|
[Kimi no Iru Machi] Haruto Kirishima .... Dù Có Thế Nào Anh Cũng Mãi Yêu Em

Dạo này, tiết trời vào thu ... không khí se se lạnh, cùng những cơn gió heo may thổi bay xao xác những chiếc lá vàng. Lòng ngồi buồn nghĩ ngợi vu vơ, lần xem lại những chương 70 - 108 của Kimi no Iru Machi, bổng cảm thấy tâm hồn chợt thanh tao đến lạ.
Nhiều lúc tôi tự hỏi mình đã yêu Hiroshima, yêu vùng quê trong câu chuyện đó từ khi nào? Không hiểu sao dù chỉ biết đến nơi ấy qua sách lịch sử khô khan và chưa một lần nhìn thấy tận mắt nhưng mình lại cảm thấy như vậy. Mỗi khi đọc qua từng trang truyện, trong mình như cảm nhận được sự thanh bình và vẻ đẹp hiền hoà, thơ mộng của Hiroshima. Tôi mong ước được sống tại một nơi như vậy, một nơi luôn đầy ắp tình cảm mà mọi người dành cho nhau, tình bạn bè thân thiết chan hoà, tình yêu tinh khiết của tuổi học trò ngây thơ, trong sáng.
Cánh đồng quê Hiroshima cùng ánh tà dường dần xuống tô điểm thêm cho vẻ đẹp của đôi trai gái yêu nhau. Họ nắm tay bước đi trên con đường làng, lòng ngượng ngùng một điều gì khó tả. Rồi khi họ xa nhau, chàng trai trở về với chiếc xe đạp vấn vương hình bóng người xưa cũ, lòng trống vắng một nỗi buồn vô cớ.
Dường như con người luôn như vậy, với những điều hiện hữu thì chúng ta không biết trân trọng, còn khi chúng mất đi rồi thì mới cảm thấy nuổi tiếc. Đó không phải là định mệnh, mà là kết quả của những hành động của mỗi người. Nhưng mà, những gì đã qua rồi, hãy để nó qua đi. Chỉ cần bạn luôn lưu giữ trong tim những khoảng khắc ý nghĩa, những ký ức tươi đẹp, thì tâm hồn chúng ta sẽ luôn cảm thấy bình yên.
Mùa thu, như một cô bé tao nhã mang vẻ đẹp đượm buồn ... phải chăng vì thế, người ta thường nói với nhau
Anh gửi tặng em một khoảng trời đầy gió
Mùa thu về lãng đãng ở trên cao
Một chút nắng phớt hồng đôi gò má
Chút mưa thơm cho môi ấy ngọt ngào
Nhưng sự đời có ai nào biết trước, cũng vào một mùa thu ấy, một mùa thu ảm đạm, người bạn thân ra đi mãi mãi, và người trong tim "hẹn gặp lại sau". Có lẽ anh ta đau lắm những hãy cố lên chàng trai ... cứ vững bước về phía trước, biết đâu ngày mai "Có ai đó đang chờ ở lối về"
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Gửi đến em, Yuziki Eba!
Anh không khóc đâu, khi em nói "chúng ta đừng gặp nhau nữa thì hơn", không phải vì anh không tiếc nuối một mối tình êm đẹp, mà vì chính anh cũng không biết nên xử sự thế nào cho đúng.…
Em thân yêu! Em có biết không nhỉ? Em vô tình trở thành bầu trời của anh mà giờ anh mới phát hiện. Khi em đến em trở thành một mùa xuân ấm áp, vì chừng đó thôi, em đã sưởi ấm trái tim anh bằng những nụ cười chân thật. Lúc em ra đi em mang bên anh một mùa đông lạnh giá, vì ngần ấy sự đau thương của chia lìa đột nhiên sống dậy từ giá lạnh, thổi vào trái tim anh những cơn đau buốt giá. Em chẳng biết được đâu, giờ đây anh cảm thấy cô quạnh hơn bao giờ hết, cảm giác như chẳng còn gì thuộc về anh nữa. Những kỷ niệm thì quá khứ lấy mất, những dự định thì tương lai che giấu, và chỉ có sự mất mát là hiện tại trao trọn cho anh…
Em à! Anh biết nói sao nhỉ? Lời xin lỗi chân thành thì anh luôn luôn có, nhưng không phải lúc nào cũng được nói ra. Vì công bằng mà nói, anh đã sai điều gì? Anh yêu em bởi tấm lòng mà anh cho là cao thượng, nhưng phút cuối chợt phát hiện ra, em luôn che giấu những thứ mình đang làm, luôn tự mình chống đỡ mọi thứ không bao giờ nhờ đến anh, thật sự điều đó khiến anh đau lòng lắm. Nhưng, như thế mới chính là em, là tính cách của em phải không?. Em khôn khéo đưa anh vào những mẩu chuyện vui buồn để hằng kéo anh ra khỏi sự hoài nghi, em thông minh dẫn dắt anh vào những chuyện phù phiếm để hằng lẩn tránh một sự thật nào đó và em em cố gắng buộc anh vào sợi dây sự thật rằng em đã có người yêu … Nhưng em ơi! Anh không khờ khạo cũng chẳng hề ngốc nghếch. Anh biết em nói dối để anh yên tâm, anh muốn quát em để em không làm thế nữa, nhưng chưa kịp thì em xa anh mất rồi…
Giờ em vẫn ở đó, tuy gần mà xa xôi… em nói ta đừng gặp nhau nữa. Vì sao nhỉ? Vì trước đó anh lo lắng cho em, em nói dối cho qua chuyện rồi anh khéo léo tìm cách để em nói ra sự thật. Vì em cho rằng một người sắp ra đi cần tình yêu của em hơn cả anh ư, nhưng em ơi, không có ai rộng lượng đến mức chia sẻ tình yêu đâu. Anh đã sẳn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của em để cuộc tình mình trở nên hạnh phúc. Và rồi em xa anh, chỉ một câu nói cho dù chính lúc đó anh cũng không biêt phải làm gì… Câu chuyện thật giản đơn, nhưng lại vô ý đập nát một cuộc tình tươi đẹp.
Anh chỉ hi vọng một ngày nào đó, em nhìn nhận được tất cả tình yêu thương anh dành cho em, nhìn nhận được đâu mới là sự quan tâm lo lắng, đâu mới là tình yêu đích thực. Dẫu anh chẳng còn là quan trọng với em, dẫu anh xa lạ như một người dưng vậy.
Anh chưa bao giờ khóc vì một người con gái. Em là người đầu tiên và có lẽ cũng là người cuối cùng khiến anh rơi lệ, những lúc bên em, anh như một chàng khờ vậy, em bảo gì nghe nấy. Thật buồn vì điều đó khiến anh bơ vơ lúc này. Em chẳng bao giờ hiểu được, anh mới chính là người mong muốn được mang lại hạnh phúc cho em…
Nhưng nếu có một ngày khi em nhận ra, anh yêu em nhiều hơn bản thân mình thì cũng đừng buồn vì không còn anh nữa. Anh vẫn chẳng hề quên em dẫu em không thuộc về anh. Trong sâu thẳm trái tim, anh tự hứa sẽ luôn chờ đợi và theo dõi em suốt hành trình tìm kiếm hạnh phúc. Anh cầu nguyện cho trái tim em luôn được thanh thản, hạnh phúc và bình yên.
Anh yêu em…!
+
|
thay đổi nội dung bởi: 7421tran, 25-06-2012 lúc 00:54
|
|