oOo VnSharing oOo

Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo.

Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên!

Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây.

Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi.
Go Back   oOo VnSharing oOo > Music Center > Music Fans-Club > J-Rock > Fanfiction

HD cho người mới | ĐĂNG KÍ VIP MEMBER: KHÔNG QUẢNG CÁO, KHÔNG CẦN POST BÀI ĐỂ DOWNLOAD!
Mua sắm bằng Rep! | VnSharing Shop   Facebook


Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 27-12-2010, 12:14
Alzheimer_13's Avatar
Alzheimer_13 Alzheimer_13 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Prince Angel Prince Angel Angel Classic God Angel 
Gem Pen Angel Classic Silver Pen Wood Brush 
Tổng số huy hiệu: 8
Tham gia ngày: 25-12-2008
Bài gửi: 1,090
Cấp Độ: 124
Rep: 6070
Alzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond repute

X15 [the GazettE fanfic] Chèn ép

Chèn ép

Viết bởi:
Alzheimer13
Rating: 16+ (M)
Pairing: Uruha x Aoi
Note: for Syzygy
~Belong to IchibanVN.com
Do not repost without permission, please.





------------------> 01


Buổi trưa. Nắng gắt. Hắn đẩy đầu ngón tay xuyên qua lớp mành sáo, giương đôi mắt nhìn xuống con đường nhựa trước nhà. Đầu ngón tay kéo nhẹ để kẽ hở đủ lớn. Đôi mắt vẫn như đang toan tính.

Bất giác hắn rút tay khỏi tấm mành sáo, lục lọi thật vội vã mớ đồ dùng hỗn độn trên bàn, sau khi đã khiến chúng rơi vãi đầy phòng, hắn chụp lấy một chiếc khăn mùi-xoa. Tiếng chân hắn ngày một gấp gáp. Cho chiếc khăn sạch sẽ đó vào túi áo, hắn chạy khỏi phòng, qua hành lang khu chung cư sang trọng, vào thang máy rồi đổ cả cơ thể vào cánh cửa kính ngoài tiền sảnh.

Buổi trưa nay nắng gắt hơn bao giờ hết. Mồ hôi hắn không biết đã từ đâu túa ra nhễ nhại.

Lúc này, hắn dừng lại, bước nhẹ qua cổng.

Trước mặt hắn là một người đàn ông, anh ta bước đi khập khiễng trong lòng con phố. Bộ y phục đen thẫm trên cơ thể, và nước mắt chỉ rơi một dòng ở má trái.

"Aoi..."_Hắn gọi, và chìa ra chiếc khăn_"Cô ấy.... sao rồi?"

Một cách thảng thốt như người vừa tỉnh dậy từ cơn mơ, câu hỏi của hắn dường như đánh thức người đàn ông kia, anh ta nhìn, dòng nước mắt nhỏ vỡ òa ra, chiếm trọn hốc mắt, tràn xuống má. Từng dòng túa ra như bão lũ, chúng bết vào mớ tóc đen, chảy xuống cổ, thấm ướt cả cổ áo sơmi.

"Cô ấy...."_Aoi nói một cách khó nhọc, lưỡi như cuốn ngược vào vòm họng_"Không qua khỏi..."

Aoi chỉ là người đàn ông bình thường, sinh sống tại con phố này.

"Uruha san, cô ấy mất rồi"_Anh nói như thế, và bước đi. Uruha đưa tay thật nhanh để kéo người đàn ông đó trở lại. Cú giật khiến Aoi san đổ nhào về sau, anh gần như cuộn cả cơ thể đang run rẩy của mình vào hắn.

Hắn vén mớ tóc đã bết lại và bám đầy bụi xe của anh qua tai, nước mắt vẽ từng dòng vằn vện khổ sở trên hai má. Hắn thấy xót_"Tuổi trẻ*(1) đã mất rồi, vậy thì đừng để cả hoa*(1) phải chết theo.. có được không?"_Hắn nói, đôi chân mày chau vào nhau.

Aoi nhìn hắn. Nhưng anh không tài nào thấy rõ hắn nữa, nắng, một buổi trưa. Ánh sáng quá gay gắt khiến anh trở thành kẻ mù lòa. Từ vầng tráng rộng, mồ hôi theo chân tóc thấm ướt thêm khuôn mặt. Uruha chỉ còn là cái bóng đen to lớn, che lấp cả mặt trời.

"Aoi"_Anh gọi tên_"Một cái hoa có bằng cả tuổi trẻ không?"_Và mọi thứ tối đi. Anh thả cơ thể đã kiệt quệ của mình vào cái siết chặt không kẽ hở của hắn. Chẳng còn biết gì nữa.

Aoi và Aoi, một đôi yêu nhau, đến mức ông trời cho họ có cái tên mà khi đọc ra cũng giống nhau. Người là tuổi trẻ, kẻ là thục quỳ hoa*(1).

.....

Hình ảnh người con gái treo cổ trên xà ngang của tầng gác áp mái, chiếc váy mềm rũ vẫn ôm lấy chân cô ấy, cũng như bây giờ, ánh sáng từ bầu trời khiến mọi thứ tối đen. Trong đầu anh, sự tĩnh mịch đinh tai nhức óc. Tất cả là bảng mầu đen trắng lấp lánh.

Họ đã yêu nhau đến như thế.

"Anh ổn chứ?"

Quạt trên trần nhà vẫn đều đặn xoay quay trục của nó, Aoi không đáp lại câu hỏi của Uruha. Anh chỉ không thể chấp nhận nỗi sự thật rằng người con gái anh yêu đã ra đi. Thậm chí chẳng một lý do nào được đả động đến. Vẫn là một nụ cười rất tươi, những cái hôn môi nhẹ tênh thay cho lời chúc ngủ ngon mà cô ấy đã trao. Thế mà chỉ qua một đêm...

Đầu óc Uruha cũng bận bịu với hàng trăm câu hỏi, hắn toan đứng lên thì Aoi níu kéo hắn bằng đôi con ngươi đen láy cô độc.

"Ngày mai... tôi sẽ chuyển chỗ ở"_Anh nói.

"Tại sao?"_Hắn ngạc nhiên

"Ở đây có quá nhiều thứ... những thứ... mà tôi không nên nhìn thấy"

"Nhưng rồi anh sẽ đi đâu? Ra ngoại ô? Hay trở về quê ở Mie?"_Uruha lo lắng

"Tôi...."

Câu trả lời ngập ngừng, biểu hiện bất an phô bày ước muốn không muốn rời xa Tokyo của anh. Uruha biết rõ, hắn dừng lại trước mép giường, nơi Aoi đang tựa lưng trên đó.

"Đừng sợ..."

"Tôi không sợ"_Aoi nói

"Anh đang sợ, rất sợ hãi nữa là khác"_Uruha quỳ xuống cạnh bên Aoi, hai khuỷ tay chống trên mặt đệm, còn bàn tay khẽ chạm vào vai anh ta_"Tôi không thể để anh như thế này, một Aoi ra đi là đủ lắm rồi. Tôi không muốn mất thêm Aoi này nữa... Đừng bỏ chạy, được chứ?"

"Đêm qua, tất cả đều bình thường cơ mà"_Anh nói_"Tại sao lại thành ra..."

"Đó là hậu quả tất yếu mà thôi"

"Cậu nói gì???"_Aoi kinh ngạc_"Tất yếu???"

Uruha quay mặt đi một lát để suy nghĩ, môi hắn bặm vào. Có điều gì đó hắn không muốn nói, nhưng vì Aoi đã muốn biết đến thế..._"Cả hai chúng tôi đều là nghệ sỹ, đối với phụ nữ mà nói, thế giới đó là một cái hố sâu không hơn không kém. Chính bản thân tôi, cũng đã nhiều lần muốn kết thúc"_Uruha dừng lại, hắn thở chậm nhưng khó nhọc. Có thứ gì đè nén bên trong khiến hắn hớp từng cơn như cá mắc cạn_"Anh và tôi vốn không thể giúp được gì, cô ấy luôn như thế..."

"Cậu nói thế nghĩa là sao?"

"Thật sự nếu một nghệ sỹ đột nhiên tự vẫn, người ta không quá khó để đoán ra nguyên nhân"_Hắn nói thì thào, với chất giọng khàn khàn khô khốc_"Nhưng sẽ không ai dám phanh phui, cho nên..."

"Không thể như thế"

"Có chứ..."

"Không"

Anh ta chỉ là một người bình thường, sống tại con phố này mà thôi.

"Không phải..."

Uruha không nói gì thêm.

"Làm sao mà tôi không biết cô ấy đã làm gì... chúng tôi đã biết nhau lâu như thế... làm sao... "

Aoi nói trong tiếng nghẹn uất.

Uruha... không nói gì thêm.

Hắn ho vài tiếng, cho cổ họng thật thông, rồi đưa mắt nhìn ra xa bên ngoài cửa sổ. Đối diện cửa sổ phòng này chính là khu chung cư sang trọng mà Uruha đang ở.

"Anh không được bỏ chạy... không bao giờ"_Hắn khẽ nói, đôi mắt vẫn đăm chiêu về hướng cửa sổ_"Không bao giờ"


Một tuần sau lễ an táng, Aoi san trở về sở làm. Cài trên túi áo cây thánh giá nhỏ, anh cho mọi người biết nỗi đau của mình. Anh hiện đang làm quản lý tại một hãng dịch vụ du lịch, hằng ngày đều phải đón tiếp nhiều khách hàng. Không biết có phải vì thế, mà khuôn miệng đó lại có thể cười trở lại. Một cách chân thành mà nói: đó là cách anh ta tiếp tục sống.

"Ôi lại là cái cậu này!"_Tay nhân viên bận com-plê màu sẫm nhanh chân bước vào, dáng vẻ tất bật nhưng chịu khó nán lại trước chiếc TV màn ảnh rộng đặt ở sảnh công ty. Tay nhân viên cười xuề xòa_"Cậu Uruha này là bạn của anh phải không?"_Gã sắp mớ sách hướng dẫn gọn gàng trên bàn, trước mặt Aoi san, tiện thể hỏi thăm vài câu.

Anh gật đầu, cười thật tươi_"Ừh, cậu ta sống ở chung cư đối diện nhà tôi."

"Cậu ta không bị con gái làm phiền àh? Nổi tiếng thế mà?!"

"Nếu anh không nói ra chi tiết cậu ấy ở đâu thì cậu ta sẽ rất cảm ơn anh."

Tay nhân viên phá lên cười_"Không có thời gian để đi phát tán tin đó đâu!"


Buổi chiều. Màu đỏ của mặt trời nhuộm thẫm hàng cây ven đường. Lũ trẻ tan trường gần đó bước vội vã vào nhà ga tàu điện ngầm ở bên dưới, tiếng cười nói xôn xao. Con đường này chỉ vui vẻ nhất là vào giờ tan tầm. Aoi thẫn thờ đứng ở cầu thang lên xuống, dù chẳng nhìn vào bất kì thứ gì nhưng con mắt anh không tài nào nhắm được. Có những thứ không thể nhìn thấy, nhưng không phải vì chúng không thể nhìn thấy mà cho rằng chúng không tồn tại. Anh chạm nhẹ vào cây thánh giá đeo trên túi áo.

"Aoi"

Không phải tiếng anh gọi, mà là của một người khác.

"Uruha... anh đi tàu điện ngầm sao?"

Cái dáng người to cao đó đã đứng trước mặt anh từ khi nào. Hắn xõa tóc lòa xòa, đội mũ che nửa mặt, nhưng nốt ruồi và sợi dây đeo có mặt hình thiên thần không đầu trên cổ đã nói đấy chính là Uruha san chứ không phải ai khác. Aoi nhìn xoáy vào mặt dây chuyền, trước khi anh bị cái chạm vai của hắn làm cho tỉnh ra.

"Tôi không an tâm để anh đi ngoài đường thế này, vì thế tôi bỏ thời gian theo anh."

"Từ khi nào mà công ty quản lý của cậu dễ dãi như vậy?"_Aoi tỏ ra ngại ngần vì khoảng cách quá gần mà hai người đang tạo ra. Lưng anh đã chạm vào thành cầu thang, nhưng từ đằng sau, anh cảm nhận được bàn tay to lớn đó đang muốn ôm gọn cả cơ thể mình, để anh phải chiều theo nó.

"Không! Dừng lại!"_Aoi giật mình

"Hả?"_Uruha ngạc nhiên_"Anh không định đi ra chỗ khác đứng sao?"_Câu hỏi bật ngược lại của Uruha khiến Aoi lúng túng thêm. Không hiểu từ đâu anh lại có cảm giác bàn tay ấy muốn điều gì đó. Nhưng thật ra suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua vài giây, sau đó nó biến mất hoàn toàn.

Uruha đi theo Aoi đến tận khu chung cư nơi anh ở, duy chỉ là hắn không theo lên đến nhà. Aoi cũng thế, anh muốn Uruha đừng đối xử quá đặc biệt, chỉ vì anh không muốn Uruha tin rằng mình sẽ nghĩ quẩn. Anh ta thật sự muốn vượt qua và tiếp tục cuộc sống cho dù phải cô độc.

Trên con đường về nhà, Aoi đi phía trước, trải cái bóng khắc khổ của mình về phía sau, vô tình choàng trên vai Uruha. Hắn không muốn đi quá gần, cũng không muốn đi quá xa. Con người phía trước hắn chợt trở nên lẻ loi một cách kì lạ, bất chợt hắn đi nhanh hơn một chút, để kịp nói với theo vài câu hòng phá vỡ bầu không khí quá u tịch của buổi chiều hôm đó.

Aoi hơi nghiêng đầu, như thể có cảm giác hắn đang đến gần.

" Aoi san!!"_Hắn gọi

"Chuyện gì"_Gương mặt mệt mỏi, Aoi hỏi hắn.

"Khoan hãy về nhà, đi với tôi đến nơi này!"

Sau lời đề nghị đột ngột của Uruha, Aoi san thở dài, đắn đo rất lâu_"Cho dù có đi đâu, thì cũng phải trở về thôi."

Hắn nhíu mày, nhìn đăm đăm về phía Aoi_"Sao anh cứ phải nghĩ ngợi quá nhiều trước khi làm bất kì điều gì vậy?"_Nói đoạn hắn kéo anh đi, như thể anh chẳng còn tí sức lực nào để từ chối. Cứ thế họ đi qua nhiều khu nhà gỗ, qua các con hẻm dày đặc, để rồi dừng lại ở một bãi đất trống sau khu chung cư cũ kĩ.

Đất ở đấy đã bị sa mạc hóa, cỏ chỉ rải rác ngoài rìa, còn giữa bãi đất là dải cát màu trắng. Uruha tháo đôi giầy đang mang, lột bỏ vớ, đôi chân trần của hắn giậm mạnh trên mặt cát, cho đến khi cả mười đầu ngón đều lút sâu xuống, hắn quay về phía Aoi đang đứng tần ngần đằng sau, cười ngô nghê_"Lại đây, nhanh lên!!!"_Thấy Aoi vẫn còn chết chân bên ngoài, hắn chậc lưỡi rồi đặt đôi giầy cầm trên tay xuống, chạy ra và một mực lôi anh ta vào_"Đừng ngại, quanh đây chỉ có lũ trẻ con thôi, không ai phê bình gì chúng ta đâu."_Uruha đẩy Aoi ngồi hẳn xuống bãi đất_"Yên nhé!!!"_Hắn cười nhẹ nhàng, rồi dịu dàng nhấc bàn chân Aoi lên. Điều này càng khiến Aoi ngạc nhiên hơn.

"Không sao, cứ ngồi yên!"_Uruha tiếp

Aoi nghe lời hắn, anh ôm chiếc cặp trong lòng, mặc kệ cho tên to xác làm điều gì thì làm. Anh chợt nhận ra, cái màu nắng chiều đỏ rực này, và phong cảnh này... là một phần trong kí ức của cả ba người khi xưa: Aoi, Aoi, và Uruha. Anh đã làm bạn với một cô gái cũng có cái tên giống như mình, hai ý nghĩa khác nhau nhưng đã hòa hợp rất hoàn mỹ. Khi ấy, Uruha chỉ là một tên cao to nhạt nhòa sau lưng cô ấy, Uruha chẳng để lại ấn tượng gì với anh ngoài hình ảnh một thằng con trai nhỏ tuổi hơn có đôi môi khá kì quặc: chúng luôn cong lên như đang giận dỗi điều gì, trông khá là không hài hòa với khuôn mặt.

Khi ấy, con tim anh sôi động điên cuồng với cuộc sống, khi ấy tình yêu của anh và cô gái trẻ rõ ràng như một định mệnh. Từ buổi chiều đỏ thẫm của ngày hôm đó, cô ta và người bạn mới của anh- Uruha- cùng bước đi trên con đường nghệ thuật, họ trở thành những nghệ sỹ được lòng bao nhiêu con người. Cô ấy và anh vẫn yêu nồng nàn, vẫn là hai đôi bàn tay nắm lấy nhau thật chặt. Càng suy nghĩ càng làm anh không thể thở được, mới đó mà tất cả đã thay đổi.

Bận rộn theo đuổi dòng suy tư của mình, anh không để ý rằng, Uruha đã lột bỏ đôi giầy anh đang mang. Anh chỉ nhận ra điều này khi chân anh cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay đang ôm lấy chúng.

"Cậu... làm gì vậy?"_Aoi ngạc nhiên

Không trả lời, Uruha ấn đôi chân của anh, vùi chúng vào lớp cát lạnh mát_"Mát-xa bằng cát."

Aoi càng không hiểu_"Là sao???"

Uruha ngồi cạnh anh, cũng vùi chân vào cát, hướng mắt về những mái nhà thấp phía bên kia con kênh đào, còn Aoi dần cảm nhận được cái man mát, sần sùi từ đám cát, anh thôi không hỏi lý do mà hưởng ứng theo Uruha bằng cách co rúc những ngón chân tê cứng vì phải mang giày cả ngày vào từng hạt cát.

"Aoi san này, anh có nhớ chúng ta đã nói gì khi kết bạn với nhau không?"

Lơi theo cơn gió, làn tóc nâu vàng của Uruha quấn lấy khuôn mặt của hắn, dưới cái nắng chiều, trông chúng như đang hòa vào màu của cảnh vật xung quanh. Hắn sảng giọng hỏi như đánh thức tri giác đang lan mang của Aoi_"Anh còn nhớ không?"

Đôi môi bặm chặt của Aoi mở hé, nửa muốn thốt ra, nửa muốn ngậm lại và im lặng. Uruha cười phì_"Chúng ta đã hứa sẽ luôn thành thật với nhau!"

Aoi nhìn Uruha, rồi rũ ánh mắt xuống nền cát, đôi chân vẫn vùi sâu như muốn che giấu cảm xúc. Uruha lại tiếp_"Bằng đó năm trôi qua, chắc là... cũng phải có một hai lần chúng ta không thể giữ được lời hứa đó, phải không?"

"Chuyện đó... cũng không còn quan trọng nữa."_Aoi nói_"Tám năm rồi, tôi hài lòng với những gì chúng ta từng có với nhau."

"Aoi san... Giả như là...."

"Sao?"

"Giả như là... tôi... "

Uruha không thể nói hết câu, hắn cứng lưỡi và bất chợt như kẻ mộng du, hắn giật nảy người và vội vàng quay đi chỗ khác.

"Chỗ này không giống với lúc ban đầu"_Aoi cười nhẹ, nhấc đôi bàn chân khỏi đụn cát_"Như những hạt cát này, chúng từ đâu đến, và bãi cỏ ngày xưa, nay đã đi về đâu, tôi cũng không biết."

Uruha đặt bàn tay mình lên bàn chân Aoi, nhẹ nhàng vuốt sạch chúng_" Tại sao anh lại hỏi như vậy? Chúng chính là từ bên dưới đám cỏ khi xưa mà có..."

Aoi nhìn hắn, bỗng anh cười khẩy_"Tôi không thấy chúng trước đây, và chúng cũng vậy!"_Rồi anh đứng dậy, phủi sạch chân mình, xỏ vớ và giầy lại như cũ.

"Tôi muốn anh hãy mạnh mẽ lên, bởi vì, thời kì khó khăn nào rồi cũng kết thúc, thật đấy"_Uruha bật dậy

"Ừhm"

"Bãi đất trống này, nhìn nó hoang tàn là thế nhưng anh thử trông mà xem, trẻ con rất thích nó, niềm vui của lũ trẻ của cả xóm này là được ra đây chơi sau giờ học. Trước đây khi cây cỏ còn rậm rạp, chỉ có chúng ta ở đây thôi. Sau này nơi đây sẽ làm thành công viên, tôi nghĩ, lúc ấy sẽ còn vui hơn!"

"Ý cậu là...?"

"Chắc tôi nói khó hiểu quá?"

"......"

Uruha cầm đôi giầy của mình lên, đi chân đất lại gần Aoi, hắn nhắm nghiền mắt lại, suy nghĩ, sau khi suy nghĩ thấu đáo, hắn nhanh mở mắt ra, tay chạm vào vai áo của Aoi_"Chúng ta nên sống vì ngày mai, dù hiện tại chúng ta có gặp khó khăn đến mấy thì ngày-mai vẫn là điều thực tế nhất, chúng ta không cản ngày mai đừng đến được, cho nên... dù thế nào đi nữa... cũng làm ơn hãy sống thật tốt nhé. Nhiều khi tương lai cũng không tồi tệ như ta tưởng tượng đâu!"

"Cũng giống bãi đất trống?"

"Đúng vậy, nói ra điều này thì nghe có vẻ hơi lạ lùng, nhưng nếu chúng ta không thể ngăn cản được tương lai, cũng không thể tự nhiên mà chết đi được thì cách cuối cùng là sống!"_Uruha nói

Aoi cười buồn bã, chính anh ta cũng không hiểu: liệu anh có đang sống hay không? Nhưng anh vẫn ậm ừ cho qua chuyện, vì tất cả những gì người bạn thân của anh muốn là mong anh sống tốt hơn sau cú chấn động vừa xảy ra mà thôi. Aoi hít thật sâu, hưởng thụ hương vị của hiện tại, để nhắc nhớ rằng đôi chân mình vẫn còn đang giữ thăng bằng trên mặt đất.

"Để tôi đưa anh về"_Uruha gợi ý

"Uhm"_Aoi gật đầu.

....
__________________

thay đổi nội dung bởi: Alzheimer_13, 26-02-2011 lúc 07:56
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 05-02-2011, 01:06
Alzheimer_13's Avatar
Alzheimer_13 Alzheimer_13 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Prince Angel Prince Angel Angel Classic God Angel 
Gem Pen Angel Classic Silver Pen Wood Brush 
Tổng số huy hiệu: 8
Tham gia ngày: 25-12-2008
Bài gửi: 1,090
Cấp Độ: 124
Rep: 6070
Alzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond repute

Chèn ép

Viết bởi:
Alzheimer13
Rating: 16+
Pairing: Uruha x Aoi
Note: for Syzygy
~Belong to IchibanVN.com
Do not repost without permission, please.





------------------> 02

Đã một năm từ ngày cô gái thắt cổ tự vẫn, ra đi mãi mãi cùng mối tình dang dở mà Aoi đã vun đắp. Không biết nó đã chết theo cô ta hay còn đâu đó quanh đây. Một năm qua bẵng đi từ hồi nào không hay, cuộc sống của Aoi cũng bị cuốn theo. Anh vẫn đi làm thật chăm chỉ, vẫn sống đúng vị trí mà mình có, lắm lúc tự hỏi làm cách nào anh tiếp tục được cho đến bây giờ?! Nếu không có sự hiện diện thường trực của Uruha san?

Một năm trời không cắt mái tóc của mình đi, trông anh nhan nhác hình ảnh của cô ấy, điều gì khiến anh làm thế?

"Hãng du lịch của anh cho phép để tóc dài đến thế này àh?"_Uruha vừa hỏi, vừa phe phẩy đuôi tóc đen nhánh của Aoi.

"Khi đi làm tôi búi chúng lại, lúc đó tóc tôi chỉ giống củ hành nhỏ thôi, hãng du lịch khuyến khích anh em tạo style riêng để khách hàng có thể nhớ mặt nhân viên mà, cho nên cũng không sao, trong văn phòng tôi làm việc còn có một cậu tẩy tóc trắng xóa nữa"_Aoi nói, cười nhẹ nhàng. Cả hai ngồi ôn tồn trong một quán ăn vào giờ nghỉ trưa, giờ phút hiếm hoi mà Uruha có thể gặp Aoi.

"Cậu không có lịch quay hôm nay à?"

Uruha cười híp mắt_"Có chứ, nhưng mà trưa nay tôi không có, uhm... lát nữa tôi sẽ quay lại làm việc, hôm nay người ta quay khuya"

"Nghệ sỹ các cậu sống cuộc sống đảo ngược với mọi người quá nhỉ?"

"Kì thực lúc mọi người nghỉ lễ thì tôi đi làm, còn lúc mọi người bận rộn thì tôi thất nghiệp, đùa chứ... lắm lúc thấy mình như con rối vậy"

"Đừng nói thế"_Aoi ngẩng đầu_"Tuy tôi không mua băng đĩa ca nhạc nhiều, nhưng tôi biết nếu không có các cậu thì cuộc sống thiếu đi một thứ rất là kinh khủng. Cụ thể là hãng du lịch sẽ chẳng có ma nào thèm đến nếu các địa điểm du lịch không có mấy tiết mục độc đáo của các cậu"

"Anh chỉ nghĩ được chừng đó thôi sao???"_Uruha giả vờ tức giận, đập mạnh vào vai Aoi làm anh ta giật mình.

"Thôi bỏ đi, cậu đến là tôi vui rồi"

"Sao?"_Uruha nhíu mày, khuôn miệng vẫn giữ nụ cười thỏa mãn_"Có tôi ở đây anh cảm thấy vui hơn sao?"

Dù không muốn thừa nhận, nhưng một năm trời, với hình ảnh cao lớn vững chãi luôn luôn đi bên cạnh, Aoi quen mất rồi_"Ừhm"

Câu trả lời như cơn mưa thổi bụi nước vào cửa kính cáu bẩn khô cứng, cả nội tạng của Uruha gần như nở ra những bông hoa hy vọng. Hắn không muốn hỏi lại, không muốn nghe câu khẳng định, vì có thể nó sẽ không xảy ra, với hắn, chỉ như thế thôi cũng đủ.

Hắn tạm biệt Aoi, ra về để quay lại công việc như hắn nói, ôm theo nụ cười hạnh phúc. Aoi ngồi bên trong, anh nhìn theo tấm lưng của Uruha, không một câu chào. Cả hai đến, gặp nhau, rồi ra đi như thể điều đó là đương nhiên, như thể họ đã là người cùng một dòng máu, thân thiết là vậy.




"Uruha"

"Ông lại đến đây làm gì?"

Uruha gắt gỏng, đưa tay hất ngang vạt áo_"Làm ơn biết tự trọng một chút"_Hắn nói

Gã đàn ông già hơn hắn cả một con giáp, với ánh mắt khinh bỉ rõ rệt, ông ta trao cho hắn cái vuốt nhẹ qua sống lưng. Điều này khiến hắn cảm thấy kinh tởm_"Làm ơn bỏ ra!"_Hắn lại gắt. Ông ta là kẻ mua vui trong giới nghệ sỹ, hầu hết nam nữ nghệ sỹ đều phải lên giường cùng với con thú này.

"Nghệ sỹ mới nổi mà cao giá quá nhỉ?"_Gã đàn ông nói, bàn tay mạnh bạo đã giữ chặt eo của Uruha, kéo hắn vào góc của hành lang_"Mày có thể nghĩ lại, một đêm giá 2000 mỹ kim cũng đâu có rẻ quá"_Và toan thọc chiếc lưỡi dơ bẩn vào vòm họng hắn. Uruha bặm chặt môi. Ừh thì nếu hắn muốn, hắn đã có thể nổi tiếng nhanh hơn bây giờ, nhưng quan trọng là: hắn ta không muốn...

"Đồ chó chết!!!!"_Hắn thét lên

Tên thú vật loạng choạng, ngã dúi vào đám thiết bị bằng kim loại. Uruha bẻ ngón tay, tìm lại đôi giầy bị rơi khi giằng co với gã, rồi bỏ đi. Sự kinh tởm len lỏi trong từng suy nghĩ của hắn.

Đấy là khi cậu kết thúc ngày quay video mới, dù đoán trước được cái giá phải trả cho sự thăng tiến này nhưng có lẽ chúng đến quá sớm. Tiếng kêu nho nhỏ của thang máy trong hành lang khiến hắn suy nghĩ. Uruha tựa lưng vào tường, đầu óc bắt đầu mông lung chuyện xa vời. Quả thực chỉ muốn gặp Aoi thật sớm. Nếu không hắn sẽ chết mất.

Híp đôi mắt vốn đã nhỏ của mình lại, Uruha thở dài, và ánh mắt đột nhiên đăm chiêu một cách khó hiểu. Nhưng rồi như chợt nhớ ra_"Thôi chết... hôm nay là sinh nhật Aoi"_Và mọi thứ ám muội đột nhiên bị thổi sạch khỏi tâm trí, hắn phi như bay vào thang máy khi nó chỉ vừa mới mở cửa, hối hả như sắp hết thời gian để sống.

"Làm sao mình có thể quên được nhỉ?"_Bên trong xe, Uruha liên tục giày vò đầu óc_"Phải mua cái gì đó thôi"

Và con đường cứ thẳng tắp mù khơi. Bây giờ đã là sáu giờ sáng,

Về đến nhà, Uruha bỏ tất cả vật dụng xuống, để chúng nằm lăn lóc trên thảm, hắn đến bên cạnh cửa sổ, ngóng qua phía tòa chung cư đối diện. Không đèn, nhưng cửa sổ vẫn mở_"Lạ thật, bình thường giờ này Aoi đã bật đèn, thức dậy và chuẩn bị đi làm rồi mà"_Hắn tự hỏi

Suy nghĩ trong vài giây, Uruha chậc lưỡi và chuẩn bị đi đến hiệu bánh. Đó là một cơ hội duy nhất trong năm, mà Uruha có thể kiếm cái cớ hợp lý nhất để đến bên cạnh Aoi. Không muốn để nó trôi qua vô ích, hắn ghét phải làm lại từ đầu.




"Chúc mừng sinh nhật anh"

"Cảm ơn"

Aoi cười, một đồng nghiệp vừa đến cạnh bàn, đặt bên cạnh anh một chậu hoa nhỏ_"Còn vài tiếng nữa là đã già thêm một tuổi rồi, Aoi này, ráng tìm ai đó đi...."_Anh đồng nghiệp vỗ vai.

Con ngươi anh chợt đông cứng, cả da mặt căng ra hết mức. Và trong đầu váng lên âm thanh của tiếng chuông đồng đinh tai nhức óc.

"Thôi tôi đi làm việc đây, tài liệu hôm nay tôi để đây nhé"

Aoi nhíu mày, hàm dưới rung lên. Anh vội dùng tay giữ chặt ngực áo. Một tiếng nghẹn thoát ra khỏi cuống họng.

"N....."

Đứng bên trong nhà vệ sinh, ánh đèn trắng lạnh tanh rọi xuống nền gạch, Aoi vuốt làn tóc dài chấm vai màu đen nhánh của bản thân, và nhìn từng đường nét trên khuôn mặt mình trong gương, anh đứng ngây ra đó trong một lúc.

"Aoi... "_Anh gọi tên của chính mình. Và tất cả ùa về, không một lời dự báo. Aoi cảm thấy cả cơ thể căng cứng, anh chỉ muốn nôn ra. Nó bức bí như thể không còn chỗ để nhúc nhích_"Tại sao..."

Nước mắt anh chảy dài trên má, thấm ướt vào mái tóc đang xõa ra. Rướn cao người, anh hôn vào gương, và từ đó nước mắt càng giàn giụa hơn. Hình bóng cô ta là chính anh ngày hôm nay.

Ngày mà cô ta ra đi, cũng là sinh nhật của anh.

"Aoi..."

Anh khóc như một kẻ mất trí, cửa khóa trái bên trong, anh không muốn ai chúc mừng mình vào ngày hôm nay. Đó là cơn ác mộng của một năm trời, anh chỉ muốn vất bỏ đi. Aoi gục trên bàn, hai tay ôm chặt vai, khẽ khàng như muốn bảo vệ hình ảnh của quá khứ_"Giá mà đêm đó tôi ở cạnh em, giá mà chúng ta có thể làm lại"

Thật nhiều cái "giá mà..."

Và sự thực về lý do tàn nhẫn đó, anh cũng không hề biết.

Phải lãng quên và không được tìm hiểu, gần như đã vứt bỏ được bây giờ lại đau đớn.


Chiều về đỏ rực cả bầu trời. Anh búi gọn tóc, khoác áo và trở về, nước mắt đã khô, anh cố trao thật nhiều nụ cười: cho người đồng nghiệp, cho ông bác soát vé tàu, cho đứa bé hàng xóm, và cho chính mình. Trên đường về nhà, bị chèn ép trong hàng tá con người trên chuyến tàu, nhưng lòng anh đột nhiên ấm lại đến vô cùng. Có lúc tưởng đã ngủ quên mất trên lưng của kẻ khác. Nhưng từng tiếng còi báo nhà ga lại khiến anh tỉnh dậy.

Aoi muốn mau về đến nhà, chắc rằng ở đó có điều đang chờ đợi mình, dù nhỏ nhoi thôi. Một hình dáng thân quen... cũng có thể.

Tiếng còi báo cứ rít rền vang, giọng nói lanh lảnh trong đường hầm sáng rực. Đoàn người túa ra từ khắp các cửa.

"Aoi san..."_Chỉ duy nhất một nụ cười phía xa xa kia là đang giành cho anh.

"Uruha... cậu lại thế rồi"

"Không có gì"_Hắn ta cười, kéo tay Aoi_"Chúng ta về thôi"

"Ừh"_Aoi cũng bấu năm đầu ngón tay mệt nhoài vào giữa các khe hở của bàn tay Uruha, anh lặng lẽ đi theo hắn như một chú mèo con.

....




"Anh khóc à?"

".... k..hông..."_Anh lí nhí trả lời

"Đừng nói dối, nếu anh nói dối... sau này tôi biết tin vào ai nữa"

"Không hệ trọng như thế đâu"_Aoi cởi áo khoác, đặt nó ngay ngắn trên ghế sô-pha_"Mà sao cậu không về nhà để nghỉ ngơi đi, cảm ơn cậu đã đón tôi về... hằng.. ngày"

"Bạn bè mà, đâu có gì"

"Ừhm, chí ít tôi cũng... thích có ai đó.... "

"Sao?"

"Không, không... ý tôi là..."

Uruha cười phá lên_"Biết rồi, tôi không suy nghĩ nhiều như anh đâu mà"_Hắn tằng hắng, sau đó thở phì ra_"Tôi ở đây một chút được không"

"Nếu cậu muốn"_Aoi bỏ hắn ngồi đó, lo dọn dẹp vài thứ_"Cậu cứ bật TV mà coi"

"Không sao"_Uruha nói. Thật ra hắn không có ý sẽ chuyển ánh mắt đi đâu, hắn muốn trông rõ Aoi hơn bao giờ hết. Uruha duỗi thẳng hai chân, bắt đầu suy nghĩ về những thứ tươi đẹp nhất mà mình có thể có. Tiếng máy hút bụi réo rì rầm, và bước chân bận rộn của Aoi làm hắn vui đến khôn tả.

"Gần 8h rồi nhỉ?"_Uruha hỏi

"Ừh"_Aoi trả lời qua loa, anh hơi mệt rồi, nên dừng lại để thở... giọt mồ hôi chảy từ trên trán đã kéo xuống gần cổ. Và làn da thấm ướt cũng hiện rõ sau lớp áo công sở màu trắng. Anh ngồi xuống cạnh hắn, ho vài tiếng, không gian yên lặng hơi dao động một chút.

"Aoi san"

"Huh?"

"Anh có bao giờ nghĩ, một ngày nào đó... "_Uruha ngập ngừng

"Như thế nào?"_Anh vuốt mớ tóc qua một bên, nhìn về phía hắn

"Nếu ngày nào đó tôi làm đám cưới?"

".... chuyện đó"

Hắn cười_"Nếu tôi làm đám cưới...."

"Cậu yêu ai rồi sao?"

Ánh mắt hơi ngỡ ngàng, và đôi môi khép hờ của Aoi như bày tỏ một điều tiếc nuối nhẹ nhàng nào đó. Thứ mà chính anh cũng không hiểu.

"Ừh..."_Nhắm khẽ mắt rồi mở ra ngay, Uruha khẳng định_"Tôi có yêu một người"

Hơi khó hiểu, nhưng Aoi vẫn tiếp tục câu chuyện_"Vậy là rất tốt"

Uruha ngắm nhìn từng đường cong trên gương mặt ấy, một cách cẩn trọng và khẽ khàng. Từng nhịp thở cũng có thể được nghe thấy_"Đưa tay cho tôi một chút được không?"

Aoi không hề suy nghĩ, liền chìa bàn tay còn đang ướt mồ hôi và đỏ ửng của mình về phía Uruha_"Cậu tính làm gì đấy, tính bóp tay cho tôi à?"_Aoi cười_"Không cần thế đâu mà!"

Có lẽ sự tin tưởng của anh đã trao hoàn toàn cho Uruha- người luôn luôn ở bên cạnh anh trong những thời gian đen tối nhất. Đối với một nhân viên văn phòng bình thường như anh, thì đó cũng là điều dễ hiểu. Trước đến nay cuộc sống của anh vẫn trôi đều đặn như bánh răng đồng hồ xoay tròn bên dưới mặt kính, nó đã bị rối loạn một lần, giờ anh chỉ còn có thể tin vào người đã giúp mình tháo giỡ mọi thứ để đồng hồ có thể trở về nhịp gõ của nó.

Căn phòng sáng bừng, một màu trắng tinh tuyền. Và bởi vì nó quá ít các vật dụng, thế nên khoảng không gian ở đấy như chỉ thu gọn về phía chiếc ghế mà họ đang ngồi.

Một vật lành lạnh chạm vào đầu ngón tay, khiến Aoi chú ý đến_"Heh?"_Anh rút tay mình lại, ánh mắt bày tỏ sự khó hiểu, nhưng Uruha đã kịp nắm lấy tay anh để giữ lại. Hắn không nói gì, chỉ mỉm cười trong khi hai chân mày thì nhíu lại_"Tôi đã khó khăn lắm mới mua được cho anh chiếc nhẫn này"_Hắn nói. Aoi kinh ngạc_"Sao vậy?"

Anh cũng cười, nhưng với vẻ mặt không bình thường, như một kiểu né tránh kì quặc_"Là sao???"

Uruha giữ lấy ngón tay Aoi, nhẹ nhàng tròng chiếc nhẫn nhỏ bé vào, kèm theo câu nói thật trầm như đến từ sâu trong lồng ngực. Aoi đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác, anh trợn tròn mắt, không thể nói được thêm lời nào. Chưa kịp nhận thức được điều gì, đã thấy năm ngón tay mình được lồng nhẹ nhàng vào năm ngón tay rất lớn của Uruha. Aoi nhìn đăm chiêu về một hướng khác, sự né tránh yếu ớt.

Uruha vuốt mớ tóc đen đang chùng xuống trước trán của Aoi, bàn tay không ngừng ở đó, nó tựa vào dưới hàm, cả bàn tay ôm lấy một bên má_"Chúc mừng sinh nhật anh"

Aoi bặm môi, kéo tay Uruha khỏi khuôn mặt mình_"Xin lỗi, cậu..."_Anh ngập ngừng_"Hôm nay... tôi không khỏe"

"Tôi đã đặt sẵn bánh rồi, có lẽ dăm phút nữa, họ sẽ mang đến, anh có thể ngồi xuống một lát không?"_Uruha nhìn trìu mến, hít một hơi thật sâu, bàn tay bị gỡ bỏ vẫn kiếm một cái cớ nào đó để nằm lại trên cơ thể Aoi.

"Đừng nhắc đến hai chữ đó trước mặt tôi được không?"_Anh nói_"Tôi không muốn nghe"

Nói xong anh toan đứng dậy, thì Uruha lại một lần nữa giữ tay anh lại, hắn cũng tỏ vẻ khó hiểu, hắn mong muốn từ anh một lời giải thích_"Tại sao vậy? Tôi làm anh giận sao???"

"Không phải là giận... mà là rất giận"_Aoi nói_"Tại sao mọi người đều như thế?! Họ luôn nói mà không suy nghĩ"_Và tháo chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay mình, ấn nó vào lòng bàn tay của Uruha_"Cậu đi về đi!"

"Tại sao vậy???"

"Vì tôi không thể chịu nỗi nữa"

"Chẳng phải một năm chỉ có một ngày sinh nhật hay sao? Anh lại không muốn ai tổ chức cho mình cái gì đó vào ngày này hay sao????"_Uruha đứng dậy, nói lớn để níu kéo tấm lưng kia lại

"Đừng nhắc hai chữ sinh-nhật nữa, có được không?"_Aoi nói

"Tại sao????"

Aoi không trả lời, chỉ đứng xoay mặt về hướng khác, Uruha cảm thấy rất khó chịu, rất bức bối. Có cảm giác trong khí quản đang vướng một dị vật, không thể thở. Hắn nắm chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, trong đầu hỗn độn những suy diễn.

"Xin cậu đấy"

"Chẳng lẽ đến cả một người bạn đã cố tình bỏ mọi công việc để ở đây cùng anh, trong cái ngày mà lẽ ra anh phải ở một mình, buồn bã lăn lê khắp khu phố và nghĩ là mình đã già hơn một tuổi rồi. Chẳng lẽ anh không nghĩ một chút gì đến tôi sao?"_Uruha hỏi_"Anh cho là tôi nói mà không suy nghĩ?! Aoi san, anh có suy-nghĩ quá nhỉ?"

"Uruha!!"

Uruha nhíu mày, trong lòng nhói đau_"Hãy nhận lại chiếc nhẫn này đi, được không?!"_Hắn cầm món quà nhỏ bé, vật hình tròn sáng lấp lánh, như là niềm hy vọng cỏn con của hắn, cả năm bàn tay ân cần đưa về phía trước, như van nài. Thế mà cánh tay hắn cứ bị bỏ mặc lại phía sau lưng, một phút, hai phút, cơn đau mỏi làm tan đi hy vọng.

"Aoi, anh thật sự... muốn tôi đi khỏi chỗ này đến thế sao?"_Hắn hỏi, giọng nói chỉ đủ to cho một mình hắn nghe, nhưng Aoi thì hiểu_" Có phải sáng nay anh bị bệnh không?"

"....."

"Chắc là đã khó chịu nên mới gắt gỏng với tôi như thế?"_Hắn cố gắng hỏi

Dù ánh mắt như dán chặt xuống sàn nhà, nhưng cơn nóng giận đã bốc lên rất cao rồi, Aoi chỉ chờ một câu nói nào đó của Uruha làm tràn ly nước, và cãi vã sẽ là điều không thể tránh khỏi.

"Ah~ Có phải... hôm nay là ngày... cô ta mất không?"_Uruha nói

Aoi quay lại. Nỗi kinh sợ của anh được đáp trả bằng một nụ cười hiền lành từ Uruha. Hai mắt giương to, và nụ cười ngày càng tươi tắn hơn của hắn lại làm anh cảm thấy buồn nôn hơn bao giờ hết.

"Thế mà... anh không nói ra sớm hơn?!"_Uruha đứng dậy, thở dài_"Haiz..."

Aoi lùi về phía sau một cách vô thức. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, có vẻ đôi mắt của anh bị mờ đi_"Tôi... "

"Ra là ngày mất của cô ấy"_Hắn nói, rồi ném chiếc nhẫn xuống sàn nhà_"Thế mà tôi không nghĩ ra cơ đấy"

Chiếc nhẫn rơi, chạm trên mặt sàn phát ra một âm thanh lạnh tanh, cả cơ thể Aoi như giật nảy lên.

"Lẽ ra cậu phải nghĩ đến ngay chứ, Aoichan là bạn chúng ta đã từ rất lâu... tại sao... lại... quên... "_Câu nói dài như rút cạn không khí trong lồng ngực, khiến Aoi như chao đảo, ánh mắt anh càng không muốn nhìn thẳng về phía Uruha bao nhiêu, thì lại càng bị ánh mắt của hắn truy đuổi bấy nhiêu.

"Tôi quên rồi."_Hắn đáp, với thanh âm bình tĩnh, nhàn nhã_"Chuyện vớ vẩn đó... làm sao tôi nhớ được?!"

Căn phòng rộng, sáng choang ánh đèn, tĩnh lặng đến khó thở. Chỉ có Aoi và Uruha.




Aoi không thể thốt nên lời mà chỉ mở to mắt, nhìn vào một khoảng không vô thức. Cả tâm trí rối bời như một mớ tơ vò, cho đến khi tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của mình bị đẩy sát vào tường, cho đến khi cái bóng quá lớn của Uruha che lấp ánh sáng từ cây đèn chùm trước mặt, cho đến khi hai gò má bị giữ chặt bằng đôi bàn tay khô ráp của hắn, anh mới dứt khỏi sự vô thức mà đi về thực tế.

Mồ hôi lạnh từ trán của anh chảy đẫm ướt vành tai.

"Anh yêu cô ta đến mức nào?"_Hắn hỏi

Aoi muốn nói, nhưng khuôn miệng cứ mở ra, lại khép vào. Cuống họng khô khốc...

"Nó chỉ là một con đàn bà với giấc mơ rẻ tiền..."

"Cậu..."

Hai bàn tay hắn dịu dàng, ôm càng chặt vào hai má Aoi_"Nó chỉ là một con điếm mà thôi"_Ánh mắt hắn ánh lên lời trách móc nhẹ nhàng_"Một con điếm mà thôi"

"Đồ chó chết!"_Aoi gào lên, mái tóc đen rũ xuống và sốc lên rối bời, hai tay đẩy Uruha ra xa_"Đồ khốn kiếp!!"_Cơn điên loạn dường như đã chờ chực được bộc phát từ rất lâu, không thể kiềm chế. Anh gào lên vô số từ ngữ kinh khủng mà chính bản thân anh cũng không ý thức được.

Uruha ngã vào chân chiếc đèn trong góc phòng, nó rơi xuống, mớ đồ đạc hỗn độn cũng rơi theo khiến sàn nhà ngổn ngang.

"Cút ngay!!! Cút ngay ra khỏi chỗ này!!"_Aoi thét lên, áo sơmi trắng xộc xệch, còn gương mặt đã đờ đẫn đi_"Đi ra khỏi nhà tôi"_Và anh khụy xuống_"Đi ra đi"_Giọng càng ngày càng yếu ớt hơn.

Uruha đứng dậy, nắm lấy cổ tay Aoi mà kéo lên.

"Lại đây"_Hắn nói. Aoi hốt hoảng.

"Buông ra! Cậu làm gì thế?"

Nhìn về phía Aoi với vẻ mặt bình thản như không, Uruha cúi người, nhặt chiếc nhẫn ban nãy đã vứt đi_"Aoi, em phải là của tôi"

Aoi muốn bỏ chạy, anh bất giác muốn vùng vẫy, không phải là Uruha phải đi ra khỏi nơi này, mà chính anh phải chạy khỏi bàn tay của hắn. Hắn ở đó, nắm chặt lấy cổ tay của anh, năm ngón tay như gông sắt, nóng ran và sắp làm da thịt bị hoại tử. Tiếng động bất chợt, chiếc bàn trước ghế sô-fa bị kéo lệch hướng, tấm thảm ở phía dưới vặn xoắn. Aoi muốn bỏ chạy, anh đã bỏ chạy, và không thể bỏ chạy.

"Đừng!"

Tiếng thét bị chặn lại, cả cơ thể anh tê cứng, mất hết mọi sức lực. Ngón tay tấy đỏ vì bị tròng vào một chiếc nhẫn không mong muốn.

"Rồi em sẽ yêu tôi thôi"_Hắn nói_"Tôi không thể chỉ là một cái bóng mờ đứng lẩn khuất đâu đó, nếu em không thể nhìn thấy tôi, thì tôi sẽ không thể tồn tại"

Aoi không nghe hắn nói gì cả, đôi tai anh ù đi.

Uruha đưa ngón tay đã đeo nhẫn của Aoi lên môi, hôn thật nhẹ nhàng. Và rồi cắn rách phần da thịt đó. Aoi không thể làm gì, anh thét lên vì cơn đau, bàn tay lạnh và bầm lên, máu rỉ ra theo từng kẽ răng của Uruha, chiếc nhẫn vẫn bó chặt như một cái nẹp kim loại.

........................

thay đổi nội dung bởi: Alzheimer_13, 25-02-2011 lúc 20:58
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 05-02-2011, 20:17
yhunahran's Avatar
yhunahran yhunahran is offline
Bishop
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 11-06-2009
Bài gửi: 919
Cấp Độ: 3
Rep: 80
yhunahran có một sức hút ghê gớm

á ôi seme URUHA oaaaaaaa viết nữa đi Alz-sàn
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 06-02-2011, 00:19
blood_chocolate's Avatar
blood_chocolate blood_chocolate is offline
Citizen
 
Tham gia ngày: 12-04-2010
Bài gửi: 4
Cấp Độ: 0
Rep: 0
blood_chocolate là vô danh tiểu tốt

ngóng, ngóng, ngóng chap mới từng ngày
evil bông-chan, bông làm seme
đảm bảo là cái bạn female Aoi kia là đã ngủ với cái thằng định 35 thị bông
au 5ting
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 06-02-2011, 03:20
Alzheimer_13's Avatar
Alzheimer_13 Alzheimer_13 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Prince Angel Prince Angel Angel Classic God Angel 
Gem Pen Angel Classic Silver Pen Wood Brush 
Tổng số huy hiệu: 8
Tham gia ngày: 25-12-2008
Bài gửi: 1,090
Cấp Độ: 124
Rep: 6070
Alzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond repute

Chèn ép

Viết bởi:
Alzheimer13
Rating: 16+
Pairing: Uruha x Aoi
Note: for Syzygy
~Belong to IchibanVN.com
Do not repost without permission, please.



by_Niquita

------------------> 03


Buổi sáng bình thường.

Nắng vẫn như thế, vẫn len cho bằng được vào song sắt cửa sổ trên tòa nhà chung cư. Nhưng căn phòng mà Aoi đang nhìn thấy chỉ là một màu đen tối với chiếc quạt trần quay thật nhanh.

Hai đôi mắt quá nặng để có thể mở ra, mùi nước tanh bốc lên đâu đó. Không phải mùi của mưa. Là mùi của nước, nước máy. Cái quạt trên trần nhà vẫn quay, khung cảnh vẫn lờ nhờ sau màn cửa bằng vải mỏng. Thi thoảng gió từ cánh quạt đưa từng nếp vải trên tấm màn đong đưa nhè nhẹ.

Cảm giác thấy không gian chợt lạnh mát, cảm thấy mình vẫn còn sống. Anh khẽ ho vài tiếng, cổ họng được thông, anh cũng cố rùng mình vài cái, để có thể cử động được. Chuyện đêm qua vẫn còn nằm trong đầu, nằm sâu trong đầu.

Bàn tay anh đau buốt, chúng không được băng bó gì, vết rách sâu toạc một miếng da vẫn trơ ra đó làm anh đau đớn. Nhưng cánh quạt cứ quay đều trước mắt khiến anh quên đi vết thương trong một lúc. Tự hỏi mình sẽ làm gì tiếp theo?!

"Đi làm"_Anh nghĩ

Đồng hồ reo, chính nó đánh thức Aoi tỉnh giấc, nếu không có nó, anh đã ngủ đến chừng nào rồi.

"Đi làm..."_Anh khẽ nói_"Đi làm..."_Và cứ lẩm nhẩm như thế đến hàng chục lần. Trong khi cả cơ thể vẫn tê tái, Aoi cố gượng dậy. Khi ngã xuống giường trở lại, khi thở hắt vì mệt mỏi, thì một dòng nước mắt trào ra từ khóe.


Aoi nằm lại một chút, nhìn qua bên trái, hay bên phải... mọi thứ đều là của mình. Căn phòng ngủ rất quen thuộc, nhưng vật dụng đã bị bới tung, trên sàn nhà sát cạnh giường, anh thấy tấm ảnh kỉ niệm của cả ba bị vỡ nát, ảnh bên trong bị xé tan tành.

"Chuyện gì thế này?!"_Aoi nghĩ_"Ai đã làm?"

"N...n..."_Cố gượng dậy lần nữa để xem xét xung quanh, mặc kệ cơ thể mỏi nhừ và bàn tay đỏ tấy đang đau đớn, anh loạng choạng đi khỏi giường. Cửa kính có song sắt đã bị khóa lại bằng một ổ khóa lớn. Khi anh bước đến bên cạnh bàn làm việc, tất cả tư trang còn nguyên nhưng máy tính và điện thoại đều đã bị phá hoại.

"Chuyện gì thế này?"

Khi không nỗi lo sợ lại kéo đến, cảm giác lo sợ này anh nhớ đã trải qua một lần. Là đêm hôm qua. Từ từ tiến lại cửa phòng... khẽ đẩy nhẹ, Aoi thấy chúng vẫn đứng yên sờ sờ ra mà chẳng chịu nhúc nhích. Một lần nữa thử đẩy chúng ra phía ngoài, nhưng cánh cửa vẫn đứng đó.

Aoi thấy khó hiểu, tiếp tục đẩy mạnh hơn.

"Không thể... không thể..."

Càng đẩy mạnh chúng ra, Aoi càng lo sợ hơn, tiếng đập cửa ngày một lớn hơn, anh không tin vào những gì mình đang thấy. Đây là cánh cửa, và nó không thể mở.

"Không! Không thể!"

Anh ta cố gắng hơn và bắt đầu gào lên.

"Uruha!!!!!!"

Tiếng đập cửa khô khốc

"Uruha! Cậu ở đâu??? Mở cửa ra!"

"Uruha, tôi không đùa đâu!!! Mở cửa ra!!!!!"_Aoi thét lên lớn hơn, nhưng tiếng thét chỉ loãng đi trong ngôi nhà vắng người.

"Mở cửa ra!!!!!!!!!!!"

"Đừng làm như thế!!!!! Mở cửa ra đi!!!!!!!"

Anh loạng choạng đi đến những chiếc cửa sổ trong phòng, chúng đều bị khóa trái bằng ổ khóa lớn, căn phòng bị cắt điện, thứ duy nhất còn đang vận động là chiếc quạt trần ảm đạm.

"Uruha!!!!! Đừng làm thế"_Aoi bắt đầu khản tiếng, giọng nói đục ngầu đi, còn hai tay sưng lên vì đập vào cửa.

"Thả tôi ra!!!!!!"

Yêu, và được yêu... là như thế nào?! Nhiều người không hiểu được cảm giác đó. Lớp da thịt bề mặt của họ không thể hình dung ra cái thứ nóng ấm hay ngọt ngào trừu tượng của cảm giác được yêu.

"Thả tôi ra!!"

Có khóc ngàn lần, thì sự giam cầm vẫn là giam cầm không thể thay đổi. Anh ta bò lê trên sàn nhà, thất vọng, hoảng loạn. Anh ta không hiểu được chuyện gì đang xảy ra, sự sợ hãi mà tình yêu mang đến, anh ta chịu mình là một con chó, khóc lóc đay nghiến bản thân chỉ để được thoát ra. Nhưng khốn nạn thay, anh ta vẫn còn là một thứ gì đó rất đáng quý của hắn, hắn không động đến anh. Hắn đeo nhẫn một cách thô bạo nhưng rồi lại chỉ nhìn anh ta gục đi vì mệt mỏi. Hắn không muốn nhìn vào sự thật rằng anh chỉ coi hắn là một cái bóng.

Cảm giác yêu thì trọn vẹn. nhưng được yêu là cái gì?!




Hít một hơi thật sâu, Uruha choàng tấm áo dày bằng chất vải thượng hạng lên người. Chân mang bốt và cổ tay sáng lòa những món trang sức đắt tiền.

"Uruha san, hôm nay cậu khá lắm! Hy vọng có thể lại đứng trong top của tháng này!"

Gã đàn ông đó... một kẻ chuyên ăn thịt, theo một nghĩa bóng. Hắn luôn dùng ánh mắt dâm đãng nhất có thể để nhìn những nghệ sỹ mới. Và bởi vì hắn có tiền, tiền như ngọn đuốc, còn đám nghệ sỹ mới nổi là bọn thiêu thân tội nghiệp.

Uruha cười một nụ cười hiền lành như hắn vốn thế_"Đúng... chỉ hy vọng thôi"_Và ánh mắt cẩn trọng không rời khỏi gương mặt gã đàn ông.

Chỉ hy vọng thôi, vì có say mê đến đâu, có cố gắng đến đâu, thứ hạng lại tùy thuộc vào mức độ ân ái hoan hỷ với bọn chúng.

Cầm nhẹ vào lọn tóc kề sát má, gã đàn ông phả thứ mùi dâm dật vào mũi hắn_"Cũng dễ thôi mà"

"Xin lỗi, tôi không nghĩ là dễ đâu. Bởi vì tôi có người yêu rồi."_Uruha hỏi

"Vậy thì về nhà mà húp cháo đi! Thằng ranh!"_Gã đàn ông buông lọn tóc của hắn ra, ném vào mặt hắn đôi mắt giận dữ

"Có húp cũng không húp của ông đâu! Xin lỗi nhé!"_Hắn cười toáng lên, rồi bỏ đi khỏi cánh gà hậu đài.

Theo sau hắn là tay quản lý, gã hớt hải_"Cậu làm cái gì thế??? Sao lại nói với ông ta như thế? Cậu có biết ông ta là ai không hả?"

Uruha quay ngoắt cả người, sấn tay quản lý vào tường, môi cong lên hờn dỗi_"Anh là quản lý của tôi hay của thằng cha đó thế?"_Nói rồi đấm vào tường và bỏ đi tiếp. Tay quản lý vẫn rất sợ hãi, níu tay áo hắn để giải thích_"Thì cậu không thể lên giường với hắn, nhưng cũng không nên nói hắn như thế, những thằng như cái lão chó chết đó là nhà bank, là túi tiền, là cái vịnh biển để cậu neo tàu vào, khi có bão sẽ che chở cho cậu, cậu chỉ cần không gây sự với hắn là được thôi! Hà cớ gì mà hễ đụng mặt là lại sổ vào mặt nhau như thế???"

Uruha mệt mỏi, ngửa cổ lên trời, không khí bên ngoài hành lang lạnh hơn bao giờ hết, trời đã tối om, xe qua lại cũng ít hẳn lại_"Ừh, thì thằng đó cũng tốt, là đại gia, trùm mafia gì đó... là cái gì.. cái gì.. đó đó "

"Nhà sản xuất"_Tay quản lý nhắc

"Phải phải... là nhà sản xuất"

"Vậy thì cậu còn ngần ngại gì nữa?"

Hắn cười_"Tôi chỉ yêu một người mà thôi! Nếu có điều gì khiến tôi không còn có thể yêu người đó, thì tôi sẽ cho tên kia một cơ hội"

"Hả???"

"Còn bây giờ, hắn ta không có cửa đâu!"

"Này, cậu nghĩ cậu có giá đến vậy à???"_Tay quản lý hét lên

Hắn lái xe về, ánh mắt chùng xuống. Hắn đã khóa trái tất cả lối ra, nhốt con người đó bên trong chính căn nhà của anh ấy. Đã xé nát mọi kỉ niệm dù chỉ bằng hình ảnh. Đã làm mọi thứ chỉ vì ghen tức. Uruha không muốn tin những gì mình đang thấy, cũng như Aoi không dám tin những gì mà anh ta đang phải chịu. Hắn không tin bởi vì hắn luôn nghĩ tình cảm của hắn sẽ được đền đáp, hạt gieo xuống sẽ nảy mầm, rằng cái bóng lớn của hắn luôn luôn che trên vai Aoi, rồi một ngày sẽ được ôm lấy cơ thể đó. Chỉ cho đến đêm qua, mọi mộng tưởng vỡ nát thành cát.

Uruha thở nhè nhẹ, đau đớn phải giáp mặt với Aoi lần nữa. Có lẽ sẽ rất kinh khủng, nhưng vô thức hắn vẫn lái chiếc xe trong lặng lẽ, trở về khu chung cư. Lúc ấy đã gần nửa đêm.

Mở cửa căn hộ. Tiếng tít của thẻ cà qua khóa tự động. Uruha đẩy nhẹ tay cầm, bước vào căn nhà bữa bộn, hắn mới kết thúc xong công việc và trở về. Nhìn một lượt qua cái nơi mà Aoi đang sống, và sự hỗn loạn của vật dụng còn y nguyên từ đêm qua, hắn đi xuống gian bếp, mở tủ lạnh và đem ra một chai nước với một gói bánh. Không vội vã, hắn dừng lại, đóng vòi nước. Tiếng xối xả của nước đã tắt lịm, bấy giờ hắn nghe rõ tiếng đập cửa nhè nhẹ, rời rạc từ bên dưới phòng ngủ.


Tháo hàng khóa dài ra, Uruha kéo cửa, và cũng như đã đoán trước, bên trong, Aoi mệt lã vì gào thét. Anh ngã xuống, thở dốc, hai bàn tay bấu chặt trên sàn, không thể đứng dậy nỗi.

"Em làm gì mà phải tệ hại như thế? Em biết là tôi không bỏ mặc em ở đây cơ mà"_Uruha nói, đoạn để chai nước và gói bánh qua một bên, tay hắn xốc Aoi lên, kéo về phía giường nằm. Hắn vất Aoi lên đó, rồi quay trở lại cửa, lấy chai nước cùng với gói bánh_"Uống nước đi đã"

Aoi nhìn hắn căm thù nhưng vẫn đỡ lấy chai nước lạnh, vì chịu khát từ sáng, anh uống chúng thật vội vàng

"Từ từ thôi"_Hắn nói_"Ăn tạm cái này đi"_Hắn nhét vào tay anh gói bánh. Trong lòng hắn tràn ngập sự hối lỗi, nhưng không thể hiện ra đầy đủ, hắn muốn quỳ xuống mà ôm lấy cả thân hình kia, muốn dùng lưỡi mà liếm cho lành vết rách chảy máu trên ngón tay Aoi. Nhưng hắn nghĩ làm thế chỉ khiến Aoi chỉ kinh hãi hơn mà thôi. Hắn biết phải làm sao?!

Aoi chựng lại, rồi ném chai nước cùng gói bánh văng tung tóe trên sàn, ánh mắt anh phẫn nộ, nếu còn đủ sức hẳn đã phản ứng dữ dội hơn. Uruha nhìn theo, gương mặt cứng lại. Mọi cảm xúc ban đầu chìm xuống như viên đá rơi vào hồ nước.

"Aoi san"_Uruha toan nắm lấy tay Aoi, nhưng anh ta đã vội tránh sang một bên, dùng cái sức yếu ớt để cố lê cả thân hình. Làn da dơ bẩn và bộ quần áo nhàu nhĩ.

"Aoi... "

"Tại sao cậu làm thế?"

"....."

"Tôi sẽ báo cảnh sát"

Uruha nhìn Aoi, ánh mắt dò xét_"Cảnh sát?"

"Phải"

Uruha chớp đôi mắt liên hồi để bình tĩnh hơn sau khi nghe lời nói cay đắng ấy_"Báo cảnh sát?"

"Phải"

Hắn nghe một câu "phải" là đầu óc hoang mang, chẳng còn nhận thức được điều gì một cách đường hoàng, trừ việc Aoi đang muốn rời xa hắn. Mà nào Aoi có gần hắn bao giờ để mà gọi là "rời xa"?!. Điều này càng làm hắn hoang mang hơn cả.

"Đừng làm như thế có được không?"_Hắn vội vàng đi đến bên cạnh, ôm lấy tay Aoi, giữ chặt lấy chúng cho dù Aoi có cố sức đẩy hắn ra.

"Nếu cậu sợ cảnh sát đến vậy, thì cút ngay!!!... Tôi... tôi sẽ không... truy cứu..."_Aoi thì thào_"Sẽ không truy cứu...."

Hắn ngẩn người_"Tôi không sợ chuyện đó, điều tôi sợ, chính là mất đi em... Tôi yêu em!"_Uruha nói, và ôm chặt lấy Aoi_"Tôi chỉ yêu có một mình em mà thôi!"

Hắn chỉ yêu một người mà thôi.


"Tôi chỉ yêu một mình em thôi!"_Hắn hét lên

"Đừng!!! Bỏ ra!!!"_Hắn không còn biết mình đang làm gì, hắn chỉ nghe tiếng kêu gào của Aoi, hắn không nhận thức được_"Bỏ ra!!!!"

Aoi giằng co với hắn, bàn chân liên tục đạp mạnh, hai bàn tay tuy đang đau đớn nhưng vẫn cố đẩy hắn ra. Anh dùng hết sức để vừa có thể gào thét vừa có thể thoát khỏi vòng tay đang ôm chặt lấy mình_"Cứu!!!"

Một chữ "cứu" rồi Aoi thấy mình bị kéo, và bị lật ngửa trên mặt giường. Bấu mạnh vào từng nếp vải, anh vẫn không từ bỏ, vẫn cố gắng nhoài người dậy_"Ahh!!!!"_Ngay khi vừa ngồi dậy, anh liền bị bàn tay to lớn đưa lên, chụp ngang miệng và giật xuống. Lại vùng lên để rồi bị ngã.

Uruha cầm một tay anh ta, ấn xuống mặt chiếc giường đã nhàu nhĩ, tiếng rít the thé từ cuống họng bị chặn của Aoi khiến Uruha càng tức giận hơn. Hắn ấn mạnh đến nỗi muốn bẻ gẫy cổ tay yếu ớt của Aoi. Dù bàn tay còn lại của anh đang cố sức đẩy vai hắn ra, nhưng nước mắt lại rơi lã chã trên khuôn mặt, rồi tiếng thở nặng nhọc của anh nữa. Tất cả như một cuộc hỗn chiến. Và hắn quyết phải là kẻ thắng.

Tiếng ồn lắng từ từ, chỉ còn tiếng rít yếu ớt và tiếng thở mà thôi, bàn tay với những ngón thon dài của anh vẫn đang run rẩy chống đỡ, tay còn lại đã dần chuyển sang xanh tái. Bàn tay to lớn kia thì đã hậm hực đỏ. Không thể kêu gào được, khuôn mặt Aoi cũng tái nhợt theo từng cái thít chặt của Uruha.

"N....n...."_Từng cái rít khe khẽ bày tỏ sự chống đối hoàn toàn.

Uruha ấn đầu Aoi xuống thật mạnh, chắc rằng anh không còn có thể phản kháng, lúc này hắn hạ thấp cả thân hình, dùng răng kéo lớp áo sơmi nhăn nhúm trên người Aoi lên, cho đến khi làn da trắng đang phập phồng thở kia lộ dần dưới ánh sáng tù mù phát ra từ phòng khách.

Lưỡi Uruha lần đầu tiên chạm vào làn da đó. Aoi giật mình, bàn tay đang chống đỡ kia bỗng cấu mạnh vào vai áo hắn. Thân hình càng vùng vẫy mạnh, từng lần va chạm nhỏ nhặt, lại khiến Aoi cố gắng kháng cự nhiều hơn. Năm đầu ngón tay anh cào cấu trên người Uruha.

"N....."

Hơi thở khó nhọc làm nóng cả một khoảng không gian.

Bàn tay Aoi thúc vào vai hắn, thúc thật mạnh, mạnh đến mức nhiều lúc hắn gần như bị giật lên. Hắn buông miệng Aoi ra, và gỡ tay Aoi khỏi vai. Đoạn tháo thắt lưng thật nhanh.

"Không!!! Đừng!!! Uruha!!! Đừng!!!"_Aoi không hiểu tiếp theo hắn sẽ làm gì, anh ta sợ hãi, do đó càng quay người né tránh.

Mắt Uruha long lên_"Cho dù em có phủ nhận thế nào! Thì em vẫn là của tôi!!!"

"Khốn nạn! Cậu muốn làm gì?????? Thả tôi ra!!! Đồ chó chết!"_Aoi gào lên, anh ta tuyệt vọng_"Đồ chó chết.... đừng làm thế!!!"

Không cần nghe xem Aoi đang chửi rủa như thế nào, Uruha trói hai tai anh bằng sợi thắt lưng da. Hai chân Aoi bấy giờ cũng bị đè chặt bằng hai chân của hắn, hắn hoan hỉ vì đã chi phối được hoàn cảnh.

Hắn hôn lên trái tim đang đánh những nhịp hối hả, cảm nhận cái nóng ran từ bên trong cơ thể Aoi. Khi môi hắn chạm đến, hắn cảm thấy quay cuồng. Hắn hôn lên mọi nơi, từ thắt lưng đến đầu ngực, một cách vồn vã. Cho đến khi sự tham lam trong hắn nổ tung, chiếc áo sơmi bị xé toạc hàng nút.

Với sự kinh hãi và tởm lợm, Aoi nhìn thẳng vào đôi con ngươi Uruha, nước mắt kéo dài từ khóe, đẫm ướt cổ áo. Anh tự hỏi có phải phía đối diện, kẻ đang dùng sức mạnh để cưỡng ép kia có còn là Uruha san mà anh đã từng biết hay không?

Uruha không muốn dừng lại.

Dù có chấp nhận hay không... thì mọi chuyện sẽ vẫn diễn ra.

Cả hai con người này đều biết như thế. Ai nấy đều muốn giữ niềm kiêu hãnh của bản thân.

Mái tóc vàng nâu của Uruha bấy giờ đã phủ lên trên từng sợi tóc đen dài của Aoi, môi hắn quấn lấy cổ anh không một giây buông ra. Sự kháng cự dù nhỏ nhặt nhất của anh cũng khiến hắn phát rồ lên. Hắn muốn độc chiếm Aoi cho riêng mình. Muốn tất cả từ linh hồn đến thể xác. Khối óc hay suy nghĩ điều kì dị của Uruha dẫn dắt hắn vào cái thế giới kì ảo do hắn nghĩ ra, những định luật quái gở, và những lý thuyết mà chỉ có một mình hắn hiểu. Tình yêu của hắn cũng vậy, nó không quá đà, không hề bộc lộ ra trong khoảng thời gian rất lâu.

Thế nhưng điều gì khiến cái đêm nay lại đến?! Tại sao hắn không mãi mãi im lặng nữa?!

"Nếu em không thể nhìn thấy tôi... thì tôi không thể tồn tại!"

Bây giờ Uruha tận hưởng niềm hạnh phúc được ôm lấy cơ thể sống kia, cái cơ thể mà có nằm mơ hắn cũng không dám nghĩ đến. Được ôm siết thật chặt đến muốn vắt cạn máu đỏ của từng động mạch. Niềm vui hoan lạc kèm theo những oán trách giận dữ. Hắn không muốn chịu đựng nữa.

"Rồi em sẽ yêu tôi thôi"_Uruha nhắc lại, và tháo thắt lưng trên người Aoi xuống, mạnh bạo ném nó văng ra xa. Đưa hai bàn tay trườn nhẹ từ trên vai Aoi xuống tận eo và kéo chiếc quần dài khỏi chân anh ta. Aoi cố nhoài người dậy, nhưng vẫn bị hất ngã xuống trở lại, anh bị Uruha ôm gọn vào người. Trong khi bàn tay phải hắn giữ chặt cổ tay bị trói của anh thì bàn tay kia đã đi thẳng xuống hai chân.

"Ở đây... ở đây chúng ta sẽ kết nối cùng nhau!"_Hắn nói

Chiếc quạt trên trần vẫn quay vun vút, mỗi lần như thế, hình ảnh ma mị xuất hiện trên sàn nhà. Ánh sáng tù mù, phảng phất mùi nước tanh tưởi.


Aoi thét lên.


Không một chút mơn trớn, không một sự dịu dàng.


Một tiếng thét nữa. Hình ảnh ma mị vẫn xuất hiện đều đều.


Hắn kéo rộng hai bàn chân Aoi, và một lần nữa, lớp da đó rách toác. Tia máu nhỏ luồn lách khỏi mớ ruột mỏng manh. Hai bàn chân càng cách xa nhau bao nhiêu, cơn đau xé da lại càng thêm bấy nhiêu. Anh choáng váng, hai mắt mờ đi, còn cuống họng khản đục vì đã quá nhiều lần gào hét. Không có cảm giác hạnh phúc. Mọi thứ đều khô ráo, từ bên trong, lẫn bên ngoài. Và hắn ta đã chi phối tất cả. Aoi chỉ là con mèo nhỏ nằm bất lực, có vùng vẫy cũng chỉ thêm đau đớn.

Từng ngón chân co quắp lại, chịu đựng để không ngất đi. Còn mười đầu ngón tay đã tự cấu xé nhau.

"Nhìn tôi đi!"_Hắn nói, ôm lấy người hắn yêu trong lòng_"Nhìn xem"

Đôi mắt Aoi, chúng không còn sức để mở to nhìn thứ gì nữa.

"Đau...."

Anh thì thào và hạ chân xuống một chút, tiếng thở thật nặng, Aoi cố xoay người để thoát khỏi vòng tay của Uruha.

"Đa..u...."

Hắn không thể đi vào cơ thể anh quá sâu. Nó quá chặt. Rõ ràng Aoi không muốn, và cơ thể cũng bày tỏ sự chống đối. Rõ ràng nơi đó bị xuất huyết. Hắn không thể. Đẩy chân anh lên thật cao, hai đầu gối đã chạm gần sát vào cạnh sườn, hắn hôn nhẹ lên đấy. Bằng lưỡi, hắn nếm lấy máu. Cái thứ máu dơ bẩn do hắn gây ra. Nơi ấy dường như không chào đón bất kì ai.

Gương mặt Aoi càng trở nên nhớp nhúa hơn, nước mắt khô lại kèm mới những vết trầy xướt. Uruha nhấc người, toan chạm tay vào má Aoi để kéo mấy sợi tóc, nhưng Aoi lại né tránh. Đôi chân run rẩy của anh vẫn đặt trên đùi Uruha, chúng buông thõng, đau đớn. Máu từ bên trong lại rỉ ra làm Aoi không chuyển động nhiều được.

Tất cả sự cưỡng ép chỉ còn lại mồ hôi và tiếng thở rời rạc.

Aoi oằn người, ho gắt. Tống cơn đau ra bên ngoài. Mọi thứ êm ắng. Chỉ cơn ho cũng làm anh cảm thấy đau sốn từ bên trong nội tạng. Uruha ngã lên ngực Aoi, im lặng. Hắn ôm lấy cổ anh, trong khi má áp lên lồng ngực anh.

"Aoi, tại sao em không chấp nhận tôi?"_Hắn hỏi, nhưng trong lòng không dám nghe câu trả lời_"Tại sao vậy?"

Hai làn da chạm lên nhau. Hơi ấm truyền cho nhau, giữa căn phòng lạnh tanh.

Aoi nghiêng đầu, đờ đẫn nhìn về một phía. Mái tóc hắn bay chạm vào vành tai anh.



.................


"Căn nhà này làm sao thế?"

Uruha đứng lại, rút thẻ ra khỏi khóa tự động_"Ah~ Tôi sắp dọn về sống ở đây! Cùng với chủ căn hộ này!"

Người hàng xóm gật đầu ra chiều hiểu ý_"Chúng tôi tưởng anh là anh ấy"

"Tôi với anh ta trông giống nhau lắm à?"_Hắn cười

"Đâu có, chúng tôi cũng đâu có biết rõ anh chàng sống trong căn hộ này, chỉ là hỏi cho biết thôi!"

"Ra thế..."_Hắn gật gù, cho thẻ vào ví_"Tôi vào nhé, ít lâu sau sẽ qua chào hỏi mọi người, hàng xóm cả mà"

Hôm đó trời còn chưa tối, hắn trở về sớm hơn mọi ngày. Một tuần liền không hề chạm vào Aoi, dường như nỗi sợ hãi của anh ấy quá lớn. Anh ta không nói tiếng nào, Uruha thực sự nhớ và thèm được nghe âm thanh ấy. Hắn thèm lắm.

Hắn tước đoạt mất của anh dáng vẻ tươm tất lịch thiệp, tước mất thái độ ôn tồn, mất cả nụ cười với khóe miệng sâu ấy. Bây giờ hắn chẳng còn thấy gì. Hình ảnh dòng máu đỏ lan rộng, nhơ nhuốc ấy, những vết rách, và trầy trên khuôn mặt, trên khắp cơ thể. Cái cách hắn mở toạc nơi cấm kị đó ra, thật là đốn mạt.

Uruha bước vào cửa, bật sáng đèn. Hắn dừng lại, đưa bàn tay ôm lấy miệng, nhắm nghiền mắt như để tự trấn an. Sau khi hít một hơi thật sâu, hắn đi vào gian bếp, tắt vòi nước đang xả.

"Aoi san, tôi về đây"_Hắn nói, tay mở nhanh ổ khóa lớn bên ngoài cửa phòng ngủ. Khi mở cửa, hắn giật mình trông thấy Aoi đang cố gắng đập bể tấm kính ở cửa sổ, dù bao bên ngoài tấm kính vẫn là một song sắt có sẵn.

"Aoi!!! Em đang tính làm gì thế?"

Tiếng thét lớn làm Aoi giật mình. Anh hoảng loạn, không hiểu lý do vì sao cả cơ thể không thể cử động nỗi, có lẽ ám ảnh từ cái đêm bị cưỡng ép kia quá lớn. Aoi sợ phải chịu đựng một lần nữa.

Đã một tuần rồi, vậy mà anh ta vẫn không thể thoát khỏi cái cảm giác bất lực đến tuyệt vọng đó.

Uruha giằng co cùng Aoi, đẩy ngã anh ta.

"Em vẫn muốn bỏ chạy????"_Hắn hét lớn_"Vẫn muốn bỏ chạy?????"_Và kéo hai tay Aoi, ném anh ta lên mặt giường. Gương mặt hắn căng ra, nổi những đường gân xanh giận dữ_"Sau bao nhiêu thứ tôi làm cho em, em vẫn muốn bỏ chạy?????"_Đoạn hắn ném chiếc đồng hồ vào cửa kính, khiến cả đồng hồ lần tấm kính nát vụn, rơi loảng xoảng xuống chân tường. Hắn đứng dậy, tháo ổ khóa, mở toang cửa sổ.

"Em muốn đập vỡ kính??? Tôi đập vỡ kính!! Em muốn nhảy khỏi tầng lầu???"_Uruha lôi Aoi đến cửa sổ, hắn dúi đầu, ấn gần nửa người anh ra khỏi cửa_"Em muốn nhảy khỏi đây hả???"

Hắn ấn thật mạnh, mớ tóc đen của Aoi xoắn lại trong từng kẽ tay hắn, chân tóc bắt đầu đứt ra_"Em muốn chết hả???"_Hắn lại hét lên.

"Ahhhh!!!!!"_Aoi túm chặt áo hắn, một tay cấu vào cửa. Cả lồng ngực anh bị chèn đau nhói_"Không!!!! Buông ra!!!!!!!"

"Em muốn chết cơ mà!!!!"

"Không!!!!!! Tôi không muốn chết!!!!!!"_Anh ôm lấy cánh cửa, chống đỡ lại lực đẩy mạnh từ phía Uruha. Chân tường cứ kéo dài mãi trước mắt Aoi, nó sâu hun hút, phía bên dưới, gió thổi qua từng cơn, hàng cây rì rào một cách vô tư, chỉ còn tiếng la hét hỗn loạn của cả hai.

"Tôi không muốn chết!!!!"_Aoi bật khóc_"Buông tôi ra!!!!"_Cánh tay yếu ớt của Aoi túm lấy cổ áo hắn, trong khi cả thân người đã gần như sắp rơi khỏi lầu.

Uruha ném Aoi trở vào bên trong, chính hắn cũng thấy hai mắt ướt và đau. Hắn không hiểu tại sao lại đau đến như thế. Từ từ ngồi xuống, hắn đột nhiên giữ chặt hai chân Aoi.

"Chỗ đó đã hết đau chưa?"

Cánh cửa mở toang, gió và cả hơi lạnh của những ngày đầu tháng hai ùa vào.

"Đã hết đau chưa?"

Aoi nhìn hắn, anh không trả lời mà cố gắng tránh xa ra. Uruha thấy thế liền giữa chặt chân anh ta.

"Đừng!"_Aoi kêu lên, và rút chân lại_"Đừng mà!"

"Vậy nghĩa là vẫn còn đau?"

Hắn buông cổ chân anh ra, để anh không còn cảm thấy bị tấn công nữa_"Còn đau?"

Gió vẫn thổi, Aoi không trả lời... nhưng anh nhẹ nhàng lắc đầu, bàn chân không rút lại nữa, mà đặt xuống sát bàn tay hắn. Uruha cúi đầu, hôn lên bàn chân đó, thật nhẹ, và nói_"Xin lỗi!"

Từ bàn chân run rẩy, hắn xoa nhẹ lên trên. Sàn nhà lạnh không ngăn cơn nóng ấm đến ngày càng gần. Aoi thở nhanh hơn, toan rút chân nhưng lại thôi. Có thể anh sợ. Hắn vẫn hôn thật khẽ khàng, tay từ từ kéo chiếc quần dài khỏi người anh_"Tôi muốn được ở gần em một chút thôi"_Hắn nói. Hai gương mặt gần bên nhau, nghe tiếng thở của nhau. Tim Aoi chưa hết hoảng loạn vì hành động man dại ban nãy, nó đập thật mạnh như muốn vỡ tung. Đôi môi đẹp đẽ và hiền lành của Uruha lại đang ở rất gần, anh đưa hai bàn tay, muốn kháng cự, Uruha biết, mặc cho Aoi ngăn cản, dừng lại một lúc, hắn từ từ xoa lấy hai tay Aoi, gỡ chúng khỏi vai mình, ấn thật nhẹ xuống sàn nhà.

"Đừng từ chối tôi, có được không?"

Aoi nhìn đăm chiêu, nước mắt vẫn chưa ráo khỏi khóe, anh nhìn cho kĩ hai chiếc răng thỏ thân thuộc, và đôi mắt rất nhỏ của Uruha. Anh nhắm mắt, và lại mở mắt, cố gắng đẩy trào hết nước khỏi tuyến lệ.

Một cái lắc đầu rất khẽ. Aoi nghiêng qua một bên, hai chân rút lại, khép chặt như muốn tự bảo vệ mình. Thân thể ngày càng co tròn lại. Hai mắt khi không bỗng nhòe đi khi mà chỉ mới vừa kịp khô. Uruha vén áo anh lên cao, phần eo thật mịn, hắn ôm lấy nó, gác đầu lên nó_"Xin lỗi!"_Hắn nói



Sukiyaki, bài hát đang phát trên TV làm nỗi buồn càng dai dẳng, mặc dù điệu nhạc thật vui vẻ, mà giọng hát lại quá não nề. Hắn gắn lại pin chiếc di động của Aoi, màn hình TV vẫn chiếu những cảnh vui vẻ của dịp Tết trẻ em sắp tới.

"Hàng trăm cuộc gọi nhỡ.."

Lật qua album ảnh trong di động...

... hắn dừng lại trước một tấm ảnh. Một tấm ảnh duy nhất chụp hắn từ đằng sau lưng.

"Aoi..."

Và nước mắt hắn rơi như suối chảy.



.....................

"Hai, ông ta có đó không?"

"Thưa không? Anh có phải là Uruha san không ạ?"

"Phải, nói với ổng, trưa nay đến quán cafe' gần công ty quản lý của tôi"

"Àh dạ vâng!!! Chắc chắn rồi"

Tên gác máy cúp điện thoại.

Uruha ngồi gục đầu trên bàn. Vài phút sau, tay quản lý của hắn bước lại gần. Chưa kịp ngồi xuống, Uruha đã hỏi_"Có phải tôi nên làm thế từ lâu rồi không?"

"Nên làm gì?"

Tay quản lý ngạc nhiên, gã nhìn trên màn hình di động_"Cậu gọi cho lão khốn đó àh?"

Không ngước mặt lên, chỉ một tiếng "ừhm", Uruha uể oải đưa tay tắt điện thoại.

"Sao vậy?"

"Sao là sao?"_Hắn hỏi

"Sao lại đột ngột vậy?"

"........ anh nghĩ... lão đấy... còn muốn có tôi không?"

"Cái đó... "

"Tôi đã làm bẽ mặt thằng già đó rất nhiều lần"_Uruha phá lên cười_"Lần nào cũng vậy, cứ hễ gặp mặt lão là tôi không thể không chửi rủa"

"Cậu cũng có bản lĩnh đấy, gặp người khác thì kì thực đã về quê húp cháo từ lâu lắm rồi"

"Phải..."_Hắn lại cười_"Hoặc là lão vốn có hứng thú quá dai dẳng nên không nỡ đạp tôi ra khỏi showbiz ?!"

"Đừng dùng cái giọng mệt mỏi đó để nói chuyện với tôi nữa... cậu muốn theo thằng đó thật sao?"

Nhìn qua cửa kính, theo dõi dòng xe qua lại, những kẻ yêu nhau đã và đang tay nắm vai kề trên hè phố, đếm không xuể... Uruha hít thở thật sâu_"Tôi... không được phép.. yêu người ấy nữa"

"Huh?"

Hắn từ từ quay lại, nhìn tay quản lý đang ngạc nhiên đến độ thảng thốt của mình_"Tôi không có cửa... Tôi bít cửa rồi"_Hắn cười toe toét, cái miệng trông thật xinh đẹp, nhưng hai mắt đã giàn giụa, dòng thác như đổ ào xuống.

"Uruha san..."

"Tôi không được phép yêu người ta nữa... "




Hắn không được phép yêu Aoi nữa. Hắn tự nói như thế.



"Cậu nên làm như thế từ lâu rồi!"_Tay quản lý nói_"Nhưng mà... sẽ không vui đâu, tôi báo trước rồi đấy!"_Nói rồi gã ném cho hắn một đống giấy tờ_"Kế hoạch cho tháng sau, mùa lễ hội, cậu cố gắng nhé, có gì không rõ cứ hỏi tôi!!!"

Hắn coi như đó là một lời tán đồng, và tự an ủi rằng mình thật sự đã nên làm như thế từ rất rất lâu, thế mà tại sao....




..........................

"Cuối cùng cậu cũng chịu ngã vào tay tôi hả?"_Tên đàn ông lớn hơn hắn một con giáp cười lớn, vỗ bàn tay lông lá lên đùi hắn.

"Đừng nói thế chứ, tôi đến đây là để bàn công chuyện mà"_Uruha nói

"Công chuyện gì?"_Gã liếm mép_"Chuyện lên giường ấy àh?"

"Ah.... nếu ông nói thế... tôi xin về"_Hắn đứng dậy, nhưng gã đàn ông giữ lấy tay hắn_"Ếy, đừng thế, anh chỉ nói đùa thôi, chúng ta bàn công chuyện gì?"

Hắn bặm môi, rõ ràng chẳng có chuyện gì để bàn.

"Ừh thì..."_Hắn ưỡm ợ

Gã đàn ông vuốt ve tay hắn, nhào nắn nó và hôn suồng sã_"Da thịt em thơm tho quá, có phải em là một thiếu nữ giả dạng không thế??"

"Ông đùa nhạt thật! Ha ha ha ha ha !!!"_Hắn cười phá lên_"Tôi không tài nào cười nỗi"

"Nhưng em đang cười đấy ha ha!!!!"

"Tại vì ông nhạt quá há há há há!!!!! Tôi không cười vì câu nói đùa, tôi cười vì ông nhạt thếch!!! Há há !!!!"_Hắn cười nghiêng ngả, vô tình, hắn ngã vào lòng gã đàn ông. Gã không chờ đợi, liền ôm lấy hắn, kéo thẳng ra ngoài cửa.

"Áh!!! Gì vậy????"

"Đi làm người yêu anh"



.............................

"Nè nè!!! Buông ra!!!"

"Em đã đến đây rồi, còn kháng cự cái gì?!"

Hắn ngẩn người ra_"Không, tôi... tôi không có ý đó... tôi... Ối!!!"

Gã đàn ông đẩy Uruha sát vào tường_"Vậy em muốn cái gì?"

"Tôi... muốn... tôi muốn..."

"Lần đầu tiên hay sao thế này?"_Gã hỏi

Uruha cười ngặt nghẻo_"Lần... lần... lần đầu tiên???? Ah ha ha ha!!!! Đúng vậy đấy!! Lần đầu tiên với một gã.. xấu xí như ông!"

"Cái môi xinh đẹp như vầy sao toàn nói mấy lời khó nghe thế nhỉ?"

Gã túm lấy Uruha, mở miệng hắn một cách thô bạo, đè hắn ngửa ra và hôn ngấu nghiến lên cơ thể hắn. Từng lớp áo, từng lớp áo bị lột bỏ, căn phòng hạng sang chỉ có tiếng thở và tiếng đụng chạm da thịt. Khi đã lột bỏ một cách cẩu thả quần áo trên người Uruha, gã bế thốc hắn lên, và ném lên giường. Dưới ánh đèn chói chang, cơ thể trần truồng của hắn phơi ra, mặc cho con súc vật ghê tởm đó liếm láp, cắn xé. Cổ hắn bị thắt lại bằng chiếc cravat, hai chân giang rộng. Bất lực.

Bàn tay kháng cự của hắn bị gã đàn ông gỡ xuống, hắn quơ quào trong vô thức.

"Thằng ranh! Đừng có bày trò nữa!"

Cánh tay hắn bị đè chặt trên nệm.

"Yên nào mèo con"

Gã ôm lấy hắn, ngậm vào và làm hắn cảm thấy choáng ngợp.

"Ah...Ah!!!"_Tiếng rên rỉ của hắn càng khiến gã phát rồ hơn_"Ah!!!"

Cơn đê mê làm Uruha chẳng còn biết mình đang làm gì, bất giác, hắn làm rơi chiếc đồng hồ trên bàn cạnh giường, đầu hắn thả xuống sàn còn thân dưới vẫn ở trên mặt giường.

"Aoi..."_Hắn nhìn đồng hồ_"Đã tối rồi sao???"_Hắn gào lên_"Đã tối rồi sao??"

"Mày gào lên cái gì thế???"_Gã đàn ông gắt

"Buông.. buông ra!"

Uruha bất giác cảm thấy cả cơ thể mình không thể nằm yên, hắn điên tiết lên_"Làm ơn!!!!"

"Mày điên à?"

Hắn điên thật chứ chẳng chơi. Gã đàn ông kinh ngạc_"Mày không thể đi được!!"

"Tao phải đi!'

"Mẹ kiếp!!!"

..........
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 06-02-2011, 11:38
yhunahran's Avatar
yhunahran yhunahran is offline
Bishop
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 11-06-2009
Bài gửi: 919
Cấp Độ: 3
Rep: 80
yhunahran có một sức hút ghê gớm

ếh ếh ếh gây cấn mệt tim Alz-sàn em giết chị viết nữa mau *bóp cổ*
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Old 06-02-2011, 12:58
urupon13's Avatar
urupon13 urupon13 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Tham gia ngày: 26-08-2010
Bài gửi: 1,482
Cấp Độ: 41
Rep: 1930
urupon13 has a reputation beyond reputeurupon13 has a reputation beyond reputeurupon13 has a reputation beyond reputeurupon13 has a reputation beyond reputeurupon13 has a reputation beyond reputeurupon13 has a reputation beyond repute

Gửi tin nhắn qua Yahoo chat tới urupon13
arggg~ đoạn...đoạn cuối đang gay cấn mà viết típ đi chị Alz

@Ran: cô bóp cổ người ta sao người ta viết nổi
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Old 15-02-2011, 01:28
Alzheimer_13's Avatar
Alzheimer_13 Alzheimer_13 is offline
Knight
 
Phòng trưng bày huy hiệu
Prince Angel Prince Angel Angel Classic God Angel 
Gem Pen Angel Classic Silver Pen Wood Brush 
Tổng số huy hiệu: 8
Tham gia ngày: 25-12-2008
Bài gửi: 1,090
Cấp Độ: 124
Rep: 6070
Alzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond reputeAlzheimer_13 has a reputation beyond repute

Chèn ép

Viết bởi:
Alzheimer13
Rating: 16+
Pairing: Uruha x Aoi
Note: for Syzygy
~Belong to IchibanVN.com
Do not repost without permission, please.





------------------> 04


Uruha loạng choạng bước ra khỏi xe của mình, hắn chưa tỉnh táo hẳn. Bỏ qua tất cả sự mơ hồ trong đầu óc, hắn cố mò đường đi vào thang máy. Tầng hầm chứa xe của khu chung cư khép lại trước mắt, hắn lấy lại nhịp thở đều đặn và bắt đầu suy nghĩ về sự việc vừa xảy ra. Từ lúc bắn tin sẽ đến gặp lão già ấy đến giờ, hắn vẫn không thể tin là suýt nữa mình lại đồng ý dễ dàng như vậy.

"Mình làm gì thế này????"_Đấm mạnh vào bề mặt gương bên trong thang máy, Uruha cau mày.

Hắn đi trên hàng lang, chỉ mong mau đi về đến căn hộ của Aoi, chắc chắn hắn muốn nhảy sổ vào mà ôm ấp anh ấy, quả thực là thế. Bây giờ hắn cảm thấy lạc lõng lắm, chỉ muốn trở về thật nhanh, thật nhanh mà thôi.

[ring]

Tiếng chuông điện thoại reo, Uruha đi chậm lại một chút_"Hẳn là cái lão già chó chết đó!"_Hắn nghĩ, nhưng trên máy của hắn không hề có cuộc gọi nào cả, sực nhớ ra đấy không phải là tiếng chuông điện thoại ở máy hắn mà là ở máy của Aoi, cả hai cái hắn đều mang theo bên mình_"Ai đấy?"_hắn hỏi

"Aoi san, anh đây!"

Uruha dừng hẳn, mắt cụp xuống. Tiếng nói chuyện ân cần bên trong điện thoại vẫn tiếp tục, những câu hỏi tưởng chừng rất đỗi bình thường...

"Một tuần rồi em không đi làm, có chuyện gì xảy ra cho em vậy?"

... bất cứ ai cũng có thể hỏi như thế đối với đồng nghiệp mất tích khỏi sở làm trong cả tuần liền

"Nếu em gặp khó khăn gì hãy nói cho mọi người biết nhé! Đừng tự nhiên lại biến mất tăm như thế!"

...nhưng đối với hắn, những câu hỏi ân cần đó không có ý nghĩa gì ngoài việc làm cho suy nghĩ của hắn thêm rối loạn hơn

"Moshi, em có đang nghe gì không đấy? Sao không trả lời? Nếu được ngày mai anh đến nhà xem em ra sao có được không?"

Hắn đứng giữa khu hành lang vắng vẻ, với ánh mắt đờ đẫn bất động, chiếc điện thoại màu đen với vật trang trí duy nhất là hoa văn cỏ ba lá màu ánh kim. Hắn từ từ gấp nó lại, hai chân mày càng kéo sát vào nhau, làm cho hốc mắt trở nên sâu hơn.

Khoảng im lặng trong hắn lại dậy sóng, trong đáy tim bỗng rạn một vết rạn nhỏ nhưng không thể kiểm soát được. Hắn nhắm nghiền mắt như tự trấn an sau đó cho điện thoại vào túi áo rồi đi tiếp. Nhưng bước chân của hắn trở nên nặng nề hơn.

Đặt áo khoác lên chiếc bàn thấp giữa phòng khách, hắn đi vào gian bếp và tắt vòi nước đang xả.

Tiếng ổ khóa mở, khi ánh sáng từ phòng khách len vào phòng ngủ bằng một đường thẳng, ánh sáng soi rõ khuôn mặt của Aoi, anh ngồi trên một góc giường.

"Đã hết đau hẳn chưa?"_Uruha hỏi

"Uhm"_Aoi gật đầu, hàng môi hơi bặm lại, khiến chúng như có một chút tươi tỉnh. Ánh sáng hắt lên từ phía sau, trải bóng Uruha lên mặt đệm, hắn mỉm cười ra và dùng ngón tay vuốt cho vài sợi tóc đang che ngang sống mũi Aoi rơi xuống vai. Từ từ hắn quỳ xuống, bấy giờ hắn nhìn được thật rõ vẻ đẹp của cái hình hài mà hắn đã đem lòng yêu dấu.

"Vừa nãy, tôi có thấy một người gọi cho anh..."

Aoi nhìn hắn, đôi con ngươi đen huyền bỗng mở to như muốn hắn kể tiếp sự việc.

"Anh ta có vẻ quan tâm đến chuyện tại sao em không đi làm"_Uruha vừa nói, vừa mân mê lòng bàn tay của Aoi_"Có vẻ rất quan tâm đấy.."

Thái độ bình thản như không có gì sau khi đã gây ra mọi chuyện của Uruha khiến Aoi cảm thấy vô cùng lo lắng, anh nhíu mày, ánh mắt đảo liên tục vì hoang man_"Cậu đã nói gì với anh ta?"

Uruha bỗng nắm chặt lấy cổ tay Aoi, khiến anh ta giật mình_"Tôi chẳng nói gì cả... "

"Ah!"_Tay Aoi bị nắm chặt đến nỗi nó bắt đầu trở nên tê cứng_"Tôi không có quan hệ gì với anh ta cả, anh ta thường gọi cho tôi nhưng... Uhm!"_Aoi bặm môi, không thể nói thêm được nữa.

Bàn tay Uruha run lên, nó càng thít lấy cổ tay của Aoi_"Có lẽ ngày mai, hoặc ngày mốt... không... ngày mai"

Thấy Aoi có vẻ chưa hiểu ý mình, hắn nói tiếp_"Ngày mai là Chủ Nhật, anh ta sẽ đến đây... "

"Đừng làm gì anh ta!"

Uruha đứng dậy, mặc kệ mọi thứ

"Uruha, tôi xin cậu, đừng làm gì, đừng làm gì... được không?"

"Em... cảm thấy xấu hổ, hay là... sợ?"_Hắn ngoái đầu, hỏi và rồi quay mặt đi, Aoi ngồi trên một góc giường với bàn tay đau nhức. Không thể bước ra khỏi căn phòng của chính mình.


Chủ nhật. Thời tiết đẹp, và trẻ con đùa giỡn dưới sân khu chung cư rộng lớn.

"Chào!"

"Anh là... "

Người đàn ông cười đáp_"Tôi là Takeshi"

"Takeshi...?"

Uruha híp mắt. Dưới ánh nắng, mái tóc hắn óng ánh lên những màu sắng tươi tắn.

"Takeshi à?"

Rút tấm danh thiếp, người đàn ông lịch sự đưa cho hắn và không quên cúi đầu chào_"Tôi là trưởng phòng kế toán bên công ty du lịch mà Aoi san đang làm việc, tôi có nghe nói anh ta là bạn thân với anh, Uruha san! Thật may mắn quá được gặp anh tại đây"

"Ah~"_Uruha gật đầu ra chiều hiểu ý_"Takeshi! Anh gọi cho Aoi hôm qua?"

"Đúng rồi! Nhưng tôi không nghe Aoi trả lời, lo lắng quá nên hôm nay tôi đành đến tận nhà"

"Anh chờ tôi một chút"_Uruha nói, rồi quay sang lũ trẻ để trả lại chúng cái xẻng nhựa bới cát_"Chú phải đi rồi, hôm khác lại chơi tiếp nhé"

Lũ trẻ láo nháo phản đối, nhưng đứa lớn tuổi hơn đã giúp Uruha ổn định mấy đứa nhỏ tuổi hơn_"Chú cứ đi đi, hôm sau ra chơi nữa!"

"Okei"

"Bọn trẻ ở đâu có vẻ mến anh nhỉ?"_Người đàn ông nói

"Bọn chúng dễ thương lắm"

"Đúng rồi"

Cả hai cùng nhau đi vào sảnh chung cư_"Anh có muốn lên nhà chơi không?!"

"Tất nhiên rồi"_Người đồng nghiệp vui vẻ_"Tôi có mua một vài món đến biếu Aoi mà"



..........................


"Hai người ở chung sao?"

Uruha rót nước, mời vị khách_"Àh, chắc là sẽ như thế, hiện tại tôi chỉ ở đây trông chừng nhà thôi"

"Trông chừng nhà?"

Hắn cười_"Thật ra Aoi san có việc cần đi về quê cha mẹ, nên tôi đã ở đây để trông chừng căn hộ giùm anh ta"_Đặt tách trà nóng trên mặt bàn, ánh mắt hắn khẽ khàng như biết chắc sự hụt hẫng của người đàn ông kia.

"Thì ra như thế?! Anh có biết Aoi về quê vì chuyện gì không?! Anh ta có nói với anh không?"

"Tại sao anh quan tâm đến Aoi san nhiều thế?"_Uruha hỏi

"Hả?"

"Ah ha ha! Đùa thôi!"

Hắn uống một ngụm trà, nụ cười nửa vời, đánh ánh mắt về phía cửa phòng ngủ đang mở hé. Ánh sáng bên ngoài cũng như mọi lần, soi rọi vào bên trong làm nên một chiếc gậy sáng thẳng tắp. Takeshi không thể nào ngờ Aoi chỉ cách mình một cánh cửa.

"Thật là không phải, nhẽ ra tôi nên gọi cho Aoi vài lần để biết chắc là anh ta đã đi về quê"

"Không sao"_Uruha cười toe_"Chẳng lẽ anh không thích nói chuyện với tôi à?!"

"Không không! Đâu phải lúc nào tôi cũng được gặp người nổi tiếng! Chỉ là nếu tôi quan tâm hơn một chút thì... àh, hôm qua tôi có gọi cho anh ấy nhưng không ai trả lời cả!"

"Điện thoại của Aoi tôi giữ mà!"

Người đàn ông ngạc nhiên lắm, anh ta không nói được điều gì trong một lúc, sau khi tự trấn tĩnh, anh mới hỏi tiếp_"Thế sao?!"

"Thật ra hai chúng tôi đổi điện thoại cho nhau, Aoi san giữ cái của tôi, chúng tôi chỉ làm thế để tin tưởng nhau hơn mà thôi"

"Anh... với Aoi... thân nhau nên... hay làm thế... nhỉ?"

"Ừh, chúng tôi thân mà"

Sau khi ngồi yên không đặng, anh trưởng phòng đành chào tạm biệt, để lại gói quà và xin ra về. Uruha tiễn anh ta đến tận sân phía bên dưới sảnh của tòa cao ốc chung cư, sau đó chậm rãi quay về căn hộ. Chẳng có gì thay đổi trừ nụ cười trên môi hắn đã hoàn toàn biến mất.

Hắn tháo giày, bung vạt áo khỏi cạp quần, ưỡn vai và mở cửa phòng ngủ. Khi tất cả đều yên ắng thì bên trong phòng ngủ tâm tối chỉ còn lại một âm thanh nho nhỏ, phát ra từ cuống họng đã bị chẹn lại.

"Takeshi san... thật là tử tế"_Hắn nói, cuối xuống thật thấp, nơi Aoi đang bị trói ngược tay ra phía sau_"Mấy món anh ta mua không phải là rẻ đâu!"

"N...n...."

"Nãy giờ em cũng thấy hết rồi nhỉ?!"_Hắn tháo miếng băng dính trên miệng Aoi, anh thở dốc, trán tựa trên sàn nhà, tiếng thở hổn hểnh_"Đồ khốn!!"

"Một tiếng hơn rồi"_Hắn nhìn đồng hồ_"Viên thuốc chắc đã làm em khó chịu lắm?"

Aoi vẫn oằn cả cơ thể trên nền nhà lạnh, hai tay sưng bầm vì bị trói. Uruha kéo ngửa anh để trông cho rõ cái tình trạng thảm hại khi phải chịu đựng trong một khoảng thời gian dài như thế bên trong phòng.

Đôi bàn chân trần bên dưới lớp áo sơ mi trắng đã có vài chỗ lốm đốm ướt, Aoi không muốn Uruha phát hiện ra, nhưng đối với Uruha, việc giấu giếm đó chỉ làm hắn thêm hưng phấn mà thôi.

Hắn giữ chặt hai chân Aoi và kéo chúng rộng ra, trong khi đầu Aoi tựa vào thắt lưng của hắn_"Đã thành thế này rồi àh?"_Hắn nói. Aoi bặm môi, không để mình phát ra âm thanh dơ bẩn nào. Từng cái vuốt ve và chạm tay nóng rang cơ thể. Anh ngửa cổ, rít lên như thể đang rất đau đớn, mặc dù cảm giác phía bên trong là hoàn toàn ngược lại.

"Phải cảm ơn thằng già hôm rồi, nếu không phải nó đưa cho tôi mớ thuốc đó và bảo tôi hãy uống đi thì tôi cũng không nghĩ mình sẽ được chiêm ngưỡng cảnh tượng ngoạn mục này"

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Aoi ngày một nhiều, môi anh bắt đầu khô lại và nứt nẻ_"Đừng..."

"Đừng?"

"Đừng đụng vào nữa"

Uruha vỗ mạnh vào đùi Aoi, năm ngón tay bấu mạnh xuống lớp da đang căng cứng ấy, cảm nhận độ đàn hồi ngây ngất. Rồi đi ngược lên phía trên, chỗ thắt lưng, những mạch đập dồn dập liên hồi. Dù không muốn, Aoi vẫn không thể ngăn cản bản thân, điều đó cứ đến như một bản năng. Những cái ve vuốt, những chiếc hôn quá mạnh bạo lên cổ, Aoi ôm lấy hai mắt, bàn chân co quắp. Mọi rào cản mà anh dày công dựng nên đều đổ sụp.

Hắn biết sự dễ dãi ngày hôm nay chỉ do tác dụng của thuốc, nhưng hắn không quan tâm mấy. Từ từ, hắn cho ngón tay giữa vào bên trong cơ thể Aoi, cú động chạm khiến anh giật nảy.

"Ah!"

Ngón tay lút sâu vào, cho đến khi nó không còn có thể tiến thêm nữa.

"Ah!!!"

Tiếng rên vì đau hay vì khao khát. Uruha kéo ngón tay trở ra rồi lại cho nó tiến vào, lớp dịch nhờn bên trong ruột bắt đầu bao quanh mọi thứ. Aoi ngửa cổ, hai tay duỗi thẳng và tìm kiếm vạt áo, anh bấu chặt vào nó.

"Chỗ này vẫn rất khít, hy vọng nó có thể chịu đựng được"_Uruha nói, tốc độ ngày càng tăng. Hắn sung sướng nhìn thấy đôi chân Aoi ngày một giang rộng, như chào đón hắn vậy.

"Ahhhhh!!!!!"_Aoi oằn người_"Ah!!!!"

Hai ngón tay đã có thể đi vào, thật chậm ban đầu, và thật nhanh về sau, kéo theo sự bản năng đến ngỡ ngàng. Chiếc sơmi ngày càng đẫm ướt hơn, chất dịch trắng bắt đầu tiết ra khỏi cơ thể.

"Đừng!!! Đừng!!!"_Anh van xin hắn, hai tay bấy giờ bấu vào cơ thể hắn_"Tôi không thể... không thể...."

Uruha không dừng lại, hắn giữ khuôn mặt lạnh như băng, ngón tay liên tục nong rộng cái vành thịt đã sưng đỏ kia. Đầu ngón co lên mỗi lần đi sâu vào bên trong, hắn cấu xé điểm nhạy cảm nằm bên trên đó. Mỗi lần như thế, cơ thể Aoi lại cong lên những đường cong khao khát.

"Em cho rằng tôi ngu đến mức đó àh? Nhẽ ra tôi nên mời tay trưởng phòng kia xem cảnh này mới đúng! Để gã có thể kinh tởm em!!!!"_Uruha rít lên, ba ngón tay tiến vào_"Em nghĩ tôi ngu đến mức đó àhh????"

"AHHHHH!!"_Chúng quá lớn, lại một lần nữa, Aoi thét lên, nơi ấy bị tổn thưởng, và nó rộng hơn cả lần trước_"AHHHHH!!!!"

Khi bàn tay Uruha lại dính máu, thì nó dừng lại_"Em là của tôi cơ mà!"_Hắn đưa lên môi, và liếm những giọt máu đó. Aoi lả đi, hai chân từ từ khép lại, đau đớn. Uruha nhìn theo, mắt hắn híp lại...

"Khuôn mặt này...."

Rồi hắn túm lấy mớ tóc Aoi, chúng dài và đen nhánh_"Lại đây!"_Không nói thêm chút gì, Uruha lôi Aoi ra ngoài phòng khách. Anh gào lên, van xin hắn dừng tay. Mớ tóc bị cuốn lại, da đầu bắt đầu nhăn nhúm, hắn lạnh lùng và ghen tuông.

"Khi tóc em dài chấm vai tôi đã nghĩ em trông giống ai đó..."

"Đừng!!!! Cậu muốn làm gì!!!! Buông tôi ra!"_Aoi hiểu rõ Uruha muốn nói đến ai, anh cào cấu lấy tay hắn, nhưng hắn dường như chẳng biết đau là gì hoặc có thể cơn ghen tuông làm hắn mất hết cảm giác, cơn ghen tuông đó có khi còn làm hắn đau đớn hơn là những vết thương trên da thịt.

Aoi loạng choạng đứng dậy, không biết phải làm thế nào, anh ta thể như con chuột bị ném vào góc phòng với cái chân bị kẹp nát, không thể chạy khỏi kẻ thù của mình.

"Em nói để tóc dài vì yêu cầu của công ty, nhưng trên thực tế, em chỉ muốn mỗi khi nhìn vào gương, em lại thấy mình là cô ta, em muốn nhìn thấy cô ta mỗi ngày! Đó là lý do em không bao giờ chấp nhận tôi?????"_Uruha hét lớn, ném Aoi đập lưng vào tường, một mình đi vào phòng tắm, lôi ra một cây kéo.

"Tôi xin cậu!"_Anh van nài_"Đừng làm thế!!!"_Và lắc đầu không thể tin vào mắt mình, cây kéo đang ở ngang tầm mắt của anh, và con người cầm nó sẽ không dừng lại. Uruha tiến đến, Aoi co cả cơ thể lại, ngay khi bị túm lấy mớ tóc và lôi đi ra giữa tấm thảm giữa phòng khách.

Tiếng van nài chỉ làm Uruha thêm ghen tức, hắn cầm kéo, nện chặt chân ngang qua đầu , đè Aoi sát xuống, và hắn dùng kéo cắt phăng đi từng lọn tóc một.

"AHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Aoi gào lên, từng sợi tóc bị rải trên thảm là từng cơn đau thắt trong tim, anh khóc như một đứa trẻ.

"Đồ chó chết! Giết tao đi!!! Đồ chó chết!!!!"

Những câu chửi rủa nghẹn trong họng. Hắn cố hết sức giữ chặt Aoi trên sàn, mớ tóc dài bây giờ vương vãi khắp căn phòng, tất cả thêm hỗn loạn.

"Giết tao đi!!! AHHHHHHH!!!!"

Ngay cả khi Aoi bị xâm phạm, anh cũng chưa bao giờ nói những lời này.

"Câm miệng đi!!!! Đồ ngu!!!"_Uruha ném cây kéo qua một bên, kéo mớ tóc đã cắt rời ra xa, kéo giật cổ áo Aoi, đưa mặt sát vào hắn_"Tôi sẽ có được em, cả thể xác..."_Hắn tháo một cách hoang dại hàng nút áo mà Aoi đang mặc_"... lẫn tâm hồn!"

"Mày đừng có mơ!"_Aoi nhìn hắn bằng đôi mắt căm thù

Hắn đã quá thèm muốn tình yêu đó, như không suy nghĩ, không cần biết cơ thể Aoi có đón nhận hắn hay không, hắn cởi chiếc áo Aoi đang mặc... cho đến nút cuối cùng thì vẫn để đóng, hắn mạnh bạo xâm phạm vào. Một cái đẩy khô khốc cưỡng ép.

"AHHHHHHHHH!!!!"

Cả sống lưng Aoi lạnh toát, ưỡn cong lên, hai bàn chân ghị chặt dưới sàn, các ngón chân co lại. Mồ hôi trên trán như chẳng còn muốn rơi nữa. Anh ngửa cổ ra phía sau, hệ thần kinh căng lên hết mức. Ngay khi cần cổ anh vừa tầm, Uruha cắn lên nó, Aoi không thể ngăn cản, cơn đau thốn từ bên trong ruột có thể nói như cơn đau khi sinh hạ cũng không biết chừng. Bởi vì Uruha đã không còn màng đến cảm giác của anh, hắn đổ cả cơn nóng giận vào bên trong cơ thể ấy. Hắn xé toạc hệ cơ.

Máu rỉ ra thành dòng bao quanh dương vật hắn. Aoi căng từng thớ thịt để nuốt trôi sự va đập đầu đời như thế. Hắn đẩy vào thật sâu, cho đến khi tưởng như đã gần chạm đến nội tạng bên trên, và lại đi ra thật nhanh. Nỗi khao khát, sự hoang tưởng hóa thành con mãnh thú, hắn vội vã xâm chiến thật nhiều hết mức có thể.

"Kêu lên đi! Hét lên!!!! Cho tôi nghe cái âm thanh mà chưa một ai được nghe!!!"_Hắn nói, thân dưới vẫn tiếp tục sự cưỡng ép.

"Ahhh!!"_Aoi oằn người, nơi đó bị tổn thương. Anh quờ quạng hai bàn tay, chẳng biết mình đang muốn tìm thứ gì, chỉ biết sự đau đớn làm anh không thể nằm yên. Một giây, hai giây trôi qua, ngày một khủng khiếp hơn, cứ thế chúng kéo dài như không bao giờ dứt.

Hắn rướn người thật cao, để hôn vồn vã vào hai bên đôi má đang đỏ ngây ngất của người-tình. Bàn tay hắn bắt đầu trườn theo hai vai Aoi, cuốn mười đầu ngón tay đang hoảng loạn kia vào lòng bàn tay của hắn.

"Ha....ah....."_Tiếng khoái cảm hắn thốt ra, nhìn ngắm tấm ngực thở dồn dập lên xuống. Cho dù cái vị tanh tưởi từ dịch ruột rít chảy từ thân dưới cũng không làm hắn thôi cảm giác suy tư và ngưỡng mộ hình ảnh đang phơi bày trước mắt.

Tiếng thở rất nặng, và tiếng thét la lịm đi, chỉ còn hai con người ngu muội đang tự gây nên nỗi đau cho nhau.

Uruha đã làm thế, hắn cảm nhận sâu sắc cái đê mê chết người trong khi cơn ghen tuông của hắn... theo một cách dễ dãi nào đó... đã trôi tuột đi. Đầu óc hắn bấy giờ dần trở nên trống rỗng. Cơ thể thít chặt của Aoi ngày một giãn nở, hắn có thể hòa quyện nhịp nhàng.

Hôn lên môi, hắn kéo cái lưỡi đang đờ đẫn trong vòm họng Aoi ra, quấn lưỡi hắn vào. Da thịt Aoi trở nên nhớp nhúa, chỉ cần chạm nhẹ cũng nghe cảm giác dính chặt như có ai đó tưới thứ nước ái ân lên cơ thể. Uruha lấy tất cả sự tự tôn của Aoi, hắn lôi chúng ra từ sâu bên trong, xát muối vào chúng, và ăn dần chúng, cho đến khi sự tự tôn... mất đi.

"Ah...ah! Ah...."

Aoi không thể kiểm soát được những âm thanh mà mình phát ra, anh mở miệng mặc cho Uruha mơn trớn lưỡi. Tiếng rên rỉ tưởng như đau đớn cứ nối theo nhau. Âm thanh da thịt va chạm làm tâm trí anh cũng quay cuồng theo. Trong một khoảnh khắc nào đó, Uruha bất giác cảm thấy đôi chân của Aoi như vừa mới chạm vào hông mình.

Đầu Aoi trượt theo từng cú đẩy mạnh, ánh mắt ngập trong nước.

"Ôm lấy tôi đi!"_Hắn nói và hôn lên cổ anh_"Ôm lấy tôi đi!"_Hắn vào thật nhanh, khiến Aoi dường như bị shock lần thứ hai.

"Ahhh!!!! Đừng!!!!! Ahhhhh!!!!!!!"

"Em cảm thấy gì?"

Aoi ngắc ngoải trong vòng tay hắn_"Đừng!!!.... đau"

"Em nói dối"_Hắn thỏ thẻ_"Em nói dối"

"Đau... ah!!!"

Tất cả đều trở nên dễ dàng, khi đôi chân người-tình bỗng dưng tự nguyện ôm chặt lấy, và bàn tay co những ngón yếu đuối về phía hắn. Hắn chạm đến sự cực đỉnh trong một vài giây. Cả cơ thể ôm cứng lấy Aoi, hắn đưa tình yêu sâu vào bên trong, mọi thứ trở nên thật dễ dàng. Vị đắng của cơn ghen tuông giống như những nhịp thở gấp gáp, chúng bị thổi tung ra bên ngoài. Hắn giữ hai vai Aoi, nhấc cả cơ thể anh lên, cho đến khi anh chỉ còn cách dùng hai tay ôm quàng qua cổ hắn nếu không muốn ngã.

Sức nặng của anh kiềm hãm vật đó vào sâu bên trong, mặt đối mặt, từng đường nước mắt đã khô, hay từng sợi tóc còn vương trên má đều hiện ra tinh nguyên dưới con mắt hắn.

"Tôi yêu em, luôn luôn yêu em"

Căn phòng bừa bãi và hỗn độn, tấm thảm trải sàn nhăn nhúm gợn thành sóng, cơn ái ân oi bức vẫn diễn ra, tự nhiên như nước chảy từ trên cao xuống thung lũng. Đóa hoa sen của một tình yêu dị vật.

Lưng Aoi oằn xuống, hắn trườn theo, như một đôi sam. Anh dối rằng mình đang đau đớn, nhưng quả thực cơn đau đớn chỉ còn âm ỉ, còn bây giờ... cảm giác này, cứ như ảo thuật: rõ ràng như thế đó, nhưng làm người ta không muốn tin vào.

Anh bấu chặt tay vào mặt thảm, Uruha gác một chân của anh lên vai. Hắn mở chúng thật rộng, và trông thật rõ hình hài yêu dấu đó. Một lần nữa thôi cho trọn vẹn khao khát, và hắn mơ mộng đến thật nhiều thứ sau này, như một tên ngốc ngủ mơ.

"AHHHH!!!!"_Tiếng rít ngày một nhanh, cú đưa đẩy ma quái, khuấy đảo ruột gan. Aoi vô thức buông tay khỏi tấm thảm_"Ahh!"

"Uruha nhắm mắt, gục đầu sát trên ngực Aoi, bàn tay cố gắng giữ chặt chân anh trên vai_"Aoi!!! Xin đừng rời bỏ tôi"

Aoi không nghe rõ chữ, chỉ biết có một thứ gì đó quá đỗi khác lạ_"Uhm!!!! Ah!"

"AH!"

Không gian trở về yên lặng. Hắn ôm lấy Aoi, thứ dịch trắng trút trọn vào cơ thể người-tình, nóng ấm. Trên lồng ngực đang phập phồng, cũng ướt những tia ái ân. Aoi không nhìn hắn.


Anh không muốn nhìn hắn nữa.


Hắn ôm lấy anh, hôn âu yếm.


Tiếng nước, hắn tựa cho Aoi ngồi yên trên một chiếc ghế. Anh ngồi và đầu rũ xuống. Mớ tóc thừa trôi theo dòng nước xả ra từ chiếc vòi hoa sen. Cứ thế cho đến lúc mồ hôi và những thứ nhớp nhúa khác cũng trôi theo.

Uruha dùng một miếng bông mềm, đổ dầu tắm, và nhẹ nhàng thoa nó lên người Aoi.

"Uhm!"

Aoi xoay mặt về hướng khác, bàn tay nắm chặt như gượng ép. Miếng bông tắm cứ giễu cợt cảm xúc của anh. Nó trơn tru rảo qua từng thớ thịt. Aoi nhắm nghiền mắt. Bên dưới dòng nước nóng, mọi hình ảnh dồn dập, vồn vã, những cái vuốt ve mơn trớn ập đến.

Hắn chăm chỉ rửa sạch đầu tóc cho anh. Biết chỗ đấy đang rất xót và đau, hắn không đụng đến mà chỉ cho nước chảy qua.

"Uhm!"_Anh cúi thấp người, hai đùi khép chặt.

"Đừng thế! Tôi không làm sạch được!"_Hắn nói và kéo hai chân Aoi ra, sau đó tự do va chạm vào nó.



Aoi trở về phòng, tựa lưng vào cửa, không thể thở được. Anh nấc lên, nước mắt chảy dài. Anh không muốn tỏ ra ủy mị, vì nước mắt đàn ông không thể chảy nhưng...

"Tôi muốn chỗ này lúc nào cũng chào đón tôi"_Hắn nói thế

Chiếc sơmi dài gần đầu gối, và không có gì nữa.

Đôi mắt anh như đơ cứng, cảm giác buồn nôn nhẹ bên dưới bụng, bàn tay run lên lẩy bẩy.

"Chuyện đó là gì... tại sao nó lại xảy ra..."_Anh liên tục tự hỏi


Ngày hôm sau, khi trời còn chưa kịp sáng, hắn đến. Y như con quỷ trong đêm, hắn tiếp tục cưỡng ép để làm chuyện đó thêm một lần nữa. Dù tiếng la hét chống đối rất lớn, song đã bị vòi nước bên ngoài gian phòng tắm dìm mất. Hắn cứ mặc sức xô đẩy thể xác anh.

Tiếng nhục dục mà hắn mong muốn được nghe, để được như vậy, hắn không còn cách nào khác là khiến cơ thể anh quen dần với việc bị xâm phạm. Hắn muốn cả tinh thần lẫn da thịt của Aoi phải khao khát ngược lại. Chuyện này cũng dễ hiểu mà thôi.

Trong cơn say ngủ, anh choàng tỉnh, tim đập thật nhanh như muốn vỡ ra. Anh cố gắng để tìm cách gọi một cú điện thoại, hoặc nhắn một tin nhỏ cho bạn bè, cố gắng làm một dấu hiệu kêu cứu. Nhưng hai cánh tay to lớn đó đã ngăn cản tất cả.

"Có tôi rồi em còn muốn làm gì nữa?"

Sức lực đó đủ để bẻ gẫy cổ anh, nhưng hắn không làm thế. Cái hắn cần là một tín hiệu từ anh. Sau đêm thứ hai, thứ ba, và thứ tư... Aoi không còn có thể ngủ được. Hốc mắt anh bắt đầu thâm quần, vì sợ hãi tiếng mở cửa giữa khuya. Anh biết cho dù không nhắm mắt lại thì hắn cũng không bỏ qua nhưng nỗi lo lắng khiến hai mí mắt chẳng tài nào khép được.

Một hôm Uruha trở về, hắn cảm thấy rất khó chịu, công việc làm một ngôi sao có vẻ đang tiến triển rất tốt, nhưng càng ngày hắn càng bị chèn ép. Quá nhiều thứ mê muội, cám dỗ, cứ như muốn kéo hắn rời bỏ Aoi, con người mà hắn đã dùng mọi cách để có được. Hắn mở cửa phòng ngủ, không bật điện, và đi đến bên cạnh Aoi. Mái tóc anh đã bị cắt ngắn, và cơ thể suy nhược. Hắn bất giác ôm lấy, dụi hai mắt đẫm nước vào lồng ngực anh, Aoi hoảng hốt choàng tỉnh. Bấy giờ trời chỉ mới nhá nhem tối.


"Đừng!"_Tiếng van nài nho nhỏ_"Đừng! Tôi đau lắm!"_Anh nói, tay gỡ bỏ mái đầu Uruha khỏi người

Nước mắt hắn từ trên cao, nhỏ xuống cổ Aoi, hắn nói trong tiếng nấc nghẹn

"Aoi san! Chính tôi đã giết cô ấy"

Ánh trăng không thể rọi vào phòng, bởi vì ánh sáng màu hồng từ những ngôi nhà cao tầng đã nhấn chìm nó.

"Phải... chính tôi.."_Gương mặt hắn thất thần_"Tôi giết cô ta"

Aoi cố gắng nghe rõ những gì mà hắn nói, không một nhịo thở...

"Tôi không thể giấu điều này quá lâu... đã một năm hơn rồi... tôi cảm thấy... tôi... "_Nước mắt hắn bây giờ không thể ngừng lại. Hắn ôm lấy Aoi_"Tôi chỉ muốn..."

"Uruha..."_Aoi nhìn hắn_"Tôi có thể chết được chưa?"_Anh cười_"Tôi đã mãn nguyện rồi"

"Aoi... đừng"_Hắn lắc đầu_"Tôi không muốn em chết!"

"Chẳng phải... cậu vừa nói cậu giết cô ấy?"

Aoi nhẹ nhàng đẩy tay Uruha khỏi eo mình, vẫn nhìn hắn với một nụ cười thỏa mãn, trái hẳn với những gì Uruha suy nghĩ, anh chớp mắt và khuôn mặt anh bỗng dưng giàn giụa_"Tôi biết Aoi không bao giờ bỏ tôi... mà có kẻ... đã tước đoạt cuộc sống của cô ấy"

"Không phải như thế!!!"

"AH!!!"

Cú tát thật mạnh do sợ hãi của hắn làm Aoi suýt ngất đi, hắn đứng dậy, bối rối như vừa gây tội lớn. Hắn chạy nhanh ra bên ngoài dùng kéo cắt một dây vải thật dài, sau đó trở lại, túm lấy Aoi. Hắn trói hai tay anh vào nhau và thắt chặt lên đầu giường, đồng thời dùng luôn phần dây còn lại để bắt ngang qua miệng anh.

"Uhm!!!!!!!!!!!!"_Aoi cố vùng vẫy, nhưng đã hoàn toàn bị chế ngự

Hắn vuốt những giọt mồ hôi lạnh trên hàm_"Tôi không để em chết đâu!! Không bao giờ!!!"

Aoi không thể nói lời nào vì miệng đã vướng dây vải, hai tay không thể cử động vì đã bị trói chặt, chỉ riêng ánh mắt là vẫn đâm thấu vào từng thớ gan ruột của Uruha.

"Nó là con đàn bà đốn mạt nhất mà tôi từng thấy, Aoi... tin tôi đi!!!"_Uruha nói_"Tôi đã yêu em, đã yêu em ngay từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau"

Hắn nói, hai hàm răng liên tục cắn vào nhau, khuôn mặt hoàn toàn mất bình tĩnh.

"Tôi đã yêu em ngay từ khi chúng ta còn đang học năm nhất của trường cấp 3, cho đến tận bây giờ... đâu phải tự nhiên mà tôi có thể chở em đi khắp thành phố, đâu phải tự nhiên mà vào những ngày lễ Thất tịch hằng năm, tôi lại chỉ ở nhà mà nhất quyết không đi cùng hai người... bởi vì... tôi yêu em!!!!"

Aoi nhìn hắn, ánh mắt càng giận dữ hơn.

"Không phải tôi dùng mọi cách có thể để có được em. Tin tôi đi!!!! Tôi đã muốn đem tình yêu của tôi xuống mồ!!!! Nhưng Aoi, những ngày qua, tôi đã cưỡng ép em làm chuyện đó, nhưng tôi không cảm nhận được thứ gì từ em, và khi ra bên ngoài tôi lại va vấp vào quá nhiều cạm bẫy, tôi sợ một ngày nào đó tôi sẽ quên mất em là ai, tôi chỉ muốn được yêu em mà thôi"

Có lẽ những va vấp đó, đã khiến hắn hình dung bản thân đến cô ấy, một người con gái khác cũng mang cái tên như Aoi.

"Tôi đã không thể tha thứ được... cho những kẻ... tổn thương em"_Hắn nói, bàn tay nắm chặt, quá khứ như ập về, những mảnh vụn tốt đẹp và xấu xa_"Nó là con đàn bà đốn mạt nhất... tôi chỉ thỏa mãn cho nó mà thôi"

Tất cả, tất cả quá khứ đang chèn ép vào tim hắn_"Tôi chỉ thỏa mãn cho nó mà thôi, đó là điều mà nó cầu xin để được có"

Trong mắt Aoi bây giờ, từng lời hắn nói ra đầy ngụy biện.

thay đổi nội dung bởi: Alzheimer_13, 25-02-2011 lúc 21:04
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks & Social Networks


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 18:07.

Bản quyền oOo VnSharing Group oOo © 2007 - 2012
Vui lòng ghi nguồn VnSharing.net khi bạn dùng các bài viết của site. LIÊN HỆ QUẢNG CÁO: 0945255655. Mail: hyutars@gmail.com
Powered by: vBulletin Copyright © by 2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.