 17. Frank em giả bộ mặt méo xệch: Thật là~ Trợ lý tôi soạn ra đoạn phỏng vấn này kể cũng có điểm nham hiểm~ Nhưng biết làm sao đây? Nếu không phỏng vấn như vậy thì tôi sẽ khốn khổ lắm đó Liệt TTATT. Cỏ non lo lắng: Sao vậy? Vậy thì cậu cứ hỏi đi… Cũng không có gì mà. Frank em cười nham hiểm: Haiz. Cậu đã nói vậy thì tôi cũng chỉ còn nước nghe theo mà thôi :”> Câu hỏi 17 nời: Lần đầu tiên H của hai người là ở đâu ? *ngượng ngùng-ing*~~~ Cỏ non ‘oành’ một phát đỏ mặt! Trâu già cười gian: Theo như câu trả lời cho câu hỏi số 11, tôi với Liệt hẹn hò nhiều nhất ở ‘BB’ và lần đầu tiên cũng là ở đó đó~ 18. Frank em: Ố Ồ!!!! Vậy câu nói đầu tiên của hai người sau khi H là chi? Là chi??? Trâu già thì thầm vào tai Cỏ non, thanh âm trầm thấp gợi cảm: “Anh sẽ khiến em vĩnh viễn không quên được anh, tại mỗi một đêm, nhóc, đừng nghĩ đến việc chạy trốn!” Cỏ non co rụt cả người, trốn vào trong lòng tên vô lại kia, mặt đỏ như gấc chín. Frank em: Lại không Fair rồi!!! Anh phải nói to ra cho toàn thể fangirl nghe thấy chứ?! Trâu già vô lực: Thế chứ cái đứa Pe_Shok đang đánh máy ra kia là cái mô? =,.=” Frank em: … Frank em: Vậy Liệt *chớp chớp mắt* Câu đầu tiên anh viết cho anh già này là chi?? Trâu già: Già?! Cỏ non rầu rĩ quay ra, viết lên bảng một đoạn: Anh hỏi anh ấy có muốn nghe một câu chuyện không. Frank em mắt sáng lên: Oh~ vậy đó là chuyện gì á ạ? Cỏ non bình tĩnh hơn, viết ra một đoạn dài: Đó là một câu chuyện về một cô gái là người báo, lấy người chồng là một kiến trúc sư. Cô không thể để chồng mình thân mật với mình trong ba năm đầu sống với nhau, bởi nếu anh ta làm như vậy, dòng máu báo trong cơ thể cô sẽ trỗi dậy mà cắn xé anh ta. Chồng cô thực sự yêu cô, nhưng anh ta không thể chịu được cảnh ba năm liên tiếp không được chạm vào cô, nên anh ta đã đi ngoại tình. Cho đến khi chỉ còn ba ngày nữa là đến hạn ba năm, cô chứng kiến cảnh chồng mình đang ngoại tình với một người phụ nữ khác. Cô đã biến trở lại thành báo, dùng chút lí trí còn sót lại để viết một phong huyết thư để lại cho chồng, sau đó ra đi mãi mãi. Frank em lại sụt sịt: Cô gái người báo thật tội nghiệp ((Trâu già nhẹ siết lại vòng tay ôm Cỏ non, hôn lên tóc cậu, nhẹ giọng nói: Em không phải hậu duệ của người báo. Và anh cũng không phải tên kiến trúc sư ngu ngốc ấy. Cỏ non ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt tràn ngập hạnh phúc, dùng thủ ngữ ‘nói’: Em biết 19. Frank em: Khụ. Tuy rằng câu chuyện rất cảm tộng. Nhưng Chúng ta vẫn phải tiếp tục cuộc phỏng vấn nời. Câu 19 là câu em rất là thích nời anh San X”>: Nơi thường xuyên H là…? Trâu già thản nhiên: vấn đề khá nhạy cảm này, tôi không nghĩ nói cho chú biết~ Nhưng nể tình cái đứa Shok và đứa Lỳ hãy còn vất vả thức đến 0h20p rạng sáng 1/4 để làm 30 câu hỏi loằng ngoằng này ( vì cái tội lười không làm từ trước ) nên tôi đành nói vậy~ Là trên giường, trên tường, trong phòng khách, trên… Uhm Uhm! Cỏ non cắn răng, vận hết sức bình sinh mà che cái miệng bậy bạ của tên Trâu kia lại! Trâu già không hề để ý mà dùng thủ ngữ: trên bệ rửa mặt, cạnh ban công, trên ghế salon~~~ Frank em vừa viết lia lịa vừa ngửa mặt lên cảm tạ trời xanh: Thật may mắn khi mấy thủ ngữ anh ý dùng đều trong phạm vi ‘Những thủ ngữ đặc biệt cần biết’ mà trợ lý bắt học thuộc trước khi phỏng vấn nha *khóc-ing*~ 20. Frank em cười ngượng ngùng: Hị~ Hị~ Dù sao thì những gì cần biết em cũng đã biết ràu~ Vậy nên hai người hãy tiết lộ thêm đi nà~ Có địa điểm đặc biệt nào mà anh muốn ấy ấy không? :”> Sau một hồi đấu tranh không lại, Cỏ non quyết định quay mặt đi, không thèm nhìn miệng mấy người kia nói đặng đỡ bực ( ngượng ngùng ý ạ :”> ) Trâu già xoa xoa đùi Cỏ non, bắt cậu quay mặt lại nhìn khẩu hình của mình, nói thực chậm: Thực ra ở đâu cũng được, chỉ cần là cùng em thôi. Cỏ non hơi khựng lại một chút, sau đó cúi đầu (tai đỏ kìa X”D), cầm bút lên viết: Chỉ cần có anh ấy… Frank em thề có Trúa SA! Là Frank em thấy Liệt Cỏ non phải dích mông ra khỏi vị trí nãy giờ ngồi trên đùi anh Trâu! Tại sao lại phải dịch mông ra khỏi đó? Chẳng có nhẽ lại có cái gì đâm vào gây khó chịu?!! 21. Frank em tiếp tục ngượng ngùng: Hèm~ Câu tiếp theo là… Hai người có hứng thú vs SM không ạ :”> Trâu già nghiêm mặt: Không chấp nhận bất cứ thứ gì ngoài bản thân động vào Liệt! Cỏ non cười: Đương nhiên không. Frank em: Cũng đoán được m( ̄∇ ̄)m 22. Frank em quẹt nước miếng: He he~ Vậy chỗ mẫn cảm của bản thân là…?~ Trâu già cười cười nhìn sang Cỏ non: Cái này chỉ cần Liệt biết là được. Cỏ non bắt đầu đếm kiến trên sàn nhà~ Frank em: ! ! ! Đến cả cậu cũng học không Fair ràu ! ! ! 23. Frank em nức nở: Vậy còn chỗ mẫn cảm của đối phương? ( nói đi màh~ ) Trâu già đưa tay lên, vuốt vuốt, thổi thổi vào tai Cỏ non~ Cỏ non lập tức cứng người, trừng mắt cảnh cáo tên sắc lang kia Trâu già môi chạm vào tai Cỏ non mà thì thầm: Em thật là nhạy cảm~ Phần sau tai này tuyệt đối không được để kẻ khác động vào đó nha. Ngoan~ Cỏ non mím chặt môi, sau đó dùng ngón tay chọt chọt vào ngực Trâu già, xoa hai vòng rồi chậm chậm trượt xuống… Trâu già căng thẳng! Vật nhỏ biết phản lại rồi nha! Vạn tuế!!!! Vừa định đứng lên ôm tiểu yêu tinh vào phòng ngủ, Frank em lập tức khóc lóc Frank em: Anh anh anhhhh! Giờ là 0h55p sáng ràu!!!!! Pe_Shok và Lỳ mún đi ngủ TToTT Anh mún làm gì thì cũng nhịn nhịn một hồi~ Còn có 7 câu nữa thau mờh~ Nhịn một chút mới tốt cho sức khỏe! Cỏ non lập tức cười thánh thiện, giật góc áo Trâu già: Đã hứa với người ta rồi thì phải làm cho tốt đã chứ :”) Trâu già hậm hực ngồi lại, véo mông Cỏ non một cái: Em cứ chờ đó~ 24. Frank em: Ây chà~ Nhiều câu hỏi nhạy cảm quá đi :”> hai người thích được hun ở nào ni? Trâu già lập tức quay sang Cỏ non, một tay kéo eo cậu lại, một tay kéo gáy, cậu còn chưa kịp phản ứng đã bị môi anh đặt lên ngấu nghiến~ Ngấu nghiến nè~~ Ngấu nghiến mãi chưa xong nè~~~~~ Frank em kích động gào thét trong não: Tuyệt vời ! ! Quá tuyệt vời ! ! ! Mặt dày cường công muôn năm ! ! ! *Tay ấn nút chụp tanh tách*~~~~ ( Ta đang tự hỏi… kẻ nhăn nhó không muốn nhận vụ phỏng vấn này là đứa nào vậy?? Đứa nào vậy??!!! Tại sao cái sự hưng phấn này nó lại dữ dộy như vợiii??!!!!) Kết thúc nụ hôn, anh Trâu già quay qua, cái mặt rất chi là thỏa mãn: Chính là chỗ ấy~ Cỏ non… chưa kịp tỉnh~ 25. Frank em tiếp tục kích động: Vậy… vậy thích hôn đối phương ở chỗ nào?!!! Anh Trâu già tiếp tục trình diễn một màn PG 15 trước mắt trẻ em! Đề nghị anh ít nhất cũng phải để trẻ dưới 15 có cha mẹ ngồi xem cùng chứ!! ( Cho tax in =,.= Nhà ngươi trên 24 rồi màh ) 26. Frank em lau máu mũi, rất tinh thần mà hỏi tiếp: Vậy biểu hiện trong lúc H nào của đối phương khiến cho anh/anh cảm thấy … phê~~~ Trâu già nhìn ra cõi xa xăm mà lẩm bẩm một mình: Kỳ thực… Liệt rất ngây ngô trong việc này. Có một lần lúc mới tiến vào, Liệt đau quá mà ngửa đầu ra, răng trên trắng ngà cắn vào một phần môi dưới… quả thực là khiêu gợi dụ hoặc chết đi được! *Nhìn sang bên Cỏ non đang thở dốc, nuốt nước miếng* Chết tiệt! Câu kế! Nhanh! Frank em kháng nghị: Cỏ non chưa giả nhời! Trâu già nhíu mắt nguy hiểm lần n = =+++ Cỏ non rất tự giác mà giấu kín mặt trong lòng Trâu già: Chẳng nhẽ lại nói… mình thích cảm giác lúc anh ấy cười mị lên, ghé sát vào tai mình mà hỏi “Là chỗ này sao?” sao??? Quyến rũ kinh khủng… A A A! Ngượng chết đi được!! >////< Frank em bắt chước híp mắt nguy hiểm giống anh Trâu già: = =+ Nhân dân rất cảm ơn sự hợp tác của cậu. Tất cả những gì cậu nghĩ đã được pé Shok và Lỳ ghi lại đầy đủ~ Cỏ non: … Trâu già cười nham hiểm: Ồ~ Ra là như vậy sao?~~ 27. Frank em: Hèm :”> Câu hỏi kế này chắc chỉ có anh San giả nhời được hoi~ Một đêm H mấy lần anh? Trâu già buồn bã: haiz… Frank em: Hai lần?! *bị shock-ing* Trâu già nhướn mày: sao lại chỉ có thế được? Cỏ non cười hiền lành, dùng ngón tay viết lên ngực Trâu già: Anh cứ nói ra thử xem~ Trâu già nuốt nước bọt đánh ‘ực’, quay qua Frank em, rất nghiêm túc: Kỳ thật đây là vấn đề chuyên môn mà tuổi của em chưa thể hiểu được~ Frank em: Trọng sắc khinh đệ! Trâu già liếc mắt: ta với mi là huynh đệ từ khi nào rứa? Cỏ non cười hài lòng~ Frank em tuyệt vọng… 28. Frank em chưa thoát khỏi tuyệt vọng của câu hỏi trước: Nếu một hôm nọ, người bạn thân bỗng nói, “Tôi rất tịch mịch, thế nên chỉ đêm này thôi, xin hãy... " và đưa yêu cầu H, thì sẽ làm sao? TToTT Trâu già ôm chặt Cỏ non: Em sẽ làm sao? Cỏ non nhíu mày lắc lắc đầu. Trâu già cười hài lòng: Ngoan~ Cỏ non nhướn mày, ngón tay viết viết lên ngực anh: Thế còn anh? Trâu già cúi sát vào tai Cỏ non: Nếu đứng trước mặt anh không phải em, anh không ‘lên’ được~ Cỏ non lập tức quay qua nhìn Frank em~ thấy mặt em nó vẫn ngơ ngơ ra đấy… Thở phào nhẹ nhõm: May mà cậu ấy chưa nghe được nha… *Mặt đỏ bừng nhìn tên nào đó đang cười dâm* Thật là… Frank em mặt vẫn ngơ ngác: Làm cái mặt ngơ ngác giả vờ không nghe không hiểu gì hết này thật là khó quá a a a a! ! 29. Frank em mặt buồn rười rượi :’( Tới câu gần cuối ràu đây~ Hai người muốn nói gì với người yêu nè? *mơ màng-ing*~ Trâu già giơ ngón tay lên chỉ vào người mình, sau đó đưa ngón cái và ngón trỏ ra rồi chỉ vào vị trí tim của Cỏ non. Cỏ non cười hạnh phúc, rúc vào lòng anh, dùng ngón tay viết lên ngực anh: Em cũng yêu anh. Frank em cầm khăn tay: Hứt hứt~ Cúi cùng cũng phải (được ) chia chân vs hai người ràu TTATT… Trâu già: Nhà ngươi té nhanh đi = =+ Có thấy vợ chồng nhà người ta đang mùi mẫn, sắp tiến tới cao trào rồi không mà cứ ngồi đó làm bóng đèn vợi? Frank em câm nín… 30. Frank em giơ ra hai xúc xắc: Anh cũng ứ phải đuổi em làm gì =3=. Em vừa mới biết tin là hạn nộp vào lúc 12 giờ đêm ngày 1/4 cơ. Thời gian còn dài~ Thâu thì hai người, mỗi người đổ cái xúc xắc này đã, đặng cho bạn Lỳ vs bạn Shok hai bạn ý còn thông báo cho trợ lý em ‘3’~ Trâu già: Đổ xong là bóng đèn đi luôn hửm? Frank em =A=: Vầng! Xúc xúc lắc lắc ~ Trâu già: 1 Cỏ non: 3~ Frank em khóc nức nở: Cứ tưởng 12h trưa phải nộp cho má mì~ Ai ngờ hạn đến tận 12h đêm lận TTATT~ Làm mấy đứa tụi em phải khốn khổ thức đêm thức hôm đây TT^TT Trâu già = =+: Con nhà nào về nhà đấy đi~ Cỏ non dưới gầm bàn đá cho Trâu già 1 phát, quay ra cười lành: Thau đi ngủ đi còn luyện ‘Frozen flower’ chứ ^^ Frank em *mê trai*: Đó~ Chính vì vợi mà ngừi ta thích thụ hơn công mà :”>~ Trâu già: =,.=” Cỏ non: … Đồ hủ nam trá hình =,.=”
|
|
#17
|
||||||||
|
||||||||
Nick forum: blackwidow và heo_nuong ![]() Tiểu Lâu Truyền Thuyết chi Phu Phu 30 Vấn Phương Khinh Trần & Tần Húc Phi by Blackwidow & heo_nuong
Nói rõ: Bối cảnh của 30 vấn này là ở trong game và vào khoảng thời gian trong "50 năm nghỉ ngơi" của Tần Húc Phi. Tiểu lâu có qui định sau khi "lìa trần" phải chờ ít nhất "50 năm" mới vào đời tiếp theo. Tuy không có Trang giáo thụ quản thúc, Phương Khinh Trần vẫn áp dụng qui định này với Tần Húc Phi để Húc Phi làm quen với Tỉểu Lâu và môi trường "công nghệ cao". Đoạn này hoàn toàn không có trong truyện (có lẽ tác giả sẽ viết vào một ngày xa xăm nào đó) nên mọi người đừng thắc mắc có dựa phiên ngoại gì không và phiên ngoại ở mô. *Hy vọng mọi người sẽ thích*
-Blackwidow và heo_nuong cúi người- P/s: Tâm sự kinh nghiệm xương máu -- lần sau mà có tiếp event Phu Phu thì mọi người đừng diễn xuôi nhé. ![]()
|
|
#18
|
||||||||
|
||||||||
|
Mình cũng đăng ký một chân
Tên CP: Thẩm Lục Tửu x Lí Tùng Tử Tên tác phẩm: Ác mã ác nhân kỵ (恶马恶人骑) - Hắc Bạch Kiếm Yêu (黑白剑妖) Thuộc tính: Cổ trang, nhất thụ nhất công, vô sỉ công x lưu manh thụ, mỹ công mỹ thụ Công: Thẩm Lục Tửu (Moctuyet) Thụ: Lí Tùng Tử (lisa) --------------
|
|
#19
|
||||||||
|
||||||||
![]()
![]() Bài dự thi
![]() CHÚ Ý: BBcode này do bản thân mình tự tìm tòi và kết hợp lại cho đẹp, mong các bạn không copy rồi sửa đổi, bạn nào muốn tìm hiểu BBcode có thể qua box HD BBcode để học tập và tự tạo code cho mình. Các bạn copy code của mình cũng chả được lợi gì đâu, thạm chí bị trừ điểm ấy, đừng làm những việc như thế nhé! ^^ ------- Duyệt
|
||||||||
|
#20
|
||||||||
|
||||||||
|
Người chơi: Tutamhanngoc (công) và Shuko (thụ)
Tác phẩm: Hoàn Khố Tác giả: Công tử Hoan Hỉ Nhân vật: Lan Uyên x Li Thanh Thể loại: bá đạo công x hồ ly thụ ------- Duyệt --------------- HOÀN KHỐ![]() ![]() “Nguyên lai giữa chốn tiên linh lãnh đạm cùng nơi yêu ma vẫn còn tồn tại đoạn lương duyên mỹ lệ như thế” Hằng Nga tiên tử nhìn sâu vào Nguyệt Kính mà cảm thán. Bên cạnh nàng, một đại mỹ nhân tay cầm chiết phiến phượng vũ ánh mắt nồng đậm ý cười. “ Hằng Nga muội muội phải chăng đã cảm động trước tấm chân tình của Nhị thái tử và Hồ Vương” Đại mỹ nhân mang tiếu ý hỏi, trong mắt ánh lên tia thâm sâu khó lường. “ Như Ngọc tỷ, quả thật ta đã động lòng trước tấm chân tình của họ, xưa kia vẫn hay dùng Nguyệt Kính ngắm nhìn bao nhiêu đôi lứa nam nam phu phụ tình cảm mặn nồng chốn nhân gian, lại thêm tỷ tỷ bao năm nay luôn tới đây kể chuyện cho ta. Ta đây rất hạnh phúc, song quả thật lần này chứng kiến tận mắt hai người ấy mới là kinh thế hãi tục, tâm ta giờ thật có điểm háo hức chờ mong, vui sướng khó bề tả siết” Hằng Nga e lệ bày tỏ nỗi lòng, nhãn thần vẫn không rời Nguyệt Kính - nơi phản chiếu hai thân ảnh nam nhân một anh tuấn phi phàm một thanh lãnh đạm mạc đang tình nồng ý mật. Như Ngọc mỉm cười nhìn vị tiên tử trước mắt, khóe miệng nhẹ nhàng câu lên nói: “Nếu muội muội đã có lòng như vậy, phải chăng nên làm điều đó” Hằng Nga dời ánh mắt tới bên Như Ngọc đang mỉm cười nhàn nhạt nhưng lại mang theo ý vị thâm trường. “Đã vậy nếu không làm tam thập vấn phu xướng phụ tùy ấy chắc chắn sẽ khiến các tỷ muội Quảng Hà Cung và thất tiên tử thất vọng a” “ Ta đã chuẩn bị tam thập vấn, chỉ đợi câu nói này của Hằng Nga muội muội, chúng ta không thể để các tỷ muội phải đau lòng được” Như Ngọc tiếu ý ngập tràn, phất chiết phiến trên tay, từ đó ánh lên ngân quang bang bạc hiện ra một bản tam thập vấn rơi ngay xuống tay ngọc của Hằng Nga. “ Đã tới lúc, mọi việc từ giờ xin nhờ muội muội, ta đây phải cáo từ chốc lát, khi việc đã hoàn thành chắc chắn sẽ cảm tạ muội muội” Như Ngọc nói đoạn xoay người cáo từ Hằng Nga, phượng vũ đỏ rực tung bay nháy mắt biến mất vào hư không. Quảng Hà Cung bỗng chốc chỉ còn lại Hằng Nga tiên tử, thu bản tương vấn vào tay áo, Hằng Nga nhàn nhã hướng bên ngoài phân phó “Ngọc Thố Nhi, hãy mang thiệp mời này tới nơi của Nhị thái tử và Hồ vương, nói với họ tối nay Quảng Hàn cung có tiệc thưởng nguyệt mời họ tới đây, nhớ kỹ đừng cho họ biết vội ý định của chúng ta” Ngọc Thố nhanh chóng nhận lệnh mà thực thi, Lan Uyên thái tử và Hồ vương Ly Thanh đều bất ngờ khi Hằng Nga tiên tử bấy lâu nay vốn không màng thế sự nay lại mở đại tiệc, tuy vậy vẫn không hề nghi ngờ cố kỵ mà đi. Không ngờ rằng đã rơi vào kế hoạch của Hằng Nga và Như Ngọc. Chỉ cho tới khi cả hai bước tới Quảng Hà Cung vốn tĩnh lặng nay lại đông đủ toàn bộ tiên tử chốn thiên cung lại thêm vị Như Ngọc nguyên là hỏa phượng đại thần xưa nay phiêu du tam giới giờ cũng xuất hiện, trên tay mang theo bản thập tam vấn mới vỡ lẽ, hóa ra họ đã bị lừa vào động hủ nữ. Không còn cách nào khác ngoài nhận mệnh trả lời tương vấn dưới ngàn nhãn thần đầy ý chờ mong. Như Ngọc ánh mắt quét qua toàn bộ Quảng Hà Cung, uy lực của vị đại tiên quả thực rất lớn, các tiên tử đang còn bàn tán sôi nổi lập tức tĩnh lặng. Giây sau trên môi lại mang nụ cười nồng đậm hướng về phía Lan Uyên thái tử và Hồ vương Ly Thanh hành lễ. “ Thái tử, Hồ vương, không phiền hai ngươi đêm nay cùng tới đây thưởng nguyệt đối ẩm cùng đàm đạo với tỷ muội chúng tôi chứ” Lan Uyên và Ly Thanh nhìn nhau, dường như tâm ý giao hợp, bất giác cùng mở lời. “Nếu Hỏa Phượng đại thần cùng Hằng Nga tiên tử đã có nhã hứng với bổn vương vậy thì không bằng hai ta cung kính không bằng tuân lệnh cùng nhau đàm luận, thi thú biết bao” Lan Uyên dứt lời còn đưa cho Ly Thanh ánh mắt tràn đầy thâm ý. “Hảo, vậy bắt đầu tam thập vấn phu xướng phụ tùy, đêm nay không vấn hết không về” Hằng Nga cùng Như Ngọc cao hứng đáp lại, bốn bề các tiên tử cùng nhau vỗ tay ai nấy đều mang vẻ háo hức chờ mong. Hằng Nga bình đạm lấy từ trong tay áo bản tương vấn nhẹ nhàng theo đúng phong cách quý phái mà hỏi hai người. ![]() 1. Hằng Nga: Xin hỏi tôn danh quý tánh nhị vị đây? Lan Uyên: …chúng ta biết nhau đã vạn năm ngươi còn hỏi câu đấy? Kẻ nào ngu ngốc viết bản tương vấn này vậy? Lan Uyên vừa dứt lời đã cảm nhận được cỗ nhiệt khí dâng lên, chỉ thấy Như Ngọc miệng cười mắt không cười hướng về phía hắn. Lan Uyên thấy vậy cũng không hề để tâm, chỉ chăm chăm ngắm nhìn Ly Thanh của hắn. Ly Thanh: *chỉ trầm mặc* tay nâng chén trà ngước về phía xa…nửa canh giờ sau mới bình thản lên tiếng. “Ta là Ly Thanh” Hội đồng tiên tử trực tiếp ngây người, có cần để người ta đợi lâu thế không. Thấy không khí dần tồi tệ Hằng Nga vội vàng tiến tới câu hỏi thứ hai, lòng ai oán “Như Ngọc tỷ sao tự nhiên ép ta làm kẻ đứng ra hứng mũi chịu sào thế này a a” Xung quanh thất tiên nhìn Hằng Nga tỏ ý thương tiếc, ai thì có thể chứ họ không dám đối đầu với thiên đình đệ nhất lang tâm Như Ngọc đại thần đâu. 2. Hằng Nga: Thái tử, Hồ vương có thể cho bản tiên biết tuổi tác và giới tính của hai vị đây chăng? Toàn thể thất tiên nữ nhãn thần mê hoặc dán sát về nơi hai nam tử nổi danh tam giới kia. Như Ngọc thu lại nhiệt khí, chiết phiến phe phẩy. Lan Uyên: *tự tay lấy bộ tửu khí bạch ngọc rót đầy ly Thập Tiên Quả đưa cho Ly Thanh rồi mới nói* Ta lớn tuổi hơn Hằng Nga muội muội. Chúng tiên bắt đầu xôn xao, đoán xem sinh thần Hằng Nga tiên tử ra sao để đối chứng. Hằng Nga: Vậy còn Hồ vương? Ly Thanh đón lấy mỹ tửu từ Lan Uyên nhẹ nhàng hưởng thụ hương vị. Ực! Mỹ nhân quả là mỹ nhân đến cả uống rượu cũng đẹp tới như vậy, chúng tiên nữ ai nấy đều nuốt nước bọt nhìn chăm chăm vào đôi môi anh đào của Ly Thanh. Ly Thanh: Ta ít tuổi hơn Như Ngọc đại thần. Như Ngọc: Hai người đây gọi là trả lời sao. Lan Uyên: Vậy muốn trả lời sao nữa cả mấy vạn tuổi sao nhớ nổi. Như Ngọc: Thôi được ta cũng không nhớ ta bao nhiêu tuổi, bỏ qua vấn đề này. Vậy thái tử với Hồ vương xin cho biết giới tính hai vị. Lan Uyên: *trầm mặc, quay qua rót thêm rượu cho bản thân và Ly Thanh* Ly Thanh: ……….. Chúng tiên tử: Bỏ qua đi, bỏ qua đi. 3. Hằng Nga níu áo Như Ngọc ra dấu, Như Ngọc tủm tỉm cười vấn tiếp: Nhị vị cảm thấy tính cách của bản thân ra sao? Lan Uyên: Hoàn hảo. Ly Thanh: * Nhìn sang Lan Uyên* Đạm mạc. Lan Uyên: Nhưng ta thích *cầm tay* Ly Thanh: *mỉm cười* Chúng tiên: AAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!Đẹp quá đi *ngất* Hằng Nga *quay sang hỏi Như Ngọc*: Cần trị liệu? Như Ngọc: Không cần. Mới có 3 câu. Quá tệ! Kết thúc trị luôn, còn nhiều. 4. Hằng Nga: Tính cách của đối phương ra sao? Lan Uyên: Thanh rất hoàn hảo. *tranh thủ lấy lòng Ly Thanh, tiện thể sờ mó chút đỉnh* Như Ngọc: Vậy Hồ vương nhận thấy nhị thái tử ra sao. Ly Thanh: *Gạt vuốt sói ra* Ân, hắn hoàn hảo. Quần chúng: ....có cần thế không? 5. Hai người gặp gỡ khi nào? Ở đâu? Lan Uyên: Trên đường tới. Ly Thanh: Tiệc Chúng tiên tử: Có cần ngắn gọn vậy không hai người *bất mãn* *khóc* 6. Ấn tượng đầu tiên về đối phương như thế nào? Lan Uyên: hắn rất đẹp, một vẻ đẹp tinh khiết đến không tỳ vết, cảm giác vừa mong manh vừa cứng rắn. Khiến ta rất muốn đoạt lấy, muốn nắm giữ trong lòng tay. Ly Thanh: Không gì cả, hắn chỉ là người qua đường. Như Ngọc: Hồ vương ngươi đích thực quá vô vị. 7. Thích đối phương ở điểm nào? Ghét điều gì ở đối phương? Lan Uyên: Mọi thứ ta đều thích cả trong lẫn ngoài, ghét ư, yêu còn không hết tại sao ta phải ghét. Ta nên dùng cả đời yêu y mới đúng. Hằng Nga: Hảo cảm động *chấm chấm nước mắt* Như Ngọc: Còn Hồ vương, ngươi thích điểm nào ở Nhị thái tử? Ly Thanh: *hồi tưởng* Có rất nhiều thứ đã khắc sâu vào tâm khảm. Có lẽ thích cách hắn bám lấy ta, thích cách hắn tìm cách lấy lòng ta, thích cách hắn nhìn ta nói yêu ta. Không biết từ bao giờ đã thích toàn bộ con người hắn. Không biết từ bao giờ ghét đã không còn tồn tại nữa rồi. Lan Uyên và Ly Thanh tâm ý tương hợp, nhãn thần giao nhau, có lẽ đã không thể dứt bỏ đối phương nữa rồi. 8. Làm việc gì sẽ khiến đối phương không vui? Lan Uyên: *thở dài* Hắn rất đạm mạc vì vậy ít khi ta có cơ hội được thấy hắn không vui. Nhưng bởi đạm mạc mà nếu không ưng ý y luôn để trong lòng, ta thực đau lòng khi thấy hắn luôn cất dấu tâm tư như vậy. Ly Thanh: Kì thực hắn luôn cố làm ta vui vẻ, ta cũng không có gì cần thiết phải giận dữ với hắn. 9. Nếu lấy động vật ra so sánh, cảm thấy đối phương giống loài vật nào? Lan Uyên: Bạch hồ xinh đẹp mà cao ngạo, hắn vốn đã là sinh vật đẹp nhất thế gian rồi. Ly Thanh: Không là gì cả, Lan Uyên là Lan Uyên không gì so sánh được. 10. Nếu tặng quà cho đối phương thì sẽ tặng thứ gì? Lan Uyên: Tâm của ta đã tặng cho hắn, người còn tâm còn, hắn mất tâm cũng mất. Hằng Nga: Thái tử ta khâm phục ngài. (Chúng tiên: Sến!!!!!) Ly Thanh: Tâm tư của ta. Im lặng, chỉ có im lặng, dường như Quảng Hà Cung hiện tại chỉ có Lan Uyên và Ly Thanh chỉ có hai trái tim đang hướng tới nhau. Có thể cùng tồn tại, không phải là món quà đáng quý nhất họ đã trao cho nhau rồi. 11. Thường hẹn hò ở đâu? Lan Uyên: Tẩm cung của hắn.*ngó qua* *âu yếm nhìn* Ly Thanh:………… 12. Nếu hẹn mà đối phương đến trễ 1 tiếng đồng hồ trở lên thì sẽ làm sao? Lan Uyên: Ta sẽ tìm hắn, sẽ đợi hắn. Cho dù ngàn năm vạn năm, song cạn đá mòn, trời đất quay trở về cát bụi, ta vẫn sẽ chờ hắn. Ly Thanh: Trở về. Lan Uyên *rơm rớm nước mắt* Ly Thanh *lãnh diện băng sơn* Chúng tiên: Băng lãnh thụ a~~~~~ 13. Là do bên nào thổ lộ trước? Lan Uyên: Là ta, hắn cá tính đạm mạc không bao giờ mở lời, là ta ngày đó thổ lộ, cũng là ta đã khiến hắn đau khổ suốt nhiều năm. Ly Thanh: Là hắn. 14. Hằng Nga: Quan hệ của 2 người đạt đến trình độ nào rồi? Công khai hay vẫn trong vòng bí mật? Chúng tiên: Hứng khởi ồn ào. Lan Uyên: Chúng ta ư, tất nhiên là phu thê tâm đầu ý hợp rồi. Quan hệ của chúng ta tam giới đều biết. * Nhào qua tranh thủ hôn môi Ly Thanh* Quần chúng: AAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!! Một đạo bạch quang từ tay áo Ly Thanh phóng ra hướng thẳng tới Lan Uyên, may mắn Lan uyên đã đề phòng trong nháy mắt liền tránh được. Ly Thanh: *Thu hồi pháp lực, tao nhã ngồi xuống* Quan hệ của chúng ta như thế nào các ngươi đều rõ rồi còn hỏi chi nữa. Như Ngọc, Hằng Nga: Hồ vương, đây là vui thú của hủ nữ chúng ta a, sao ngươi nỡ chặn đứng thú vui của chúng ta thế a. Chúng tiên: Phải đó phải đó. 15. Hằng Nga: Bản thân có cho rằng tình yêu của mình và đối phương có thể duy trì vĩnh cửu hay không? Kiếp sau vẫn hy vọng đôi bên sẽ tiếp tục làm người yêu chứ? Lan Uyên: Từ giây phút khi nhận rõ trái tim chỉ có mình hắn, ta đã thề rằng đời này kiếp này và cả kiếp sau. Cho dù thân xác hóa tro bụi, cho dù không thể siêu sinh vẫn mãi chỉ có mình hắn. Vì hắn mà cố gắng, vì hắn mà có thể làm tất cả kể cả nghịch thiên. *nắm lấy tay Ly Thanh* "Tin tưởng ta, ta và ngươi mãi mãi bất ly bất khí” Ly Thanh: *để nguyên cho Lan Uyên nắm lấy bàn tay mình, đôi mắt nhìn sâu vào mắt Lan Uyên, khảm sâu vào đó hình ảnh hắn, nụ cười dịu dàng hiếm hoi của Hồ vương băng lãnh giờ đây ngự trị trên môi* Ta tin tưởng ngươi Lan Uyên. Quảng Hà vỡ òa cảm xúc, Hằng Nga cũng không khỏi xúc động ngập tràn mà rưng rưng lệ. Nhưng ngay sau đó khi Hằng Nga di dời ánh mắt xuống bản tương vấn trên tay, bất giác cảm thấy hắc tuyến nổi đầy. "Như Ngọc tỷ a, đây đây thật quá sức của ta rồi" Như Ngọc quay lại nhận thấy Hằng Nga ngây ngẩn thì tỏ vẻ khinh thường, định lực bao năm nay vẫn thấp kém như vậy quả nhiên không nên cho đọc thanh thủy văn nữa. Nghĩ đoạn liền tới bên Hằng Nga lấy bản tương vấn, dùng thuật truyền ý nói nhỏ với Hằng Nga "Muội qua bên kia với thất tiên đi, phần còn lại để ta" Chúng tiên lúc đấy lại thêm một hủ nữ nhiệt tình nhập hội. ![]() 16. Như Ngọc: Xin hỏi bên nào là công, bên nào là thụ? Tại sao quyết định như vậy? Lan Uyên: Bản thái tử tất nhiên là công, còn tại sao quyết định đấy là do vốn lẽ là thế. *Nhìn sang Ly Thanh cười tới xảo trá* Chúng tiên: Vì sao a? Ly Thanh:................ Lan Uyên: Ta đã nói đó là vốn đã như thế mà. Chúng tiên: *khinh bỉ* 17. Như Ngọc: Nhị vị phải trả lời thành thực nga, lần đầu tiên H là ở đâu? Lan Uyên: *Nụ cười dâm tà* *ánh mắt xa xăm* đó là một ngày đẹp trời ta cùng hắn xuống nhân gian tận hưởng cảm giác làm phàm nhân dạo chơi lễ hội. Quần chúng: Dài dòng quá, thái tử ngài vào việc chính đi. Như Ngọc: Đúng đó, *gật đầu lia lịa* Lan Uyên: Bình tĩnh đã nào, lần ấy trong con hẻm nhỏ hai chúng ta đã... Ly Thanh: Ngươi dám nói thêm.... Tong tong....Quảng Hà Cung một phen máu chảy lênh láng, nước miếng tràn lan...ai nấy đều bắt đầu tưởng tượng “Dã chiến, dã chiến a~~~~” *Chảy nước miếng* Đâu đó trong không gian sát khí nồng đậm, Hồ vương dung nhan bình thản nhưng tâm đã dậy sóng rồi. Lan Uyên: *Liếc nhìn Ly Thanh* Đáng tiếc chúng ta lại không thể làm ngay tại con hẻm đó...mà ở một nơi khác tại khách điếm. Hắn rất ngọt ngào...ân*Hàn khí từ Ly Thanh bát đầu nổi lên* Quần chúng: Nữa đi *tích cực gào thét* máu phun xối xả, nước miếng phóng tùn lum. Ly Thanh: *giây phút ngượng ngùng hiến hoi của Hồ vương lạnh lùng* Như thế là đủ rồi. 18. Như Ngọc: Câu nói đầu tiên sau đêm đầu tiên là gì? Lan Uyên: Có thể bỏ qua câu này không. *Vẻ mặt có chút khó nói* Quần chúng: Quyết không thể được *hừng hực khí thế* Như Ngọc quay qua Ly Thanh, ánh mắt đầy vẻ háo hức "Hồ vương hai người nói gì sau đêm đó thế" Ly Thanh: Hừ nói gì ư, nói gì nữa, ngay sau hôm đó hắn có tân hoan mới luôn rồi. Nói gì nữa. Quần chúng: Mắt mở to, trời ơi Hồ vương ăn dấm chua kìa, hiếm thấy nha. 19.Như Ngọc: Nơi thường xuyên H là…? Lan Uyên: Nơi nào cũng vậy, khi đã thoát y phục rồi thì nơi nào cũng là địa điểm lý tưởng. Quần chúng: *máu lại chảy đầy đất, thanh âm hô vang.* Ly Thanh: Đó không phải việc của ta. Như Ngọc: Ly Thanh a, ngươi là 1 trong những nhân vật quan trọng đấy ngươi có thể quan tâm tới tính phúc của bản thân chút không. Ly Thanh: Nhà ta. Hằng Nga: Hồ vương người trả lời quá ngắn rồi. Lan Uyên: Ý hắn là nơi chúng ta hay làm là tẩm cung của hắn, đúng là nhà của mình cảm giác cũng tốt hơn hẳn *cười tới cao hứng* Quần chúng: Thái tử ngươi coi tẩm cung của Hồ vương là nhà của mình luôn sao. Hằng Nga: Ta không ngại cho các ngươi mượn Quảng Hà cung của ta đâu *mỉm cười* 20. Như Ngọc: Có địa điểm nào đặc biệt muốn thử H ko? Lan Uyên: Thật ra ta rất muốn thử cảm giác được làm ở trên không, vừa làm vừa rơi từ độ cao xuống, rất kích thích. Chúng tiên máu mũi cuồng phun, não đồ giật mạnh, tưởng tượng cấp tốc. Ly Thanh: *nắm chặt tay, gằn từng tiếng* Nếu ngươi muốn làm như thế thì đừng bao giờ nhìn mặt ta nữa. Như Ngọc: Ta thấy đó cũng là một ý kiến hay nha *vừa nói vừa lấy khăn lau nước miếng* Lan Uyên thái tử ta đánh giá cao cao kiến của ngươi Lan Uyên và Như Ngọc tựa như tri trỉ cười tới sáng lạn trao đổi ánh mắt thâm tình. Ly Thanh: Hỏa Phượng đừng nghĩ ngươi là đại thần thì ta sợ ngươi. Lan Uyên: Ấy, Hồ Vương đừng giận, đấy chỉ là ý kiến, ý kiến thôi.... Quần chúng: Thật không có tiền đồ. 21. Có hứng thú với SM không? Lan Uyên: Đó là thứ gì vậy? Thất tiên nữ: Nhị thái tử a, tỷ muội chúng tôi có phát minh ra rất nhiều loại đồ chơi SM nha, mời ngài xem thử hàng mẫu nga. Thất tiên hứng khởi chạy tới gần Lan Uyên bày ra vô số đồ chơi tình dục đầy màu sắc kích cỡ, lý giải công dụng. Ly Thanh trán đầy hắc tuyến, lãnh nhan lại tăng thêm vài phần phẫn uất. Hắn thực không ngờ tiên nữ trên thiên đình lại có thể làm ra loại sự việc này. Ly Thanh: Mang những thứ đó ra khỏi tầm mắt ta. Chúng tiên: A nữ vương thụ a. Hảo mỹ, hảo mỹ!!!! 22. Như Ngọc: Chỗ mẫn cảm của bản thân hai vị đây là…? Lan Uyên: Trái tim ta rất mẫn cảm với hắn a. *ánh mắt nồng nàn tình ý* Ly Thanh: *Im lặng*....*Lại thêm một canh giờ trôi qua trong sự sốt ruột của quần chúng tiên nữ.* Ta không biết.... Chúng tiên đồng loạt ngã xuống đất. 23. Chỗ mẫn cảm của đối phương là…? Lan Uyên: *hưng phấn* Thân thể của hắn không nơi nào không mẫn cảm. Chỉ cần chạm nhẹ cũng rất có phản ứng. Ly Thanh: *tiếp tục trầm mặc* Như Ngọc: Hồ vương đừng có trầm mặc thế nữa. Một hồi trầm mặc lại bắt đầu. Ly Thanh đúng là kẻ vô vị không sai mà, chúng tiên ai oán. 24. Thích được hôn ở chỗ nào? Lan Uyên: Môi Ly Thanh: Môi Như Ngọc: Nha nha, tâm đầu ý hợp quá nha. 25. Thích hôn đối phương ở chỗ nào? Lan Uyên: Toàn bộ thân thể hắn ta đều muốn hôn, đều muốn để lại ấn kí, muốn ai cũng biết rằng Thanh là của ta, tiếc rằng hắn rất hay cự tuyệt ta. *tỏ vẻ thương tâm* Ly Thanh: *không thèm quan tâm tới kẻ đang giả bộ kia* Môi hắn 26. Thích biểu hiện nào của đối phương trong lúc H? Lan Uyên: Giây phút kích tình ấy, hắn rất khác bình thường, không lạnh nhạt chỉ có mềm mại, chỉ có nồng nhiệt. Thanh âm cũng rất nhu thuận mà khiến lòng người đấm say. Đôi mắt diễm lệ chỉ mang hình ảnh ta, thân thể trơn mịn xinh đẹp không tả siết. Nơi ấy cũng thưc....ưm ưm...*miệng bị Ly Thanh bịt lại không cho nói nữa, đồng thời Ly Thanh xuất ra pháp lực khống chế nhằm cổ Lan Uyên đánh tới* Như Ngọc: Đề nghị Hồ vương không được ám toán nhân vật nam chính, nhân vật nam chính xin hãy miêu tả kĩ thêm nữa. *nuốt nước miếng* Lan Uyên bị đánh úp bất ngờ ra sức vùng ra, một màn long tranh hồ đấu vô cùng kịch liệt diễn ra tại Quảng Hà Cung. Lan Uyên ra sức né đòn, Ly Thanh càng cố gắng công kích. Cuối cùng không thể để chương trình kết thúc trong đổ máu chiết phiến trên tay Như Ngọc vung lên hất hai người ra hai bên. Như Ngọc: Hồ vương mời trả lời câu hỏi. Ly Thanh: Ta nghĩ ta thích ánh mắt hắn khi ấy chỉ có mình ta. Quần chúng : Ồ ồ ồ. 27. Một đêm H mấy lần? Lan Uyên:………… Ly Thanh:…………. *tuyệt đối im lặng* 28. Nếu một hôm nọ, người bạn thân bỗng nói, “Tôi rất tịch mịch, thế nên chỉ đêm này thôi, xin hãy... " và đưa yêu cầu H, thì sẽ làm sao? Lan Uyên: Chỉ nghĩ tới việc Mặc Khiếu hay Kình Uy nói thế là ta đã thấy da gà nổi lên rồi. Vả lại bọn hắn cũng đã có nơi có chốn. Nếu như điều đó có xảy ra chắc chắn bọn hắn đã trúng ma pháp, lúc đó đương nhiên giải quyết vấn đề thuộc về lão bà bọn hắn rồi. Như Ngọc: Vậy còn Hồ vương? Ly Thanh: Đó không phải việc của ta. Hằng Nga: Hồ vương ngài cũng tàn nhẫn quá đi. Ly Thanh: *hừ lạnh* Vậy nhẽ ngươi muốn. ...... Quần chúng: *cảm thán* Ly Thanh bắt đầu phát uy rồi 29. Xin mời nói 1 lời gì đó với người yêu. Lan Uyên: Những gì ta muốn nói hắn chắc hẳn đều đã hiểu và cảm nhận thấy. Mấy trăm năm nay trải qua bao nhiêu sóng gió, điều gì muốn nói đều đã giãi bày, điều gì muốn làm vẫn đang làm. Thời gian của hai ta là vô hạn, chỉ mong bình đạm bên nhau mãi không chia lìa. Đó đã là cái phúc của ta rồi, kiếp này gặp được Thanh là hạnh phúc nhất của ta. Lan Uyên vừa nói, vừa tiến đến bên Ly Thanh, cúi xuống đặt lên trán hắn một nụ hôn. Tay lần xuống nắm lấy bàn tay Ly Thanh, miệng cười mà nói - Chúng ta về nhà thôi, nhà của chúng ta. Ngước lên nhìn Lan Uyên, hồ ly cao ngạo Ly Thanh lúc này trong ánh mắt cũng chỉ có kẻ trước mặt. - Về thôi. Đại bạch quang ánh lên, hai thân ảnh lập tức biến mất, quần chúng hủ tiên chưa kịp phản ứng lại. Lát sau khi định thần, ai nấy đều ai oán kêu vang đầy trời. Như Ngọc: Hai kẻ kia quay lại đây!!!!!!!!! Hằng Nga: Vẫn chưa tin vào những gì vừa thấy. Thất tiên nữ: Cố gắng đuổi theo" Thái tử người xem lại đống SM này đi" Chúng tiên: Nằm trên đất gào khóc. Xem ra Quảng Hà Cung đêm này máu và nước mắt chảy thành sông rồi. 30. Hên xui may rủi thông qua đổ xúc xắc, mỗi người đều phải tự đổ 1 lần, báo lại con số mà hai người đổ được trong bài trả lời. Hàn Ngọc: 1 Shuko: 5 |
![]() |
| Bookmarks & Social Networks |
|
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|
|