|
[Fiction] Shi goes home- chương 9
Chương 9: Panic
Chuông báo hết tiết năm buổi chiều bao giờ cũng thật là đặc biệt.
Tôi và Giant lại cùng nhau bước trên con đường quen thuộc về nhà tôi. Bình thường, chúng tôi chia tay nhau ở khúc quanh cây xà cừ - hay nhà xe số hai, nhưng điều đặc biệt của hôm nay là di chứng cùa sự kiện đêm qua. Tôi vừa đi vừa băn khoăn, không hiểu mẹ muốn nói với Giant điều gì, về việc tôi ngủ lại nhà cậu ta đêm qua sao. Hết chín mươi phần trăm là vậy. Tôi chỉ hy vọng mẹ không vội đi đến kết luận nào quá đáng. Thực sự, mẹ có quyền nghĩ con gái mẹ không còn trong trắng lắm chứ, nhưng tôi hy vọng là đừng.
Tôi rất yêu mẹ. Tôi mong giữa mẹ và tôi đừng bao giờ có khoảng cách. Đừng bao giờ.
Con đường như co lại bởi dòng suy tưởng miên man của tôi. Bắt đầu từ sáng nay, hay chính xác hơn là từ sau khi rời Mirrorland hôm qua, tôi cảm thấy trái tim mình có điều gì đó rất lạ. Tôi cố tìm một từ chính xác nhất để miêu tả sự thay đổi của nó, tôi lắng mình xuống.
Khi tôi cố kìm nén mọi suy nghĩ, những cảm giác của cơ thể nổi lên rất rõ ràng.
“Rung động.”
Đó chắc chắn là từ để gọi tên trái tim tôi lúc này.
Trái tim trở nên thật sự nhạy bén với từng cử chỉ, ngôn từ, ánh nhìn, giọng nói của người khác. Nó như một thực thể không còn là của riêng tôi nữa. Bằng chứng là tôi không kiểm soát được nhịp đập của nó như mọi khi. Khi nó đập nhanh, hơi thở của tôi trở nên gấp gáp hơn, ra cả đằng miệng, nhịp thở như quấn quýt vào nhau không thể phân định. Tôi cảm thấy mắt mình mờ đi thì phải.
Giọng Giant bên tai:
- Em có làm sao không?
Tôi giật mình ấp a ấp úng ngẩng lên:
- Dạ?
- "Dạ?". Trời đất. Đúng là em bị làm sao rồi, bình thường em có lễ phép như vậy đâu. – Giant nói giọng mỉa mai.
- Em bị làm sao à? – Tôi hỏi lại, giọng lo lắng. Giant dừng lại, tôi dừng theo. Anh ấy nhìn tôi chằm chặp, đoạn đưa tay sờ trán tôi, tay còn lại đưa lên trán anh ấy. Nói:
- Đúng là hơi sốt đây này.
- Vậy à. Thảo nào thấy tim đập lung tung quá.
Giant im lặng khi nghe tôi nói, anh ấy suy nghĩ điều gì đó mà tôi không tài nào biết được. Ngừng suy nghĩ, anh ấy nói, giọng có vẻ ân cần hơn trước.
-…Đi nào, sắp đến nhà rồi. Hôm nay không phải học nữa nhé.
Hôm nay đã là thứ năm rồi sao, thời gian trôi qua cứ như không ấy, thoắt một cái đã gần hết một tuần.
Suốt quãng đường còn lại, tôi vừa đi vừa nhìn xuống chân mình.
………………
Tôi mở cổng, bước vào nhà, thoáng thấy xe của Giant đang dựng ở một góc tường. Mẹ đang đứng ở cửa, có vẻ như cơm nước đã xong xuôi.
- Con về rồi. – Tôi vừa cười vừa nói. Mẹ giục tôi đi tắm mau rồi còn ăn cơm. Tôi vâng. Giant cúi đầu chào mẹ tôi, mẹ bảo anh ấy ra phòng khách ngồi đợi, mẹ đi pha ấm trà, nói rồi mẹ đi vào bếp. Trước vào phòng khách, Giant còn kéo tay tôi lại, ghé tai nói nhỏ: “
- Em tắm có được không vậy, coi chừng đầu nóng thêm đó.
- Không được cũng phải tắm, hôm qua đã không tắm rồi.
- Đấy, lẽ ra nghe lời anh tắm luôn đi thì không nghe.
Tôi lờ đi.
Một lúc sau. Tôi tắm xong, toan đi vào phòng sấy tóc như thường lệ, chợt nhớ ra sự có mặt của Giant trong nhà. Tôi tiến đến cửa phòng khách, ghé mắt nhìn vào, thấy mẹ và Giant vẫn đang nói chuyện. Giant ngồi quay lưng về phía cửa nên tôi không nhìn thấy mặt anh ấy, còn nét mặt của mẹ trông có vẻ nhẹ nhõm hơn nhiều. Mẹ mỉm cười nói gì đó khi hai người cùng đứng lên, Giant đáp lại gì đó, và họ đi ra phía cửa. Tôi chạy một mạch về phòng, cố ý không gây tiếng động nào.
Hai phút sau, mẹ gọi tôi xuống ăn cơm. Tôi đi xuống, ngạc nhiên thấy Giant đang ngồi bên bàn ăn. Tôi định hỏi thì mẹ đã nói:
- Mẹ mời cậu ấy ở lại ăn cơm cùng với nhà ta. Con sắp bát đũa ra đi.
Tôi vâng, trong lúc bưng bê mớ bát đũa, tôi thấy đầu mình gần như bung ra một đống dấu hỏi. Tạm thời chưa bình luận gì về vụ này. Tôi sực nhớ ra điều gì, sáp lại gần mẹ thì thầm:
- Mẹ ơi, không đủ cơm đâu, anh ấy ăn nhiều lắm.
Mẹ mắng:
- Từ bao giờ mà con cư xử bất lịch sự như vậy hả. Thiếu thì nấu thêm, có sao đâu. Yên tâm, mẹ đã chuẩn bị rồi. Con ăn ở nhà người ta một bữa, mẹ phải đáp lại chứ.
Lát sau, khi mọi thứ đã xong xuôi, mẹ gọi em và bố tôi xuống ăn cơm. Hai người đó đi xuống, trông thấy Giant, trông bố không có vẻ ngạc nhiên lắm, chắc là nghe mẹ nói rồi, nhưng nét mặt bố thoáng gợn suy tư. Còn em gái tôi, vốn tính tự kỷ đã lâu ngày mọc mốc, nó soi Giant từ trên xuống dưới, nhoẻn miệng cười rất chảnh, ra cái vẻ xem thường.
Giant đứng dậy chào bố tôi và em tôi. Bố đáp:
- Ừ, chào cháu. – Rồi nói anh ấy cứ ngồi xuống đi.
Bàn ăn giờ đã có ba người ngồi, tôi và mẹ vẫn đang loay hoay hâm đồ ăn. Em gái tôi gối cằm lên cánh tay nó, vẫn kiểu chây lười như mọi hôm. Bố tôi thì nghiêm túc hơn bình thường, hỏi chuyện Giant, những câu đại loại như: Cháu học trường nào, năm thứ mấy rồi, ba mẹ làm gì,…Hỏi liên tục không khác gì thanh tra Nhà nước. Bố không khéo xử xự lắm, nhất là với người ít gặp, vì vậy tôi bỏ qua.
Khi tất cả mọi người đã ngồi vào bàn ăn, bữa ăn diễn ra vui vẻ hơn tôi tưởng. Giant ăn chậm hơn tốc độ hôm qua, cũng dễ hiểu thôi, và ăn cùng một tốc độ với bố tôi. Khi hết bát thứ hai, bố tôi đặt đũa xuống, anh ấy cũng bắt chước y hệt. Tôi và em tôi đã ăn xong rồi. Mẹ thấy vậy quay sang nói:
- Ăn nữa đi cháu.
- Dạ thôi ạ, làm phiền cô quá.
- Ôi phiền cái gì. - Mẹ cười – Cô nấu nhiều lắm. Nhà không có thằng con trai nào nên không biết lượng sức ăn mà nấu, cô cứ nấu gấp đôi bình thường cho chắc.
Tôi ngạc nhiên. Giant cũng vậy.
- Cám ơn cô. Cháu bị dãn bao tử nên ăn hơi nhiều, không có thức ăn cũng ăn được bảy, tám bát. Vậy cho cháu xin thêm bát nữa ạ.
Tôi nhìn Giant, chậc lưỡi. Anh ấy cười, nói với tôi:
- Chịu thôi, cứ hễ đói là anh không tập trung được vào việc gì.
Bố nói đàn ông con trai phải ăn khoẻ mới tốt. Tôi để ý thấy bố nói toàn những câu chuẩn mực, hơi nhàm, không có gì để thắc mắc.
Không tốn một giọt mồ hôi, Giant ăn nhanh hơn trước và lấp đầy cái bao tử lủng bằng bao nhiêu bát tôi quên không đếm. Anh ấy ăn đến khi hết cơm thì thôi. Tuyệt. Em gái tôi hình như bị sốc. Tôi cười.
Sau đó tôi đã có một hội thoại với em tôi, nó đứng phắt dậy kéo tôi ra hành lang, nó nói:
- Trời ạ, bạn trai của chị ăn ghê thế, chị có chắc anh ta là người bình thường không đấy.
Tôi suy nghĩ câu hỏi của nó. Giant có phải là người bình thường không hả? Làm sao tôi biết được. Tôi tương một câu vô thưởng vô phạt:
- Có thể.
- Chắc chắn không phải là người của thế giới này. – Nó nói vẻ mặt rất là nghiêm túc. – Anh ta là người hành tinh khác cải trang đấy. Chị phải cẩn thận.
Tôi vẫn rất cẩn thận, không cần nó phải nhắc. Tôi gật lia lịa:
- Rồi, rồi…Còn câu nào nữa không phỏng vấn nốt đi.
Nó đăm chiêu một hồi, nghĩ rồi nói:
- Vậy mà chị bảo là không quan tâm đến ngoại hình.
- Gì cơ? – Tôi vẫn chưa hiểu nó muốn nói cái gì.
- Ngoài việc ăn nhiều ra thì…
- Thì làm sao? – Tôi gặng.
- Trông rất giống anh Top.
- Hả?
- Anh Top của Big Bang ấy. – Mắt nó sáng lấp lánh.
Đúng là tôi có nghe nhạc của Big Bang nhưng không mấy quan tâm ngoại hình của họ. Tôi chợt nhớ ra, nhỏ em tôi là siêu Otaku. Nó lậm đủ mọi thứ trên đời, từ music (tôi chỉ nói chung vì không thể kể hết các thể loại nó nghe, nó nghe được cả cải lương thì biết rồi đấy), cho đến phim, game, tiểu thuyết, Manga, Anime,… Hỏi cái gì nó biết cái đấy. Tôi thở ra:
- Tưởng hỏi gì, hoá ra là lại phát động trường liên tưởng ra đây.
- Hêhê, chị làm thế nào mà “cua” được anh ấy thế?
Tôi không trả lời, quay vào bếp. Nó léo nhéo gọi với theo.
Tôi không cua “Giant”, là anh ấy tự đến với tôi. Câu hỏi của nhỏ em không làm tôi khó chịu, nó làm tôi băn khoăn, không hiểu Giant nhìn thấy điểm tốt gì ở tôi kia chứ. Tôi gạt phăng suy nghĩ đó đi.
Giant đang rửa bát trong bếp, bố và mẹ đã đi ra phòng khách ngồi uống nước. Giant quay lại, không đợi tôi hỏi, anh ấy nói luôn:
- À, đây là đáp lễ em hôm qua đã rửa bát giúp anh.
Tôi thôi không hỏi nữa. Tôi đứng đó, dựa lưng vào tường, chờ cho đến khi Giant rửa bát xong. Mặc dù lại đối diện với tấm lưng của anh ấy, nhưng lần này tôi không có cảm giác gì đặc biệt lắm. Mắt tôi đúng là hơi mờ đi, tôi đưa tay áo dụi mắt, vẫn không rõ hơn chút nào, đổi lại, tôi thấy mặt mình nóng lên, không biết bây giờ mặt tôi xanh hay đỏ nữa. Tôi áp hai bàn tay vào mặt mình. Giant quay lại nhìn thấy nhưng cũng không nói gì.
Xong xuôi, anh ấy theo tôi lên phòng, mặc dù đã nói hôm nay không phải học nữa. Tôi hỏi tại sao, anh ấy nói:
- Nếu anh về luôn bây giờ thì thể nào mẹ em cũng hỏi, vì hôm nay là ngày học như đã giao hẹn. Anh không thể nói là em ốm được, vì em đâu có chịu ốm cho nghiêm túc đâu, chẳng biểu hiện rõ ràng ra gì cả. Vấn đề quan trọng hơn, anh không cho phép em ốm sau khi từ nhà anh trở về, như vậy còn đâu uy tín của anh nữa.
Tai tôi ù đi khi nghe lời giải thích loằng ngoằng đó. Tại sao Giant lại nhè lúc này mà nói nhiều thế nhỉ? Có lẽ tôi ốm thật.
Khi tôi khép cửa phòng, quay lại, tôi thấy Giant đang ngồi trên giường tôi, tay với đám Manga trên giá đầu giường. Tôi nói:
- Sao anh ngồi đó? (bình thường chúng tôi vẫn ngồi dưới thảm).
- Không sao cả, hôm nay có phải học đâu.
- Tốt, cứ ngồi đi.
Tôi ngồi xuống thảm, đầu dựa vào thành giường, chân duỗi thẳng. Tôi mệt đến quên luôn cả để mắt đến tấm gương, chắc nó biến rồi, nó phải tự lo thân nó thôi. Giant ngồi, dựa lưng vào gối đầu giường, đọc One Piece, tập một.
Ai cũng có thể đọc One Piece được.
Cả hai chúng tôi đều yên lặng. Hai mươi phút sau, giọng Giant vang lên trong căn phòng, có tên tôi ở trong câu hỏi, tôi giật nảy người:
- Cát à?
- Gì vậy?
- Hình như có cái gì ở đó.
Tôi liên tưởng ngay đến cái gương.
- Cái gì ở đâu? – Tôi quay lại, cố làm mặt điềm tĩnh.
Giant chỉ vào khoảng không nơi cái gương đã từng ở đó, đúng là nó đã biến đi rồi, nhưng tại sao…
Tại sao Giant lại cảm thấy nó!?
Nội tâm tôi bấn loạn, tôi không đủ sức điềm tĩnh để tạo ra cái mặt “Anh nhìn nhầm à?”. Tôi nín thở. Giant lại nói tiếp:
- Chẳng có gì cả, nhưng tại sao anh lại cảm thấy chỗ đó chắc chắn phải có cái gì đó. Thật là lạ.
Da mặt tôi tê tê. Tôi cố gắng tạo ra một giọng nói bình thường nhất có thể:
- Đúng là trước đó ở đấy đã có một cái gương, nhưng vì nó chiếu thẳng vào giường không tốt nên bố em đã chuyển nó xuống nhà kho rồi.
- Ra vậy.
- Anh về đi. – Tôi nói, giọng không chút biểu cảm.
-...Nhưng anh còn chưa đọc xong một tập. – Giant còn ngoan cố.
- Hơn hai mươi phút cho một tập là quá nhiều đối với một bộ Manga hấp dẫn như thế. Anh không có một chút kỹ năng đọc Manga nào cả, không phải cố làm gì. Con người ta không ai hoàn hảo, đọc được New York Time không có nghĩa là đọc được Manga. Có vẻ anh không bị nó hấp dẫn, anh lượng sức đi thì hơn. Về đi.
- Không, anh phải đọc hết đã.
... Tôi chịu, không nói nổi nữa. Tôi thở dài, ngồi lại xuống tấm thảm. Nói nhiều còn mệt hơn hồi nãy nữa.
Giant đọc xong tập một và với tay lấy tập tiếp theo. Tôi trừng mắt:
- Anh đọc xong rồi thì về đi chứ!
- Đã xong đâu, vẫn còn cả đống đây này.
- Nửa tiếng xong một tập thì bao giờ mới xong hơn sáu chục tập hả?
- Không biết nữa.
Tôi cố kiềm chế thêm một lần nữa, nói.
- Nếu anh muốn đọc đến thế thì em cho anh mượn cả bộ về đấy. Mang về đi, cứ đọc từ từ, khi nào xong mang trả cũng được.
Giant lùi lại trước thái độ kiên quyết quá đáng của tôi, nói:
- Ừm, vậy cũng được. Em mệt lắm à?
- Rất mệt, anh không thấy em đang mệt à?
- Có, nhưng anh không nghĩ là em mệt theo đúng nghĩa của từ mệt. Em có vấn đề!
- Vấn đề là em đang mệt. Có vậy thôi. Dừng cuộc nói chuyện vô nghĩa này ở đây được rồi đấy.
-... Anh...
Tôi cáu lên và không để Giant nói hết câu.
- Trả giường lại cho em! Mau!
- ...về đây.
Trước khi ra khỏi phòng, Giant còn không quên gom bộ One Piece nhét vào ba lô.
|
thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 11-05-2012 lúc 18:06
|
|