![]() |
|
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|
Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo. Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên! Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây. Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi. |
|
||||||
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#1
|
||||||||
|
||||||||
|
[One shot] Short bilingual stories: "The stories to remember" (Truyện song ngữ: "Những câu chuyện để nhớ")
Đã 3 tháng rồi, tauma lười quá, bận nữa nên chưa viết tiếp hai truyện dài One Wish và Diary of Love tiếp được. Mong mọi người thông cảm! Hôm nay up mấy câu truyện ngắn song ngữ, mọi người đọc và chém nhẹ nhẹ tay thôi nhé. Tiếng anh mình còn kém lắm, mong mọi người chỉ bảo thêm. ![]() Title: The stories to remember Author: contauma Summary: Những câu chuyện ngắn và những bài học hay Rating: Ko giới hạn lứa tuổi Category: Triết lý, cách sống Status: Hoàn thành Note: Trong cuộc sống đầy phức tạp này, chúng ta cần phải luôn tự nhìn lại bản thân mình, học và học liên tục, luôn tự thay đổi để thích nghi tốt hơn với cuộc sống và công việc ... Short bilingual Stories The stories to remember. Writer: Contauma Câu chuyện thứ nhất: Khi tôi còn là một đứa trẻ, tôi luôn coi thường những việc nhỏ nhặt, những thứ nhỏ bé và ước mong sau này sẽ làm những việc lớn, to tát. Tôi đã nói với ba suy nghĩ đó. Và ông đã không nói gì với tôi, ông đưa cho tôi hai hạt đậu và bảo con hãy gieo cả hai hạt đậu vào chậu cây này, và nhớ hàng ngày tưới nước cho chúng đấy. Nhưng trong hai hạt đó, một hạt lép và bị hỏng mất một nửa, và một hạt còn nguyên vẹn, đầy sức sống. Tôi không hiểu ý ba tôi là gì và tôi đã làm theo ý ông. Một ngày, rồi hai ngày, tôi đã thấy một mầm non đã trồi lên từ mặt đất. Đến chiều hôm ý, hạt đậu khỏe mạnh ấy đã biến đổi thành một cây đậu nhỏ nhưng to lớn hơn hạt đậu nguyên thủy rất nhiều. Còn một hạt kia đâu, vì nó đã hỏng, và nó đã ko thể mọc thành cây. Và bằng một giọng rất ân cần nhẹ nhàng, ba nói với tôi: “Con thấy đấy, bất kể một điều gì đều bắt đầu từ những cái rất nhỏ. Và những điều nhỏ nhặt ấy có tốt thì cái lớn bắt đầu từ nó cũng sẽ phát triển tốt hơn” Và tôi đã hiểu, đó là một bài học quý giá đầu đời mà tôi nhớ mãi. English Version: The first story: When I was a child, I always made light of all small things and I wished I would do big and big things in the future. I told my dad about my thought. He didn’t tell me anything, he gave me two grains of beans and asked me to plant both of grains into the flowerpot and remember to pour the water on them. But with two grains, one had half-broken and the other was good and full-vitality. I didn’t know my dad’s intention but I did the thing he told me. First day, then second day, I saw a small pre-plant growing from the ground. That afternoon, the healthy grain transformed into a small bean plant which was very much larger than an original bean. But what happened to the other grain? It couldn’t transformed into a bean plant, because it had been broken before. At that time, Dad tell me with a gentle voice, “You see, everything on the world has started from the very small ones. And if the small things are good, the big things from them will develop more better than.” Then, It was a life lesson that I understood and will remember forever. Câu chuyện thứ hai: Tôi đã may mắn được xem một buổi tư vấn của một tiến sĩ tâm lý với một cô gái đi phỏng vấn tìm việc trên đài truyền hình Việt Nam. Và vị tiến sĩ ấy đã đưa ra một chiếc đèn dầu với đèn và nắp đèn tách riêng. Nắp đèn thủy tinh lúc đầu rất trong và sạch. Sau đó ông mồi lửa cho đèn và đóng nắp lại. Chuyện gì xảy ra? Ngọn lửa bập bùng và bên trong thành nắp đèn bắt đầu đen, càng ngày càng đen. Và ông hỏi cô gái: “Em nghĩ sao về việc này?” Cô gái đã suy nghĩ và chưa đưa được câu trả lời ngay lúc đó. Cô bèn lấy nắp đèn ra và dùng chiếc khăn tay lau thật kỹ và sạch nắp đèn. Và rồi cô cũng hiểu, cô đã trả lời. Trong bất kỳ trường hợp nào, cả trong công việc và cuộc sống, chúng ta phải luôn tự nhìn lại bản thân mình, tự rút ra bài học kinh nghiệm và phải luôn sửa đổi để thích nghi với công việc và cuộc sống. Cũng như chiếc nắp đèn ấy, ban đầu nó rất trong sạch, nhưng khi bao quanh một môi trường lửa, nó sẽ dần dần có những tì vết, những vết đen. Và khi chúng ta xem xét lại nó, lau chùi nó, cũng như xem lại bản thân mình, nó sẽ lại sáng trong như trước, có khi còn sáng hơn cả ban đầu. Bài học rất hay và thật quý giá. English Version: The second story: I was lucky to view a counselling session of a psychologist doctor with a woman who had a job interview on Vietnamese television broadcast. And the doctor brought an oil-light which had the light and the glass cover separately. The glass cover was pure and clear at the beginning. After then, he fired the light and closed the cover. What happened? The cover was blacked, more and more black. And he asked her: “What do you think about that?” She was thinking and she couldn’t answer immediately. Then she took out the cover and used a hankerchief for cleaning the cover carefully and clearly. Then she understood, she gave an aswer. In any case, both in work and life, we must always reconsider ourself, know how to learn experience lesson ourself and we must always modify ourself to adapt the work and life. The same as the glass cover, It had been clear and pure in the beginning, but when it surrounded fire environment, it would have been dirtied step by step. And when we review it, clear it, the same as we review ourself, it will be clear and pure, even more clearly than the time before. That’s a good lesson and valluable. Câu chuyện thứ ba: Trong giờ học, thầy hỏi: - Có hai chiếc xe máy và hai người bán. Trong đó một chiếc mới toanh được trưng bày một thời gian trước khi bán, được giới thiệu là hàng mới rất tốt. Và một chiếc là xe cũ đã và đang được sử dụng và được xác định là chạy tốt. Vậy theo các em chiếc nào có xác suất hỏng hóc cao hơn?” Cả lớp được dịp “thoải mái”, có những tốp quay mặt vào nhau cùng tranh luận, nhưng cũng có những “kẻ cơ hội” quay qua làm việc riêng, nói chuyện phiếm. (Tôi cũng là một trong số những kẻ cơ hội đó ^^!) “Sao thầy lại hỏi câu hỏi đơn giản thế nhỉ? Chắc chắn là chiếc xe cũ rồi. Xe cũ đã qua sử dụng sao tốt bằng xe mới được? Mua thì mua xe mới, mua xe cũ làm quái gì, phải không mày?”, thằng Long nói với tôi. Nghe cũng có lý, tôi cũng ừ hử cho qua chuyện. Sau một lúc thảo luận, thầy hỏi: - Ai trả lời được câu hỏi này? Thế là một, hai, rồi đến người thứ năm, tất cả đều trả lời giống nhau, chiếc xe cũ đã sử dụng rồi thì chắc chắn nhanh hỏng hơn chiếc xe mới. Sự thật đã rõ rành rành thế, mà sao thầy cứ lại hỏi: - Có bạn nào cho đáp án khác không? Vậy cả lớp chúng ta đều đồng ý như thế hết? Bỗng cuối lớp có một cánh tay khẳng khiu giơ lên. - À, mời bạn mặc áo kẻ sọc cuối lớp! - Thưa thầy! Em nghĩ chiếc xe mới sẽ có xác suất hỏng hóc cao hơn. Người vừa trả lời là Hoàng, cậu “tiến sĩ bốn mắt” của lớp. Cả lớp lại nhao nhao. - Thế em có thể giải thích tại sao ko? - Thưa thầy! Chiếc xe máy mới tuy được nhà kinh doanh giới thiệu là rất tốt nhưng thực tế chưa đưa vào sử dụng, muốn đánh giá một bộ máy có hoạt động tốt hay không là dựa vào thời gian nó hoạt động và xác suất hỏng hóc của nó cũng là tính trong một đơn vị thời gian hoạt động. Còn chiếc xe máy cũ trong quá trình sử dụng đã được xác định là tốt, có nghĩa xác suất hỏng hóc của nó trong khoảng thời gian đã hoạt động là thấp. Vì vậy em nghĩ chiếc xe máy mới sẽ có xác suất hỏng hóc cao hơn. Cả lớp lại càng ồn ào bàn tán hơn sau câu giải thích của Hoàng. Thầy bảo cả lớp im lặng, và ôn tồn nói: - Các em thấy câu trả lời này thế nào? Cả lớp im phăng phắc. - Câu hỏi có vẻ rất đơn giản, nhưng thực sự nó không đơn giản đâu các em à. À, mà em tên gì thế nhỉ? Xin lỗi, thầy vẫn chưa nhớ tên hết các thành viên trong lớp. - Dạ thưa thầy! Em tên Hoàng! - Câu trả lời của em khá tốt. Đúng, xác suất hỏng hóc của chiếc xe mới sẽ cao hơn chiếc xe cũ. Các em cứ nhìn vào trong thực tế, một chiếc xe máy để đó không hoạt động một thời gian dù bộ máy rất tốt nhưng khi đưa vào hoạt động sẽ xảy ra trục trặc so với một chiếc đang chạy tốt và bộ máy hoạt động trơn tru. Các em thấy điều này đúng hay sai? - Dạ! Đúng! - Tuy nhiên chúng ta chưa thể kết luận chiếc xe mới và chiếc xe cũ chiếc nào tốt hơn, vì chúng phải được đánh giá trong cùng một đơn vị thời gian hoạt động. Câu đáp án chỉ dừng ở một điểm, đó là xác suất hỏng hóc của chiếc nào cao hơn chiếc nào mà thôi! Thầy dừng một chút, rồi lại nói tiếp: - Qua câu hỏi này, thầy cũng muốn nhắn với các em một điều. Đừng vội kết luận bất cứ điều gì là tốt hay xấu thông qua vẻ bề ngoài mà hãy xem xét chúng thật kỹ càng qua thời gian cần và đủ. Cũng như trong cuộc sống, một người bạn cũ, một người bạn tốt là rất đáng trân trọng, và tình bạn thân thiết được đánh giá qua thời gian rất khó bị phá vỡ. Nhưng một tình bạn mà chủ nhân của chúng đến với nhau vì vẻ bề ngoài mới mẻ, hào nhoáng sẽ rất dễ dàng bị rạn nứt nếu mâu thuẫn xảy ra… Buổi học ngày hôm ấy đã trôi qua, nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn thấm thía lời thầy dạy. Một bài học thật ý nghĩa cho tôi, và cho bạn. Bạn có thấy vậy không? English Version: The third story: In class, teacher asked: - There are two motorcycles and two sellers. One is new which had been displayed before selling, introduced as a very good new product. And the other is old which has been used, verified well. Which one has higher probability of failures? All students in class had an “comfortable” opportunity, there were some group of students discussed together, but also, there were some “opportunistics” who did their private things or idle talks. (I was still the one of them ^^!) “Why did he ask the simple question? I’m sure that must be the old one. How can the older one be better than the new one? If you want to buy a motocycle, that must be the new one, not the old one, don’t you?”, Long said to me. I heard that right and said ok. After some minutes, teacher asked: - Who can aswer this question? From the first to the fifth student, they were in the same idea which the old one would be failed more quickly than the new one. The truth was clear, but teacher still continued asking: - Who has a different answer? So all of class agree with this idea? Suddenly, a student raised his skinny arm. - Well, please tell me your idea, sir wearing the shirt with stripes at the end of classroom! - Yes, teacher! I think the new one has the higher probability of failures. The student who gave the above answer was “the four-eyes doctor” of my class, Hoang. All class became noisy again. - Can you explain why? – Teacher asked him. - Of course, teacher! The new one was introduced well by the seller but in fact, it hasn’t been operated yet. If we want to evaluate a machine which works well or not, that must base on the time it works and the probability of its failures are defined in a unit of time operation. And the old one was verified well during its time operation, that meant the probability of its failures was very low on the last time. That’s the reason why I think the new one has the higher probabily of its failures. All of class were much more noisy after his explanation. Teacher asked all students in class to be quite, and he asked with a gentle voice: - What do you think about his answer? All of class became quite. - The question might be looked very simple, but it’s not simple in fact. Well, What’s your name, sir? I’m sorry, I still can’t remember names of students in class until now. - All right, Teacher! I’m Hoang! - Your answer is pretty good. Yes, the new one will have higher probability of failures than the old one. You can see that on practice, a byke hadn’t been operated from a period, it would get more problem than an older one which had been operating well, even if it has good machine. You think that’s true or false? - Yes! Exactly! - However, we can’t conclude which one are better between them, because they have to be evaluated on the time operation equally. This question’s answer only stays at a point, which one has the higher probability of failures! He had stopped a little, then he continued saying: - Through this question, I want to tell you one thing. Don’t conclude anything is good or bad from its appearance, you should consider that thing carefully with enough time. Just as in life, an old friend, a good friend is worth to be honor, and the closed friendship which was developed long time ago can’t be broken easily. But friendship that its owners made from the new and glamor appearances can be broken easily if conflicts happen… From the end of that class until now, I’ve been remembering my teacher’s lesson. That’s a meaningful lesson for me, and for you. Do you agree with me?
|
|
#2
|
||||||||
|
||||||||
|
Có thể tách đoạn hai truyện đầu không bạn
hơi khó đọc ![]() Câu chuyện thứ nhất, "tôi" ghét việc nhỏ nhặt, gieo hạt tưới nước có nhỏ nhặt không. Mâu thuẫn. Hạt lép vốn bản thân nó thế, không phải lỗi của "tôi", "tôi" đã chăm sóc nó giống hệt như với hạt lành. Khập khiễng. Câu chuyện thứ hai, thường người ta hay so sánh nhân cách với tờ giấy hơn. Một khi tờ giấy đã nhúng vào lọ mực, liệu có thể tẩy trắng để tờ giấy nguyên vẹn như ban đầu không? Một khi tờ giấy đã bị xếp làm đôi, liệu người ta có ủi phẳng được cái nếp xếp đó không? Câu chuyện thứ ba, quy trình sản xuất xe máy bao giờ chẳng có bước kiểm định chất lượng =_+ Và cái gì cũng có một "date". Không phải cứ quá date là hàng hỏng, mà là chất lượng hàng sau date không thể đảm bảo được nữa. Vả lại, việc liên hệ cái tỷ lệ hỏng của xe cũ mới rồi đem áp lên bạn bè ~> bạn bè cũ thì tỷ lệ là bạn tốt cao hơn so với bạn mới quen ~> nghe thực dụng quá.
|
|
#3
|
||||||||
|
||||||||
|
Thanks iCarrot đã comment và đóng góp ý kiến, sau đây tauma sẽ giải thích rõ từng chuyện:
Câu chuyện thứ nhất: Khi "Tôi" còn nhỏ, tôi ko thích những việc nhỏ nhặt, coi thường những thứ nhỏ bé. Tôi thích và rất thích những gì to lớn, muốn làm những việc to lớn. Và dad thấy được điều đó, ông minh chứng cho tôi thấy, những việc nhỏ nhặt (những thứ nhỏ bé) -> bằng những hạt đậu (nó bé ko?) và khi nó biến đổi thành một cậy đậu lớn hơn 1 hạt đậu nguyên thủy rất nhiều lần (vậy những cái to lớn bắt nguồn từ đâu?). Còn hạt lép và bị hỏng ấy ko thể mọc thành cây -> liên tưởng thử trong việc học, nếu căn bản bạn ko nắm được thì bạn có thể tiếp thu những kiến thức phức tạp phát triển từ những cái căn bản đó ko? Và trong một công việc lớn bắt đầu từ những khâu nhỏ, nếu các khâu nhỏ mà hỏng thì cái lớn còn tốt ko? Đó là ý nghĩa của câu chuyện. Câu chuyện thứ hai: Bạn đừng rập khuôn theo 1 cách thức so sánh, bạn được học 1 +1 = 2, và ra đời bạn cũng hiểu cái gì cũng là con số 1 + 1 = 2 thì bạn sẽ ko thể hòa nhập vào cuộc sống. Cũng như bạn chỉ nghĩ là nếu nói về nhân cách thì phải dùng tờ giấy để nhân hóa nó, chẳng lẽ chỉ có một cách thức mô tả nhân cách như vậy? Và ý nghĩa câu chuyện này là cách sống, ko phải chỉ là nhân cách: Phải luôn luôn tự nhìn lại bản thân mình, tự rút ra những bài học kinh nghiệm và luôn tự thay đổi bản thân để thích nghi với cuộc sống và công việc. Câu chuyện thứ ba: Câu chuyện ở đây là nói đến hai chiếc xe máy đều được xác định là tốt, nhưng một chiếc cũ nhưng đang trong trạng thái hoạt động tốt, và một chiếc mới được kiểm nghiệm trước đó là tốt nhưng trong một khoảng thời gian không hoạt động. Vậy khi cùng đưa vào hoạt động thì chiếc nào sẽ có xác suất hỏng hóc cao hơn? Còn tốt hay ko mình ko thể phán được, vì phải xác định trong cùng 1 khoảng thời gian hoạt động. Còn câu chuyện tình bạn ở đây mình muốn nói những tình bạn tốt được nuôi dưỡng qua thời gian dài thì sẽ khó bị phá hỏng hơn so với 1 tình bạn khi mà chủ nhân của chúng chỉ dựa vào vẻ bề ngoài mới mẻ, hào nhoáng (cũng như khi bạn nhìn thấy 1 cái máy mới và 1 cái máy cũ bạn đã vội cho rằng máy mới tốt hơn) thì sẽ dễ dàng bị rạn nứt nếu có mâu thuẫn xảy ra. Bài học ở đây là đừng vội đánh giá bất cứ sự việc gì thông qua bề ngoài mà hãy đánh giá nó thật kỹ lưỡng qua thời gian cần và đủ. Và ở đây mình ko nói bạn mới thì sẽ ko tốt bằng bạn cũ. Đừng hiểu sai ý nghĩa của câu chuyện. |
|
#4
|
||||||||
|
||||||||
|
Câu chuyện thứ nhất, nếu "tôi" hồi nhỏ đã ghét việc nhỏ nhặt thì chắc sẽ không muốn làm cái việc gieo hạt tưới nước. Ngoài ra, chuyện gieo hạt tưới nước còn có khía cạnh quá trình, trong khi bạn chỉ nói đến kết quả. "Cho dù bạn có chăm sóc tốt đến đâu, một hạt đậu lép cũng không thể thành cây".
Thực sự cái mà "tôi" gây ảnh hưởng lên là quá trình chứ không phải kết quả. Hiểu ý tớ không? Câu chuyện thứ hai, đừng hiểu ý tớ kiểu 1 + 1 = 2. Nếu bạn muốn nói bằng hình ảnh đèn dầu, ok. Sau một thời gian, bóng đèn không chỉ bị muội bám mà thậm chí nứt vỡ ra vì nhiệt, dây mồi thì cháy hết. Nó mãi mãi không thể trở lại thành cây đèn ban đầu được nữa. Câu chuyện thứ ba, tớ không có nói bạn mới sẽ tốt hơn bạn cũ. Nhưng hai câu chuyện (chuyện tỷ lệ hỏng của xe cũ mới và chuyện bạn bè tốt xấu) cùng triển khai một ý Trích:
Nói chung, vấn đề không phải ở các bài học mà ở các chuyện dẫn. Không thích cái nhìn phiến diện trong cả ba truyện. |
|
#5
|
||||||||
|
||||||||
|
Phải nói sao nhỉ?
![]() Ấn tượng đầu tiên khi đọc hết các câu chuyện này là... ko có ấn tượng nào cả. Nếu xét về nội dung, những câu chuyện của bạn đều có ý nghĩa và đáng để suy ngẫm, tuy nhiên nó vẫn có nhiều chi tiết gượng ép chỉ có thể nói trên lý thuyết mà thiếu thực tế ( Mà cái này thường bắt gặp ở hầu hết những câu chuyện mang tính triết lý.) Còn về câu văn, đôi chỗ còn lủng củng quá : Trích:
)Thú thật là mình đã từng đọc wa 1 truyện khác của bạn rồi, hình như tên là "One wish" thì phải. Ấn tượng của câu chuyện đó sâu sắc hơn (Nhưng khi đó mình lười cm quá, sr )Nói nhăng nói cuội nãy giờ ko phải có ý chê bạn đâu, tóm lại bạn vẫn có khả năng lắm, cứ tiếp tục cố gắng nha ![]() P/s: Mình vẫn thường ngồi viết mấy cái truyện ngắn giống bạn đó, nhưng chẳng có tự tin post lên, nên sẽ tiếp tục ủng hộ bạn, đồng nghiệp ![]()
|
|
#6
|
||||||||
|
||||||||
|
@Black hawk: Thanks vì đã comment, đồng nghiệp ^^! Sẽ rút kinh nghiệm cho những lần sau, với lại còn phần anh văn, mình cũng muốn qua câu chuyện này giúp các thành viên có thể học thêm về tiếng Anh (tuy tiếng Anh mình còn chưa tốt lắm @@! Mà hình như chưa có ai đọc phần tiếng Anh nhỉ, còn nhiều lỗi lắm
) Còn về truyện dài "One Wish", thanks vì đã thích truyện này, mình sẽ cố gắng viết tiếp những chap mới khi nào hết bận. Nhưng hơi khó, mới phỏng vấn xin việc xong, sắp đi làm ùi, tối lại học anh văn, sợ ko có thời gian. Nhưng tauma sẽ cố.@iCarrot: Thanks vì đã góp ý. Nhân đây mình cũng nói luôn, câu chuyện thứ 2 là có thật, câu chuyện thứ 3 là khi mình phỏng vấn xin việc vào thứ 5 vừa rồi, người phỏng vấn hỏi về xác suất hỏng hóc của cái xe, và mình đã lấy ý tưởng này để viết truyện. Nhưng nó ko hề phiến diện như cậu nói, mình chủ đích thể hiện ý nghĩa của nó và đề cao cái bài học cuối cùng và nhắn nhủ đến mọi người. Câu chuyện thứ nhất là mình nghĩ ra, và có thiếu sót về việc mô tả quá trình, nhưng cậu nên hiểu "tôi" ko thích làm những việc nhỏ bé chứ ko phải là ko muốn làm, và nhất là với một người cha nói với con làm việc gì, chẳng nhẽ người con ko thích thì ko làm, cậu nên đọc kỹ tình huống câu chuyện. Đây ko phải là bạn với bạn, mà là tình huống giữa người cha với đứa con, và người cha đang lấy một hình ảnh thực để dạy cho con hiểu. Tauma thanks bạn nhiều vì đã đóng góp ý kiến.
|
|
#7
|
||||||||
|
||||||||
|
Ồ dài ghê, tình hình là chưa có thời gian đọc, mà thấy bạn chịu khó vừa viết vừa dịch hâm mộ thiệt đó
![]() Có điều tên truyện có thể đổi là: "Những câu truyện đáng nhớ" nghe hay hơn đó
|
|
#8
|
||||||||
|
||||||||
|
Đã đọc
Rất nhẹ nhàng và sâu ![]() Thật đơn giản là bài học luôn ở quanh ta
|
|
#9
|
||||||||
|
||||||||
|
Trích:
Trích:
Vốn tiếng Anh của em mới có vậy, anh thông cảm. Còn chuyện nội dung, mỗi người có một suy nghĩ riêng, hà tất không nên tranh cãi. |
|
#10
|
||||||||
|
||||||||
|
My thought chứ nhỉ?
|
![]() |
| Bookmarks & Social Networks |
|
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|
|