![]() |
|
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|
Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo. Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên! Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây. Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi. |
|
||||||
Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#41
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 40
Chương 40. Hạnh phúc giản đơn Đến tháng 11, khắp thành phố đã sớm mất đi màu xanh của lá cây, gió lớn thổi tới, lướt qua cành cây khô, ngay cả chiếc lá cuối cùng cũng rơi xuống, đáp lên lề đường đã bị đống lá rụng che phủ, còn chưa nằm yên, đã bị cuốn bay đến nơi khác. Sắp đến mùa đông, cho nên Hướng Nghiên muốn đi mua một vài bộ quần áo dày. Dọc theo đường đi, hai tay của Vương Thiến Thiến đút vào túi áo khoác, chỉ cúi đầu đi bộ, nghe Hướng Nghiên nói chuyện, bản thân mình hiếm khi phát biểu ý kiến. Cô phát hiện tâm trạng hôm nay của Hướng Nghiên dường như không tệ, luôn nói chuyện không ngừng, nói đến chỗ hưng phấn còn sẽ không quan tâm đến hình tượng mà cười to. Vào những lúc như thế này, cô luôn nghiêng đầu ngắm nhìn sườn mặt của Hướng Nghiên, dưới ánh mặt trời của mùa thu, gương mặt xinh đẹp mờ ảo, giống như làm sao cũng không nhìn đủ. Cho dù chỉ là cùng nhau đi bộ trên đường, chỉ nghe Hướng Nghiên nói chuyện như vậy, cũng sẽ cảm thấy thật thỏa mãn. Hạnh phúc đơn giản như vậy.... Đột nhiên lại rất muốn đi lên hôn chị ấy, nhưng mà trên đường có rất nhiều người, thế nhưng tâm lý phá phách của một đứa trẻ con, không suy nghĩ nhiều, cô đã bước lên chặn trước mặt Hướng Nghiên, Hướng Nghiên vội dừng bước, suýt chút nữa chóp mũi đã đụng vào nhau. "Sao thế?" Hướng Nghiên khó hiểu hỏi. Vương Thiến Thiến nhịn lại rung động trong lòng, từ từ giương khóe miệng, giơ tay lên so so đỉnh đầu của hai người nói: "Học tỷ, hôm nay chị không có mang giày cao gót." Hướng Nghiên lùi về phía sau một bước, ánh mắt bị lá cây rơi xuống thu hút, cô nói: "Đúng vậy, không mang, bởi vì sợ em tự ti đó." Sau đó nở nụ cười trong vắt nhìn về phía Vương Thiến Thiến, lúc đối phương chưa phản ứng kịp lại nói tiếp: "Chị nói giỡn thôi." Vương Thiến Thiến khẽ cười, nhớ tới vị trí trước đây, cùng Hướng Nghiên sóng vai đi tới. Màu vàng óng rợp cả mặt đất, giống như đi trên con đường hy vọng của tương lai. Tốc độ mua quần áo của Hướng Nghiên còn nhanh hơn tưởng tượng của Vương Thiến Thiến rất nhiều, trên cơ bản chị ấy chỉ thử một chút, cảm thấy không tệ lắm liền mua, không giống như những cô gái khác, thử lại thử, thử rồi lại không vừa ý, đến cuối cùng vẫn chưa quyết định. Thời gian chỉ mới mười giờ rưỡi sáng, Hướng Nghiên đã mua xong những thứ cần mua. Hai người bốn tay, mỗi tay đều xách hai ba túi đồ. Vương Thiến Thiến ban đầu định tự mình cầm hết, Hướng Nghiên đương nhiên không chịu, vì thế Vương Thiến Thiến đành phải giành lấy những thứ nặng, chỉ đưa cho Hướng Nghiên mấy túi to có vẻ như không nặng mấy. Đi ra cổng lớn của trung tâm mua sắm, Hướng Nghiên nhìn thoáng qua đồng hồ nói: "Chúng ta đi ăn cơm đi? Em có đói bụng không?" Vương Thiến Thiến gật mạnh đầu, từ sáng sớm thức dậy đến bây giờ thật sự là chưa ăn gì, đương nhiên, không tính cây kem ốc quế lúc đi dạo phố. "Em muốn ăn gì?" "Ăn cái gì cũng được." Ăn cái gì cũng được, chỉ cần là ở cùng với chị. "Thế đi ăn cơm cà ri nha? Gần đây có quán cơm cà ri gà rất ngon." "Vâng, được." Vừa đi không được mấy bước, Vương Thiến Thiến thoáng liếc mắt nhìn thấy dây giày của Hướng Nghiên bị tuột, vì thế gọi Hướng Nghiên lại nói: "Học tỷ, dây giày của chị bị tuột rồi." Hướng Nghiên cúi đầu nhìn thấy, dây giày cũng không phải hoàn toàn bị tuột, chỉ là bị nới lỏng buông xuống hai bên, cũng sắp tuột, cũng may Vương Thiến Thiến nói kịp thời, bằng không nếu thật sự bị tuột, cô nhất định sẽ đạp trúng dây giày té nhào. Cô cầm mấy túi đồ trong tay đưa tới trước mặt Vương Thiến Thiến, "Giúp chị cầm một chút, chị buộc dây giày." Vương Thiến Thiến không nhận đồ trong tay chị ấy, mà đem toàn bộ túi to trong tay mình nhét vào tay chị ấy nói: "Chị cầm trước một lát." Nói xong ngồi xổm xuống buộc lại dây giày cho Hướng Nghiên, sau khi buộc một cái nơ bướm xinh đẹp, lại tháo dây giày còn lại ra, buộc lại một lần nữa. "Như vậy sẽ không bị tuột nữa." Hướng Nghiên bị ánh mắt của những người qua đường xung quanh làm cho đỏ mặt, động tác thân mật như vậy, đối với những đôi tình nhân thông thường là hành động vô cùng bình thường, nhưng mà, hai người con gái như vậy...... Tuy rằng đã đến với nhau, nhưng cô vẫn hơi không thích ứng. Sau khi buộc dây giày xong, Vương Thiến Thiến đứng lên tiếp nhận tất cả túi to trong tay Hướng Nghiên, nhẹ nhàng nói: "Đi thôi." Hướng Nghiên quên luôn việc giúp cô ấy chia sẻ sức nặng, giống như mất hồn đi về phía trước, trên chân truyền đến cảm giác thít chặt của dây giày vừa được buộc xong. Mãi cho đến khi vào quán ăn gọi món, Hướng Nghiên vẫn còn bị chìm trong trạng thái mơ hồ. "Học tỷ?" Vương Thiến Thiến nhẹ giọng kêu chị ấy, "Buổi chiều có sắp xếp gì không? Quay về trường luôn hay là đi đâu?" "Hửm?" Hướng Nghiên không nghe rõ cô nói gì. Vương Thiến Thiến lại hỏi: "Vừa rồi em hỏi chị chiều nay muốn đi đâu, quay về trường hay là đi chỗ nào? Chị suy nghĩ gì mà lại nhập tâm như vậy?" "Không có gì, chiều nay em có lớp không?" "Không......... Không có......" Vương Thiến Thiến mở to mắt nói dối, thật ra buổi chiều cô có tiết. "Vậy...... có muốn đi xem phim không?" "Được." Vương Thiến Thiến vừa đồng ý, vừa bấm tin nhắn trong điện thoại: Chiều nay giúp tớ điểm danh. Cơm cà ri của quán ăn đó quả là rất ngon, Vương Thiến Thiến lâu rồi chưa ăn nhiều như vậy, tuy rằng cô luôn thường xuyên la đói, nhưng mà mỗi lần ăn cơm chỉ ăn một chút đã no. Lần này, cô lại ăn hơn phân nửa bàn. Sau đó uống một hớp nước trái cây lớn, sau khi uống hết còn cảm thấy tiếc nuối mà nhíu mày cắn ống hút. "Kêu thêm cho em một ly nước trái cây nữa?" Hướng Nghiên nhìn dáng vẻ của cô như vậy bỗng cảm thấy buồn cười, giống như một đứa con nít, uống hết nước liền cảm thấy không vui. Vương Thiến Thiến vẫn cắn ống hút, nhăn mày lắc lắc đầu, ậm ờ nói: "Không cần đâu." Hướng Nghiên hết cách với cô, nhẹ nhàng đẩy ly của mình về phía trước. Vương Thiến Thiến do dự một chút, cắm ống hút của mình vào ly nước trước mặt. Một cái ly, hai ống hút, ngay cả khóe mắt của cô cũng chứa ý cười. Lúc xếp hàng mua vé xem phim, Vương Thiến Thiến giành trả tiền, Hướng Nghiên giành không lại cô, đành phải đi mua thức uống và bỏng. Đợi cho Vương Thiến Thiến mua xong hai vé đi đến bên cạnh chị ấy, đột nhiên nhìn thấy cách đó không xa có một cô gái mập mạp, vì thế hỏi chị ấy: "Nếu sau này em trở thành như vậy, chị còn ở bên cạnh em không?" Hướng Nghiên không hề nghĩ ngợi, khẽ cười đáp: "Sẽ, đương nhiên vẫn sẽ ở bên cạnh em." Vương Thiến Thiến lại hé ra nét mặt khổ sở nhìn chị ấy nói: "Nếu chị trở thành như vậy, em sẽ không cần chị nữa." "Sao?" Hướng Nghiên há to miệng không biết nên nói tiếp như thế nào. Vương Thiến Thiến đột nhiên cười lên, hơn nữa còn cười rất lớn tiếng. Hướng Nghiên cũng cười, trừng mắt liếc cô một cái, "Đứa nhỏ chết tiệt! Hư như vậy? Nếu em trở thành như vậy, chị cũng không cần em nữa!" Vương Thiến Thiến nghe xong ngược lại cười càng vui vẻ. Lần này Vương Thiến Thiến không lựa chọn xem phim kinh dị nữa, cũng không đắn đo nhiều, trực tiếp chọn một bộ phim tình cảm nghe nói là đã lấy nước mắt của rất nhiều người. Câu chuyện nói về một cô nữ sinh trung học gặp được một anh chàng, sau đó hai người yêu nhau đến chết đi sống lại, bên cạnh cô gái có một cô bạn thân luôn là người để cô ấy trút bầu tâm sự, mỗi lần cô ấy đi ra ngoài hẹn hò với chàng trai kia đều lấy cô bạn thân làm cái cớ lừa trong nhà. Sau đó tình yêu của tuổi trẻ bị người nhà phát hiện, hai người bị bắt chia tay. Mà cùng lúc đó, cô bạn thân của cô gái kia lại thổ lộ với cô ấy, cô gái không thể chấp nhận tình yêu đồng tính, tát đối phương một cái. Ngày hôm đó, cô ấy cùng một lúc mất đi hai người quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Rất nhiều năm sau, cô ấy lại gặp được chàng trai nọ và cô bạn ấy......... Chỉ là rất nhiều thứ đã không thể trở về..... Không biết vì sao đạo diễn lại muốn lồng đoạn thổ lộ của con gái vào trong kịch bản. Lúc Vương Thiến Thiến xem tới màn bạn thân của cô gái bị tát một cái, luôn trộm quan sát vẻ mặt của Hướng Nghiên. Hướng Nghiên chỉ nhíu mày, cũng không có phản ứng gì khác.Vương Thiến Thiến cảm thấy may mắn lúc trước khi mình thổ lộ không có ăn tát. Hướng Nghiên còn đang suy nghĩ, nếu đã có thể ra tay, vậy nhất định là không thích, nói cách khác, vào khi đó mình đã thích đồ xấu xa này? Quay đầu nhìn Vương Thiến Thiến, thấy cô ấy đang nhìn lén mình, cũng nhịn không được mà cười trộm. Phim kết thúc, nam nữ chính cuối cùng vẫn không ở bên nhau. Toàn rạp bùng nổ một tràng tiếng thở dài. Dường như hốc mắt mỗi người đều ươn ướt, nhưng chỉ có Vương Thiến Thiến biết, cô đau buồn không phải bởi vì đôi nam nữ chính, mà là vì cô bạn thân nữ phụ kia. Mọi người lục đục rời rạp, dường như Hướng Nghiên vẫn còn chìm đắm trong nội dung của bộ phim, trầm ngâm mà thở dài. Vương Thiến Thiến một tay xách mấy túi to, một tay nắm tay của Hướng Nghiên, kéo chị ấy đứng dậy. Hướng Nghiên thấy Vương Thiến Thiến xách nhiều đồ như vậy, liền nói: "Nặng lắm không? Để chị giúp em cầm mấy cái." "Chị đã cầm thứ nặng nhất rồi." Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Hướng Nghiên, Vương Thiến Thiến đành phải giơ bàn tay hai người đang nắm chặt lên. "Đứa...." Hướng Nghiên bất đắc dĩ phun ra mấy từ này, nắm tay cô đi ra cổng lớn của rạp chiếu phim.
|
|
#42
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 41
Chương 41. Lễ độc thân Ngày 11 tháng 11, chính là ngày lễ độc thân trong truyền thuyết. Đây cũng không phải là một ngày lễ lớn gì, chẳng qua là sản phẩm của văn hóa thú vị nơi học đường, vì thế vào ngày này, rất nhiều người độc thân tụ họp lại với nhau chúc mừng ngày lễ, cùng nhau trau đổi làm thế nào để thoát khỏi kiếp độc thân. Sáng sớm, Lí Nam và Tống Nhiên cùng nhau nghiên cứu xem tối nay sẽ ăn món ngon gì, sau đó không dắt theo Nguyệt Lượng và Vương Thiến Thiến đi. Vương Thiến Thiến khóc lóc ồn ào nói cũng muốn đi, Lí Nam nói cô: "Cậu là người đã có chỗ, còn đi theo chúng tớ xem náo nhiệt gì chứ?" "Thế tớ đi được không?" Nguyệt Lượng cũng xen mồm. Vương Thiến Thiến khinh thường liếc nhìn cậu ấy một cái, "Cậu mà cũng tham gia lễ độc thân à, không phải mỗi ngày đều đi ra ngoài hẹn hò sao, hôm nay không có ai đi với cậu hả?" "Ai nói với cậu, mỗi ngày tớ đi ra ngoài hẹn hò?" Nguyệt Lượng nhăn mặt nhíu mày. Lí Nam cũng cảm thấy Nguyệt Lượng đang nói đùa, bèn hỏi cậu ấy: "Vậy mỗi ngày cậu đi ra ngoài không phải hẹn hò thế để làm gì?" "Còn có rất nhiều thứ quan trọng hơn chuyện yêu đương đang chờ tớ làm." Nguyệt Lượng nói oai phong lẫm liệt, vô cùng giống bộ dáng phải anh dũng hy sinh. Vương Thiến Thiến xuống giường đi đến trước mặt Nguyệt Lượng, đưa tay ra sờ sờ trán cậu ấy, "Không bị sốt mà, mới sáng sớm đã mê sảng rồi?" "Hứ!" Nguyệt Lượng đánh tay cô ra. Từ sau khi Nguyệt Lượng kết thúc cuộc tình đó cho đến nay, tuy rằng mỗi ngày vẫn là chẳng thấy bóng dáng, nhưng dần dần mọi người cảm nhận được một ít thay đổi của cậu ấy, thế nhưng tình huống giống như hôm nay, vẫn là lần đầu tiên gặp được. Buổi tối lúc ăn cơm, Trương Thiên Nhất cũng đến. Thừa dịp không ai chú ý, Vương Thiến Thiến hỏi Trương Thiên Nhất: "Lục Khải đâu? Tớ tưởng hôm nay cậu ở với anh ấy chứ?" "Anh ấy đi làm rồi, gần đây tớ cũng rất ít gặp mặt anh ấy." "Đi làm? Đi công ty nào vậy?" "Làm nhân viên giao dịch ở ngân hàng." "Hử? Không phải có rất nhiều công ty chứng khoán muốn anh ấy sao?" "Nhưng trong nhà bắt anh ấy đi làm ngân hàng, nói là công việc ổn định." "Thế........" Ngay lúc này Lí Nam cắt ngang cuộc đối thoại của hai người, "Bây giờ là đang tổ chức lễ độc thân, hai cậu chú ý một chút, có gì thì thầm để mai nói sau, đừng làm cho tớ thấy chướng mắt." Nói xong còn không quên liếc một cái. Lúc mấy người này đang nói chuyện phiếm, Nguyệt Lượng lén lút tự chuốc chính mình, đợi đến khi bị phát hiện cũng đã trễ. Mọi người nhất trí cho rằng Nguyệt Lượng đã bị kích thích gì đó, khác thường như vậy. Nguyệt Lượng một tay ôm Lí Nam, một tay ôm Tống Nhiên, không ngừng lặp lại "Ngày lễ vui vẻ." Vì thế hai người một trái một phải giữ cậu ấy lại, không cho cậu ấy uống rượu nữa. Lát sau, Nguyệt Lượng mơ mơ màng màng mà ngủ mất. Đây cũng là chuyện làm cho Vương Thiến Thiến tương đối vui mừng, Nguyệt Lượng say dù sao cũng đỡ hơn hai chị gái kia say, Nguyệt Lượng say rồi cũng chỉ là ngủ mà thôi, không kiếm chuyện nữa, nhưng sau khi tỉnh dậy sẽ tìm chỗ để nôn, cũng không làm khổ người khác. May mắn Lí Nam và Tống Nhiên thấy Nguyệt Lượng say cũng không uống nữa, mấy người vừa ngồi nói chuyện phiếm vừa chờ Nguyệt Lượng tỉnh lại. Thói quen mỗi lần nhớ tới Hướng Nghiên, đều phải gửi một tin nhắn cho chị ấy, mặc kệ chị ấy có trả lời hay không, Vương Thiến Thiến đều phải nói một câu, chẳng hạn như "Em đang ở ngoài ăn cơm đây, chị làm gì thế?", hay chẳng hạn như "Nhiệt độ thấp, mặc nhiều."........ Rõ ràng là nhớ chị ấy, lại không thể nói thẳng ra "Em nhớ chị" như vậy. Bởi vì Hướng Nghiên đang bận ôn tập, mình lại không muốn làm ảnh hưởng chị ấy, bởi vì biết chỉ cần mình nói nhớ chị ấy, Hướng Nghiên nhất định sẽ đi với cô. Tóm lại, cô tự an ủi bản thân, vượt qua khoảng thời gian này thì tốt rồi, những ngày về sau còn rất dài. Lúc này Vương Thiến Thiến gửi tin nhắn cho Hướng Nghiên nói: Hôm nay lễ độc thân, có sắp xếp gì không? Hướng Nghiên trả lời: đang ở phòng ngủ học. Vương Thiến Thiến do dự một lúc lại hỏi tiếp: Ăn cơm chưa? Hướng Nghiên nói: Vẫn chưa, lát nữa ăn. Vương Thiến Thiến biết chị ấy nói lát nữa ăn, thật ra chính là không ăn, bình thường lúc người kia tập trung làm một việc gì đó sẽ quên những chuyện khác, giống như sau đó Vương Thiến Thiến gửi cho chị ấy một tin nhắn nói tối nay đến phòng ngủ của chị ấy, chị ấy đã quên trả lời. Trước khi tính tiền Vương Thiến Thiến gọi bồi bàn lại kêu một phần cơm rang, Lí Nam hỏi cô: "Cậu mang cho ai đấy? Tiểu Nhất? Ăn nhiều như vậy còn chưa no sao?" Trương Thiên Nhất vội khoác tay nói: "Cái này không phải mang cho tớ." "Thế đem cho ai." Vương Thiến Thiến trừng mắt liếc nhìn Trương Thiên Nhất một cái, thuận miệng nói: "Cái đó..... là đem cho chị tớ, tối nay chị ấy chưa ăn cơm." Nguyệt Lượng không biết đã tỉnh dậy từ khi nào, đột nhiên xen vào nói: "Chị cậu? Cậu đang nói Hướng Nghiên? Hai người......." Còn chưa nói hết đã bị Vương Thiến Thiến ngắt lời, "Nguyệt Lượng! Cậu tỉnh rồi! Thế chúng ta mau trở về đi!" May mắn Lí Nam và Tống Nhiên cũng không hiếu kỳ gì với lời nói của Nguyệt Lượng, bằng không Vương Thiến Thiến thật đúng là không biết phải nói tiếp những lời bịa đặt đó như thế nào. Lúc Hướng Nghiên mở cửa thấy Vương Thiến Thiến đứng ở đó, lấy làm ngạc nhiên, "Sao em lại tới đây?" "Không phải em vừa mới gửi tin nhắn nói sẽ đến rồi sao....." "À...... Vừa rồi làm bài, quên mất........." Hướng Nghiên áy náy cười khẽ, "Mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm không?" "Học tỷ." Vương Thiến Thiến lấy ra hộp cơm rang đem cho Hướng Nghiên nói: "Chắc chắn là chị chưa ăn cơm phải không?" Hướng Nghiên lại cười, "Quên mất......" Còn hai tháng nữa Hướng Nghiên sẽ tham gia cuộc thi nghiên cứu sinh, Vương Thiến Thiến đương nhiên tin tưởng chị ấy có thể đậu, nhưng mà theo tính cách của Hướng Nghiên, chắc là cũng giống như Tống Nhiên, không chỉ phải đậu, mà còn phải được điểm cao. Vương Thiến Thiến không thể im lặng nhìn Hướng Nghiên ăn cơm, luôn có vấn đề này nọ, Hướng Nghiên lại cũng không ngại cô phiền, kiên nhẫn trả lời từng vấn đề của cô. Vương Thiến Thiến hỏi: "Học tỷ, khi nào chúng ta lại đi chơi nữa?" Hướng Nghiên nói: "Hiện tại không có thời gian." Vương Thiến Thiến lại hỏi: "Thế sau khi thi xong sẽ có thời gian à?" Hướng Nghiên nói: "Nói sau." ......... Đợi cho đến khi nhìn thấy Hướng Nghiên ăn cơm xong rồi, Vương Thiến Thiến mới hài lòng đứng dậy, để cho Hướng Nghiên ôn tập, sau đó còn không quên nhắc nhở chị ấy chú ý nghỉ ngơi lải nhải linh tinh hết một trận. Hướng Nghiên đỡ trán, "Vương Thiến Thiến, chị thật muốn lấy băng dính dán miệng của em lại........" Vương Thiến Thiến đứng hình mở to mắt, cơ thể nghiêng về phía trước, "Dùng băng dính làm chi, lãng phí như vậy, chị hôn em một chút là được rồi." Ngay sau đó Hướng Nghiên ngẩng mặt hôn nhẹ cô một cái, "Ngoan, ngày mai chị đi ăn cơm với em được không?" Vương Thiến Thiến lúc này mới chịu hí hửng bỏ đi. Trở về phòng ngủ, thấy ba tên kia đang mở buổi đàm thoại về chuyện độc thân, Vương Thiến Thiến quay lại phòng ngủ mông còn chưa ngồi nóng, nhịn không được phải xen mồm. Lí Nam từ trên giường ngồi dậy, nhìn Vương Thiến Thiến ngồi ở phía dưới nói, "Bây giờ là thời gian người độc thân đang nói chuyện, có chỗ rồi thì câm miệng." "Các cậu đừng như vậy........." Vẻ mặt của Vương Thiến Thiến tràn đầy tủi thân, ngẩng đầu nhìn Tống Nhiên nằm dựa trên tường, vừa đọc sách vừa tham dự cuộc nói chuyện, Vương Thiến Thiến bèn hỏi cậu ấy: "Tống Nhiên, không phải cậu nói độc thân rất tốt sao? Thế cậu còn cùng với hai tên đó nghiên cứu cái gì vậy? Mà cậu vừa nói chuyện vừa đọc sách có thể đọc vào được sao?" Tống Nhiên liếc nhìn cô một cái, chậm rãi xếp sách lại, đưa tựa sách đối mặt Vương Thiến Thiến nói: "Đây là tiểu thuyết ngôn tình. Hơn nữa, tuy rằng tớ thích độc thân, nhưng cũng không có nghĩa tớ không được phát biểu ý kiến chứ?" Vương Thiến Thiến nhìn Tống Nhiên, im lặng hai giây sau đó đột nhiên nói: "Tống Nhiên, cậu học hư." "Sao?" Tống Nhiên nhìn tiểu thuyết trong tay, lại nhìn tới Vương Thiến Thiến, chẳng lẽ cậu ấy nói chính là chuyện mình đọc tiểu thuyết này? "Vừa nãy chính là cái gì?" Tuy rằng cách một lớp mắt kính rất dày, nhưng Vương Thiến Thiến rõ rõ ràng ràng thấy được Tống Nhiên liếc mắt khinh thường một cái. "Á!" Nguyệt Lượng cũng kêu lên, "Tớ cũng nhìn thấy." Nguyệt Lượng vừa mới kích động, thiếu chút nữa rớt từ trên giường xuống. Vẻ mặt của Tống Nhiên không biết làm thế nào, "Làm gì kích động khó hiểu như vậy......" Vương Thiến Thiến cười xấu xa nói: "Tống Nhiên theo Lí Nam học hư, vậy mà lại học được liếc mắt khinh bỉ. Hôm nay thật sự là một ngày có ý nghĩa lịch sử!" "Này!" Lí Nam không nói chuyện nửa ngày bỗng dưng khó chịu, "Sao lại học theo tớ?" Nói xong lại liếc nhìn Vương Thiến Thiến một cái. "Ha ha!" Nguyệt Lượng cười to, chỉ vào Lí Nam nói: "Cậu xem cậu xem, không phải học với cậu thì học với ai?" Lí Nam lại liếc mắt nhìn Nguyệt Lượng một cái, "Tóm lại là không phải theo tớ học!" Sau đó đắp chăn xoay người đối mặt với vách tường mà ngủ. Mấy người cười đùa một lát, mới cùng đi ngủ, Vương Thiến Thiến cầm điện thoại, nhẹ bấm vào nút gửi. Một cái tin nhắn theo tín hiệu vệ tinh từ phòng ngủ tầng bốn bay đến tầng năm. Em ngủ đây, ngủ ngon. À, đã đi được một nửa quãng đường rồi :3
|
|
#43
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 42
Chương 42. Tuyết đầu mùa Buổi chiều học xong, Vương Thiến Thiến và Trương Thiên Nhất lại cùng đi siêu thị, như thường lệ mua một đống kẹo, chocolate và đồ ăn vặt. Rất nhiều cô gái không dám ăn nhiều kẹo và chocolate, sợ mập, nhưng Vương Thiến Thiến thường xuyên ăn mấy thứ này trái ngược lại vô cùng gầy. Bởi vì trời lạnh, cuối tuần Vương Thiến Thiến cũng rất ít khi về nhà, vì thế tự nhiên phí sinh hoạt cũng được cho nhiều thêm mấy trăm. Đương nhiên Vương Thiến Thiến vui vẻ vô cùng, trừ tiền chi tiêu bình thường ra, còn có thể để dành được một ít. Cho nên gần đây mỗi lần đi siêu thị, Vương Thiến Thiến đẩy xe không đi vào, sau đó luôn để cho Trương Thiên Nhất đẩy một xe đầy tràn đồ ăn vặt đi ra. Được thôi, những chuyện đó Trương Thiên Nhất đều có thể nhịn được, mấy thứ khoai tây chiên bánh phồng tôm linh tinh đó tuy có kích thước to, lại không nặng bao nhiêu, nhưng hôm nay, Vương Thiến Thiến lại kiếm chuyện gì nữa đây? Đây là thứ gì vậy? Trương Thiên Nhất chỉ vào hai thùng trong xe đẩy hỏi: "Đây là..... cái gì?" Vương Thiến Thiến còn đang tức giận xe đó quá nhỏ, nên lấy thêm một cái nữa mới đúng, nghe thấy Trương Thiên Nhất hỏi như vậy, cô cũng đúng lý hợp hình mà trả lời: "Đồ uống đó." "Đương nhiên tới biết đây là đồ uống....... Cậu mua nhiều như vậy làm chi?" "Để uống....." "Đương nhiên tớ biết là để uống! Mua nhiều như vậy thì vác thế nào!" Vương Thiến Thiến vội trấn an cậu ấy nói: "Cậu đừng kích động như thế chứ...... Tớ sợ sau khi trời trở lạnh sẽ không muốn ra ngoài, cho nên mua nhiều một chút để dự trữ." "Cậu cũng không phải là động vật, cậu không cần ngủ đông." "À........" Vương Thiến Thiến nâng một thùng lên ước lượng, nghĩ thầm một thùng cũng được, nếu như hai thùng, chắc là Trương Thiên Nhất vác không nổi. Vì thế nhìn hai cái thùng kia lưu luyến không rời, cuối cùng đành phải để thùng coca đó lại, chỉ để lại một thùng nước táo Tỉnh Mục. Trương Thiên Nhất cũng không biết mình đem thùng đồ uống đó đến cổng trường đại học N thế nào, nhưng thấy Vương Thiến Thiến cũng không rảnh tay, xách rất nhiều thứ, nên không càm ràm nữa. Nếu là trước kia, chắc chắn là Vương Thiến Thiến khiêng thùng còn cậu xách túi nilon. Nhưng mà lên đại học, rất nhiều thứ đã thay đổi. Trước kia Vương Thiến Thiến không có người mình thích, khi Trương Thiên Nhất cần người bên cạnh, cô luôn sẽ xuất hiện đầu tiên. Bây giờ...... hai người đều có người yêu, thời gian cùng đùa giỡn ít lại, nhưng mà tình cảm vẫn giống như trước đây. Ngồi trên xe trường, Vương Thiến Thiến không ngừng hà hơi vào bàn tay bị cóng đến đỏ bừng, Trương Thiên Nhất thấy thế liền đưa bao tay của mình cho cô, còn không quên bồi thêm một câu: "Vừa tội! Cho cậu không đem theo bao tay!" Vương Thiến Thiến cũng không nhận, quay đầu nhìn ra bầu trời âm u ngoài cửa sổ xe, "Tớ ghét mang bao tay." "Haiz......" Trương Thiên Nhất thở dài, "Đưa qua đây......" Nói xong cũng mặc kệ Vương Thiến Thiến có đồng ý hay không, nắm tay cô giúp cô làm ấm. Tay của Trương Thiên Nhất không giống với bàn tay thô ráp của đám con trai Vương Thiến Thiến quen biết, ngược lại, hai bàn tay của cậu ấy giống như tay con gái, ấm áp, mềm mại, Vương Thiến Thiến đã phát hiện chuyện đó từ năm lớp 10 rồi, nhiều năm sau đó, hai người đều nắm tay như vậy cùng nhau đi tới phía trước. Mỗi khi gặp chuyện đau lòng hay buồn bã, chỉ cần nắm tay người kia, dường như được tiếp thêm một phần sức mạnh, sức mạnh đó thôi thúc người ta trưởng thành. Yên lặng nhìn chăm chú đối phương, người xung quanh phát ra hơi thở hâm mộ, chỉ có hai người họ biết, tình cảm kia sâu như biển, lại không phải là tình yêu. Trương Thiên Nhất dựa vào vẻ ngoài đẹp trai, nói dăm ba câu dì quản lý kí túc xá đã để cho cậu khiêng mấy thứ này lên lầu. Trong phòng ngủ chỉ có một mình Tống Nhiên, Trương Thiên Nhất để đồ xuống chào hỏi với Tống Nhiên một câu bèn vội rời đi. Vương Thiến Thiến thấy Tống Nhiên đang ngồi ở đó đọc một quyển sách tiếng anh, không khỏi cảm khái trong lòng "Thật ham học!" Vì thế cũng không làm phiền cậu ấy, chỉ cởi áo khoác liền đi đến giường nằm. Nằm một lát, lại cảm thấy trong phòng rất im lặng, làm cho cô không quen, vì thế thấp giọng hỏi Tống Nhiên: "Tống Nhiên, cậu đang làm gì thế?" Mấy giây sau, Tống Nhiên mới đáp lại cô: "Đọc sách." Vương Thiến Thiến xoay người nằm sấp trên giường nói tiếp: "Hai chúng ta tán gẫu một chút đi?" Sau âm thanh sách được lật sang trang mới, truyền đến một tiếng "Ừ" nhàn nhạt của Tống Nhiên. "Hai cậu ấy đi đâu rồi?" "Không biết." Vương Thiến Thiến lại thay đổi tư thế nằm nghiêng một bên ở trên giường, cúi đầu nhìn Tống Nhiên nói: "Mỗi ngày cậu trở về lại cầm sách lên đọc, không mệt sao?" Tống Nhiên ngẩng đầu, khẽ đẩy mắt kính nói: "Mỗi ngày cậu trở về đều nói nhiều như vậy, không mệt à?" Vương Thiến Thiến nhất thời nghẹn lời, xoay người nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần. Qua được mười phút, cô lại ngồi dậy nói: "Xong rồi, tớ nghỉ ngơi xong rồi, Tống Nhiên, chúng ta nói chuyện phiếm đi." Tống Nhiên khẽ nhíu mày, "Cậu gọi điện thoại kêu Nguyệt Lượng về nói chuyện với cậu không được sao? Còn ba mươi trang nữa là tớ xem xong rồi, xin cậu, im lặng một lát nữa đi." "À......" Vương Thiến Thiến đáng thương nằm trở lại, ngẩn người nhìn trần nhà. Vừa hay lúc này tin nhắn điện thoại lại vang lên. Hướng Nghiên: Đang làm gì vậy? Vương Thiến Thiến: Nằm. Hướng Nghiên: Chị mới đọc sách hết một ngày, mệt mỏi quá, em lại nói chuyện với chị đi. Vương Thiến Thiến không trả lời tin nhắn đó, mà nhanh chóng nhảy xuống giường, mang giày vào liền chạy ra ngoài, chạy đến nửa đường lại quay trở về, kéo một thùng đồ uống để ở dưới bàn ra mang đi, đi ra ngoài còn không quên dùng chân đóng cửa lại. Tống Nhiên ngây người nhìn một loạt động tác này của cô, nghĩ thầm: Thật có sức lực...... Vương Thiến Thiến hứng khởi khiêng thùng đồ uống lên lầu, không hề cảm thấy nặng, lúc Hướng Nghiên mở cửa thấy cô khiêng gì đó bèn muốn giúp cô, cô lại linh hoạt né qua, sau đó nhẹ nhàng đặt cái thùng kia lên mặt đất. "Không nhìn ra, em gầy như thế mà lại có sức lực như vậy..... Bình thường thấy em cũng ăn rất ít...." Vương Thiến Thiến đắc ý nói: "Cái này có là gì, lần trước đơn vị của cha em phân gạo, đều do em khiêng lên, mẹ em còn cười nhạo cha em nữa." Thật ra Vương Thiến Thiến còn định nói lần đó ở nhà của Hướng Nghiên, cô có thể bế được Hướng Nghiên, huống chi là 50 cân gạo hay là một thùng đồ uống này chứ? Nhưng mà, cô suy nghĩ, có thể Hướng Nghiên đã quên chuyện kia, hoặc căn bản không biết chuyện kia đã từng xảy ra, cho nên cũng không nhắc tới. "Mua thứ này để làm gì?" Hướng Nghiên chỉ đồ uống trên sàn nói. "Bởi vì chị thích đó." "Cho dù chị thích uống, cũng không cần mua nhiều như vậy chứ?" "Trời ngày càng lạnh, em đoán chị suốt ngày lo ôn tập chắc là cũng ít ra ngoài, cho nên giúp chị mua nhiều một chút, như vậy sẽ không xảy ra tình huống chị muốn uống mà không có." Hướng Nghiên nhìn thoáng qua thùng đồ uống trên sàn nói: "Em gọi cái này là "một chút"? Chị nhớ rõ một thùng có 24 chai phải không?" "Đúng thế, nhưng mà dù cho một ngày uống một chai, cũng chỉ uống đủ 24 ngày, huống chi không chắc khi nào em muốn uống cũng sẽ lên đây uống nữa, vậy căn bản không uống được mấy ngày." Vương Thiến Thiến nghiêm trang nói. "Em cô nhóc này........" Hướng Nghiên bất đắc dĩ, "Muốn chị nói em cái gì mới được đây?" "Khen em đi." Vương Thiến Thiến mặt dày cười cười nhìn chị ấy. "Được! Khen em!" Hướng Nghiên nói xong ngồi xổm xuống mở thùng ra. "Hử?" Vương Thiến Thiến bất mãn bĩu môi, "Chỉ vậy?" Hướng Nghiên lấy một chai nước nhét vào trong tay cô nói: "Sau khi khen em còn thưởng cho em, em còn không hài lòng sao?" Vương Thiến Thiến mở nắp chai, uống từng ngụm lớn, nghĩ thầm, đương nhiên không hài lòng! Nếu thưởng một nụ hôn gì đó chẳng hạn, hoặc là cứ dứt khoát lấy thân báo đáp........ "Tuyết rơi kìa!" Vương Thiến Thiến còn đang như trên cõi thần tiên lại bị tiếng của Hướng Nghiên kéo về trong hiện thực. Lúc Vương Thiến Thiến phục hồi tinh thần lại, Hướng Nghiên đã nhoài người nhìn ra cửa sổ. Đây là trận tuyết đầu mùa năm nay, ngay 23 tháng 11, là một trận tuyết nhỏ. Vốn Vương Thiến Thiến cũng không nhớ rõ đây có phải là trận tuyết đầu mùa hay không, chỉ đơn giản một vài bông tuyết bay bay, trong kí túc xá lại truyền đến tiếng la hét của đủ loại khẩu âm đến từ khắp nơi trong nước....... "Thật tốt, tuyết lại rơi rồi." Bàn tay của Hướng Nghiên đặt trên cửa sổ thủy tinh, khi lấy ra đã để lại năm dấu tay. Bông tuyết ngoài cửa sổ bị gió thổi đập vào lớp kính thủy tinh, chỉ vừa chớp mắt, đã không thấy bóng dáng. "Sắp đến sinh nhật của em rồi phải không?" Hướng Nghiên đưa lưng về phía Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến không nhìn thấy được vẻ mặt của chị ấy. "Ừm, tháng sau." "Ngày 5, đúng không?" Vương Thiến Thiến hơi ngạc nhiên, Hướng Nghiên thế mà còn nhớ được sinh nhật của cô, "Chị còn nhớ à...." "Đương nhiên là nhớ, chị còn nhớ rõ có người nói muốn chị hát bài chúc mừng sinh nhật cho cô ấy, nếu chị quên, cô ấy sẽ đi thắt cổ." Hướng Nghiên chậm rãi xoay người lại, những chấm bông tuyết nho nhỏ lấp lánh sau lưng chị ấy. Vương Thiến Thiến xấu hổ cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Lúc em nói câu đó, thật sự rất nghiêm túc......" Ngoài cửa lại truyền đến một tràng tiếng reo hò vui sướng, Hướng Nghiên xoay người lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cười nói: "Là tuyết đầu mùa đó." Nhìn thấy từng mảnh tuyết trắng rơi xuống, mọi người mặc quần áo mùa đông hứng khởi đi đi lại lại trong tuyết. "Chúng ta xuống lầu chơi tuyết đi." Vương Thiến Thiến nói xong đi qua nắm tay Hướng Nghiên. Hướng Nghiên vội trùm áo khoác lại, liền bị Vương Thiến Thiến kéo một mạch chạy xuống dưới lầu, "Em vẫn chưa mặc áo khoác!" Chị ấy thấy Vương Thiến Thiến chỉ mặc một cái áo len vội kêu cô lại. Vương Thiến Thiến không dừng chân, chỉ nói: "Không sao, trở về ngay mà." Ra khỏi kí túc xá, thấy rất nhiều người đang hưng phấn vì trận tuyết đầu mùa này, nhớ tới năm ngoái Vương Thiến Thiến còn vì chuyện này mà cảm thông cho những bạn ở phía nam, hiện giờ, chính cô không phải cũng đang kích động vì trận tuyết đầu mua này sao? Nhưng nguyên nhân cuối này lại không phải vì tuyết, mà bởi vì đây là trận tuyết đầu mùa cùng trải qua với Hướng Nghiên, cho nên chuyện này có ý nghĩa rất đặc biệt. Trận tuyết kia theo trời tối mà dần dần lớn lên, từng chút từng chút che phủ toàn bộ mặt đất, rơi ở dưới chân, một lớp mong mỏng. Không biết Vương Thiến Thiến nhặt được một nhánh cây khô ở đâu, thừa dịp Hướng Nghiên không chú ý lặng lẽ viết lên tuyết một hàng chữ: HNLOVETT. Hướng Nghiên thấy cô ngồi xổm trên mặt đất không biết đang làm gì, bèn lại gần xem, Vương Thiến Thiến vội vã đứng lên che trước mặt chị ấy nói: "Học tỷ, em lạnh rồi, chúng ta mau trở về đi." Hướng Nghiên liếc nhìn cô một cái, "Ai bảo không mặc áo khoác, mau đi thôi, coi chừng bị cảm." "Vâng." Vương Thiến Thiến lại dắt tay chị ấy. Tay của học tỷ so với Trương Thiên Nhất còn mềm còn ấm hơn, sự ấm áp trong lòng bàn tay, khiến cho lòng của cô cũng ấm lên, Vương Thiến Thiến càng nắm chặt. Hướng Nghiên quay đầu lại nhìn cô, cùng nắm tay cô bỏ vào trong túi áo khoác. Vương Thiến Thiến vừa đi vừa lưu luyến không rời mà quay đầu lại nhìn mấy chữ kia, sợ viết cạn quá, sẽ bị tuyết lấp lại rất nhanh. Sau lưng các cô lưu lại một hàng dấu chân mờ nhạt, thật giống như là bước chân của tình yêu lặng lẽ rơi xuống.... Thật tốt, tuyết đầu mùa năm nay là xem cùng chị, năm sau, năm sau nữa, năm sau sau nữa..... Mỗi một năm sau này đều muốn cùng chị xem.
|
|
#44
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 43
Chương 43. Sinh nhật bi thảm (I) Ngày sinh nhật hôm đó của Vương Thiến Thiến mới vừa qua mười hai giờ đêm đã nhận được tin nhắn của Hướng Nghiên, lần này không chỉ có bốn chữ "Sinh nhật vui vẻ", mà còn được thêm hai chữ - "Ngủ ngon". Vương Thiến Thiến cũng cấp tốc trả lời một câu "Ngủ ngon", mới cười mà đi ngủ. Sáng sớm tỉnh lại, thấy hộp thư đến đầy ắp tin nhắn, những mối quan hệ của Vương Thiến Thiến luôn không tệ, những tin nhắn này có cái đến từ bạn đại học, cũng có bạn trung học, còn có rất nhiều số cô không biết. Soạn gửi một câu cảm ơn, mới vui vẻ rời giường. Nhưng do vừa rồi đang phấn khích, đứng lên mới phát hiện trong phòng ngủ không có một người. Trong lòng còn đang tức giận ba tên kia sao không chờ cô thức dậy, không đợi nói một câu "Chúc mừng sinh nhật" với cô đã đi rồi? Bưng thau nhướn to đôi mắt lem nhem mở cửa đi rửa mặt, vừa mới mở cửa, đã bị sợ tới mức ném thau rửa mặt xuống, mà cái thau kia vừa hay rơi trúng lên chân, tiếng la của Vương Thiến Thiến hòa vào tiếng "Sinh nhật vui vẻ" vô cùng đồng thanh đó. "Mấy tên các cậu muốn hù chết tớ à!" Vương Thiến Thiến vừa xoa cái chân bị đập trúng vừa tức giận. Nguyệt Lượng đỡ cô ngồi xuống, "Đây không phải là bất ngờ mà chúng tớ muốn cho cậu sao?" Vương Thiến Thiến bất mãn lầm bầm: "Bất ngờ thì không có, ngược lại hoảng hốt thì có, mà còn là rất kinh sợ, nếu sáng sớm lúc cậu thức dậy mắt còn chưa mở hết, thấy một đám...... tóc tai bù xù...... mặc áo ngủ.... ặc, như ma nữ....... Cậu sẽ không bị hù đến hét lên sao? Cậu còn có tâm trạng để quan tâm miệng bọn họ nói cái gì à?" Lí Nam vừa nhìn gương chải đầu vừa nói: "Ai kêu cậu thức dậy bất ngờ như vậy, không chừa thời gian cho chúng tớ sửa soạn, cậu thức dậy sớm hơn bình thường một tiếng, cậu còn chờ mong vừa mở cửa ra sẽ có mấy tiên nữ đứng đó đợi cậu à?" "Thế ít nhất cũng không nên là ma nữ chứ?" Đối với "tạo hình" của mấy người này, Vương Thiến Thiến chỉ có thể nghĩ ra từ ma nữ này để hình dung. "Aizz, sao lại nhiều yêu cầu như vậy, cậu tưởng bọn tớ thích thức sớm như vậy lắm sao, còn không phải muốn cậu vui vẻ à." Nói xong, Nguyệt Lượng từ phía sau khoác lấy hai vai Vương Thiến Thiến khẽ ấn lại, "Nói đi, Thọ tinh(1), muốn ăn sáng món gì, tớ kêu Tiểu Tống Tử đi mua." "Ừm..... Tớ muốn ăn cháo thịt nạc trứng muối, muốn một cái bánh trứng, thêm một chén súp hột gà nữa." "Thế à, Thọ tinh, bánh sinh nhật muốn bánh trái cây hay là bánh sô-cô-la đây? Tớ kêu Tiểu Lí Tử đi đặt." "Muốn bánh trái cây chung với sô-cô-la luôn." "Thế tối nay sắp xếp thế nào? Thọ tinh?" Vương Thiến Thiến nghe Nguyệt Lượng cứ mở miệng lại một tiếng "Thọ tinh", càng nghe càng không được tự nhiên, cô hỏi Nguyệt Lượng: "Cậu nói thọ là từ thọ nào vậy? Sao tớ nghe có mùi biến chất thế?" "Chính là từ thọ ấy đó." Nguyệt Lượng cũng không móc mỉa cô nữa, tiếp đó cứ như vậy mà bỏ đi. Vương Thiến Thiến nhìn thấy Lí Nam đứng trước gương tô tô vẽ vẽ, thấy Nguyệt Lượng leo lên giường tiếp tục ngủ, thấy Tống Nhiên ngồi trên ghế học từ vựng, cô nhéo nhéo mặt mình, vừa rồi đó không phải là nằm mơ chứ? Mấy người này đang làm gì vậy? "Tống Nhiên, điểm tâm của tớ......" Vương Thiến Thiến mở to hai mắt nhìn Tống Nhiên. Tống Nhiên liếc nhìn cô một cái, miệng vẫn lưu loát đọc từ vựng tiếng anh như cũ. "Lí Nam, cậu trang điểm xong là đi đặt bánh kem phải không?" Lí Nam mặc áo khoác vào, vỗ vỗ mặt Vương Thiến Thiến nói: "Thiến Thiến, tỉnh lại, đừng nằm mơ nữa, để cho cậu thỏa mãn bằng miệng là được rồi, còn đòi hỏi gì nữa chứ?" Nói xong hất tóc, bước như người mẫu ra khỏi phòng ngủ. "Hôm nay là sinh nhật tớ đó!" Vương Thiến Thiến kêu to một tiếng nằm sấp lên giường giả bộ khóc. Phát ra tiếng ư ư như con vật nhỏ, nhưng mà hoàn toàn không có ai để ý tới cô. Bản thân cô cũng cảm thấy không có ý nghĩa gì, bèn thút tha thút thít đi rửa mặt. Khi lên lớp Vương Thiến Thiến vừa nhìn thấy Trương Thiên Nhất liền lập tức kể khổ với cậu: "Cậu biết bọn họ quá đáng cỡ nào không? Mới sáng sớm dọa tớ sợ, sau đó còn lừa tớ, tâm hồn của một đứa bé tớ đây đã bị tổn thương...." Trên bục giảng, là một ông thầy khoảng hơn năm mươi tuổi, đeo mắt kính gọng vàng kiểu cũ, giữa mái tóc đen vừa mới nhuộm loáng thoáng lộ ra vài sợi màu trắng không an phận, ông ấy ghét nhất là học trò thì thầm nói chuyện lúc học tiết ông ấy, vì thế khi Vương Thiến Thiến kể khổ với Trương Thiên Nhất, ông ta phi mấy ánh mắt sắc như dao qua đó. Có lẽ là cách một cặp mắt kính, ánh mắt như dao đó không thể phát huy được sức mạnh như bình thường, vì thế ông ta lại lớn tiếng ho khan vài cái, ngay cả thớ thịt trên mặt đều theo đó mà khẽ giật lên. Lúc này Vương Thiến Thiến mới an phận xoay người nhìn lên bảng, vừa nhìn còn vừa viết mấy lời ghi chú vào tập. À, không đúng, trên tập không phải là lời ghi chú, mà là đem những lời muốn nói với Trương Thiên Nhất biến thành chữ....... Trương Thiên Nhất an ủi cô, bánh kem hôm qua Lí Nam và Tống Nhiên đã đặt rồi, quán ăn để tối nay ăn cơm cậu cũng sắp xếp xong, hoạt động vui chơi sau khi ăn cũng do một tay Nguyệt Lượng đảm trách. Vương Thiến Thiến lúc này mới lộ ra nụ cười. Nhưng mà ngày hôm nay, dường như trường học muốn chống đối lại với cô, cả ngày đều sắp xếp lịch học kín mít, lại toàn là những môn không thể trốn, học suốt một ngày, cả người đều mụ mị hết cả lên. Trở lại phòng ngủ liền vội vã tìm bộ quần áo mới vừa mua đi thay, dáng vẻ đó còn khoa trương hơn con nít được tiền mừng tuổi lúc tết. Bởi vì cuối cùng Hướng Nghiên cũng cùng cô ăn sinh nhật. Lên đại học, liên lạc với bạn cấp ba cũng từ từ ít lại, dần dà, bạn bên cạnh đều là bạn đại học. Giống như sau khi chúng ta lên phổ thông chỉ có thể thỉnh thoảng chat QQ hoặc gửi tin nhắn với bạn cấp hai, có thể cả tháng cũng không gọi một cuốc điện thoại, mà bạn tiểu học, còn liên lạc gần như là con số hàng đơn vị. Sinh nhật lần thứ hai của Vương Thiến Thiến ở đại học, địa điểm là một phòng riêng trong quán ăn gần trường, vẫn là quán ăn của năm ngoái, nhưng người đến lại không giống nữa. Hướng Nghiên tới cùng Triệu Đình, Triệu Đình vừa vào cửa liền ôm lấy Vương Thiến Thiến nói: "Thời gian gấp quá, chưa kịp chuẩn bị quà, hay là để lát nữa chị hát tặng em một bài?" Vương Thiến Thiến cười nói: "Không sao, sinh nhật chị em cũng không tặng quà cho chị là huề nhau." "Quyết định vậy đi." Triệu Đình cũng không khách sáo với cô. Hướng Nghiên cũng ôm nhẹ Vương Thiến Thiến, thừa dịp không ai chú ý, khóe môi lướt qua vành tai cô, nhẹ giọng nói: "Sinh nhật vui vẻ." Nhưng Vương Thiến Thiến vừa ôm lại không muốn buông tay, chỉ tiếc rằng xung quanh có nhiều người nhìn như vậy, cũng không thể quá mức, không nỡ mà buông Hướng Nghiên ra, nhận quà trong tay chị ấy, vẫn luôn cầm lấy. Cuối cùng đến lúc không thể không buông xuống, vẫn là đặt trong phạm vi tầm mắt của cô. Lúc ăn cơm, bên trái Vương Thiến Thiến là Trương Thiên Nhất, bên phải là Hướng Nghiên, bên ngoài Vương Thiến Thiến vẫn luôn nói Hướng Nghiên là chị của cô, chỉ có Trương Thiên Nhất và Nguyệt Lượng mới biết rốt cuộc là chuyện như thế nào. Hôm nay Lục Khải cũng đến đây, ngay từ đầu anh ta cũng tò mò vì sao Vương Thiến Thiến biết rõ Trương Thiên Nhất là gay, lại còn luôn vì cậu ta mà che giấu, một lòng giả làm bạn gái của cậu ta, thông qua mấy lần quan sát khi có Hướng Nghiên xuất hiện, anh ta bắt đầu nghi ngờ ý đồ riêng tư của Vương Thiến Thiến. Vì thế vào một đêm mưa tuyết nào đó, sau khi "Nghiêm hình bức cung" Trương Thiên Nhất, Trương Thiên Nhất rốt cuộc cũng phun ra chuyện không thể không nói của Vương Thiến Thiến và Hướng Nghiên. Lục Khải càng thêm khẳng định, mình thật sự đã bị hai người này gài bẫy! Nhưng mà, hiện tại quay đầu lại nhìn lúc trước, anh ta cũng hiểu được, khi đó mình cũng không thích Hướng Nghiên bao nhiêu, ngược lại bây giờ đối với người bên cạnh này...... vừa yêu vừa hận......... Luôn không ngừng có người mời rượu Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến cũng không từ chối, trong nháy mắt đã lót bụng năm chai bia, có người lại tới mời rượu, Vương Thiến Thiến vội xua tay: "Chờ tớ đi toilet xong về uống tiếp." "Cậu không phải lén đi nôn đó chứ?" Lí Nam nói xong cười lên. "Gì chứ?" Vương Thiến Thiến không phục, "Tớ nôn khi nào? Cậu chờ tớ trở lại, tớ cho cậu uống nằm dưới bàn luôn." "Đừng nha, tớ say cũng không việc gì, tớ chỉ sợ sau khi tớ uống say các cậu lại đau đầu." Lí Nam nói xong những lời này, Nguyệt Lượng và Tống Nhiên cũng cười lên. "Vậy chuyện đó coi như quên đi......" Vương Thiến Thiến từ chỗ ngồi đứng dậy, đi về phía cửa, đi được nửa đường, Hướng Nghiên cũng đi đến, cẩn thận đỡ lấy cô. "Không sao chứ?" Hướng Nghiên hỏi. Vương Thiến Thiến nghe là Hướng Nghiên, vội quay đầu mỉm cười nói: "Không sao, mới 5 chai, còn rất sớm." Hướng Nghiên đỡ Vương Thiến Thiến một mạch đi đến trước gian phòng vệ sinh trong toilet, vẫn có chút lo lắng hỏi: "Cần chị giúp em không?" Không biết Vương Thiến Thiến uống đến mức nào, mặt đột nhiên đỏ lên, vội nói: "Không cần không cần, chị đứng bên ngoài chờ em là được." Một lát sau Hướng Nghiên tiếp tục đỡ Vương Thiến Thiến quay trở về, Vương Thiến Thiến thừa dịp chị ấy không phòng bị, nghiêng đầu hôn nhẹ lên mặt chị ấy một cái. Hướng Nghiên trừng mắt liếc nhìn cô: "Không sợ người ta thấy à......" "Ấy, em uống say mà....." "Không phải lúc nãy mới nói không sao?" "Học tỷ......" Đột nhiên Vương Thiến Thiến dừng chân lại, nhìn thấy bốn phía không có ai, lại nghiêng người hôn lên môi của Hướng Nghiên một cái. Ngón tay Hướng Nghiên chống lại đầu vai cô, cười trìu mến nói: "Buổi tối trở về đi......" Vì thế Vương Thiến Thiến cũng không nghịch ngợm nữa, chỉ ngoan ngoãn nắm tay của Hướng Nghiên. Trở lại bàn, Vương Thiến Thiến lại liên tiếp bị chuốc mấy chai, sau đó nhờ Nguyệt Lượng và Trương Thiên Nhất nói đỡ, đám người kia mới chịu buông tha cho cô, Nguyệt Lượng nói: "Lát nữa đi hát tiếp tục uống, không nên làm cho "Thọ tinh" của chúng ta say sớm như vậy nha." Vương Thiến Thiến đột nhiên nhớ tới, "Đúng vậy, hôm nay sinh nhật tớ, tớ còn chưa ăn bánh sinh nhật mà, các cậu cũng chưa hát chúc mừng sinh nhật tớ, không thể để cho tớ ngủ như vậy chứ." Lúc cô nói những lời này luôn nhìn Hướng Nghiên, ban đầu Hướng Nghiên không nhìn cô, có lẽ bị cô nhìn chăm chú hồi lâu, mới quay đầu lại nhìn cô mỉm cười, nhưng một câu cũng không nói. Không muốn trước mặt nhiều người như vậy biểu hiện quá mức thân mật, sợ tạo thêm cho nhau phiền phức không đáng có. Vương Thiến Thiến lại nhìn Hướng Nghiên nói: "Em không có chuẩn bị dây thừng để treo cổ." Hướng Nghiên khẽ cười, đẩy món mì trường thọ(2) mà người phục vụ đem tới ra trước mặt cô, nói: "Dùng mì cũng được." Chú thích: (1) Thọ tinh: người Việt Nam còn hay gọi là ông Thọ. Ở Trung Quốc, người ta thường kêu người có sinh nhật vào hôm đó là ông Thọ. Nhưng chữ “thọ” phát âm là [shòu] y hệt với chữ “thụ” trong công-thụ. Tất cả những chữ Thọ tinh in nghiêng được nói ra từ miệng Nguyệt Lượng ở chương này đều là thụ. Nhưng mà để là “Thụ tinh” nó hơi……nên mình để theo cách mà Vương Thiến Thiến nghe được. (2) Mì trường thọ: vào sinh nhật người Trung Quốc có thói quen ăn mì trường thọ để gặp nhiều may mắn. Cả tô mì đó thực chất chỉ được nấu lên từ một sợi mì, trong quá trình chế biến, người ta phải thật cẩn thận để sợi mì không bị đứt.
|
|
#45
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 44
Chương 44. Sinh nhật bi thảm (II) Quán KTV đi hôm nay, cũng là quán hôm sinh nhật anh học trưởng trong ban kiểm tra kỷ luật lúc trước. Có lẽ là do Vương Thiến Thiến từng kể chuyện hôm ấy nghe Hướng Nghiên hát với Nguyệt Lượng, cho nên Nguyệt Lượng mới đặt chỗ này. Tắt đèn, thắp nến lên, chiếc bánh sinh nhật sô-cô-la trái cây làm cho Vương Thiến Thiến canh cánh trong lòng cuối cùng cũng được thu hoạch long trọng, trên chiếc bánh ngọt 16 tấc, cắm hai cây nến ngay ngắn, đây là sinh nhật lần thứ 20 của Vương Thiến Thiến. Hướng Nghiên hát bài chúc mừng sinh nhật, tất cả mọi người đều rất ăn ý đợi cho đến đoạn thứ hai mới hòa giọng hát theo. Vương Thiến Thiến cảm thấy vô cùng hài lòng nhắm mắt lại cầu nguyện, sau đó mỉm cười thổi tắt nến, trong phòng lại sáng lên. Đèn mới vừa bật sáng, Vương Thiến Thiến liền chặn ngay bàn tay đang hướng về phía chiếc bánh sinh nhật của Lí Nam: "Bánh kem hôm nay chỉ được ăn không được trét lên mặt!" Lí Nam bĩu môi, xoay qua lấy dao và đĩa giấy nói: "Thôi được rồi, Thọ tinh tới chia bánh kem đi." Bánh kem ngon như vậy không ăn lãng phí vô cùng, Vương Thiến Thiến vừa nghĩ vừa cắt một miếng lớn đưa cho Hướng Nghiên. "Cậu thiên vị." Nguyệt Lượng bất mãn kêu lên. "Ấy, đều giống như nhau thôi." Vương Thiến Thiến chống chế, lại cho thêm những người khác một chút. Kết quả chia đến cuối cùng, bản thân cô chỉ còn lại một miếng nhỏ nhất, cô vừa nhét đầy bánh kem trong miệng vừa oán giận Lí Nam, "Bánh kem nhỏ như vậy, đủ ai ăn chứ?" Lí Nam vừa nghe, đã nói: "Được, năm sau tớ đặt cho cậu một cái hai tầng, cậu thấy được không?" "Miễn cưỡng một chút cũng được." "Sau đó úp hết lên mặt cậu." "Cậu........ rất không dịu dàng!" Mọi người cười vang một trận. Hôm nay Triệu Đình vẫn luôn dè dặt lúc này mới nói chuyện, "Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Thiến Thiến, chị là học tỷ, cũng nên tặng một bài hát mới đúng." Những người còn lại đồng loạt vỗ tay tán thưởng. Vì thế Triệu Đình cầm micro bắt đầu hát, Vương Thiến Thiến vừa nghe luôn bịt lỗ tai, đợi Triệu Đình hát xong, cô hỏi:"Lúc trước chị làm sao vào được ban văn nghệ vậy?" Triệu Đình liếc cô một cái, "Sao? Không hay à?" "Hay...... rất hay...." Vương Thiến Thiến che mặt lùi người lại. Triệu Đình cười nói: "Yên tâm, hôm nay là sinh nhật em, chị tạm thời tha cho em, không nhéo mặt em." "Thật sao? Chị Triệu Đình chị thật tốt, người tốt hát cũng tốt." Vương Thiến Thiến cười nịnh chị ấy, từ từ bỏ hai tay che mặt ra. "Thật không? Thế chị hát....... cho em một bài nữa nhé." "Em nói giỡn thôi....." "Ừ, Chị cũng nói giỡn đó......." "Chị.......... Triệu Đình....." Vương Thiến Thiến xoa mặt, "Không phải chị nói không nhéo rồi à?" Hướng Nghiên đột nhiên ngồi lại đây, "Triệu Đình, cậu lại ăn hiếp Thiến Thiến?" Triệu Đình cười xấu xa mấy tiếng: "Không có, hai chúng tớ giỡn thôi, phải không? Thiến Thiến?" Vương Thiến Thiến lắc đầu quầy quậy, "Học tỷ, chị ấy nhéo em." "Đó không phải là cách biểu đạt tình yêu của chị với em sao? Em cô nhóc này......." Triệu Đình trừng mắt liếc nhìn cô một cái. Hướng Nghiên khẽ gật đầu nói: "À, cách biểu đạt tình yêu à? Để tớ biểu đạt với cậu một chút nhé?" Vừa nói vừa nhéo lấy khuôn mặt của Triệu Đình. Vương Thiến Thiến nhướng nhướng mày với Triệu Đình, hả hê vỗ tay. Sau đó Triệu Đình ôm mặt giả bộ đáng thương nói: "Tôi không chơi với hai người nữa."............. Quà Hướng Nghiên tặng Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến không nỡ tháo ra, đợi đến khi vào KTV mới từ từ mở, thật cẩn thận nương theo nếp gấp của giấy gói mà gỡ, sau khi lấy được quà ở bên trong xong, lại kỹ lưỡng bao chiếc hộp không lại một lần nữa. Đó là một bóp tiền bằng da, Vương Thiến Thiến nghĩ là không ai chú ý, bèn lén lấy hình của Hướng Nghiên trong bóp cũ nhét vào bóp tiền mới, đó là tấm hình cô chụp thừa lúc Hướng Nghiên ngủ. Sau đó nhìn ảnh chụp một cái, lại liếc mắt nhìn Hướng Nghiên nhân bản, tiếp theo nở một nụ cười giống như mê gái. Không biết từ khi nào Hướng Nghiên đã ngồi xuống bên cạnh Vương Thiến Thiến, Hướng Nghiên nghiêng người qua muốn nhìn là cái gì, kết quả Vương Thiến Thiến cảnh giác đóng bóp tiền lại. "Giấu gì vậy?" Hướng Nghiên hỏi. "Không....... Không có gì hết..... Ơ, học tỷ, đến bài của chị kìa." Vương Thiến Thiến hấp tấp nhét bóp tiền vào túi quần. Hướng Nghiên cũng không hỏi thêm nữa, tập trung hát. Chị ấy hát: "Em nghe cô đơn đang hát, nhẹ nhàng lại mãnh liệt, nghe tiếng hát tàn nhẫn như vậy, làm cho người ta không kiềm được rơi nước mắt thành sông....... Tìm không thấy, người ấy có đến hay không, tôi sẽ là của ai ai là của tôi.........." Một khắc đó, Vương Thiến Thiến rất muốn tiến lên, mạnh mẽ ôm cô gái kia vào lòng, sau đó nói với chị ấy: Chị là của em, em là của chị......... Nhưng còn có rất nhiều người ở đây như vậy.... Vì thế càng thêm chờ mong câu nói "Buổi tối trở về đi" của Hướng Nghiên, sau đó là có thể..... hì hì hì...... Hơn mười hai giờ khuya, ai về nhà nấy, sau khi Vương Thiến Thiến và Trương Thiên Nhất nhét tất cả mọi người vào trong xe taxi, mới lấy điện thoại ra gọi cho Hướng Nghiên. Lát sau, một chiếc taxi dừng lại trước mặt bọn họ, Vương Thiến Thiến vẫy vẫy tay tạm biệt Trương Thiên Nhất liền nhảy lên xe. Vương Thiến Thiến không về nhà, mà là cùng Hướng Nghiên trở về nhà của chị ấy, bởi vì câu nói kia của Hướng Nghiên, thật sự không thể không làm cho cô suy nghĩ sâu xa, có lẽ cứ như vậy mà lên giường cũng không chừng? Tới nhà của Hướng Nghiên, cửa vừa mới đóng lại, Hướng Nghiên còn chưa kịp cởi giày, Vương Thiến Thiến đã nhào tới, nhưng mà chị ấy không để cho Vương Thiến Thiến đạt được ý xấu. "Đi tắm trước đi, toàn thân đều là mùi rượu." "Đã biết........" Vì do sinh nhật, Vương Thiến Thiến vui vẻ đến mức uống thêm mấy ly, nhưng mà, mình cũng muốn để lại ký ức tốt đẹp cho lần đầu tiên của mình và học tỷ, vì vậy ngoan ngoãn đi tắm. Chờ cô tắm xong, tóc cũng sấy khô, Hướng Nghiên vẫn chưa ra. Vương Thiến Thiến chờ đến hết kiên nhẫn, nằm trên giường gọi: "Học tỷ......." Hướng Nghiên không để ý tới cô, cô lại kêu một tiếng "Học tỷ", Hướng Nghiên vẫn không để ý tới cô, cuối cùng Vương Thiến Thiến đành phải đứng lên đi vào nhà vệ sinh tìm chị ấy. Chỉ vừa mở cửa, Vương Thiến Thiến đã ngây ngẩn cả người. Hướng Nghiên vừa mới tắm xong, còn chưa kịp mặc váy ngủ. Thân hình quyến rũ hoàn mỹ như vậy, cứ thế hoàn toàn hiện ra trước mặt Vương Thiến Thiến. Cái này thật sự không thể không làm cho người ta có suy nghĩ bậy bạ, Vương Thiến Thiến cố gắng khẽ nuốt nước miếng, có phải nên quay đầu đi hay không? Hay là nên đóng cửa lại đi ra ngoài? Nghĩ như vậy, nhưng thân thể vẫn cứng đờ đứng tại chỗ không nhúc nhích. Ánh mắt chuyển động khắp nơi, không tìm được chỗ dừng thích hợp. Lúc này, Hướng Nghiên đột nhiên nói chuyện, chị ấy nói: "Nếu em muốn nhìn, thì cứ quang minh chính đại mà nhìn, còn xấu hổ cái gì?" Vương Thiến Thiến nghĩ thầm: Nhất định chị ấy đã say.......... Hướng Nghiên lấy váy ngủ lên đang định mặc vào, bị Vương Thiến Thiến giật lấy, "Dù sao lát nữa cũng phải cởi, còn mặc nó làm gì......." Hướng Nghiên nghe xong, cũng ngượng ngùng cúi đầu, Vương Thiến Thiến bị hành động đáng yêu này của chị ấy châm ngòi, không chút suy nghĩ hôn xuống. Loại thời điểm này còn không hôn, quả thực là đồ lưu manh rồi. Vương Thiến Thiến nghĩ, nhất định mình cũng đã say....... Không biết hôn như thế nào hôn đến trên giường, Hướng Nghiên thừa dịp giữa lúc thở gấp hoảng hốt kêu: "Tóc vẫn chưa khô." "Lát nữa nói sau........" Những lời còn chưa kịp nói ra, lại bị chôn vùi trong nụ hôn của Vương Thiến Thiến. Từ khi bên nhau tới nay, mỗi lần đến lúc hôn nồng nhiệt như vậy, hai người đều rất ăn ý tự động ngừng lại ngay bước cuối cùng. Bởi vì cảm thấy, như vậy tựa hồ có phần quá nhanh, nhưng mà lúc này đây, dường như hai người đều không định dừng lại. Hai tháng, thật sự không tính là dài, nhưng mà cộng thêm một năm yêu thầm đó của Vương Thiến Thiến, thời gian cũng coi như không ngắn. Nụ hôn của Vương Thiến Thiến, tinh tế chuẩn xác rơi xuống trên người Hướng Nghiên, rơi trên da thịt trắng như tuyết của chị ấy để lại những vết màu hồng đậm nhạt không đồng đều. Lúc tay của Vương Thiến Thiến từ ngực chị ấy chuyển xuống bụng, Hướng Nghiên vô cùng khẩn trương căng cứng cơ thể, nhắm chặt mắt chìm vào cảm giác êm ái dễ chịu này. Chị ấy đoán rằng Vương Thiến Thiến cũng rất khẩn trương, cho nên chậm chạp không có thêm động tác nào. Thế nhưng.......... Hai phút trôi qua.......... "Thiến Thiến?" Hướng Nghiên nhẹ giọng kêu cô. Vương Thiến Thiến không có phản ứng. Hướng Nghiên lại đẩy nhẹ cô. Vương Thiến Thiến vẫn như trước không có phản ứng. Hướng Nghiên từ từ mở mắt nhìn, lưu manh! Vào loại thời điểm này lại có thể ngủ! Hướng Nghiên đẩy con sâu rượu còn nằm sấp trên người mình ra, thở hổn hển tức giận nói: "Không thể uống rượu mà còn ra vẻ!" Sau đó ngồi bên giường thổi khô tóc, tiếng ồn của máy sấy tóc cũng không thể đánh thức được con sâu rượu kia. Đợi khi Hướng Nghiên lại nằm xuống, Vương Thiến Thiến bỗng nhiên xoay người lại ôm chị ấy, miệng còn gọi "Học tỷ........." Hướng Nghiên nghĩ là cô đã tỉnh, nhưng thấy mắt cô vẫn còn nhắm lại, rõ ràng là nói mớ. Vương Thiến Thiến lại nói: "Học tỷ...... Chị là của em........." Vẫn nói không ngừng, làm cho Hướng Nghiên ngủ không được, đành phải đưa tay bịt miệng Vương Thiến Thiến lại. Cuối cùng im lặng mới buông tay, vừa buông lỏng tay, Vương Thiến Thiến lại bắt đầu nói mớ. Hướng Nghiên không biết làm cách nào, đành phải kề qua đó hôn hôn cô, cô mới yên tĩnh trở lại. Giày vò cả đêm, Hướng Nghiên cũng đủ mệt mỏi, cũng đủ buồn bực, cũng rất nhanh chìm vào giấc ngủ. |
|
#46
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 45
Chương 45. Cố ý Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên cơ thể, Vương Thiến Thiến dễ chịu duỗi người một cái, sau đó quơ tay về phía vị trí của Hướng Nghiên trong ấn tượng, nhưng lại quơ vào khoảng không. Mở mắt lên không nhìn thấy Hướng Nghiên, Vương Thiến Thiến có chút lo lắng, kêu lớn một tiếng "Học tỷ", cũng không có ai trả lời cô. Đêm qua xảy ra chuyện gì sao? Vương Thiến Thiến ngồi xếp bằng trên giường cẩn thận nhớ lại tình hình lúc tối. Cô nhớ rõ hình như ngày hôm qua mình uống say, sau đó theo học tỷ đến đây, tiếp đó thấy học tỷ không một mảnh vải, sau đấy đương nhiên là cô chớp lấy cơ hội, rồi lăn đến trên giường, sau đó thế nào? Cô chỉ nhớ được tối hôm qua, cơ thể của học tỷ rất thơm, rất mềm, sờ lên rất dễ chịu......... Sau đó......dễ chịu đến mức thiếp đi...... Thiếp đi?! Trái tim Vương Thiến Thiến lập tức rơi xuống, đồ ngu ngốc! Thời điểm mấu chốt như vậy sao lại có thể............ Lúc này cô mới phát hiện tờ giấy Hướng Nghiên để ở đầu giường lúc sáng: Chị đi tự học, chìa khóa trên bàn, lúc đi nhớ khóa cửa cẩn thận, còn nữa, mấy hôm nay chị bận rộn nhiều việc, không thể ăn cơm với em. Vương Thiến Thiến sầu não, nhất định là học tỷ đã giận rồi? Cho nên mới không hề nhắc tới chuyện này. . . . Buổi chiều mấy ngày sau, lúc Vương Thiến Thiến thức dậy đã là 1 giờ, trong phòng ngủ vô cùng yên tĩnh, cô nghĩ tất cả mọi người đã ra ngoài. Bỗng nhiên nghe thấy Tống Nhiên nói chuyện với cô, làm cô giật cả mình. "Thiến Thiến, cậu dậy chưa? Cậu có muốn đi thư viện không?" Không biết Tống Nhiên đã đứng dưới giường của cô từ lúc nào. Sau khi Vương Thiến Thiến hồi phục lại tâm trạng mới đáp: "Không biết có phải tại mùa đông hay không, dạo gần đây vừa nhìn thấy sách tớ đã muốn ngủ." "Ừ, thế tớ đi một mình." "Đi đi, tớ ngủ tiếp một chút nữa." Lát sau, nghe được tiếng mở cửa, Tống Nhiên lại nói: "Đúng rồi, hôm qua học tỷ Hướng Nghiên còn hỏi tới cậu." Vương Thiến Thiến nghe xong, soạt một tiếng từ trên giường ngồi dậy: "Học tỷ hỏi gì?" "Hôm qua chạm mặt chị ấy trong thư viện, chị ấy hỏi tớ mấy hôm nay cậu đang bận chuyện gì." Vương Thiến Thiến ngẩn ra trong chốc lát, bởi vì Hướng nghiên sắp thi, sợ mình làm ảnh hưởng chị ấy ôn tập, cho nên luôn nhịn không đi tìm chị ấy, nói mình bận chút việc, thật ra chỉ là cô bận ngủ mà thôi. "Không nói với cậu nữa, tớ phải đi đây." Nói xong, Tống Nhiên định bước đi. Vương Thiến Thiến vội kêu cậu ấy lại: "Đợi một chút, tớ cũng đi." Lại sắp đến thi cuối kỳ, ngay cả đi thư viện cũng phải chiếm chỗ, Vương Thiến Thiến theo Tống Nhiên trèo đèo lội suối, né trái né phải, xuyên qua một biển người, trước mặt cuối cùng cũng thông thoáng, đi đến một góc yên tĩnh. Vương Thiến Thiến chỉ dựa vào bóng lưng đã nhận ra ngay người trước mắt là Hướng Nghiên, sợ quấy rầy chị ấy, cho nên cũng không đi lại chào hỏi, chỉ đứng ở đó ngắm nhìn bóng lưng của Hướng Nghiên. Tống Nhiên rất tự nhiên ngồi xuống phía đối diện của Hướng Nghiên, chào hỏi chị ấy. Sau đó cúi đầu đọc sách, hoàn toàn quên mất chuyện đã dẫn theo Vương Thiến Thiến. Vương Thiến Thiến đứng ngớ ra một lúc, mới từ từ đi đến bên cạnh Tống Nhiên nhỏ giọng hỏi: "Chỗ này có người không?" Cô nhìn thấy trên chỗ ngồi đó xếp một chồng sách. "Ấy, sao lại quên mất đã dắt theo cậu....... Không có ai, sách này đều là của tớ........" Tống Nhiên mới nhớ ra là mình đi cùng với Vương Thiến Thiến, vừa rồi lo tập trung vào học tập, hoàn toàn không nhớ tới một người sống sờ sờ như vậy. Vương Thiến Thiến mang chồng sách đó đặt lên bàn, mới ngồi xuống ghế, vừa ngồi xuống lại muốn đứng lên, sao chiếc ghế này lại cứng thế? "Cậu chiếm nhiều chỗ như vậy để làm gì?" Cô hỏi Tống Nhiên. "Sợ ngày nào đó mấy tên các cậu đột nhiên dở chứng muốn tới lại không có chỗ ngồi đó." Giống như mấy hôm trước Lí Nam thỉnh thoảng cũng bất ngờ muốn đến đây đọc sách, có một lần không có chỗ làm cho cậu ấy tức giận muốn chết. Cho nên từ đó Tống Nhiên bắt đầu phòng ngừa chu đáo. Lúc này Hướng Nghiên mới ngẩng đầu nhìn cô một cái, nở nụ cười nói: "Ồ, em đến rồi à." Vương Thiến Thiến cũng cong môi mỉm cười, thuận tay lấy một quyển sách trong đống sách của Tống Nhiên để ở trước mặt, "Đến đọc sách một chút." Nói xong cúi đầu xem sách, vừa mới nhìn lại trợn tròn mắt, đây là thứ còn làm cho cô nhức đầu hơn toán vi tích – luật kinh tế...........Toàn bộ đều là những thứ bắt học thuộc lòng, sao cô có thể chuyên tâm gì được nữa đây? Nhưng mà vừa mới nói mình đến là để đọc sách, lại không thể đang ở trước mặt Hướng Nghiên mà đã đổi quyển sách khác nhanh như vậy, đành phải kiên nhẫn đọc lời mở đầu một chút. Vương Thiến Thiến ngồi không yên, không chỉ do đọc sách không vô, không chỉ tại ghế rất cứng, mà còn bởi vì không có người nói chuyện. Ngẩng đầu nhìn Hướng Nghiên, Hướng Nghiên đang ghi ghi chép chép; xoay đầu nhìn Tống Nhiên, Tống Nhiên đang học bài; cúi đầu nhìn lại cuốn sách ngập tràn chi chít là chữ, cô choáng váng đầu. Len lén khều cánh tay của Tống Nhiên, Tống Nhiên quay đầu dùng ánh mắt hỏi cô có chuyện gì? Vương Thiến Thiến chỉ chỉ tấm đệm dưới mông của Tống Nhiên, Tống Nhiên liếc nhìn cô một cái, tiếp tục học bài. Cô lại dùng ngón tay chọt chọt vào eo của Tống Nhiên, lại chỉ chỉ vào tấm đệm kia, Tống Nhiên cắn răng một cái, rút đệm ra đưa cho cô, nếu lúc này còn không đưa, không biết cô lại dùng tiếp chiêu gì. Vương Thiến Thiến cười nhận lấy tấm đệm kia, nhìn vẻ mặt không tình nguyện của Tống Nhiên, nghĩ thầm, dù sao thịt cậu cũng nhiều không sợ bị cấn đâu. Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Vương Thiến Thiến một tay chống cằm không ngừng gục gặc đầu, có một lần gục đầu quá mạnh, thiếu chút nữa đã đập thẳng vào sách. Tỉnh táo lại một chút, cô bắt đầu nhìn lén Hướng Nghiên, Hướng Nghiên hé môi, Hướng Nghiên nhíu mày, Hướng Nghiên nghiêm túc......... Thỉnh thoảng Hướng Nghiên cũng liếc nhìn cô một cái, cô vội chống lại ánh mắt của chị ấy cười đến vô tội. Ngay lúc Vương Thiến Thiến lại đổi hai quyển sách, sau khi mỗi quyển không xem quá nửa tiếng, cuối cùng cô vẫn quyết định rời khỏi thư viện. Ở đây không chỉ ảnh hưởng Hướng Nghiên và Tống Nhiên, ngay cả chính cô cũng ngồi khó chịu. Đang suy nghĩ xem lấy cớ nào để rời đi, Hướng Nghiên viết tờ giấy qua đây nói: Ra ngoài ăn cơm đi. Vương Thiến Thiến thì thầm với Tống Nhiên vài câu, liền theo Hướng Nghiên rời đi. Thì ra Hướng Nghiên đã có kết quả kỳ thi Chú Hội, hai môn năm nay đều qua, chỉ chờ lấy bằng, cho nên đương nhiên hai người phải đi ăn mừng một chút. Lúc ăn cơm Vương Thiến Thiến nghe được tin mừng đó, cũng vui vẻ thay Hướng Nghiên, đồng thời càng thêm khâm phục Hướng Nghiên, bởi vì cô từng nghe mẹ nói, cuộc thi Chú Hội này, chưa từng đi làm chưa làm qua nghiệp vụ sẽ thi rất khó. Chứng tỏ Hướng Nghiên nhà cô vô cùng thông minh. Hệ thống lò sưởi ở quán ăn này rất mạnh, ngay cả cửa sổ thủy tinh cũng "đổ mồ hôi", Vương Thiến Thiến vừa vào cửa đã cởi áo khoác, muốn cởi luôn áo len, nhưng bên trong cũng chỉ còn lại một lớp áo, lúc này cô lại hâm mộ Hướng Nghiên có thể cởi hết, chỉ còn chừa một chiếc áo sơ mi mỏng nhẹ nhàng thoải mái như vậy. Vì thế cô hay liếc mắt nhìn cổ áo đang mở rộng của Hướng Nghiên, trên cùng là hai chiếc cúc áo không cài, có thể nhìn thấy xương quai xanh hai bên đang thấp thoáng nhô ra, nếu như, cởi thêm một chiếc nữa....... Vương Thiến Thiến cầm ly nước đặt trên bàn lên uống, để làm dịu sự khô nóng trong người. Hướng Nghiên ngồi đối diện cô, giống như biết cô đang nghĩ gì, ra vẻ vô ý đưa tay phủ lên ngực, vừa xê dịch, cúc áo lại mở một cái, lộ ra một mảng da thịt lớn. Vương Thiến Thiến lập tức bị sặc. Hướng Nghiên khẽ cười, cài lại cúc áo, làm bộ giống như không có chuyện gì tiếp tục ăn. Vương Thiến Thiến vừa ho vừa nhìn xung quanh, may mà đang ở phòng cách gian trong tiệm, may mà lúc ấy không có ai đi ngang qua. Vừa rồi cô còn nhìn thấy được cả áo lót bằng ren của học tỷ! Cha mẹ ơi, muốn làm gì đây? Đợi cho đến khi ho cũng ho xong sặc cũng sặc xong, trong đầu Vương Thiến Thiến đột nhiên lóe sáng, chẳng lẽ học tỷ đang ám chỉ gì đó với cô? Vì thế cố lấy can cảm nhắc tới chuyện hôm sinh nhật ấy, "Học tỷ......... hôm ấy........." "Sao?" Vương Thiến Thiến cho rằng Hướng Nghiên đã hiểu ý, nói tiếp: "Thế hôm nay chúng ta.........." "À, chờ chị thi cao học xong rồi nói sau." Hướng Nghiên nói rồi tiếp tục cúi đầu ăn. "Ờm........." Vương Thiến Thiến buồn bực cúi đầu, nhất định là học tỷ cố ý! Cố ý! Cố ý mà!!......... Trên đời này có bán thuốc hối hận không? Hay là, có thể làm cho cô quay trở về đêm sinh nhật hôm đó được không? |
|
#47
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 46
Chương 46. Đêm bình an "Lễ giáng sinh năm nay trùng hợp rơi vào thứ bảy, các cậu đã nghĩ đi đâu chơi chưa?" Lí Nam nằm sấp trên giường dùng khuỷu tay chống đỡ cơ thể, cúi đầu xem lịch nói. Nguyệt Lượng đang lên mạng, ngón tay bay múa trên bàn phím, "Có hẹn người rồi." Tống Nhiên nói: "Ba tớ đi công tác, đúng lúc là chuyến bay hôm đó, tớ phải ăn cơm với ba trước, các cậu quyết định chỗ xong trễ một chút tớ mới đến tìm các cậu." Vương Thiến Thiến đang chơi games, Lí Nam hỏi cô hai lần cô mới có phản ứng, đột nhiên nhớ lại đêm giáng sinh năm ngoái, vì thế nói: "Trường năm nay không có vũ hội sao?" Chính là ở ngay đêm giáng sinh năm ngoái, cô với Hướng Nghiên ngoéo tay giao hẹn sinh nhật năm nay. "Vũ hội trong trường chán chết đi được, chúng ta tự đi ra ngoài chơi, đến lúc đó nhà thờ và đường dành riêng cho người đi bộ chắc chắn sẽ rất náo nhiệt. Hay là chúng ta đi chỗ đó đi?" Lí Nam chờ nửa ngày Vương Thiến Thiến cũng không có phản ứng, cậu ấy lặp lại một lần nữa: "Chúng ta đi đường dành riêng cho người đi bộ đi." "Ừ, đi." "Đúng rồi, kêu Tiểu Nhất luôn, càng nhiều người càng tốt." Vương Thiến Thiến im lặng đồng ý, tiếp tục tập trung chơi games. Đương nhiên là cũng phải kêu học tỷ. Lí Nam xuống giường uống nước, thấy Nguyệt Lượng nhìn màn hình máy tính cười toe toét, liền rón ra rón rén bò lên giường của cậu ấy. Nguyệt Lượng bị làm cho giật mình, lùi lại phía góc tường, "Cậu muốn làm gì?" "Hôm đó cậu hẹn ai thế? Không phải là cậu độc thân sao? Nhanh như vậy lại có rồi?" "Ai có?" Vương Thiến Thiến đột nhiên ngồi thẳng dậy, nhìn về hai người này. "Ha ha! Nguyệt Lượng có!" Lí Nam chỉ chỉ Nguyệt Lượng. "Ai thế?" Vương Thiến Thiến hỏi tiếp. Nguyệt Lượng tức giận trừng mắt nhìn Vương Thiến Thiến, "Cậu đó!" Vương Thiến Thiến lập tức giả bộ thẹn thùng úp mặt xuống giường nói: "Thấy ghét, mấy chuyện này sao có thể nói ra trước mặt người khác, mắc cỡ quá." Nguyệt Lượng nói tiếp: "Không sao, ngày mai tớ đã chấm dứt rồi." "................" Lí Nam vịn lấy thành giường cười đến ngả nghiêng, ngay cả chiếc giường cũng bị rung rinh theo. "Cậu nhẹ nhàng tí đi, đừng phá hỏng giường tớ, xuống dưới nhanh lên." Nguyệt Lượng lại rít lên với Lí Nam. "Vậy cậu nói tớ biết cậu hẹn ai, tớ sẽ xuống ngay." "Cha tớ với dì, còn có thể là ai?" "Thật sao? Thế cậu đang chat với ai? Trò chuyện vui vẻ như vậy." "Thật. Không phải cậu hỏi một câu à? Câu sau đó tớ không trả lời, cậu mau xuống nhanh đi." "Hứ! Chán chết." Lí Nam ngượng ngùng quay trở về giường của mình. Sau khi tắt đèn, Vương Thiến Thiến mơ một giấc mơ. Thay vì nói là giấc mơ, chi bằng nói là những chuyện đã xảy ra trong quá khứ lần lượt tái hiện lại trong đầu giống như một bộ phim. Bắt đầu là lúc cô mơ thấy ngoéo tay với Hướng Nghiên giao hẹn hát chúc mừng sinh nhật cho cô, nhìn thấy hai ngón tay quấn lại cùng nhau, vui vẻ đến cười ra tiếng. Tiếp đó mơ thấy Hướng Nghiên nói "Chị vẫn luôn hy vọng có một người em gái giống như em vậy.........", lại nhìn thấy mình ngồi một mình cô đơn ở bờ sông ném từng viên từng viên sô-cô-la xuống sông, đau lòng vì mình mà khóc lên tiếng. Nhưng kế tiếp, mơ thấy mình thổ lộ thành công với Hướng Nghiên, những ngày ngọt ngào của hai người làm cho cô lại cười. Nhưng lại nhớ đến Hướng Nghiên nói "Chờ chị thi cao học xong rồi nói sau" lại là một tiếng thở dài. Ban đêm thực yên tĩnh, trên một chiếc giường trong phòng ngủ 407 đột nhiên truyền ra vài tiếng cười, lát sau tiếng cười lại từ từ chuyển thành tiếng khóc. Tiếp theo lại là tiếng cười, cuối cùng biến thành tiếng thở dài thườn thượt. Những người trên ba chiếc giường còn lại, đều không ngoại lệ rúc đầu vào trong chăn, cuộn thành hình con tôm. . . . Hình như lễ giáng sinh mỗi năm đều có tuyết rơi, không phải là tuyết lớn bay lả tả, mà là những bông tuyết li ti rơi xuống như bay múa. Giống như bông liễu của mùa xuân, nhẹ nhàng mềm mại, nhưng lại không khó chịu như bông liễu, những bông tuyết này rơi xuống đầu ngón tay lập tức tan mất. Lúc ăn cơm trưa ở căn tin, Trương Thiên Nhất cầm một quả táo đưa cho Vương Thiến Thiến, dùng giấy gói bao lại quả táo, một màu đỏ au, vừa nhìn đã muốn ăn ngay một miếng. Mỗi năm hễ đến lúc này, các siêu thị và sạp hoa quả đều bán loại quả bình an này (1), thật ra cũng chỉ là một quả táo bình thường, đơn giản là vào ngày đặc biệt như thế này, thêm một lớp giấy gói, liền tăng lên một cấp bậc, giá bán cũng theo đó mà tăng vọt. Sinh viên không lo việc nhà không biết củi gạo đắt, làm gì lại đi bận tâm mấy thứ đó, đều đi mua như phong trào, dường như đã trở thành một thứ trào lưu. Vương Thiến Thiến cầm quả táo nhìn Trương Thiên Nhất nửa ngày, mới hỏi: "Tặng tớ cái này để làm gì?" "Không phải tặng cho cậu." "Hử?" Trương Thiên Nhất khẽ cười, "Tớ biết ngay cậu chắc chắn sẽ không học được lãng mạn giống như người ta, nhất định sẽ không đi mua, cho nên tớ mua giúp cậu, không phải muốn tặng cho cậu, mà là để cậu tặng người khác." Vương Thiến Thiến nghe xong, mới bừng tỉnh, vỗ vỗ bả vai Trương Thiên Nhất nói: "Anh em tốt! À! Không đúng, chị em tốt!" Trương Thiên Nhất đang nghe được câu "Anh em tốt" cười tươi rói, nhưng lại nghe được câu dư thừa phía sau nụ cười liền vụt tắt, quay đầu liếc Vương Thiến Thiến một cái: "Cút đi chỗ khác......." Lát sau thấy Hướng Nghiên và Triệu Đình đến ăn cơm, Trương Thiên Nhất vội ra hiệu cho Vương Thiến Thiến: "Tới rồi, mau lên!" Vương Thiến Thiến vừa đứng lên, đột nhiên không biết từ đâu nghe được tiếng của Lí Nam. "Ồ! Táo! Tiểu Nhất, của cậu tặng cho Thiến Thiến à?" Trương Thiên Nhất buột miệng nói: "Là tự cậu ấy mua." Vương Thiến Thiến còn chưa kịp phản ứng, Lí Nam không biết từ khi nào đã đứng trước mặt cô, cướp mất quả táo đi: "Đúng lúc hôm nay tớ không muốn ăn cơm, cho tớ quả táo này đi." "Ấy........" Trương Thiên Nhất hối hận đến mức muốn cắn lưỡi tự sát, sao tự nhiên lại nói tự Thiến Thiến mua? Nếu là nói của mình tặng, chắc Lí Nam đã không giật lấy rồi? Đợi đến lúc Vương Thiến Thiến tìm kiếm bóng dáng của Hướng Nghiên, thấy chị ấy cũng đang nhìn về phía cô, Triệu Đình đi xếp hàng, Hướng Nghiên chậm rãi tiến về phía này. Vương Thiến Thiến định giải thích chuyện Lí Nam giành quả táo vừa rồi, định nói thật ra quả táo đó là cô muốn tặng cho Hướng Nghiên, ai dè bị Lí Nam giật mất. Nhìn thấy Hướng Nghiên càng ngày càng bước tới gần, vội đi lên phía trước vài bước đón tiếp, vừa định mở miệng, liền thấy trong tay Hướng Nghiên đã cầm một quả táo. Là của ai tặng? Những lời giải thích Vương Thiến Thiến đã chuẩn bị xong trong đầu một câu cũng không nói ra. Hướng Nghiên tất nhiên là thấy lúc nãy Lí Nam cướp lấy quả táo của Vương Thiến Thiến, cho nên Vương Thiến Thiến hai tay trống trơn đứng ở kia cũng không dám ngẩng đầu nhìn mình, vì thế vẻ mặt chị ấy không chút thay đổi nói: "Vừa nãy......." Vương Thiến Thiến vội giành nói, "Lí Nam muốn cướp đi, em vốn định đưa cho chị.........." Hướng Nghiên không hỏi chuyện này nữa, chỉ nói: "Tối nay các em có hoạt động gì?" "Hình như là muốn đi dạo phố..........." "Chị cũng đi." Hướng Nghiên nói xong đưa quả táo trong tay cho Vương Thiến Thiến, "Cái này cho em." Sau đó cũng không ngoảnh đầu lại mà bước đi. Vương Thiến Thiến sửng sốt một lát, mới quay đầu lại đưa tay ra dấu chữ "V" với Trương Thiến Nhất. Trời nhá nhem tối bắt đầu xuất phát từ trường, Vương Thiến Thiến đi lên lầu tìm Hướng Nghiên, vốn Triệu Đình cũng định đi, ai ngờ đến lúc đó lại có người khác tìm chị ấy, lại không thể từ chối, cho nên đành phải từ chối bọn Vương Thiến Thiến. Lúc Vương Thiến Thiến nghe Triệu Đình nói, một mặt lộ vẻ tiếc nuối, một mặt thầm sung sướng trong lòng. Nếu chị Triệu Đình ở đây, mình không thể ở cạnh Hướng Nghiên, chị gái kia ồn ào cỡ nào....... Sau khi bốn người Vương Thiến Thiến, Hướng Nghiên, Trương Thiên Nhất, Lí Nam họp mặt với Tống Nhiên tại cổng trung tâm mua sắm, chậm rãi đi theo dòng người. Gió ban đêm hơi lạnh, nhưng cũng may có những tòa kiến trúc hai bên đường chắn lại, hơn nữa cũng đông người, nên cảm giác không rõ rệt. Kiến trúc mang phong cách Châu Âu cổ chiếu lại dưới ánh đèn đường, cùng với những bông tuyết nhỏ nhẹ nhàng bay lượn, làm cho người ta có ảo giác đang ở nước ngoài. Từ xa xa, trong nhà thờ truyền ra tiếng nhạc vui tai, có bài "Tiếng chuông ngân", "Khúc hoan ca" người ta nghe nhiều đến thuộc.............. cũng có rất nhiều bài hát không biết tên. Thành phố mang đậm văn hóa Châu Âu bên trong này, mỗi lần đến ngày lễ của Phương Tây, liền náo nhiệt hẳn lên. Số người đi dạo phố chúc mừng ở đêm bình an, không ít hơn số người đi đạp thanh vào tết Đoan Ngọ ở mùa hè. Cho dù vào buổi đêm lạnh lẽo như thế này, cho dù dưới thời tiết tràn ngập tuyết như vậy. Mấy người sóng vai bước tới, thỉnh thoảng Vương Thiến Thiến giơ tay đặt bên miệng hà hơi, sau đó lại đưa tay đặt trở lại túi áo lông. Trương Thiên Nhất thấy thế đang định gỡ bao tay ra đưa cho cô, kết quả Vương Thiến Thiến lại xoay đầu đi nói chuyện với Hướng Nghiên. Hướng Nghiên cũng để ý thấy Vương Thiến Thiến không mang bao tay, vì thế chia một bao tay đưa cho cô. Vương Thiến Thiến không chút nghĩ ngợi đã nhận lấy, mang vào tay bên phải, sau đó tay trái lại cầm tay phải để trong túi áo khoác của Hướng Nghiên. Rõ ràng là chính cô muốn nắm tay của Hướng Nghiên, ngoài miệng lại cứ khư khư nói: "Học tỷ, đường trơn, chị cẩn thận dưới chân một chút, em đỡ chị." Trương Thiên Nhất bĩu môi nghĩ thầm, một tháng trước không phải có người còn hung dữ nói với mình ghét mang bao tay sao? Chú thích: (1) Quả bình an: Ở Trung Quốc, quả táo là “bình quả” chữ “bình” đọc giống như chữ “bình” trong bình an. Thế là từ đó tặng táo vào ngày lễ giáng sinh đã trở thành một truyền thống. Trong thời khắc của ngày giáng sinh mà người ta được tặng táo thì biểu thị họ nhận được sự chúc phúc, một năm an bình. Còn nếu như tặng táo cho người yêu của mình ngoài việc chúc người đó bình an còn mong muốn tình yêu giữa hai người bền vững mãi mãi. |
|
#48
|
||||||||
|
||||||||
|
chuyện hay quá
. Cám ơn cậu nhiều nhá.
|
![]() |
| Bookmarks & Social Networks |
|
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|
|




















. Cám ơn cậu nhiều nhá.




Chế độ bình thường
