oOo VnSharing oOo

Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo.

Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên!

Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây.

Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi.
Go Back   oOo VnSharing oOo > Những lĩnh vực khác > Thế giới ngòi bút

HD cho người mới | ĐĂNG KÍ VIP MEMBER: KHÔNG QUẢNG CÁO, KHÔNG CẦN POST BÀI ĐỂ DOWNLOAD!
Mua sắm bằng Rep! | VnSharing Shop   Facebook


Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 26-05-2012, 21:43
sisMoon's Avatar
sisMoon sisMoon is online now
Don't use your twisted logic to mess with me.
 
Hibari Kyouya
Cậu nhóc Kyouya lúc này đã lớn hơn một chút, bạn có thể thấy được đôi cánh đen của cậu ấy rồi kìa!
SP: 299
Phòng trưng bày huy hiệu
Puppy Cat Huy hiệu Event: Tarot Card Huy hiệu cấp 3: Frost Ace 
Đá cấp 3: Citrine Đá cấp 3: Citrine 
Tổng số huy hiệu: 6
Tham gia ngày: 03-05-2009
Bài gửi: 2,759
Cấp Độ: 37
Rep: 1558
sisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới sisMoon Gửi tin nhắn qua Skype™ tới sisMoon
[Fiction] Hôn Nhân Màu Tím

Hôn Nhân Màu Tím
Lavender Marriage



Tác giả: Người lười biếng và thiếu kinh nghiệm sở hữu cái nick này .__.

Thể Loại: Romance, Slice of Life, Angst, Hurt/Comfort

Rating: T+

Warning: Truyện đề cập đến một số vấn đề nhạy cảm như đồng tính luyến ái.

Summary: Cuộc hôn nhân kì lạ nhất thế giới.

Status: Đang tiến hành.

Note:

Tác giả cầu mong fate đem đến một beta reader hiểu mình, hiểu chuyện và hiểu... truyện.

Tác giả là người mơ mộng, trẻ con và ngây thơ... nên viết có quá khác với thực tế khắc nghiệt thì cũng xin... thông cảm.

Tác giả ước mơ được nhận nhiều comment ~

Hãy đọc truyện và comment vì điều đó rất quan trọng với tác giả.


***

Phần mở




Họ gặp nhau ở nhà thờ thành phố. Lúc đó trong đầu cô chỉ lẩn quẩn duy nhất ý nghĩ tự kết liễu đời mình, còn anh thì gần như đã mất hết hi vọng vào thứ gọi là tình yêu.

“Gặp người nổi tiếng như anh ở đây, thật vinh hạnh quá. Hoàn Mỹ anh, cũng có tội để xưng sao?” Không biết điều gì thôi thúc, ngày chúa nhật hôm đó cô đã xích đến gần người con trai mặc áo vest đen, đeo cravat đỏ, ngồi một mình ở hàng ghế thứ hai sau khi buổi giảng đão kết thúc, bắt chuyện.

“Tôi đến để trách chúa. Không phải để xưng tội.” Cũng chẳng biết vì sao, anh ta lại đáp lời cô gái xa lạ.

Người thiếu nữ bật cười, đôi mắt buồn không nhìn người đối thoại, “Anh gan lắm. Dám phát ngôn kiểu đó trước nhà thờ. Mà sao anh trách chúa? Người tốt lắm… cho ta mọi thứ…”

“… Rồi lại lấy đi tất cả. Vậy thì có ý nghĩa gì...” Người đàn ông nói khi ngửa mặt lên nhìn vòm giáo đường cao lớn khắc vô vàn hình vẽ, biểu tượng tinh xảo.

Sau khoảng lặng, là thở dài của người con gái, “anh nói cũng không sai… mới hôm qua thôi, lễ tang người tôi yêu nhất diễn ra ở đây.”

Hai người lại lặng thinh một hồi, rồi vẫn là cô gái phá vỡ bầu không khí im lặng trước, “tôi muốn chết theo anh ấy.”

Chàng trai không nói gì, cũng không lộ biểu cảm, không rõ có nghe thấy lời cô gái nói không.

“Anh nói xem, nếu tôi chết, chúa có tha lỗi cho anh trai tôi không? Có tha lỗi cho tình yêu của chúng tôi không?”

Đối phương châm một điếu thuốc, hít vào một hơi trước khi nói: “Vậy cô nói thử xem, yêu người cùng giới tính và yêu người cùng dòng máu với mình, tội nào nặng hơn?

Cậu ấy sẽ lên thiên đàng, còn tôi sẽ xuống địa ngục. Cô thật may mắn, chết còn có thể gặp người mình yêu. Còn tôi, dù chết đi, cũng vĩnh viễn không thể ở bên cậu ấy được.”

Giữa thời tiết những ngày đầu thu nhiều mưa đầy gió, bên trong nhà thờ vắng lặng, dưới tượng đài chúa, hai tội đồ ngồi kề nhau trên cùng một băng ghế thú nhận tội lỗi của mình. Có lẽ đó là ý nguyện của chúa mà họ tìm thấy được nhau, nâng đỡ nhau qua khoảng thời gian khó khăn nhất. Anh bắt đầu kể cô nghe câu chuyện của mình. Thật kì lạ, anh không phải thuộc tuýt người thích chia sẻ, thậm chí bình thường khá kiệm lời. Thế nhưng khi gặp cô, anh lại có thể nói ra hết, có lẽ tâm sự đã chất chứa quá lâu rồi, khi có người hỏi đến lại muốn giải tỏa.

Nghe anh kể xong, cô gái đưa ra một lời đề nghị: “Hay là vậy đi nhé… chúng ta… kết hôn đi!”

Hai người gặp nhau lần đầu tiên, nói với nhau được dăm ba câu, người con trai là đồng tính luyến ái. Vậy mà tự nhiên một lời cầu hôn được nói ra. Anh không thể giữ vẻ mặt vô cảm của mình nữa, mở to mắt nhìn cô.

“Tôi nói thật đấy… chẳng phải như thế sẽ giải thoát cho hai chúng ta sao? Anh được lợi, mà tôi cũng được lợi.”

Mối quan hệ cộng sinh của hai người họ bắt đầu như thế. Anh không đồng ý ngay lúc đó, nhưng họ có kết hôn với nhau, một tháng sau hôm đó. Cuộc hôn nhân của hai người họ, không thể nói là độc nhất vô nhị trên đời, cuộc sống không thiếu những đám cưới giả không tình yêu, nhưng có thể khẳng định là một chuyện hết sức lạ lùng. Một cô gái bình thường lại tình nguyện đi kết hôn cùng một người đàn ông đồng tính luyến ái.

Ngày hôn lễ họ tổ chức, hoa rất nhiều, cô gái đã đặt một trăm chậu hoa oải hương trang trí khắp nhà thờ cử hành hôn lễ. Mọi thứ trong ngày thiêng liêng ấy, đều do chính cô thiết kế và đều mang sắc tím. Từ khăn trải bàn, băng rôn, thiệp mời đến áo váy cô dâu, lễ phục của chú rể, tất thảy mang màu tím đẹp đẽ của loài hoa oải hương cao sang, quý tộc. Gia đình hai bên rất khá giả, đủ giàu cho cặp đôi tổ chức một đám cưới xa hoa theo ý muốn. Hơn nữa, cả hai họ đều rất vui vì sự kiện này, bởi trước đó họ tưởng chừng đã hết hi vọng vào những đứa con của mình. Những người khách đều khen đám cưới trang hoàng mới lạ, họ cho rằng cô dâu cuồng si loài hoa kia nên mới dùng chúng nhiều như vậy, không ai biết ý nghĩa thật sự ẩn giấu phía sau cả. Hôn nhân màu tím hoa oải hương, hôn nhân giả che giấu thiên hướng giới tính, thứ tồn tại vì có những tình yêu không được chấp nhận bởi những định kiến xã hội, bức màn đã che đi biết bao bí mật mà chỉ những trong cuộc mới hiểu rõ.

__________________

Partner-in-Crime
Makishima Shougo


thay đổi nội dung bởi: sisMoon, 26-05-2012 lúc 22:05
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 26-05-2012, 21:54
sisMoon's Avatar
sisMoon sisMoon is online now
Don't use your twisted logic to mess with me.
 
Hibari Kyouya
Cậu nhóc Kyouya lúc này đã lớn hơn một chút, bạn có thể thấy được đôi cánh đen của cậu ấy rồi kìa!
SP: 299
Phòng trưng bày huy hiệu
Puppy Cat Huy hiệu Event: Tarot Card Huy hiệu cấp 3: Frost Ace 
Đá cấp 3: Citrine Đá cấp 3: Citrine 
Tổng số huy hiệu: 6
Tham gia ngày: 03-05-2009
Bài gửi: 2,759
Cấp Độ: 37
Rep: 1558
sisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới sisMoon Gửi tin nhắn qua Skype™ tới sisMoon


Chương Một: Đám Cưới Thật, Đám Cưới Giả




Thiên Hương ngắm nhìn người đàn ông đang đứng trước tấm kính lớn, phóng tầm mắt ra xa, chiêm ngưỡng cảnh người xe Sài Gòn khi hoàng hôn vừa xuống. Cuối một ngày làm việc dài, bộ vest của anh vẫn nghiêm chỉnh và phẳng phiu như ban sáng, khi họ cùng lúc rời khỏi căn hộ cao cấp của mình. Bả vai anh thật rộng, dáng người cao ráo, cân đối, điệu bộ đút tay vào túi quần ưu nhã. Cô ngẩn người, sau ngần ấy năm, thỉnh thoảng cô lại phát hiện mình kết hôn với một người tuyệt vời như thế nào và cảm thấy thật may mắn.

Anh đến thật đúng lúc, Hương liếc nhìn sang người đang đứng bên cạnh, một cô sinh viên mới vào khách sạn thực tập. Cô ta cũng đang dán mắt vào tấm lưng anh. Dạo gần đây có nhiều tin đồn nói rằng cô ta để ý đến anh. Đã đến lúc Hương cho cô gái trẻ ấy thấy, người đàn ông kia là không thể chạm vào.

“Chồng yêu đến tìm em đấy à.” Hương nhẹ nhàng đến bên cạnh anh, phớt lờ cô gái thất thần phía sau mình, rất dịu dàng ôm lấy một bên vai, đặt chiếc cằm nhọn của cô lên đó. Cô thích thú phát hiện anh mới đổi mùi nước hoa. Chồng cô là một người rất biết chăm chút cho cơ thể của mình, dù sao anh cũng là người mẫu.

Hương nhìn bóng hai người phản chiếu rõ ràng trên tấm gương sạch bong. Thật hoàn hảo, chiếc giày cao gót mười phân giúp cô có thể dựa vào anh dễ dàng và hình ảnh đứng cạnh nhau của họ trở nên đẹp hơn. Người ngoài nhìn vào ai dám nói tình cảm giữa họ là giả chứ? Trông họ có khác gì một cặp tình nhân thuộc giới thành đạt đâu? Không những thế mà còn là một cặp đôi kiểu mẫu đó chứ. Năm ngoái họ thậm chí còn được lên báo với danh hiệu vợ chồng hoàn hảo cơ mà.

Thiên Hương nghe thấy tiếng bước chân ngập ngừng như đang lùi về phía sau của cô gái, sau đó là tiếng xoay gót giầy và bước đi rất nhanh. Hương biết cô ta đã rời khỏi và mình đã chiến thắng.

“Cười gì vậy?” Anh hỏi.

“Không có gì. Sao hôm nay lại đến tận đây vậy, chồng yêu?” Cô hỏi, vẻ mặt vẫn còn đang dương dương tự đắc trước chiến thắng vừa rồi.

Anh hơi ngập ngừng, một điều rất hiếm thấy, “hôm nay cha lại gọi đến.”

“Lại việc sinh cháu trai?”

“Ừm. Cả tổ chức kỉ niệm ngày cưới nữa.”

“A, cũng sắp đến rồi nhỉ? Không nói chắc em quên mất luôn ấy…”

Nhanh thật, đã mười lăm năm rồi kể từ ngày cô được tái sinh làm một con người mới. Dù sau đám cưới hôm đó, rất nhiều chuyện xảy ra, rắc rối nhiều hơn suông sẻ, nhưng mỗi khi nhớ lại Hương vẫn có thể mỉm cười mãn nguyện. Kết hôn với người đàn ông này, đến bây giờ Hương vẫn cho đó là quyết định sáng suốt của cuộc đời cô. Dù cho ai có nói rằng cô điên khùng, tự nguyện đi kết hôn với người không yêu mình, mình không yêu, một kẻ đồng tính luyến ái chăng nữa.

“Anh à… Về việc sinh cháu trai ấy...” Cô dừng một chút, “Việc đó… nhân kỉ niệm ngày cưới… chúng ta lên giường làm qua loa một vài lần… Anh thấy sao?” Hương chớp chớp mắt, đùa giỡn. Vì đám cưới là do thỏa thuận, tất nhiên giữa họ chưa từng có đêm tân hôn.

Đáp trả cô… là cử chỉ mở to mắt từ anh.

Thật sự, Hương cũng không hứng thú với ý nghĩ ngủ với anh, dù anh rất quyến rũ. Đối với Hương, tình dục phải đi liền với tình yêu và vì cô sợ tình yêu, cô gần như không còn ham muốn về tình dục.

Trên danh nghĩa thì anh và cô cũng đã có một đứa con gái, bé Hạ Nguyên. Thực tế thì đó là con riêng của Hương. Đứa trẻ đó chính là một trong những lí do cô vội vã kết hôn.

“Vậy thì giả vờ mang bầu, xin một đứa về nuôi thì sao? Giống trong phim ấy.”

“Hương à, anh phải nói bao nhiêu lần nữa. Không được.” Anh cau mày. “Anh không thể kéo thêm một đứa trẻ vô tội vào màn kịch này.”

Hương lè lưỡi. “Anh lại nghĩ đến việc nói ra sự thật sao?”

“…”

Người đàn ông không biết nói gì đáp trả lại câu hỏi đó. Nói ra sự thật, không nói ra sự thật, đó luôn là câu hỏi dằn vặt anh… suốt mười lăm năm qua.

“Kết thúc chuyện này hay không, lựa chọn là ở anh. Nếu anh thấy không ổn, chúng ta có thể dừng lại bất cứ lúc nào...Cưới anh hay không chẳng phải không khác biệt gì sao? Chúng ta vẫn luôn là hai người bạn tốt nhất.”

Anh thở dài. Trái ngược với Hương, anh luôn tự hỏi kết hôn với cô có phải là một quyết định đúng đắn hay không, có phải anh đã quá ích kỉ hay không. Trốn chạy bản chất của mình, muốn có được tất cả mà không phải hi sinh thứ gì, kéo theo một cô gái liên lụy, anh cảm thấy thật mệt mỏi.

Hương cười lớn, “Em đùa đấy, đừng làm bộ mặt nghiêm trọng thế, chồng yêu. Mặc kệ, chúng ta cứ thế này cũng được mà.”

“Hương à, có bao giờ em cảm thấy lấy anh là rất thiệt thòi không?” Câu hỏi cần thiết, cuối cùng cũng được nói ra.

Hương mỉm cười, không phải là nụ cười nghịch ngợm vừa nãy, mà là một nụ cười rất chân thành, “đã mười lăm năm rồi mà anh vẫn còn hỏi những câu như thế hay sao? Em xin nói lại lần thứ n, em lấy anh là hoàn toàn tự nguyện. Em rất hạnh phúc, có được một người chồng vừa đẹp trai, nổi tiếng lại tốt tính chẳng phải là mơ ước của mọi cô gái sao?…”

Nói cô lấy anh vì hư danh cũng chẳng sao, làm vợ của một siêu mẫu tất nhiên bản thân cũng có được không ít tiếng tăm. Bây giờ nhiều khi có người nhận ra cô trên đường, vẫn gọi cô là “vợ siêu sao Hoàn Mỹ”.

“Dù anh là người đồng tính, dù anh không thể là một người chồng đúng nghĩa?” Anh hỏi.

“Anh nói gì vậy, anh đồng tính em càng thích anh hơn.”

Vì cô lấy anh là để trốn tránh tình yêu, vì không muốn lại rung động với ai nữa. Tuy anh và cô không quan hệ thể xác, về mặt tinh thần, anh là một người đồng hành rất có trách nhiệm. Hương không thể đòi hỏi gì hơn thế từ một cuộc hôn nhân. Đối với cô, anh là một bạn đời hoàn hảo.

“Vẫn cái giọng điệu trẻ con ấy.” Anh xoa đầu cô. “Em cần mở rộng trái tim và tìm tình yêu cho riêng mình. Anh phải sớm giải thoát cho em thôi.”

“Trái tim em nhỏ lắm, không yêu ai được nữa đâu.”

Hương ngẩng lên nhìn anh, cười rạng rỡ trước khi nói tiếp một câu nửa đùa nửa thật.
“Và nhìn anh và cậu ấy vui vẻ bên nhau, em đã đủ thấy hạnh phúc rồi.”

Nhắc đến cậu ấy, anh liền mỉm cười. “Hương à, tuần sau anh và cậu ấy sẽ đi nghỉ ở Nhật Bản.”

“Ồ, đúng rồi ha. Tháng sau sẽ bận rộn lắm, anh đi lúc này là hợp lí đấy.”

Anh và cậu ấy hẳn là đi kỉ niệm ngày cưới sớm. Vào cái hôm anh và cô làm lễ ở nhà thờ, cậu cũng lặng lẽ đến. Đó là lần đầu tiên Hương nhìn thấy cậu ta, Hòa Hải, người anh yêu hơn cả tính mạng của mình. Bộ dáng cậu ấy lúc đó trông tội lắm, cô thậm chí có thể thấy cánh tay cậu rung lên và bấu lấy quần áo của mình, có lẽ cậu đang khóc, nhưng cô không nhìn thấy vì cậu cúi gằm mặt.

Lúc đó cô chỉ muốn đến bên cậu mà nói rằng, đám cưới này chỉ là giả, anh yêu cậu nhiều lắm, tôi chỉ là tấm bình phong thôi, giữa chúng tôi không có gì cả. Xoa dịu được cậu ấy một chút ít cũng được. Cô từng trải qua cảm giác đau đớn vì tình yêu, cô biết nó có sức hủy hoại như thế nào.

Đám cưới còn chưa cử hành xong, cậu ấy đã biến đi đâu mất. Gia đình bên anh lại càng tin chắc hơn rằng anh đã “khỏi bệnh” rồi và mối quan hệ giữa anh và cậu đã kết thúc, kế hoạch diễn ra rất thuận lợi.

Nhưng suốt tiệc rượu cô cứ nhấp nhỏm không yên về cậu, không thua gì anh cả. Cô chỉ muốn đám cưới kết thúc nhanh nhanh, để anh có thể đến bên cậu, giải thích mọi chuyện, vỗ về an ủi cậu. Dây dưa mãi, đến mười hai giờ anh và cô mới có khoản thời gian riêng. Vừa kết thúc, cô nhàn nhã đến căn phòng khách sạn sang trọng đếm tiền mừng và bóc quà cưới, còn anh thì vội vã đi tìm cậu. Cô dặn với anh trước là, khi tìm được cậu, nhớ lập tức báo cho cô biết.

Ba giờ hơn, vẫn chưa có tin tức gì, đêm tân hôn, bị chồng bỏ rơi chạy theo tình nhân, thế mà người vợ mới cưới không mảy may đau buồn, ngược lại còn sốt ruột thay anh ấy, trên thế giới này, ngoài cô ra, có ai không nhỉ?

Cô đã tự cười nhạo mình khi nghĩ như vậy.

Rồi cuối cùng, tin nhắn của anh cũng đến, “anh tìm thấy cậu ấy rồi em ạ.”

Tim cô nhảy lên một nhịp. Lập tức cô nhắn lại, “đến nhà thờ mình vừa kết hôn đi anh. Em có bất ngờ dành cho hai người.”

Một tiếng sau, một đám cưới lại diễn ra, cũng tại thánh đường bày trí vô số hoa oải hương tím ban sáng nhưng không hoành tráng như đám cưới cả trăm triệu của anh và cô, không có ánh đèn sáng choang mà thay vào đó là ánh đèn cầy mờ ảo, không có khách mời, chỉ có anh, cậu, cô và một cha xứ mà cô quen biết, người đã đồng ý cho họ vào nhà thờ khi trời đã sắp bình minh như vậy.

Cậu lại khóc, nhưng không phải là những giọt nước mắt hôm qua, đắng cay và buồn tủi, cậu khóc vì hạnh phúc, niềm vui tột bậc khi có được người mình yêu.

Cô cầm lấy tay anh và tay cậu, đặt lên trên một cặp nhẫn, “đây là quà em dành tặng hai người.”

“Hương à…” Anh bối rối, nhìn cô với ánh mắt ngại ngùng.

“Không sao đâu, tiền và quà mừng, anh cho em hết là được.” Cô lè lưỡi trêu chọc.
“Cảm ơn em, nhiều lắm.” Anh nói trước khi nâng bàn tay của cậu trai lên, xỏ vào ngón tay áp út một chiếc nhẫn.

Cô cũng vui lây khi được là người làm chứng cho giây phút thiêng liêng ấy. Anh và cậu, không có giấy kết hôn, không có sự chúc mừng của ai ngoài cô và vị cha xứ trẻ kia cả, nhưng mà nghi lễ này mới là thực sự, lời thề kia mới là thực sự. Chúa Trời ơi, người có linh thiêng, xin tha thứ cho sự giả dối của con, và xin chúc phúc cho hai con người yêu nhau thành thật kia vì họ xứng đáng được như vậy.

“Nghĩ ngợi gì vậy, cô bé?” Giọng nói trầm ấm của anh kéo Hương khỏi dòng hồi tưởng.

“Em nhớ lại đám cưới của anh và cậu ấy. Đã lâu vậy rồi mà cứ như mới hôm qua…”
“Từ hôm đó, anh nợ em nhiều lắm, Hương à.”

“Anh nói gì vậy, mối quan hệ chúng ta là bình đẳng, anh mà cứ nói như thể em là người bị hại trong chuyện này, em sẽ giận đấy.” Hương cau có.

“Được rồi, gặp lại em sau nhé.”

“Anh đi chơi vui vẻ. Yêu cậu ấy nhiều vào, anh nhé!” Hương nháy mắt.

Cuộc đời có rất nhiều niềm hạnh phúc và không phải mọi người đều hạnh phúc theo một kiểu giống nhau. Thiên Hương rất tin tưởng vào một điều, đó là niềm hạnh phúc của cô chính là niềm hạnh phúc của ba con người cô quí trọng nhất, cô con gái mười bốn tuổi của cô, chồng cô và cậu trai tình nhân của anh. Chuyện của bọn họ sẽ đi đến đâu, sẽ kết thúc trong nụ cười hay nước mắt, cô không biết, chỉ rõ một điều, bây giờ mọi việc rất ổn và hi vọng sẽ được như thế mãi mãi, không bao giờ thay đổi.

“Xin Chúa phù hộ hai người thượng lộ bình an.” Hương thì thầm khi ngắm bóng lưng anh rời đi.



thay đổi nội dung bởi: sisMoon, 27-05-2012 lúc 08:50
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 27-05-2012, 16:42
ZunoYui's Avatar
ZunoYui ZunoYui is offline
 
Lover
ayatori
Phòng trưng bày huy hiệu
Câp 1: Belle Bread Red iPod tan Pink iPod tan Nunko 
Dorami Ngũ kì thư Honekawa Suneo Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 17
Tham gia ngày: 29-01-2011
Bài gửi: 1,963
Cấp Độ: 110
Rep: 5326
ZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới ZunoYui Gửi tin nhắn qua Skype™ tới ZunoYui
Phải nói là nội dung của fic này đặc biệt làm mình thú vị đấy ^^. Không phải thú vị vì nó mang nhãn Romance, mà ở chỗ cậu xây dựng tình tiết đan lồng nhiều cái gọi là… gì nhỉ ~ ừ, cứ gọi là chút bí ẩn khó hiểu đi ^^. Như thế nó kích thích trí tò mò và làm người ta muốn đọc tiếp xem chuyện gì xảy ra nữa thôi. Mình còn ấn tượng cái tên fic cơ, chả trách sao chữ fic được tô màu tím. Về văn phong thì chưa được chăm chút lắm, nhưng nói chung là khá.

Mình chỉ hi vọng rằng văn phong cũng như nội dung fic cậu về sau sẽ không bị ảnh hưởng những truyện tình cảm Trung Quốc.

Trích:
Không biết điều gì thôi thúc, ngày chúa nhật hôm đó cô đã xích đến gần người con trai mặc áo vest đen, đeo cravat đỏ, ngồi một mình ở hàng ghế thứ hai sau khi buổi giảng đão kết thúc, bắt chuyện.
Mình thấy câu này có nhiều thành phần thì tốt nhất nên đảo động từ “bắt chuyện” lên trước để không nhầm là nó đang bổ nghĩa cho cụm “buổi giảng đạo kết thúc”, mặt khác cụm C-V đó sẽ đơn giản hơn, không rối.

Trích:
“… Rồi lại lấy đi tất cả. Vậy thì có ý nghĩa gì...”
Chấm hỏi cuối câu này nhé. Hạn chế dùng ba chấm.

Trích:
Sau khoảng lặng, là thở dài của người con gái, “anh nói cũng không sai… mới hôm qua thôi, lễ tang người tôi yêu nhất diễn ra ở đây.”
--> Sau khoảng lặng, là tiếng thở dài của người con gái…

Cơ mà sao từ “anh” trong thoại không được viết hoa vậy cậu?

Trích:
Từ khăn trải bàn, băng rôn, thiệp mời đến áo váy cô dâu, lễ phục của chú rể, tất thảy mang màu tím đẹp đẽ của loài hoa oải hương cao sang, quý tộc.
Mình nghĩ “quý phái” mới đúng nhỉ? “Quý phái” rõ là một tính từ và nó mang đủ độ sâu và sắc thái. Còn “quý tộc” thường được biết đến dưới danh từ nhiều hơn.

Trích:
Thiên Hương ngắm nhìn người đàn ông đang đứng trước tấm kính lớn, phóng tầm mắt ra xa, chiêm ngưỡng cảnh người xe Sài Gòn khi hoàng hôn vừa xuống.
Cậu có nghĩ là thiếu các trợ từ “và”, “ở” tại cụm “cảnh người xe Sài Gòn” không?

__________________

thay đổi nội dung bởi: ZunoYui, 27-05-2012 lúc 17:07
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 12-08-2012, 08:48
sisMoon's Avatar
sisMoon sisMoon is online now
Don't use your twisted logic to mess with me.
 
Hibari Kyouya
Cậu nhóc Kyouya lúc này đã lớn hơn một chút, bạn có thể thấy được đôi cánh đen của cậu ấy rồi kìa!
SP: 299
Phòng trưng bày huy hiệu
Puppy Cat Huy hiệu Event: Tarot Card Huy hiệu cấp 3: Frost Ace 
Đá cấp 3: Citrine Đá cấp 3: Citrine 
Tổng số huy hiệu: 6
Tham gia ngày: 03-05-2009
Bài gửi: 2,759
Cấp Độ: 37
Rep: 1558
sisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới sisMoon Gửi tin nhắn qua Skype™ tới sisMoon
Buồn tình. Đăng truyện :"< Thực ra mình không có ý định public trước khi nó hoàn thành, và đọc lại thì thấy vẫn chưa hề hài lòng một xí xi nào hết >"< Cảm ơn bạn Mod đã comment nha Chương hai chia làm 2 phần, và truyện cũng bắt đầu rẽ hướng luôn, mình thậm chí còn đang băn khoăn có nên viết thành hai truyện riêng biệt luôn không.



Chương Hai: Những quyển nhật ký.

a: Mảnh ghép của Vợ

Hai tuần không có chồng bên cạnh, đây không phải là lần đầu tiên. Hương một mình trở về căn hộ cao cấp của mình, ra đón cô là bác Sương, người giúp việc.

“Hương về rồi đó hả con? Hôm nay công việc xong sớm à?” Bác Sương rất ân cần, là người do ba chồng cô chọn lựa.

“Dạ.” Cô tươi cười đáp trả lời chào của bác.

“Tắm rửa rồi xuống ăn cơm nha con.” Bác Sương nói. “Bác đã dọn dẹp gần xong rồi, hồi sáng người ta đưa đến mấy thùng hàng cuối, bảo là con dặn kĩ là không được tùy tiện mở ra, nên bác để cả trong phòng con đó.”

“Cảm ơn bác, bác vất vả quá.” Anh và cô mới dọn đến căn hộ này một tuần. Càng cách xa gia đình hai bên, càng bớt phiền toái.

“À, còn cái này nữa. Chồng con nói là cho con.” Bác Sương lấy ra một cái gói nhỏ vuông vức.

“A! Album mới của Green Day, con quên bén đi là họ vừa ra album mới luôn ấy!!!” Cô reo lên, hai tay nhận lấy gói quà từ tay bác giúp việc.

Thì ra anh vẫn luôn nhớ, nhóm nhạc yêu thích nhất của cô là ba chàng trai cực ngầu chơi punk rock kia. Lần đầu cô tiết lộ thông tin này với anh cũng đã rất lâu rồi, là vào cái đêm đầu tiên hai người ở cùng nhau. Sau đám cưới, tất nhiên bọn cô không thể cứ mãi mỗi người một nơi được.

Đêm đầu tiên đó của anh và cô, không có sự ngại ngùng, không có ôm hôn, âu yếm, càng không có làm tình, cử chỉ thân mật nhất có lẽ chỉ là cô, như một con mèo lười nhác, gối lên đùi anh. Cả hai người đều không muốn ngủ, quyết định thức cả đêm để nói chuyện, tìm hiểu lẫn nhau, ăn bắp rang và xem trọn ba phần bộ phim bom tấn “Cướp biển vùng Caribbean”.

Lúc đó bọn họ gặp nhau mới được một tháng, hiểu biết về nhau rất ít, thế mà không rõ vì sao trò chuyện lại ăn ý như quen thân lâu lắm. Cô phát hiện một việc rất thú vị là trước khi làm người mẫu, anh Mỹ rất thích cosplay. Hồi cô học trung học cơ sở cũng hay tham dự các lễ hội truyện tranh và hâm mộ một bạn nam có biệt danh là May, từng cosplay cực kì đạt nhiều nhân vật mà cô ưa thích. Thật không ngờ cậu trai mảnh khảnh, khuôn mặt trẻ con ấy lại chính là anh.

Những đêm trắng như đêm ấy, tiếc là sau này chúng cô không có với nhau nữa vì cả hai đều bận rộn với công việc của riêng mình.

“Chồng con nó chiều con thiệt đó. Mà tối nay nó không về nữa hả con?” Bác Sương hỏi khi cô cất đôi giầy cao gót lên kệ giầy, đi vào đôi dép lê trong nhà.

“Dạ, anh ấy đi công tác hai tuần, bác ạ. Thế nên mới mua CD nhạc cho con này. Chắc là sợ con cô đơn…”

Bác Sương thở dài, “thằng Mỹ nó là đứa tốt, nhưng công việc của nó bận bịu quá. Hết sô diễn này lại đến sô diễn nọ… Hết đi thời trang, dẫn chương trình, đóng phim rồi còn công ty quảng cáo gì gì nữa. Nó cứ quay mòng mòng như thế, không biết có ai chăm sóc sức khỏe cho không. Rồi dù nó quan tâm con thật, nhưng hai đứa cứ xa mặt như vậy, cách lòng có ngày đó con ạ…

“Thỉnh thoảng bác lại muốn hai đứa bây cãi vả nhau một chút… Lúc nào cũng im ắng, dịu dàng với nhau như vậy, bác sợ hai đứa lại không hiểu nhau, lại giấu diếm uất ức trong lòng, rồi lại có ngày bùng phát…”

Cô cười hì hì, cắt ngang lời bác ấy, “Sao bác lại nói thế? Chúng con hòa thuận, bác phải mừng chứ. Bác lo lắng nhiều quá. Anh ấy là người của công chúng, đâu phải của riêng con. Đặc trưng công việc nó thế, con hiểu và thông cảm với anh ấy mà bác.”

“Bác chỉ lo lắng cho hạnh phúc của con thôi. Vợ chồng trầm lắng quá cũng không tốt đâu. Như vợ chồng đứa út nhà bác này, cãi nhau suốt, có lúc còn đánh nhau vỡ hết chén đĩa trong nhà, thế mà vẫn lại làm lành, rồi cứ cách một hai năm sinh lại một đứa nhóc, mới lấy nhau được năm năm mà đã ba đứa rồi đấy…

“Hai đứa đầu là trai, đứa út là gái… Bên nhà nội chúng nó vui lắm cơ, cứ bảo phước cả đời mới được hai thằng cu kháu khỉnh, đem cháu đi khắp nơi khoe suốt… ”

Cô đã bước vào phòng tắm rồi, vẫn nghe thấy tiếng bác Sương lẩm bẩm ngoài kia.
Từ khi lấy anh cô đã quen với những phản ứng tốt lẫn xấu của mọi người. Trước đám cưới có vài tin đồn anh Mỹ là người đồng tính. Việc anh lấy cô khiến dư luận dấy lên một phen, báo chí săm soi rất kĩ gia đình cô. Chuyện giới tính của anh tạm lắng xuống nhưng việc cha cô rất có tiếng tăm trong giới kinh doanh khách sạn lại khiến người ta lời ra tiếng vào nói anh lấy cô chỉ vì tiền.

Giây phút nói lời cầu hôn anh, cô đã không đoán trước được những rắc rối như thế. Tưởng chừng lấy nhau được một, hai năm, cuộc sống sẽ an bình lại, ngờ đâu những cô ca sĩ, diễn viên anh từng làm việc chung lại kiếm cớ tạo nhiều vụ bê bối đánh bóng tên tuổi, bịa đặt kể lể chuyện tình cảm với anh trước đây. Liên tiếp những bài phỏng vấn, những loạt bài đăng với những cái tựa rất kêu, những “nghi án” bới móc sự nghiệp anh xuất hiện trên các trang báo mạng làm xáo trộn nhịp sống gia đình bọn họ. Đó có thể coi là giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc sống hôn nhân của cô và anh. May mắn là khi vợ chồng cô vượt qua khoảng thời gian đó rồi, mọi chuyện dường như dễ dàng đi rất nhiều. Khi người ta không thể tìm được cách phá đám cuộc hôn nhân bọn họ nữa, họ quay sang khen ngợi và ca tụng.

Từ khi anh lấy cô, việc nội trợ đều do bác Sương lo liệu chu toàn. Tận trong tâm cô rất biết ơn và coi bác như là người mẹ thứ hai. Nhưng khoản thời gian này, khi ngày giỗ của người-đó sắp đến, cô cần sự yên tĩnh hơn bao giờ hết. Nhân cơ hội anh đi công tác xa, nhà cũng đã dọn gần xong. Sau khi ăn cơm tối, cô nói với bác Sương là hai tuần sau cô có thể tự chăm sóc cho mình được, không phiền đến bác nữa. Mất một lúc, bác mới đồng ý cho cô tự lo liệu.

Theo đúng thời khóa biểu hằng ngày, bảy giờ tối, cô gọi điện cho cô con gái cưng đang du học nước ngoài. Mới mười bốn tuổi, Hạ Nguyên đã nhận học bổng AStar danh giá của trường trung học quốc gia Singapore, sang xứ người học tập, ôm ấp theo ước mơ làm bác sĩ.

Nghe con bé liếng thoắt về việc ở trường, mọi căng thẳng tích tụ sau một ngày làm việc trong cô biến đâu hết. Con bé kể cô nghe hầu hết mọi chuyện, từ việc học ở trường, giáo viên, những cô bạn thân thú vị đến cậu bạn mới cực cool tên Viễn Nam. Ngày nào hai mẹ con cũng nấu cháo trên điện thoại nhưng kho chuyện của con bé dường như không bao giờ cạn cả.

“À… Hồi nãy con vừa nói chuyện với cha... Cha đi Nhật hả mẹ? Cha chẳng bao giờ dẫn con sang đó cả…” Giữa một câu chuyện không đầu không cuối về một tiết Sinh học của một thầy cực khó tính nào đó, con bé nói.

“Nguyên, con lại làm phiền cha nữa đấy à… Mẹ đã nói cha rất bận… Con cũng biết cha đảm nhiệm nhiều trọng trách thế nào mà.” Hai tháng vừa qua, hết lo cho con gái sang Sing du học lại lo chuyện chuyển nhà, anh dành hết tâm sức cho cô và con gái rồi, chắc hẳn đã rất mệt mỏi, cô mong anh nhân dịp này nghỉ ngơi thêm một chút.

“Đâu có, cha gọi con đấy chứ! Mẹ lúc nào cũng lo cho cha hơn con hết chơn.” Cô có thể tưởng tượng gương mặt đang phụng phịu làm nũng vì bị trách sai của con gái bên kia đầu giây.

“Cái cô này, sao mẹ lo cho cha hơn cô được chứ… Thiếu nữ rồi mà tính cứ như trẻ con tiểu học ấy…”

Cuộc trò chuyện kéo dài đến khi cô nhìn ra cửa kính, nơi những hạt mưa rào bám vào và nhận ra đã không còn sớm. Cô thúc con bé cúp máy để còn học rồi ngủ sớm. Nó tỏ vẻ quyến luyến khi chưa kể xong những câu chuyện dang dở. Rồi còn úp úp mở mở nói sẽ dành cho cô một bất ngờ gì đó nữa.

Trời đổ mưa lớn khi cô gấp lại xấp tài liệu. Mười hai giờ. Ly cà phê cô uống vừa nãy để tỉnh táo hoàn tất công việc một người quản lí khách sạn vẫn còn tác dụng. Cô nằm trên giường nghe nhạc phát ra từ chiếc điện thoại, đợi cơn buồn ngủ kéo đến.

Khi nhìn thấy một thùng giấy cactong để ngay ngắn ở góc phòng, cô mới nhớ đến thùng hàng cuối được đưa đến sáng nay. Cầm lấy rọc giấy, cô cẩn thận mở thùng hàng ra. Tim bỗng đập thình thịch khiến cô mơ hồ thấy mình giống như Pandora, mở tung chiếc hộp bí mật, giải phóng tất cả quỷ dữ của thế giới…

Trong chiếc hộp ấy chính là câu chuyện của mời lăm năm về trước. Cô để tất cả những quyển nhật kí, những kỉ vật của những người từng là bạn, của người đàn ông cô yêu và người đàn ông yêu cô vào trong ấy. Khi những người cô quí trọng rời đi, cô đã từng có ý định thiêu đốt chúng nhưng không làm được. Để giờ đây khi ngồi đọc lại những dòng chữ kia, cô như nhìn thấy hình ảnh ngày nào của mình, một thiếu nữ mười lăm tuổi, nhốt mình trong phòng, nắm chặt cây viết trút cạn những nỗi lòng của mình lên trang giấy…

“Nhật kí thân,

Cậu là nơi duy nhất tôi có thể giãi bày lòng mình. Tôi đã nghĩ đến việc nói với những người khác – những người từng là bạn hay từng ở gần bên tôi nhưng tôi không còn tin ai có thể giúp mình được nữa cả!

“Tôi muốn mọi chuyện kết thúc! Tôi tự mình kết thúc mọi chuyện có được không? Nhưng tôi lại không muốn anh khóc thương tôi... Và tôi cũng rất sợ chết nữa. Tôi quá yếu đuối để tồn tại trên đời và cũng quá sợ cái chết…

“Cậu biết không, giờ đây, mỗi ngày đối với tôi đều là một cuộc chạy trốn. Tôi phải chạy trốn và che giấu bản thân dưới một lớp vỏ bọc hoàn hảo, một cái mặt nạ tươi cười. Ở trường, về nhà, bất cứ đâu. Nơi duy nhất tôi có thể gục ngã và bật khóc là khi tôi khóa mình trong căn phòng này. Và kể cả khi tôi khóc đến mệt lả và thiếp đi, những nỗi ám ảnh vẫn không buông tha và hiện về trong những giấc mơ…”

Chớp chợt lóe phía sau khung cửa kính. Sấm rền một tiếng thật lớn. Cảm giác sấm rất gần, như thể ở ngay trên đỉnh đầu khiến người phụ nữ giật thót. Bầu không khí giống hệt cái ngày định mệnh mười lăm năm về trước, khiến cô chỉ có thể nghĩ về những kí ức xưa cũ, về cuộc sống của tôi đã trở nên rối rắm ngoài sức tưởng tượng như thế nào…


thay đổi nội dung bởi: sisMoon, 12-08-2012 lúc 09:02
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 22-08-2012, 16:19
ZunoYui's Avatar
ZunoYui ZunoYui is offline
 
Lover
ayatori
Phòng trưng bày huy hiệu
Câp 1: Belle Bread Red iPod tan Pink iPod tan Nunko 
Dorami Ngũ kì thư Honekawa Suneo Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 17
Tham gia ngày: 29-01-2011
Bài gửi: 1,963
Cấp Độ: 110
Rep: 5326
ZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond reputeZunoYui has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới ZunoYui Gửi tin nhắn qua Skype™ tới ZunoYui
Well, nếu mình là cậu, mình sẽ không viết thành hai truyện riêng biệt. Khi đọc xong phần đầu, mình nhận ra nó vẫn còn chưa hoàn thiện, nó chưa đủ để nắm hết nội dung vào tựa chương, cũng như truyền đạt hết những cái cần thiết cho người đọc. Nếu tách ra, sẽ thấy giống như một đoạn ngắt khúc vô lí, dở dang và mất liên kết rõ. Để hai phần trong một chương sẽ có tác dụng hỗ trợ bù nhau những điểm khuyết hơn.

Ừm ~ tức nhiên ngay từ đầu mình đã bảo “nếu mình là cậu” thôi, nên cuối cùng vẫn tùy vào cậu :”>.

Trích:
Bác Sương nói. “Bác đã dọn dẹp gần xong rồi, hồi sáng người ta đưa đến mấy thùng hàng cuối, bảo con dặn kĩ không được tùy tiện mở ra, nên bác để cả trong phòng con đó.”
Mình thấy nên thay từ “là” đầu tiên thành từ “rằng”, vì nếu không sẽ bị lặp với từ “là” phía sau đó.

Trích:
Những đêm trắng như đêm ấy, tiếc là sau này chúng cô không có với nhau nữa vì cả hai đều bận rộn với công việc của riêng mình.
“chúng cô” ?

Trích:
Như vợ chồng đứa út nhà bác này, cãi nhau suốt, có lúc còn đánh nhau vỡ hết chén đĩa trong nhà, thế mà vẫn lại làm lành, rồi cứ cách một hai năm sinh lại một đứa nhóc, mới lấy nhau được năm năm mà đã ba đứa rồi đấy…
Cậu viết ngược rồi.

Trích:
Trong chiếc hộp ấy chính là câu chuyện của mời lăm năm về trước.
Typing.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 22-08-2012, 18:54
sisMoon's Avatar
sisMoon sisMoon is online now
Don't use your twisted logic to mess with me.
 
Hibari Kyouya
Cậu nhóc Kyouya lúc này đã lớn hơn một chút, bạn có thể thấy được đôi cánh đen của cậu ấy rồi kìa!
SP: 299
Phòng trưng bày huy hiệu
Puppy Cat Huy hiệu Event: Tarot Card Huy hiệu cấp 3: Frost Ace 
Đá cấp 3: Citrine Đá cấp 3: Citrine 
Tổng số huy hiệu: 6
Tham gia ngày: 03-05-2009
Bài gửi: 2,759
Cấp Độ: 37
Rep: 1558
sisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond reputesisMoon has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới sisMoon Gửi tin nhắn qua Skype™ tới sisMoon
Cảm ơn comment của bạn mod

Mình có đọc lại nhiều lần trước khi post mà vẫn sót lỗi Cảm ơn bạn chỉ ra, mình sửa chúng trên file Word của mình, đăng trên đây giống như là một bản thử nghiệm vậy, vì mình vẫn chưa hài lòng nhiều chỗ.

Chỗ "chúng cô" là tại vì lúc đầu truyện viết ở ngôi thứ nhất Mình replace chữ rồi sửa lại cho hợp với ngôi thứ ba mà làm chưa kĩ Viết ở ngôi thứ nhất cảm giác quá đáng sợ nên rốt cuộc mình viết ở ngôi ba >"<.

thay đổi nội dung bởi: sisMoon, 22-08-2012 lúc 20:46
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks & Social Networks


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 20:17.

Bản quyền oOo VnSharing Group oOo © 2007 - 2012
Vui lòng ghi nguồn VnSharing.net khi bạn dùng các bài viết của site. LIÊN HỆ QUẢNG CÁO: 0945255655. Mail: hyutars@gmail.com
Powered by: vBulletin Copyright © by 2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.