![]() |
|
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|
Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo. Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên! Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây. Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi. |
|
||||||
Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#21
|
||||||||
|
||||||||
|
Trích:
|
|
#22
|
||||||||
|
||||||||
|
Tên: Short.
Rating: người người nhà nhà Thể loại: Angst Lần đầu nhìn thấy cậu, cô đã không thể dời mắt xanh biếc ấy. Một màu xanh vô tận không có điểm dừng, cuốn trôi đi tất cả cảm xúc suy nghĩ đang len lỏi trong đầu cô. Nếu được nhấn chìm trong đôi mắt ấy thì tốt biết bao. Gió giúp cô đưa thứ mùi hương mê hoặc đến nơi cậu, và khi cậu tỉnh dậy, đã thấy mình trong tòa lâu đài của cô. Nàng công chúa xinh đẹp bị giam cầm giữa bốn bề sông nước không cách nào thoát ra được, và một người lữ khách lạc lối. Họ nói chuyện. Họ dùng bữa. Và chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, cậu đã tự thấy mình không thể nào rời đi nổi nữa. Hãy để tôi được mãi mãi ở bên em. Họ sống một cuộc sống hạnh phúc cho đến một ngày cậu tìm thấy một căn hầm nhỏ bám bụi dưới chân lâu đài. Một cuốn sách cổ đầy những bùa chú, và một tấm kinh thủy kinh. Chỉ một khoảnh khắc cậu nhìn qua tấm kính ấy, và những ảo ảnh bao ngày qua chợt vỡ vụn. Tòa lâu đài chỉ là một cái lán nhỏ lụp xụp. Chiếc cối xay gió vô và cậu vẫn hay trèo lên chỉ là một cái cọc gỗ. Con ngựa cô luôn yêu thích chỉ là một con cú già xấu xí. Và cô, nàng công chúa, chỉ là một phù thủy, không hơn không kém. Cậu bỏ đi, không bao giờ quay đầu lại. Chỉ còn cô ở lại một mình, và tự hỏi liệu ánh nắng có bao giờ quay trở lại nơi đây.
|
|
#23
|
||||||||
|
||||||||
|
Tên: ngắn
Rating: mọi lứa tuổi Thể loại: Bình dị, nhảm nhí Hắn có lòng tham vô đáy. Hắn nghe nói trên lâu đài có một kho báu của tên cướp biển luôn đeo kính thuỷ tinh Hắn vượt sông lội suối, chịu bao gian nan khổ sở nhưng vẫn lạc đường. Hắn dừng lại hỏi một con cú. Nó chẳng nói chẳng rằng (cú có biết nói đâu) mà chỉ cánh về phía một lâu đài trong làn sương mờ ảo. Hắn mừng ran, chạy vội đến đó nhưng chỉ thấy một cối xay gió. Tặc lưỡi, hắn chắc mẩm có nhiều thứ quý giá đang được chôn giấu trong cái nơi cũ kĩ này. Leo lên lầu, đến phòng cao nhất, đâp vào mắt hắn là một cuốn sách cổ cùng dòng chữ trên tường: SÁCH LÀ KHO TÀNG TRI THỨC |
|
#24
|
||||||||
|
||||||||
Tên truyện: Nơi ánh sáng bắt đầu
|
|
#25
|
||||||||
|
||||||||
|
Tên truyện: Cái chết người bất tử
Tác giả: Aoba Rating: T Thể loại: có lẽ là siêu nhiên hay ảo tưởng Liu, một cậu bé từ nhỏ làm việc ở nông trại vùng xa ngoại ô, hay giúp bố việc thay xô hứng bột mì, khi nhìn cối xay gió chạy, cậu nhìn đắm đuối cái cách mà nó nghiền lúa mì ra thành bột, bố cậu luôn mắng cậu không chăm chỉ, lơ là khi cậu thờ người ra như thế. Nhưng giờ Liu đã 15 tuổi, cậu lại chú ý đến một tầng hầm bí mật mà cha cậu chưa từng nhắc đến, cửa hầm rất nặng không sao mở được, cậu nghĩ nếu dùng sức mạnh của cối xay gió chắc chắn sẽ mở được cửa hầm ấy. Một ngày nọ, Liu quyết định thực hiện kế hoạch làm ròng rọc lén không cho bố biết. Đến đêm, trời gió lớn, Liu cho rằng đây là thời điểm tốt nhất, thức khuya và lẻn ra ngoài với sợi dây để nối cửa hầm với trục quay của cối xay gió. Gió thổi mạnh làm cối xay gió xoay cánh quạt to lớn, bánh răng xoay làm trục xay lúa xoay, kéo căng sợi dây. Liu chạy đến nhà kho, cửa tầng hầm mở ra một lối đi đen ngòm - "Tuyệt ! Mình đã thành công." Liu lấy cây nến được giấu trong nhà kho ra, châm ngọn lửa lên với sự háo hứng như sắp tìm được kho báu. "Kịch" - cậu bước từng bước chậm rãi, tận cùng là 1 cánh cửa gỗ hé mở như gọi mời Liu vào. Liu nấm vào tay cầm cánh cửa, âm thanh cót két từ cánh cửa khiến Liu lạnh sống lưng, nhưng rồi lại càng hứng thú hơn nữa khi bước vào trong căn phòng sau cánh cửa. Liu đặt nến lên cái bàn giữa phòng, bắt đầu xung quanh, bức tranh lâu đài ghê rợn trong khung nền giống tố, một bức tranh con sông chảy từ sâu rừng như sắp tràn ào ra ngoài. Rồi, Liu dừng lại trước một pho tượng con cú bằng gỗ đeo kính một bên mắt đứng trên quyển sách cổ với những văn hoa cầu kì rất đẹp mà cậu chưa từng thấy. Liu dời con cú sang lên trên, lật trang đầu tiên đọc, nhưng lạ thay, không có một dòng chữ nào cả, Liu lật hết trang này sang trang khác cũng không thấy một dòng chữ nào. Không có gì cả, cậu bực mình đóng quyển sách lại “Rầm”, chiếc kính thủy tinh của con cú gỗ rơi xuống tay Liu. Cậu cầm lên nhìn, qua chiếc kính, nhìn thấy con sông đang chuyển động, nước chảy xuống cái bình đặt ngay dưới bức tranh. Ngạc nhiên, Liu nhìn sang bức tranh lau đài, lâu đài sang những ánh đèn, mưa gió dữ dội, giật những ánh chớp ghê rợn. Bỏ kính ra, mọi vật như bình thường. Liu chợt nghĩ tới quyển sách cổ kì lạ và đeo kính lên để xem. Quả nhiên, cậu nhìn thấy được chữ trong quyển sách và đọc “Bất kì ai đọc quyển sách này sẽ dính phải lời nguyền…”. Liu giật mình bỏ quyển sách xuống, cậu định bỏ chạy ra thì cánh cửa gỗ căn phòng đã đóng lúc này không hay. Cậu đập cánh cửa nhưng không thể làm nó mở được. Bỗng âm thanh từ quyển sách vang lên và tiếp tục tự lật trang. “Từ xa xưa, linh hồn của vị hoàng tử Xain đã luôn sống và luôn trẻ mãi ở tuổi 15 và vết thương lành rất nhanh, người dân cho rằng hoàng tử Xain là con của quỷ dữ nên đã ruồng bỏ ngài, kể cả người cha ngài vị vua đáng kính”. Cánh cửa Liu đang dựa bỗng bật tung làm cậu ngã bám người lên cái bàn giữa phòng, nhìn lại cánh cửa, một gian phòng khác và Liu nhìn thấy vị hoàng tử Xain trong đó. “Rầm” một cánh cửa khác trong phòng hoàng tử bật mở, đám lính chạy vào với vũ khí đâm vào hoàng tử Xain, Xain không chết được dù máu chảy nhiều như thế nào. _ Phản tặc, các ngươi dám tấn công một hoàng tử sao. – hoàng tử Xain nói. _ Ngươi không chết, quả nhiên không phải con người, nhà vua đã ra lệnh hành hình ngươi ở cối xay gió _ Cha ta ! – Xain ngạc nhiên. “Vút,két…Rầm” cánh cửa đóng lại nhanh, mạnh. “Dù thân xác hoàng tử Xain có bị nghiền ra thành nước, thì phút chóc vũng máu tái tạo lại hình hài con người một cách nhanh chóng. Cứ thế hơn 5 năm, hoàng tử câm giận vô cùng – Ta sẽ giết…nhất định ta sẽ… . Rồi một cơn lũ kéo đến, mưa giông, cuốn cả cối xay gió, Xain cố gắng vào bờ và tìm nhà vua trong lâu đài.” “Két…” cánh cửa lại mở ra với một gian phòng khác. _ Thưa bệ hạ, ngài hãy rời khỏi đây, con quái vật đã vào lâu đài, nó sắp đến đây. Liu tiến đến gần nhìn, bất ngờ thay, khuôn mặt vị vua ấy y hệt cha của Liu. “”Phập” hoàng tử Xain đâm thanh kiếm vào tên lính, tên lính gục xuống, Xain bước qua xác lính, trên người Xain gâm đầy những mũi giáo, cung tên, gươm bén, đứng trước cha, Xain quỳ xuống. _ Con kính chào phụ vương. _ Ngươi muốn… Xain cắt lời: _ Con không hiểu thưa phụ vương, con đã làm điều gì sai, tại sao con phải chịu hình phạt như vậy, người…người hãy nói cho con biết đi. – Xain cấu gắt. _ Ngươi… người không phải con ta, ngươi nhìn chính người đi, chỉ là một quái vật bất tử, mọi thần dân đều muốn ngươi chết, đáng lý ra ngươi không được sinh ra trên cõi đời này. _ Tại sao chứ, sao lại là con… - Xain run rảy, tay chụp lên trán. - … chết, ta sẽ giết…. _ Không, đừng. – Liu tiến vào, bỗng một sức mạnh kéo Liu trở lại căn phòng và cánh cửa đóng lại “Rầm”. Liu chạy đến cánh cửa, cánh cữa lúc này đã khác, trông như cửa nhà tù có 1 khung sắt để nhìn ra ngoài. Bỗng, âm thanh từ quyển sách vang lên, Liu quay lại nhìn. “Giết…Giết…Giết…ta sẽ giết…ha ha…hu hu…” – tiếng cười câm giận, đau đớn pha với tiếng khóc đau khổ. Âm thanh kéo dài khiến Liu muốn điên lên, thật không thể chịu nổi, nó thật đáng sợ khiến cậu bịt tai, nhắm mắt lại nhưng vẫn nghe. Ánh sáng phía sau ót Liu chiếu qua từ khung cửa sắt nhỏ trên cánh cửa, âm thanh ghê rợn tự nhiên tắt hẳn. _ Liu con thấy sao rồi. – Liu nhận ra giọng nói này, bố của Liu, nhưng nghe rất dịu dàng, Liu chưa từng nghe bố nói như vậy với mình. _ Hôm qua con bất tỉnh trong nhà kho, may mà bố tìm thấy con. – Giọng của bố. Liu nhìn qua khung cửa sắt, tầm nhìn từ trên cái kệ sách ở góc phòng, cậu nhìn thấy bố tiến tới giường của mình và có ai đang nằm trên đó. Người đang nằm ngồi dậy, người đó y chang Liu, cậu ngạc nhiên. Không phải mình, Liu biết đó là giả, nhưng là ai. Bật giác, nghĩ đến Xain, người đó là hoàng tử Xain. Lo lắng vì bố mình rất giống cha của Xain, lẽ nào hắn sẽ giết bố mình. _ Bố để trái cây trên bàn. Bây giờ phải đi làm việc, hôm nay con cứ nghỉ ở nhà. Bố sẽ ra chợ xem, hôm nay sẽ làm đồ ăn ngon, bố mong con sớm khỏe lại. – Bố Liu đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại. Xain ngồi dậy, bước chận xuống giường, tay nắm lấy con dao gọt trai cây. _ Không, dừng lại Xain, người đó không phải cha anh. Hãy dừng lại. – Liu gào thét. _ Liu, ngưới hãy yên trong đó, trong thế giới của ta, ta không thể chết được.Giết…ta phải giết cho bằng được, như thế chuỗi đau khổ của ta sẽ kết thúc. – Xain nói xong từng bước ra khỏi phòng. Không thể nhìn thấy được điều Xain sắp làm, Liu nghĩ hoàng tử Xain sẽ giết bố mình, Liu la hét nhưng không ai nghe được. Bố sẽ chết, cậu đạp cửa nhưng không thể mở được. Liu nhìn quanh căn phòng, nhìn quyển sách và nó phát ra âm thanh nhỏ, cậu tới nhìn vào thấy một bức tranh trong sách hiện ra chuyển động, hình chính cậu đang cầm con dao xuống cầu thang. Liu xé trang giấy ấy thì trang khác lại hiện lên, tiếp tục xé, xé hết cả giấy trong sách, không còn trang nào, cậu thở mạnh, nhưng rồi tất cả trang giấy cậu xé ra đều cùng chuyển động như nhau.Ôi không! Hắn đang sau lưng bố chỉ còn 5,6 bước chân. “Không, không” Liu gào lên. “Những gì trong căn phòng là thế giới của ta, ngưởi không thể cản được ta.” Giọng nói vang lên trong phòng. Liu nhìn như đang tìm giọng nói nói đó phát ra từ đâu. Bỗng cậu dừng lại, nhìn nến lửa mà cậu đã cầm xuống hầm. Lui gom tất cả giấy lại và đốt, đốt cả sách, cậu cầm nến châm lửa bức tranh, tất cả những gì trong căn phòng này có thể cháy được. Khói mù mịt, ngồi xuống chỗ không bén lửa, nhìn căn phòng cháy, ngọn lửa cuộn lên tạo 1 dòng chữ “Cám ơn”, cái kính thủy tinh mà Liu đeo bỗng vỡ vụt. Liu ngất trong căn phòng, cánh cửa bật mở, bố Liu chạy vào “Liu”. Một năm sau, Liu cùng bố dời nhà vào trong thành phố, trên đường đi, Liu nghĩ tất cả như một giất mơ. Tuy nhiên Liu vẫn luôn nghĩ về lời cám ơn đó suốt trên con đường. |
|
#26
|
||||||||
|
||||||||
|
Title: Lâu đài Conwy
Rating: K Genre: Nửa nhật ký nửa chế tác ? Đó là một ngày nắng đẹp, nên họ lái xe chở nó đi chơi. Họ không phải là những người ngăn nắp, nên nó luôn tìm thấy mấy thứ lặt vặt linh tinh xung quanh chỗ ngồi. Hôm nay, hàng ghế sau có nó và một cái hoa tai hình con cú. Họ bảo hình tượng con cú rất hợp để làm đồ trang sức. Nó không nghĩ như vậy. Nó không đặc biệt ưa thích cái loài chim ăn đêm này. Nhưng công bằng mà nói thì cái hoa tai rất đẹp. Nên nó im lặng dựa vào cửa kính thủy tinh. Nắng tràn vào làm nó chói mắt, nhưng nó không quan tâm mấy. Họ đi trên con đường ven biển. Có tai nạn xảy ra thì khả năng xe rơi thẳng xuống làn nước mênh mông ấy là rất cao. Biển ở đây rất lạ. Xanh nhợt nhạt và không có sóng. Ở đằng xa xa, xa hơn những con tàu còn có mấy cái cối xay gió màu trắng. Họ bảo xứ này nhiều gió nhất nhì thế giới nên chính phủ xây nhiều cối xay gió giữa biển. Nhưng mà hôm nay trời trong vắt không gió không mây, nên mấy cái cối xay đứng yên. Xe đi xuống một đường hầm dưới lòng sông Conwy. Ẩn trong nó vẫn có nỗi sợ mơ hồ rằng hàng tấn nước sẽ làm sụp đường hầm này và chắc chắn nó sẽ chạy không thoát. Họ thì vẫn đang thản nhiên bình phẩm bài hát vừa phát trên radio. Khi mà ánh mặt trời vừa trở lại với khung cửa sổ, nó thấy ngay một nông trại. Mấy con cừu trắng trắng chậm rãi ăn cỏ, thoạt nhìn như bất động. Dãy tường thành đổ nát vẫn vây quanh đó và chắn cửa sông. Họ bảo ngày xưa có bốn cái tháp canh giữ bốn phía, nhưng bây giờ chỉ còn thấy mơ hồ hình dáng của hai cái thôi. Thời gian không bao giờ tha cho mấy công trình kiến trúc cả, nhất là khi chúng ở bên bờ biển. Nó xuống xe, lẽo đẽo theo họ đến lâu đài. Người ta cho tham quan lâu đài này miễn phí, kiểu như một cách thu hút khách du lịch của vùng. Nó leo lên những bậc thang bằng đá cũ xưa được gia cố. Bên ngoài thì tòa lâu đài vẫn sừng sững uy nghiêm, nhưng bên trong không có bao thứ còn sót lại. Từ tháp canh có thể nhìn thằng xuống đất. Nó có thể nhìn ra khung cửa sổ nhỏ hẹp mà binh sĩ ngày xưa đứng canh gác. Họ bảo khung phải nhỏ thì mới bảo vệ được bên trong thành, cũng như dễ dàng bắn tên vào kẻ địch. Chẳng còn cái sàn phòng nào sót lại. Không có mảy may nào cho thấy đã có người từng sống ở đây. Quá khứ chỉ để lại một vài dấu tích, không thể giữ cả sự huy hoàng. Nhưng từ trên đỉnh tháp nhìn xuống vẫn có thể thấy cả một vùng thật rộng. Mây đang lan dần ra biển từ phía mấy ngọn đồi. Chợt nó lấy dưới chân lâu đài, một người bảo vệ mặc đồng phục xanh xậm đang ngồi thật im lặng. Ông ta đang đọc một quyển sách dày và cũ, đến mức những trang giấy ố vàng kia sẽ rơi ra và biến mất bất kỳ lúc nào. Đến lúc leo xuống thì nó vẫn thấy ông bảo vệ lật nhẹ những trang sách mỏng manh. Trong một chốc nó thấy như ông ta đang dần trở nên cũ kỹ và hòa mình vào tòa tháp rêu phong. Nhưng chỉ một lát sau, trời mưa. Ông ta gấp sách đứng dậy. Nó lên xe ra về.
|
|
#27
|
||||||||
|
||||||||
|
Ki.ck7 Cối xay gió và chú chim. - Lão nghĩ thế nào nếu có một con cú thật là lớn, lớn đến mức che được cả những cái cánh của lão. Và nó đưa lão đi khắp thế giới, băng qua các đại dương đến một miền đất mới, và dĩ nhiên là cả con sông trước mặt chúng ta cũng không là vấn đề gì. Trông lão có vẻ mệt mỏi khi chôn chân trên ngọn đồi và suốt ngày hứng nắng hứng mưa này. Một tiếng cười khúc khích bật ra, cối xay gió lắc lư để bốn cái cánh xoay chậm hơn nữa, cối xay gió là chính xác đó. Chúng quay chậm hơn và dừng lại, bóng hạ xuống mặt đất và che nắng cho chú chim đang tán gẫu với chúng. - Tôi đã gặp những con cú đó hàng ngàn năm về trước, anh bạn trẻ. Nhưng tất cả chỉ để phục vụ cho chiến tranh của những ông hoàng trong tòa lâu đài trên đồi kia. - cối xay gió nói một giọng ồm ồm của một người đàn ông già và chẳng nghe rõ được. - Chúng có thật sao, tôi nghĩ nó chỉ có trong những cuốn sách cổ. Đó là những gì tôi đọc được khi bay ngang thư viện của các trường phù thủy. - chú chim hào hứng vỗ cánh. - Dĩ nhiên là chúng có thật. Với đôi cánh lấp lánh như kính thủy tinh, chúng đưa những ông hoàng và đội quân đi chinh chiến. Ôi, đôi khi tôi nghĩ nếu đôi cánh của chúng dang rộng ra khi bay ngang mặt trời, thì ánh nắng sẽ còn lấp lánh hơn nữa. Nhưng đôi cánh tuyệt vời ấy đã bị bọn họ che mất khi đặt hàng đống vũ khí trên ấy. - rồi ông, cối xay gió ấy, im lặng và cựa mình nhìn về phía mặt trời. - Tôi tự hỏi không biết lão ở đây bao lâu rồi. - Vài ngàn năm, có thể. Thời gian không còn cảm giác với tôi, tôi cảm thấy an tâm hơn khi thấy mặt trời mọc và rọi sáng cả vùng đất này của tôi. Đó là một thói quen, ngày xưa khi còn chiến tranh anh sẽ không bao giờ thấy được mặt trời đâu. Mưa cũng sẽ tốt cho những ngọn cỏ dưới chân tôi. - ông ta quay bốn cái cánh và nhẹ nhàng giải thích cho chú chim non - Anh bạn trẻ, đây chỉ là một điểm dừng chân thôi, đừng chỉ ngồi đây mà tán dóc với tôi về những chuyện đã qua cả thiên niên kỉ trước. Hãy dùng đôi cánh của anh mà bay đi, bay đến hàng ngàn năm sau, và kể tôi nghe anh đã gặp những gì. Kể cho anh bạn già không thể bay được này, mấy cuốn sách cổ chả giúp ích được gì cho hiện tại đâu. - Tôi sẽ đi tìm mặt trời, tôi sẽ mang nó về cho lão! Nói rồi chú chim non dang cánh bay đi, không quên gửi ông già cối xay gió một cái nháy mắt. Nó bay vào tận rừng sâu, về thẳng hướng mặt trời. - Ôi tuổi trẻ... - ông ta cười và tiếp tục quay những cái cánh của mình.
|
|
#28
|
||||||||
|
||||||||
Tên truyện: Lâu đài hoàng hôn
|
|
#29
|
||||||||
|
||||||||
|
Tên truyện:Nỗi niềm của gió.
-------------------------------------------------------------------------------------- .....Lina rảo bước đến bên cây táo lớn phía bên kia cánh đồng ngăn cách lâu đài với khu làng nhỏ của thường dân.Giờ học pháp thuật ngày hôm nay đã khiến cô thấm mệt. Lina chỉ muốn mau chóng rời khỏi cái nơi ngột ngạt ấy, rời xa lâu đài mà ở đó cô luôn phải cố gắng làm mọi việc để xứng đáng với cái danh hiệu người ta đặt cho cô_ người kế thừa của dòng dõi thần gió. Nơi mà Lina đang đến cũng là nơi cô luôn đến mỗi khi cần được nghỉ ngơi, cây táo lớn. Lina thường đến đây với Karen, một người bạn thân sống ở Khu làng nhỏ. Hai người thường ngồi dưới gốc cây trò chuyện, ngắm nhìn chiếc cối xay gió lớn được đặt giữa cánh đồng. Nơi đây là lãnh địa của thần gió. Gió ở khắp mọi nơi. Ngay cả Karen, đối với Lina mà nói, cũng giống như một cơn gió. Cơn gió hiền hòa ấm áp lặng lẽ đến với cuộc sống của Lina và làm nó thay đổi. Nếu như trước kia Lina coi pháp thuật chỉ như một thứ tầm thường thuộc về huyết thống, coi việc bảo vệ lãnh địa của gió như một nhiệm vụ bắt buộc và mệt mỏi thì từ khi quen biết Karen , mọi thứ trở nên thật tuyệt vời. Lina học cách điều khiển gió. Cô dùng gió để chiến đấu, cô dùng gió để bảo vệ vùng đất này. Trước tiên là Karen. Ước mơ đẹp đẽ và trong sáng trong lòng Lina như động lực để cô vượt qua gian khó. Nhưng cũng giống như cơn gió, Karen đến và đi nhẹ nhàng, yên lặng. Không thể đuổi bắt. Không thể níu kéo............ Lina đặt cuốn sách cổ xuống đất, cô nhắm mắt tựa lưng vào gốc cây. Mùi hương táo chín, mùi hương của cỏ non thơm mát , dìu dịu khiến Lina cảm thấy thư thái lạ thường. Thật kì diệu vì những thứ đơn giản ấy lại có thể xoa dịu tâm hồn cô. Thật kì diệu vì Lina chỉ ở đây một mình, không có Karen bên cạnh nhưng cô vẫn có thể tự mình vượt qua những muộn phiền, mệt mỏi. Có chăng là bởi vì đối với Lina , Karen chưa bao giờ rời xa cô cả. Tuy giữa cô và Karen lúc này là 1 khoảng cách khó có thể vượt qua, 1 dòng sông li biệt được trông coi bởi người lái đò của thần Hades, không thể chạm vào Karen , không được nghe Karen nói, song Karen luôn tồn tại trong trái tim Lina. Những hình ảnh của Karen, nụ cười rực rỡ như ánh nắng ấy vẫn còn khắc sâu trong kí ức của Lina. Tất cả mọi thứ, cánh đồng, cối xay gió, cây táo gai, hình bóng của Karen, đều đang tồn tại, đẹp đẽ, vẹn nguyên. Lina đưa tay lên ngực, rút ra chiếc đồng hồ đeo cổ hình con cú mèo mà Karen đã tặng cô. Ngắm nhìn chiếc đồng hồ vẫn đang chạy đều đều từng giây, tích tắc, tích tắc...Lina mỉm cười mãn nguyện. Không có gì thay đổi cả. Chiếc đồng hồ đang chạy song hành cùng nhịp đập trái tim cô, nó cũng được chính Lina sưởi ấm. Karen luôn bên mình. Chưa bao giờ thay đổi. Những kí ức về Karen luôn hiện hữu và rõ rệt, Lina đủ yêu thương và nhung nhớ để khắc ghi hình ảnh ấy. Không giống như kính thủy tinh trong suốt , dễ dàng vỡ vụn, những kí ức về Karen luôn được Lina cố gắng bảo vệ, gìn giữ để chúng không tan biến, không rời xa cô, như cơn gió. Cô là thần gió, cô bảo vệ gió, bảo vệ nụ cười , niềm vui của chính cô. - Nếu tôi làm tốt mọi việc, nếu tôi trở thành 1 pháp sư giỏi nhất .....thì Karen, liệu một ngày nào đó, cậu có trở lại bên tôi không ?!......_ Lina hướng đôi mắt nhìn về phía khoảng không xa xăm thì thầm như thể đang nói với chính mình. --------------------------------------------------------------------------------------
|
|
#30
|
||||||||
|
||||||||
![]() Kì II: 22.03.2012 - 29.03.2012 Kết quả kì 1 sẽ được công bố vào ngày 30/3 sau khi hết hạn nhận bài kì 2 các bạn nhé. Còn bây giờ hãy cùng tham gia tiếp kì 2 nào. ![]() .Từ khóa .cây oliu .vĩnh cửu .táo .nhợt nhạt .giai điệu .chạy .Nhắc lại luật chơi: .Người chơi phải dùng tất cả các từ khóa trên để viết thành một truyện ngắn .Phần thưởng (đã được cập nhật ở post đầu nhưng post lại ở đây luôn, mọi người cùng cố gắng nhé )2-20 rep cho mỗi đoạn truyện ngắn
Nhất 5 kì không cần liên tiếp sẽ được 1 Tứ kì thư ![]()
|
![]() |
| Bookmarks & Social Networks |
|
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|
|