oOo VnSharing oOo

Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo.

Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên!

Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây.

Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi.
Go Back   oOo VnSharing oOo > Những lĩnh vực khác > Thế giới ngòi bút

HD cho người mới | ĐĂNG KÍ VIP MEMBER: KHÔNG QUẢNG CÁO, KHÔNG CẦN POST BÀI ĐỂ DOWNLOAD!
Mua sắm bằng Rep! | VnSharing Shop   Facebook


VnSharing Moe Tour
[Event Hè] Upload Manga Nhận Ngay Rep Lớn


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 16-04-2012, 12:27
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Bà Ngoại...Bà Ngoại

Author: Noda
Rate: M+
Category: Spiritual, Drama, Angst, Mystery
Warning: Sadfic
Status: Multi-chapter
Progress:

Chương 1: Con đường không hắt cả bóng cây.

Tôi tên Minh Đạo, có nghĩa là Con đường sáng.

Ba mẹ đã lầm lẫn khi đặt cho tôi cái tên đó. Sự thật, tôi là một thằng u ám, không tương lai, không ước mơ, không cả một hy vọng. Đôi khi, tôi ghê sợ chính bản thân mình.

Mười bốn tuổi, năm sau tôi phải thi vào mười . Tôi không có một ý niệm nào cho việc đó. Khi người lớn hỏi tôi: Cháu định thi trường nào? Tôi mù tịt. Một vài người bạn của bố mẹ tôi đến chơi, những câu mà họ thường nói khiến tôi phát ngấy, nào là:

- Cháu nó học trường chuyên chắc phải giỏi lắm nhỉ? Bố mẹ đầu tư hết xảy.

Hoặc:

- Chắc học giỏi cả Anh và Văn nữa nên không biết chọn thi lớp nào chứ gì? Cứ khiêm tốn. Thôi cứ vào chuyên tự nhiên cũng được, đặng còn kèm con cô học.

Điên tiết hơn:

- Cái thằng này, mày phải học thật giỏi, sau này kiếm nhiều tiền mà trả công bố mẹ cho ăn học mười mấy năm trời chứ lị.

Và còn nhiều nhiều lần nữa tôi phát ngấy với những lời lẽ mà người lớn có thể phun ra bằng cái giọng ngọt xớt đến phát ói. Mẹ kiếp! Họ đâu biết tôi là phần tử quậy. Cái lũ từ trên trời rơi xuống.

Thế giới này chỉ toàn những cái hố đen ngòm đáng ghê tởm. Tôi không biết mình đã bao nhiêu lần ước: Thế giới này chết hết đi thì tốt. Và trong đầu tôi là hình ảnh một bệ xí đầy shit, lũ ruồi nhặng túm tụm xung quanh mở tiệc đánh chén linh đình. Thức ăn ê hề, chúng không phải cạnh tranh gì với nhau và trở nên thân mật hoà nhã như có thể nở hoa ra đằng mũi được. Nhưng hạnh phúc không được bao lâu, tôi giật mạnh nút xả nước. Bọn nhặng nháo nhào chạy không kịp. Bọn nó chết hết. Tôi hả hê.

Đối với tôi, trường học là địa ngục. Nếu bạn hỏi tôi rằng: một đứa học bình thường ngồi trong một lớp dốt và một đứa học giỏi ngồi trong một lớp toàn các talent, đứa nào hạnh phúc hơn? Tôi sẽ không do dự mà trả lời rằng: đứa thứ nhất. Bằng chứng là hồi tiểu học tôi rất hạnh phúc, dù học trong một lớp gần bét trường. Gia đình tôi không phải mất một đồng nào để tôi vào đó. Ở đó, tôi gặp mấy thằng bạn chí cốt của mình. Ở đó, chúng tôi học, chơi, và cười đùa cùng nhau, có biết bao nhiêu trò chơi mà tôi không thể nào quên.

Bịt mắt bắt dê. Tôi toàn làm dê.

Sờ cái chết ngay. Tôi bị sờ nhưng vẫn không chết mà trở thành Zombie đi lây bệnh cho thằng khác. Khi đó tôi sẽ được khỏi bệnh.

Em bé tập đi. Nếu bạn không muốn phải gục đầu vào gốc cây mà quay ra quay vào đến sái cả cổ thì hãy cố mà xù xằng xi thắng để đỡ phải làm người lớn.

Kéo co. Chúng tôi không lấy đâu ra dây thừng để mà kéo, chỉ tội hai tên leader của hai đội phải ngoắc tay vào nhau và các thành viên hai đội ra sức kéo hông hai thằng đó. Chơi xong thấy tay bọn nó dài ra một tý. Lo lắng hỏi thăm thì bị phang cho câu: “Mài điên à?”.

Chọi gà.“Gà” ở đây chính là nhị của hoa phượng vĩ. Trò này có bốn bước tất cả.

Bước một: chạy ra sân sau trường.
Bước hai: tất cả tháo dép ra.
Bước ba: Ném!

Những cánh phượng đỏ rụng xuống tả tơi, nụ hoa béo mập xanh rờn cũng theo đó mà rớt xuống rào rào.

Từ đây chúng ta có bước bốn A và bước bốn B.

Bước bốn A: là để chuẩn bị cho trường hợp xấu: Bác bảo vệ nhìn thấy. Bác ta giơ cái quạt nan to tổ bố chạy huỳnh huỵch tới chỗ chúng tôi: “ Chúng mày làm gì thế hả? Phá hoại của công à?”. Mặt hằm hằm như hổ như tướng. Đứa nào xúi mà bị tóm thì thôi rồi là rắc rối.

Bước bốn B: Chúng tôi may mắn hoàn thành nhiệm vụ “hái ổ gà”.

Những nụ hoa phượng vĩ chuẩn bị bung nở to béo mập mạp có thể bóc ra một cách dễ dàng. Trong một nụ hoa có nhiều cánh hoa nhỏ xíu nhăn nhúm chưa kịp thức giấc, chúng tôi ăn nó như ăn ô mai hoặc là vứt đi. Mục đích của chúng tôi không như bọn con gái, bọn nó lấy cánh phượng lòe loẹt nhất (mỗi bông chỉ có một cánh như thế) ép vào vở kiểu lãng mạn dở hơi ấy, chả được tích sự gì. Chúng tôi chỉ cần nhị hoa để chơi. Một chùm nhị có thể gồm từ năm đến bảy cái. Đó là “gà”. “Gà” có cuống dài độ hai phần ba đốt tay, đầu “gà” hình giông giống hạt cà phê, được nối với cuống bởi một đầu rất mảnh, bóc mạnh quá là đứt.

Số hiệp phụ thuộc và số “gà”. Cách chơi rất đơn giản. Móc đầu nhị vào nhau, đầu nhị của đứa nào rụng trước là thua. Cuộc chơi kết thúc, có bao nhiêu là đầu gà nằm lăn lóc la liệt trên mặt bàn.

Đặc điểm của trò chơi là bạn có thể tận hưởng vinh quang chỉ sau một vài giây. Vui không thể tả nổi. Trò chơi cũng có tính triết học lắm: ngay sau khi “con gà” của bạn thắng, nó sẽ bị ủ lò, vốn đầu đã gần đứt lìa, nó nhanh chóng “toi mạng”. Đầu nó rớt đất, nó mới hiểu được cảm giác của những đối thủ trước đó.

Và còn vô số những trò “nguy hiểm” khác nữa: nhảy vô, ném lon, đá bóng, trêu chọc bọn con gái,…

Thời thơ ấu năm năm trôi qua nhanh như giọt nước bốc hơi sau cơn mưa. Đến khi nhìn lại, bạn bè mỗi thằng một phương, tuỳ vào hoàn cảnh.

Đau lòng.

Cấp hai, tôi vào một trường chuyên. Lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là “môi trường cạnh tranh hoàn hảo.” Đứa nào đứa nấy học như điên như dại, cốt lấy điểm tốt để được tuyên dương, để về khoe với bố mẹ, ông bà.

Trong giờ kiểm tra cấm được hỏi bài. Đấy là lý thuyết, tôi chưa bao giờ áp dụng vào thực tế. Nhưng ở đây, tất cả bọn nó đều áp dụng triệt để lý thuyết này. Ráng mà hỏi một câu thì còn khướt mới được trả lời. Đứa nào cũng giả vờ cắm cúi làm bài, quên hết mọi sự, quên đi cái thằng phiền nhiễu là tôi. Có lần tôi hỏi còn bị cố tình nhắc sai nữa, bọn đểu cáng. Con gái, con trai, hết thảy đều như nhau. Đầu to mắt cận y chang chân dung bố mẹ chúng nó. Đeo kính vào nhìn đường công danh cứ gọi là: “ Đường mây rộng thênh thênh cử bộ”. [Xin lỗi thi hào họ Nguyễn cho con mượn câu thơ để chém gió với bà con.]

Tôi nhìn bọn nó bằng nửa con mắt. Bọn nó nhìn tôi cũng y như vậy.

Thực ra bọn nó không hoàn toàn thực hiện đúng lý thuyết đã nói, mãi sau này tôi mới biết. Bọn học giỏi thường ngồi gần nhau, móc ngoặc với nhau trong giờ kiểm tra: “ Mày học hai câu đầu, tao học câu cuối, nhiều thế này bố Tây cũng chả học hết được”; hoặc “Mày làm câu cuối trước đi, tao chỉ làm được hai câu đầu, làm xong đưa tao chép. Chép xong tao đưa bài cho mày chép”.

Bọn nó tính toán cũng hay ra phết.

Thời gian càng trôi, tôi càng chán ghét. Tôi chán tất cả, ghét tất cả.

Kết quả học tập đi xuống tỉ lệ thuận với độ chán ghét của tôi. Tôi căm thù đứa nào đẻ ra môn Toán, khinh bỉ thằng nào nhổ ra môn Văn. Cả châu Âu bị bom nguyên tử chết mịa nó hết đi để tiếng Việt thành ngôn ngữ quốc tế.

Tôi chán đến phát ốm.

Đã không biết bao lần, tôi cãi bố mẹ, toan bỏ nhà đi lang thang.

Đã không biết bao lần, tôi ngủ mà mong trời đừng bao giờ sáng nữa.

Mẹ tôi buồn biết chừng nào. Minh đạo không thể tự nó toả sáng, đó chỉ là mơ ước hão huyền mà thôi, mẹ à. Nếu mẹ đặt tên tôi là là Minh Nhật (mặt trời sáng), thì bây giờ tôi đã có thể tự toả sáng rồi. Quỷ tha ma bắt mẹ đi.

Tôi gần như không còn thiết gì nữa. Tôi trở thành phần tử siêu quậy trong lớp: chửi bậy, oánh nhau, hăm doạ, vô lễ với giáo viên, tự rạch tay… Tôi làm đủ mọi trò chỉ để cho một ngày qua đi.

Trong một kỳ rưỡi của năm lớp bảy, tôi đã phải viết bản kiểm điểm bảy lần, viết nhắng viết cuội rồi về đưa cho bố mẹ ký. Tôi thách bà giáo nào đuổi học được tôi, gia đình tôi cơ cấu lắm, bố là thương binh hạng nặng cơ đấy. Đuổi được thì cứ đuổi.

Tôi nhớ có một lần, tôi mang một đống bóng thối đến lớp. Một loại đồ chơi rẻ tiền của bọn Tung Của (Trung Hoa dân quốc), chỉ cần cầm ném mạnh xuống đất, vào người hoặc vào tường, quả bóng vỡ tung ra, chảy ra thứ nước vàng hoặc thứ bột trắng thối hoắc. Cả ba tiết học cứ cứ mùi thum thủm làm điếc cả lỗ mũi giáo viên và cả các học sinh ưu tú của họ. Toàn bộ mùi và màu và bột đều sẽ tan đi trong vòng sáu tiếng không còn lưu lại gì. Đó là điều kiện đảm bảo cho thằng đầu têu như tôi sẽ không bị phạt dọn vệ sinh ( bởi làm gì có cái gì đâu mà dọn). Một số thằng khác bất mãn vì điểm kiểm tra thấp mà không được khiếu nại đã đồng ý ra nhập hội Sa đoạ.

Giờ thì tôi có một bọn. Không thân nhưng cùng lý tưởng.

Tôi chào mừng các thành viên mới bằng một màn quậy tưng bừng, nhảy cà tưng trên bàn ghế, khắp bàn này sang bàn khác, khắp nơi toàn dấu dép của bọn tôi.

Cả bọn bị viết bản kiểm điểm vì các tội danh nào là làm náo loạn lớp học, làm mất hoà khí trong lớp, làm ảnh hưởng tới các bạn chăm ngoan khác, không tôn trọng các bạn và giáo viên,…

Tôi viết tuốt. Đem về nhà, mẹ tôi ký tuốt. Mẹ đã chán nhìn mặt tôi lắm. Mẹ tôi rất hiền, bà không biết phải làm gì với thằng con ngỗ ngược là tôi. Mẹ yếu đuối và nhu nhược. Đó là kết luận cuối cùng của tôi. Mẹ nói đúng một câu : Mày muốn làm gì thì làm. Tao không quan tâm nữa.

Tuy vậy, mẹ không hoàn toàn để cho tôi muốn làm gì thì làm. Mẹ giữ kín tất cả những chuyện tôi làm với Bà Ngoại.

Bà ngoại. Hai tiếng này vang lên đối với tôi thật xa lạ. Tôi ít khi gặp Ngoại. Hồi tôi còn nhỏ, cuối tuần nào mẹ cũng chở tôi đến thăm Ngoại. Khi tôi vào cấp hai, tôi phải đi học cả thứ bảy, thậm chí còn bị bắt đi học thêm sáng hay chiều chủ nhật. Tôi hầu như quên mất, mình vẫn còn một người thân-rất thân-khác ngoài ba mẹ.

Ông ngoại đã mất cách đây năm năm do một tai nạn. Mẹ kể, một hôm ông dắt Hai Bi đi dạo (Hai Bi là tên con cún mà ông nuôi), đi ngang qua một toà building đang xây dựng, một tấm bê tông cốt thép rơi xuống chỗ ông đứng, và thế là…Tôi đau thắt cả ngực.

Ông bà nội đều đã mất lâu rồi.

Không hiểu sao mà cái tin tôi quậy phá, tôi hư đốn, tôi láo toét đến tai bà ngoại.

Ngoại gọi mẹ tôi đến nói chuyện. Nhìn qua khe cửa hẹp, tôi thấy mẹ vừa kể vừa khóc sụt sịt. Bà ngoại xoa đầu mẹ tôi. Trong mắt Ngoại, mẹ tôi hoá thành một đứa trẻ.

Tôi đứng đập đầu vào tường. Đúng lúc đó, Ngoại mở cửa bước ra khỏi phòng, nhìn thấy tôi. Ngoại hỏi, đôi mắt kèm nhèm còn rơm rớm nước:

- Đạo à. Cháu đi học về rồi đấy à?

Ngoại nói thật chậm, chậm như trẻ con lớp một đọc chính tả ấy. Tôi cúi đầu chào bà. Không nói gì, kể cả một tiếng “Vâng”.

Cái từ đấy là quá xa xỉ cho một thằng như tôi.

Tôi quay lưng bỏ đi, dẫu biết mình vô phép.

Bàn tay Ngoại nắm lấy vạt áo tôi. Ngoại nói thêm.

- Đạo à, nghe ngoại bảo này… Cháu đến ở với ngoại nhé...

Tôi ngạc nhiên vô cùng.
__________________
[Short-fic]Thâm tâm [Fiction]Shi goes home
E mún nhìn thấy a hàng ngày rầu anh đã có zợ và 2 con rùi T________T

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 29-07-2012 lúc 10:04
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 17-04-2012, 13:12
ZunoYui's Avatar
ZunoYui ZunoYui is offline
 
Lover
ayatori
Phòng trưng bày huy hiệu
Mèo Lười Tam kì thư Tứ kì thư Cuộn sách cổ 
Nunko Câp 1: Belle Bread Đá cấp 4: Ruby Red iPod tan 
Tổng số huy hiệu: 19
Tham gia ngày: 29-01-2011
Bài gửi: 2,035
Cấp Độ: 147
Rep: 7134
ZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới ZunoYui Gửi tin nhắn qua Skype™ tới ZunoYui
Ha, ấn tượng fic này rồi đấy. Giọng văn của cậu đủ cho mình toát mồ hôi, và căng não ra =]. Cá nhân mình nghĩ:

Trích:
Và còn nhiều nhiều lần nữa tôi phát ngấy với những lời lẽ mà người lớn có thể phun ra bằng cái giọng ngọt xớt đến phát ói. Mẹ kiếp! Họ đâu biết tôi là phần tử quậy. Cái lũ từ trên trời rơi xuống.

Trong đầu các người ngoài tiền tài danh vị ra còn cái cục *** gì nữa không????
Thứ nhất, toàn bộ ý của đoạn này là theo hướng chủ quan. Điều đó mình không ý kiến, nhưng việc đưa các ý và kết lại hoàn toàn không thuyết phục, không logic. Dựa vào những câu thoại của người lớn trước đó, người đọc chỉ thấy những niềm tin, những kì vọng vào nhân vật “tôi”. Thế thì nhân vật “tôi” vì gì mà cho rằng “người lớn có thể phun ra bằng cái giọng ngọt xớt đến phát ói”? Cứ cho rằng là vì “tôi” thuộc phần tử quậy đi, nhưng như thế cũng chưa đủ thuyết phục đâu.

Thứ hai, câu “cái lũ từ trên trời rơi xuống” là đang bổ nghĩa cho câu nào, ý nào vậy cậu? Là câu trước đó hay là kết lại toàn bộ ý của đoạn?
Tóm lại, câu cuối tối nghĩa.

Thứ ba, mình biết là cậu viết theo suy nghĩ và cảm xúc thật của cậu nhập tâm vào nhân vật, nhưng không phải là từ gì muốn đưa vào thì cũng được. Viết văn có những luật của nó, văn nói không thể đưa vào tùy tiện, thường hạn chế, và phải tùy thuộc vào ngữ cảnh. Vì thế cụm từ “cái cục ***” là phải được sửa đi. Nó nhạy cảm, dễ làm người đọc cảm thấy như ai đó đang thét vào mặt vậy.

Trích:
Tôi căm thù đứa nào đẻ ra môn Toán, khinh bỉ thằng nào nhổ ra môn Văn. Cả châu Âu bị bom nguyên tử chết mịa nó hết đi để tiếng Việt thành ngôn ngữ quốc tế.
Như trên.

Trích:
Mẹ kể, một hôm ông dắt Hai Bi đi dạo (Hai Bi là tên con cún mà ông nuôi), đi ngang qua một toà building đang xây dựng, một tấm bê tông cốt thép rơi xuống chỗ ông đứng, và thế là…Tôi đau thắt cả bụng.
Mình không hiểu. Đúng hơn không thấy có gì liên quan. Cậu có thể cho mình biết tại sao lại là “đau bụng” mà không phải là “đau lòng” hay “đau tim” không?

À, phần viết về những trò chơi cậu đã đi hơi sâu rồi đấy.
Cậu nên hạn chế việc in đậm từ, vì nếu cậu muốn nhấn mạnh thì trong quá trình đọc thì người đọc cũng sẽ tự hiểu cậu muốn nhấn mạnh chỗ nào rồi (thường là dùng câu đặc biệt).

Khi viết một tác phẩm, không chỉ có mình cậu đọc mà còn rất nhiều người khác sẽ đọc, vì thế cậu nên chú ý ngôn từ nhé.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 17-04-2012, 19:57
wintryicy's Avatar
wintryicy wintryicy is offline
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tứ kì thư Mèo Lười Necklace of the Stars 
Huy hiệu staff cấp 2 Necklace of the Stars The Cleric The Magician 
Tổng số huy hiệu: 8
Tham gia ngày: 12-09-2008
Bài gửi: 162
Cấp Độ: 3
Rep: 105
wintryicy có một sức hút ghê gớm

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới wintryicy
Nghe chừng fic của bạn rất hay, ít nhất cũng cho mình chút thiện cảm khi nhắc nhiều đến những ký ức tuổi học trò. Ừ, một thời đã qua, hầu như ai cũng có một thời như thế, nên thấy gần gũi và thân thương lắm lắm, kể cả cho những mảnh chắp ghép đó chẳng ra gì đi nữa, nhìn lại thì trí nhớ chỉ còn lưu một màu sắc long lanh.

Tên chap thú vị lắm. Ừ, có lời khen vậy. Tên nhân vật là Minh Đạo, vậy mà tên chap lại là "Con đường không hắt nổi bóng cây". Nghe đã thấy nghịch đời. Nhân vật, cũng là người rất nghịch đời.

Nhưng rồi mình đọc mãi và nhận ra một điều không nên trong chap này.

Bạn à, chap này không dẫn được người đọc đến trọng tâm. Chỉ toàn những cái râu ria ngoài lề chẳng liên quan gì đến bà ngoại cả. Bà ngoại chỉ xuất hiện một chút trong đoạn cuối. Vậy là cái lề bị đẩy vào giữa, cái chính bị ném ra ngoài.

Nói thêm, thời kỳ emo đã qua rồi. Những ngôn từ trách cứ cuộc đời thảm bại bi thương đã trở nên tròn trịa sáo rỗng. Càng dùng nhiều càng bị nhạt đi. Nên hãy tránh chúng khi còn có thể.

Chúc bạn ngày lành.



P/S: Tính cm lâu rồi, mà giờ nhìn thấy cm của Yui mới có can đảm xông vào. Thôi, làm người thứ hai thôi vậy
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 17-04-2012, 23:50
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

Trích:
Nguyên văn bởi wintryicy View Post
Nghe chừng fic của bạn rất hay, ít nhất cũng cho mình chút thiện cảm khi nhắc nhiều đến những ký ức tuổi học trò. Ừ, một thời đã qua, hầu như ai cũng có một thời như thế, nên thấy gần gũi và thân thương lắm lắm, kể cả cho những mảnh chắp ghép đó chẳng ra gì đi nữa, nhìn lại thì trí nhớ chỉ còn lưu một màu sắc long lanh.

Tên chap thú vị lắm. Ừ, có lời khen vậy. Tên nhân vật là Minh Đạo, vậy mà tên chap lại là "Con đường không hắt nổi bóng cây". Nghe đã thấy nghịch đời. Nhân vật, cũng là người rất nghịch đời.

Nhưng rồi mình đọc mãi và nhận ra một điều không nên trong chap này.

Bạn à, chap này không dẫn được người đọc đến trọng tâm. Chỉ toàn những cái râu ria ngoài lề chẳng liên quan gì đến bà ngoại cả. Bà ngoại chỉ xuất hiện một chút trong đoạn cuối. Vậy là cái lề bị đẩy vào giữa, cái chính bị ném ra ngoài.

Nói thêm, thời kỳ emo đã qua rồi. Những ngôn từ trách cứ cuộc đời thảm bại bi thương đã trở nên tròn trịa sáo rỗng. Càng dùng nhiều càng bị nhạt đi. Nên hãy tránh chúng khi còn có thể.

Chúc bạn ngày lành.



P/S: Tính cm lâu rồi, mà giờ nhìn thấy cm của Yui mới có can đảm xông vào. Thôi, làm người thứ hai thôi vậy
Cảm ơn bạn vì đã cm cho mình.

Nhận được cm của các bạn, Noda hạnh phúa lắm

Đúng là thời kỳ emo đã qua (mình là nạn nhân đây), khi viết mình tự nhiên nhớ đến một người bạn cũ, vì vậy có tự tiện mượn của cậu ta vài từ (đã giảm độ nặng) đưa vào đây, nhưng có vẻ phản tác dụng mất rồi.

Noda sẽ cố gắng nhập tâm hơn nữa.

Many thanks.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 27-04-2012, 10:09
noda_noda_me's Avatar
noda_noda_me noda_noda_me is offline
Novice
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tứ kì thư Tam kì thư Tứ kì thư Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 03-01-2012
Bài gửi: 81
Cấp Độ: 34
Rep: 1665
noda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond reputenoda_noda_me has a reputation beyond repute

[Fiction] Bà Ngoại...Bà Ngoại

Chương 2: Những cái tên lạ lùng.

Và thế là tôi đến ở cùng ngoại.

Buổi tối trước ngày lên đường, tôi sắp xếp toàn bộ sách vở, quần áo, manga, chăn màn, DVD, laptop…tất tần tật, vào trong cái vali cỡ khủng. Tôi không mang gì thêm. Căn phòng của tôi sau khi được dọn dẹp trông sạch sẽ gọn gàng hẳn ra, trước đó, tôi còn không biết mình chính là nguyên nhân khiến nó trông như cái ổ chuột.

Tôi tạm biệt mẹ, đã lâu lắm rồi kể từ khi thành niên tôi không ôm mẹ.

Tôi tạm biệt ba, tôi nắm lấy tay ba khi ba vẫn đang nằm trên giường, chân trái của ba đã bị liệt hoàn toàn trong chiến tranh.

Tôi biết, dù tôi có đi đâu, làm gì thì chúng tôi vẫn là một gia đình.

Tôi đã không hứa bất cứ điều gì, dù với cha hay với mẹ, cũng như với chính bản thân mình. Mọi lời hứa chỉ là sáo rỗng, tôi không quen hứa và cũng không quen giữ lời hứa. Tôi biết rõ ba mẹ muốn gì ở mình nhưng không thể thực hiện được điều mà họ muốn. Và bây giờ, tôi sẽ đi đến một nơi thật xa. Thủ tục chuyển trường đã hoàn tất, tôi từ học sinh một trường chuyên chuyển đến học ở một ngôi trường bé nhỏ ở ngoại thành (gọi là trường nhà quê cũng không sai.) Tôi chỉ còn một năm học nữa để cố gắng cho kỳ thi vào cấp ba, vậy mà mọi chuyện lại chuyển biến tệ hại thế này. Nói vậy không có nghĩa là tôi hối hận về những gì mình đã làm, dù ở trường nào đi nữa, tôi cũng chán làm học sinh giỏi rồi. Tôi chỉ quậy cho qua ngày đoạn tháng, dù biết chắc có một đáy vực đang chờ đợi mình ở phía trước.

Chán nản có cần một lý do không?

Tôi có ối lý do để chán ốm cái cuộc sống này dù không biết cái nào mới là “chính đáng”. Tôi đắm chìm vào quá khứ tràn đầy hạnh phúc, tôi mệt mỏi với hiện tại ngập trong mớ bài vở không mấy ứng dụng được vào thực tế, tôi sợ hãi khi nghĩ đến khoảng tương lai dài rộng đầy rẫy bon chen tư lợi mà tôi chẳng chóng thì chày cũng phải đâm đầu vào…

Tôi cô đơn. Tôi nổi tiếng là một thằng không có lấy nổi một người bạn. Từ sau khi chia tay với thằng bạn chí cốt hồi tiểu học, tôi không thân được với ai, cũng không tham gia hội nhóm nào ở trường. Đứa nào cũng nghĩ là tôi có vấn đề. Có lẽ bọn nó đúng. Sau khi quậy phá tưng bừng ở trường, tôi có vài đứa để tán phét, nhưng cũng chỉ đến thế thôi, tôi không chia sẻ với bọn nó suy nghĩ thực của mình, chắc bọn nó cũng vậy.

Biết tin tôi chuyển trường, có hai thằng nhắn tin hỏi thăm. Tôi rất vui.

…………..

Xe chạy miết đưa tôi đến một căn nhà nhỏ nằm ở ngoại ô thành phố. Khi tôi đến nơi thì trời đã tối, tôi không định hình được khung cảnh xung quanh thế nào nhưng tôi có thể cảm thấy không khí trong lành nơi đây. Cây cối um tùm xào xạc và tiếng của những sinh vật nhỏ bé sống trong lùm cây, hoặc dưới lớp đất ẩm.

“Ngoại ở một mình trong căn nhà gỗ nhỏ hai tầng.”- Mẹ nói với tôi như vậy. Ngày đầu tiên tôi đến ở nhà ngoại, mẹ còn chẳng buồn đi cùng tôi. “Con có thể ở trên tầng hai, tự sắp xếp đồ đạc theo ý con muốn, chỉ là quá trình đảo ngược của việc cất đồ vào vali thôi.” – Mẹ nói thế và không gì nữa. Sao mẹ biết là tôi sẽ lại bày bừa ra nhỉ. Thực tế là tôi luôn tạo ra các đống bùm xùm ở bất cứ chỗ nào tôi ngồi, tôi nằm hoặc thậm chí là đi qua.

Ngoại đứng trước cửa nhà đón tôi, nở nụ cười hiền từ như mọi khi và dắt tôi lên phòng.

Tôi để ý thấy rất nhiều giầy dép trước cửa nhà, đủ mọi thể loại của cả nam lẫn nữ xếp ngay ngắn thẳng hàng. Tôi hỏi ngoại:

“Ngoại ơi, hôm nay nhà mình có khách à?”

Ngoại chậm rãi đáp:

“ Ừ, ngày nào cũng có khách.”

Mẹ đã nhầm khi cho rằng ngoại sống một mình ở đây.

Ngoại quay lại nhìn tôi, ngoại cười rất tươi khiến đôi mắt đã nhỏ lại càng nhỏ xíu, lấp lánh:

“ Cháu có rất nhiều bạn ở đây.” Nói đoạn, ngoại mở cánh cửa phòng bếp. Một cảnh tượng lạ lùng hiện ra trước mắt tôi.

Trong bếp của ngoại có rất nhiều người. Khi ngoại mở cửa ra, tất thảy đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

Người thứ nhất cất tiếng chào, đó là một đứa con gái chạc tuổi tôi, tóc nhuộm màu hạt dẻ và tết gọn gàng hai bím, nụ cười thoải mái và ưa nhìn, nó ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ và cất lên thứ giọng thanh thoát nhưng rất có uy lực:

“ Chào cậu, cháu trai của bà. Hoan nghênh cậu nhập bọn “chán đời”. Haha, chẳng mấy chốc căn bếp này trở nên chật chội nhỉ. Này, ai đó nói tiếp đi.”

Người thứ hai nhanh nhảu nói tiếp. Một thằng nhóc có nước da trắng trẻo, quần áo hơi xộc xệch vẫn ôm khư khư quyển Doraemon đã cũ mèm, ánh mắt nó tinh nghịch và đôi lông mày cụt thưa thớt xếch lên trông rất quái:

“ Tuân lệnh đại tỉ. Chào anh. Tua lại những cái đại tỉ vừa nói.” Nó cười. Ngay sau đó đã bị đứa con gái hai bím tóc mắng.

“ Không được gọi là đại tỉ! Phải chào mừng người mới đàng hoàng vào chứ.” Rồi, nó quay sang tôi tươi cười nói: “ Xin lỗi cậu, thằng nhóc này quái lắm. À quên mất chưa tự giới thiệu, mình tên Miu, còn nhóc ban nãy tên là Đen.”

Những cái tên kỳ quặc. Ý nghĩ ấy vừa dứt trong đầu tôi thì một người khác lên tiếng, lần này là một thằng có lẽ cũng bằng tuổi tôi hoặc là hơn. Nó khá điển trai nếu không muốn nói là hơi bị dư độ hot ở cái nơi khỉ ho cò gáy này. Nó đã vỡ giọng và giọng của nó rất hợp để lồng tiếng cho nam nhân vật chính trong một anime Shoujo. Nó ngồi dựa lưng vào tường cạnh tủ bếp, chân duỗi thẳng căng và tai đeo Headphone.

“ Xin lỗi, thật là khó cho cậu phải “đỡ” cả đống bất ngờ cùng một lúc, cháu trai của bà ạ. Bọn này là “những kẻ ăn bám” và cậu cũng vậy. Ở đây tất cả đều xài biệt danh, cậu muốn biết tên thật cũng được thôi nhưng chả có ý nghĩa gì cả. Tên của tôi là Kuma.”

Một thằng khác cũng có ngoại hình từa tựa thằng ban nãy lên tiếng:

“ Mình là Khoa, tên thật đấy. Mình là em sinh đôi của anh Kuma. Mình ở đây là vì anh ấy ở đây.”

Xét về ngoại hình thì tên Khoa này đúng là có trẻ hơn một chút, giọng cũng cao hơn và có phần vui vẻ hơn. Nó nói tiếp:

“ Mọi người sắp ăn cơm, giờ này chắc không còn đứa nào đến nữa rồi.”

“ Không được, Yin của em vẫn chưa đến. Đợi thêm một lát nữa đi.”

Người vừa lên tiếng là một con bé ngồi thu lu ở một góc bếp cạnh cái nồi cơm to bự toả khói trắng nghi ngút. Nó có thân hình nhỏ nhắn, nước da hơi ngăm, trán rộng, tóc ngắn ngang vai, giọng nói có vẻ điệu nhưng không đến nỗi “chảy nước”, tay đeo đủ thứ vòng, đủ màu sắc, mặc áo phông cổ tròn viền đen.

Miu nói:

“ Anh Yin hôm nay bận không đến. Đã nói rồi mà. Nhóc Fin chẳng chịu để ý gì cả.”

Con bé da ngăm tên là Fin, nghe dứt câu, nó dãy lên như đỉa phải vôi:

“ Có chị không để ý thì có. Fin đã năn nỉ anh ấy đến, anh ấy nói xong việc sẽ đến.”

“ Anh ấy chẳng bao giờ xong việc cả, ngoại trừ lúc không có việc gì để làm.”

“ Chị đừng nói như thể chị hiểu anh ấy thế. Chị biết cái gì? Nhiều chuyện.”

Một người cao lớn khác lù lù xuất hiện đằng sau cánh cửa nhà tắm, ôn tồn “hạ nhiệt” tình huống. Có lẽ anh ta là người lớn tuổi nhất ở đây xét về ngoại hình, ấn tượng duy nhất: đầu đinh và cả đống khuyên tai:

“ Thôi nào hai đứa. Fin, đúng là Yin không tới được đâu, hắn vừa nhắn cho anh này. Ta ăn cơm thôi, anh đói rồi.”

Con bé Fin không nói gì, quay mặt vào tường, tay khư khư cái di động, ngón tay ấn bàn phím liên tục.

Anh đầu đinh vừa nói dứt câu, tay đã thoăn thoắt bê cái bàn gấp bằng gỗ to đùng từ trong khe tủ bếp ra, duỗi thẳng chân bàn, lau mặt bàn. Hành động đó tựa như một hiệu lệnh, tất cả những đứa khác, đứa mang bát, đứa mang đũa, đứa xách nồi cơm, đứa múc canh từ trong nồi đặt trên bếp…Mọi việc diễn ra trong nháy mắt. Anh đầu đinh ngồi xuống, chân xếp bằng, tất cả những đứa khác răm rắp làm theo, ngay ngắn.

Cái bàn rộng đến nỗi đã ngồi đến sáu con người mà vẫn dư chỗ cho khoảng ba con người khác ngồi thoải mái.

Cái anh đầu đinh nhìn tôi và nói:

“ Chào nhóc, cháu trai của bà. May cho cậu là hôm nay vắng người nên cậu vẫn có chỗ trong bàn ăn đấy. Bình thường nếu đông quá, bọn này “Kéo, búa, bao” để xem đứa nào sẽ phải ngồi ăn ngoài cửa bếp, đứa nào trong nhà tắm.” Anh cười hết cỡ. “ Anh đây chưa bao giờ thua cái trò đấy nhá. Anh tên Nick. Chú mày có phải chơi trò đấy thì cứ cầu nguyện tên anh, đảm bảo không bao giờ thua.”

Ngoại đi đâu đó từ nãy tới giờ, lúc quay trở về, tay ngoại cầm một mớ rau thơm đủ loại. Ngoại nói với tôi lúc đó vẫn đang đứng trơ trơ một chỗ và với cả bọn đã ngồi ngay ngắn bên bàn ăn:

“ Mấy đứa đã làm quen xong chưa? Đợi bà đi rửa chỗ rau này nhé rồi ta ăn. Đạo à, cháu lấy bát với đũa ở trên giá ấy, rồi ngồi xuống đi.”

Tôi nghe lời bà, làm theo y như rôbốt. Đông người quá và ai nấy đều chú ý tới mình, tôi thấy hơi ngượng.

Khi tôi ngồi xuống, mọi người xúm xít bàn tán về tên của tôi.

Miu: “ Ra cậu tên là Đạo à, hay nhỉ.”

Fin: “ Có gì hay? “Đạo” là bắt chước í…”

Khoa: “ Không, Đạo này là “đạo” trong “đạo luật”, “đạo đức” chứ.”

Đen: “ Nghe khiếp nhỉ, đầy mùi giáo lý. Có ai biết “Đạo ái” không? Là đạo của cái bọn Pêđê ấy.”

Kuma: “ Anh chỉ biết “đạn đạo”, cái này cần phải tính toán chính xác nếu không em sẽ mất một lượt bắn vô ích, và bọn cớm sẽ thừa thắng xông lên.”

Miu: “ Dẹp mấy cái game của anh đi.”

Nick: “…Từ từ nào mấy đứa. Sao ta không nghe nhân vật chính phát biểu nhỉ? Đạo, chính xác tên em có nghĩa là gì?”

Tôi: “Minh Đạo – con đường sáng.”

Cả lũ im lặng nhìn tôi. Có vẻ như tất cả đều đang cố tìm ra điểm chung nào đó giữa tôi và cái tên của tôi. Lúc đó, ngoại cầm mớ rau đặt xuống bàn và ngồi xuống từ từ, ngoại nói trầm ngâm như người ta đọc thơ trong đêm trăng và tất cả chăm chú lắng nghe:

“ Cáu cháu, “Minh Đạo” là tên bà đặt cho cháu đích tôn của bà đấy. Mặc dù bây giờ con đường ấy vẫn chưa ra một con đường, không hứng ánh sáng từ bất kỳ nguồn nào cũng không có một ngọn đèn nào. Thế nhưng,…”

Ngoại dừng lại một lát, và tiếp, nụ cười trên môi vẫn nở như thể ngoại không bao giờ biết tức giận…

“Cũng giống như các cháu, cố chôn đi cái tên của mình, một lúc nào đó, các cháu sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự của chúng. Rồi, các cháu sẽ biết, tại sao mình được sinh ra.”

Bà xới cơm cho từng người, trong khi tất cả tự múc canh cho mình, đĩa rau ở giữa bàn đầy ngộn lên, bên cạnh nó là một đĩa thịt kho lớn trũng đáy còn đang toả khói.

“ Đạo à, nếu cháu ghét tên của mình, cháu có thể chọn một tên khác ở đây, bất kỳ cái nào cháu thích.”

Tôi đáp:

“ Được rồi ngoại à, cháu không cần một cái tên khác đâu.”

Kuma cướp lời:

“ Cháu của bà có khác, cậu dũng cảm hơn bọn này rồi đấy.”

“ Không hẳn, chỉ thấy không cần thiết.” – tôi điềm nhiên nói.

“ Rỗng tuếch!” – thằng nhóc lông mày cụt tên là Đen buông ra một câu như thể một nhà khoa học trứ danh nào đó đang công bố định lý của mình.

Khoa hỏi:

“ Ý em là gì hả Đen? Đừng nói vô căn cứ thế, cậu ấy không hiểu tính em đâu, phải lựa lời chứ.”

“ Em có căn cứ, căn cứ vào cảm giác của em. Anh Đạo này chỉ toàn nói những câu rỗng tuếch, vô thưởng vô phạt, khiến người khác phát nhàm, nghe cũng được, không nghe cũng được, chả có gì khác biệt cả.”

Tôi không biết cảm giác của nó đúng hay sai. Bà nhìn tôi, hỏi:

“ Cháu thấy Đen nói như vậy đúng không?”

Tôi đáp:

“ Có thể em ấy đúng.”

Thằng nhóc đen nghe tôi nói xong câu đấy mừng như bắt được vàng, nó hớn hở reo lên:

“ Thấy chưa, mọi người thấy chưa. Đó là một câu vô nghĩa “chuẩn của chuẩn” đấy.”

Miu nói:

“ Không, đấy chẳng qua là anh ấy quá lịch sự với em thôi.”

Kuma hỏi:

“ Đạo này, rốt cuộc thì cậu khẳng định hay phủ định. Giả sử như đây là câu
hỏi “yes/no”, không được phép trả lời là “may be”.”

Tôi nghĩ độ một phút, chỉ là tỏ ra đang nghĩ thôi chứ thực ra tôi chẳng biết phải làm thế nào trước loại câu hỏi này. Tôi đáp:

“ Em cũng không biết nữa.”

“ Một con đường tối đen như mực.” – Con bé Fin chêm vào như một câu kết đầy hình tượng, tay nó khoa lên như muốn diễn tả một con đường tối đen như mực ở trước mắt.

Bà không nói gì, chỉ thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho mọi người. Trên môi bà, nụ cười mỉm hiền hậu dường như không bao giờ tắt. Bà để mặc chúng tôi, những đứa trẻ khờ khạo, nói bất kỳ điều gì có trong đầu, và bà lắng nghe từng chút một. Tôi muốn nghe bà nói nhiều hơn, nhưng tôi lại không biết nên đặt câu hỏi như thế nào cho phải. Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, trừ tôi, thỉnh thoảng bà lại nói thêm một vài điều bà biết. Chủ đề các câu chuyện rất phong phú và thú vị, chỉ tiếc hôm nay tôi hơi mệt để hiểu hết nội dung. Tôi chìm ngập trong dòng suy nghĩ của riêng mình.

Nick chỉ tay lên tường, một tờ lịch nhỏ có các dấu bút đỏ chằng chịt:

“ Nào, ăn xong tất cả xem lịch để biết đứa nào trực nhật, đứa nào rửa bát,…Đạo mới đến nên không phải làm gì, ngày mai sẽ xếp lịch. Cảnh báo: không đứa nào được phép đánh dấu lịch cá nhân lên lịch chung nữa, nếu không sẽ phạt nặng. Trông này, lộn xộn cả lên trông có khác nào mặt mèo đâu.”

Bữa ăn kết thúc, mọi người xem lịch và làm công việc được phân công. Tôi ngồi trong bếp nhìn mọi người tất bật dọn dẹp. Ngoại lại chạy đi đâu đó. Mọi người làm xong việc của mình, có người ngồi lại uống nước, có người về nhà luôn.

Lát sau, tôi lên gác, vào phòng mình và sắp xếp đồ đạc vẫn nguyên xi trong vali. Ngoại về, lên phòng tôi, ngoại đưa cho tôi cái gối. Tôi ngạc nhiên hỏi tại sao ngoại lại đưa cái gối cho tôi, ngoại cười bảo:

“ Ngoại nghĩ là cháu chưa có gối.”

Đúng là tôi chưa có gối thật. Tôi vẫn tò mò hỏi thêm một câu:

“ Tại sao ngoại nghĩ thế?”

“… Không hiểu sao ngoại lại nghĩ cháu nhất định sẽ mang chăn nhưng sẽ không mang gối.”

Nếu cứ tiếp tục hỏi thì sẽ chả đi đến đâu. Đó là trí tưởng tượng của ngoại và nó đúng trong trường hợp này. Ngoại tưởng tượng ra cảnh tôi sắp xếp đồ đạc vào vali, cố nhét cái chăn vào trong vali đã đầy ứ các thứ linh tinh, và quên bẵng đi cái gối vẫn nằm chỏng chơ trên giường.

Đôi khi, trí tưởng tượng thật là có ích.

thay đổi nội dung bởi: noda_noda_me, 29-07-2012 lúc 10:22
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks & Social Networks


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 12:36.

Bản quyền oOo VnSharing Group oOo © 2007 - 2012
Vui lòng ghi nguồn VnSharing.net khi bạn dùng các bài viết của site. LIÊN HỆ QUẢNG CÁO: 0945255655. Mail: hyutars@gmail.com
Powered by: vBulletin Copyright © by 2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.