|
[Fiction] Shi goes home - phần 2 - chương 8
Chương 2.8: Màu của tâm hồn.
Về đến cổng nhà, tôi vẫn còn thấy ngột ngạt, tôi ngại để Giant nhìn thấy mặt mình vẫn còn đỏ.
Tôi xuống xe, đưa lại cho Giant cái mũ bảo hiểm và nói:
“ Tạm biệt anh.” Cố nhìn thẳng vào anh ấy và nói vậy nhưng thật là khó khăn, tôi cứ chực cúi mặt xuống. Giant nhìn tôi, ánh mắt không chút bối rối và mỉm cười.
Anh ấy đưa cả hai tay ôm lấy tôi dịu dàng. Đèn đường đã bật sáng soi bóng chúng tôi lồng vào nhau. Tôi thấy mình nóng bừng lên một phần cũng bởi sức nóng từ da của anh ấy truyền sang. Giữa mùa hè oi bức, được ôm không hẳn là một điều hay, thế nhưng tôi không ghét cảm giác này. Giọng anh ấy nhỏ nhẹ bên tai tôi, không hiểu sao lại chất chứa cả phiền muộn và mệt mỏi trong đó:
“ Đừng bao giờ nói tạm biệt.” Anh ấy siết chặt cánh tay và tôi nhẹ nâng đầu lên một chút.
“ Ừm, tất nhiên rồi. Hẹn gặp lại anh. Em còn làm phiền anh dài dài.” Tôi xoa xoa phần tóc gáy của Giant. Tôi nhận ra điều mà anh ấy muốn níu giữ và cảm thấy đau lòng.
“ Bao giờ?”
Chúng tôi vẫn ôm nhau, ngay trước cửa nhà tôi. Tôi thực không hiểu câu hỏi của Giant lắm, thế nhưng vẫn trả lời:
“ Sáng thứ hai.”
“ Ngày mai thì sao?” Giọng anh ấy trầm như nó vẫn vậy, nhẹ nhàng như lời thì thầm và đầy kích thích. Giọng nói khiến tôi muốn gần gũi với anh ấy nhiều hơn. Đó là một cảm giác nguy hiểm. Tôi trả lời với một giọng nhẹ hơn thế:
“ Anh không biết nghỉ ngơi à. Cả tuần ngày nào cũng gặp nhau.”
“…Em thấy chán à?”
“ Không đâu, tại vì đây là lần đầu tiên thấy anh như vậy. Chúng ta vẫn thường giữ ngày chủ nhật cho riêng mình mà. Dù em chẳng có gì để làm, chỉ toàn nằm ườn trên giường. Bởi vậy mà đến một người bạn cũng không có nổi…”
“ Chẳng sao. Anh cũng không chịu được ngày chủ nhật trôi qua. Vừa dài vừa buồn tẻ.”
Tất cả những người liên quan đến tôi từ trước đến giờ đều nổi tiếng là ít bạn. Tôi không biết trước khi gặp tôi Giant thế nào, nhưng tôi thấy anh ấy xa cách với những người khác. Ở trường, anh ấy chỉ làm phần công việc của mình. Anh ấy có thể tận tình chỉ bảo các thành viên trong nhóm nhưng không giữ bất kỳ mối quan hệ nào. Tôi có một linh cảm mơ hồ là tại vì tôi nên anh ấy mới như vậy.
Một hình ảnh tưởng tượng xuất hiện trong đầu tôi, tôi đang ở trên một con thuyền gỗ buồm trắng. Vận đen của tôi như áng mây đen kịt vần vũ ngoài khơi xa. Cho đến giờ, cơn bão vẫn âm ỉ tích cóp gió, mưa, sấm, chớp…Hàng tỉ tỉ tấn nước từ đại dương bị hút lên không bởi một sức mạnh to lớn vô hình, xung quanh ngột lặng không chút hơi gió, cánh buồm trắng ủ rũ không thèm đáp lại tiếng kêu inh ỏi của trăm con mòng biển hốt hoảng lượn bay trên đầu. Tôi đang ở trung tâm cơn bão, nơi mọi thứ vẫn có vẻ êm đềm, sóng yên, biển lặng, hàng đàn cá tung tăng bơi lội dưới mạn thuyền dập dềnh sóng… Đám mây đen khổng lồ đằng xa đang từ từ tiến lại gần thuyền tôi.
Tôi sợ.
“ Em sợ.” Tôi nói, cả cơ thể tôi chuyển từ trạng thái bị đè nén sang co rúm lại, gai ốc nổi lên và tôi thấy lạnh lẽo đi.
“ Anh sẽ tìm đường vào thế giới đó. Mirrorland phải không? Sẽ không lâu đâu. Chờ anh một lát.”
Tôi buông anh ấy ra. Giant rõ ràng đang bị lôi kéo vào rắc rối của tôi.
“ Anh không phải trả bất cứ một cái giá nào để vào thế giới ấy. Nhớ nhé. Đừng đưa ra bất cứ thứ gì, đừng thoả thuận với bất cứ ai. Em không thể nợ anh thêm nữa, không thì cả đời này cũng không sao trả hết.”
“ Đó là mục đích của anh.”
“ Thôi đi nhé.”
Tôi quay lưng bước nhanh vào nhà. Giant ngồi trên xe dưới ánh đèn đường và nhìn theo cho đến khi tôi khép cửa.
Tôi đã về nhà đúng giờ, bảy giờ tối. Tôi kể cho cả nhà nghe về chuyến đi ngắn của mình trong khi ăn cơm. Em tôi cũng muốn thấy lũ mèo. Nó cười gian xảo:
“ Và hai người lúc về đến cửa nhà vẫn không dứt nhau ra được.”
Tôi lườm nhỏ em một cái. Mẹ tôi xua tay, cười:
“ Có sao đâu, tuổi trẻ mà. Bố nó nhỉ?!”
Bố tôi không nói gì, chỉ ậm ừ cho qua.
Tôi tắm nhanh nhanh rồi lên phòng, thay bộ pyjama vào và leo lên giường. Tôi ngồi đối diện tấm gương, gối đặt ngay ngắn trước mặt, sẵn sàng cho chuyến đi.
Tám giờ kém năm phút. Tôi nhắm mắt, nghĩ về Rui, đồng thởi để hình ảnh tấm gương thật rõ ràng trong não mình. Tôi ra lệnh:
“ Đến đây!”
Lập tức có hiệu lực, xung quanh tôi chuyển tối om và cảm giác mềm mại dưới chân chuyển sang một trạng thái khác: tôi đang ngồi trên đầu Rui, giữa đám lông màu tía mềm mại, trong chiếc mũ phớt tối om. Tôi khua tay, tìm mép trong của cái mũ và ráng lật nó lên, khá nặng, tôi cất tiếng chào vội vàng khi thấy một khe sáng hé ra:
“ Mình đến rồi đây, Rui.”
“ Chào cô. Chúng ta sắp đi vào vùng có từ trường mạnh lắm đấy. Cô đến hơi muộn để có thể chiêm ngưỡng tinh vân từ bên ngoài rồi. Giờ thì ngồi yên đó đi. Khi nào qua khỏi cổng ngục ta sẽ gọi. Đừng nói gì cả. Bắt nhốt và tra khảo là thú vui của tộc người cai quản ngục này, hàng mấy triệu năm vẫn không thay đổi.”
“ Ừ, mình nghe rồi. À, trong này tối quá, bật đèn lên được không?”
“ Nhiều chuyện quá.”
Nói thì nói vậy nhưng Rui vẫn thắp sáng không gian bên trong chiếc mũ bằng thứ ánh sáng không khác mấy so với ánh sáng đèn ngủ trong phòng tôi. Tôi nằm, chả có việc gì làm tự nhiên thấy chân tay thừa thãi.
Tôi rất muốn kể cho Rui nghe về việc mình đã gặp một con mèo tía giống hệt nó, nhưng lại thôi.
Thời gian trôi…
Đột nhiên, không gian bên trong chiếc mũ nảy lên một cái. Rui đã hạ cánh. Chợt có giọng nói lớn vang vọng, không phải giọng của Rui:
“ Xin ngài hãy dừng lại.” Đó là thứ giọng khè khè chát chúa. Ngay sau đó, một thứ giọng khác leo lẻo chen vào, cũng đinh tai nhức óc không kém:
“ Thứ lỗi, nhà ngục Saiyoume đang trong quá trình tu sửa, mọi thứ lung tung hết cả. Ngài vào bây giờ e khó bảo toàn tính mạng.”
Bây giờ, Rui mới cất giọng, thứ giọng đầy uy quyền và ngạo nghễ, nó bộc lộ tính nóng nảy bất chấp của mình:
“ Cái gì thế cái lũ vô tích sự?! Ta chưa nghe đến việc tu sửa bao giờ. Mà một nhà tù thì cần gì tu sửa, chỉ là nơi bọn tội phạm đến nằm chờ chết thôi. Đừng lằng nhằng, mở cửa ra mau không ta nhai đầu các ngươi.”
“ Ấy, ngài cứ bình tĩnh.” Tên thứ nhất hạ giọng xun xoe. “ Nhà ngục mới để chào đón Ngục chúa mới, việc nhà ngục mới thay đổi nhà cầm quyền chắc ngài phải biết chứ. Ngục chúa sẽ không hài lòng về việc có khách không mời đến vào thời điểm này đâu…”
Tên thứ hai tiếp tục nói giọng tung tẩy:
“ Đúng vậy đó Miêu thần. Chỉ cần ngài một bước qua cổng này thôi nhé, hàng vạn binh lính sẽ liều mình ngăn ngài lại. Móng chân tuyệt đẹp của ngài sẽ vấy bẩn không tài nào mà tả được, bốc mùi nữa. Ngài sẽ bị trượt chân vì dẫm lên mớ máu thịt cứ ào ào bu đến. Bọn lính quèn ở đây lì lắm ấy, thế…”
Nó nói chưa dứt câu, một tiếng động kỳ lạ vang lên: “Xoẹt”, nhẹ như hai vạt áo chạm nhau trên đường, cơ thể Yui hơi dịch chuyển, sau đó lại là tiếng rôm rốp như người ta ăn snack. Tên thứ nhất gào lên hãi hùng:
“ Ngài dám…Không, không,…dừng lại đi!!! Á…”
Liền sau đó là một tiếng động, nếu nghe không nhầm thì là tiếng vặn bẻ một cái gì đó rất dễ dàng. Tiếp đến, âm thanh rôm rốp lặp lại y như lần trước.
Yên tĩnh trở lại. Tôi tò mò muốn hỏi Rui đã làm gì, nhưng vì bị cấm không được mở miệng nên lại thôi. Thay vào đó, Rui hỏi:
“ Sao cô im lặng thế?”
“ Bạn bảo mình không được nói mà.”
“ Đến đây thì nói được rồi, bọn bép xép đã toi mạng. Cứ nói thả cửa đi.”
“ Ờ, bạn vừa làm gì thế?”
“ Lót dạ.”
“ Rui ăn hai tên vừa rồi à? Kinh quá!”
“ Có gì mà kinh. Phải ăn tạp mới tốt. Bọn đấy cũng giống hệt bọn thạch sùng hay thằn lằn ở Trái Đất thôi. Ta là mèo mà chúng cứ cứ ngoe nguẩy đuôi trước mắt ta.”
“ Thằn lằn? Ở đây có những sinh vật thế nào vậy?”
“ Nhiều loại. Có cả con người. Ngục chúa mới nhậm chức cũng là con người. Dù đi đâu, con người cũng được trọng dụng thế đấy.”
“ Tôi có thể gặp vị Ngục chúa đó không vậy.” Tôi đề nghị, hơi liều lĩnh.
“ Cô đúng là ăn gan hùm. Được thôi, nhưng tốt hơn là cô không được lộ mặt ra, muốn nói gì ta sẽ truyền đạt lại.”
“ Vậy cũng được.”
“ Lại xin thả tên tóc vàng chứ gì?”
“ Ờ, đúng.”
“ Không được đâu. Thời gian của tên đó sắp hết rồi. Tổ Chức đang chuẩn bị phiên họp để định ngày tử hình cho nó.”
“ Không được. Tôi chưa cho phép thì cậu ta chưa được chết.”
Rui bật cười váng lên. Mỗi lần như thế lỗ tai tôi lại ù đi, mọi âm thanh khác tán loạn cả lên độ vài phút sau mới trở lại bình thường:
“ Há há há há…Cô là cái gì cơ chứ? Đúng là cô mà. Tổ Chức đã lầm khi không lấy đi phần tính cách này của cô. Mà không, có lẽ không lấy được thì đúng hơn. Cái kiểu ngu ngốc này chính là con người cô rồi.”
“ Tổ Chức nào?”
“ À, đó chỉ là tên gọi cho có hình tượng thôi. Tổ chức thật ra một nhóm tám vị thần, không ai biết hình dạng thật sự của họ cả. Mà cũng chẳng phải thần linh gì đâu, nhưng nói thế để con người dễ hiểu. Họ chăm chút cho các hành tinh như gà mẹ chăm trứng ấy, Trái Đất là một “quả trứng xanh dễ thương” của họ. Họ nắm trong tay quyền năng tuyệt đối, và cũng chẳng tư duy theo cách con người vẫn làm. Thế nhưng dạo gần đây, họ đã cố học cách tư duy theo kiểu con người. Một trong số họ rất hứng thú với con người, hình như tên là YOS hay là YUS gì đó. Mà cũng chẳng quan trọng đâu.”
“ Ơ thế tên tóc vàng có liên quan gì đến họ mà họ lại phải mất công định ngày chết cho hắn thế?”
“ Chả liên quan gì cả. Hắn xui xẻo nên bị YOS – gọi thế đi – để mắt tới khi đang nghiên cứu hành vi con người. Sau một loạt những việc xuẩn ngốc hắn làm, YOS quyết định tống hắn vào ngục Saiyoume. Còn gì nữa thì ta cũng không biết. Chính cô sẽ đem đến câu trả lời cho tất cả những thắc mắc của ta.”
Tôi im lặng.
Hình như mọi việc lại phức tạp hơn rồi. Một đấng toàn năng hứng thú với con người nhỏ bé? Trong óc tôi không hiểu sao lại hiện lên hình ảnh một cậu bé rảnh rỗi – YOS. Từ bây giờ, cái tên đó trong óc tôi sẽ là hình ảnh một nhóc bảy tuổi rảnh rỗi.
Cái mũ phớt biến mất, tôi ngửa mặt lên nhìn bầu trời đen trên đầu mình.
“ Nhà ngục đâu rồi?”
“ Chúng ta đang ở bên trong ngục rồi đấy. Gọi là nhà ngục nhưng thực chất lại là một tinh cầu, cỡ sao Hoả thôi, nhưng mà màu đen. Có hơn hai trăm cổng vào, mỗi cổng có hai tên lính canh chủng Dinasouria, bọn này yếu xìu. Nhưng mà được cái “to còi”, mỗi lần đến đây ta lại xơi vài đứa. Nhà ngục này không có tường bao quanh, như ta đã nói, cả hành tinh này là nhà ngục rồi, nhưng nếu cần “tường thành” thì cũng có. Khi có biến, bọn tép riu lại được tập họp, chúng sống hầu như khắp nơi. Chúng tự động xếp thành một bức tường thịt cao và rộng đến chừng nào Ngục chúa muốn, có xúc tu di chuyển linh hoạt. Cô cứ tưởng tượng bọn này đông và nhanh như nước Đại hồng thuỷ ấy, khôn ra thì đừng đối diện trực tiếp…”
Tôi tưởng tượng trong đầu một Vạn Lý Trường Thành màu đen trườn dài như con trăn dọc đỉnh núi. Tôi hỏi:
“ Bạn vào đây như đi chơi ấy nhỉ?”
“ Ờ thì đúng là ta hay đến đây chơi mà. Ở đây có tổng cộng mười tám ngục, mỗi ngục có một Trưởng ngục chủng Sadist, ta quen quá nửa. Thỉnh thoảng ta lại vác mấy chục thùng rượu mật hảo hạng nhất vũ trụ tới đây, các Sadist làm mồi nhắm, bọn ta đánh chén thả cửa, nói đủ mọi chuyện trên đời, vui ra phết đấy…”
Tôi nhìn quanh trong khi Rui nổ tung trời về những phi vụ kết bạn hoành tráng ở Saiyoume. Một cảnh tượng hỗn mang trải rộng ra trước mắt tôi, tầng khí quyển màu đen, thực vật màu đen, những dòng nước màu đen, trên không trung một vài lỗ xoáy đen lơ lửng. Tôi bất giác nhìn lại quần áo da thịt mình, không phải màu đen, may mà tôi không bị trở thành một phần của thế giới đen kịt này.
Rui bước chân nhẹ nhàng, nhưng vì cơ thể quá to lớn nên mỗi bước đều phát ra tiếng thình thịch như tiếng giã gạo.
Dưới nền đất đen đúa và nứt nẻ như đống than bị cày xới, những đám trùng to bằng bàn tay lóp ngóp thò mặt lên, chúng nháo nhác bằng thứ ngôn ngữ chỉ chúng mới hiểu. Mặt chúng đen bóng và nhăn nheo như khỉ lọt lòng, mắt một bên nhắm, một bên lòi hẳn ra ngoài như mắt ốc sên và nhấp nháy xanh đỏ như đèn trang trí bị chập. Cả hai chúng tôi bị hàng nghìn con mắt ghê tởm như thế chĩa vào suốt dọc đường đi, những tia sáng rọi từ những con mắt ấy mạnh như muốn đục vài lỗ trên người chúng tôi. Hắc trùng Đế giày để lại vô số dấu chân trên nền đất, rõ ràng là cái bẫy chết người đối với kẻ lạc đường. Hắc trùng biến hình cỡ đại trôi nổi lập lờ trong không khí, có lúc biến thành dạng người nhưng toàn thân đen kịt như một cái bóng, chúng hoá trang vẫn còn quá dở. Tất cả bọn chúng đều dạt sang hai bên khi Rui đi đến, chúng vẫn biết đâu là kẻ mạnh và không làm điều gì ngu ngốc cả. Tôi vẫn an toàn.
Chúng tôi đi qua một cái hồ lớn nước đen ngòm như nước cống và bốc mùi nồng nặc, tôi bịt mũi. Mặt nước hồ nổi lên những bong bóng màu đen và có vẻ dơn dớt, cứ mỗi khi có cái bong bóng nổi lên, một con quái dị hợm mình ruồi đầu lợn không biết từ đâu bay vèo đến, thọc cả thân dưới vào cái bong bóng. Bao nhiêu cái bong bóng, bấy nhiêu con quái Ruồi lợn mò đến, hình như chúng đang đẻ trứng hay sao đó. Tảo cầu, tảo xoắn đen nhảy múa trên mặt hồ. Dưới mặt nước hồ, những sinh vật phát sáng đỏ lập lờ di chuyển. Khi chúng tôi đi qua, những cánh tay trắng ởn nhớp nháp ròng ròng máu chảy đồng loạt thò lên trên mặt nước đen, những ngón tay quơ quào loạn xạ đến móc cả vào nhau, chúng tưởng đã tóm được mồi liền giật mạnh, những mảnh xương ngón tay gãy bắn toé ra răng rắc cùng với thứ chất lỏng màu đỏ phụt ra như nước máy…Chẳng có tiếng kêu thét đau đớn nào. Trái lại, lũ Ruồi lợn khúc khích cười, chân trước che miệng làm duyên.
Bất ngờ, một con quạ to đùng như con đại bàng bất chợt lao đến chỗ tôi ngồi, chúng rít lên và há cái mỏ to như hai con thuyền gép lại, đôi chân chúng giống y như chân người, bắp chân to xấu xí thô kệch và đầy lông, móng chân lại còn sơn màu đỏ nữa. Khi mỏ chúng há ra, tôi nhìn rõ bên trong họng chúng nhung nhúc những con dòi màu trắng to bằng cái phích trở lên, không khí bổng trở nên tanh tưởi như bãi cá ươn. Những con dòi trong cuống họng con quạ trào lên ngay lập tức bủa vây lấy cái lưỡi xám ngoét của vật chủ. Chỉ nhìn đến đoạn đó, tôi hét lên, ôm đầu cúi xuống.
“ Phập! ” Âm thanh vang lên phía trên đầu tôi. Tôi ngẩng lên thì thấy một cái kim đâm xuyên qua con quạ, nó khục khặc ngắc ngoải giữa không trung. Cái kim đó mọc ra từ đuôi của Rui, nó xiên con quạ và giơ lên trước mặt, đám dòi nhiễu ra từ miệng con quạ và rơi lộp độp xuống đất. Quả là một vũ khí lợi hại, giống như đuôi của loài bọ cạp, đuôi của Rui thì vẫn là đuôi mèo, thế nhưng lại mọc thêm ra mũi kim dài mấy chục thước, to cỡ thân cây một trăm tuổi, sáng loáng và linh hoạt chuyển động trên không trung. Để giết một con quạ nhép thì thật không đáng.
“ À, ra là một con gián hôi rình.”
“ Là con quạ.” Tôi nói, giọng run run. Tôi vẫn chưa hết hoảng hồn.
“ Ăn cho bõ ghét nhỉ?”
“ Đừng ăn, đau bụng đấy.” Tôi mệt mỏi đáp.
Tôi không thích phim kinh dị chút nào và không bao giờ muốn trở thành nạn nhân trong loại phim đó. Để ý kỹ, tất cả những nạn nhân trong phim kinh dị đều hoảng hốt, kinh sợ quá hoá ngu ngốc. Họ cứ chạy tới chạy lui, phán đoán sai hết cả, hành động vụng về. Thế rồi không hiểu sao họ cứ vô tình bị chia rẽ khỏi đồng đội hay người thân của mình. Có lần tôi xem phim kinh dị với nhỏ em ở nhà, một bộ phim dài có một tiếng thôi mà tôi đếm phải đến chục lần em tôi vỗ đùi chép miệng: “ Ơ, ngu quá!” Tôi hết thấy thương họ luôn, cho dù họ bị giết thảm thế nào. Họ không chỉ mắc sai lầm một lần mà liên tiếp mắc sai lầm, với những lý do đôi khi rất vô vị, liên tiếp chẳng bao giờ dứt. Họ bị xơi tái hết, bị giết sạch…Đạo diễn cố gây dựng một kết thúc mở, sao cho bộ phim ám ảnh người xem, thế nhưng tôi lại chẳng có ấn tượng gì cả, tôi cũng chẳng suy nghĩ xem thông điệp của bộ phim là gì.
Tôi tặc lưỡi : “ Chậc, kinh quá.”
Rui vẫn hiên ngang bước đi, bộ lông màu tía lấp lánh nhất là ở phần ngực ưỡn ra phía trước kiêu hãnh:
“ Cái lũ này để làm vật trang trí cũng không ổn. Ta chỉ liếc cho một cái là “tắt điện” hết. Không hiểu mắt thẩm mỹ của Ngục chúa có vấn đề gì không. Nể tình Ngục chúa và xét cho cùng thì mảnh đất nào cũng có cư dân riêng, chỉ cần chúng biết điều thì ta sẽ không giết.”
“ Vẫn phải cẩn thận chứ. Ở đây còn loài nào khác không?”
“ Còn đầy, dưới lòng đất, trên bầu trời, tập trung vào nhìn kỹ mới thấy, chúng đen kít một màu. Ta ghét màu đen. Chúng toả nhiệt vào ban đêm và hấp thụ nhiệt vào ban ngày. Để phân biệt đêm – ngày trên hành tinh này, cách tốt nhất là bắt nuôi một con nho nhỏ trong lọ thuỷ tinh, nhét thêm que nhiệt kế vào.”
Nhìn đằng xa, đường chân trời hơi cong cong, thoắt ẩn thoắt hiện vài đống gì đen đen di chuyển chậm chạp. Màu đen rất được ưa chuộng ở đây. Tôi hỏi Rui:
“ Chúng ta đang đi đâu đấy?”
“ Đến nhà ngục số tám, theo trí nhớ của ta. Lẽ ra chỉ cách cổng ngục khoảng hai mươi phút đi bộ, nhưng có lẽ nó đã di chuyển rồi. Ta đang dò đường.”
“ Lạc rồi, haizz” – Tôi thở dài.
“ Ai bảo lạc!” – Rui gắt. Từ “lạc đường” nghe thật mất thể diện đối với vị thần kiêu ngạo này.
Tôi cảm thấy hơi bất an, nhưng khi nghĩ đến việc tên tóc vàng trong gương đang ở đây, tôi xua đi mọi ý nghĩ tiêu cực và trấn tĩnh bản thân mình. Tôi nói:
“ Rui, đừng để mình nhìn thấy con gì khiếp như con quạ ban nãy.”
“ Cũng biết sợ cơ đấy.”
“ …Nói rồi đấy. Mình đang tập trung, có thể mình sẽ cảm nhận được cậu ta. Bạn dừng lại cũng được, cứ đi thế này chỉ phí sức thôi.”
Rui dừng chân độ vài giây, sau đó lại nói:
“ Ở cái chỗ bẩn thỉu này chẳng lấy đâu ra một chỗ dừng chân tốt, ta sẽ thẳng tiến đến dinh thự của Ngục chúa xin bữa cơm tử tế vậy. Cùng là loài người như cô, chắc sẽ có thức ăn cho người.”
“ Mình chẳng cần ăn đâu. Vừa ăn cơm xong rồi đi ngủ, lại vừa ngủ vừa ăn hại dạ dày lắm.”
“ Nhưng ta đói rồi!”
Nói dứt lời, Rui xoè cánh bay vụt lên làm tôi ngã ngửa ra đằng sau, may mà không rơi xuống không thì gãy cổ, mà lúc leo lên cũng mệt.
Thế là chúng tôi bay thẳng đến Dinh thự của Ngục chúa. Tôi túm chặt đám lông trên đầu Rui, gió mạnh thổi mang theo thứ mùi khen khét gây gây quái gở:
“ Rui, mùi gì vậy?”
“ Mùi đốt xác, chắc một pháp trường gần đây mới khai tử.”
“ Thiêu sống?”
“ Đó là một hình thức tử hình rất được ưa chuộng ở đây.”
“ Tồi tệ. Rốt cuộc nơi này là thế nào?”
“ Chẳng có gì tồi cả, cô đừng dùng tư duy thông thường của con người mà nghĩ về mọi thứ ở đây. Khi cô nhìn thấy đồng loại của mình bị thiêu sống, hiển nhiên cô sẽ đau lòng, thế nhưng nếu cô nhìn thấy một loài khác ở một tinh cầu khác cũng bị thiêu sống, có thể cô sẽ còn thấy thích thú nữa đấy.”
“ Không đâu, không bao giờ…”
“ Yên lặng nghe ta nói. Ta ban đầu cũng chẳng thích nhìn thấy cảnh một sinh vật bị thiêu. Thế nhưng có một lần ta được mời đến xem cảnh hành quyết, kẻ bị tử hình là một tên mắc tội hiếp dâm hàng loạt và giết người. Nó thuộc chủng Snail. Ôi ta buồn cười tưởng chết được, trông nó y như một con ốc sên mất vỏ mặc đồng phục công sở và đi dép xỏ ngón. Nó bị trói gô trên giàn hoả thiêu, lúc lửa nổi lên liếm vào chân nó, môi nó chúm lại như bị người ta vắt chanh vào, bốn mắt thụt cả vào trong lớp thịt, nó mất nước teo tóp dần đi trông như quả bóng bay bị xịt…Thế thôi.”
“ Thế nếu mình cũng bị thiêu sống, cũng mất nước teo tóp dần đi thì Rui có cười không?”
Thần miêu thú yên lặng, rõ ràng là đang nghĩ ngợi. Cuối cùng, Rui đáp, dưới hình thức một câu hỏi tu từ:
“ Làm sao ta cười được nếu chẳng có gì đáng cười cả? Mà kể cả có đáng cười ta cũng không cười được.”
“ Tại sao?”
“ Bởi vì ta đã lỡ thấy màu của tâm hồn cô.”
“ Ồ, màu gì thế?” Tôi rất muốn biết.
“ Màu của cát trên sa mạc, thứ cát chưa từng có một dấu chân chạm đến.”
Tôi hơi tiu nghỉu:
“ Cát à? Không đẹp, mình thích tâm hồn mình màu xanh của đại dương cơ.”
“ Không. Rất đẹp, trầm mặc và thanh tịnh. Xin lỗi ta không thể giải thích cho cô hiểu. Linh hồn con người là một thứ kỳ lạ, cô không thể tưởng tượng ra nếu chưa một lần trông thấy.”
Tôi lấy lại tinh thần nhanh chóng:
“ Mình mừng vì Rui thích linh hồn của mình. Thế linh hồn bạn màu gì?”
“ Hừm, ta nói thích linh hồn cô bao giờ? Còn nữa, ta không thể tự nhìn linh hồn mình được. Cô thì có thể, thông qua Shi, tại vì nó là một phần linh hồn của cô đã được thực thể hoá.”
“ Ừ, mình sẽ không chờ đợi nữa. Mình sẽ chủ động đi tìm Shi và dẫn nó về nhà.”
“…”
Miêu thần Rui im lặng. Giữa cái chao mình nhẹ nhàng né những lỗ đen trên bầu trời và ánh mắt của Rui hình như có một khoảng cách lớn. Chúng tôi thả hồn vào những cơn gió ngột ngạt, có cảm giác khi ấy, tôi và Rui đều đang nghĩ về Shi.
|