oOo VnSharing oOo

Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo.

Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên!

Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây.

Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi.
Go Back   oOo VnSharing oOo > Những lĩnh vực khác > Thế giới ngòi bút

HD cho người mới | ĐĂNG KÍ VIP MEMBER: KHÔNG QUẢNG CÁO, KHÔNG CẦN POST BÀI ĐỂ DOWNLOAD!
Mua sắm bằng Rep! | VnSharing Shop   Facebook


VnSharing Moe Tour
Tuyển mod box Comics
Tuyển mod box Nhạc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #11  
Old 13-04-2012, 23:36
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Shi goes home- chương 3

Chương 3: Giao ước

Tôi đi tắm ngay sau khi Giant ra về. Tuy không được ngâm mình trong bồn tắm lớn, nhưng cái cách mà những tia nước từ vòi hoa sen chạm vào làn da và trượt dọc xuống làm tôi thư giãn đồng thời lấp đầy các mạch suy tư. Tôi bắt đầu nghĩ về những gì đã xảy ra nguyên ngày hôm nay, Giant và lời đề nghị kỳ lạ. Tuy nhiên, tôi tránh không đưa ra kết luận nào về mục đích của anh ấy. “ Chỉ vì muốn quan tâm đến mình nhiều hơn”. Đó là cách tôi đơn giản hoá mọi chuyện. Thế nhưng thực sự là quá nhiều, quá đủ sự quan tâm mà tôi đã nhận từ con người đó. Không thể đòi hỏi thêm nữa, nếu không tôi sẽ “mắc nợ” càng nhiều và sẽ càng mỏi mệt.

Nếu là Shi trong trường hợp này sẽ nghĩ thế nào? Cái tôi với đôi mắt tràn đầy cảm xúc ấy chắc hẳn sẽ biết, sẽ làm tốt hơn tôi dù trong bất kỳ mối quan hệ nào. Không hiểu vì sao mà tôi lại đánh giá cao nó như thế. Các câu hỏi vì sao của vì sao luôn hóc búa và đơn giản, và chúng xoáy vô tận vào điểm gốc của vấn đề như mọi thứ bị nuốt vào lỗ đen. Chúng khiến con người trưởng thành hơn, mặt khác, trói họ trong hàng đống định kiến rơi vãi. Giống như một con mèo ưa thích cuộn len, nó ắt sẽ bị cuộn len bó kén.

Vừa lau mớ tóc ướt mem vừa mở cửa phòng tắm bước ra, tôi để ý thấy cái gương đã xuất hiện trở lại, đàng hoàng và đĩnh đạc. Nó không phải lo gì nữa vì Giant không có phép xuyên thấu. Tốt, tôi soi mình vào nó như để kiểm chứng xem mọi chuyện đã đâu lại vào đấy chưa. Vẫn soi, tôi rẽ ngôi, sấy lần lượt từng phần tóc và bôi kem dưỡng da, loại không mùi.

“Tạm biệt.” Giọng nói của tôi vang lên từ trong gương.

Tôi không nói hay đúng hơn là chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra. Chuyện quái gì đang xảy ra thế. Tôi mở tròn mắt cố gắng đỡ lấy mọi chuyện đang tiếp tục dòng chảy vô định hình của nó mà không có tôi ở trong đó.

“Chúng ta sẽ gặp lại nhau chứ? Đó là mong muốn của cậu mà. Sẽ không còn lâu nữa đâu. Tớ sẽ về bên cậu. Về nhà.”

Âm thanh thoát ra vừa tan trong không trung, tôi mất ý thức.

Đâu là nơi các sự kiện bắt đầu, đâu là nơi chúng muốn đến. Một giấc mơ có thể kéo dài mãi mãi được không. Chúng có kết thúc hay chỉ có mở đầu và để dreamer tự tưởng tượng phần còn lại. Tôi không biết. Chỉ biết những điều tôi đang trải qua không thực giống như giấc mơ, chúng thực hơn, có kết cấu hẳn hoi và cảm giác, đặc biệt là cảm xúc vô cùng chân thực, càng không thể phủ định.

Tôi chấp nhận chương thứ hai của giấc mơ này. Đứng bên cửa sổ ngôi nhà gỗ mà chủ nhân là đứa con trai ngủ, tôi chấp nhận thực tế là mình đã xa thế giới thực kia một lần nữa. Giấc mơ không lặp lại. Nó tiếp diễn.

Lần này, tôi đơn độc, không Shi, không Sleeping Boy. À phải rồi, Shi đã nói lời chia tay và đồng thời là lời hẹn gặp lại. Một cảm giác yên tâm bất chấp hoàn cảnh dậy lên từ tận đáy lòng, tôi bình tĩnh hít thở thật sâu để bản thể quen không gian và thời gian nơi đây. Vẫn là ban ngày, đồng hồ chim cúc cu trên tường chỉ hai giờ chiều. Đó là loại đồng hồ cổ hiếm gặp ở ngoài đời thực, trên mình trạm trổ hoa văn dạng Gothic vô cùng tinh xảo. Cái đồng hồ vẫn có thể yên tâm về độ hoà nhã của nó bên cạnh các vật dụng khác nơi đây. Tôi để ánh nhìn từ bên cửa sổ lang thang khắp mọi chốn bên ngoài. Thật tốt, tôi không phải chịu đựng một lần nữa cảnh nhà san sát nhà, người người lô xô đi lại như từ cửa sổ căn phòng tôi trong thế giới thực.

“Ngôi nhà gỗ nằm trong vườn địa đàng”. Tôi nghĩ. Một nơi đẹp đến mức bạn không biết phải nhìn vào đâu. Không người nhưng không hoang vu, nắng vàng trải thảm toàn bộ miền không gian xa tới mức chỉ có gió mới biết. Làn nắng đậm đà của buổi chiều sớm quét một lớp óng ánh lên cây trái và hoa đang ganh nhau nhau khoe sắc, như thể nắng đóng vai trò là người hoà giải: “ Đừng cao hứng thế, các bạn đều đẹp mà…!”. Thế giới hoàn hảo như một phiên bản đối lập của Chốn tận cùng thế giới trong tiểu thuyết của Murakami. Tôi đắn đo không biết có nên đi thực tế một vòng quanh ngôi nhà và thiên nhiên mĩ lệ hào phóng ngoài kia hay không. Có lẽ căn phòng muốn được quan tâm trước. Từ tốn và bình tĩnh hết sức có thể, tôi ngăn mình cao hứng lên mà chạy vọt ra ngoài kia. Tôi đi vòng quanh, ngắm nghía căn phòng gỗ. Một mùi hương chợt chạm vào giác quan, tôi ngước mắt nhìn lên không gian trước mặt và chẳng thấy có gì. Tất nhiên tôi biết mình không thể nhìn thấy mùi hương.

“Cậu ta đang ở đây”. Tôi chắc chắn. Lần này cậu ta không ngủ nhưng cũng chưa muốn hiện hình, hệt như tấm gương. Cậu ta là một phân thân của tấm gương? Nghe mà phát sợ. Hay cậu ta chính là tấm gương? Chắc cậu ta chẳng rảnh đến nỗi ngày nào cũng đứng trong phòng mình. Tôi mặc kệ cậu ta là cái gì. Là cậu ta bắt tôi đến đây, không hao phí chút sức lực nào, không tốn tiền tầu xe… Tôi phải thoả mãn sự tò mò của mình đã. Ngay khi tôi vừa nghĩ thế, cậu ta cất giọng từ đằng sau:

“ Chào mừng đến Wonderland!”

Tôi giật mình quay lại, cậu ta ngồi điềm nhiên trên giường, khoanh chân và hai tay chống tự do về phía sau. À, hoàng đế của vương quốc này đang đích thân chào mừng tôi, một vị khách bất đắc dĩ. Thiết nghĩ tôi cũng nên đáp lại một cách lịch thiệp hơn thường. Bằng cách nào đây? Đăm chiêu ba giây, tôi giấu đi thái độ đề phòng, mỉm cười vô hại:

- Chào cậu. Mới đó mà đã lại gặp nhau rồi. Cho mình hỏi đây là đâu và tại sao mình lại ở đây có được không?

- Wonderland, anh chả vừa mới nói với em đấy sao? Còn nữa, em kiếm đâu ra cái giọng khả kính đó vậy, thật là ng… Àh…

Cậu ta mới nhận ra là mình nói hớ điều gì, khuôn mặt đang phởn phơ chuyển sang bối rối. Cậu ta nhắm nghiền mắt vài giây và đưa một tay chống cằm như đang cố chuyển đổi phong cách ngôn ngữ sang dạng nghiêm trang hơn. Sau đó quả nhiên cậu ta đã thả ra vài câu trong đó tôi có thể hiểu được.

- À. Xin lỗi. Em đừng để ý cái anh vừa nói. Ừm, thế giới này không xa lạ với em đâu. Em cũng có thể yên tâm khi ở đây. Còn về lý do tại sao, chuyện rất rắc rối, anh không nghĩ là em muốn nghe từ phía anh. Như vậy đi, anh sẽ nói những điều em cần biết khi ở đây. Trước đó, em phải trả lời một vài câu hỏi?

- Có cần thiết không?. - Tôi hỏi. Thế giới ngoài kia đang vẫy gọi tôi vậy mà tôi lại phải trả lời phỏng vấn ở đây, không hứng thú.

- Rất quan trọng.

Cậu ta làm một mặt nghiêm trọng xứng với ba từ vừa nói ra và bảo tôi ngồi xuống ghế. Chiếc ghế bành màu dương thân thiện khi tôi ngồi xuống như thể nó đã chờ đợi tôi từ rất lâu rồi.

- Em có muốn dùng gì không?

Tôi nói không và bảo cậu ta có thể bắt đầu luôn.

- Em có cảm giác là mình đã quên điều gì không?

- Ví dụ?

- Một ai đó, rằng em đã làm chuyện gì đó, ở đâu đó,…

Tôi ngắt lời:

- Ý cậu là Kí ức?

- Phải. Em trả lời, anh hỏi. Đừng quên đấy.

Đúng là tôi định hỏi tại sao cậu ta lại hỏi như vậy. Cậu ta tiếp:

- Em có thể đề phòng nếu em muốn. Nhưng điều đó là thừa, em rất mạnh trong thế giới này và không phải sợ một kẻ như anh. Và tất cả những gì anh làm là vì nguyện vọng của em, có thể không phải của em bây giờ mà là của em trước kia.

Cậu ta đang nói đến Shi. Tiếp:

- Dù gì đi nữa, anh chỉ muốn giúp…

- Tôi hiểu rồi. Đúng là tôi có bị mất một phần ký ức, đoạn từ mùa hè mười tám cho đến cuối đông đầu xuân năm mười chín. Tôi không nhớ bất cứ điều gì trong khoảng đó ngoài việc mình đã học ôn để đi thi đại học. Khi tôi nhận ra là mình đã quên không phải một vài điểm ký ức mà là cả một dải, tôi đã học gần xong kỳ một năm nhất ở Đại học. Cho đến bây giờ, không một ai xung quanh tôi kể cả người thân hỏi thăm về trí nhớ của tôi ngoại trừ cậu.

Cậu ta thở phào:

- Ồ, thật may là em nhớ kỹ đến thế. Vậy anh có thể tiếp tục nói về Hợp đồng được rồi.

- Đợi đã. Cậu vừa mới nói gì cơ. Tôi đâu có định buôn bán cái gì ở đây…

Cậu ta nhướng mày và phụt cười, gần như cùng một lúc:

- Hahhaa…Tư duy lôgic của em phát triển nhanh quá nhỉ. Em nên nhớ là Giấy đăng ký kết hôn cũng là một loại hợp đồng đấy nhé.

Tôi nhìn cậu ta chằm chặp, vẻ đe doạ. Thấy thế cậu ta liền mau mau trở lại vẻ nghiêm nghị giả tạo ban đầu.

- Ừ thì, nó đơn giản là một Giao ước thôi, và có sự đồng ý của đôi bên: em và anh.

- Tiếp tục đi

- Trước khi biết mình sắp sửa bị mất ký ức, em của khi đó đã yêu cầu anh giúp em hiện tại tìm lại phần ký ức sẽ mất.

… Yên lặng. Tôi tin lời cậu ta hay lý trí bắt buộc tôi phải tin cậu ta. Rõ ràng tôi không thể hoàn toàn điều khiển được bản thân mình. Trong tôi luôn có cái gì đó mách bảo, rồi thỉnh thoảng nó còn dẫn dắt suy tưởng, đôi khi phủ định tuyệt đối các giả thiết và loại bỏ các chi tiết suy tư rườm rà.

Tôi gật đầu.

- Tôi tin anh. Hãy nói về bản giao ước.

- Em phải trả lời trước. Em cảm thấy có gì đó thôi thúc mình tìm lại phần ký ức đó đúng không?

- Đúng vậy.

- Em có cảm giác muốn gặp lại một ai đó đúng không?

- Đúng vậy.

Tôi thành thật hơn bao giờ hết.

Cậu ta thoáng có vẻ tư lự khi nghe tôi nói vậy, nét mặt cậu ta giãn dễ chịu ra như có sự băn khoăn vừa rời khỏi.

- Giờ thì về Giao ước.

Tôi lặp lại. Tôi cảm giác về một sự tò mò miễn cưỡng. Cậu ta nhìn thẳng vào tôi, cặp mắt một mí rưỡi khởi sự dò xét. Tôi không thấy có lý do gì mà không nhìn lại. Chúng tôi nhìn nhau, một người ngồi chân xếp bằng trên giường, một người ngồi dựa lưng trên ghế, khoảng cách giữa chúng tôi xa hơn nhiều so với lần đầu tiên gặp mặt.

Ngày hôm nay, cậu ta đã nhầm tôi với Shi một vài lần. Tôi biết. Tôi cũng muốn cho cậu ta biết rằng tôi không phải là Shi, rằng phản ứng của tôi ngày hôm qua chỉ là bị ảnh hưởng bởi Shi… Tôi muốn làm vậy và đã làm vậy. Cậu ta gật đầu và xin lỗi tôi. Tôi nói tiếp, rằng cậu ta đừng có xưng hô anh em thân mật như vậy nữa, cậu ta cũng chỉ đáng tuổi tôi, thậm chí ít tuổi hơn nếu nhìn vào ngoại hình. Tôi hai mươi tuổi và tuân thủ những luật lệ giao tiếp riêng của mình. Cậu ta có vẻ bối rối khi nghe những lời tôi nói, nhưng cũng như mọi lần, cậu ta định hình lại rất nhanh và hầu như giữ được eye-contact.

Cậu ta gãi tai và đáp lại lời tôi, lượt giao tiếp vẫn được tiếp tục:

- Ừm, anh hiểu…À, ý mình là…[Ngừng một lát] Mình không cố ý đối xử với cậu như với Shi. Phải không, đó là cách mà cậu gọi “cậu” khi đó. Mình chỉ là quên mất, khi nói chuyện với cậu, giọng nói và khuôn mặt cậu, cả cách đề phòng đó, hầu như không hề thay đổi so với trước kia. Cậu bây giờ đúng là hơn tuổi mình. Mình thì vẫn mười tám ở thế giới này còn cậu thì đã sinh nhật hai mươi rồi ha.

- Tôi có quen cậu không? Ý tôi là Shi, chắc chắn quen cậu phải không?

Tôi nhớ lại cảnh tượng thân mật đêm hôm trước và cách Shi nhìn cậu ta.

Đột ngột bị hỏi đúng trọng tâm, cậu ta lúng túng không biết nên trả lời như thế nào. Mà không, không phải vậy...

Tôi tiếp tục ngay:

- Để tôi đoán nhé, cậu không thể trả lời đúng không. Và đó là một điều khoản của giao ước? Mặc dù cậu cố ý không nói tiếp về nó.

Cậu ta ngạc nhiên khi đối diện với một “tôi” nhạy cảm đến vậy. Đôi mắt cậu ta lộ vẻ kinh ngạc và cùng với nó, đôi môi cũng hơi hé mở.

Tôi lại tiếp:

- Nó có thể là: Tôi phải tự mình tìm lại những ký ức rải rác trong thế giới này và trong cậu. Mọi sự tường thuật hay cố ý nhắc lại phần ký ức đó bằng lời nói đều bị cấm. Cậu chỉ có thể cho tôi thấy các dấu hiệu bằng hành động, sắp xếp để các sự kiện có ý nghĩa gợi nhớ xảy ra. Nơi này được thiết kế hoàn hảo cho việc đó, là nơi tôi thuộc về và là thế giới tôi muốn thấy. Tôi nói đúng không?

- Về cơ bản là đúng.

Cậu ta cười dịu dàng.

- Mình không biết là cậu có thể trưởng thành như thế này. Mình lại yêu cậu thêm nữa rồi.

Tôi vừa nhận được một lời tỏ tình. Từ một “người quen”? Thình lình và không thể tự nhiên hơn. Đối với cậu ta, tôi quá quen thuộc. Tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt ngụ ý : Tôi không quan tâm điều cậu vừa nói. Và hỏi cậu ta tiếp điều tôi muốn biết. Tôi để cho giọng mình dịu đi, hữu ý tạo ra một lớp vỏ âm thanh nhẹ nhàng.

- Shi đã đi rồi phải không?

Cậu ta gật đầu.

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 11-05-2012 lúc 17:59 Lý do: sai chính tả
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #12  
Old 14-04-2012, 15:01
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Shi goes home- chương 4

Chương 4: Right as rain


Tôi tỉnh giấc.

Lúc đó là ba giờ đêm. Ở Mirrorland có lẽ vẫn là ban chiều, ngay lúc đứa con trai ngủ và tôi kết thúc cuộc nói chuyện. Lần này cậu ta tiễn tôi bằng một cái gật đầu. Vậy là cô gái tên Shi ấy đã đi, nhưng đi đâu? Tôi không biết, nhưng tôi có cảm giác mình cũng đang đi đến một nơi nào đó, có thể không hẳn là một nơi, hay chỉ một ý niệm nào đó.

Tôi đi tìm ký ức của tôi.

Nếu Shi chính là phần ký ức đã mất của tôi, tại sao nó không tìm đến với tôi. Có lẽ nó còn việc gì đó phải giải quyết. Lòng tôi dậy lên một nỗi bất an không sao lý giải nổi. Ba giờ mười phút…,ở thế giới này, thời gian vẫn trôi. Ở thế giới này, thời gian tự do tự tại, nó không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, kể cả không gian. Nhưng ở Mirrorland thì khác, thời gian chỉ là thứ yếu, nó là buổi chiều bởi vì nó buộc phải vậy, bởi ai đó muốn nó như vậy.

Ai? Ai là người muốn tôi đi vào đó. Có thể thế giới đó rất thực, rất tuyệt vời như tôi đã nhìn thấy, và cậu ta gọi đó là Wonderland.
“ĐÓ không phải là Wonderland”- Bất giác tôi bật thành tiếng suy nghĩ trong đầu mà không biết. Thế giới đó không thực sự tuyệt vời đến thế.

Nỗi bất an vẫn nhảy múa trong lồng ngực, nó huýt sáo và cợt nhả, nó thách thức tôi bắt được nó. Tôi nổi giận. Sáng sớm mai phải đi học, giờ thì đầu nhức. Giờ thì mất ngủ. Ba giờ rưỡi hơn.
Tôi tự trấn an mình, nhưng vô ích. Tôi nằm trên giường, mắt mở nhìn lên trần nhà.

Khoan. Tôi đang nằm trên giường? Tôi lục lọi ký ức. Tôi không nhớ mình đã lên giường bao giờ, lúc đó tắm xong, lau đầu, sấy tóc, bôi kem…và đi sang thế giới trong gương. Theo lôgic, tôi bất tỉnh khi đang đứng và giờ phải đang nằm dưới đất mới hợp lý. Vậy là cơ thể tôi tự di chuyển sao? Không thể như thế được. Có thể mẹ gọi tôi mãi không được liền mở cửa phòng và thấy tôi nằm đo đất nên đã bế tôi lên giường. Giả thiết này là hợp lý nhất. Tôi thở hắt ra.

Thời gian vẫn trôi. Tôi quyết định không cố ngủ nữa, bật dậy. Đèn báo tin nhắn nhấp nháy, tôi mở di động. Ba tin nhắn và một cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Giant.

Tin thứ nhất:

“Cát à, anh xin lỗi vì đã không nói gì mà bỏ về. Anh không giận gì đâu.”

Tin thứ hai, dài hơn:

“ Em giận à. Đừng phí công thế. Lúc đó anh chỉ buột miệng hỏi vậy thôi, anh không có ý nói là em không quan tâm gì tới anh đâu. Cũng không có ý đòi hỏi hay ra điều kiện gì cả. Em rất hiểu anh mà, phải vậy không?”

Hai tin cách nhau khoảng nửa tiếng. Tin cuối cùng được gửi vào lúc mười hai giờ hơn:

“ Em ngủ rồi à.”

Giant không có thói quen nhắn những tin kiểu này. Và mười phút sau, anh ấy còn gọi cho tôi. Như vậy, ngày mai chắn chắn chúng tôi sẽ có chuyện để nói với nhau.

Rảnh rỗi. Tôi đọc lại những tin nhắn ấy, và dịch chúng ra theo cách hiểu của mình. Tôi cắm tai nghe, giai điệu của “Right as rain” vang lên. Tôi để suy tư của mình bay bổng khi Adele ngân nga giai điệu tự do ấy. Tôi để cho mình tự do, tôi quyết định cùng nhảy một điệu với nỗi bất an trong lòng. Tôi huýt sáo. Ngón tay cái ấn phím điện thoại.




Tin thứ nhất. Giant nghĩ là tôi nghĩ anh ấy giận. Đúng là tôi có nghĩ như vậy thật. Giả định là chúng tôi chơi một ván bài, một ván Old Maid thật công bằng, tôi rút trước, rồi đến lượt Giant, rồi lại đến lượt tôi,…cứ như vậy cho đến khi mỗi người chỉ còn trong tay hai quân, và một trong hai quân đó là quân Jocker. Lượt cuối cùng là của Giant, anh ấy nghiêm túc từ đầu đến cuối, và lượt cuối cùng này lẽ ra cũng nên như vậy. Nhưng tôi đã phá vỡ sự nghiêm túc ấy, bắt anh ấy phải nhận lấy quân Jocker. Giant không còn cách nào khác. Tôi thắng.

Tin thứ hai. Giant nghĩ là tôi giận. Tôi chẳng có lý do gì mà giận anh ấy. Anh ấy nói là buột miệng hỏi nhưng tôi lại không nghĩ vậy. Người như Giant không có khái niệm “buột miệng”. Anh ấy hiểu ngôn ngữ chỉ là tín hiệu nhưng có thể giết người, có thể làm người ta vui sướng nhưng cũng có thể làm người ta đau lòng. Ngôn ngữ có thể làm tất cả. Anh ấy đang bào chữa. Đôi khi câu trả lời chính xác nhất lại nằm ngay trong chính lời phủ định của chủ thể. Giant đã nghĩ là tôi không quan tâm gì tới anh ấy. Anh ấy đã muốn nhận được từ tôi nhiều hơn. Nếu tôi muốn anh ấy yêu tôi nghiêm túc, tôi phải nghiêm túc. Nếu không, chúng tôi nên chấm dứt tại đây. Câu cuối nghe có vẻ tiêu cực quá. Tôi không tưởng tượng được người như Giant bị kiểu cảm xúc này chi phối. “Em hiểu anh mà”- Giant nghĩ vậy. Tôi tự hỏi liệu mình có thực sự hiểu anh ấy hay không. Tôi không biết chắc được. Không bao giờ ta nên khẳng định là hoàn toàn hiểu rõ một con người. Ý thức của con người là vô biên, những cắt nghĩa và hành động bộc lộ ra ngoài chỉ là một phần rất nhỏ trong đó. Người ta có thể hoàn toàn hiểu một giọt nước, nhưng để hiểu hoàn toàn một đại dương, điều đó gần như là vô vọng.

Tin nhắn cuối cùng chỉ bởi vì tôi không trả lời hai tin nhắn trên.

Cuộc gọi đầu tiên bởi vì tôi không trả lời ba tin nhắn trên.

Giant lúc này thật dễ hiểu, anh ấy nên thế, hành động đúng như anh ấy nghĩ.
Và thế là tôi biết sáng mai khi chúng tôi gặp nhau, tôi sẽ phải làm gì, như thế nào. Như Adele đang hát:

They make believe that everything
Is exactly what it seems
But at least when you're at your worst
You know how to feel things.

Đúng vậy, con người ta có thể nghĩ một điều và làm điều ngược lại. Sau đó tự thuyết phục mình và mọi người rằng: việc ta làm là đúng. Họ quên đi suy nghĩ ban đầu của chính mình mà tin tưởng rằng bản chất của mọi việc đúng như nó trông như vậy. Con người không có cách nào ngoài sử dụng suy nghĩ chủ quan của mình để đánh giá mọi việc “một cách khách quan và đầy đủ”. Trong nhiều trường hợp cách này phát huy tác dụng và ta đi đến kết luận đúng. Nhiều trường hợp thì không, ta không thể chủ quan đánh giá người khác hay những việc mà họ làm, kể cả những việc xảy ra tồi tệ nhất và họ cố làm nó tồi tệ hơn. Họ xấu xa hay cố làm ra vẻ xấu xa? Họ là những người lớn ích kỷ hay chỉ là đứa trẻ tưởng là mình có thể có tất cả?

Tất cả chỉ bởi vì bản thân con người là một khối đầy rẫy mâu thuẫn. Chúng dậy lên, triệt tiêu lẫn nhau, rồi lại dậy lên, triệt tiêu, cứ như vậy cho đến khi thể xác chết đi, những mâu thuẫn mới kết thúc.

Nói một cách đơn giản cực kỳ, con người ta không giống con vật ở chỗ ta có ngôn ngữ làm công cụ suy tư. Các con vật khác chỉ có thể phát ra những tín hiệu giản đơn và phát đi những thông điệp giản đơn, đại loại: gần đây có nước, kẻ thù đến, nguy hiểm,…Còn con người, chúng ta phức tạp. Nói năng phức tạp biểu thị cho suy nghĩ phức tạp. Và đặc biệt chúng ta có một khả năng nữa mà các loài khác không thể có được, đó là đặc quyền của con người:

Nghĩ một đằng, làm một nẻo.

Ví dụ: một người nghĩ điều xấu và làm việc tốt, một người nghĩ điều tốt và làm việc xấu. Họ có thể là bạn của nhau. Nếu điều đó xảy ra, các mâu thuẫn sẽ dần bị triệt tiêu cho đến khi cả hai người đều nghĩ việc xấu và làm việc xấu [hoặc] nghĩ điều tốt và làm việc tốt. Cả hai loại đó đều dễ chịu như nhau, chả ai phải tự mâu thuẫn với chính mình nữa, họ tìm ra nhân cách thực sự của mình và hài lòng sống với nó. Ngay cả những người thực sự tàn bạo và vô lý, không như ta tưởng, họ không những không đau khổ dằn vặt, họ vẫn hạnh phúc theo cách của riêng mình cho đến khi bị các chuẩn đạo đức xã hội tóm gáy, họ ra pháp trường mà vẫn không hiểu tại sao mình phải chết.

Tất cả những người thuộc loại nghĩ điều xấu và làm việc tốt; nghĩ điều tốt và làm việc xấu; nghĩ điều xấu và làm việc xấu nếu không đổ cho thiên tính của họ, rằng họ như vậy từ khi mới sinh ra, thì chỉ có một lý do duy nhất khách quan: họ thiếu tình yêu.

Giả định một thanh niên đứng trước toà án tối cao, quan toà hỏi tại sao anh ta lại giết bạn gái của mình. Anh ta chỉ yên lặng cúi đầu, nước mắt rơi vãi trên nền đất lạnh. “Bởi vì tôi yêu cô ấy”. Anh ta nói vậy và mọi người xung quanh nhìn anh ta như một kẻ biến thái toàn tập. Không, anh ta không biến thái, chỉ vì thiếu tình yêu. Một kẻ khát khao tình yêu mà không được thoả mãn có thể làm những việc không tưởng. Và không bao giờ tưởng tượng được.

Khi con người soi vào chính mình, họ thấy cả thế giới. Nhưng con người ít khi làm được như vậy, không dễ. Họ chỉ có thể soi gương. Ta chỉ tưởng tượng mình trong mắt người khác nếu không treo cái gương trước trán mình hoặc treo cái gương trước trán người đối diện với mình. Lúc nào cũng vậy…

Tôi để dòng suy tư của mình lắng dịu đi một chút, thư giãn các nơron thần kinh, đứng dậy vươn vai hít thở. Cửa sổ vẫn mở từ khi Giant rời khỏi phòng, một điều không bình thường đối với bản thân căn phòng này. Gió thổi vào lồng lộng làm phiền tấm rèm đang kịch liệt phản đối vô ích. Tôi đóng cửa sổ.

Nằm xuống giường, một lần nữa, nhắm mắt. Giấc ngủ đang đến với những bước nhón chân nhẹ nhàng, nó đã gần chạm đến tôi chỉ cách có vài chục centimet.
Tôi lẩm bẩm: “Giấc ngủ chết tiệt à, nãy giờ chúng ta chơi trò Em bé tập đi phải không? Mày có vui không? Giờ tao không thèm để ý đến mày nữa, không thèm quay lại nữa, không thèm diễn tới diễn lui cái trò vô vị đó nữa. Cứ nhào tới đi.” Và thế là “em bé giấc ngủ” nhào tới.

“Right as rain” vẫn nhảy nhót một giai điệu jazz, xoay xoay mãi như bông bồ công anh trong gió.

Who wants to be right as rain
It's better when something is wrong
You get excitement in your bones
And everything you do's a game
When night comes and you're on your own
You can say "I chose to be alone"
Who wants to be right as rain
It's harder when you're on top
[…]
And now I've had enough of love.
………………………………………….

Chuông báo thức đã reo loạn lên rồi. Tôi có quyền cằn nhằn như thế, đầu tôi nặng trĩu, mí mắt sưng lên, di động sập nguồn. Tôi quên không tắt nhạc trước khi ngủ mà cứ để nó chạy suốt đến khi hết pin. Bó tay.

Giant chắc đang đợi.

Tôi làm vệ sinh cá nhân, sắp xếp mọi thứ và đi xuống nhà. Mẹ thấy tôi sắc mặt mệt mỏi, mẹ hỏi:

- Tối qua học mệt quá hả con?

- Dạ đâu có, con mất ngủ chút thôi.

Tôi làm bộ tươi tỉnh nói. Mẹ nhíu mày:

- Đâu mà mất ngủ. Hôm qua con ngủ quên dưới đất, mẹ phải vác lên giường đấy!

Ồ ra là mẹ. May quá, tôi không tự di chuyển khi đang ngủ.

- Thế cơ ạ. Con có biết gì đâu, chắc do máy sấy làm cho buồn ngủ đó. Sau đó đúng là con bị mất ngủ mà. Hêhê…

Mẹ cười nói:

- Nhanh lên không Nguyên nó đang đợi ngoài kia.

Tôi biết. Tôi chào mẹ và bước ra cửa. Giant vẫn đứng đó như mọi khi, lưng dựa vào tường, đầu hơi cúi, hai mắt nhắm nghiền. Anh ấy mở mắt quay về phía tôi khi tôi bước ra. Nét mặt có chút bâng khuâng.

Tôi cất giọng:

- Chào anh.

- Chào…À, đi thôi.

Tôi tự thấy biểu hiện của mình không khác gì mọi khi còn Giant có đôi chút kỳ lạ. Chúng tôi đi bên nhau, không nói câu gì. Được hơn nửa đường, tôi “phá băng”, ngước lên nói bằng một giọng nghiêm chỉnh:

- Hôm qua em ngủ quên, không trả lời được tin nhắn của anh. Xin lỗi.

Lời xin lỗi đầu tiên trong ngày của tôi. Giant không đáp lại. Độ hai phút sau, anh ấy mới nói:

- Hôm nay em đừng nói gì được không? Anh đang suy nghĩ.

Giant đang suy nghĩ. Tôi không nói gì nữa, tôi cũng đang suy nghĩ. Tôi không biết làm sao để lấy lại “lá Jocker”. Buổi học trôi qua thật tẻ nhạt. Chúng tôi chỉ có hai môn học ngồi cùng một lớp với nhau, tổng cộng là bốn tiết. Đó là một đặc điểm của hình thức học theo tín chỉ trên Đại học, chúng tôi đăng ký học qua mạng những môn chung và cố ý vào cùng một lớp. Các môn chuyên ngành tôi học cùng với lớp mình. Giant học khác chuyên ngành với tôi.

Sự im lặng vẫn được duy trì.

Bốn tiết học chiều qua đi. Chúng tôi hẹn gặp nhau ở cổng sau trường. Giant vẫn muốn đưa tôi về nhà nhưng tôi nói việc đó không cần thiết, nhà tôi chỉ cách trường một đoạn và xung quanh đây rất an toàn. Vì vậy anh ấy có thể lấy xe và về luôn.

Hôm nay đặc biệt hơn. Tôi chấp nhận để Giant đưa về. Chúng tôi vẫn phải nói chuyện với nhau.

- Cát, anh có chuyện muốn nói. Đừng về nhà vội. Ta đi đâu đó đi.

Và chúng tôi đổi hướng khi đã đi được một phần ba đường về.

- Ừm, em cũng có chuyện muốn nói. Anh chọn background đi.

Tôi hỏi anh ấy muốn đi đâu.

- Về nhà anh.

Giant trả lời lập tức. Tôi cũng tức khắc trả lời:

- Không được. Em chưa báo với mẹ sẽ về muộn hôm nay.

- Vậy thì báo đi.

Tôi ngập ngừng:

- Em để điện thoại ở nhà rồi.

Bởi vì nó vô dụng.

- Dùng của anh này.

- Không được, mẹ sẽ biết là em đi với anh.

- Có gì sai khi em đi với anh à?

Đúng, không có gì sai cả. Tôi chấp nhận:

- Không. Em gọi.

Điện thoại reo khẽ và đầu máy bên kia, mẹ trả lời:

- Alô, Nguyên à. Có việc gì đấy cháu?

Tôi nói liến thoắng một hồi.

- Mẹ à con đây. Điện thoại của con hết pin. Chiều nay bọn con phải ở lại làm bài tập nhóm nên có thể sẽ về muộn lắm. Mẹ không cần phải phần cơm cho con đâu nhé.

- Cát à?

Mẹ tôi lúc nào cũng phản ứng hơi chậm khi nghe điện.

- Vâng. Là con.

- Ừ, cứ đi đi. Mẹ vẫn phần cơm cho. Khi nào về rồi ăn.

- Vâng, vậy cũng được. Con chào mẹ.

- Ừ.

Thế là xong mọi thủ tục. Tôi đường hoàng đi đến nhà bạn trai của mình. Ba mươi phút ngồi xe máy. Đến nơi, tôi xuống xe, Giant dắt xe vào bên trong khuôn viên. Tại sao lại có khuôn viên ở đây á. Nói thể nào nhỉ. Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà Giant, một nơi lạ lùng.

Bản thân căn nhà thì không lớn lắm, có thể gấp rưỡi nhà tôi, xây theo kiến trúc hiện đại, khoáng đạt. Vật liệu chủ yếu của căn nhà theo như quan sát tổng quan là gỗ và đá và tre trúc gì đó, thân thiện với môi trường. Tường đá màu xanh cẩm thạch kết hợp hài hoà tuyệt đối với màu nâu trầm của gỗ bóng. Các vật dụng cũng như cách bài trí không rõ là theo phong cách nào, vừa có sự đối xứng của phong cách Trung Hoa, vừa tiện nghi thực dụng của phong cách phương Tây, nhưng vẫn có nét rất tự do trầm mặc của phong cách Nhật.

Còn điều lạ lùng là: căn nhà thì không lớn nhưng không gian xung quanh lại rất rộng lớn. Có thể cho là mênh mông được. Tôi không tin được giữa lòng thủ đô lại có một nơi như thế. Gọi là khuôn viên e là vẫn còn miễn cưỡng, rộng như công viên, cả đằng trước và đằng sau, có cả đống cây cổ thụ ở đây, vòi nước tưới tự động, đèn lác đác trên các con đường rải sỏi dẫn đi khắp nơi.
Thấy tôi ngơ ngác, Giant cười.

- Em ngạc nhiên à?

- À, ở đây rộng quá nhỉ?

- Có thấy thừa thãi không, anh thậm chí còn chưa đặt chân được hết mọi nơi ở đây.

Vừa nói Giant vừa mở khoá cửa. Tôi thắc mắc:

- Không có ai ở nhà à?

- Ừm, hiếm khi có.

- Anh ở một nơi rộng như thế này một mình?

- Sao, chẳng có vấn đề gì cả, hệ thống an ninh ở đây rất tốt. Nếu không đi cùng anh, em không thể vào được đâu.

Tôi không có ý đột nhập. Tiếp tục quan sát mọi phía.

- Em muốn biết tại sao lại rộng vậy không? Ai đến đây cũng đều thắc mắc như thế cả.

Không đợi tôi lên tiếng, Giant đã tiếp:

- Bởi vì ông ngoại anh trước kia là nhà tư bản.

Trước kia là thế có lẽ bây giờ thì không. Tôi biết, đối với một nhà tư bản, không cái gì là không thể. Họ đặt mức cân nhắc thấp nhất là đạo đức và cao nhất là lợi nhuận. Nhưng điều đó không quan trọng.

Quan trọng là tôi đang ở đây, trong nhà Giant. Và mây đen vần vũ ở ngoài kia.

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 11-05-2012 lúc 18:01 Lý do: sai lỗi chính tả+cách trình bày
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #13  
Old 15-04-2012, 00:16
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Shi goes home- chương 5

Chương 5: Có muốn tắm cùng không?

Lúc đó đã gần sáu giờ tối. Tôi ngồi một mình trong phòng Giant, trên chiếc sofa màu kem. Suy nghĩ trong khi để ánh nhìn dạt vào từng vật dụng nhỏ.

Hơn ai hết, tôi hiểu hệ quả của việc nói dối. Tôi đã dối mẹ bằng một giọng tỉnh bơ giả tạo. Mẹ của tôi, không biết mẹ có đủ linh cảm để biết được rằng tôi đã nói dối hay không, tôi thấy rất sợ khi nghĩ đến điều đó. Và tự trong thâm tâm, tôi hy vọng một sự trừng phạt để hoá giải cảm giác tội lỗi và bất trắc này. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, tầng mây uể oải trên tầng không như là một điềm báo, chớp khởi sự rạch vài đường như mở màn cho một tiết mục trình diễn pháo hoa.

Căn nhà có một mùi đặc biệt, mùi thơm của gỗ. Tôi tự hỏi nó có điểm nào giống với căn phòng gỗ trong Mirrorland? Nhưng ý thức chợt lu mờ và tôi không phân tích được gì nhiều. Phòng của Giant lại có một mùi khác với căn nhà. Tôi chịu không biết nó là mùi gì, nhưng có thể nói là khá dễ chịu. Anh ấy vừa nói tôi đợi ở đây và chạy đi đâu đó, đến bây giờ là được gần năm phút. Thời gian trôi thật thong dong ở đây, tôi cảm giác anh ấy đã đi lâu lắm rồi.

Căn phòng ấm áp với độ rộng vừa phải, từ phía cửa đi vào có thể thấy cách bài trí khá đơn giản. Một cái giường rộng độ hai mét ở ngay chính giữa phòng, đầu giường tiếp xúc với tường bởi một bức hoạ kéo thẳng lên đến tận trần phòng. Tuy không hẳn là một bức hoạ, nó không gợi nhiều cảm xúc gì cả, nhưng gam màu xanh lá đậm kết hợp với những dải màu xanh nhạt ngả sang nâu trầm của những bông lau và vô vàn hạt sáng được thêu bẳng chỉ kim tuyến khiến cho tôi dễ chịu. “Chỉ cần là màu xanh là ổn.”-Tôi nghĩ vậy. Đầu giường trang trí hoạ tiết lập thể không theo bất kỳ hình dạng gì, hai màu đen trắng tôn lẫn nhau, thoạt nhìn không rõ chất liệu, có thể là kim loại, cũng có thể là gỗ. Tất cả đều gọn gàng tinh tươm. Thẳng phía cửa nhìn vào là một bàn làm việc mặt kính loại lớn kết hợp với giá sách có cửa kính chắn bụi (không giống bàn học của sinh viên chút nào), đi liền với nó là một ghế dựa cùng bộ. Đèn hộp lập phương đặt trên bàn, một lọ cắm bút chuẩn tông màu với cái bàn, bên cạnh là bể cá vàng, một cái chặn giấy, sách vở trên bàn ngăn nắp,… Không có gì để chê. Bên trái giường là một giá nhỏ đựng báo và tạp chí, bên phải là một tủ nhỏ có ba ngăn để đựng đồ lặt vặt, trên mặt tủ đặt lọ hoa bằng sứ đen viền trắng, duy không có bông hoa nào. Tủ quần áo không có gì đặc biệt, là loại có thể gặp ở bất cứ đâu, nó khép nép trong góc phòng.

Đáng nói nhất trong căn phòng này phải nói là bộ sofa màu kem nằm kiêu hãnh trên tấm thảm bao gồm một ghế bành dài phủ nhung toàn bộ và hai ghế bành nhỏ, ở giữa là mặt kính trong suốt hình ô van đặt lên hai tấm đỡ - coi như là hai chân bàn bằng gỗ đen nhánh.

Tôi ngồi ngả mình vào tấm đệm gối ở phía sau và nhâm nhi tách trà hoa cúc mà Giant đã pha trước khi đi. Thật là dễ chịu.

Ngay khi tôi cảm thấy đói bụng, Giant về. Anh ấy khoát tay ra hiệu và nói:

- Xuống phòng ăn đi. Anh vừa mua đồ về, đợi anh nấu mười lăm phút nữa là có cơm rồi.

Tôi đi theo.

Căn phòng bếp thông trực tiếp ra phòng tắm chính của ngôi nhà.

- Em có thể đi tắm trong lúc chờ cơm cũng được.

Tôi ngửi hai tay áo của mình.

- À không, anh không có ý đó.- Giant chữa như vừa nói sai điều gì.
Tôi từ chối và nói dù sao cũng không mang theo đồ để thay, có phải đi dã ngoại đâu. Tôi ở đây là vì có việc cần phải nói. Tôi tự nhủ mình như vậy.

Bên ngoài, trời bắt đầu nổi gió. Tôi ngồi trên một chiếc ghế cạnh bàn ăn. Giant bắt đầu nấu bữa tối. Dù nhìn từ phía sau hay từ phía trước, trong anh ấy đều thật to lớn. Lần này tôi được thoải mái nhìn Giant từ phía sau và có cảm giác thật đặc biệt. Một thân hình cân đối và chắc chắn, nước da ở cánh tay có phần sạm hơn ở tai và mặt. Có vẻ trước đây anh ấy đã chơi một môn thể thao ngoài trời nào đó. Tôi hỏi Giant. Anh ấy trả lời:

- À, năm lớp mười anh có bị ép vào câu lạc bộ điền kinh.

Ra là chạy. Lại một việc nữa ngoài nấu nướng Giant có thể mà tôi không thể.

Bây giờ thì tôi hiểu tại sao người ta hay nói về tấm lưng của người đàn ông. Nó không đơn giản chỉ là biểu tượng. Lưng của Giant thực sự rất tuyệt làm tôi suýt nữa không cưỡng lại nổi mà chạy đến ôm lấy anh ấy. May mà tôi đã không làm vậy. Dáng vẻ Giant làm bếp nhìn từ phía sau khiến tôi rất thích thú: đôi tay thoăn thoắt cắt gọt thứ gì đó, rồi thái nhỏ trên tấm thớt gỗ, khi nước trong nồi vừa sôi tới, toàn bộ hỗn hợp rau, cái gì gì đó,…được đổ vào; trong lúc đó anh ấy đổ hỗn hợp vào đó vào chảo, tôi ngửi thấy mùi trứng chiên. Canh sôi, trứng cũng vừa chín, anh ấy tắt bếp, và cuộn trứng.

Tôi băn khoăn không hiểu tất cả những vật dụng bé nhỏ của nhà bếp trong đôi bàn tay to lớn với những ngón dài hấp dẫn của Giant trông sẽ như thế nào. Thật thú vị, cả cái cách anh ấy khom mình để cuộn trứng, trông có khác nào một người thợ gốm tỉ mẩn đâu.

Trong vòng chưa đầy mười lăm phút, toàn bộ bữa ăn đã được chuẩn bị xong. Thực đơn gồm: cơm, trứng cuộn, chả viên và súp cá chỉ vàng còn dư lại từ bữa trưa, canh tôm rau bí. Một bữa ăn đầy đủ các thành phần và tương đối phức tạp.

- Em chẳng bao giờ làm được thế này. – Tôi thành thật nói khi Giant dọn toàn bộ bữa ăn lên trên bàn.

- Thế thì không cần phải làm. – Anh ấy đáp gọn lỏn.

Tôi hơi chạnh lòng:

- Anh sống một mình mà cũng cầu kỳ quá nhỉ.

Giant nhìn tôi, đáp:

- Cũng không có gì đặc biệt cả. Nhiều khi vì quá buồn chán nên đâm ra nghiện vào bếp, cứ bắt tay vào nấu là mọi chuyện tầm phào đều bay đi hết. Công thức sẵn đấy rồi, đọc sơ là làm được, cũng không cần phải nguyên tắc lắm, thành phần thì thích ăn cái gì thì cho nhiều cái đấy vào, nếu không ngon thì đổ đi nấu cái khác…

Hiếm khi anh ấy nói liền một câu dài như vậy. Tôi cười. Chúng tôi cùng ăn với nhau. Đã bắt đầu ăn là hạn chế nói chuyện. Tôi nhớ hình như đã có lần tôi bảo với Giant là tôi thích ăn trứng. Tôi còn cẩn thận dặn là đấy không phải ẩn dụ. Thật là hài. Và hôm nay tôi được ăn trứng do chính anh ấy chiên. Một người bạn gái vô dụng như tôi hàng ngàn hàng vạn lần cảm tạ ba mẹ Giant đã sinh ra anh ấy, không phải tên nào khác. Tôi ăn xong một bát, Giant ăn xong hai bát và đang xới bát thứ ba. Tôi đặt đũa xuống và hỏi xin một cái gum để nhai. Đó là thói quen của tôi khi ăn cơm xong. Anh ấy chỉ vào cái hộp ở trên tủ bếp.

- Em không ăn nữa à. Ăn ít vậy, không cần phải ngại gì đâu, vẫn còn nhiều cơm mà.

- Em có ngại đâu. – Tôi không ngại gì cả.

- Hay là đang ăn kiêng hả, vô ích thôi.

- Ý gì vậy? Em không ăn kiêng, dạ dày em chỉ chứa được một bát cơm thôi. Mà bát cơm nhà anh cũng to hơn bình thường đó.

- Vậy à. Anh tưởng loại bát này là nhỏ nhất rồi chứ.

- Người nào nói vậy là gạt anh thôi. – Tôi vừa nói vừa cười.

Tôi lấy gum và quay trở lại bàn ăn. Vừa nhai tôi vừa nhìn Giant và cơm vào miệng, anh ấy ăn từng miếng nhỏ nhưng với tốc độ rất nhanh. Thiện xạ và cơm. Tôi không dùng đũa được nhanh như vậy, ở nhà tôi vẫn còn ăn bằng thìa và chỉ năm miếng là xong bữa. Giant bất giác ngẩng lên nhìn. Tôi quay mặt đi. Anh ấy hỏi:

- Em nhìn gì vậy? Ăn nữa không?

- Đã bảo không rồi mà. Anh cứ ăn đi để ý đến em làm gì.

- Em thực sự không sốt ruột chứ?

- Không một chút nào.

Giant tiếp tục ăn. Năm phút sau tôi nhổ gum.

Anh ấy anh xong và định đứng lên dọn dẹp. Tôi ngăn lại:

- Khoan đã, anh cứ ngồi nghỉ đi, để em dọn cho. Ăn xong phải để cho dạ dày nghỉ ngơi rồi làm gì hẵng làm.
Tôi cảm ơn Giant về bữa ăn và nhanh nhẹn dọn đống bát đĩa trên bàn. Tôi bảo Giant là anh ấy cứ ngồi và chỉ cho tôi vị trí của các thứ: bát, đĩa, dao, thớt…, cái gì cất vào đâu. Việc đó cũng khá dễ, Giant nói có tổ chức, không đến nỗi tam sao thất bản. Giả dụ: “ Đĩa thì cất vào tủ chạn phía bên trái, hàng dưới cùng. Dao treo trên giá ngay trước mặt em, hàng thứ ba từ dưới lên…”. Giống y như cách mà anh ấy hay giảng bài cho tôi.

Giant bê đĩa táo từ trong tủ lạnh ra, xé màng bọc, đặt lên bàn. Anh ấy cầm một quả lên và lôi ra con dao gọt trái cây nhỏ từ trong ngăn kéo dưới gầm bàn. Hoá ra mặt bên dưới của bàn ăn có một cái ngăn kéo, nó được thiết kế ngầm dưới đấy, thoạt nhìn, mặt bàn chỉ là một tấm gỗ phẳng tròn thôi. Giant toan gọt quả táo nhưng tôi bảo anh ấy đưa tôi gọt. Giant nhìn tôi, nhíu mày:

- Ngồi yên đấy. Dọn dẹp xong phải để tay chân nghỉ ngơi rồi làm gì hẵng làm.

Tôi gật. Thật không biết nói gì hơn. Có thể nói khuôn mặt Pocker thỉnh thoảng mới phá lên cười là một phần thiết yếu làm cho Giant đúng là Giant. Mặc dù mặt tôi cũng đã điềm nhiên không kém rồi nhưng mà mười lần nói chuyện với Giant phải bị giật mình ít nhất một lần.

Giant gọt táo và tôi ngồi nhìn. Ở đây tôi rảnh như không. Nhưng mà thật tuyệt là tôi có cơ hội nhìn thấy bàn tay của Giant đối xử với các vật nhỏ. Tuyệt, không còn từ nào hay hơn để diễn tả. Anh ấy rất khéo tay. Đó là kết luận cuối cùng của tôi, rút ra từ việc Giant gọt táo. Con dao bên tay trái và quả táo bên tay phải, mọi thứ đã vào vị trí.

Sẵn sàng. Bắt đầu.

Con dao chuyển động, quả táo nghiêng mình ngoan ngoãn, lớp vỏ chạy ra, nhanh và đều. Chuẩn xác không khác gì một cỗ máy, đôi tay của Giant còn vượt xa một cỗ máy tinh vi ở mức tinh tế đến độ biến ảo của chúng. Lớp vỏ mỏng dính và liên tục chảy xuống, từ đầu đến cuối không có bất kỳ đoạn nào có khả năng bị đứt và đống vỏ nằm gọn gàng trên đĩa một vùng hẹp giống như người ta cởi áo ra vắt lên ghế mà không quên quay lại chỉnh trang cái áo một chút cho ngay ngắn. Những ngón tay dài thon tuyệt đẹp. Chúng phối hợp nhịp nhàng như nghệ sĩ dương cầm, nhưng ngón tay Giant có lực mạnh hơn thế, và quả táo thực hiện hành trình xoay tại chỗ quanh một trục ảo đúng bảy vòng trong không gian.

Một phút hơn. Hoàn hảo! Quả táo giờ là các miếng táo.

Hệ quả sau đó là tôi ăn táo mà chỉ toàn nghĩ về bàn tay của Giant. Xem ra tôi không chạm vào nó là không được rồi.

Chúng tôi quay trở lại phòng của anh ấy. Giant đi tắm. Trước đó còn cho tôi một cú Joke khiến tôi suýt ngã ngửa. Chuyện là như vậy: hai chúng tôi ngồi cùng nhau trên chiếc ghế bành dài và uống trà. Tự nhiên Giant đứng phắt dậy, hai tay chống hông, nghĩ gì đó và nói với không khí:

- Anh đi tắm.

- Vâng. Chúc anh tắm vui vẻ. – Tôi chỉ đùa thôi.

Giant cúi xuống nhìn tôi, vẻ mặt rất ư là không hài lòng.

- Thật là em không muốn tắm không?

- Em tắm làm gì nếu không có đồ mới để thay cơ chứ?

- Thì mặc lại đồ cũ cũng được.

- Không thích, khó chịu lắm. Mà tại sao anh lại quan tâm đến chuyện em tắm như vậy chứ? Bốc mùi lắm à?

- Không. Vì ở đây có bồn tắm lớn lắm, em chả bảo là muốn thử tắm bồn một lần mà.

- Tất nhiên. Tất nhiên. Nhưng không phải là ở đây, bây giờ. – Tôi cười.

- Có sao đâu nhỉ?

- Có nhiều sao lắm.

Tất nhiên là có sao rồi. Tôi đến đây là vì có chuyện cần phải nói, không đến đây để tắm bồn.

Giant mở tủ lấy một bộ quần áo, vắt lên vai, đi chầm chậm về phía phòng tắm. Đặt tay lên nắm cửa phòng, Giant quay lại nói vội như vừa nhớ ra điều gì:

- Cát à.

- Gì vậy.

- Chúng ta tắm chung đi.

Tôi giật mình đến phụt cả ngụm trà vừa mới nhấp ra mặt bàn. Cái quái gì trong đầu anh ấy thế? Tôi tự hỏi, vẫn chưa kịp bình tâm lại. Quả nhiên, cứ mỗi lần Giant gọi thẳng tên tôi ra là thể nào cũng có chuyện ba chấm nào đấy. Tôi lau miệng. Một cơn buồn cười không biết từ đâu dâng lên ngập cả cuống họng. Tôi cười như nắc nẻ, giọng lạc cả đi:

- Chịu thôi, chịu thôi.

- Em chịu hả?

Anh ta còn dám hỏi lại nữa chứ.

- Không phải là chịu. Mà là không- thể- được. – Tôi dằn từng chữ để đảm bảo đối phương nghe thấy. Miệng tôi vẫn chưa trở về khuôn dạng bình thường được, cơn cười vẫn chưa tha cho tôi.

- Tốt thôi. – Giant mở nốt cánh cửa, đi vào phòng tắm.
…………………………………………………………………

Tôi còn nhìn chằm chằm vào cái cánh cửa khi nó đã hoàn toàn đóng lại chừng một phút. Liệu anh ấy có thình lình chạy ra không mảnh vải che thân và lôi tôi vào đấy không nhỉ. Thật là nguy hiểm. Giant thật là nguy hiểm. Tôi lặp lại trong đầu, cố khắc nó thành một nếp trong não.

Tôi ngả mình về phía sau, mắt nhắm nghiền. Suy nghĩ về chuyện kỳ quặc vừa mới xảy ra. Không lẽ chuyện mà anh ấy nói với tôi hôm trước, “yêu nghiêm túc” là chỉ việc này ư. Tắm chung á? Quỷ thần ạ, ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra chứ. Lẽ ra tôi không nên gật đầu đến đây, cứ ngồi tạm quán cà phê nào đó mà nói thì đã xong từ lâu rồi… Mà đúng là Giant đã hơn hai mươi hai tuổi, nếu có nhu cầu này nọ cũng là bình thường thôi. Có lẽ tôi đã tô vẽ hình ảnh Giant trong tâm trí mình thành ra hơi bị đặc biệt quá. Anh ấy chỉ đơn giản là người có khả năng kiềm chế quá tốt, tự nhiên hôm nay khả năng ấy bỏ đi dã ngoại, và thế là…xong một bộ phim hài.

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 11-05-2012 lúc 18:02 Lý do: sai chính tả
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #14  
Old 15-04-2012, 04:01
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Shi goes home- chương 6

Chương 6: Lên giường đi.

Tôi gần như ngủ thiếp đi trên chiếc ghế mềm mại, đầu dựa vào thành ghế, hai tay cũng gác luôn lên đó, thõng ra đằng sau, hai chân bắt chéo chữ X, mặt ngửa lên trần nhà, miệng hơi hé mở. Không đời nào mà tôi lại ngủ dễ đến thế, căn phòng này nhất định là có vấn đề, tôi đổ tội. Mấy giờ rồi nhỉ? Giấc ngủ như càng sâu thêm, tâm trí tôi vật vờ đuổi theo muôn vàn hạt ánh sáng dìu dịu từ chiếc đèn trần rọi sáng căn phòng, như thể một con quạ con bị hấp dẫn bởi mảnh đá quý trên vương miện nhà vua. Nó không ý thức được nguy hiểm.

Tôi thấy ướt. Một vài giọt nước đang chảy trên gò má tôi. Nước ở đâu?

- Một cái dáng ngủ siêu lợi hại.

Giọng nói trầm trầm nhưng đầy đủ ngữ điệu châm chọc vang lên gần sát bên tai tôi. Giant.

Tôi mở mắt trừng trừng. Mặt Giant đúng là đang kề sát bên tai tôi, anh ấy còn cố tình thổi vào đó, tôi còn ngửi thấy mùi kem đánh răng dìu dịu. Nước từ trên tóc Giant nhỏ xuống mặt tôi, ngày một nhiều hơn. Tôi né người sang một bên.

Hoàn toàn tỉnh ngủ.

Tôi uể oải, giọng vẫn nhàn nhạt cái điệu của người mới ngủ dậy:

- Lau khô đầu đi chứ.

- Lau khô rồi biết đến khi nào em mới dậy. – Giant cười lộ phần răng cửa trắng đều đặn. Hiếm đấy, anh ấy hợp với kiểu cười nửa miệng và cười phá lên hơn. Quái nhân.

- Quái nhân. – Tôi nói.

- Vì là người yêu của quái nhân mà. – Cười tiếp.

Nước trên tóc Giant vẫn tiếp tục chảy xuống gáy, xuống cả phần xương ức nhô lên rõ nét. Cả trên trán cũng có một vài hạt nước dùng dằng níu lại.

Tôi bảo anh ấy ngồi xuống cạnh tôi và giật lấy tấm khăn trên tay anh ấy. Chúng tôi ngồi đối diện hẳn với nhau, Giant khoanh một chân trên sofa, chân còn lại vẫn thong thả rúc trong chiếc dép đi trong phòng. Nhẹ nhàng trùm tấm khăn mềm lên tóc Giant, tôi đưa cả hai tay xoa xoa đầu anh ấy. Giant hơi khom lưng, cúi đầu ngoan ngoãn để cho tôi lau, ánh mắt anh ấy hướng xuống không tập trung vào bất kỳ điểm nào. Ít tóc như vậy chắc cũng chẳng cần máy sấy, sẽ khô nhanh thôi.

Đột nhiên, Giant nắm lấy cổ tay tôi và dừng nó lại. Tôi ngừng lau:

- À, xong rồi đó.

- Buồn cười lắm à?

Tôi đâu có cười.

- Em có cười gì đâu. – Tôi thắc mắc.

- Không, ban nãy cơ.

Tôi nhớ ra là ban nãy đúng là tôi có cười sằng sặc lên. Thực sự tôi vẫn chưa hiểu lắm câu hỏi của Giant.

[ Im lặng một lát] Tôi tiếp:

- À, cái vụ anh rủ em tắm chung. Nói sao nhỉ. Thật ra cũng chẳng có gì buồn cười cả, chỉ là em hơi ngạc nhiên thôi. Không có ý gì cả.
- …
Giant cũng im lặng một lát. Đúng là không dễ gì hiểu được điều này.

-…Em bảo có chuyện muốn nói với anh, em nói trước đi. – Giant cất giọng.

- Điều em muốn nói chỉ có đúng một câu. Nhường anh nói trước, điều em muốn nói sẽ làm câu kết.

- Em có chắc không đấy?

- Chắc. – Tôi rất tự tin.

- Được thôi. Lên giường đi.

Tôi nhìn Giant chằm chặp, không khỏi nghi vấn.

- Tại sao lại phải lên giường?

- Vì anh đã chọn background là giường của anh.

Cái bẫy kiểu gì thế này? Miệng tôi thì cười nhưng chân mày thì nhíu lại. Tôi không ưa chuyện này, cảm giác như mình bị ngu đi. Cơn giận cũng xuất phát từ trước trán và lan rộng ra cả khuôn mặt. Có vẻ như mặt tôi đã đỏ, không phải vì xấu hổ mà là vì giận. Điên đầu. Và những lúc thế này, tôi thường đưa ra quyết định khá nhanh chóng và liều lĩnh. Được thôi. Tôi chấp nhận, tôi muốn theo chuyện này đến cùng, đằng nào tôi cũng phải “làm câu kết”. Tôi có thể từ chối nhưng lại không thể. Khi trò chơi của chúng tôi bắt đầu, từ chối đồng nghĩa với bỏ cuộc. Dù phía trước có là màn đêm thăm thẳm, tôi vẫn phải bước về phía trước. Tôi sẽ lại thắng. Một lần nữa. Cứ chờ rồi xem. Tôi lên giọng một chút:

- Mấy giờ rồi?

- Hơn tám giờ một chút. Yên tâm, chúng ta vẫn còn dư thời gian. Việc này sẽ kết thúc nhanh thôi. Sẽ không lâu đâu.

Giant nói bằng một giọng còn điềm nhiên hơn bình thường, và kết hợp với thứ giọng trầm của anh ấy, câu nói trở nên lạnh hơn cả đá.

Như thể anh ta biết tôi sẽ đồng ý.

Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hạt. Giant đóng các cửa sổ. Sau đó ngồi lên giường với một tư thế thoải mái nhất có thể, giống như một trùm xã hội đen đang ngồi trên chiếu bài. Anh ta dang rộng hai tay:

- Nào, lại đây. Đừng bảo là em vẫn còn đang nghĩ đấy nhé.

Tôi nghĩ xong từ lâu rồi. Nhưng từ suy nghĩ đến hành động là một khoảng, và tôi vẫn chưa sẵn sàng đứng lên.

Tôi đứng lên từ từ và bước đi về phía Giant cũng cùng một nhịp chậm rãi như thế. Nhưng bất an là bất an. Tôi đang bị trừng phạt vì cái tội đã nói dối mẹ. Nghĩ như vậy khiến bước chân tôi nhanh hơn một chút, tuy độ căng thẳng vẫn không giảm. Cảm xúc vẫn là thứ khó nắm bắt nhất trong mọi hoàn cảnh kỳ quái.

Khi đầu gối tôi chạm vào giường, ánh mắt chúng tôi vẫn không rời nhau. Tôi thực sự muốn biết người yêu mình đang nghĩ cái gì. Nhưng như vậy có đáng để mạo hiểm không. Giant muốn tắm với mình, và giờ đây anh ta muốn làm gì đó tiếp.

Tôi chợt nhớ ra là chúng tôi vẫn chưa hề hôn nhau lần nào. Có thể tôi đã nghịch tay Giant nhưng tôi thậm chí còn không cho anh ta nắm tay mình. Trong tình yêu, đốt cháy giai đoạn là một việc nguy hiểm. Nhưng giờ đây, tôi không thể lựa chọn khác. Vẫn một cụm suy nghĩ ép tôi tiến lên. Và tôi tự giao nộp mình cho người khổng lồ.

Tôi ngồi quỳ trên giường, cách Giant nửa mét. Chúng tôi từng ngồi bên nhau gần hơn thế. Nhưng bây giờ, nửa mét là quá gần. Chúng tôi vẫn nhìn nhau.

- Em vẫn chưa tới đích mà. – Giant nói trong khi tư thế ngồi không thay đổi.

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!...........

Tôi chán trò này rồi.

Tôi xoay mình vụt chạy khỏi giường, nhưng đã không còn kịp nữa. Giant ôm chặt lấy tôi từ đằng sau, không cần đến hai tay. Tay còn lại anh ta còn giữ lấy chân tôi rất mạnh.

Đã quá muộn để cho tôi thay đổi quyết định. Tôi ngừng phản kháng, không phải vì tôi không phản kháng mà là không thể. Với chênh lệch trọng lượng và chiều cao quá lớn, tôi chỉ giống như một con thỏ ngu ngốc nằm duới nanh vuốt của con thú ăn thịt điên khùng.

Tôi bị ép nằm sấp xuống, cả cơ thể Giant đè lên tôi. Đau.

- Đau! – tôi thét lên.

- Xin lỗi nhưng em phải bình tĩnh lại đã. Anh không định làm điều mà em đang nghĩ. Bình tĩnh lại được không, xin em đấy.

May cho Giant, tôi là loại để cho ngôn từ chạy vào tai kể cả trong hoàn cảnh như thế này. Tôi hít thở sâu. Giant hơi nâng mình lên. Cảm giác đau dịu dần.

- Tôi bình tĩnh lại rồi. Bỏ tay ra đi.

- Nếu em hứa là sẽ không chạy.

- Sẽ không chạy.

- Hứa đi.

- ...hứa?

Anh ta muốn làm tôi nổi giận một lần nữa. Cố gắng kiềm chế. Tôi hứa. Anh ta buông tay và ngồi dậy. Tôi chống tay xuống giường và cũng ngồi dậy mấy giây sau. Tôi ngồi quay lưng về phía Giant.

- Quay lại đây. – Vẫn một cái giọng ra lệnh đáng khinh đó.

Tôi từ từ quay lại, ném về phía anh ta hàng tỉ ánh nhìn phiền hà. Giờ thì đến lượt tôi dùng cái giọng đó:

- Giờ thì nói đi.

- Anh chỉ muốn yêu em một cách nghiêm túc.

- Nghiêm túc quá nhỉ. Tôi thấy rồi. Thấy rõ lắm rồi. Không cần thiết phải nghiêm túc hơn nữa. Tôi cảm nhận quá đủ tình cảm của anh rồi. Hết chưa?

- Chưa. Anh muốn biết khi nào thì em mới nghiêm túc yêu anh.

- Không biết, tôi còn không biết tôi có yêu anh không nữa là...

Với câu nói ấy, tôi đã tự tố cáo mình. Tôi đưa tay lên miệng. Cảm giác như muốn khóc nhưng không tài nào khóc nổi.

Nước mắt không ra được, nó bị chặn đứng hoàn toàn ở một đoạn nào đấy. Ngay cả rơm rớm cũng không.

Không nước mắt.

Tôi cúi gập mình, hai tay chống gập xuống giường, đầu chỉ cách giường hai ba phân, tôi làm điệu của một người giúp việc Nhật Bản khi xưa rối rít van xin sự tha thứ từ chủ nhân khi đã làm vỡ cái lọ quý của ông ta.

- Thực sự xin lỗi. Dừng lại thôi. Xin lỗi. Xin...

Và hoàn toàn không có nước mắt. Giant lập tức kéo tôi ngồi thẳng dậy. Bằng cả đôi tay, anh ta ghì lấy vai tôi, kéo tôi sát lại. Hai khuôn mặt giờ chỉ cách nhau độ một ngón tay trỏ. Giọng Giant rất gay gắt và pha đầy nghẹn ngào:

- Cát, anh biết em là Cát nhưng tình yêu không phải là Game. Hiểu không? Không hiểu anh sẽ làm cho em hiểu.

- Giant ôm lấy tôi bằng cả vòng tay của anh ta, và trái với giọng nói vừa dứt, cái ôm đầu tiên dịu dàng hơn bao giờ hết. Tim tôi đập mạnh tựa như khi nhìn thấy Shi và đứa con trai trong Mirrorland ngủ bên nhau. Sự tiếp xúc của hai lồng ngực, bụng, cổ, và tóc. Dịu dàng và ấm đến mức có thể tan chảy ra được.

Chính mùi dầu gội của Giant mới là nhân tố thiết yếu tạo nên mùi của căn phòng này.

Từng giây từng giây trôi qua, tôi chìm đắm trong sự ấm áp đó. Tôi vòng tay ôm Giant, tôi muốn cảm nhận nó rõ hơn. Rõ hơn nữa.

Trôi đi. Phút giây này có kéo dài mãi mãi cũng được.

Tôi ghé môi vào vành tai Giant, khe khẽ:

- Xin lỗi anh.

- Đó là câu kết của em đấy à? Không hay.

- Đúng là không hay. Em không biết phải nói gì khác.

- Em có thể Cảm ơn anh.

Chúng tôi buông nhau ra và nhìn nhau. Tôi không biết phải nói gì khác. Một ngôn từ đẹp đến thế liệu có hợp với tôi?

- Em có thể nói như vậy bây giờ không? Dù đã làm xong câu kết rồi.

- Được chứ. – Giant cười trông rất hiền – Lần trước coi như là nháp cũng được.

- ... Cảm ơn anh.

- Chưa được dứt khoát lắm, nhưng Cát làm được như vậy là tốt lắm rồi.

Đoạn, Giant xoa đầu tôi. Tôi nói tôi không phải là cún. Tôi hỏi:

- Mấy giờ rồi?

- Chín giờ kém. Để ý giờ giấc quá nhỉ.

- Em nên về thôi.

- Ừm, anh đưa em về.

- Tất nhiên rồi, em không có nhớ đường đâu.

Giant cười ý hiển nhiên là vậy.

Chúng tôi rời phòng và hướng về phía cửa chính, cùng một đường mà mấy tiếng trước tôi đã đi qua để đến phòng Giant. Anh ấy mở cửa, một cơn gió dữ dội thốc vào trong nhà như nó chỉ đợi có thế, chứng tỏ uy quyền tuyệt đối của mình. Và trời đang đổ mưa rất to.

- Đúng là mưa to thật. – Giant nói, điềm nhiên.

- Làm sao bây giờ? – Tôi cuống quýt

- Đành đợi cho hết mưa vậy.

Tôi sốt ruột. Gần chín giờ rồi:

- Biết bao giờ mới tạnh?

- Đừng hỏi anh. Anh chỉ biết câu trả lời là “đợi”. Nếu không muốn đợi hết mưa thì em gọi điện về nhà báo là sáng mai về là được.

- Anh đùa à?

Tôi vừa dứt lời thì di động của Giant kêu. Anh ấy trả lời:

- Vâng, Nguyên nghe ạ. Dạ? Em ấy vẫn đang ở cùng với cháu. Vâng.

Giant đưa điện thoại cho tôi, nói:

- Của em.

Tôi chuẩn bị tinh thần nghe trung ương mắng xuống.

- Vâng, mẹ ạ.

Giọng mẹ qua điện thoại đầy lo lắng:

- Con đã ăn tối chưa?

- Con ăn rồi mẹ ạ.

- Trời mưa to lắm. Nếu không tạnh được thì con cứ ở đó nhé. Về bây giờ nguy hiểm lắm.

- Chắc lát nữa là tạnh thôi mẹ ạ. Mẹ đừng lo.

- Ừ, thế nhé.

- Con chào mẹ.

Tiếng tắt máy. Tôi nhìn cái điện thoại. Giant nhìn tôi cười từ nãy tới giờ.

- Mẹ lo cho con gái quá…

- Có thật không vậy.

- Em không bao giờ xem dự báo thời tiết đúng không. Sáng nay đài báo là đêm nay- 15/4-, do ảnh hưởng của bão đổ bộ vào Trung Quốc, có thể có gió giật mạnh cấp 9, cấp 10, kết hợp với mưa lớn và triều cường dâng cao, có thể có lụt lội ở một số địa bàn như…

- Stop.

Tôi bóp trán.

- Anh biết mà tại sao lại làm thế này hả?

- Vì anh muốn em thua một lần.

- Thua?

- Trước đó, chúng ta vẫn đang chơi Game mà, phải không? Anh đã chịu thua một vài lần rồi, thấy cũng bình thường thôi. Em cũng chịu thua một lần xem sao. Sao? Cảm giác tốt chứ?

Giant vừa dứt lời, tôi thụi ngay một quả vào bụng anh ấy. Giant ôm bụng.

Tôi càu nhàu:

- Vừa mới đi giày vào, giờ lại phải cởi ra. Phiền muốn chết!

Nói đoạn tôi đi ngược trở lại vào phòng Giant, đi hết dãy hành lang, leo một tầng cầu thang, mở cửa, bước vào phòng. Ngửa người nắm cái phịch lên giường.

Quá đủ cho một ngày.

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 11-05-2012 lúc 18:03
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #15  
Old 15-04-2012, 16:08
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Shi goes home- chương 7

Chương 7: Broken Hallelujah



Và trời đã mưa suốt đêm. Trước mười hai giờ đêm, mẹ đã nhắn cho tôi một tin và chỉ thế thôi.

“ Trời mưa to lắm, con cứ ở đó nhé, đừng ra đường. Sáng mai về cũng được, cho an toàn.”

An toàn? Mẹ nghĩ là con gái mẹ ở cùng với một tên con trai suốt đêm trong một căn nhà thênh thang không còn một ai khác,…là an toàn? Mẹ nghĩ gì trong đầu thế? Thật không hiểu nổi. Tôi đăm chiêu, lười nhác soi mặt vào màn hình điện thoại. Mưa vẫn táp vào cửa sổ. Mười hai giờ rưỡi, nằm trên giường Giant, tôi vẫn không sao ngủ được.

Giant nói, chân gác lên thành sofa:

- Nghe nói còn có mưa đá nữa đấy.

- Mưa đá cái đầu anh ấy. – Tôi cãi.

- Không tin em cứ thử chạy ra đường mà xem.

Giant thách tôi. Mẹ tôi dặn không được chạy ra ngoài đường. Tôi nên nổi khùng lên cho anh ấy biết mặt, hay là vâng lời mẹ dặn đây? Thật là khó nghĩ.

Mọi chuyện xảy ra hôm nay khá kỳ quái, nhưng còn khuya mới bằng được vụ cái gương trong phòng tôi. Tôi chợt nhớ về nó, không biết nó sao rồi, nó có đang chờ tôi về và hút tôi vào trong đó hay không. Nếu điều đó xảy ra, tôi đành phải xin lỗi nó thôi, và nói với nó rằng tôi bị kẹt cứng ở đây.

Tại sao tôi lại nghĩ nó đang chờ tôi nhỉ?

Giọng Giant lại vang lên một lần nữa:

- Em đang nghĩ gì vậy?

Tôi nằm im không nói gì. Mắt nhắm nghiền, song tay vẫn khư khư cái di động.

Tôi không thể kể cho anh ấy về vụ cái gương, Mirrorland, Shi, hay tên toe toét ở đó được. Giant có thể sẽ không cười, sẽ tin tôi, nhưng sẽ rất phiền hà.

……[Im lặng] Tiếng gió rít thảm thương ngoài cửa sổ kính đã đóng kín, nghe yếu ớt và vô vọng. Mẹ nghĩ tôi sẽ an toàn ở đây.

Chớp rạch một vệt đau đớn trên bầu trời, chưa đầy một giây sau, một tiếng nổ lớn xé nát không gian tĩnh lặng buổi đêm. Tim tôi đánh thịch, rùng mình, cơ thể cứng lại như vừa có dòng điện chạy qua. Mắt nhắm chặt, tôi mím môi để không âm thanh nào dù là nhỏ nhất thoát ra khỏi miệng.

Giant nhổm dậy, nhìn tôi. Hai cặp mắt nhìn nhau. Môi anh ấy mở sẵn như định nói điều gì.

Tôi quay lưng đi.

Trên tầng không ngoài kia Sấm và Chớp mở cuộc thương lượng. Âm thanh trầm mặc của đêm tối như người điều hoà một sự mâu thuẫn đang dần lên đỉnh, lần này nó đành bất lực để cho đôi bên gây chiến. Âm thanh của sấm rào rạo gầm ghè như tiếng phát ra từ một cối xay ngô khổng lồ. Chớp cũng không chịu lép vế, chúng phản bác đối phương ngay tắp lự, yên lặng, nhưng đầy quyền lực.

Thế này làm sao ngủ được bây giờ. Mặt tôi phản chiếu qua gương điện thoại trông đau khổ hơn bao giờ hết.

Đột nhiên, một hình ảnh khác mặt tôi hiện ra qua tấm gương nhỏ. Tôi trợn tròn mắt.

Không thể tin nổi vào mắt mình nữa!

Tôi ấp a ấp úng nhìn tên con trai trong Mirrorland khoanh tay đứng trong tấm gương, chỉ cách mặt tôi chưa đến một gang tay. Cậu ta cười, ra ngón tay trỏ lên miệng ra dấu “Suỵt!”.

Tôi ngậm miệng.

Môi cậu ta mấp máy, âm thanh truyền trực tiếp vào tai tôi mà không vương chút nào ra ngoài, nghe lùng bùng như qua điện thoại:

- Có muốn mình giúp cậu ngủ không. – Cậu ta cười hết cỡ

Đầu óc tôi quay mòng mòng như ruồi say nắng. Tôi lấy tay còn lại che màn hình điện thoại đi. Coi như không nhìn thấy.

- Đừng làm vậy…! – Cậu ta nói, giọng hối hả nghe rất buồn cười.

Ngay cả ở đây, tôi vẫn không thoát khỏi cái gương. Thật nhức đầu.

Tôi nhắm mắt, trong tâm trí tôi là hình ảnh một vòng tròn nhỏ xoáy tít ngay trước trán. Như mọi khi.

Tôi đã ở thế giới trong gương. Tôi đang đứng trên một quả đồi xanh mướt cỏ. “Tôi” ở thế giới thực coi như là đã ngủ rồi.

Nhưng thế này đâu phải là ngủ, tôi đã ngủ đâu. Còn tên phiền phức toe toét kia đi đâu rồi.

Cậu ta đang đứng ngay phía sau tôi. Bất thình lình, cậu ta vòng tay ôm chầm lấy tôi và áp mặt vào tóc tôi, từ phía sau. Tôi gắt nhặng lên:

- Thôi ngay! Cậu làm gì thế hả?

Cậu ta buông ngay ra.

- Xin lỗi…Tại mình nhớ cậu quá, lâu quá không gặp.

- Lâu? Mới gặp hôm qua mà. Đừng có thậm xưng lên thế chứ.

- Đấy là vì cậu không biết, một ngày ở thế giới thực bằng bốn ngày ở đây đấy. – Cậu ta vừa nói vừa giơ bốn ngón tay ra.

- Thật á?

Cậu ta gật, vẻ như hoàn toàn chắc chắn. Tôi nguôi lại, nói:

- Nói chung hôm nay tôi không có hứng nói chuyện với cậu. Tôi mệt lắm. Thật đấy. Xin lỗi vì không đáp ứng được mong mỏi của cậu. Giờ tôi chỉ muốn ngủ thôi!

Tôi cúi đầu thành thực lễ độ.

- Thì ngủ đi. – cậu ta nói, vẻ hiển nhiên.

- Thế quái nào được?

- Cậu chỉ việc nằm nhắm mắt lại một vài phút là được thôi mà. Ngủ ở đây cũng chẳng khác gì nhiều so với ngủ ở thế giới thực cả. Dễ hơn là đằng khác. Chỉ cần nhắm mắt lại… một…hai…ba…. KHÒ.

Cậu ta cười thích thú, tôi thì bực mình. Tôi nói, giọng uể oải:

- Tôi ngủ ở đâu được đây. – Tôi chỉ tay vô định ra khắp không gian đồi núi bao la.

Cỏ chuông kêu líc lắc, chim hót véo von, mây bồng bềnh trôi, đốm nắng lác đác, nước chảy róc rách, sóng cỏ mượt như nhung, cây rừng toả mùi thơm dìu dịu. Tuyệt vời cho một cuộc dã ngoại cùng gia đình. Nhưng bây giờ tôi thực không không có lòng dạ nào mà ngắm cảnh.

Cậu ta tiếp lời:

- Cậu lên giường đi.

Lại một tên khác mời tôi lên giường à. Lần này tôi chẳng phản ứng gì đặc biệt. Vẫn giọng uể oải:

- Đâu nào?

- Ngay đây.

- ĐÂU! – Tôi thét lên. Nhưng cậu ta vẫn điềm tĩnh.

- Giường của cậu là cả quả đồi này!!! Cậu muốn ngủ ở đâu cũng được hết.

Cậu ta dang rộng hai tay hào phóng hết mức có thể, và miệng cậu ta cười cũng rộng rãi như thế.

Gió thổi nhè nhẹ. Tôi ngập ngừng nằm xuống cỏ. Mùi cỏ thơm ngai ngái và ấm áp. Cậu ta ngồi xuống bên cạnh tôi.

- Có muốn mình hát ru cậu ngủ không? – Giọng cậu ta thì thầm.

- Cậu muốn làm gì thì làm. Hát dở làm tôi không ngủ được tôi sẽ giết cậu. – Tôi đáp. Tôi thực sự chẳng còn sức đâu mà đi giết cậu ta. Tôi nằm quay lưng về phía cậu ta, đầu gối lên cánh tay.

- Yên tâm đi. Tất cả chim chóc ở đây đều thích nghe mình hát.

- Hy vọng bọn nó đúng.

- Chà, bài gì đây. Cậu có muốn nghe bài nào không? Một bài vui vui nhé?

Tôi không đáp lại.

[Yên lặng]

Cậu ta bắt đầu.

Giọng hát vang lên. Tự do. Kiêu hãnh. Tha thiết. Đượm buồn.

Tôi không chỉ biết bài hát này. Tôi thuộc nó như lòng bàn tay. Tôi chịu không nhớ được tại sao tôi lại thuộc được nó. Tôi chưa bao giờ cố học thuộc một bài hát nào, nhưng sự thật vẫn cứ là sự thật. Đã lâu lắm rồi, giai điệu thân thuộc này mới vang lên.

Bản “Hallelujah” cover bởi Kokia.




Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah

Well your faith was strong but you needed proof
You saw her bathing on the roof
Her beauty and the moonlight overthrough you
She just tied you to her kitchen chair
She broke your throne and she cut your hair
And from your lips she drew the Hallelujah

Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah

Well, maybe I've been here before
I've seen this room and I've walked this floor
You know I used to live alone before I knew you
I've seen your flag on the marble arch
But love is not a victory march
It's a cold and it's a broken Hallelujah.

Bài hát như một con đường thân mật dẫn tôi tới một miền ký ức xa lạ. Trong miền ký ức ấy, tôi và một người con trai cùng nhau ngồi trên một phiến đá lớn bên cạnh một dòng suối hẹp nhưng nước rất trong và mát. Hai đôi chân cùng buông thõng xuống dòng nước mải miết chảy.

Đó là một người có nước da trắng trẻo, cánh tay mảnh mai với những ngón dài. Tay áo người đó xắn lên mấy gấu, hàng cúc áo bị thiếu đâu mất một cái ở vị trí thứ ba từ trên xuống. Tôi chỉ có thể nhìn lên đến cổ người đó, không phải vì người đó quá cao. Có cái gì đó cố tình bị bôi xoá đi. Dù có cố như thế nào tôi cũng không thể định hình được khuôn mặt của người đó.

Chúng tôi đan tay vào nhau. Và hát

Hallelujah

Hai giọng hát hoà vào với nhau và hoà với tiếng suối. Tôi có thể tưởng tượng được người đó đang cười.

Tôi và người đó hát cùng nhau?

Không. Là Shi và người đó. Không phải tôi.

Tôi đã ngủ rất sâu. Và có lẽ cũng đã quay trở về thế giới thực. Trong đó, tôi nằm trên giường Giant. Bóng anh ấy lờ mờ trước mắt tôi.

Ấm áp

Giant đắp chăn cho tôi, cao quá ngực.

Không còn mùi cỏ nữa.

Gối và chăn thoang thoảng mùi dầu gội của Giant.

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 11-05-2012 lúc 18:04
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #16  
Old 15-04-2012, 22:20
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Shi goes home- chương 8

Chương 8: Đánh sập nó đi! Điên mất.

Sáng hôm sau.

Đúng sáu giờ, tôi mở mắt theo đúng đồng hồ sinh học cùa mình trước cả khi chuông báo thức từ di động kêu. Tôi bật nhổm dậy như lò xo, mắt nhìn dáo dác, xung quanh tôi là một nơi lạ lẫm.

Tôi nhầm. Vẫn trong căn phòng của Giant thôi.

Tôi đưa tay che miệng, ngáp sái quai hàm, vươn vai.

Gió đã ngừng. Những tia nắng ban mai nhẹ xuyên qua lớp kính cửa sổ, lấp lánh như hàng vạn ánh nhìn thơ trẻ, mang trên mình chúng một nguồn nhiệt nồng ấm đến với căn phòng. Tôi cảm thấy dễ chịu hơn hẳn, cơ thể nhẹ bẫng đi và tràn đầy sinh lực.

Tôi đã có một giấc ngủ ngon lành, trên thảm cỏ của Mirrorland, và sau đó yên vị trên chiếc giường này, nó có một độ cứng rất chuẩn. Cái giường không quá cao, nhưng cao hơn giường của tôi ở nhà, làm tôi thấy mình được nâng lên một tẹo. Tấm trải giường màu lục nhạt bằng vải cotton mềm, chăn bông loại vừa điểm xuyết vài cánh hoa nhỏ cách điệu màu xanh Côban. Toàn màu tôi thích. Tôi rời khỏi giường, trải tấm chăn phủ kín mặt đệm ngay ngắn như nó đã từng trước khi tôi đến.

Cuối cùng, để kết thúc việc dọn giường, tôi lật cái gối lên và đặt nó lại nghiêm chỉnh trên lớp chăn vừa rải. Thoạt nhiên, một vật gì tròn nhỏ thoáng đập vào mắt tôi. Tôi lại lật cái gối lên.

Đúng là có một vật tròn nhỏ màu nâu dẹt nằm dưới cái gối. Tôi ngó qua ngó lại, Giant không có ở trong phòng. Tôi nhặt vật đó lên.

Một cái cúc áo bằng gỗ cỡ cái kính áp tròng.

Tại sao lại có cái cúc ở đây nhỉ? Tôi tự hỏi mình.

Cúc áo và áo bị mất cúc. Tôi khuấy động bộ não buổi sáng, nó tinh nhạy hơn bình thường.

Cái cúc này là từ cái áo của người con trai hát cùng Shi trong giấc mơ hôm qua. Nó là cái thứ ba từ trên xuống. Tôi vẫn còn nhớ.

Vậy, người con trai đó chính là Giant?

“Cạch!” – Giant mở cửa phòng. Tôi vội vàng giấu cái cúc vào trong túi quần. Anh ấy cầm một cái túi gì đó, nói:

- Em dậy rồi à.

- Chào anh. – Tôi gói ghém dòng suy nghĩ đang lên đà, giấu đi nét mặt băn khoăn của mình, mỉm cười hoà nhã.

- Anh mua khăn mặt và bàn chải đánh răng cho em rồi này. Đi rửa mặt đi.

- Thôi, em về nhà rửa cũng được. – Tôi hơi ngại.

-…Anh không nghĩ là em muốn ra khỏi nhà với bộ dạng hiện giờ đâu đấy.

Tôi đưa hai tay áp vào mặt mình, cân nhắc lại ý định vừa nãy. Tôi nghĩ bụng : “Ừm, thôi thì cũng đã mua về đây rồi. Cứ dùng vậy.”. Giant nói:

- Thôi anh đã mua các thứ đây rồi. Em cứ dùng đi.

Tôi nhận lấy cái túi từ tay Giant và đi vào phòng tắm. Tôi đánh răng, rửa mặt, chải đầu, chỉnh lại quần áo,…lần lượt từng việc một. Tôi thấy mình trong gương. Trông tôi vẫn không khác gì ngày hôm qua. Đương nhiên rồi, con người ta ngủ một đêm dậy sao có thể thay đổi được chứ, có phải là Urashima Tarou đi thăm thuỷ cung đâu.

Nhưng quả thực có cái gì đó rất khác, không phải là tôi mất đi thứ gì đó, mà là được thêm vào.

Tôi dòm mặt mình thật kỹ lại một lần nữa. Nhưng chẳng thấy gì.

Một phút sau, tự nhiên tôi nhớ lại cảnh Shi thình lình xuất hiện trong gương nói lời tạm biệt, và đêm qua tên kỳ lạ của Mirrorland đột ngột chường mặt ra trên gương điện thoại. Tôi quay phắt mặt đi, cầm túi khăn mặt và bàn chải rảo bước đi ra khỏi phòng tắm. Tôi cất cái túi vào trong cặp. Thấy vậy, Giant liền châm chọc:

- Em mang về à? Cứ để ở đây cũng được, lần sau lại có cái mà dùng. – Giọng nói của anh ấy không có ý gì là châm chọc cả, nhưng tôi cứ nghe ra như vậy.

- Sẽ không có lần sau đâu ạ.

- Cũng phải. – Vừa nói, Giant vừa nhìn đồng hồ trên cổ tay. – Gần sáu giờ rưỡi rồi, mình đến trường luôn nhé.

- Cho em về nhà đã. – Tôi muốn gặp mẹ ngay.

- Anh vừa nhận được tin nhắn của mẹ em. Mẹ bảo em cứ đến trường luôn cũng được.

Tôi lườm Giant:

- Nói dối.

- Đâu có. – Mặt vẫn tỉnh bơ.

- Di động của anh đây này. – Đoạn tôi giơ cái di động ra huơ huơ trong không khí. Tôi vẫn giữ nó suốt từ đêm qua đến giờ, lúc mẹ gửi tin nhắn cho tôi.

Giant cười.

Yên lặng một lát. Tôi thẳng người, mắt nhìn thẳng vào Giant, nói:

- Có lẽ em phải đánh giá lại anh từ đầu.

- Em nên làm thế từ lâu rồi.

- Nghĩa là sao?

- Là thế đó. Chúng ta quen nhau đã gần một năm rồi mà em cứ để ý cái gì ấy.

- Để ý cái gì là cái gì, em vẫn rất cố gắng để hiểu anh đấy chứ. Vấn đề là em không phải Chúa mà biết được mọi suy nghĩ của anh. Anh có bao giờ nói gì về bản thân mình đâu.

Giant giơ hai lòng bàn tay về phía tôi ra hiệu “đủ rồi”, nhưng tôi chưa chịu dừng lại.

- Anh nói em phản ứng khó hiểu nhưng anh còn khó hiểu hơn. Em mà dịch sai ý anh nói cũng là tại anh cả. Nói chung, trong chuyện của chúng ta, ngoài việc lẫn lộn tình yêu với trò chơi ra, em đã làm rất tốt.

Tôi khoanh tay trước ngực, điệu bộ rất tự đắc. Giant đặt hai tay lên vai tôi, xoay người tôi ra phía sau và đẩy tôi ra ngoài hành lang, miệng còn lẩm bẩm:

- Được rồi, được rồi…đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

- Anh nhầm. – Tôi có ngoảnh mặt lại nói tiếp – Em đã tiến hoá rồi. Dù không biết là ở chỗ nào nhưng chắc chắn là vậy.

Tôi đã cảm thấy khi đứng trước gương ban nãy.

- Em tiến hoá lùi hả.

Một chân làm trụ, chân còn lại tôi đá xoáy một vòng trên không, mục tiêu là Giant. Nhưng lần này anh ấy đỡ được bằng một cánh tay, hệ quả là, chân tôi đau như vừa đá vào thân cây. Đúng là một hòn đá bự: Giant stone.

Giant chở tôi thẳng về nhà. Gần về đến nhà, tôi nhìn thấy mẹ đứng ngay trước cửa. Thấy tôi, mẹ hớt hải lo lắng. Tôi xuống xe, chạy về phía mẹ:

- Mẹ ơi con về rồi.

Mẹ sờ đầu, sờ trán, sờ vai tôi. Tôi nói:

- Mẹ ơi con có làm sao đâu.

- May quá. – Mẹ vừa nói vừa thở phào nhẹ nhõm.

Tôi không hiểu vì sao mẹ lại biểu hiện kỳ quặc như thế. Đêm trước, lúc nằm ở nhà Giant, tôi hết sức bất bình vì thái độ có vẻ thờ ơ của mẹ, tôi cảm thấy mình được quan tâm chưa đủ. Nhưng bây giờ, tôi cảm thấy chắc chắn là có điều gì uẩn khúc ở đây. Tôi tự hỏi : “ Hay là nãy giờ mẹ chỉ muốn thể hiện là quan tâm tới tôi?”. Không, chắc chắn là không. Mẹ của tôi chưa bao giờ là người như thế. Mẹ quay sang Giant, giọng từ tốn:

- Cảm ơn cháu đã đưa nó về.

Mẹ chỉ nói có vậy. Rồi lại quay sang nhìn tôi. Ánh nhìn của mẹ không giống một ánh nhìn bình thường, nó giống như một sự chiêm ngắm. Tôi đã hai mươi năm bên mẹ rồi, vậy mà mẹ nhìn tôi như thể tôi vừa biệt tăm biệt tích mười mấy năm bây giờ mới quay trở lại.

“Đoàn tụ.” – Đó là từ duy nhất đủ sức miêu tả khung cảnh hiện tại giữa chúng tôi: mẹ, tôi và Giant. Vẫn còn một người nữa, bố tôi đang đứng ngó từ cửa sổ ra. Bố rất nhát và cũng rất vụng về trong việc biểu lộ tình cảm với con gái lớn. Tôi mỉm cười. Mẹ nói với Giant:

- Cháu cứ để xe ở đây cũng được. Lát nữa tan học cô có việc muốn nói với cháu.

- Vâng, thế cũng được ạ.

- Con đi học đây. – Tôi khoác ba lô lên vai. – Mẹ đừng lo nữa nhé, mọi chuyện đã qua rồi.

Tôi biết đó là những lời tốt nhất cho hoàn cảnh hiện tại, dù vẫn chưa cắt nghĩa được tất cả mọi việc. Tôi sẽ để việc đó lại sau.

Giant chào mẹ, chúng tôi cùng nhau đi bộ đến trường.

Cảnh vật trên đường vẫn như mọi hôm, hàng cây cổ thụ thẳng tăm tắp dẫn vào khuôn viên trường lúc nào không hay. Lúc đó, tự nhiên Giant đưa tay ra trước mặt tôi:

- Đưa tay đây.

- Sao vậy?

- Chẳng sao cả, điều gì cần phải nói thì đã nói rồi. Nghiêm-túc. Nhớ không?

Anh ấy muốn chúng tôi nắm tay nhau.

- Em nhớ rồi, nhưng mà cũng không nhất thiết phải thế chứ. Đã vào đến gần giảng đường rồi.

Giant đứng khựng lại. Nói:

- Nếu em không đưa tay đây, anh sẽ không đi nữa.

Tôi bước lùi hai bước:

- Không đi nữa? Anh không định vào học à? Sắp bảy giờ rồi đấy, nhanh lên không là muộn bây giờ.

Giant vẫn đứng im như tượng đá. Tôi kéo tay anh ấy kéo đi nhưng không di chuyển nổi dù chỉ một phân. Giant tiện đà nắm lấy tay tôi, và giờ thì tôi thành đứa bị kéo đi.

Tôi đành chấp nhận.

Trên đường đi tôi ngó thấy mọi người nhìn chúng tôi. Thực ra cảnh nam nữ nắm tay nhau đi trong khuôn viên trường Đại học không phải là xa lạ, có thể gặp hằng ngày. Nhưng chúng tôi thì chưa bao giờ làm thế, trông cứ khoe khoang thế nào ấy.

Tôi thấy ngượng.

Một vài đứa con gái đi lướt qua còn nhìn tôi với ánh mắt rất thiếu thiện cảm. Bực mình. Hẳn phải là fan của Giant. Nghe đâu anh ấy có hẳn một fanclub ngày nào cũng xúm xít bàn tán về anh ấy và còn chụp hình lén đăng lên Facebook nữa. Tôi chưa bao giờ quan tâm đến họ và cũng không thấy khó chịu gì khi họ bàn tán về tôi cả. Tôi nghĩ thầm: “Được rồi, cứ như mọi khi, làm mặt lạnh là xong. Không việc gì phải ngượng cả.” Đường đến phòng học ngày càng gần đồng nghĩa với việc càng có nhiều người trên đường hơn. Tôi thấy ngực mình như một quả bóng khí bị ép. Giant nắm chặt tay tôi và không chịu buông ra. Tôi ngẩng lên nhìn mặt anh ấy.

Điềm nhiên.

Phải rồi, Giant là thế mà. Mình đáng lẽ cũng nên như thế ngay từ đầu.

Chúng tôi bình thường vẫn đi cùng nhau vào lớp. Nhưng hôm nay, vì có cái nắm tay này, tôi cảm giác như đang bước trên thảm đỏ của một lễ ra mắt. Chúng tôi chính thức công bố với thiên hạ về quan hệ của mình.

Giant chỉ buông tay ra khi cả hai đã ngồi xuống ghế. Anh ấy từ từ lôi sách vở từ trong ba lô ra. Trong khi đó, tôi ngước lên hỏi Giant:

- Anh có vẻ thích thú với việc này nhỉ?

- Đúng vậy. – Giant gật không hề do dự.

- Tại sao?

- Vì có như vậy thì mấy tên hay nhìn em mới thôi hẳn đi được. – Giant cười lộ vẻ thích chí.

Tôi nặn óc cũng không ra một tên hay nhìn tôi chứ đừng nói là “mấy tên”. Tôi nói:

- Làm gì có ai nhìn em. Anh nghĩ ra à?

- Em chẳng bao giờ để ý gì cả. Em có hẳn một fanclub ở trên Facebook đấy.

Tôi trợn tròn mắt.

- Xạo!

Giant lôi di động ra, mở mạng và log vào Facebook.

- Đây nhé. Có bằng chứng rõ ràng. Em chối thử xem.

Giant giơ cái Facebook cho tôi xem. Đó là một trang tên là: “Trái tim của Cát”, trong đó có rất nhiều hình chụp tôi. Tất cả đều là chụp lén, còn có comment rất là sôi nổi nữa. Tôi buột miệng, rùng mình:

- Biến thái.

Giant nói liền một thôi một hồi, làm tôi chớp mắt không kịp.

- Đâu có, chụp đẹp đấy chứ. Ban đầu chỉ có đúng một mem, là một tên bên trường Khoa học tự nhiên, hắn chém gió huyên thuyên gì đó về em. Một vài ngày sau khi các bức ảnh được tung lên, số lượng thành viên đã tăng đáng kể. Tên nào xem hình cũng cho là em “cười trông rất đẹp”, hay là “Bạn ấy còn học rất giỏi nữa đúng không?”. Chết cười.

- Đánh sập nó đi! Điên mất.

- Nếu có thể làm thì đã làm rồi.

Ai tôi không biết chứ tôi hoàn toàn không thích mặt mình trưng đầy rẫy ra như vậy ở trên trang xã hội và bị người khác soi mói.
__________________
[Short-fic]Thâm tâm [Fiction]Shi goes home
E mún nhìn thấy a hàng ngày rầu anh đã có zợ và 2 con rùi T________T

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 11-05-2012 lúc 18:05
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #17  
Old 16-04-2012, 23:02
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Shi goes home- chương 9

Chương 9: Panic

Chuông báo hết tiết năm buổi chiều bao giờ cũng thật là đặc biệt.

Tôi và Giant lại cùng nhau bước trên con đường quen thuộc về nhà tôi. Bình thường, chúng tôi chia tay nhau ở khúc quanh cây xà cừ - hay nhà xe số hai, nhưng điều đặc biệt của hôm nay là di chứng cùa sự kiện đêm qua. Tôi vừa đi vừa băn khoăn, không hiểu mẹ muốn nói với Giant điều gì, về việc tôi ngủ lại nhà cậu ta đêm qua sao. Hết chín mươi phần trăm là vậy. Tôi chỉ hy vọng mẹ không vội đi đến kết luận nào quá đáng. Thực sự, mẹ có quyền nghĩ con gái mẹ không còn trong trắng lắm chứ, nhưng tôi hy vọng là đừng.

Tôi rất yêu mẹ. Tôi mong giữa mẹ và tôi đừng bao giờ có khoảng cách. Đừng bao giờ.

Con đường như co lại bởi dòng suy tưởng miên man của tôi. Bắt đầu từ sáng nay, hay chính xác hơn là từ sau khi rời Mirrorland hôm qua, tôi cảm thấy trái tim mình có điều gì đó rất lạ. Tôi cố tìm một từ chính xác nhất để miêu tả sự thay đổi của nó, tôi lắng mình xuống.

Khi tôi cố kìm nén mọi suy nghĩ, những cảm giác của cơ thể nổi lên rất rõ ràng.

“Rung động.”

Đó chắc chắn là từ để gọi tên trái tim tôi lúc này.

Trái tim trở nên thật sự nhạy bén với từng cử chỉ, ngôn từ, ánh nhìn, giọng nói của người khác. Nó như một thực thể không còn là của riêng tôi nữa. Bằng chứng là tôi không kiểm soát được nhịp đập của nó như mọi khi. Khi nó đập nhanh, hơi thở của tôi trở nên gấp gáp hơn, ra cả đằng miệng, nhịp thở như quấn quýt vào nhau không thể phân định. Tôi cảm thấy mắt mình mờ đi thì phải.

Giọng Giant bên tai:

- Em có làm sao không?

Tôi giật mình ấp a ấp úng ngẩng lên:

- Dạ?

- "Dạ?". Trời đất. Đúng là em bị làm sao rồi, bình thường em có lễ phép như vậy đâu. – Giant nói giọng mỉa mai.

- Em bị làm sao à? – Tôi hỏi lại, giọng lo lắng. Giant dừng lại, tôi dừng theo. Anh ấy nhìn tôi chằm chặp, đoạn đưa tay sờ trán tôi, tay còn lại đưa lên trán anh ấy. Nói:

- Đúng là hơi sốt đây này.

- Vậy à. Thảo nào thấy tim đập lung tung quá.

Giant im lặng khi nghe tôi nói, anh ấy suy nghĩ điều gì đó mà tôi không tài nào biết được. Ngừng suy nghĩ, anh ấy nói, giọng có vẻ ân cần hơn trước.

-…Đi nào, sắp đến nhà rồi. Hôm nay không phải học nữa nhé.

Hôm nay đã là thứ năm rồi sao, thời gian trôi qua cứ như không ấy, thoắt một cái đã gần hết một tuần.

Suốt quãng đường còn lại, tôi vừa đi vừa nhìn xuống chân mình.
………………

Tôi mở cổng, bước vào nhà, thoáng thấy xe của Giant đang dựng ở một góc tường. Mẹ đang đứng ở cửa, có vẻ như cơm nước đã xong xuôi.

- Con về rồi. – Tôi vừa cười vừa nói. Mẹ giục tôi đi tắm mau rồi còn ăn cơm. Tôi vâng. Giant cúi đầu chào mẹ tôi, mẹ bảo anh ấy ra phòng khách ngồi đợi, mẹ đi pha ấm trà, nói rồi mẹ đi vào bếp. Trước vào phòng khách, Giant còn kéo tay tôi lại, ghé tai nói nhỏ: “

- Em tắm có được không vậy, coi chừng đầu nóng thêm đó.

- Không được cũng phải tắm, hôm qua đã không tắm rồi.

- Đấy, lẽ ra nghe lời anh tắm luôn đi thì không nghe.

Tôi lờ đi.

Một lúc sau. Tôi tắm xong, toan đi vào phòng sấy tóc như thường lệ, chợt nhớ ra sự có mặt của Giant trong nhà. Tôi tiến đến cửa phòng khách, ghé mắt nhìn vào, thấy mẹ và Giant vẫn đang nói chuyện. Giant ngồi quay lưng về phía cửa nên tôi không nhìn thấy mặt anh ấy, còn nét mặt của mẹ trông có vẻ nhẹ nhõm hơn nhiều. Mẹ mỉm cười nói gì đó khi hai người cùng đứng lên, Giant đáp lại gì đó, và họ đi ra phía cửa. Tôi chạy một mạch về phòng, cố ý không gây tiếng động nào.

Hai phút sau, mẹ gọi tôi xuống ăn cơm. Tôi đi xuống, ngạc nhiên thấy Giant đang ngồi bên bàn ăn. Tôi định hỏi thì mẹ đã nói:

- Mẹ mời cậu ấy ở lại ăn cơm cùng với nhà ta. Con sắp bát đũa ra đi.

Tôi vâng, trong lúc bưng bê mớ bát đũa, tôi thấy đầu mình gần như bung ra một đống dấu hỏi. Tạm thời chưa bình luận gì về vụ này. Tôi sực nhớ ra điều gì, sáp lại gần mẹ thì thầm:

- Mẹ ơi, không đủ cơm đâu, anh ấy ăn nhiều lắm.

Mẹ mắng:

- Từ bao giờ mà con cư xử bất lịch sự như vậy hả. Thiếu thì nấu thêm, có sao đâu. Yên tâm, mẹ đã chuẩn bị rồi. Con ăn ở nhà người ta một bữa, mẹ phải đáp lại chứ.

Lát sau, khi mọi thứ đã xong xuôi, mẹ gọi em và bố tôi xuống ăn cơm. Hai người đó đi xuống, trông thấy Giant, trông bố không có vẻ ngạc nhiên lắm, chắc là nghe mẹ nói rồi, nhưng nét mặt bố thoáng gợn suy tư. Còn em gái tôi, vốn tính tự kỷ đã lâu ngày mọc mốc, nó soi Giant từ trên xuống dưới, nhoẻn miệng cười rất chảnh, ra cái vẻ xem thường.

Giant đứng dậy chào bố tôi và em tôi. Bố đáp:

- Ừ, chào cháu. – Rồi nói anh ấy cứ ngồi xuống đi.

Bàn ăn giờ đã có ba người ngồi, tôi và mẹ vẫn đang loay hoay hâm đồ ăn. Em gái tôi gối cằm lên cánh tay nó, vẫn kiểu chây lười như mọi hôm. Bố tôi thì nghiêm túc hơn bình thường, hỏi chuyện Giant, những câu đại loại như: Cháu học trường nào, năm thứ mấy rồi, ba mẹ làm gì,…Hỏi liên tục không khác gì thanh tra Nhà nước. Bố không khéo xử xự lắm, nhất là với người ít gặp, vì vậy tôi bỏ qua.

Khi tất cả mọi người đã ngồi vào bàn ăn, bữa ăn diễn ra vui vẻ hơn tôi tưởng. Giant ăn chậm hơn tốc độ hôm qua, cũng dễ hiểu thôi, và ăn cùng một tốc độ với bố tôi. Khi hết bát thứ hai, bố tôi đặt đũa xuống, anh ấy cũng bắt chước y hệt. Tôi và em tôi đã ăn xong rồi. Mẹ thấy vậy quay sang nói:

- Ăn nữa đi cháu.

- Dạ thôi ạ, làm phiền cô quá.

- Ôi phiền cái gì. - Mẹ cười – Cô nấu nhiều lắm. Nhà không có thằng con trai nào nên không biết lượng sức ăn mà nấu, cô cứ nấu gấp đôi bình thường cho chắc.

Tôi ngạc nhiên. Giant cũng vậy.

- Cám ơn cô. Cháu bị dãn bao tử nên ăn hơi nhiều, không có thức ăn cũng ăn được bảy, tám bát. Vậy cho cháu xin thêm bát nữa ạ.

Tôi nhìn Giant, chậc lưỡi. Anh ấy cười, nói với tôi:

- Chịu thôi, cứ hễ đói là anh không tập trung được vào việc gì.

Bố nói đàn ông con trai phải ăn khoẻ mới tốt. Tôi để ý thấy bố nói toàn những câu chuẩn mực, hơi nhàm, không có gì để thắc mắc.

Không tốn một giọt mồ hôi, Giant ăn nhanh hơn trước và lấp đầy cái bao tử lủng bằng bao nhiêu bát tôi quên không đếm. Anh ấy ăn đến khi hết cơm thì thôi. Tuyệt. Em gái tôi hình như bị sốc. Tôi cười.

Sau đó tôi đã có một hội thoại với em tôi, nó đứng phắt dậy kéo tôi ra hành lang, nó nói:

- Trời ạ, bạn trai của chị ăn ghê thế, chị có chắc anh ta là người bình thường không đấy.

Tôi suy nghĩ câu hỏi của nó. Giant có phải là người bình thường không hả? Làm sao tôi biết được. Tôi tương một câu vô thưởng vô phạt:

- Có thể.

- Chắc chắn không phải là người của thế giới này. – Nó nói vẻ mặt rất là nghiêm túc. – Anh ta là người hành tinh khác cải trang đấy. Chị phải cẩn thận.

Tôi vẫn rất cẩn thận, không cần nó phải nhắc. Tôi gật lia lịa:

- Rồi, rồi…Còn câu nào nữa không phỏng vấn nốt đi.

đăm chiêu một hồi, nghĩ rồi nói:

- Vậy mà chị bảo là không quan tâm đến ngoại hình.

- Gì cơ? – Tôi vẫn chưa hiểu nó muốn nói cái gì.

- Ngoài việc ăn nhiều ra thì…

- Thì làm sao? – Tôi gặng.

- Trông rất giống anh Top.

- Hả?

- Anh Top của Big Bang ấy. – Mắt nó sáng lấp lánh.

Đúng là tôi có nghe nhạc của Big Bang nhưng không mấy quan tâm ngoại hình của họ. Tôi chợt nhớ ra, nhỏ em tôi là siêu Otaku. Nó lậm đủ mọi thứ trên đời, từ music (tôi chỉ nói chung vì không thể kể hết các thể loại nó nghe, nó nghe được cả cải lương thì biết rồi đấy), cho đến phim, game, tiểu thuyết, Manga, Anime,… Hỏi cái gì nó biết cái đấy. Tôi thở ra:

- Tưởng hỏi gì, hoá ra là lại phát động trường liên tưởng ra đây.

- Hêhê, chị làm thế nào mà “cua” được anh ấy thế?

Tôi không trả lời, quay vào bếp. Nó léo nhéo gọi với theo.

Tôi không cua “Giant”, là anh ấy tự đến với tôi. Câu hỏi của nhỏ em không làm tôi khó chịu, nó làm tôi băn khoăn, không hiểu Giant nhìn thấy điểm tốt gì ở tôi kia chứ. Tôi gạt phăng suy nghĩ đó đi.

Giant đang rửa bát trong bếp, bố và mẹ đã đi ra phòng khách ngồi uống nước. Giant quay lại, không đợi tôi hỏi, anh ấy nói luôn:

- À, đây là đáp lễ em hôm qua đã rửa bát giúp anh.

Tôi thôi không hỏi nữa. Tôi đứng đó, dựa lưng vào tường, chờ cho đến khi Giant rửa bát xong. Mặc dù lại đối diện với tấm lưng của anh ấy, nhưng lần này tôi không có cảm giác gì đặc biệt lắm. Mắt tôi đúng là hơi mờ đi, tôi đưa tay áo dụi mắt, vẫn không rõ hơn chút nào, đổi lại, tôi thấy mặt mình nóng lên, không biết bây giờ mặt tôi xanh hay đỏ nữa. Tôi áp hai bàn tay vào mặt mình. Giant quay lại nhìn thấy nhưng cũng không nói gì.

Xong xuôi, anh ấy theo tôi lên phòng, mặc dù đã nói hôm nay không phải học nữa. Tôi hỏi tại sao, anh ấy nói:

- Nếu anh về luôn bây giờ thì thể nào mẹ em cũng hỏi, vì hôm nay là ngày học như đã giao hẹn. Anh không thể nói là em ốm được, vì em đâu có chịu ốm cho nghiêm túc đâu, chẳng biểu hiện rõ ràng ra gì cả. Vấn đề quan trọng hơn, anh không cho phép em ốm sau khi từ nhà anh trở về, như vậy còn đâu uy tín của anh nữa.

Tai tôi ù đi khi nghe lời giải thích loằng ngoằng đó. Tại sao Giant lại nhè lúc này mà nói nhiều thế nhỉ? Có lẽ tôi ốm thật.

Khi tôi khép cửa phòng, quay lại, tôi thấy Giant đang ngồi trên giường tôi, tay với đám Manga trên giá đầu giường. Tôi nói:

- Sao anh ngồi đó? (bình thường chúng tôi vẫn ngồi dưới thảm).

- Không sao cả, hôm nay có phải học đâu.

- Tốt, cứ ngồi đi.

Tôi ngồi xuống thảm, đầu dựa vào thành giường, chân duỗi thẳng. Tôi mệt đến quên luôn cả để mắt đến tấm gương, chắc nó biến rồi, nó phải tự lo thân nó thôi. Giant ngồi, dựa lưng vào gối đầu giường, đọc One Piece, tập một.

Ai cũng có thể đọc One Piece được.

Cả hai chúng tôi đều yên lặng. Hai mươi phút sau, giọng Giant vang lên trong căn phòng, có tên tôi ở trong câu hỏi, tôi giật nảy người:

- Cát à?

- Gì vậy?

- Hình như có cái gì ở đó.

Tôi liên tưởng ngay đến cái gương.

- Cái gì ở đâu? – Tôi quay lại, cố làm mặt điềm tĩnh.

Giant chỉ vào khoảng không nơi cái gương đã từng ở đó, đúng là nó đã biến đi rồi, nhưng tại sao…

Tại sao Giant lại cảm thấy nó!?

Nội tâm tôi bấn loạn, tôi không đủ sức điềm tĩnh để tạo ra cái mặt “Anh nhìn nhầm à?”. Tôi nín thở. Giant lại nói tiếp:

- Chẳng có gì cả, nhưng tại sao anh lại cảm thấy chỗ đó chắc chắn phải có cái gì đó. Thật là lạ.

Da mặt tôi tê tê. Tôi cố gắng tạo ra một giọng nói bình thường nhất có thể:

- Đúng là trước đó ở đấy đã có một cái gương, nhưng vì nó chiếu thẳng vào giường không tốt nên bố em đã chuyển nó xuống nhà kho rồi.

- Ra vậy.

- Anh về đi. – Tôi nói, giọng không chút biểu cảm.

-...Nhưng anh còn chưa đọc xong một tập. – Giant còn ngoan cố.

- Hơn hai mươi phút cho một tập là quá nhiều đối với một bộ Manga hấp dẫn như thế. Anh không có một chút kỹ năng đọc Manga nào cả, không phải cố làm gì. Con người ta không ai hoàn hảo, đọc được New York Time không có nghĩa là đọc được Manga. Có vẻ anh không bị nó hấp dẫn, anh lượng sức đi thì hơn. Về đi.

- Không, anh phải đọc hết đã.

... Tôi chịu, không nói nổi nữa. Tôi thở dài, ngồi lại xuống tấm thảm. Nói nhiều còn mệt hơn hồi nãy nữa.

Giant đọc xong tập một và với tay lấy tập tiếp theo. Tôi trừng mắt:

- Anh đọc xong rồi thì về đi chứ!

- Đã xong đâu, vẫn còn cả đống đây này.

- Nửa tiếng xong một tập thì bao giờ mới xong hơn sáu chục tập hả?

- Không biết nữa.

Tôi cố kiềm chế thêm một lần nữa, nói.

- Nếu anh muốn đọc đến thế thì em cho anh mượn cả bộ về đấy. Mang về đi, cứ đọc từ từ, khi nào xong mang trả cũng được.

Giant lùi lại trước thái độ kiên quyết quá đáng của tôi, nói:

- Ừm, vậy cũng được. Em mệt lắm à?

- Rất mệt, anh không thấy em đang mệt à?

- Có, nhưng anh không nghĩ là em mệt theo đúng nghĩa của từ mệt. Em có vấn đề!

- Vấn đề là em đang mệt. Có vậy thôi. Dừng cuộc nói chuyện vô nghĩa này ở đây được rồi đấy.

-... Anh...

Tôi cáu lên và không để Giant nói hết câu.

- Trả giường lại cho em! Mau!

- ...về đây.

Trước khi ra khỏi phòng, Giant còn không quên gom bộ One Piece nhét vào ba lô.

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 11-05-2012 lúc 18:06
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #18  
Old 17-04-2012, 11:44
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Shi goes home- chương 10

Chương 10: Lẽ ra đã chết và Tội ác.

Mười giờ tối.

Tôi nằm đơ ra trên giường. Suy nghĩ.

Tôi vừa cư xử hết sức vô lý với Giant, và chắc là ngày mai sẽ lại phải xin lỗi. Cái gương đã xuất hiện trở lại, rọi hình ảnh tôi nằm bẹp dí như cá thờn bơn muối vào trong mình nó.

Tim tôi vẫn đập mạnh như thể sắp rụng ra đến nơi. Tôi đưa tay sờ trán mình, chẳng thấy nóng mấy. Tôi loại bỏ khả năng mình bị cảm. Tôi không hiểu mình đang bị làm sao nữa, đến Giant cũng không biết, có lẽ chẳng còn ai biết. Tôi hy vọng vòng tròn nhỏ không thình lình xuất hiện trước trán và lại cuốn tôi vào trong gương. Đôi khi đến cả mơ cũng rất mất sức, mà tôi bây giờ lại kiệt sức.

Tôi thay đổi tư thế nằm một cách khó nhọc, nằm úp mặt xuống gối, nhắm mắt.

Tôi nhớ về giọng hát của tên con trai kỳ lạ trong gương, cố đối chiếu nó với giọng hát của người đã hát cùng Shi bên dòng suối trong một giấc mơ khác... Kết luận: đó là hai người khác nhau. Tôi lại đối chiếu giọng hát của người đó với giọng nói của Giant...Kết luận: lại vẫn khác nhau. Có thể bây giờ tôi không tỉnh táo lắm, có thể tai tôi không được chuẩn, có thể có độ chênh giữa âm thanh trong mơ và âm thanh thực, nhưng:

Tôi chắc chắn có ba giọng nói khác nhau.

Giọng hát của tên kỳ lạ trong Mirrorland cao và trong, nhất là các nốt cao, cậu ta ngân rất chuẩn và bài hát cứ như một dải lụa mềm mại óng ánh bắt ngang qua tiềm thức mơ hồ của tôi.

Giọng hát của người lạ đã nắm tay Shi bên dòng suối, tuy đã bị trộn với giọng Shi, nhưng vẫn có thể thấy độ trầm tương đối, các nốt cao xử lí không tốt nhiều khi bị lạc đi, và dây thanh quản rung lên thoáng rụt rè.

Giọng nói của Giant thì khỏi phải nói, vừa trầm vừa khàn, có chết tôi cũng không quên.

Tôi gần như không thể tìm ra một điểm nối nào giữa các bánh răng: giọng hát, cái cúc và thái độ kỳ lạ của mẹ.

Khoan. Cái cúc? Tôi giật thót mình mở mắt ra. Nó đâu rồi? Tôi cố nhớ lại. Đầu tiên tôi nhặt được nó duới gối của Giant, sau đó vì cậu ta vào quá đột ngột nên tôi bất giác nhét nó vào túi quần jean, sau đó... Hết rồi.

Vậy là nó vẫn đang ở trong túi quần, và quần thì lúc tắm cởi ra tôi vất vào trong máy giặt.

Tôi gượng dậy, xuống giường, chạy xuống nhà tắm tìm cái quần trong máy giặt.

Tôi mở máy giặt ra và chẳng thấy có cái gì trong đó.

Tôi lại lú lẫn rồi. Bây giờ đã hơn mười giờ đêm, máy giặt phải giặt xong lâu rồi, quần áo mẹ tôi đã đem lên sân thượng phơi rồi. Tôi lại lết xác lên sân thượng.

Tôi mở cửa sân, gió lạnh thổi vù vù, tóc bay tung toé. Tôi nhắm tịt mắt lại, rồi mở mắt ra, tôi cố tìm cái quần jean màu tím than của mình đang treo đâu đó trong đống quần áo đang nổi hứng thái quá trước cơn gió mạnh bất thường này. Tôi tìm ra nó sau hai lần đảo mắt. Tôi chạy lại, thọc tay vào túi quần, sục sạo một hồi cả hai bên túi. Chẳng có gì hết! Cái cúc đã biến đi đằng nào rồi?

Tôi sực nhớ ra là mẹ luôn kiểm tra túi quần của tôi rất cẩn thận vì có lần tôi đã bỏ quên tiền, quên di động, quên hạt hướng dương...ở trong đó.

Tôi đứng ngây ra, tự lấy tay đập vào đầu mình. Đầu tôi giờ thật là vô dụng. Tôi mà làm thám tử thì có lẽ thân chủ của tôi sẽ còn mất nhiều thời gian và công sức hơn. Tôi lết xác xuống phòng mẹ.

Phòng mẹ vẫn còn sáng đèn. Mẹ là một tiểu thuyết gia và rất cần một không gian riêng biệt, yên tĩnh để viết bài. Tôi gõ cửa:

- Mẹ ơi con đây.

- Ừ, vào đi con.

Tôi bước vào, mẹ đang lúi húi dọn dẹp chỗ làm việc đủ mọi loại giấy tờ, báo, tạp chí, băng video,...vứt ngổn ngang trên mặt đất và trên bàn. Tôi hỏi:

- Mẹ có thấy cái cúc nào ở trong túi quần của con lúc giặt đồ không?

Mẹ đứng thẳng người, nhìn tôi, suy nghĩ chừng vài giây. Rồi khi mẹ trả lời, tôi thấy nhẹ cả người:

- Hình như có đấy, mẹ để trên mặt tủ kia kìa. Áo bị tuột cúc đưa mẹ khâu lại cho.

- Thôi được rồi mẹ à, để con tự khâu lại cũng được, con đã lớn rồi mà, việc nhỏ như mắt muỗi mà cũng phải nhờ đến mẹ thì coi sao được. – Tôi cười xoà. Tôi hơi bị giật mình một chút.

- Ừ. À phải rồi, con ngồi xuống đây mẹ bảo.

Đây đúng là cơ hội để tôi giải đáp thắc mắc về thái độ của mẹ sáng nay lúc tôi về. Tôi phải có bằng được câu trả lời. Mẹ pha một cốc trà chanh cho tôi. Mẹ hỏi:

- Mẹ đã hỏi cậu ta.

- Ai ạ?

- Nguyên chứ ai. Cậu ta nói là đêm qua con ngủ trên giường, còn cậu ta ngủ trên sofa, có đúng vậy không?

“Ồ, hóa ra mẹ muốn biết điều này nên đã nói chuyện với Giant à.“– Tôi nghĩ bụng và trả lời:

- Vâng, đúng là như vậy ạ.

- Nếu đúng như vậy thì tốt. Nói chung “con đã lớn rồi mà“, phải không?

Mẹ nói đúng cái điệu lý sự của tôi ban nãy, mẹ tiếp:

- Lớn rồi thì phải biết liệu mà lo cho tương lai, các mối quan hệ yêu đương không được đi quá đà, hệ quả thế nào chắc con cũng biết rồi chẳng cần nghe mẹ nói nữa.

- Vâng, Cát luôn luôn nghe lời mẹ dặn.

Tôi ngồi thẳng lưng, mắt nhìn thẳng, tay giơ nghiêng trước trán làm hiệu “tuân lệnh’’. Thực ra nhiều khi bản tính háo thắng của tôi khiến cho tôi mất tự chủ, điều này chính Giant đã cho tôi thấy chứ không ai khác.

- Cũng chẳng biết đâu được. – Mẹ nhìn tôi rất hiền từ.

- Mẹ không tin con à. – Tôi ngồi sát bên mẹ, nũng nịu.

- Coi con gái lớn kìa. Mẹ nói vậy là có lý do. Con đã nghe câu: người ta nói gì, làm gì cũng phải chừa cho mình một con đường sống chưa?

- Con nghe rồi. Nhưng mà sao hả mẹ?

- Thực ra mẹ đã có con trước khi mẹ và bố chính thức kết hôn.

Tôi trợn tròn mắt, miệng lắp bắp. Mẹ tiếp lời ngay:

- Cứ bình tĩnh, tất nhiên con là con của bố, trăm phần trăm. Mẹ thề. Thế nhưng ý mẹ muốn con hiểu là: nhiều khi mọi việc xảy ra không như ta muốn. Con có thể tưởng tượng mình đang đi trên một con tàu, khi cơn bão ập đến, con tàu lắc lư, dù con có muốn đứng yên cũng không được, con phải lắc lư theo nó. Có như vậy con mới có thể trụ vững được cho đến khi cơn bão đi qua.

- Cơn bão tình yêu hả mẹ?

Mẹ nhéo tai tôi:

- Con có hiểu gì không thế hả? Cái con bé ngốc này. Cơn bão nào cũng thế cả.

Tôi hoàn toàn hiểu ý mẹ. Tôi sẽ lắc lư khi cần phải lắc lư.

Tôi vẫn còn một băn khoăn không biết nên hỏi kiểu gì. Tôi lựa lời đưa dẫn:

- Mẹ ơi.

- Hả?

- Thật ra tối hôm qua con đã rất ngạc nhiên khi mẹ nhắn tin bảo là con cứ ở đấy đi. Con cứ nghĩ là mẹ sẽ lo lắng hơn nữa, có thể nếu Gi…, à không, anh Nguyên không chở con về, mẹ sẽ “phái” bố đi đón con, bất kể trời mưa to gió lớn thế nào…

Mẹ nhìn tôi sững sờ. Mẹ biết phải cho tôi một lý do nào đó. Từ bé đến giờ, tôi là đứa ngang bướng, đã hỏi gì là phải hỏi cho hết lý hết lẽ mới thôi. Mẹ nhìn tôi, nét mặt buồn bã hẳn đi. Tôi càng tò mò hơn. Mẹ xoa đầu tôi, nếp nhăn ở trán hằn sâu xuống, đôi mắt mẹ rớm nước. Mẹ nói, giọng nghèn nghẹn:

- Nếu con muốn nghe lý do thực sự… Xin con chấp nhận lời xin lỗi của mẹ trước. Xin lỗi con.

- Có chuyện gì đã xảy ra vậy mẹ?

- …Lúc gần tám giờ tối hôm đó, mẹ nhận được một cú điện thoại từ một người bạn phổ thông đã lâu lắm không gặp, hồi xưa bọn mẹ cũng không thân thiết gì. Mẹ rất ngạc nhiên, ban đầu còn không nhận ra là ai. Nhưng cô ấy nói, cố làm mẹ nhớ ra, giọng cô ấy rất hoảng hốt…

- Vâng, rồi sao nữa ạ? – Tôi tò mò đến đỉnh điểm.

- Cô ấy nói rằng, cô ấy có một năng lực kỳ lạ. Cô ấy rất ít khi nằm mơ, nhưng hễ đã nằm mơ thì y như rằng giấc mơ ấy là điềm báo. Cô ấy bảo…

Mắt mẹ nhoà đi vì nước. Tôi xoa lưng trấn an mẹ. Mẹ cố nói tiếp, nước mắt đã chảy xuống má:

- Cô ấy bảo là: “Đêm hôm nay con gái lớn của cậu sẽ bị sét đánh chết khi đi ra đường…”

Mẹ khóc nức lên.

- Ban đầu mẹ cũng không tin, định hỏi thêm thì cô ấy cúp máy luôn, trước đó còn xin lỗi rối rít, hình như cô ấy cũng khóc nữa.

Tôi ôm mẹ thật chặt. Theo lời của bạn mẹ thì bây giờ đáng lẽ ra tôi đã phải chết rồi chứ không còn ngồi ở đây nữa. Tôi trấn an mẹ bằng đủ mọi nhẽ. Mẹ dần dần bình tĩnh lại, gạt nước mắt, tôi nói:

- Con biết từ trước đến giờ mẹ không phải người mê tín, cho nên mẹ làm như vậy chỉ bởi quá lo cho con, con cảm ơn mẹ còn chưa đủ, sao mẹ phải xin lỗi con chứ. – Tôi nói thật lòng. Tôi cảm ơn mẹ rất rất nhiều vì đã đặt tính mạng của tôi lên hàng đầu.

Một lát sau, tôi rời phòng mẹ.

Tuy suy nghĩ về lời tiên tri đã không thành hiện thực của bạn mẹ. Tôi cảm thấy sợ hãi như thể có con hổ mang đang trườn dọc sống lưng mình, tôi nổi gai ốc. Tôi đáng lẽ đã phải chết rồi.

Tự nhiên, không hề báo trước, những hình ảnh đêm hôm qua ở nhà Giant hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi: tầm mười hai giờ đêm qua, trên trời giáng xuống một cú sét chấn động mặt đất, tim tôi đánh thịch, rùng mình, cơ thể cứng lại như vừa có dòng điện chạy qua…

Tôi nằm trên giường, toát mồ hôi hột. Tôi tự ôm lấy mình bằng hai cánh tay, nhủ thầm:

“ Mình vẫn còn sống”
“ Mình vẫn còn sống”
“ Mình vẫn còn sống”

Thế nhưng tâm trí tôi còn lâu mới đạt được đến độ trấn tĩnh. Tên con trai trong Mirrorland xuất hiện bên cạnh giường tôi.

Tôi sợ hãi không nói được câu nào, bật dậy như lò xo, thu cơ thể về một góc giường, tay tôi run lên, tóc mái ướt đẫm.

ÁC MỘNG?

Cậu ta giơ hai tay như thể đang bị chĩa súng vào mặt, nói:
- Bình tĩnh lại nào, bình tĩnh lại nào.

Tôi gào lên:

- Tại sao mi lại ở đây!!! Cút đi!

- Xin lỗi, mình không có ý doạ cậu…

- Biến vào trong tấm gương đi, mi đi quá xa rồi đó. Để cho ta yên.

Tôi gào lên, tuyệt vọng. Tôi không rõ tại sao mình lại khủng hoảng như vậy, cứ như đổ mọi tội lỗi lên đầu cậu ta, rằng vì cậu ta mà tôi suýt phải chết.

- Cậu bình tĩnh lại đi, không phải mình ra khỏi tấm gương mà là cậu đang ở trong tấm gương rồi đấy. Lúc nãy, cậu từ phòng mẹ cậu trở lại, cậu nằm lên giường và thiếp đi, chỉ trong có vài ba phút thôi. Sau đó cậu bị hút luôn vào trong gương. Cậu nhìn vào gương đi.

Tôi nhìn vào gương, cơ thể tôi ở thế giới thực vẫn đang nằm im bất động như không biết gì.

Tôi khóc.

Cậu ta đứng nhìn, cho tới tận khi tôi ngớt khóc. Tôi cảm thấy thời gian trôi qua, tôi dần lấy lại bình tĩnh. Khi thấy tôi có vẻ ổn hơn, cậu ta mới nói tiếp:

- Mình không định làm phiền cậu hôm nay, nhưng vì mẹ cậu đã nói cho cậu nghe một việc hệ trọng, sau đó như vậy, nên mình đến để giải thích một chút…

- Còn gì để giải thích nữa sao?

- Ừm, còn. Mình ngồi được không?

- Bất cứ chỗ nào cậu muốn.

Cậu ta ngồi lên ghế.

- Cảm ơn. Cậu muốn biết điều gì không? Hôm nay là một ngoại lệ, dây xích của Giao ước lỏng ra một chút, và mình có thể nói ra nhiều bí mật hơn.

- Nói bất cứ cái gì cậu muốn.

Tôi không biết phải hỏi cái gì nữa.

- Vậy, mình muốn nói : Mình xin lỗi.

Cậu ta là người thứ hai xin lỗi tôi trong ngày hôm nay. Tôi hỏi, vừa lấy khăn mùi soa lau nước mắt:

- Vì cái gì?

- Vì cậu lẽ ra đã phải chết.

- Tôi chết thì cậu hết có người để mà buôn chuyện.

- Mình nghiêm túc đấy. Đêm hôm qua, cậu đáng lẽ phải trả giá cho việc cậu làm trong quá khứ bằng một cái chết đau đớn và nhanh gọn.

Tôi trừng mắt nhìn cậu ta, hôm nay, tròng mắt tôi đã đạt đến cực hạn gần long ra ngoài. Tôi làm gì có tội. “trong quá khứ”? Lại là cái phần ký ức bị mất đáng nguyền rủa hành hạ tôi. Giờ thì tôi có cái để mà hỏi:

- Tôi đã làm gì?

- Cậu đã cứu sống mình.

- Tôi phải chết vì đã cứu sống cậu. Tốt. Cứ cho là vậy đi. Tại sao?

- Mình đã làm một việc không thể tha thứ, một việc vượt lên trên giới hạn của mọi tội ác chống lại thế giới.

Tôi nhìn cậu ta từ đầu tới chân, cố hình dung cảnh cậu ta thực hiện cái “tội ác chống lại thế giới” nào đó.

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 11-05-2012 lúc 18:08
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #19  
Old 17-04-2012, 18:21
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Shi goes home- chương 11

Chương 11: Hôn mình.

Hoàn toàn không tưởng tượng nổi.


Cậu ta chỉ cao hơn tôi một cái đầu rưỡi (khoảng một mét bảy lăm), miệng hơi tí là ”xin lỗi”, mái tóc nhuộm vàng hoe, chân tóc đã đen trở lại, nước da sáng màu càng được màu tóc tôn lên, chân tay mảnh khảnh, ánh nhìn đối với tôi bao giờ cũng thân thiện và cả nể(mặc cho tôi nổi giận thế nào), sơ mi trắng gọn gàng, quần Jean rộng xắn lên một gấu, đi chân đất… Tôi buột miệng:

- Không thể tưởng tượng nổi.

- Đúng, không tưởng tượng được. Thế nhưng, sự thật là sự thật, việc mình đã làm mình không chối cãi, mình sẵn sàng bị trừng phạt. Thế nhưng, cậu đã làm một việc phá vỡ quy luật và chưa từng có từ trước tới giờ. Việc mà cậu làm còn khó tưởng tượng hơn.

- Tôi đã làm gì?

- Đó là cái mà cậu phải tự mình nhớ lại.

- Lại “dây xích Giao ước” bịt miệng cậu phải không? Không sao. Vậy, nói cho tôi biết cậu đã làm gì?

- Nếu mình nói ra, cậu sẽ muốn giết mình đấy.

- Tôi không thể giết cậu chỉ vì tôi không thể, nhất là trong điều kiện cơ thể hiện tại. Cậu có thể an tâm mà nói ra.

- Mình không thể.

- Cậu nói cậu đã thực thi một “tội ác chống lại thế giới”, nhưng tôi không nhớ là thế giới đã bị sứt mẻ ở đâu, bao giờ. Cậu muốn dựng chuyện thì cũng nên lựa mẫu câu cho phù hợp chứ. Tôi không dễ cười đến thế đâu.

- Cứ cười nếu cậu muốn. Mình chỉ có thể nói, “thế giới” ở đây là một ẩn dụ, nó không hoàn toàn là Trái Đất, loài người, môi trường tự nhiên,…hay bất cứ cái gì có thể cắt nghĩa được một cách dễ dàng. Cậu chỉ có thể biết “thế giới” đó tồn tại khi cậu ở trên đầu mút của nó. Không dễ đứng ở trên đó quá lâu mà không bị rớt ra ngoài.

- Tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì cả.

- Bởi vì cậu đã quên rồi.

Tôi nói bằng một giọng năn nỉ giả tạo:

- Thôi nào, tôi biết tôi sai rồi, lẽ ra tôi không nên quên mới phải, nhưng chuyện đã rồi, biết làm thế nào. Bây giờ chỉ có cậu là hiểu rõ mọi chuyện, cậu là đầu mối duy nhất của tôi. Chúng ta đều biết vậy, thế mà cậu cứ muốn chơi cút bắt với tôi hoài. Cứ nói về cái Giao ước nào đó, cậu cứ thử nói ra một hai điều cấm xem, nó có ở đây đâu mà biết. Mà cứ coi như cái Giao ước đó đang ở đây, để xem nó làm gì được cậu. Cậu đã từng làm một tội ác hoành tráng vậy cơ mà, cần gì phải sợ nó chứ.

Cậu ta nhìn tôi, ánh mắt buồn làm tôi nhớ mãi, chưa bao giờ tôi thấy ánh mắt cắt cứa như vậy. Ở trong đó, tôi đọc ra biết bao nhiêu điều:

Tội lỗi.

Cam chịu.

Đau đớn.

Phiền não.

Hôm nay, tôi không được nhìn thấy nụ cười của cậu ta.

Khi tôi nổi giận, cậu ta cười hiền hoà.

Khi tôi khóc, cậu ta không cười mà “giải thích một chút”.

Ánh mắt ấy vụt biến, cậu ta nói tiếp:

- Vậy, bây giờ mình sẽ nói ba điều quan trọng. Và nếu mình nói xong ba điều ấy mà vẫn còn sống, ý mình là cậu thấy mình vẫn còn sống thì có thể tặng cho mình một “món quà” được không?

- Ừm, gì cũng được. Cậu là đầu mối quan trọng của tôi.

- Gì cũng được à? Cậu nghĩ kỹ chưa? Cho cậu rút lại lời đấy.

Tôi không thay đổi ý định dù biết mình đang bước vào vòng nguy hiểm.

Tôi sẽ nghe lời mẹ: lắc lư khi cần phải lắc lư.

Cậu ta nói đến chuyện sống chết, đã đề cao cái Giao ước nào đó đến vậy, tôi không thể đùa cợt mãi. Cộng thêm việc cậu ta chưa bao giờ nói dối tôi, dù chỉ một lời, lần này, tôi sẽ cho cậu ta thứ mà cậu ta muốn.

- Tôi không rút lại lời, cậu cứ ra điều kiện đi.

- Hôn mình.

- Được. – Tôi nói ra âm này trước cả khi để cho bộ não suy nghĩ về điều kiện đó.

Tôi nóng lòng muốn nghe những điều bí mật. Cả ngày hôm nay tôi đã phải tạm gác lại suy nghĩ bao nhiêu lần vì mọi việc xảy ra quá dồn dập và phi lý. Cứ “để sau đã, tạm gác lại một bên đã”, tôi không thể chịu nổi.

Cậu ta cười rất hạnh phúc. Tôi thì phải hy sinh nụ hôn đầu tiên của mình nếu cậu ta không chết sau khi nói ra ba điều bí mật.

- Vậy mình bắt đầu nói nhé, mình không nhắc lại đâu, cậu cố mà nghe cho kỹ vào.

Tôi chuẩn bị lỗ tai để nghe thủng những lời cậu ta nói, cố gắng không hỏi bất cứ điều gì cho đến khi nghe hết cả ba điều. Giọng cậu ta vang lên, âm thanh trong và rõ ngân lên không gian căn phòng nhỏ:

- Thứ nhất: Cậu chính là người đã tạo ra Mirrorland.

Nói xong chừng hai giây, mặt cậu ta co rúm đau đớn như thể có hàng tỉ mũi kim di chuyển trong từng mạch máu, cậu ta ôm ngực, tay còn lại đưa lên che miệng. Nếu còn một tay nữa, chắc cậu ta sẽ dùng để bám vào thành ghế. Tôi hốt hoảng hỏi cậu ta có sao không, nhưng có vẻ như cậu ta không nghe thấy lời tôi nói, cậu ta ho dữ dội, tay càng bấu chặt ngực áo mình, đường gân tay xanh xanh nổi lên rõ mồn một, mồ hôi trên trán túa ra.

Vô số các vết rạch dài khoảng một ngón tay không biết từ đâu xuất hiện ngang dọc trên mặt và trên mu bàn tay cậu ta. Máu tứa ra đỏ thẫm áo sơ mi trắng, lan lan dần theo mạch từng sợi vải.

Có cái gì đó đang cố giết chết cậu ta. Tôi nhìn dáo dác quanh căn phòng nhưng không tìm đâu ra bóng dáng tử thần.

Tôi nhào đến chỗ cậu ta, gào lên thật to:

- Dừng lại đi!!! Dừng lại! Có nghe thấy không?!

Tôi rất sợ, cậu ta có vẻ sắp chết đến nơi. Tôi cố gào ngày càng to hơn, cậu ta không nghe thấy gì. Tai tôi ong lên, tôi cố giữ cho mình khỏi bị màu đỏ của máu làm cho choáng váng.

Hai bàn tay tôi đỡ lấy khuôn mặt cậu ta, cơn đau có vẻ dịu đi một chút, cậu ta từ từ ngẩng lên nhìn tôi. Môi vẫn mấp máy, âm phát ra rất nhỏ, và đứt đoạn:

- Điều…thứ hai, tớ đã…phá...vỡ…thế giới…c...

Cứ mỗi một âm phát ra từ miệng cậu ta, máu chảy ra càng nhiều. Máu chảy ướt tay tôi, ấm và dính.

Máu ứa ra từ hai hốc mắt, từ tai, từ mũi, từ miệng cậu ta, ròng ròng chảy xuống cánh tay, rồi xuống đến khuỷu tay tôi.

RÒNG RÒNG ĐAU ĐỚN.

Con người ta chưa vội đau đớn khi nhìn thấy màu đỏ, nhưng sẽ đau đớn khi nhìn thấy máu. Máu thức tỉnh phần Con Người trong chính lớp vỏ con người – một loài động vật bậc cao có bộ não phát triển nhất trong giới tự nhiên. Máu hiếm khi chảy nhất là trong thời bình. Máu càng không thể tự chảy khi không có một vật nào tác động đến da thịt người ta. Thế nhưng, Mirrorland đã khiến mọi quy luật thông thường trở thành ngớ ngẩn.

Máu cậu ta nhỏ xuống tấm thảm, áo sơ mi cậu ta bây giờ, màu trắng đã trở thành thứ yếu.

Tôi ôm lấy đầu cậu ta.

- Đủ rồi. Dừng lại đi, tôi xin cậu đấy…Tôi không cố ý giết cậu như thế này đâu. Cậu biết nếu như cậu chết như vậy thì tôi sẽ bị ám ảnh đến chết mà…Cậu còn muốn gặp lại tôi mà. Cả ngày mai, ngày kia, ngày mai của ngày kia nữa…Có ngày nào cậu quên không làm phiền tôi đâu…

Mùi tanh nồng của máu xộc thẳng vào mũi tôi, má tôi ướt đẫm và mắt hoa đi.

Nước mắt và Máu hoà làm một. Cả hai đều ấm như nhau, đều đau đớn như nhau.

- Xin cậu…Shi sẽ không tha thứ cho tôi nếu tôi giết cậu như thế này. Cậu là người tình của nó phải không?

Cậu ta gục xuống vai tôi, toàn bộ cơ thể cậu ta dựa vào tôi một độ nặng đáng kể. Cậu ta đã ngừng nói, hay là không thể nói được nữa. Tôi buông cậu ta ra, tay vẫn cố giữ cậu ta đừng ngã khỏi ghế. Mắt cậu ta đã nhắm nghiền. Tôi rụt rè đưa tay lên mũi cậu ta, da ở ngón tay tôi vẫn cảm nhận được một luồng hơi nhẹ thoát ra.

Cậu ta vẫn sống. Coi như cho tôi một con đường sống.

Dòng máu vẽ nên một thứ hoa văn kỳ lạ trên mặt cậu ta. Tôi cố hình dung. Một bên má áp vào má tôi máu bê bết không ra dạng thù gì, nhưng bên má kia vẫn còn nguyên vẹn.

Bản mặt của quỷ dữ.

Khi nhìn vào khuôn mặt ấy, tôi thấy toàn bộ sức lực của cơ thể bị rút hết như người ta tháo nước bể bơi.

Tôi nuốt khan.

Tôi thở gấp...

Máu cậu ta đã ngừng chảy. Sự trừng phạt đã ngừng, sợi xích Giao ước đã tạm thời buông tha cậu ta đồng thời cũng gửi đến tôi một lời cảnh báo:

Cậu ta là quỷ.

“Con quỷ” trước mặt tôi, mắt nhắm nghiền, cơ thể nhũn không còn chút sức nào. Nó trông sẽ như thế nào khi mở mắt?

Đáng sợ.

……………………………………………………………………………………

Tôi lau máu trên mặt cậu ta bằng tay áo của mình.

Tôi vẫn sẽ thực hiện, cho cậu ta “món quà” như cậu ta muốn, dù chưa nghe đủ ba điều, dù không hiểu điều thứ hai có nghĩa là gì.

Tôi quyết định đưa cậu ta lên giường nằm trước. Nụ hôn đầu tiên của tôi, tôi không muốn làm qua loa đại khái.

Một cách khó khăn, tôi kéo cậu ta từ trên ghế lên giường. Tay tôi tê đi vì phải đỡ cậu ta quá lâu. Tấm trải giường bị kéo lệch đi, nhăn nhúm và loang lổ máu bất cứ chỗ nào cơ thể cậu ta tiếp xúc đến. Tôi nâng đầu cậu ta đặt vào gối.

Tôi ngồi nhìn cậu ta một lúc lâu. Dấu hoá trang quỷ đã bị mờ đi chỉ còn thấp thoáng như tấm bản đồ bị thời gian bôi xoá đi. Tôi không biết cậu ta còn đau nữa không, hay là đã hoàn toàn mất ý thức, chìm sâu vào giấc ngủ.

Tôi thực sự rất đau khi cậu ta chảy máu.

Không đơn giản là nỗi đau da thịt, nó là nỗi đau khi một điều quý giá nhất sắp tan biến vĩnh viễn khỏi thế giới này. Lần đầu tiên tôi tự hỏi mình, cậu ta là người của thế giới trong gương hay là người của thế giới thực tình nguyện bị hút vào đây? Nếu là người ở thế giới thực thì cậu ta ở đâu? Làm gì? Làm cách nào chúng tôi, ý tôi là Shi và cậu ta, gặp nhau? Cậu ta đã làm gì và tôi cứu cậu ta như thế nào?

Phi thường ư? Cậu ta đã nói cậu ta làm một việc không thể tưởng tượng nổi, tôi còn làm tốt hơn cậu ta, cậu ta lẽ ra phải bị trừng phạt, tôi cứu cậu ta và lẽ ra hôm qua tôi phải bị trừng phạt, nhưng tôi vẫn sống sót. Một người bạn của mẹ có khả năng ngoại cảm đã phán một câu làm mẹ tôi đứng tim, tôi bị kẹt ở nhà Giant. Tôi được an toàn ở đó, một căn nhà kỳ quái với quá nhiều cây cổ thụ xung quanh nằm trong một khuôn viên với độ rộng lớn tính bằng hecta…Vân vân. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho tôi, tôi buộc phải ở trong một căn nhà như thế khi sét đánh xuống, nó chỉ có thể đánh vào một cây cổ thụ nào đó quanh đấy. Căn nhà đó có khi còn có cả thiết bị thu lôi. Giant nhổm dậy nhìn tôi khi sét vừa oanh tạc để chắc chắn rằng tôi vẫn ổn.

Mọi việc giống như những mảnh ghép của một bức tranh từ từ được ráp đúng vị trí.

Bức tranh thứ nhất sắp hoàn thành.

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 11-05-2012 lúc 18:08
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #20  
Old 18-04-2012, 15:30
ZunoYui's Avatar
ZunoYui ZunoYui is offline
Trust is like an eraser, It gets smaller after every mistake.
 
Lover
ayatori
Phòng trưng bày huy hiệu
Mèo Lười Tam kì thư Tứ kì thư Cuộn sách cổ 
Nunko Câp 1: Belle Bread Đá cấp 4: Ruby Red iPod tan 
Tổng số huy hiệu: 19
Tham gia ngày: 29-01-2011
Bài gửi: 2,041
Cấp Độ: 147
Rep: 7134
ZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới ZunoYui Gửi tin nhắn qua Skype™ tới ZunoYui
Trích:
GIANT-Tôi chỉ gọi bạn trai mình bằng nickname và anh ấy cũng thích vậy. Không béo mà chỉ là rất cao lớn thôi. ^.^
Ban đầu, mình đọc đến đoạn này thì không hiểu câu “không béo mà chỉ là rất cao lớn thôi” là cậu đang giải thích hay nói về cái gì. Câu thiếu chủ ngữ, vì thế hẳn là câu này bổ nghĩa và ý cho câu đứng trước nó. Nhưng ý câu trước thì nói về nickname Giant mà nhân vật “tôi” gọi cho bạn trai, hoàn toàn không đề cập đến ngoại hình. Và thế là mình thấy khó hiểu, nhưng sau đó chợt nhớ “giant” trong Tiếng anh là khổng lồ, to lớn =]].
Vì thế, cậu cần khái quát rõ hơn cho câu văn nhé.

À, Theo Gia Quy của Box thì không được chèn emo ^^, , ,… vào fic nhé cậu. Cậu edit xóa đi.

Trích:
Kết quả rất đơn giản, tôi nên cười khi nghe một câu chuyện cười. Phân tích ra ta thấy: nếu câu chuyện đó thực sự buồn cười thì dĩ nhiên là ta sẽ cười; còn nếu câu chuyện đó chả ra làm sao thì ngẫu nhiên ta sẽ cười bởi vì nó là chuyện cười mà chả buồn cười tí nào. Nhưng lại có một vấn đề phát sinh: làm sao để biết một người sắp sửa kể chuyện cười? Thật là phiền phức.
Ái chà, phải chăng đoạn này phi logic nhỉ?

Từ “khi nghe” có nghĩa là trong quá trình đang nghe hoặc đã nghe. Và theo những gì cậu viết thì đại loại là lúc nghe những câu chuyện cười thì nên cười. Điều đó cũng đồng nghĩa việc não bộ chúng ta đã ý thức được bản chất của chất sự vật, sự việc.
Nhưng với từ “sắp sửa” ở câu kết đoạn này thì có nghĩa là chỉ việc chưa diễn ra, mọi thứ vẫn còn ở tính chất là dự đoán. Vậy thì vấn đề cười hay không cười, hoặc cười thế nào thì đâu còn quan trọng?

Từ đó, ta thấy “vấn đề phát sinh” là không đúng. Nó không phải là hệ quả dẫn dắt từ ý đầu.

(Well, mình nói khó hiểu quá rồi nhỉ ~)

Trích:
Tôi nhận thấy nó chợt mờ tan đi khi Giant bước vào phòng.

Khi Giant bước vào phòng tôi, sau một hồi nhìn ngắm tổng thể, việc đầu tiên anh ấy làm là mở tung cửa sổ để ánh sáng bên ngoài ùa vào phòng.
Lặp ý.

---

Chap 3, 4 thì khá tốt, tình tiết cậu cũng cho lên cao trào, và có nhiều sự kiện hơn
. Mình không ý kiến thêm, ngoài việc in đậm từ nhấn mạnh không cần thiết.

P.s: Tạm thời mình đọc đến chap 4 nhé ~
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks & Social Networks


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 18:04.

Bản quyền oOo VnSharing Group oOo © 2007 - 2012
Vui lòng ghi nguồn VnSharing.net khi bạn dùng các bài viết của site. LIÊN HỆ QUẢNG CÁO: 0945255655. Mail: hyutars@gmail.com
Powered by: vBulletin Copyright © by 2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.