![]() |
|
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|
Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo. Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên! Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây. Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi. |
|
||||||
Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#1
|
||||||||
|
||||||||
|
[Fiction] Những kẻ vô danh
Tác giả: Online ve dem
Tên fic : Những kẻ vô danh Thể loại: Lịch sử, hành động, kiếm hiệp Rating: T Ghi chú : Truyện mang nhiều yếu tố tưởng tượng, không hoàn toàn đúng với sự thật. Chương 1: Đêm không ánh trăng Chú thích : * : Quân Tống thực chất chỉ có 10 vạn quân, 20 vạn là dân phu. **: Mỗi ngũ lính có 10 người. Mỗi tốt bằng 10 ngũ, mỗi lữ bằng 10 tốt. _ Kinh Bắc : Vùng Bắc Ninh ngày nay. _Hải Đông : Vùng ven biển từ Quảng Ninh đến Hải Phòng.
|
|
#2
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 2 : Đêm rực lửa Chú thích : * Khắc : Bằng khoảng mười lăm phút.
|
|
#3
|
||||||||
|
||||||||
|
Mình thích Fiction lịch sử mà lâu lắm mới được đọc
![]() Bạn sắp xếp story line rất ổn, đang mong đợi Chap sau nè ![]() Càng đọc kỹ càng thấy bạn viết rất chi tiết, thể hiện kiến thức về lịch sử sâu rộng, từ lời thoại nhân vật đến mô tả cách chiến đấu của hai bên. Tuy chỉ mới qua 2 chap nhưng mình rất mong đợi được đọc phần sau, vì cách sắp xếp tình huống của bạn rất tuyệt, tạo được cảm giác hồi hộp lôi cuốn ![]() Btw, bạn dự định sẽ viết mấy chap?
|
|
#4
|
||||||||
|
||||||||
|
^ Cám ơn bạn Pinkiris đã ủng hộ nha ^^
Chương 3: Đêm của ngàn sao Lại nói hai ngàn quân thiết kỵ phe Tống đã đột phá qua được hàng phòng thủ Như Nguyệt và đang tiến thẳng về Thăng Long. Ánh lửa đuốc của bọn chúng rọi sáng cả một góc trời, tiếng vó ngựa ầm ầm như sấm động. Chú thích : * Người Việt thời cổ dùng "lạy", "thưa", "bẩm" với người có đẳng cấp cao hơn ( về tuổi tác, địa vị). Ở đây nhân vật muốn tỏ sự trân trọng và coi đối phương như cấp trên. * Nhạn Hàng : Tên một loại đội hình chiến đấu cổ được sử dụng ở nước ta. Có hình dáng như cánh chim nhạn hoặc hình chữ V. _ Trượng : Có nhiều cách tính, trong fic một trượng bằng 10 thước tức khoảng 1,7 mét. _Dặm : Dặm cổ của nước ta bằng khoảng 500 mét.
|
|
#5
|
||||||||
|
||||||||
|
Chương 4 : Ngàn sao đổi ngôi Viên tướng chỉ huy kỵ binh của quân Tống đang tràn đầy tự tin. Xung quanh hắn, bọn thiết kỵ vẫn lầm lũi phóng ngựa. Dưới ánh lửa của những ngọn đuốc, khuôn mặt bọn chúng bị méo mó đi, vô cảm như tạc bằng đá. Gã biết bọn chúng đang rất căng thẳng. Chú thích: * Nam man : Cách các đời vua phong kiến Trung Hoa gọi tất cả các dân tộc, quốc gia ở phía Nam, có ý miệt thị. Tương tự có Tây Nhung, Đông Di, Bắc Địch với các phía khác. * Giáp vảy cá : Loại áo giáp tạo từ các vảy bằng kim loại gắn với nhau, được trang bị cho các đơn vị quân hạng nặng của nhà Tống ( Trung Quốc)
|
|
#6
|
||||||||
|
||||||||
|
À bạn ơi. Bạn có thể để chap 1 và 2 ra khỏi spoil không vậy? Như thế là phạm qui đó
![]() Fic của bạn nhìn chung khá ổn ( chứ không như mình ). Mong chờ các chap kế của bạn
|
|
#7
|
||||||||
|
||||||||
|
Thật tuyệt,một câu truyện lịch sử rất đáng để khen ngợi, bạn đã rất tôn trọng vị trí, thái độ lẫn địa vị của từng nhân vật trong thời đại này, không vì chúng ta là người Việt mà tự làm khoa trương chính mình, đây là một điểm làm mình rất khâm phục bạn.
Mình cũng không biết nói gì hơn về trận đánh đầu tiên này, chỉ cảm thấy nó rất hoàn hảo, mọi cử chỉ, hiệu lệnh và hành động của hai phe đều hợp lý không chút giả tạo. Mọi thứ đều nghiêm túc dựa theo lịch sử đã có mà theo chứ không đi quá lệch. Cái tựa 'những kẻ vô danh' quả thật đã nói hết tất cả ý nghĩa của câu truyện, những người lính không chiến đấu vì muốn để lại tên tuổi, họ là những con người vô danh, không cần ai thừa nhận, với ước muốn duy nhất là có thể đóng góp một phần máu thịt của mình để giữ vững niềm tự tôn của một dân tộc. Hình ảnh so sánh ở cuối chương 4 quả thật để lại rất nhiều cảm xúc. Phải...quăng dép thôi. |
|
#8
|
||||||||
|
||||||||
|
Cám ơn bạn Axetylen đã nhận xét tốt cho mình
Mình sẽ cố gắng ở các chap sau.Chương 5: Những con người làng Vạn Tụ Hai ngày sau… Chú thích: * Phướn : Lá cờ hình chữ nhật, treo thẳng đứng, dùng trong các nghi lễ của Phật giáo. ** Lệ ngụ binh : Tức chính sách ngụ binh ư nông : Tuyển chọn trong các trai tráng cả nước ra những người khỏe mạnh nhất gọi là "hoàng nam" để sung vào lính. Trong thời bình, những binh lính này chia nhau vừa sản xuất vừa tập luyện *** Tục lệ cũ, con trai người quá cố đội mũ rơm, chống gậy trúc để đưa ma.
|
|
#9
|
||||||||
|
||||||||
|
Hoá ra Liên và tiểu sư muội của Thành, đột nhiên tháo bỏ dáng vẻ lạnh lùng mà chọc ghẹo sư huynh một câu, quả thật khiến cho không khí tang tóc lạnh lẽo có thêm một chút ấm áp.
Mình rất mong chờ con đường đi tương lai sau này của Thành và Liên, liệu họ có thể cùng nhau báo thù, tiếp tục chống giữ nước nhà, hay thiệt vong, lưu lạc khắp hốn trong cái dòng đời khổ ải này. Không thừa hưởng được từ nghĩa phụ mình cái tài, nhưng anh có được cái nhân, cái đức, đây mới thực sự là thứ quan trọng nhất một người cha để lại cho con mình. |
|
#10
|
||||||||
|
||||||||
|
Đúng là cảm động thật. Ít có tác giả nào có thể miêu tả cảm xúc tự nhiên được như cậu đâu
. Đôi khi coi một truyện lịch sử quả thật có nhiều cảm xúc đổi thay mà nhiều truyện khác ko có đc .Mà công nhận là cậu nghiên cứu về tục lệ dân gian kỹ thật đấy .
|
![]() |
| Bookmarks & Social Networks |
|
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|
|