oOo VnSharing oOo

Chào mừng đã đến với forum oOo VnSharing oOo.

Bạn chưa đăng kí (hoặc chưa đăng nhập) nên quyền lợi của bạn sẽ bị hạn chế. Việc đăng kí làm thành viên hoàn toàn miễn phí, sau khi đăng kí bạn có thể post bài, tham gia thảo luận, liên lạc với các thành viên khác qua hệ thống tin nhắn riêng, yêu cầu manga/anime... và rất nhiều quyền lợi khác. Thủ tục đăng kí rất nhanh chóng và đơn giản, hãy Đăng Kí Làm Thành Viên!

Nếu bạn quên mật khẩu, xin nhấn vào đây.

Nếu bạn gặp trục trặc trong vấn đề đăng kí hoặc không thể đăng nhập, hãy liên hệ với chúng tôi.
Go Back   oOo VnSharing oOo > Others > Hướng dẫn - Hỏi đáp - Báo link hỏng (cũ) > Maiden Lab

HD cho người mới | ĐĂNG KÍ VIP MEMBER: KHÔNG QUẢNG CÁO, KHÔNG CẦN POST BÀI ĐỂ DOWNLOAD!
Mua sắm bằng Rep! | VnSharing Shop   Facebook


Chính thức đưa host Mega vào sử dụng
Topic giải quyết việc phá forum của mod kẻ lang thang + Clouds-san


Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 16-11-2008, 21:48
AloneWolf's Avatar
AloneWolf AloneWolf is offline
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
The Pegasus Phoenix Horo Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 18-12-2007
Bài gửi: 359
Cấp Độ: 63
Rep: 3110
AloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond repute

[Kinetic Novel] Narcissu - Hoa Thủy Tiên

Cuối cùng thì cũng gom hết *dũng khí* để mang cái bản dịch này sang đây
Mọi góp ý, hỏi đáp xin vào topic The Beginning

Bật cái này lên khi đọc


Người dịch: AloneWolf/ alonewolf6767

YM: blackwolf6767@yahoo.com
-Được dịch theo bản voiced (English) của Narcissu.




Một số điều sơ lược về Narcissu

Phát triển: Stage-Nana
Phát hành:insani (bản EN)
Tác giả: Tomo Kataoka
Engine: NScripter (JP)
OnScripter (EN)
Hệ máy: Mac OS X, Linux, Windows
Ngày ra mắt: 2005
Thể loại: Kinetic Novel


Lời người dịch (Tôi – AloneWolf)
Như đã nói, bản dịch này là từ phiên bản voiced (EN) của Narcissu, trước hết, tôi làm điều này là vì sở thích cá nhân, và thứ hai là muốn trải nghiệm cảm giác được đọc một Narcissu bằng Tiếng Việt. Mong rằng cũng như tôi, tất cả những người đọc Narcissu cũng sẽ có một ấn tượng nào đó khi đi tới tận cuối cuộc hành trình của Setsumi và nam nhân vật chính được giấu tên.

Riêng với tôi, đây là một câu chuyện đáng để đọc và cảm động. Hi vọng Narcissu side2nd (English version) sẽ sớm được ra mắt (vào năm 2009 theo một số nguồn tin) để có thể hiểu thêm về quá khứ của Setsumi cũng như số phận những con người khác thuộc 7F.

Xin cảm ơn Tomo Kataoka- tác giả của Narcissu, Seung Park- người dịch bản voiced sang tiếng Anh và Edward Keyes- người đảm trách phần coding của Narcissu bản tiếng Anh.

Cảm ơn bạn Chocolate (saphira_24988) vì đã cho phép tham khảo bản dịch của bạn ấy, và bạn Dạ Tử - người đã đọc và kiểm tra lỗi cho những chương đầu.



Những thông tin dưới đây được dịch từ trang web http://narcissu.insani.org

Cốt Truyện

… vào một ngày tươi sáng rực rỡ…
… vào cái ngày mùa đông ấy…

Hãy tưởng tượng sẽ như thế nào nếu tất cả cuộc đời của bạn -- bạn bè, gia đình, sở thích, tình yêu, những điều căm ghét, tương lai -- tất cả đều bị lấy đi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Hãy tưởng tượng một chiếc giường cứng, gồ ghề, một phòng bệnh buồn tẻ, những mũi kim bén nhọn xuyên vào da thịt mọi thời điểm trong ngày, cảm giác bị đánh thức giữa lúc đang ngủ say cho một cuộc kiểm tra tình trạng sức khoẻ, những vị bác sĩ bạn không biết tên (nhưng cũng ổn thôi, vì họ đâu nhớ tên bạn, họ chỉ nhớ bạn là “bệnh nhân ung thư tế bào phổi ở phòng 6”), và tên bạn, tên của chính bạn, cũng là thứ bạn đang dần lãng quên.

Nếu vậy bạn sẽ hiểu được một chút cảm giác chết dần trong bệnh viện.

Đây là một câu chuyện về bệnh tật và nỗi đau, về thuốc và tác dụng nghịch của nó, về những vết sẹo phẫu thuật, về những con người đang sống chỉ để chờ cái chết và những con người phải sống vì cái chết chưa tới, về một nơi yên nghỉ ngoài “7F” hay “ở nhà”.

Đây là một câu chuyện của rất nhiều điều.

Nhưng trên tất cả…

Đây là câu chuyện
về một cô gái mà trái tim đã dừng lại
và một chàng trai mà hơi thở đang bị cướp đi
cả hai đều sẽ chết.

Nhân vật

Setsumi



Tên: Setsumi

Tuổi: 22
Giới tính: Nữ
Nhóm máu: O
Số đo ba vòng: Không rõ
Trình độ học vấn: Không rõ
Vật ưa thích: Không rõ
Màu sắc vòng nhận dạng: Trắng


Nhân vật chính



Một chàng trai trẻ, 20 tuổi. Sinh viên học viện kĩ thuật, vừa tham dự (và đỗ) kì thi lấy bằng lái xe. Sống với gia đình -- một người mẹ, người cha ít nói và thiếu ủng hộ, một cô em gái chỉ biết nói những lời cáu gắt. Chưa từng bị ốm trong cả cuộc đời. Và cũng chưa hề có đích nhắm cho cuộc sống của mình. Có vẻ khá lặng lẽ và không có chính kiến mạnh mẽ về bất cứ điều gì; có lẽ thường được coi là một người bạn tốt cũng chỉ vì lí do đó. Một chàng trai rất “bình thường” ở đầu câu chuyện, không để lại ấn tượng, không rõ rệt; một người bạn có thể lướt qua mà không hề chú ý. Có lẽ cũng mong được giữ nguyên như vậy. Nhưng thật không may, mọi thứ không như thế mãi…

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bài viết của midishero :
Chắc các bạn cũng đã đọc bản dịch Narcissu của bạn AloneWolf,
nhưng không phải ai cũng kiên nhẫn đọc hết câu chuyện chỉ với ảnh và chữ.
Và mình đã quyết định chuyển thể nó theo đúng nghĩa Kinetic Novel
với âm nhạc, hình ảnh cùng với cả giọng nói của nhân vật.
Cũng giống như AloneWolf, mình làm cái này vì sở thích, muốn đọc trọn vẹn tác phẩm này.


[Kinetic Novel] Narcissu
bản tiếng Việt


~>DOWNLOAD HERE<~
~>MIRROR <~
~>Ấn phím "A" để chuyển sang chế độ auto<~
Credits:
Viet-trans:AloneWolf
Verify&Encode:midishero
Give my thanks to aslan_zara
Topic thảo luận

*Chú ý chút, phần dịch trong patch này có hơi khác một số chỗ với bản dịch ở đây, nên có gì tớ (AW) ko chịu trách nhiệm hoàn toàn về vấn đề dịch thuật nhé*
__________________
Nửa đêm thấy ta là thác đổ...
Fiction: Đỏ, Trắng và Đen || Narcissu || My WordPress


thay đổi nội dung bởi: Fate/Tsukihime, 05-10-2009 lúc 21:46 Lý do: Merge 2 post lại
  #2  
Old 16-11-2008, 21:56
AloneWolf's Avatar
AloneWolf AloneWolf is offline
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
The Pegasus Phoenix Horo Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 18-12-2007
Bài gửi: 359
Cấp Độ: 63
Rep: 3110
AloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond repute

Narcissu
~ Hoa Thủy Tiên ~


Prologue
~ Chương mở đầu ~





2001 : 31,042 người
2002 : 32,134 nguời
2003 : 34,427 người

Theo thống kê số vụ tự sát vào tháng 7 năm 2004 của cảnh sát.


…vào một ngày tươi sáng rực rỡ…
…vào cái ngày mùa đông ấy…



Mùa xuân năm 1996: Setsumi




(…thực sự, ngay từ khi còn là một đứa trẻ sức khoẻ của tôi đã không được tốt lắm…)
Dù vậy, tôi vẫn vào trường tiểu học như mọi người và suốt kì nghỉ hè, tôi vẫn chơi đùa cho tới khi cháy nắng.




Tháng sáu. Rất nhanh sau khi tôi vào trường trung học.

Ngay sau ngày tôi đặt bộ đồ bơi để dùng tháng kế tiếp.
Lần nhập viện đầu tiên.
Vào một ngày ngay trước nửa học kì một,
vào một ngày khi những giọt mưa đầu tiên thật vô cùng lạnh lẽo.
Rơi xuống từ giữa khoảng không u ám của bầu trời.
Tất nhiên, lần đầu tiên nó xảy ra, tất cả bạn học đều đến thăm tôi gần như mỗi ngày.
Và khi tôi ra viện, họ đến nhà vào cuối tuần để cùng chơi.
… nhưng đó chỉ là khoảng lần đầu tiên.






Thu sang đông, đông sang xuân, một vòng tròn lặp lại: nhập viện, xuất viện, phòng khám… rồi lại nhập viện…
Và trước khi tôi kịp nhận ra, ngay cả những người người bạn học mà tôi từng gọi là bạn…
…trở thành quen biết…
…và rồi thành những người lạ.
Như thể, với sự đổi thay của từng mùa, tôi đã bị xoá khỏi trí nhớ của họ.





“… có vẻ như, với tất cả những người bình thường…”
“… sự tồn tại của tôi là một sự thật chẳng lấy gì làm dễ chịu…”
“… và như vậy, có lẽ tôi đã biến mất...”
“Tôi đã trải qua nhiều mùa xuân, hạ, thu, đông, nhiều bầu trời cao lồng lộng… mà không muốn hay không cần trò chuyện với bất kì ai…”
“Vì lẽ đó, cuốn tập Tiếng Anh năm đầu trung học của tôi vẫn không hề thay đổi.”
“…đó là nơi… thời gian của tôi đã chạm tới sự kết thúc.”


thay đổi nội dung bởi: AloneWolf, 17-11-2008 lúc 17:37
  #3  
Old 17-11-2008, 17:43
AloneWolf's Avatar
AloneWolf AloneWolf is offline
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
The Pegasus Phoenix Horo Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 18-12-2007
Bài gửi: 359
Cấp Độ: 63
Rep: 3110
AloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond repute

Tám năm sau… đầu hè năm 2004: Nhân vật chính.



Mùa hạ, nắng chói chang.
Bảng điểm lớn của kì thi lái xe.
Sáng lên cùng một lúc.
Tôi và tất cả những người khác cùng dõi mắt tìm số báo danh của mình.
“237,237…”
Và ở giữa hàng thứ tám, con số của tôi sáng lên.
*cạch*
Một chiếc xe trống trải, có lẽ nhờ vào buổi chiều đẹp đẽ này.
Gần như chỉ có một mình trên chiếc xe đó, tôi trở về nhà từ kì thi.
Tay trái của tôi cầm cuốn sách luật giao thông và ở túi áo ngực là chiếc bằng lái mới tinh.
“Giờ mình cũng có một tấm bằng…”
Tôi lẩm nhẩm như hạnh phúc, nhưng chẳng có cảm xúc gì mạnh mẽ đằng sau nó.
Thực sự tôi không mong có một cái bằng lái.
Thực sự tôi chẳng có lí do nào cho nó cả.
Chỉ là lũ bạn học và học viện kĩ thuật đều đề nghị ít nhất tôi phải cố lấy một tấm bằng lái xe.





Đêm đó.
Khi tôi nói với cha mẹ rằng đã đạt được bằng lái, họ chỉ đơn giản đáp rằng: ‘Được rồi’.
Và khi tôi hỏi liệu có thể mượn chiếc xe để chạy thử, họ lập tức trả lời không do dự: ‘không’.
Câu trả lời chẳng nằm ngoài dự đoán và thực lòng tôi cũng chẳng muốn lái thử chiếc xe ấy. Đó là cái kiểu của cha mẹ tôi.
Ngày hôm sau.
Tôi thức dậy và thấy đau ở ngực, vậy là tôi tới bệnh viện.
Tôi và bệnh tật chưa bao giờ có duyên, đó là lí do tại sao việc chờ đợi trước phòng cấp cứu thật buồn chán.






Khi tôi nghĩ họ đã khám xong, họ lại yêu cầu chụp X-quang và thử máu. Sau đó họ rời đi.
Một lần nữa, tôi bị bỏ lại chờ đợi lâu, rất lâu…
Lúc tôi đã đọc xong ba cuốn Shonen Jump và chuẩn bị chuyển qua cuốn thứ tư… thì họ bảo tôi nhập viện, ngay lúc này, ngay tại đây.
Có vẻ như, tấm bằng lái vẫn nằm gọn gàng trong túi áo tôi sẽ còn rất lâu mới được dùng đến.



Nhân vật chính: Mùa thu năm 2004.





Ngay sau khi tất cả những con ve sầu ồn ào đã yên lặng.
Tôi lại thấy mình trong bệnh viện, một điều quá đỗi quen thuộc.
Tất nhiên, không phải là tôi luôn ở trong bệnh viện, tôi đến rồi lại đi, đến rồi lại đi. Một vòng tròn vô ích.
Lần phẫu thuật đầu tiên là cách đây một tháng. Từ đó, tôi lặp lại việc đi tới và rời khỏi bệnh viện bằng chiếc xe đạp điện.
Cứ như thế, tôi phải nhập viện, xuất viện, yêu cầu khám, và nhập viện lần nữa, lần nữa và lần nữa…
Khi mà tôi vẫn không hiểu ‘PET’ và ‘Iressa’ viết tắt cho cái gì thì vài tháng đã nhanh chóng trôi qua.
Tôi ăn ít đi và phải uống nhiều thuốc hơn. Tôi có thể cảm thấy sức khoẻ của mình đang dần biến mất.
Tôi giữ ý nghĩ rằng chân mình cứ gầy đi.
Nhưng những lần cân đo đã thô bạo báo cho tôi rằng:
“Đó không chỉ là tưởng tượng.”
Và… tôi cứ nhìn lại bản thân mình với những sở thích riêng biệt.
Như nó hoàn toàn xảy ra với một người khác.
Như tôi đang nhìn một cảnh trên tivi hay tương tự thế.
Tâm trí tôi không thể theo kịp những gì đột ngột xảy ra với cơ thể.
Không hề có gì trong tôi nói rằng đây là sự thật.
Và vì thế tôi cứ xem như vệc này xảy đến với một ai đó xa lạ thay vì chính bản thân mình.



Nhân vật chính: Mùa đông năm 2004.

Một ngày mùa đông.
Vào khoảng thời gian mà những cây thông Giáng Sinh đã biến mất trên đường phố.
Tôi được xuất viện như là món quà cho việc một năm kết thúc.
Nó chỉ vô cùng ngắn ngủi.
Nhưng cũng đủ khiến tôi hơi vui lên.





Tôi trở về ngôi nhà mà đã lâu không nhìn thấy dưới làn mưa lạnh giá.
Lạ lùng thay, cả gia đình tôi đang ở đó.
Cha mẹ tôi, những người thường rất ít nói chuyện với tôi, ra ngoài đón tôi với một nụ cười gượng gạo… hay giả tạo tới tệ hại.
Và đứa em gái, chưa từng nói một lời tử tế với tôi, lại làm món ăn ưa thích dành riêng cho tôi.
Họ ấn tôi xuống bàn ăn. Họ bóc vỏ quýt cho tôi. Họ tốt tới mức… thật kinh khủng. Đó là một màn trình diễn đầy ấn tượng.
Lúc ấy, một ý nghĩ chợt đến với tôi…
Về chiếc bằng lái xe vẫn nằm yên lặng và nhẫn nhịn, như thể nó sẽ chẳng bao giờ có cơ hội được dùng đến.
Và vây quanh bởi bộ ba những nụ cười giả tạo gượng ép…
Tôi cứ giữ ý nghĩ đó, như thể nó là chuyện của người khác, với sự lãnh đạm, mơ hồ và không hề hứng thú.



Nhân vật chính: Tháng Một năm 2005.



Một năm mới bắt đầu, và tôi quay lại bệnh viện.
Nhưng vào ngày này, thay vì căn phòng 4F quen thuộc, họ lại đưa tôi đến một căn phòng trông như được dùng để tổ chức hội nghị.
Và sau đó, cha tôi và bác sĩ có một cuộc nói chuyện nhỏ. Tôi cũng tham gia. Họ nói về tôi.
Vậy đây chính là lời thông báo đã quá nổi tiếng.
Họ nói điều đó một cách vòng vo- nhưng cuối cùng đơn giản là: Tôi sắp phải chết.
“Tôi hiểu…”
Đó là phản ứng duy nhất của tôi. Chẳng còn từ nào khác. Đó là thứ duy nhất trong cổ họng tôi từ đầu tới cuối.
Cây bút bi của vị bác sĩ lướt trên tờ giấy như thể đáp lại lời nói của tôi.
Có sắp xếp tới cùng. Cha tôi cũng giống như thế.
…thật đơn giản…
… đó là ý nghĩ duy nhất tôi có…





Ngày đó, tôi chuyển từ tầng 4F lên 7F, từ một phòng 6 người lên một phòng riêng.
Nó khác với những khu khám bệnh khác, tầng 7 này.
Đầu tiên, sàn nhà luôn sạch bóng.
Thứ hai, trần nhà cao hơ
n tất cả những nơi khác.
Những căn phòng rất đẹp, có những cánh cửa sổ rộng được thiết kế để đón ánh nắng mặt trời.
…như
ng cửa sổ chỉ hơi hé mở.
Tôi đã thử, và đầu tôi chỉ vừa vặn khít vào.
Màu sắc của chiếc vòng nhận dạng c
ũng thay đổi.
Chiếc vòng mà tôi đeo kể từ lần nhập viện đầu tiên, chiếc vòng có khắc tên và nhóm máu của tôi trên đó.
Từ xanh lam chuyển thành trắng.
Trần nhà cao. Chiếc vòng nhựa dẻo màu trắng. Một cánh cửa sổ không mở quá 15cm.
Chươ
ng trình TV mừng năm mới vẫn đang được phát khi tôi chuyển tới 7F.
Và đó là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy, vào một ngày đầu của năm đó…


thay đổi nội dung bởi: AloneWolf, 15-06-2009 lúc 16:57
  #4  
Old 18-11-2008, 20:58
AloneWolf's Avatar
AloneWolf AloneWolf is offline
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
The Pegasus Phoenix Horo Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 18-12-2007
Bài gửi: 359
Cấp Độ: 63
Rep: 3110
AloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond repute

Chapter01: 7F

~ Chương 01: Tầng 7 ~





Mùa đông 2005: 7F



Có một nơi trông giống như chiếc ghế dài ở một phía hành lang, chạy ngang qua phòng trực y tá.





Hoàn toàn vắng vẻ, chỉ có vài chiếc trường kỉ, ghế và một cái TV lớn.
Những chươ
ng trình ngu ngốc chào mừng năm mới vẫn đang được chiếu trên màn hình 28-inch.

Và có một cô gái, khuôn mặt tỏ vẻ buồn chán, đang dõi theo những chươ
ng trình tẻ ngắt đó.
Thấp. Pijama hồng. Một chiếc vòng trắng trên tay. Giống như
tôi.
Mái tóc dài quá lưng.

“Này… cô thấy những cái đó thú vị không?”

Chẳng có mục đích gì sâu xa cả. Đơ
n giản là tôi không biết làm gì khác, vì vậy tôi bắt đầu nói với cô ấy.

“Không hẳn…”

…câu trả lời duy nhất với tôi.
Cô ấy không hề quay lại nhìn tôi.
Và cứ tiếp tục nhìn lên chiếc TV với sự buồn chán như
thể tôi không tồn tại.
…vậy đừng xem nữa…

Mặc dù ngh
ĩ vậy, tôi ngồi xuống cạnh cô ấy.
Ngồi cạnh nhau, chúng tôi dõi mắt lên TV.
Chẳng có gì khác để làm. Chẳng có gì khác chúng tôi *có thể* làm.

…vì thế chúng tôi im lặng xem TV…
Chươ
ng trình mừng năm mới, như mọi khi. Một chuỗi những vở hài kịch và những điều kì quặc.
Và tiếng cười ngớ ngẩn, chói tai của M.C cứ vang vọng khắp căn phòng trắng, ngập trong ánh mặt trời này.

“…nói đi… cho tôi biết…”

Cô gái bỗng nói với tôi.
Như
ng đôi mắt vẫn dính chặt lên màn hình TV.

“…đã bao nhiêu lần với cậu?”
“…ý cô là sao?”
“ Đã bao nhiêu lần cậu tới đây… tới 7F?”
“ Xin lỗi, tôi không hiểu cô đang nói gì.”
“ Tôi hiểu… vậy đây là lần đầu tiên của cậu.”
Cô ấy thấy sự lúng túng của tôi và kết luận.
“ Vì không có ai khác ở đây… và vì đây là nhiệm vụ của tôi…”
”… nhiệm vụ?”
” Có một luật lệ…”

Khẽ gật đầu, cô ấy giải thích rằng có một luật lệ mà những người ở đây- 7F- nên nói cho người mới đến.
Tôi không biết gì cả, và càng không hiểu.
Như
thể tôi không hề tồn tại, cô ấy bắt đầu nói.

“Hãy nghe thật k
ĩ…”
… …
Những lời của cô ấy, thật chậm, từng từ một…
… hơ
i khác với những gì mà bác sĩ bảo với tôi về nơi này.
Bằng những từ ngắn gọn, chuẩn xác tới khô cứng, họ nói với tôi: đây là nơ
i dành cho những người chờ thuốc cao cấp.
Đây là nơ
i chữa lành trái tim một con người. Và có lẽ, họ đã đúng theo một cách nào đó.

Như
ng theo cô gái, thì đó chỉ là điều họ nói mà thôi.
Sự thực, 7F là nơ
i duy nhất trong bệnh viện này không có sự chữa trị.
Đây chỉ là nơ
i bạn chờ đợi sự kết thúc của cuộc sống.
Đó là những từ cô ấy nói với tôi. Tôi c
ũng nghĩ vậy. Tôi cảm thấy như vậy từ trước khi cô ấy nói.

“ Thấy không, đây là lần thứ hai của tôi…”
“ Lần thứ hai làm việc gì?”
“… tới đây.”

Và cô ấy giải thích cho tôi.
Rằng không ai ở 7F ở lại đây từ lần nhập viện đầu tiên cho đến chết.
Khả năng chữa được là con số không, và bạn sẽ được gửi về nhà nếu tình trạng ổn định.
Như
ng nếu nó tệ hơn, bạn sẽ lại được gửi về đây.
… cái vòng đó xoay mãi cho tới chết.
Dù ở nhà hay 7F, một trong hai nơ
i, bạn sẽ chết. Không có đường nào để chạy thoát, có vẻ như vậy.
Và với ý ngh
ĩa đó trong từng lời, cô ấy nhắc lại rằng đây đã là lần thứ hai tới đây.

“ Tôi sẽ chỉ nói một lần thôi…”
“… vì vậy hãy nghe thật k
ĩ…”

… cô ấy tiếp tục nói, vẫn nhìn lên màn hình TV trống rỗng.
Đây không phải là cuộc nói chuyện phiếm rằng khi nào tắt đèn hay bếp ở đâu hoặc cái gì đoại loại thế.
Đây là một điều hoàn toàn khác.

‘ Lần thứ ba đến đây, hãy chuẩn bị sẵn. Sẽ không có lần thứ tư
. Sẽ không bao giờ trở về nhà nữa.’
‘ Nếu muốn chạy trốn, hãy tới bến xe B, không phải bến xe A.’
‘ Đừng ăn gì cả. Đó là con đường tắt đơ
n giản nhất. Không để lại gánh nặng cho gia đình.’

… như
là cô ấy đã chuẩn bị trước những điều này vậy.
Có lẽ đây là một sự truyền miệng…
…chỉ liên quan tới những người sắp phải chết…
…và được lưu giữ bởi những người tới đây vì mục đích đó…

“ Vậy *đây* là nhiệm vụ mà cô nói tới?”
“ Phải, đúng vậy…”
” Hãy nhớ để nói lại với người mới một ngày nào đó, được chứ?...”

Với những từ đó, cô ấy từ từ đứng dậy.
Khẽ hất mái tóc và nó chạm nhẹ vào m
ũi tôi.

“ Tôi phải đi đo nhiệt độ, vì vậy…”

Và cô ấy quay lại, bắt đầu đi dọc hành lang.
Giờ thì tôi hoàn toàn chìm trong sự trống trải, căn phòng vọng tiếng cười từ chiếc TV và những bông hoa trắng ở bậu cửa sổ.
Cô ấy không hề nhìn tôi tới một lần.


thay đổi nội dung bởi: AloneWolf, 19-11-2008 lúc 21:13
  #5  
Old 19-11-2008, 21:44
AloneWolf's Avatar
AloneWolf AloneWolf is offline
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
The Pegasus Phoenix Horo Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 18-12-2007
Bài gửi: 359
Cấp Độ: 63
Rep: 3110
AloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond repute

Nhân vật chính: 10 Tháng Một năm 2005



Một vài ngày sau.
Lễ mừng năm mới đã kết thúc, học sinh trung học và phổ thông bắt đầu một học kì mới.
Và như bất cứ khi nào khác, tôi và cô ấy ngồi ở đây, nhìn lên màn hình TV trống rỗng.





“ Thật buồn chán…”
“ Vốn vậy mà
…”
Chúng tôi nói, như
ng cả hai vẫn giữ đôi mắt dán chặt vào màn hình.

“ Này, nơ
i đây luôn thế này sao?”
“ …tôi không hiểu ý cậu.”
“ Ý tôi là nó luôn trống trải thế này sao?”

Ngoài y tá, bác s
ĩ, người phục vụ và ngoài *cô ấy*, tôi không còn thấy một ai khác.

“ Có phải mọi người về nhà vì năm mới hay cái gì đó?”
”… cậu có thật sự muốn biết không?”
“ Uh… tôi không có ý…”
“… thế thì tôi sẽ không nói.”

Đây còn không thể gọi là một cuộc nói chuyện.
Một cơ
n gió nhẹ, thổi qua cánh cửa sổ không mở quá 15cm.
Hết lần này tới lần khác, mái tóc cô ấy khẽ lắc lư
, và như thể bắt chước theo, những bông hoa bên bậu cửa cũng đung đưa.
Đó là cách chúng tôi giết thời gian mỗi ngày, nhìn chăm chú vào chiếc TV tẻ nhạt đó.

*click*click*click*

“Ồ, hai người đây rồi.”
Cô y tá nói trong lúc tiến lại gần chúng tôi.
Từ những gì tôi được thấy ở phòng trực y tá, cô ta là người trực tại 7F này.

“Thế nào? Cô Setsumi, có cơ
n sốt nào không?”
”… tôi khoẻ, không sao…”

…Setsumi.
Vậy đó là tên cô ấy.

“ Cô không nên đi lại như
thế này.”
”… … …”
“ Cô có hiểu không? Tất cả đều lo lắng cho cô.
“… sao c
ũng được…”
“ Thôi nào, câu trả lời kiểu gì vậy?”
“Ôi, những đứa trẻ thời nay…”

Cô y tá làu bàu một lúc.

Và cô gái ấy… cô gái có cái tên Setsumi… vờ như
không chú ý.
Cô ấy chỉ đơ
n giản nhìn lên chiếc TV buồn chán đó, kệ cho cô y tá om sòm.

“ Tôi sẽ đến sau để thử máu, nhé?”

Với những lời đó, cô ta quay lại phòng trực cho y tá.

“ Này, cô biết không…”
” À… tôi gọi cô là Setsumi được chứ?”

Tôi nói vậy trong lúc nhìn chiếc vòng nhựa trắng có viết tên và nhóm máu của cô ấy.

“… … …”
“ Có chuyện gì sao? Setsumi?”
“… tại sao cậu lại gọi tôi như
thế?”
“ Hả?”
”Cậu ít tuổi hơ
n tôi...”
“K-khoan, sao tôi lại ít tuổi hơ
n cô?”
“ Không có gì… chỉ là những gì tôi ngh
ĩ, vậy thôi.”

Không phải là tôi khó chịu vì cô ấy bảo tôi ít tuổi hơ
n.
Chỉ là dù nhìn như
thế nào đi chăng nữa, tôi chắc rằng mình phải hơn cô ấy 5-6 tuổi.
Đó là lí do tôi lấy tấm bằng lái xe ra khỏi túi áo và đư
a cho cô ấy.

“ Thấy không? Trông như
vậy nhưng tôi 20 tuổi rồi.”
“… … …”
” Vậy là sau cùng cậu c
ũng ít tuổi hơn tôi…”

Cô ấy chỉ nhìn liếc qua trước khi đư
a lại cho tôi.

“Ừm, tôi không hiểu cô đang nói gì.”
” Không sao hết… Tôi hơ
n cậu vài tuổi, vậy thôi.”

Cô ấy khẽ nói, lãnh đạm như
mọi khi.
Đôi mắt của cô ấy lại nhìn chăm chăm lên chiếc TV, được rồi, như
ng nó cũng như là cô ấy đang hướng vào một khoảng xa xăm nào đó.






Sau khi họ khám buổi sáng xong (*).
(*) (vital signs- biện pháp kiểm tra để đánh giá những chức năng cơ bản nhất của cơ thể)
Tôi trốn qua những y tá và vào trong thang máy.




Khi xuống tới 1F, tôi bước khỏi những cánh cửa khu ngoại trú và ra ngoài bệnh viện.
Đích đến của tôi là bến xe B ở xa, không phải bến xe A gần ngay đó.
Không phải là tôi muốn chạy trốn hay gì cả.
… ở 7F hay ở nhà…
Chúng tôi sẽ không chết ở nơ
i nào khác…
Đó là những gì tôi được nghe.
Và bến xe B này, nơ
i mà cô gái tên Setsumi có lẽ đã tới nhiều lần.
Lí do tại sao, dù chỉ một lần, tôi c
ũng muốn nhìn thấy nơi này với chính đôi mắt mình.

“ Eh, cứ như
là sẽ có lính gác ở đây vậy…”

Dù vậy, chúng tôi thuộc về 7F, khác với những bệnh nhân nội trú còn lại.
Và, ngh
ĩ tới… sự mơ hồ chăng… từ sáng sớm tôi đã tới đây.
Chân tôi bước một cách vụng về khi thấy những người khác tới trường hay nơ
i làm việc.
Khoảng 25 phút sau, tôi đã đứng trước bến xe đó.
Có khoảng 4 trạm dừng xe buýt trên đường tới như
tôi nhẩm tính.

“…chà, có thật nhiều người ở đây…”

… đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về bến xe B.
Tôi đứng sững mất một lúc vì mình đang mặc pijama…
… như
ng tôi cảm thấy như chỉ cần mua một tấm vé, mình có thể đi bất kì đâu, rõ ràng là thế.
Tôi vẫn không hiểu tại sao không tới bến xe A mà tới bến xe B.
Như
có cảm giác như sẽ rất dễ dàng nếu tôi muốn chạy trốn.
Có lẽ cô ấy đã tới đây rất nhiều lần…
vậy tại sao cô ấy vẫn ở lại 7F?...
Ở bến xe này trong buổi sáng sớm.
Tôi đứng đó, với những ý ngh
ĩ, nhìn những người khác lướt qua.

thay đổi nội dung bởi: AloneWolf, 19-11-2008 lúc 21:46
  #6  
Old 20-11-2008, 20:43
AloneWolf's Avatar
AloneWolf AloneWolf is offline
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
The Pegasus Phoenix Horo Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 18-12-2007
Bài gửi: 359
Cấp Độ: 63
Rep: 3110
AloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond repute



Đêm đó. Khi mà đèn đã tắt.
Đọc truyện tới phát chán và không thể ngủ được, tôi đi lang thang một mình trong bệnh viện.
Rõ ràng, tôi không được phép làm điều đó, nhưng ở 7F, chúng tôi có một kiểu độc lập riêng.
Như thế, trong bóng tối và sự tĩnh mịch của căn phòng.
Tôi bắt gặp cô ấy.




“Này, cô đang nhìn ra ngoài trời hả?”
”… ừ.”

Khuất sau cái khoảng bóng tối còn dày đặc hơn. Cô ấy trả lời tôi, nhưng vẫn tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể chưa hề nói gì.
Tôi chợt nhớ tới những gì xảy ra hôm nay.

“Ồ, phải rồi… tôi đã tới bến xe B hôm nay.”
”Bến B, như cô đã nói với tôi.”
” Ừm…”

Nhưng phản ứng của cô ấy không thay đổi.
Tôi đã nghĩ cô ấy sẽ có phản ứng *nào đó* vì cũng đã từng tới đó…
Nhưng thử nghĩ lại xem, chẳng phải thực tế rằng cô ấy ở đây đã chứng tỏ cô ấy không muốn chạy trốn?

“… tôi sẽ về nhà sớm thôi…”
“ Hả?”

Cô ấy mở đôi môi thật vội vã và nói như thể nhìn thấu qua tôi.

“… lần tiếp theo sẽ là lần thứ ba…”
“… vì vậy chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa.”
” Hm… có lẽ vậy…”

Hình như, những gì mà cô ấy nói tới là sự xuất viện ngắn hạn.
Cô ấy đã nói với tôi rằng ở 7F, không ai xuất viện quá ba lần.
Khác với những người lớn tuổi đưa thông tin về căn bệnh này, điều này còn có ý nghĩa hơn với những người trẻ như chúng tôi.
Câu nói ‘có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại nhau’ của cô ấy mang thứ ý nghĩa đó.

“Ồ, cậu đã quyết định nơi nào rồi?”
“… quyết định?”
”… nơi mà cậu sẽ chết.”
“… …”

Khi từ ngữ đó, ‘chết’, đến quá đột ngột, tôi đã không biết phải nói gì.
“ Tôi không biết… chưa bao giờ nghĩ về việc đó.”
“… tôi hiểu… sau cùng, đây cũng là lần đầu của cậu.”

Cô ấy thì thầm, vẻ buồn bã.
Rõ ràng, không phải là tôi sẽ tồn tại ở đây mãi mãi.
Như mọi người, tôi sẽ phải nhập viện và xuất viện, yếu dần đi, và một ngày nào đó…
Tôi phải lựa chọn sự kết thúc: ở đây – 7F, hay ở nhà với những nụ cười giả dối.

“ Tôi… không muốn chết ở nhà…”
“ Nhưng… tôi cũng không muốn chết tại đây…”
”… vậy cô sẽ làm gì?”
”… … …”
“… tôi đoán… điều duy nhất…”
“… là tới một nơi nào đó… khi tôi vẫn còn đủ sức…”
“ Một nơi nào đó? Cô không thể…”

Cô gái này, người đã ở lại 7F trong khi có thể chạy trốn bất cứ lúc nào mình muốn…
Khi tôi nghĩ tới điều đó…

“… cô có còn nơi nào khác *để* đến?”
“… … …”
“ Cậu…”
”…có muốn ngăn tôi không?”
“ Cái g…”
“Hay… cậu muốn đi cùng tôi?”
“ Không, đó không phải là điều tôi nghĩ tới…”
”… vậy thì đừng hỏi.”

Cô ấy hướng đôi mắt nơi ngoài cửa sổ. Bình thản. Không nhìn tôi dù chỉ một lần. Luôn luôn như vậy.
Nhưng sau đó và ngay sau đó…
Khuôn mặt vốn vô cảm của cô ấy bỗng trở nên rất buồn đối với tôi.





Tôi chỉ là người mới ở 7F, và mới được biết rằng lần xuất viện thứ ba sẽ là cuối cùng.
Và cô ấy là một cô gái sắp sửa xuất viện lần thứ 2.
Tôi vẫn không cảm thấy cái gì thực sự xảy ra với mình…
Nhưng, tôi, một ngày nào đó cũng sẽ mang khuôn mặt như thế sao…?






Cơn mưa vào lúc tờ mờ sáng.
Đôi khi là đá, đôi khi là tuyết.
Luôn luôn đổ xuống.




Và tôi ngồi xem TV ở chỗ mọi khi.
7F vắng lặng như thường ngày.

“… có gì thú vị không?”
“ Không, hoàn toàn buồn chán...”

Cô ấy bước đến bên tôi.
Không nói gì thêm và ngồi xuống cạnh tôi.
Và đó là cách chúng tôi bắt đầu xem TV như tất cả những ngày khác.
… có lẽ cô ấy cũng như tôi.
Không có gì để làm. Không có gì *có thể* làm.

“Ồ…”
Tôi chưa bao giờ thấy phản ứng của cô ấy với những gì trên TV trước đây.
“ Có chuyện gì sao?”
“… không hẳn.”

Câu nói quen thuộc của cô ấy, nhưng phản ứng thì không.
Và tôi nhìn lên màn hình, tò mò xem thứ gì có thể khiến cô ấy như vậy.
Đó là những phong cảnh.
Những ngọn đồi tươi đẹp và những thung lũng đầy sức sống với cây và những bông hoa.




Và một dải rộng lớn những bông hoa trắng ở giữa.
… tôi nhớ những bông hoa ấy từ đâu đó.
Chúng trông rất giống những bông hoa trang trí bên bậu cửa.

“ Có phải là hai loại hoa giống nhau không…?”
“… …”
” Cô biết đấy, giống như những bông hoa đằng kia.”

Tôi chỉ những bông hoa nơi bậu cửa sổ.

“… không.”
“ Huh, thật không?”
“ Chúng cùng chủng loại… nhưng không hoàn toàn giống nhau…”

Cô ấy liếc qua những bông hoa bên cửa sổ và rồi tiếp tục nhìn chăm chú lên TV.
Cô ấy bảo rằng chúng khác nhau nhưng tôi không thể nhìn thấy sự khác biệt đó.
Và nó chẳng mang ý nghĩa gì với tôi dù chúng có giống hay khác nhau.
Nhưng liệu nó có ý nghĩa gì với cô gái mà thường không bao giờ nói nhiều hơn những điều cần thiết.
Cô ấy nói chuyện một cách kì lạ hôm nay. Đó là lí do tôi quyết định tìm hiểu.

“ Cô có biết nhiều về chúng không? Những bông hoa ấy?”
“… không hẳn.”
“ Thật sao? Nhưng tôi không thấy sự khác nhau.”

Những bông hoa trên màn hình và những bông hoa bên cô ấy.
Tôi tiếp tục nói trong khi nhìn hai loại hoa ấy một cách lơ đãng.

“ Nhìn kìa, nhìn kìa, đó có phải là phong lan và hoa ly không?”
“… … …”
“ Thấy không, chúng cũng có màu trắng, phải không?”
“… … …”

Tôi cố tiếp tục cuộc nói chuyện.
Nhưng…
… cô ấy đã trở về với vẻ trầm lặng.
Và lại với nét mặt vô cảm thường lệ, cô ấy nhìn lên màn hình TV.
Và đúng lúc tôi cũng nhìn lên TV, từ bỏ ý định biết thêm về cô ấy…

“… hoa thuỷ tiên…”
” Sao…?”
“Đó là hoa thuỷ tiên…”



Cô ấy đáp… và quay sang nhìn tôi lần đầu tiên.
Mái tóc dài quá lư
ng khẽ đung đưa…
Cô ấy chỉ vào màn hình TV và nhìn vào tôi.
Chiếc vòng trên cổ tay cô ấy mang màu trắng. Da cô ấy c
ũng mang màu trắng.
Như
những bông hoa trên màn hình.
Và tôi thề rằng mình thấy được một nụ cười khe khẽ…
… trên khuôn mặt đang nhìn tôi lần đầu ấy.

  #7  
Old 21-11-2008, 22:03
AloneWolf's Avatar
AloneWolf AloneWolf is offline
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
The Pegasus Phoenix Horo Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 18-12-2007
Bài gửi: 359
Cấp Độ: 63
Rep: 3110
AloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond repute

Chapter02: The Silver Coupe

~ Chương 02: Chiếc xe bạc ~



16 Tháng Một năm 2005: 7F

Một vài ngày sau, khi mà cái lạnh của mùa đông ngày càng tái buốt hơn.
Trong cái khoảng thời gian phần còn lại của thế giới gọi là ‘mùa thi’, chúng tôi vẫn ngồi xem TV, luôn như vậy.




“Thật buồn chán…”
”… vốn vậy mà.”

Đây còn không thể gọi là một cuộc nói chuyện.
Chúng tôi tiêu tốn cả ngày trên chiếc ghế này, giết thời gian mà không có bất kì mục đích hay ý muốn nào.

“ Nhắc tới… khi nào cô sẽ phải về?”
“… hôm nay.”
“ Tôi hiểu, vậy là hôm nay.”

Từ ngữ đó, từ “hôm nay” chính là sự xuất viện ngắn hạn cô ấy đã nhắc tới.

“ Vì vậy… có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại nhau.”
“Hmm? Đúng, tôi đoán vậy…”

Bởi lẽ kể cả nếu cô ấy có trở lại 7F lần nữa, đó cũng sẽ là lần cuối cùng.
Lúc đó, có lẽ tôi cũng đã xuất viện và lại nhập viện.
Có vẻ như mọi thứ được sắp đặt để chúng tôi không thể gặp nhau một lần nữa.

“… cậu đã quyết định chưa?”
“ Về nơi mà tôi sẽ chết?”
“ …uhm”
“ Chưa, chưa đâu…”
“… tôi hiểu…”

Cô ấy gật đầu buồn bã. Khuôn mặt của người sắp sửa phải xuất viện lần hai.
Tôi vẫn không cảm thấy gì về tình trạng của mình, và tôi còn chưa nghe vị bác sĩ nhắc tới lần xuất viện *đầu tiên*.
Nghĩ tới điều đó…
Tôi tự hỏi rằng liệu cô ấy đã quyết định chưa…

*click*click*click*

“Setsumi, mọi thứ đã được chuẩn bị xong.”

Một phụ nữ tới chỗ chúng tôi với những từ ấy.
Đây chắc là mẹ cô ấy. Bà khẽ gật đầu với tôi.
Tôi không ngẩng lên.

“ Chúng ta sẽ đi sớm thôi, nhưng con đã sẵn sàng chưa?”
“… vâng.”
” Được rồi, chúc cháu có một ngày tốt lành.”

Bà khẽ gật đầu với tôi lần nữa và quay lưng để bước khỏi nơi này.
Đưa tay gọi đứa con gái của mình…

“… …”

Nhưng… cô gái ấy không hề dịch chuyển.
Cô ấy ngồi yên trên chiếc ghế kể cả sau khi bà mẹ đã nắm lấy tay.

“ Sao vậy, Setsumi?”
“ Đau… một chút thôi…”
“ Cái gì? Ở đâu? Ngực con? Bụng con?”
“… ngực con…”
” Ở- ở yên đây. Mẹ sẽ gọi bác sĩ ngay.”

*click*click*click*

Bà ta chạy đi. Trong đôi dép dành cho khách tới thăm. Vội vã. Thẳng đến phòng trực y tá.

Chỉ còn hai vật ở lại, tôi và cô ấy.
Tôi không hề biết về căn bệnh của cô ấy hay tiến triển của nó.
Thứ duy nhất tôi biết là chiếc vòng trắng: Tên cô ấy là Setsumi, nhóm máu O.
Nhưng chúng tôi đều là người của 7F và cô ấy hơn tuổi tôi.

“ Này, cô có muốn nằm xuống kia nghỉ trong khi chờ bác sĩ tới không?”

Tôi chỉ vào góc căn phòng, vào chiếc trường kỉ dài. Vào thứ mà tôi chưa bao giờ thấy được dùng tới.

“ Nó sẽ đỡ lưng cô, ít nhất là như thế.”
“… …”
“ Không sao… giờ tôi ổn rồi.”

Nói lời ấy và không thêm gì khác, cô ấy đứng dậy.

“ N-này, đợi đã….”

Đừng làm gì ngốc nghếch.
Nhưng cô ấy đã đi được nửa hành lang trước khi tôi có thể hoàn tất câu nói ấy.




Đêm xuống. Đèn đã tắt.
Đọc truyện chán, như thường lệ, tôi lại đi quanh bệnh viện trong bóng tối.
Căn phòng thường ngày, giờ tối đen vì không có ánh sáng.
Đó là nơi tôi thấy cô ấy.




“ Này, vậy là cô vẫn ở lại đây…”
”… uhm.”
“ Sao vậy? Lại thấy không khoẻ sao?”
“… không hẳn.”

… là tất cả những gì cô ấy nói khi nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ.
Vậy là lần xuất viện của cô ấy đã bị dừng lại.
Không ai biết khi nào lần tiếp theo sẽ đến, nhưng có lẽ phải nhiều tuần nữa.

“ Này, liệu có phải…”
”… cô vờ bệnh lúc trước?”
“… … …”

Không, nói như thế không đúng. Thấy không: Bạn chẳng thể bảo rằng chúng tôi *không* bị bệnh được.

“Điều tôi đang nói là… cô không muốn rời bệnh viện, phải không?”
“… tôi không biết cậu đang nói gì.”
“ Vì từ giờ sẽ không có ‘lần sau’ cho cô nữa…”
“… … …”

Nhưng đáp lại câu hỏi của tôi là sự im lặng.
Cô ấy đã từng hỏi tôi nhiều lần rằng tôi muốn chết ở đâu.
Và tôi biết cô ấy không muốn chết ở nhà hay ở đây – 7F.

“ Vậy cô…”
“…không có nơi nào để đến, sau cùng…”
“… vậy… thì sao?”
“ Không, không gì cả…”

Căn phòng quen thuộc, ngập trong bóng tối.
Dáng đứng quen thuộc của cô ấy, nhìn ra ngoài cửa sổ và không nhớ tới sự tồn tại của tôi.
Đây là nơi chúng tôi gọi là bệnh viện và tất cả đèn đã tắt mặc dù mới chỉ khoảng 11h đêm.




… đây là điểm giao nhau của những gì bình thường và không.
Trên tất cả, chúng tôi là người của 7F.
Mất đi tất cả những lựa chọn trừ một thứ: chết tại 7F hay tại nhà.
Thế giới bên ngoài mà cô ấy đang nhìn từ bóng tối của căn phòng 7F. Thế giới bình thường.
Đèn vẫn sáng ở những toà nhà và đường đầy những người đang trở về nhà.
Và mặc dù sự cảm nhận của tôi vẫn mơ
hồ…
Tôi đã là một người thuộc về 7F.
Đã là một sự tồn tại khác thường.
Chẳng còn con đường nào để tôi trở về với thế giới đó…


  #8  
Old 22-11-2008, 21:47
AloneWolf's Avatar
AloneWolf AloneWolf is offline
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
The Pegasus Phoenix Horo Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 18-12-2007
Bài gửi: 359
Cấp Độ: 63
Rep: 3110
AloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond repute


(Setsumi)

‘… thời gian của tôi đã dừng lại…’

Tôi đã trải qua nhiều mùa xuân, hạ, thu, đông, nhiều bầu trời cao lồng lộng… mà không muốn hay không cần trò chuyện với bất kì ai…
Đầu tiên, tôi nhìn xuống những đứa trẻ mạnh khoẻ tới trường và người ta đi lại trên đường phố.
Và khi đã chán, tôi lại xem TV.
Chẳng gì khác để làm. Chẳng gì khác *có thể* làm.
Kể cả khi tuyết đang rơi ngoài khung cửa sổ, những hình ảnh trên TV vẫn luôn tươi sáng ánh mặt trời.
Một thế giới không thực, trước mắt tôi, không nóng, không lạnh, không đau đớn.

… tôi cố làm mình dịu xuống bằng những hình ảnh đó…
Và tôi đã đạt được rất nhiều…
Những thứ vô nghĩa chồng lên nhau, lần này và lần nữa…
Và trước khi tôi kịp nhận ra, chẳng còn gì trên TV là thực nữa.
Thật nhanh chóng, nó với tới tất cả: sách vở, trò chơi, và rồi gia đình tôi…
Cuối cùng, tôi không thể còn nhìn bản thân mình như cái gì có thực nữa, như thể tôi đang nhìn một cảnh của cuộc sống người nào khác.
Đó là lí do tại sao tôi không ngạc nhiên khi phải chuyển lên 7F.
Nếu tôi khép đôi mắt lại, thế giới sẽ biến mất, luôn luôn.
Vì vậy tôi nghĩ mình sẽ ổn thôi. Và tôi đã phó mặc cho ý nghĩ đó.
Và rất sớm, lần xuất viện thứ hai của tôi.
Vào lần nhập viện tiếp theo, có lẽ tôi sẽ quá yếu để có thể tự mình đứng được.

Tôi thấy chính bản thân mình- người không thể làm gì làm gì mặc dù biết rất rõ- thật đáng khinh.
… tôi thấy chính bản thân mình- người không có một đích đến nào- thật đáng nực cười.





“Thời gian của tôi đã dừng lại, trái tim của tôi đã dừng lại, dừng lại với vết sẹo lớn nơi ngực…”
“Tôi đã sống 22 năm để giờ cảm thấy bản thân mình thật vô vọng…”




19 Tháng Một năm 2005: 7F


Một vài ngày sau…
Những đám mây đã biến mất và bầu trời vô tận của mùa đông thế vào chỗ đó.




Thật lạ lùng, cha tôi tới thăm.
Một cảm xúc khó tả trên khuôn mặt ông ấy.
Nhưng ông ấy nói vài điều về bảo hiểm của tôi.
Và khi đó đôi mắt ông chẳng có vẻ gì là buồn bã cả.

“ Cha phải trao đổi với bác sĩ một lát…”

Nói đoạn, ông sải bước đi xuống hành lang.
Hướng thẳng tới căn phòng hội nghị lờ mờ ánh sáng nơi tất cả những điều này bắt đầu, hoặc có vẻ như vậy.
Căn phòng bệnh của tôi giờ trống rỗng.
Chẳng có việc gì để làm, tôi với tay lấy những cuốn tạp chí mà họ mua ở sạp báo cho tôi.
Và cùng với chúng, như mọi khi, là hoa quả và những lon đồ uống- những món quà chúc mau lành bệnh.
Và ở một phía của chiếc giỏ hoa quả…
Ngay trước những trái dưa mà tôi vốn rất ghét…




Thứ tôi nhìn thấy…
… là chùm chìa khoá ôtô.

“… … …”

Chúng ánh lên sắc bạc.
Đó là chìa của chiếc xe mà cha tôi rất tự hào và yêu quí.
Chiếc xe mà tôi đã hỏi mượn cách đây rất lâu…
Và nhận được câu trả lời ‘không’ chẳng hề do dự.
Và chiếc bằng lái vẫn nằm yên trong túi áo tôi.
Dù nó đánh mất cơ hội được sử dụng vào ngày hôm đó, nó vẫn ở lại với tôi, chờ đợi… như thể đó là bằng chứng về sự tồn tại của nó.

*ka-click*

Tôi nắm lấy chùm chìa khoá trong sự tĩnh lặng.
Nó xảy ra trong vô thức.
Tôi cũng không biết mình đang làm gì.
Tôi chỉ tóm lấy nó mà không hề suy nghĩ.
Như thể đang nhìn một khung cảnh trên TV.
Và những thứ thuốc đủ cho vài ngày.
Tôi ném tất cả vào trong một chiếc túi và…
Tôi chạy dọc hành lang.
… qua phòng trực của y tá…
… và nhanh chóng tới bên thang máy.
Một chiếc túi tay phải, một chùm chìa khoá tay trái.
Tấm bằng lái đã bị bỏ quên quá lâu trong túi áo.





Trước căn phòng ấy.
Và thứ tiếp theo tôi thấy là cô gái đang ngồi đó xem TV như thường lệ.
Nhìn một cách trống rỗng và buồn chán vào màn hình, trên chiếc ghế nhỏ có thể gấp lại được.

“Này… có gì hay không?”
“… trông nó có giống thế không?”
“Không, hoàn toàn không.”

Đôi mắt cô ấy trông thật xa xăm, và nó đã luôn như thế.

“Vậy… chúng ta sẽ đi cùng nhau chứ?”
“Sao…”

Tôi tiếp tục nói và giơ chùm chìa khoá trong tay cho cô ấy xem
.
“Thấy không… tôi không muốn ở nhà.”
“… … …”
“Và tôi… cũng không muốn ở đây -7F...”
“Vậy… chúng ta sẽ đi cùng nhau chứ?”
“…ưm”

Như thế, cô ấy đứng dậy.
Mái tóc hất lên, và chạm khẽ vào mũi tôi.
Và cô ấy cũng cho vào túi số thuốc đủ dùng cho vài ngày…
Chúng tôi đã sẵn sàng để cùng nhau rời khỏi 7F.
Tôi tắt chiếc TV đi.
Tiếng cười chói tai của M.C tắt ngấm, vĩnh viễn.
Hai người trong bộ đồ pijama cùng vào trong thang máy.
Từ tầng cao nhất xuống 1F.
Ở 1F, chúng tôi không hướng tới cổng cấp cứu mà đi thẳng ra cổng khu ngoại trú.




*woosh*

Cơn gió lạnh mùa đông đập vào khuôn mặt chúng tôi.
Càng mạnh hơn trong khoảng không trống trải của một bãi đỗ xe ôtô.
Hai chúng tôi đi quanh cái nơi rộng lớn ấy, lo lắng quan sát.
Và một lát sau…
… chúng tôi tới chỗ chiếc xe của cha tôi.





Chiếc xe bạc.
Niềm tự hào của cha, chẳng hề có một khiếm khuyết.
Tôi đưa chiếc chìa khoá vào và mở cửa xe.

*ka-click*

“ Vào đi chứ.”
” Ưm…”

*thud*

Tôi ngồi vào ghế cho người lái.
Còn cô ấy ngồi vào ghế cho hành khách, nhưng cô ấy quá thấp để có thể nhìn đường dễ dàng.




Tôi khởi động xe và nhấn ga.
Như những gì được học.

*whirr*whirr*
*vroom*vroom*…

Những tiếng ồn thoát ra.
Tôi thả phanh tay rồi đạp cần số.
… giờ chúng tôi có thể đi bất cứ đâu. Đó là kế hoạch.

“Được rồi, đi nào…”
“…ưm.”

Cô ấy khẽ gật đầu.
Thay vì trả lời, tôi vào số hai.
Và chiếc xe từ từ tiến lên.




Không quen với cần số, và bẻ tay lái sai hướng, tôi thực hiện chậm chạp.

“… cậu đang mất bình tĩnh.”
” Ừ, đây là lần đầu tiên tôi ngồi trong một chiếc xe...”
“À, lần đầu tiên kể từ khi có bằng tôi được lái xe.”
“Tôi hiểu…”

Lối ra khỏi bãi đỗ xe đã hiện lên trong tầm mắt.
Và con đường lớn đằng sau nó, không có ánh đèn.
Tôi rẽ vào đó.




*beep*beep*

Tiếng còi xe.
Bởi lẽ tôi vừa cắt ngang vào con đường.
Tôi thật sự đã khiến những tài xế khác bực mình, những tiếng còi không hề dừng lại.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục lái mà không quan tâm.
Chẳng gì như có thực cả.

“Này…”
”… gì vậy?”
“… cô có sợ không?”
“… … …”
“… cậu có… muốn tôi sợ không?”
“… không… không hẳn…”




Buổi trưa còn chưa tới. Mặt trời lơ lửng trên cao.
Bầu trời tháng Một, cao xa sau tấm kính chắn gió.
Bầu trời xanh tới mức như thể đang phiền muộn.
… chúng tôi không có đích đến.
Vào cái ngày ấy với một chiếc xe.
Vào cái ngày ấy khi mà chúng tôi ở trên đường quốc lộ với bộ đồ pijama.
… vào cái ngày mùa đông ấy…
  #9  
Old 23-11-2008, 21:44
AloneWolf's Avatar
AloneWolf AloneWolf is offline
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
The Pegasus Phoenix Horo Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 18-12-2007
Bài gửi: 359
Cấp Độ: 63
Rep: 3110
AloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond repute

19 Tháng Một năm 2005: Ibaraki - Quốc lộ Mito





Vào cái lúc mà vầng mặt trời rực rỡ đã chuyển thành màu đỏ ối.
Chúng tôi tiếp tục tiến lên trong chiếc xe ấy.
Vào một hướng bất kì nào.
Và ở một nơi mà tôi không nhận ra…


“… chúng ta sẽ dừng lại một lát.”
“…ưm.”





Cuối cùng tôi cũng dừng xe lại.
Một con đường xa lạ, xa khỏi thành phố.
Không có phương tiện giao thông nào khác. Cô đơn.
Dừng lại ở một chốn không tên, tôi bắt đầu kiểm tra chiếc xe.





… nếu có thứ gì hữu dụng ở đây…
Chúng tôi đã bỏ đi mà không hề chuẩn bị trước nhưng có cái gì khiến tôi lo lắng.
Với ý nghĩ ấy, tôi lục tìm chỗ bảng đồng hồ trước tiên.
… …

“Chẳng có gì ở đây hết…”

Vài trăm yên, gần chiếc cần số.
Vài cuốn truyện tranh và một cái camera rẻ tiền dùng một lần.
Không phải như chúng tôi có một điểm đến, nhưng hệ thống định vị GPS có vẻ đã hỏng.
Và tôi chỉ mang chừng 8000 yên.
Đó là tất cả số tiền tôi có khi bỏ đi.
Vậy cộng với túi tiền lẻ tôi tìm thấy, tôi có khoảng 9000 yên.
Tất nhiên, tôi chẳng mong có thứ gì khác trên xe.
… nhưng thế này là một vấn đề lớn.
Chúng tôi sẽ không đủ tiền thuê chỗ ngủ qua đêm.
Và có vẻ như cô gái này cũng không mang theo tiền…

“… có chuyện gì sao?”
“ Không, không có gì…”

… sao cũng được.
Tôi đã gần như chờ đợi điều này từ lúc khởi đầu.
Vốn cũng không có một kế hoạch gì cụ thể.
Tôi chỉ muốn thoát khỏi nơi ấy, ngay khi đó.
Tôi không muốn phải ở lại.






Dưới ánh sáng của buổi chiều tà, tôi khởi động lại chiếc xe bạc.

“Này, cô đã đói chưa?”

Tôi hỏi cô ấy trong khi lái.
Nghĩ tới điều đó, cô ấy chưa hề ăn gì từ sáng.

“Có cần tôi dừng lại ở một cửa hàng hay gì đó không?”
“…không.”
”Này, này, đừng như thế. Và đồ ăn ngon hơn bất cứ cái gì ở 7F đó.”
“… … …”

Cô ấy không trả lời.
Thay vào đó, nhìn xuống bộ pijama hồng mình đang mặc..

“Ồ, phải rồi…”

Tôi cũng nhìn xuống bộ đồ của mình.
Chắc chắn rằng, trong trang phục pijama thế này, chúng tôi sẽ gây chú ý ở bất cứ chỗ nào.
Không phải là giờ đây chúng tôi trông không đáng chú ý.
Dù sao, phải làm điều gì đó.
Và quyết định như vậy, tôi lái ngược trở về hướng thành phố.





Một lát sau, chúng tôi tới một nơi không biết tên.
Có lẽ là một địa điểm gần ga tàu.
Đủ người xung quanh để củng cố giả thuyết đó.

“Phải có một chỗ ở gần đây…”

Tôi băn khoăn nhìn quanh.
Lưng tôi hơi ngả về phía trước, không chạm vào thành ghế.

“A… có một đây…”

Cuối cùng, một cửa hiệu giặt tự động.
Trông nó có vẻ khá xập xệ bề ngoài, tầng một của một toà nhà hiu quạnh.
…dù sao đây cũng là một chỗ đủ tốt.
Tôi dừng xe, gần cửa vào nơi đó.

“Được rồi, tôi sẽ trở lại sau một giây thôi…”
”…?”

*thud*

Bỏ lại cô ấy với vẻ bối rối trên khuôn mặt, tôi bước vào tiệm giặt.





Mũi tôi choáng ngợp mùi bột giặt và thuốc tẩy cái lúc cánh cửa tự động mở ra.
Bề ngoài của cửa hiệu đã không nói dối: những chiếc máy giặt cũng đã cũ và xuống cấp.

“…không có ai ở đây.”

Không gian vắng lặng nuốt chửng tiếng thì thầm của tôi.

*rrrrrr*…

Chỉ có duy nhất một chiếc máy đang hoạt động, phát ra những tiếng kêu rền đặc trưng.
Ngay lập tức tôi bước lại gần nó, và kiểm tra đồng hồ hẹn giờ.
… …
Có vẻ như nó được đặt để chạy trong 30’ với 200 yên.
Và chỉ mới 5 phút trôi qua.
… dù là ai thì hẳn cũng đã ra ngoài để giết thời gian.
Tôi lặng đi suy nghĩ, nhìn quanh để chắc rằng không có ai ở quanh.
Rồi, hài lòng rằng mình chỉ có một mình, tôi đưa tay lên nắp của chiếc máy giặt khô đó…
Và vội vã mở nó ra.

*kerthunk*

Cái nắp mở ra, chiếc máy giặt giật lên và buộc phải dừng lại giữa chừng.
Tôi lôi ra một mớ quần áo, bỏ qua sự ẩm ướt và hơi nóng từ nó.
Và sau khi nhìn quanh lần nữa để chắc rằng không có ai, tôi bước ra khỏi cửa tiệm như thế.

*ka-click*thud*






“Ơ…”

Cô ấy khẽ bật lên kinh ngạc khi thấy tay tôi đầy quần áo.
Nhưng tôi quẳng mớ quần áo ra ghế sau mà không nói gì.

“Được rồi, đi nào…”
”… … …”

Tôi nhìn đống quần áo đằng sau trong khi xoay bánh lái với một tay.






Những chiếc áo len loè loẹt và quần jeans.
Tất cả đều ở cỡ khá lớn.
Tất cả đều còn ướt, nhưng nhiệt độ trong xe sẽ sớm làm chúng khô thôi.







“Lát nữa cô hãy thay lấy một bộ…”
”… …”

Cô ấy không phản ứng gì với lời tôi nói.
Mà chỉ nhìn đống đồ đó.

“Coi này, chúng ta đâu có cách nào khác…”
”… tôi biết.”

Đúng, chắc chắn rằng tôi đâu có muốn làm những điều như thế này.
Và cũng không phải có thứ gì mà tôi cần để dành tiền cho.
Nhưng với số tiền mà chúng tôi có, sẽ rất khó để mua quần áo mới.
  #10  
Old 24-11-2008, 21:35
AloneWolf's Avatar
AloneWolf AloneWolf is offline
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa...
 
Phòng trưng bày huy hiệu
The Pegasus Phoenix Horo Ngũ kì thư 
Ngũ kì thư 
Tổng số huy hiệu: 5
Tham gia ngày: 18-12-2007
Bài gửi: 359
Cấp Độ: 63
Rep: 3110
AloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond reputeAloneWolf has a reputation beyond repute

Sau khi tôi lái một lúc…





…khi mà mặt trăng hắt thứ ánh sáng bạc xuống từ trên cao…
Tôi dừng xe ở một công viên.
Có lẽ là nơi cho trẻ con chơi đùa.
Trong góc của một khu dân cư.
Và tại đó, tôi bắt đầu nhìn đống quần áo mình đã lấy trộm vài giờ trước.





Nhờ nhiệt độ chiếc xe, giờ chúng đã gần khô cả.


“Đều là đồ đàn ông…”


Tôi đã kiểm tra đống đồ một lần trước đó: hỗn độn những chiếc áo len và quần jeans loè loẹt.
Có lẽ là ai đó ở độ tuổi của tôi.
Cũng cùng cỡ, trông như vậy.
Và, ngồi trên ghế lái của xe, tôi thay vào một chiếc quần jeans và áo len.


“Này, cô cũng thay đồ đi chứ.”
“… ….”
“Chúng đều quá lớn...”
“Vậy cô sẽ cứ mặc pijama sao?”
“… … …”
“Được rồi…”


Cô ấy đáp một cách miễn cưỡng, lấy vài bộ đồ và mở cửa xe.


“Này, cô đi đâu thế?”
“…thay đồ.”


Và như thế, cô ấy bước lại phía phòng vệ sinh trong công viên.
… …


*ka-click*


“Này, nhanh thật đó.”


Cô ấy trở lại rất nhanh chóng.
Trên tay cầm bộ pijama màu hồng.
Mặc áo sơ-mi trắng và quần jeans.


“Cuối cùng trông nó cũng đâu có tồi.”
“… … …”


Không có câu trả lời. Tôi vẫn biết thế, nhưng mọi thứ trông quá rộng và lùng thùng trên người cô ấy.
Chiếc quần jeans quá dài và phải xắn quá gấu quần, ống tay áo cũng gần gần như vậy.


“…bộ pijama còn tốt hơn.”
”Thôi nào, đừng nói vậy. Ít nhất thế này cũng ấm hơn.”
”… …. …”


Vẻ không hài lòng chỉ thoáng qua gương mặt cô ấy.


“Ồ, đúng rồi? Có phải cô muốn thứ gì nữ tính hơn không?”
“Không hẳn…”


Vẫn câu trả lời đó.
Tôi biết cô ấy không hài lòng với chiếc áo sơ-mi rộng thùng thình ấy, nhưng khuôn mặt cô ấy đã trở về vẻ lãnh đạm như thường lệ.






*swish*


Trời đột ngột mưa.





Cơn mưa lạnh buốt từ bầu trời tháng Một u ám như thể không bao giờ dừng lại.
Vô vàn những hạt mưa bắn nơi kính chắn gió và làm mờ đi khung cảnh từ bên trong.
Và khi từng giọt nước trở nên quá lớn, một vài trong số chúng hoà vào nhau, trượt xuống, trở thành những dòng nước.
Và chúng nuốt chửng những giọt mưa phía dưới rồi chảy tới điểm tận cùng.
Tôi nhìn làn mưa một cách trống rỗng từ bên trong.





Một chỗ đậu xe ở đâu đó.
Một nơi hoang vắng giữa những ngọn núi.
Đã mua đồ từ một cửa hàng, chúng tôi trải qua đêm nay tại đây.
Thực đơn cho bữa tối:
2 nắm cơm (*) , 500ml Pocari Sweat, nửa túi khoai tây chiên.
(*): Bản tiếng Anh là riceballs (cơm ép kiểu Nhật) – một loại đồ ăn của Nhật làm từ cơm cùng một số nguyên liệu khác.


“Đã khá lâu chúng ta mới làm điều gì như vậy…”
“…phải.”


Cô ấy nói khẽ trong khi tay cầm một nắm cơm.
Chẳng phải là thứ sơn hào hải vị gì, nhưng vẫn hơn bất cứ thứ gì trên 7F.
Và khi chúng tôi đang ăn khoai tây chiên, đột nhiên cô ấy dừng lại.


“…có chuyện gì sao?”
“Không hẳn...”


Nhưng đôi mắt cô ấy hướng qua tấm kính nhoè nhoẹt của làn mưa…





Dừng lại nơ
i một vài bông hoa trắng bên vệ đường.
i những bông hoa nghiêng ngả trong mưa.
Tôi không biết liệu ai đã trồng chúng hay là hoa dại, như
ng tôi bỗng nhớ ra một vài điều.

“Có phải chúng là hoa thuỷ… thuỷ?”
“Chúng là… hoa thuỷ tiên.”
”Phải rồi, hoa thuỷ tiên…”

Dù tôi không biết nhiều về những loài hoa, ít nhất tôi đã nghe tới tên hoa thuỷ tiên trước đây.
Và cô gái hiếm khi nói một lời đang thực sự nói về một điều gì đó.
Vì vậy tôi dõi theo.

“Nói tới điều đó, loại hoa này…c
ũng khác phải không?”
“…ừ, gần gần như
vậy.”
“Hmm, vậy chúng phải khá hiếm…”
“Không hẳn… có thể thấy chúng ở bất cứ đâu.”
“Bất cứ đâu? Chính xác là ở đâu?”
“… … …”

Chẳng phải tôi có mục đích gì sâu xa.
Chỉ là cố gắng nói chuyện trong mức có thể.
Và cô ấy ngẫm ngh
ĩ một lát…
… rồi từ từ nói.

“… phía tây…”
“…phía tây?”
“Đảo Awaji… nổi tiếng với loài hoa này…”
“Đảo Awaji? Này, khoan đã…”

… cách đây bao xa?
Tôi mới bắt đầu lái xe, vì vậy tôi còn chư
a thành thạo.
Có lẽ khoảng 700km, và kể cả đi đường cao tốc trả phí tôi c
ũng không biết mất bao lâu.
…và trước tiên, tôi không ngh
ĩ chúng tôi có đủ tiền trả phí.
Nếu đi bằng đường quốc lộ, chẳng có cách nào để đủ xăng.

“Này, đừng nói những thứ như
vậy chứ… cô không có ý định đến đó, phải không?”
”… …”
“… tôi đâu có nói vậy?”
“Hả…”
“Tôi chỉ trả lời câu hỏi của cậu mà thôi…”

Và cứ như
thế, cô ấy tiếp tục nhìn những bông hoa qua tấm kính.
Làn sươ
ng dày của cơn mưa lạnh đọng lại trên cửa kính.
Cô ấy cứ nhìn, nhìn mãi…
…tôi c
ũng đâu thực sự muốn tới đó.
Như
ng tôi cũng chẳng còn nơi nào khác muốn đến…

thay đổi nội dung bởi: AloneWolf, 17-06-2009 lúc 10:57
Ðề tài đã khoá

Bookmarks & Social Networks


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 17:27.

Bản quyền oOo VnSharing Group oOo © 2007 - 2012
Vui lòng ghi nguồn VnSharing.net khi bạn dùng các bài viết của site. LIÊN HỆ QUẢNG CÁO: 0945255655. Mail: hyutars@gmail.com
Powered by: vBulletin Copyright © by 2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.