![]() |
|
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|
Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo. Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên! Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây. Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi. |
|
||||||
| Xem Kết Quả Phiếu: Các bạn thích đọc theo kiểu nào? | |||
| Bình thường để dài dòng cuộn tay cho sướng như từ trước đến giờ. |
|
33 | 38.37% |
| Bỏ vào spoil cho mất công click click click. |
|
53 | 61.63% |
| Số người bỏ phiếu: 86. Bạn chưa có quyền tham gia bình chọn | |||
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#1
|
||||||||
|
||||||||
|
[Fic] Đông Phương Ký
Đông Phương Ký ![]() ![]() Một vài lưu ý
Chương 1.2.3 Chương 004 Chương 005 Chương 006 Chương 007 Chương 008 Chương 009 Chương 010 Chương 011 Chương 012 Chương 013 Chương 014 Chương 015 Chương 016 Chương 017 Chương 018 Chương 019 Chương 020 Chương 021 Chương 022 Chương 023 Chương 024 Chương 025 Chương 026 Chương 027 Chương 028 Chương 029 Chương 030 Chương 031 Chương 032 Chương 033 Chương 034 Chương 035 Chương 036 Chương 037 Chương 038 Chương 039 Chương 040 Chương 041 Chương 042 Chương 043 Chương 044 Chương 045 Chương 046
|
|
#2
|
||||||||
|
||||||||
|
Tem, fic đọc được đấy bạn, mới có 2 chương nhưng có vẻ rất hứa hẹn đây
![]() Mà trong chương 2, thiếu phụ đó là ai nhỉ, Reimu ah, nhưng mà độ ba mươi mấy tuổi thấy nghi quá ![]() Mong chương kế tiếp, rep phát cho lên tinh thần nào
|
|
#3
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 01
Chương 02
Chương 03
|
|
#4
|
||||||||
|
||||||||
|
Cool
![]() Công nhận dạo này FC mình thu hút được nhiều hiền tài thật
|
|
#5
|
||||||||
|
||||||||
|
Akikaze theo dự đoán thì có họ tên đầy đủ là Akikaze Hakurei hên xui
Còn người kia là Yukari Yakumo
|
|
#6
|
||||||||
|
||||||||
|
HÓa ra không phải Reimu ah, Akikaze chắc là đời sau
![]() Càng lúc càng hấp dẫn
|
|
#7
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 4 : Khế ước
Đền Hakurei là một trong những cửa ngõ quan trọng thông Ảo mộng chi địa với thế giới bên ngoài, nó cũng là một trong những mắt xích ấn phong của kết giới Long Thần. Gia tộc Hakurei ngày đó là nhất đẳng gia tộc phụng sự Long Thần nên được Long Thần ban cho nhiều điều ưu ái. Trước khi Long Thần rời bỏ trần gian đã lập một khế ước với gia tộc Hakurei hứa sẽ bảo trợ đời đời cho gia tộc này đồng thời cũng để lại không ít pháp bảo, thần khí, có sức mạnh kinh thiên cho họ, miễn là gia tộc Hakurei còn tiếp tục bảo vệ kết giới. Trải qua ngàn năm nay gia tộc này vẫn luôn tận tụy thực hiện lời hứa đó với Long Thần. Kiến trúc của đền Hakurei là kiểu kiến trúc Thần Đạo cổ xưa, xưa đến nỗi nếu đem so với các kiến trúc thời nay quả có nhiều khác biệt. Cả khu đền chỉ có một gian điện chính còn gọi là thần điện, một gian khác để ở, và một nhà kho. Sân đền được lát bằng đá, mỗi phiến đá đều vuông vức đều đặn kết lại với nhau tạo thành một khoảng sân khá rộng. Hai bên sân đền là những hàng cây đại cổ thụ rậm rạp không biết đã bao nhiêu tuổi và có tự bao giờ. Trước điện thờ chính nằm đó canh gác là một tượng rùa thần bằng đá khá lớn (Komainu), niên kỷ cũng chỉ có thể lớn hơn hoặc bằng với đền Hakurei này. Nhìn xa xa ra phía cầu thang đá dẫn lên đền thờ Hakurei là một cổng thần (Torii) được sơn màu đỏ của táo chín, cổng thần này có thiết kế rất đơn giản với hai cột trụ chống đỡ và một thanh dầm bắt ngang qua. Ở giữa thanh dầm này có treo một kim ấn khắc rồng đại diện cho Long Thần. Ở phía sau gian điện chính có một mảnh vườn khá rộng trồng đủ thứ cây trái nhưng nhiều nhất vẫn là trà. Trà của đền Hakurei cũng được xét vào loại ngon, thường được vu nữ (Miko) của đền thu hoạch đem phơi, phần thì để dùng, phần thì để đãi khách, phần dư thừa vụn vặt thì thỉnh thoảng vẫn được mang xuống núi bán để kiếm thêm tiền chi tiêu cho đền. Do trà này hấp thụ linh khí của Ảo mộng chi địa, khi uống vào có tác dụng thanh tâm lọc khí rất tốt, nên bán ít bán nhiều, bán rẻ bán mắc gì cũng có người đến mua hết sạch. Phàm là người tu luyện đạo pháp vốn chỉ cần ngày ngày hấp thụ linh khí tinh hoa của trời đất là có thể sống được, hà tất phải đem cái chuyện bán buôn phàm tục này ra để làm gì? Nguyên cớ là vì vu nữ đời này của gia tộc Hakurei là một truyền nhân xuất sắc, bốn mươi năm trước đã chế ngự được đại yêu quái vào hàng mạnh nhất Ảo mộng chi địa, thành ra việc trấn giữ đền Hakurei cũng không còn phải lo mấy, rảnh rỗi nàng ta lại xuống núi mua sắm ít đồ, khi thì là quần áo đủ loại, truyền thống có, kì quái cũng có, có khi lại là những món đồ chơi Tây dương. Ai cũng biết gia tộc Hakurei thì không thiếu tiền, nhưng luật lệ gia tộc cấm tự tiện bỏ đền mà đi lung tung, người vu nữ giữ đền Hakurei một khi đã mang trọng trách thì cả đời chỉ được phép xuống núi trở về gia trang của gia tộc hai lần. Có điều vu nữ đời này lại là một người tính tình cổ quái, nàng vốn cũng chẳng xem mấy cái thứ luật lệ đó ra gì nên thỉnh thoảng cứ vài năm vẫn xuống núi dạo chơi như vậy, kết quả là một nhà kho chất đầy các thứ linh tinh của thế giới ngoài kia. ________________________ Đêm khuya thanh vắng, gió thu thổi nhẹ làm những chiếc phong linh treo ở thần điện vang lên những thanh âm trong trẻo. Nếu như theo lịch của thế giới ngoài kia thì hôm nay chính là nguyên tiêu, trăng tròn vằng vặc. Phía trong thần điện tối đen như mực kia đã có người châm đèn, ánh đèn cầy tuy mờ ảo nhưng cũng đủ để cho ta nhìn thấy thấp thoáng gương mặt yêu kiều của nàng vu nữ. Vì biết bạn của mình không thích ánh sáng nên khi nãy nàng đã dập tắt hết đèn đuốc đi, giờ thì nàng chậm rãi đi châm đèn khiến căn phòng sáng dần lên. Những ngọn nến nhảy múa tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh ấm áp chiếu sáng gian điện thờ. Đồ đạc trong gian phòng này không nhiều, ngoài bàn thờ thần ra thì chỉ có một cái bàn, ba cái ghế bằng gỗ tùng đặt ở sát cửa sổ nhìn ra khoảng sân phía trước đền, một vài lá bùa may mắn treo cho có lệ trên một sợi vải trắng ở bức tường bên trái, sát cửa có một cái giá để lồng đèn giấy. Khi ánh sáng đã tràn ngập gian phòng này thì gương mặt diễm lệ kia mới hiện rõ ra, nàng vu nữ tên Akikaze kia chính là bà lão cách đây mấy canh giờ ở dưới chân núi. Hóa ra bà lão kia cũng chẳng phải là thiếu phụ gì mà lại là một vu nữ. Với nhan sắc đó và bộ dạng đó thì kẻ nào gặp ắt cũng sẽ nghĩ nàng là một đóa hoa đã có chủ, chứ không ai có thể ngờ nàng vẫn còn "con gái" (!?). Nếu không tính những lần nàng ta phá luật trốn xuống núi dạo chơi thì lần vừa rồi chính là lần thứ hai nàng xuống núi để trở về gia trang của gia tộc Hakurei, việc này ắt có điều hệ trọng ở bên trong. Akikaze nhẹ bước về phía cửa, dùng bàn tay thon thả nhẹ cầm chiếc đèn lồng giấy rồi châm lửa. Nàng đẩy cửa bước ra ngoài khiến cho cánh cửa gỗ vang lên những tiếng kẽo kẹt khó nhọc như người đang ngái ngủ bị buộc phải dậy làm chuyện gì đó. Ngoài hành lang của điện thờ không được ấm áp như trong phòng, gió thu thổi lành lạnh làm cho những chiếc phong linh vẫn phát ra những tiếng kêu leng keng trong đêm, hành lang in bóng người vu nữ đang từng bước tiến về phía gian phòng nhỏ hơn nằm cạnh điện thờ. Người vu nữ ấy bỗng dừng lại, có vẻ dò xét một chút, rồi từ từ đẩy cánh cửa sang một bên, vội bước vào phòng sau đó nhanh chóng kéo cửa trở lại vị trí cũ cứ như sợ gió lạnh sẽ ùa vào gian phòng nhỏ này. - Reichan! Reichan! Mau dậy đi! Gian phòng nhỏ này tuy chỉ bằng một phần ba thần điện, nhưng đồ đạc thì chất đống ngổn ngang, nào là quần áo từ đông tây kim cổ, nào là đồ chơi các thứ, lại có hẳn một bộ áo giáp Tây dương đứng chống kiếm ở góc phòng trong, bên phải. Việc xuất hiện một bộ áo giáp Tây dương ở đây đã là thập phần kì quái, nhưng kì cục hơn nữa là cái mũ giáp của nó ở khe mắt thì bị dùng mực đen tô vẽ thành hai con mắt hố nhìn thao láo, nhích xuống phía dưới một chút là một cái miệng đỏ chóe cũng được vẽ lên, hai bên má chả biết đã bị ai đánh phấn hồng mà còn chấm thêm một đống nốt ruồi màu đen, kì quặc hơn là ở phần giáp thân bị vẽ lên một cái áo ngực của phụ nữ. Nằm chình ình giữa phòng là một đống bùi nhùi nào là chăn với gối chả thể nhìn thấy người đâu. - Reichan! Mau dậy đi nào! Dậy đi, ta có cái này hay lắm! Cái đống bùi nhùi chăn gối đệm giữa phòng khẽ nhúc nhích một chút rồi lại nằm yên giả điếc. Akikaze lúc này nhíu mắt nhăn mày gương mặt vừa giận vừa yêu, bỗng không biết từ lúc nào trong tay nàng ta đã là một cái cồng rất lớn chẳng biết nhặt được ở đâu, còn chiếc đèn lồng kia đã tọa lạc ở trên một cái bàn gỗ hình bán nguyệt mà chả biết cái người làm ra nó nghĩ cái gì. Không cần dùi hay bất cứ một thứ công cụ gì khác, Akikaze dùng bàn tay ngọc ngà thon mảnh kia làm một chuyện mà chẳng một ai dám ngờ tới, nàng vận lực đánh mạnh một phát vào mặt kim loại của cái cồng. BENG!!! Cái cồng kêu to một tiếng, âm thanh của nó phát ra kinh tâm động phách đến nỗi vài con dơi đi ăn đêm xui xẻo bay ngang qua đền Hakurei lúc ấy bất tỉnh đâm đầu xuống đất và "được một bữa no nê máu". - DẬY MAU CON MÈO LƯỜI BIẾNG KIA! < Giọng Akikaze cao vút ngút ngàn, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ yểu điệu thục nữ thường thấy, nó to đến mức muốn thổi bay nóc căn phòng này. Rốt cuộc thì cái đống bùi nhùi bất động giữa phòng kia dường như đã đầu hàng và có động thái tích cực hơn. Từ trong đó chui ra một thiếu nữ độ mười lăm mười sáu tuổi, đầu tóc rối bù mặt mũi tèm lem, đang mắt nhắm mắt mở đưa hai tay dụi mắt, quả là y như một con mèo nhỏ đáng yêu. - Bà làm thế thì bằng giết người ta. < Cô bé được gọi là Reichan kia nói với giọng ấm ức. - Cái con nha đầu trời đánh không chết này thì ai mà giết nổi cháu. < Aki vừa cười vừa mắng yêu. - Mặt trời còn chưa ló dạng, gà còn chưa gáy, hà cớ gì mà bà gọi cháu dậy giờ này chứ? < Reichan vặn vẹo tỏ vẻ khó chịu, mắt cô bé vẫn nhắm nghiền, và ngồi quấn chăn một đống ở giữa phòng. Aki vừa cười vừa nói: - Đợi trời sáng thì ta e không còn kịp mất, với lại ở Ảo mộng chi địa này làm gì có gà, mà cháu thì làm gì mà biết con gà ngoài đời thực nó thế nào, chỉ giỏi lý sự thôi. Dường như cảm thấy có điều kỳ lạ trong ngữ điệu của Akikaze, cô bé Reichan kia giật mình mở to hai mắt, hỏi một cách ngập ngừng do dự: - Có chuyện gì gấp lắm ạ? - Ừ, mà thôi ở yên đấy để ta lau mặt rồi chải đầu cho. Aki mở chiếc tủ bằng gỗ tùng ở bên góc phải gần cửa ra vào, lấy trong đó ra một chiếc khăn và một cái chậu đồng nhỏ, sau đó nàng quay lại chỗ cái bàn bán nguyệt cạnh cửa nơi để chiếc đèn lồng khi nãy, miệng lẩm nhẩm gì đó, lửa trong chiếc đèn lồng kia bay ra khắp bốn góc căn phòng chui tọt vào những chiếc đèn dầu hình thù kì quái có lắp gương tráng bạc phía sau, ánh sáng phản xạ qua gương chiếu sáng toàn bộ căn phòng. Cái bàn bán nguyệt kia cao đến ngực của Aki, trên bàn ngoại trừ chiếc đèn lồng đã tắt được đặt sang một bên thì ở giữa là nhiều đoạn ống tre rỗng ruột được nối kín với nhau thành hình chữ U ngược. Phía trên có một cái nút vặn bằng gỗ. Aki vặn cái nút đó thì nước chẳng biết từ đâu chảy vào chậu đồng đang đặt bên dưới, được lưng chậu rồi thì nàng vặn ngược lại, nước cũng chẳng hiểu sao lại không chảy nữa. Sau khi bưng chậu nước đến chỗ cái cô bé mà nàng gọi là Reichan kia, Aki từ tốn nhẹ nhàng dùng khăn mềm lau mặt cho cô bé, nhìn cái cách mà nàng làm thì ai cũng sẽ thấy sự nâng niu, yêu quý của Aki với cô bé này, đời thưở nào mà con gái con lứa mười sáu tuổi đầu còn để người khác lau mặt hộ. Lau mặt xong xuôi mới thấy được cô bé này giống Aki đến lạ, rõ ràng cũng là một tiểu mỹ nhân, đôi mắt đen long lanh cùng với sống mũi thanh tú, lông mày của cô bé đẹp rất tự nhiên, thêm vào đó là hàng lông mi cong một cách e ấp, cuối cùng là đôi môi tươi tắn tinh nghịch của tuổi mười sáu. Reichan xoay lưng lại ngồi yên để Aki chải đầu, tết tóc. Aki dùng chiếc lược bằng ngà chải suối tóc đen của cô bé một cách rất thành thạo, chứng tỏ nàng ta hẳn phải làm chuyện này hằng ngày. Chẳng mấy chốc mà mái tóc rối bù khi nãy cũng trở nên gọn gàn tươm tất. Nếu không phải vì cách xưng hô bà cháu của hai mỹ nhân một lớn một nhỏ này thì cảnh tượng vừa trải qua này y hệt như chuyện mẹ và con gái vẫn thường làm. - Đẹp rồi đấy, giờ thì theo ta qua bên thần điện.< Nói rồi Aki đứng dậy ra trước mở cửa, tay cầm chiếc đèn lồng khi nãy miệng lẩm nhẩm vài câu chú quyết gì đấy, lửa từ bốn góc phòng lại trở về trong chiếc đèn lồng. Reichan cũng vội đi theo, lúc cô bé đứng dậy mới thấy phong cách ăn mặc của cô bé chẳng giống ai. Nửa trên là một chiếc kimono ngủ màu trắng, nửa dưới thì lại là một chiếc quần túm cũng màu trắng ống dài quá gối không biết nhặt được ở đâu. Chẳng mấy chốc hai người đã tới thần điện, trong khi Aki đi tới bàn thờ thần mở một chiếc ngăn kéo kín đáo nếu không biết khó mà nhận ra, thì Reichan chắp tay sau lưng đi tới đi lui như bà cụ non trông chả có chút gì là quan tâm chuyện gì đang xảy ra trên cái cõi đời này vậy. Akikaze lấy từ ngăn tủ bí mật kia ra một bộ đồ được xếp sẵn không biết từ lúc nào, quay mặt về phía "bà cụ non" đang đi qua đi lại kia nghiêm giọng nói: - Truyền nhân đời thứ mười sáu của gia tộc Hakurei, Hakurei Reimu nghe lệnh. |
|
#8
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 5 : Phong thu ảo mộng
Phàm là người tu luyện đạo pháp khi đạt đến một cảnh giới nhất định thì có thể khống chế được sự lão hóa của bản thân, tuy nhiên cũng không thể tránh khỏi chuyện sinh tử. Sinh mệnh của con người là có hạn, cho dù là kẻ được thần phó thác cũng không ngoại lệ. Gia tộc Hakurei là một trong những gia tộc có khế ước với Long Thần. Nhắc đến chuyện khế ước thì cũng phải nói qua những quyền lợi của kẻ được Long Thần phó thác. Để đảm bảo cho việc duy trì kết giới, Long Thần đã ban cho truyền nhân của gia tộc Hakurei một thọ mạng cố định là 80 năm và một thân thể khỏe mạnh không bao giờ chịu bất cứ ốm đau bệnh tật nào, sở dĩ có chuyện như thế này là vì lo rằng trong thời gian bảo vệ kết giới thì người truyền nhân đó chết già hay chết bệnh lúc nào không ai hay, yêu ma thừa cơ mà phá kết giới thoát ra ngoài. Truyền nhân được chọn phải là bé gái sinh ra trong gia tộc Hakurei đầu tiên, cách hai thế hệ với truyền nhân đời trước. Sau đó, người truyền nhân đời trước sẽ đưa bé gái này lên đền Hakurei nuôi nấng và chăm sóc ngay từ khi mới lọt lòng, cho đến khi truyền lại chức vị, cũng như bổn phận của gia tộc. Theo luật của gia tộc Hakurei người truyền nhân gánh vác sứ mạng vu nữ của đền Hakurei chỉ được về gia trang một lần là để đưa truyền nhân đời sau lên đó chăm sóc, và lần thứ hai là xuống báo tin về việc truyền lại chức vị của mình khi đến sinh thần thứ 80. Đêm nay là một đêm chia tay ly biệt, giữa điện thờ lung linh ánh đèn cầy kia có hai người con gái gánh vác trên đôi vai nhỏ nhắn sứ mệnh nặng nề của cả một gia tộc đứng đối diện nhìn thẳng vào nhau. Cả không gian như chìm vào thinh lặng. Sau khi nói ra câu nói vừa rồi, Akikaze bất thần cũng không biết phải nói cái gì, nói thế nào với Reichan bé bỏng đáng yêu đáng quý của mình ở dưới điện thờ kia. Cả hai ngơ ngác nhìn nhau mất một lúc, cuối cùng Akikaze cũng kiềm nén được xúc cảm trong lòng mà nói tiếp với giọng điệu ngọt ngào thường thấy: - Ta biết cháu thấy bất ngờ khi nghe những lời vừa nãy của ta. Chuyện khế ước, gia tộc, cũng như nhiệm vụ của một vu nữ từ bé đến giờ ta cũng chưa hề nói qua với cháu. Lỗi của ta chính là đã quá nuông chiều cháu, không muốn cháu chịu khổ sở mà mất đi tuổi thơ, giống như ta ngày trước... Nói đến đó thì Aki ngập ngừng, và hồi tưởng lại thời thơ ấu của mình, ký ức của cả đời người như đang ào ạt dội về. Nhớ cái thời thơ bé ngày đêm phải khổ luyện công pháp, ngày ngày phải đối phó với đủ thứ yêu nghiệt dưới sự giám sát của truyền nhân đời trước. Cứ sau mỗi lần chiến đấu như thế trên mình lại mang đầy thương tích đau nhức không kể xiết. Aki lớn lên thiếu thốn tình thương hơn đứa cháu này rất nhiều. Kể cũng phải, suốt ngày bận luyện công và đấu đá với yêu ma thì còn thời gian đâu mà yêu với chả thương. Các giống yêu ma ở Ảo mộng chi địa này cũng mới chỉ bị bình định trong vòng 40 năm nay nhờ thiên tài xuất chúng của nàng. Chính vì vậy mà kể từ khi ẵm Reimu về nuôi trong đền Hakurei, Aki cưng chiều cô bé hết mực vì không muốn cô bé khổ giống như mình ngày xưa. - Y phục này là ta dùng tơ của loài nhện tinh ngàn năm để dệt thành, màu đỏ của nó là dùng Hồng Ma Huyết Hoa để nhuộm. Mặc nó vào thì đông ấm hè mát, các loại chướng khí độc dược cũng khó bề xâm phạm. Ngoài ra nó còn có tác dụng bảo vệ cho cháu trước các nguồn linh lực tác động từ bên ngoài vào, nếu không phải kẻ có yêu lực cao cường thì cũng khó lòng đả thương được cháu. Đây là y phục truyền nhân ta đã mất mười năm chuẩn bị sẵn, cháu mau mau mặc vào. Không biết từ lúc nào, Aki đã bước đến gần chỗ Reimu và bắt đầu giúp cô bé mặc y phục. Đó là một bộ y phục kỳ lạ gồm hai màu đỏ trắng xen kẽ, từ cổ áo xuống là một chiếc áo váy liền nhau có màu đỏ của những bông hoa hồng, nhưng không phải màu đỏ của bông hồng thường nào cũng có thể sánh với nó mà phải là những bông hoa hồng tươi nhất, rạng rỡ nhất, tràn đầy sức sống nhất. Hai bên là hai ống tay áo màu trắng, miệng ống loe rộng giống với chiếc áo kimono của vu nữ thường mặc, có những hàng chỉ đỏ được thêu tay đều đặn làm họa tiết. Ngay giữa cổ áo là một túm vải màu vàng óng ánh rũ xuống dài chỉ độ một gang tay, đang nằm phủ trên khuôn ngực e ấp của thiếu nữ tuổi trăng tròn. Aki dùng đôi bàn tay mềm mại khẽ xoay người Reimu lại, cô bé cũng mặc tình để cho bà của mình xoay. Phía sau mái tóc đen óng của Reimu có ghim 4 cây trâm cài làm bằng loại đá kì lạ có màu tím của hoa cẩm tú cầu. Aki nhẹ rút 4 cây trâm này ra, vuốt lại mái tóc mềm của cô bé, rồi nàng đặt lên ấy một chiếc nơ đỏ rực, cuối cùng dùng 4 cây trâm ban nãy ghim lại. - Còn một cái này nữa. Nói đoạn Aki kéo Reimu ngồi xuống, lấy hai mảnh vải màu đỏ hình chữ nhật, lần luợt buộc thành hai dải tóc phủ xuống chấm hai bên bờ vai của cô bé. - Xong xuôi, đứng lên xoay một vòng cho ta xem nào. Reimu đứng dậy khẽ xoay người, bộ váy áo vừa như in này khiến cô bé lại càng trở nên đáng yêu hơn nữa, quả là tâm huyết mười năm của một con người thì thành tựu cũng phải vào loại đáng kể. Chỉ là bộ áo váy này nửa truyền thống nửa hiện đại, so với trang phục của người đương thời thì có phần lập dị. - Được rồi, đẹp lắm. Đồ ta may thì phải có khác chứ! < Aki vừa cười vừa nói với giọng chứa chan hạnh phúc và mãn nguyện. - Thôi tí tởn thế đủ rồi, mau ngồi xuống đây ta có chuyện cần nói với cháu. - Vâng ạ. < Reimu nhanh nhẩu đáp. Reimu ngồi quỳ trên sàn nhà bằng gỗ, hay tay xếp lại ngay ngắn trên đùi, tự nhiên trông cô bé lúc này ngoan hiền và hiểu rõ phép tắc hẳn ra. Aki ngồi đối diện nhìn cô bé, rồi nàng đưa tay lên vuốt đôi má trắng hồng của Reimu. Nàng khẽ cười rồi bắt đầu từng chút từng chút kể cho Reimu nghe toàn bộ mọi chuyện, từ khế ước của Long Thần, việc nhận nuôi Reimu như thế nào, nhiệm vụ của truyền nhân gia tộc Hakurei là gì, nàng cứ kể mãi, kể mãi... ____________________________________________ Xa xa phía đường chân trời, bên dưới những áng mây đã bắt đầu ánh lên những sắc hồng của buổi bình minh. Làn sương bao phủ vùng đất ảo mộng thần tiên này cũng bắt đầu tan dần, trên những cành cây cổ thụ của đền Hakurei, từng đàn quạ đã và đang cất lên những tiếng kêu báo hiệu bình minh sắp đến. Bên trong thần điện, cô bé Reimu đang nằm ngả vào lòng bà mình. Trải qua một đêm dài như vậy, rốt cuộc bao nhiêu tâm tình, bao nhiêu chuyện cần nói cũng đã nói hết rồi, Aki xoay người Reimu lại, rồi đứng dậy nói: - Đã đến lúc rồi. Từ nay về sau ta sẽ không thể chăm sóc cho cháu nữa. Nhớ phải tự chăm sóc bản thân nhé. < Dứt lời Aki buông đôi tay vừa chớp mắt trước còn đặt trên vai của Reimu, quay lưng nhẹ phi thân một bước đã tới trước bàn thờ thần điện. Mặc cho Reimu vẫn còn ngơ ngác chưa rõ chuyện gì, Aki rút trong tay áo ra hai đạo bùa chú không chữ, một trắng một đen. Nàng quay ra phía bàn thờ, cung kính dùng hai tay nâng hai đạo bùa đen trắng đó lên, bái tạ Long Thần và tổ tiên. Đoạn Aki dùng ngón trỏ và ngón giữa, mỗi tay kẹp một đạo bùa rồi vung nhẹ trong không trung, vừa khéo léo làm cho hai đạo bùa này bén lửa từ đèn cầy thắp ở hai bên. Thật kỳ lạ, lửa vây lấy hai đạo bùa này nhưng lại không thể khiến chúng cháy thành tro, cả hai đạo bùa bắt đầu phát ra thứ ánh sáng trắng chói mắt. Aki khẽ buông tay cho chúng bay lơ lửng trong không trung, đoạn chắp hai tay thành pháp quyết trước ngực, miệng niệm bí chú. Hai đạo bùa như có sức sống bay xung quanh Aki tạo thành một vòng tròn hoàn mỹ, phía dưới chân nàng xuất hiện một đồ án hình thái cực đang phát sáng. Đồ án thái cực đó xoay vừa đủ một vòng thì từ trong lòng nó phát ra một cột ánh sáng trắng mạnh mẽ bắn ngược lên trên bao trùm lấy thân thể của Aki. Hai đạo bùa chú vừa nãy gặp luồng ánh sáng đó tức thì tan biến chỉ còn lại những chú văn kì dị đã hóa thành ánh sáng nhập vào người chủ nhân của chúng. Akikaze dùng toàn bộ linh lực được truyền từ đời này qua đời khác của các truyền nhân gia tộc Hakurei, hóa thân mình thành một quang ảnh trắng xóa bay thẳng về phía Reimu. Trong chưa đầy một cái chớp mắt, tất cả những gì mà Reimu có thể nhận thức được là nụ cười hiền hòa của Aki trong quang ảnh trắng xóa kia. Gian điện thờ chớp sáng lên một cái thật ngắn ngủi rồi vụt tắt, cánh cửa chính sau lưng Reimu bật tung ra, một luồng gió thu từ trong thần điện bay vụt ra ngoài cuốn theo những chiếc lá phong đang nằm hờ hững trước sân, làm những chiếc phong linh treo trước hiên nhà phát ra tiếng kêu leng keng, leng keng... Ánh sáng của buổi bình minh đã chiếu rọi vào trong gian phòng, nơi cô bé Reimu đang đánh rơi những giọt nước mắt ngỡ ngàng từ trong con tim thổn thức ngoái nhìn về phía đường chân trời. Phía xa xa trên cổng thần sơn đỏ thấp thoáng bóng hình của một bạch y thiếu nữ, nơi khóe mắt nàng ta còn đọng đó những giọt sương của nuối tiếc và yêu thương. Trong không trung vang vọng tiếng ai ca: "Gió thu bay miết miết. Để lại một mình ta." - Akichan... *Note Akikaze : 秋風 - Thu Phong
|
|
#9
|
||||||||
|
||||||||
|
Khổ, mấy bữa nay mới rặn được 1 chap.
|
|
#10
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 6 : Ám
Ở đâu đó gần đền Hakurei... Những tia nắng của buổi sớm mai đã xuyên qua kẽ lá của cánh rừng rậm rạp xanh tốt này. Rậm rạp xanh tốt là vậy, thế nhưng nơi đây lại tuyệt nhiên không thấy bất cứ một loài động vật nào sinh sống cả. Sự ẩm ướt do sương đêm lưu lại trên từng cành cây ngọn cỏ càng làm không khí nơi đây thêm tĩnh mịch và lạnh lẽo. Cả khu rừng này như đang chìm trong một giấc ngủ dài bất tận. Thỉnh thoảng lại có một làn gió nhẹ thổi qua làm rung động cành lá, khiến khu rừng cứ như một sinh vật đang ngái ngủ vậy. Giữa bầu không khí tĩnh mịch khiến người ta buồn ngủ ấy bỗng xuất hiện hai bóng người đang lao vút trong không trung truy đuổi nhau phá tan sự yên tĩnh vốn có thường ngày của nơi đây. Hai kẻ vừa xuất hiện này thân thủ đều rất nhanh, dù rằng rừng cây rậm rạp chằn chịt không có lấy bao nhiêu khoảng trống, nhưng cả hai đều phi thân vun vút không hề có một nhịp trễ, cứ như là họ đã thuộc lòng từng gốc cây ngọn cỏ chốn này rồi vậy. Đuổi được một lúc, cái bóng phía trước bỗng dừng lại rồi biến mất ở một khoảng đất trống khuất tầm mắt của kẻ truy đuổi phía sau. Kẻ phía sau đuổi tới nơi không thấy bóng dáng mục tiêu đâu thì cũng dừng lại suy nghĩ và quan sát tình hình xung quanh. Từ xa nhìn lại thì chỉ thấy đây là một thiếu nữ tóc vàng, vận y phục đen, khoảng độ 16, 17 tuổi. Rốt cuộc là yêu nhân ma quỷ phương nào mà lại có thân thủ cao đến thế? Đột nhiên như nhận ra điều gì, thiếu nữ tóc vàng kia cất giọng mạnh mẽ và rắn rỏi nói: - Sư phụ! Người ra đi, con biết người đang trốn ở đây! Không có tiếng trả lời. Thiếu nữ tóc vàng lại cất tiếng, lần này trong giọng nói có năm phần bực dọc, năm phần là đe dọa. - Nếu sư phụ không chịu ra mặt thì đừng trách con ra tay san phẳng cánh rừng này! Lúc đó xem người trốn được đi đâu! Dứt lời, từ trong không gian im ắng có tiếng hồi đáp: - Thôi được, ta chịu thua ngươi. < Một giọng nói u ám khe khẽ cất lên khiến người ta rợn cả người. Giọng nói đó khiến bầu không khí xung quanh trở nên ma quái đến lạ thường. Từ trong không trung vô hình xuất hiện một làn sương trắng mờ đục. Làn sương ma quái này bắt đầu tụ lại thành hình. Cuối cùng thân ảnh của kẻ sư phụ kia cũng hiện ra. Trông bóng dáng kẻ thần bí kia không thấy được gì nhiều ngoài một chiếc áo choàng nâu đen trùm kín từ đầu đến chân. - Sư phụ! Rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao người đột nhiên bỏ đi như vậy? Còn nữa, loại pháp thuật mà người đang sử dụng là sao? Tại sao trước đây con chưa từng bao giờ nhìn thấy? < Thiếu nữ tóc vàng gay gắt chất vấn. - Hiện giờ ta chưa thể giải thích cho con được. Tốt nhất là con mau quay về đi. Đừng đi theo ta. - Con không về cho đến khi nào người giải thích rõ ràng mọi chuyện mới thôi! - Cái con a đầu này... Đã vậy đừng trách sư phụ nhà ngươi hà khắc! Dứt lời, người mặc áo choàng nâu kia vung tay áo. Tức thì xuất hiện vô số khối cầu trắng mờ đục tựa như oan hồn bay lượn đủ kiểu lao đến chỗ thiếu nữ tóc vàng kia. - "Chiêu thức ma quỷ gì thế này?" < Thiếu nữ tóc vàng thầm nghĩ. Kẻ đệ tử này cũng không vừa, lập tức hai tay hợp lại thành song chưởng hướng về phía đám "oan hồn" trắng đục lờ mờ kia phát công. Tức thì từ giữa hai lòng bàn tay của thiếu nữ tóc vàng phát ra một đạo lam quang chói mắt bay thẳng tới đám khối cầu đang lao về phía mình. Đám sương trắng mờ đục kia lập tức tản ra tứ phía, chưởng lực của thiếu nữ tóc vàng đi thẳng vào khoảng không, tiếp đó cày nát cả một mảng rừng lớn đằng sau đó. Những khối sương trắng mờ đục tựa oan hồn kia bay vòng vèo không hề có một quy luật nào cả, nhưng điểm chung duy nhất là chúng đều đã vây lấy thiếu nữ kia. Không còn bất cứ kẽ hở nào để thoát ra, thiếu nữ tóc vàng thúc thủ chịu trận, chỉ kịp đưa hai tay bắt chéo lên che mặt. - Bụp! < Một tiếng bụp nhẹ cất lên như tiếng người ta ném tuyết hay bột mì vào nhau. Chiêu thức ma quỷ ghê gớm kia rốt cuộc lại không hề làm tổn hại gì đến một cọng tóc của thiếu nữ nọ. Sau tiếng "bụp" đó, toàn bộ những khối cầu trắng mờ khi nãy đã tản mác ra hóa thành màn sương trắng xóa bao trùm lấy thiếu nữ tóc vàng. Đứng trong màn sương này thì tuyệt không nhìn thấy chuyện gì đang diễn ra ở xung quanh. Trong khi đó người sư phụ thần bí kia đã biến mất tự bao giờ... |
![]() |
| Bookmarks & Social Networks |
|
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|
|